TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Thanh Hoa Trấn

"Hức hức... Tại sao chứ...".

Nước mắt cuối cùng cũng không thể kiềm thêm được nữa, Chu Đại Trù bật khóc. 

"Là ta... Chính ta đã hại Tiểu Ngư...".

"Đáng ra hôm đó Chu Đại Trù ta mới là kẻ phải bước lên Hình Đài, đáng ra ta mới là kẻ phải gánh chịu Tam Hình...".

"Tiểu Ngư.. Hức hức... Là ta đã hại ngươi...".

...

"Tiểu Ngư, sao ngươi lại ngốc như vậy... Vì sao phải cố chấp bảo vệ ta... Ngươi chỉ cần nói ra sự thật, cho bọn họ biết ta chính là Thao Thiết chuyển thế là được mà...".

"Tiểu Ngư, dù ngươi có làm vậy thì ta cũng đâu có trách ngươi... Tại sao phải tự mình nhận lấy tội danh phản đồ...".

...

"Chủ nhân, xin người đừng quá bi thương. Có thể... có thể Lăng Tiểu Ngư đã được cao nhân cứu đi...".

"Ngươi im miệng cho ta!".

Chu Đại Trù chẳng chút nể nang, lần nữa đem Thiên Tà ném đi. 

"Cái gì Đại bảo kiếm chứ? Ngươi chỉ là thứ vô dụng!".

"Thiên Tà, ngươi nghe cho kỹ. Nếu Tiểu Ngư mà có mệnh hệ gì... ta nhất định sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi!".

...

...

Kẻ ra đi tâm tư mờ mịt, người ở lại dằn vặn ngóng trông. Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, số phận đã để cho bọn họ gặp nhau, đấy là duyên; Lăng Tiểu Ngư vì che giấu cho Chu Đại Trù mà mang danh phản đồ, gánh chịu Tam Hình, âu chính là nợ. 

Duyên nợ giữa hai người bọn họ, xét ra thật không hề nhỏ. Hôm nay chia biệt, dẫu duyên có hết thì nợ kia chắc chắn vẫn còn. Ngày sau gặp lại, đấy sẽ là tràng cảnh dạng gì?

Liệu Lăng Tiểu Ngư vẫn còn là Lăng Tiểu Ngư? Liệu Chu Đại Trù vẫn như cũ, là Chu Đại Trù?

Nợ kia sẽ được trả? Hay rồi nợ lại chồng thêm nợ?

Khó mà nói trước được. 

Chuyện mai sau thôi thì để cho mai sau trả lời. Đáng nói nên chăng là hiện tại...

Kể từ lúc Lăng Tiểu Ngư rời khỏi nơi chôn nhau cắt rốn của mình, tính tới nay cũng đã được gần ba tháng. Suốt quãng thời gian ấy, hắn và Gia Gia cứ hướng con đường trước mặt mà bước đi, chẳng cần biết nơi đến sẽ là đâu. Theo nghĩa nào đó, có thể nói bọn họ là những cánh lục bình trôi dạt giữa dòng đời ồn ào, huyên náo. 

Hết núi, tới sông, qua cô thôn, lại đến thành trấn, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đã in dấu chân ở khắp chốn. Địa bàn tông môn, hoang sơn dã lĩnh, rồi cả chốn thế tục phàm nhân, nơi nào cũng đã đi qua. 
Đi nhiều là vậy, nhưng... Sau tất cả, bọn họ vẫn chưa tìm được một chỗ để dừng chân. 

...

...

"Cải xanh đây! Mua cải xanh đi!".

"Bánh bao đây! Bánh bao nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!".

...

Trấn Thanh Hoa, trên con đường lớn, tiếng người nối nhau vang lên không dứt. Kẻ mua, người bán, ai nấy cũng đều đang bận rộn. Khung cảnh nhộn nhịp vô cùng.

Trong bầu không khí náo nhiệt ấy, thấp thoáng có một thân ảnh hiện ra. Là một nam nhân bề ngoài tuổi độ hai bốn hai lăm, mặc bộ đồ màu đen, dáng vẻ có phần trầm lắng. Đi bên cạnh hắn là một bé gái tuổi cỡ năm, sáu, có mái tóc màu vàng, nhìn rất khả ái. 

Khoác trên mình bộ bạch y thanh thuần, cô bé hết chạy bên đông lại đảo sang bên tây, chiếc miệng nhỏ xinh liên hồi kêu gọi.

"Tiểu Ngư, cái này là bánh bao nè. Ngươi mua cho ta một cái đi".

...

"Tiểu Ngư, kẹo hồ lô! Gia Gia muốn ăn kẹo hồ lô!".

...

"Tiểu Ngư, ngươi coi ngươi coi! Cái tượng gỗ này đáng yêu quá! Ngươi mua cho ta đi!".
...

"Tiểu Ngư, cái này nữa...".

...

Một câu "Tiểu Ngư", hai câu "Tiểu Ngư", trên con đường lớn, Gia Gia cứ kêu réo mãi không thôi. Quả thật rất là phiền toái. 

Đối với sự háo hức quá độ ấy của Gia Gia, những tưởng Lăng Tiểu Ngư sẽ cau mày chê trách hoặc lên tiếng phê bình thì không, hắn đã để cho nó tự do làm loạn. Thậm chí kể cả khi nó có vô tình làm đổ vỡ thứ gì đó, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chẳng hề nặng nhẹ câu nào, chỉ lẳng lặng móc hầu bao ra bồi thường.

Lẽ tất nhiên là tiền ấy không phải của hắn. Hết thảy đều là lấy trên người kẻ khác. Còn nếu hỏi đối tượng là ai thì... thú thật là hắn cũng không biết. Hắn chỉ tùy tiện mượn dùng thôi.

...

"Tiểu Ngư, chúng ta có ở lại đây không?".

Cúi nhìn Gia Gia hiện đang trong hình hài một cô bé năm tuổi với hai xâu kẹo hồ lô trên tay, Lăng Tiểu Ngư không đáp mà hỏi lại: "Ngươi có muốn ở lại không?".

"Hmm...".

Gia Gia ngâm dài, rồi bảo: "Đồ ăn ở đây rất được, hay là cứ lưu lại vài hôm đi".

Chẳng ý kiến, Lăng Tiểu Ngư chiều theo: "Vậy cứ ở lại vài hôm".

"Hì hì... Vậy bây giờ chúng ta đi tìm khách điếm đi. Ta muốn có một căn phòng thật là rộng".

"Đi thôi".

...

Chân bước đều đặn, Lăng Tiểu Ngư dẫn theo Gia Gia kiếm tìm một chỗ nghỉ chân. 

Không mất quá nhiều thời gian, trước mặt hắn, một khách điếm đã vừa mới hiện ra. 

"Gia Gia, chỗ này thế nào?".

"Hmm..." - Gia Gia chống cằm quan sát, hồi lâu thì gật đầu - "Cũng được".

"Vậy vào thôi".

Lời vừa dứt, chân Lăng Tiểu Ngư cũng liền nhấc chân bước tới. Nhưng hắn đi còn chưa được bao lâu thì đã bị người thò tay cản lại. 

"Đại nhân, xin hãy bố thí chút đỉnh...".

Chương 322: Cố Nhân Lâm Nạn (1)

Thì ra là một bà lão ăn xin.

Lăng Tiểu Ngư chẳng bận tâm gì mấy, tùy tiện lấy ra một nén bạc cho vào tay bà lão. 

"Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân...". 

"Ta không phải đại nhân." Lăng Tiểu Ngư chỉ lưu lại một câu như vậy liền lướt qua người bà lão, đi thẳng vào bên trong khách điếm. 

Dừng lại trước quầy, hắn hỏi, một cách lịch thiệp: "Ông chủ, ở đây còn phòng không?".

Lão chưởng quầy nghe khách hỏi phòng thì lập tức tươi cười đáp lại: "Thưa khách quan, bổn điếm vẫn còn hai phòng. Một phòng thượng hạng và một phòng bình thường. Không biết khách quan muốn lấy phòng nào?".

"Thượng hạng! Thượng hạng!" Chẳng đợi cho Lăng Tiểu Ngư kịp mở lời thì đứng sát bên chân hắn, Gia Gia đã vội vàng lên tiếng. 

Lúc này, lão chưởng quầy mới bắt đầu chú ý đến nó. Và, càng nhìn thì hắn càng cảm thấy Gia Gia kỳ lạ. Làn da trắng mịn, mặt mày tinh xảo, đặc biệt là mái tóc màu vàng dày tới độ bất thường...

"Đứa bé này... trông là lạ nhỉ...".

Trong lúc lão chưởng quầy đang âm thầm đánh giá thì trước quầy tính, Gia Gia bị người soi mói nên khó tránh sinh ra bất mãn. Nó kháng nghị: "Này, tại sao ngươi lại nhìn ta chằm chằm như vậy? Thế là rất bất lịch sự có biết không?".

"A... Xin lỗi! Xin lỗi...".

Lão chưởng quầy có vẻ là một người hiểu chuyện, nhận được phản ứng của Gia Gia liền nhận lỗi, dừng ngay lại hành vi soi mói của mình. Hắn giải thích: "Tiểu cô nương xin đừng trách, ta cũng chỉ là có chút hiếu kỳ... Ha ha...".

"Hiếu kì gì chứ..." Gia Gia bĩu môi, không thèm chấp. 

Đương nhiên, Lăng Tiểu Ngư thì lại càng không bận tâm. Hắn lấy ra hai nén bạc rồi đặt lên quầy tính, bảo: "Hãy đưa chúng ta lên phòng".

Nhanh tay đem hai nén bạc thu lại, lão chưởng quầy lập tức hướng một tên tiểu nhị gọi tới: "A Man, qua đây một chút!".

Đợi cho tên tiểu nhị chạy qua, lão chưởng quầy căn dặn: "A Man, ngươi hãy đưa hai vị khách quan đây lên căn phòng thượng hạng ở lầu ba, kế đấy vào bảo đầu bếp làm ít món ngon rồi mang lên luôn".

"Vâng, ông chủ".

Tiếp nhận "trọng trách", A Man bắt tay luôn vào việc. Hắn đi trước dẫn đường, miệng không quên hướng Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia nói: "Hai vị khách quan, xin mời đi theo tiểu nhân".

...Lát sau.

Bên trong căn phòng.

Cửa phòng vừa đóng, Gia Gia đã ngay lập tức giải trừ đạo thuật, biến lại thành hình dạng nhỏ nhắn giống trước kia. Cong chân búng một phát lên giường, nó ngả lưng nằm dài, thở phào nhẹ nhõm.

"Thật là thoải mái a".

Trông thấy cảnh ấy, Lăng Tiểu Ngư không khỏi lắc đầu: "Gia Gia, không phải đã nói sau khi tiến vào địa phận của thế tục phàm nhân thì ngươi phải cải trang ư? Sao chưa gì đã hiện nguyên hình rồi?".

"Tiểu Ngư, ngươi lo gì chứ. Cửa phòng đóng lại rồi, sẽ không bị người ta nhìn thấy đâu. Thêm nữa... Aizz... Ta vẫn thích nhỏ nhỏ như vầy hơn. Rất thoải mái a".

"Được rồi. Tùy ngươi vậy".

Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng cho qua. Mặc kệ Gia Gia, hắn một mình tiến lại cửa sổ phía đông, từ tốn đem nó mở ra. Tiếp đấy, hắn lặng lẽ đứng nhìn cảnh vật bên ngoài...

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã đứng ở đấy rất lâu. Từ lúc Gia Gia ngủ cho tới khi thức dậy, hắn như cũ vẫn chưa hề dời đi, dù chỉ một bước. 

...

"Oáp...".Trên chiếc giường rộng, Gia Gia che miệng ngáp dài. Nó đảo mắt một lượt, chừng trông thấy đống bát đĩa đựng đầy thức ăn đã dọn sẵn trên bàn thì mới hướng Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Tiểu Ngư, thức ăn mang tới lúc nào vậy? Nó nguội hết rồi".

"Chịu dậy rồi sao?".

Dưới ánh tà dương, Lăng Tiểu Ngư đáp trong khi mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ: "Số thức ăn đó đã là đợt thứ hai. Chỗ lần trước sớm đã được tiểu nhị mang xuống. Cũng hơn một canh giờ rồi". 

"Một canh giờ?" - Gia Gia tiếc rẻ - "Chẹp... Thế thì không thể dùng nữa rồi".

Lăng Tiểu Ngư chẳng cho là phải: "Chúng vẫn chưa hỏng, nếu muốn ngươi vẫn có thể ăn".

Gia Gia lè lưỡi, rất thẳng thắn: "Không muốn a. Trên thức ăn không biết đã có bao nhiêu ruồi muỗi bâu vào rồi...".

Nhảy luôn xuống giường, Gia Gia tiến lại gần khung cửa.

"Tiểu Ngư, chúng ta ra ngoài ăn đi. Ngoài đường bán nhiều đồ ăn lắm".

"Đợi lát nữa hẵng đi".

Nghe vậy, Gia Gia mới nghi hoặc: "Tiểu Ngư, sao vậy?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Không có gì. Ta chỉ là muốn ngắm hết hoàng hôn thôi".

Hoàng hôn?

Gia Gia phóng lên ngồi luôn trên vai nam nhân trước mặt. Nó nhìn nhìn một lúc, rồi lẩm bẩm: "Cũng đâu có cái gì đẹp...".

...

Tâm khác nhau, cái nhìn cũng sẽ khác nhau. Đối với Gia Gia, hoàng hôn bất quá chỉ là cảnh mặt trời từ từ khuất bóng, chả có gì đáng xem. Tuy nhiên, qua đôi mắt Lăng Tiểu Ngư, hắn lại thấy được rất nhiều điều. Khung cảnh ấy, nó đủ sức để hấp dẫn hắn. Hơn hẳn một nữ nhân mĩ miều gợi cảm...

Hắn đã đứng đó, quan sát từ đầu đến cuối, tận cho tới khi tia dương quang cuối cùng cũng tắt hẳn mới chịu rời đi. 

Cùng với Gia Gia, hắn chậm rãi dạo quanh một vòng Thanh Hoa trấn...

Chương 323: Cố nhân lâm nạn (2)

Hết cửa tiệm này, rồi tới quầy hàng khác, suốt cả đoạn đường, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia đã ghé qua rất nhiều nơi. Chính lộ có, hẻm nhỏ cũng có nốt.

Khỏi phải nghĩ, kẻ dẫn đường dĩ nhiên vẫn luôn là Gia Gia. Thực sự thì nó đã ăn rất nhiều. Cũng chẳng biết với thân hình bé xíu ấy, nó làm sao có thể chứa hết được. 

... 

"Shhh... Cay quá! Cay quá!".

Nắm mấy xiên thịt nướng, Gia Gia vừa ăn vừa xuýt xoa. Nó hào phóng đưa hẳn cho Lăng Tiểu Ngư hai xâu, bảo: "Tiểu Ngư, ngươi cũng ăn thử đi. Cay, nhưng mà ngon lắm".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu không nhận: "Ngươi cứ ăn đi. Ta không đói".

"Ngươi thật không muốn ăn?".

"Không".

"Được rồi. Vậy ta sẽ ăn hết luôn vậy".

...

Đi thêm một đoạn, khi gần tới một ngã ba, Gia Gia chợt gia tăng cước bộ. Bỏ luôn Lăng Tiểu Ngư lại đằng sau, nó nhanh chân hướng phía trước chạy tới. Vừa chạy vừa hô: "Kẹo hồ lô! Bán cho ta kẹo hồ lô!".

"Đứa trẻ này...".

Phía sau, Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu, lặng lẽ bước theo. 

"Ui da!".

Bỗng nhiên, một tiếng kêu đau truyền đến tai Lăng Tiểu Ngư. Đúng là giọng của Gia Gia.

Lăng Tiểu Ngư bước nhanh hơn, tiếp cận liền hỏi: "Sao vậy?".

Chỉ tay vào thân ảnh đang nằm sát bên, Gia Gia nói: "Ta đụng phải người này".

"Để ta xem".

Lăng Tiểu Ngư ngồi hẳn xuống. Hắn cẩn thận xem xét kẻ đang nằm bất động. 

Thì ra đó là một phụ nhân tóc bạc. Dựa vào bộ y phục rách rưới mà nàng ta đang mặc, Lăng Tiểu Ngư nghĩ nàng hẳn cũng giống như bà lão gặp ở trước cửa khách điếm, là một hành khất. Chỉ có điều là người hành khất này...

So với bà lão nơi khách điếm thì còn thảm hơn gấp chục lần. Hai chân nàng bị què, hai tay cũng đã bị cùi. Chưa hết, đôi mắt nàng, chúng hiện cũng đã mù. Tàn khuyết đến thế là cùng. 

"Tiểu Ngư, nàng ta...".

Dường như cảm nhận được có gì đó không ổn, Gia Gia nhìn vẻ mặt sững sờ của Lăng Tiểu Ngư, hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi làm sao vậy?".

Lăng Tiểu Ngư nghe rõ, nhưng chẳng đáp. Thay vì hồi đáp Gia Gia thì hắn vội vàng kiểm tra cơ thể phụ nhân hành khất, truyền lực lượng sang cho nàng. Là bởi do lòng trắc ẩn ư?

Thật ra... nó là một loại tình cảm khác. Tâm của Lăng Tiểu Ngư đích xác đã động, nhưng không phải do thương hại mà là vì... ngỡ ngàng, đau xót. 

Người phụ nhân tàn khuyết đang nằm bất động đây, nàng là một cố nhân. Nhớ lúc ấy, khi sư phụ Lăng Thanh Trúc của hắn trúng phải độc thủ của Đồ Tam Nương, hai người bọn hắn đã lưu lạc đến thôn Tô Hạ, đã từng nương náu trong nhà của một thôn nữ thiện lương. Tên của nàng... là Tô Phúc Đường. 

Phải. Người phụ nhân tàn khuyết đang nằm đây, nàng chẳng phải ai khác, chính là Tô Phúc Đường!

Tuy rằng diện mạo đã ít nhiều đổi thay, nhưng những đường nét thân quen kia, Lăng Tiểu Ngư há có thể không nhận ra?

Nàng là Tô Phúc Đường. Chắc chắn là Tô Phúc Đường. Chỉ là...

Tại sao? 

Tại sao nàng lại biến thành bộ dạng này, tàn tạ tới như vậy?

Rốt cuộc nàng đã gặp phải tai ương gì?

...

"Gia Gia, chúng ta về khách điếm".

Thông báo xong, cũng chẳng buồn ngó xem phản ứng của Gia Gia thì Lăng Tiểu Ngư đã đem Tô Phúc Đường bế lên, cấp tốc rời đi.

...
Một đỗi lâu sau.

Trong khách điếm.

Gia Gia đứng bên giường, đưa mắt nhìn cơ thể tàn tạ của Tô Phúc Đường, thương cảm nói ra: "Tiểu Ngư, nàng ấy thật đáng thương. Hai chân bị người ta đánh què, hai bàn tay cũng bị chặt đứt, mắt bị móc, lưỡi cũng bị cắt nữa... Đúng là quá độc ác...". 

Xoay đầu nhìn lại, nó nắm lấy tay áo Lăng Tiểu Ngư, hỏi: "Tiểu Ngư, tình trạng bây giờ của nàng có phải là rất tệ không? Ta thấy sinh cơ của nàng...".

"Phải. Sinh cơ của nàng đã cạn kiệt rồi".

Lăng Tiểu Ngư nói tiếp: "Thân thể của nàng đã bị tổn hại tới độ không cách nào còn cứu chữa được nữa. Trừ phi được phục dụng tiên đan thì may ra mới có hi vọng. Chỉ là tiên đan...".

Thế giới này, hiện nay tiên nhân còn chẳng có thì kiếm đâu ra tiên đan chứ?

...

"Tiểu Ngư, nàng sẽ chết sao?".

"Chỉ sợ nàng sẽ không thể sống qua hết đêm nay".

Gia Gia nghe vậy thì cúi đầu, bảo trì im lặng.

Đúng lúc này, một bàn tay đặt lên đầu nó, nhè nhẹ xoa: "Chúng ta sẽ giúp nàng thanh tỉnh trong chốc lát, hỏi xem ai đã hại nàng, hỏi xem nàng còn tâm nguyện gì không rồi giúp nàng thực hiện".

"Ưm".

Gia Gia gật đầu.

Và như vậy, cả hai bắt đầu thi triển đạo thuật.

Chữa trị là vô phương, nhưng giúp Tô Phúc Đường thanh tỉnh thì lại chẳng phải việc gì quá khó khăn. Nói chuyện với nàng cũng là như thế. Thông qua đạo thuật, Lăng Tiểu Ngư và Gia Gia có thể trao đổi với nàng thông qua thần niệm. Chỉ cần nàng nghĩ, bọn họ sẽ liền nghe được. 

Bên trong kết giới màu tím được tạo ra từ tử tinh cầu của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư mở đầu cuộc nói chuyện.

"Tô Phúc Đường, tỷ nghe ta nói chứ?".

Đang nằm bên dưới, Tô Phúc Đường mấp máy đôi môi, nhưng do lưỡi đã bị cắt nên thanh âm phát ra chỉ là những tiếng ú ớ vô nghĩa.

Lập tức, Lăng Tiểu Ngư bảo: "Tỷ không cần mở miệng, muốn nói gì chỉ cần nghĩ đến thì ta sẽ liền nghe được".

Lựa chọn tin theo, Tô Phúc Đường trao đổi bằng ý nghĩ: "Ngươi là ai? Sao lại biết tên ta?".

"Phúc Đường tỷ, ta là Lăng Tiểu Ngư. Tỷ nhớ không?".

Chương 324: Lòng người bạc bẽo

"Lăng Tiểu Ngư? Ngươi là Lăng Tiểu Ngư?!".

"Phải, là đệ, người đã từng nương náu trong nhà của tỷ đây".

Đôi bên đã nhận thức, Lăng Tiểu Ngư đi thẳng vào đề: "Phúc Đường tỷ, nói cho đệ biết. Là ai đã hại tỷ ra nông nỗi này?".

Khuôn mặt nhăn lại vì đau khổ, Tô Phúc Đường chua xót nói ra: "Là Tô Sáng. Chính hắn đã biến ta thành như vầy".

...

Thêm một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư sững sờ. Thông tin mà hắn vừa nghe được, thực quá ngoài ý muốn rồi. 

Tô Sáng? Có nghĩ thế nào Lăng Tiểu Ngư cũng không thể hình dung ra được kẻ hại Tô Phúc Đường lại là Tô Sáng - tướng công của nàng. 

Hắn còn nhớ rõ, trong những tháng ngày nương nhờ tại nhà họ Tô, hắn và sư phụ đã có không ít lần tận mắt chứng kiến những cử chỉ, hành vi thân mật của phu thê Tô Phúc Đường. Tình cảm của bọn họ vô cùng thắm thiết. Dẫu nghèo nhưng hai vợ chồng luôn hết mực thương yêu nhau...

Một đôi phu thê đã từng hạnh phúc như thế, tại sao bây giờ lại thành ra như vầy? Tô Sáng kia, hắn vì sao lại phải hại nương tử của mình?

Nếu như Tô Sáng là kẻ hung hăng, bặm trợn thì chẳng nói làm gì, đằng này... Hắn là thư sinh, một kẻ dùi mài kinh sử. Đạo nghĩa, luân thường, Tô Sáng hắn là kẻ rõ hơn ai hết. Vậy thì tại sao?

"Phúc Đường tỷ, nói cho đệ biết. Tại sao Tô Sáng lại hại tỷ?".

Khóc không thành tiếng, Tô Phúc Đường kể lại: "Từ sau khi đệ và Thanh Trúc rời đi, nhờ vào số kim ngân hai người để lại, ta và Tô Sáng đã quyết định lên huyện mua một căn nhà để ở, tiện cho Tô Sáng trau dồi kinh sử, chuẩn bị kỳ thi sắp tới...".

"Cách đây ít lâu, sau bao năm miệt mài kinh sử, Tô Sáng rốt cuộc cũng đỗ trạng nguyên, được hoàng thượng quý mến tài năng, ban thưởng rất trọng... Ta cứ tưởng đó là may mắn, nhưng thật không ngờ...".

"Có được công danh địa vị, Tô Sáng hắn đã liền thay lòng đổi dạ. Hắn vì muốn cưới con gái quan thượng thư nên rắp tâm hại ta... Hắn cho người gọi ta lên đây, rồi móc mắt để ta không thể nhìn, cắt lưỡi để ta không thể nói, chặt đứt tay để ta không thể viết, đánh què chân để ta không thể đi...".

"Tô Sáng hắn để cho ta sống, nhưng sống không bằng chết. Không có lưỡi, cũng không có tay, ta chẳng cách nào đi tố cáo tội ác của hắn. Không có mắt, chân lại què, ta muốn trở về thôn Tô Hạ gặp phụ thân cũng chẳng được...".

Cánh tay cùi run run đặt lên bụng, Tô Phúc Đường nghẹn ngào: "... Nếu như không vì đứa con trong bụng, có lẽ ta đã buông xuôi lâu rồi...".

...

Bên giường, Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì nấm tay càng siết chặt. Trong đôi mắt hắn, hơi nước cũng phủ giăng tự bao giờ.
Hắn đâu có ngờ Tô Phúc Đường lại có những tháng ngày khổ sở tới như vậy. 

Hỡi ôi, chỉ vì công danh địa vị, chỉ vì muốn cưới con gái một tên quan thượng thư nào đó mà Tô Sáng kia lại đan tâm hại nương tử của mình ra nông nỗi này, người chẳng ra người ma chẳng ra ma...

Không có mắt, không có lưỡi, tay đã cùi, chân cũng bị què, với thân thể tàn khuyết ấy, Tô Phúc Đường nàng sống được tới hôm nay quả đã là một kỳ tích.

Là vì đứa con trong bụng nàng. Phải, Tô Phúc Đường nàng nghĩ thế, rằng đứa con trong bụng vẫn còn, nhưng thực tế... Đứa bé kia, nó sớm đã mất rồi. Có lẽ Tô Phúc Đường nàng cũng biết, chỉ là nàng không thể tiếp nhận được thực tại quá đỗi tàn khốc nên mới tự mình lừa dối bản thân. 

"Tô Sáng...".

Căm hận thốt ra, Lăng Tiểu Ngư nắm lấy cánh tay đã cùi của Tô Phúc Đường: "Phúc Đường tỷ hãy yên tâm. Đệ nhất định sẽ thay tỷ đòi lại công đạo".

...

"Phúc Đường tỷ, tỷ còn có tâm nguyện gì nữa không? Cứ nói với đệ. Đệ sẽ giúp tỷ hoàn thành".

"Tâm nguyện sao...".

Trong ý nghĩ, thanh điệu của Tô Phúc Đường cũng trở nên xa xăm vô định: "Tiểu Ngư, ta muốn quay về thôn Tô Hạ... Ta muốn về nhà...".

..."Phúc Đường tỷ?".

"Phúc Đường tỷ...". 

...

"Tiểu Ngư, nàng đi rồi".

Mặt đầy nước mắt, Gia Gia đem kết giới triệt hồi. Nó vừa dùng tay lau vừa nghẹn ngào nói: "Nàng ấy thật đáng thương... Tiểu Ngư, chúng ta nhất định phải đòi lại công đạo cho nàng".

Lăng Tiểu Ngư xoay đầu qua, thần tình kiên định: "Gia Gia, ngươi yên tâm. Ta sẽ không để nàng ấy phải chết oan uổng đâu".

...

Sau khi thi triển đạo thuật để bảo quản thi thể Tô Phúc Đường, Lăng Tiểu Ngư chậm rãi đứng lên, nhìn một lúc rồi xoay lưng đi về phía cửa phòng. 

Đằng sau, Gia Gia hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi đi đâu vậy?".

"Giết người".

...

...

Một cô gái thiện lương như Tô Phúc Đường, đáng ra nên có một cuộc sống êm đềm, hạnh phúc mới đúng; thế mà hôm nay, kết cục của nàng lại vô cùng bi thảm. Trong khi đó, Tô Sáng - kẻ bạc tình bạc nghĩa, táng tận lương tâm kia - thì lại lấy được một tiểu thư đài các, đang sống trong giàu sang nhung lụa, thử hỏi đạo lý ở đâu?

Trời không có mắt. 

Nếu đã vậy, nếu trời đã không nhìn thấy thì Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ thay trời hành đạo. Người đáng sống thì nên được sống, những kẻ đáng chết... thì đều phải giết. 

Tô Sáng, đó sẽ là điểm bắt đầu trong hành trình đồ sát của Lăng Tiểu Ngư hắn...

Chương 325: Tìm tới tận cửa

Thông qua một ít thủ đoạn, Lăng Tiểu Ngư đã rất dễ dàng tra ra nơi ở của Tô Sáng hiện giờ. Hắn cũng chẳng định cư đâu xa, ngay tại trấn Thanh Hoa này thôi. Lẽ hiển nhiên là sống cùng với người vợ quyền quý, đứa con gái của quan thượng thư kia. 

Trước đại môn Tô phủ, Lăng Tiểu Ngư đứng nhìn một lúc, chợt nhếch môi cười lạnh: "Nhà thật là lớn. Coi bộ Tô Sáng sống rất tốt".

"Hừ, cái tên bạc bình bạc nghĩa, còn tệ hơn cầm thú...". 

Gia Gia căm hận, xung phong tiến đến.

Tới gần cửa lớn, ngay lập tức, bốn tên quan binh liền tuốt đao ngăn lại. Một tên quát: "Đứng lại!".

"Ngươi là ai?".

"Ta là ai a?".

Trong hình hài cô bé năm tuổi, Gia Gia co tay thành nấm đấm, đưa lên miệng thổi nhẹ: "Các ngươi thật muốn biết? Được, ta cho các ngươi biết".

"Binh! Binh!".

"Binh! Binh!".

Cúi nhìn bốn tên quan binh đã nằm bất động bên dưới, Gia Gia hừ khẽ: "Giờ thì các ngươi đã biết ta là ai rồi chứ?".

...

"Đánh ngất... Ta còn tưởng ngươi sẽ giết bọn họ".

Gia Gia quay lại nhìn Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa mới nói, đáp: "Làm chuyện ác là Tô Sáng, bọn họ cũng đâu có tội gì. Gia Gia ta là người hiểu lý lẽ a".

"Được rồi Tiểu Ngư, chúng ta mau vào trừng trị cái tên lòng lang dạ thú kia đi".

Nói rồi, Gia Gia giơ chân đạp tung cánh cửa, hiên ngang tiến vào.

"Đứng lại!".

...

"Hừm...".

Đảo quanh một vòng binh lính hơn trăm người, Gia Gia bặm môi, rất không kiên nhẫn: "Cái đám các ngươi đứng qua một bên hết đi, đừng có làm phiền ta".
"Lớn mật!"

Tiếng Gia Gia vừa dứt thì một giọng khác liền cất lên. Kế đấy, một tên quan binh tuổi độ bốn mươi cầm đại đao bước ra. Hắn nhìn Lăng Tiểu Ngư, kẻ mới tiến qua đại môn, nói lớn: "Oắt con! Dám xông vào Tô phủ, đúng là chán sống!".

"Shhh...".

Vẻ bực bội hằn in trên khuôn mặt nhỏ nhắn, Gia Gia chỉ thẳng tên quan binh nọ: "Cái tên kia, bộ mắt ngươi bị mù à? Người vừa phá cửa là ta a!".

"Dám xem thường ta, để Gia Gia cho các ngươi biết tay".

Dứt câu, Gia Gia liền xuất ra thủ đoạn. 

Đối phó với một đám thế tục phàm nhân, nó tất nhiên chẳng cần dùng nhiều sức lực, chỉ tùy tiện hoa tay múa chân vài cái liền xong. Rất nhanh, hơn trăm tên quan binh đều nằm bất động trên đất. Một tiếng rên rỉ thậm chí còn không nghe được. 

Trong lúc đó, tại một căn phòng lớn...

Phòng này, xét ra thực rất đỗi xa hoa. Từ bàn ghế cho tới rèm che, chăn đệm,..., cái nào trông cũng đẹp đẽ, quý giá.

Đồ vật đã vậy, con người lại càng bắt mắt hơn. Đôi nam nữ có mặt trong căn phòng, bọn họ ai nấy đều mặc y phục rất đỗi sang trọng, thắt lưng vắt ngọc, cổ đeo trân châu... Thật... khác xa so với hình ảnh tàn tạ người không ra người ma không ra ma của Tô Phúc Đường.

Bên chiếc bàn bày biện cao lương mỹ vị, Tô Sáng - kẻ đã phụ bạc Tô Phúc Đường - cau mày nhìn ra cửa chính, lẩm bẩm: "Vừa rồi bên ngoài có chuyện gì mà ồn ào thế nhỉ?".

"Tướng công, không cần lo lắng".Ngồi nơi đối diện, Cao Mỹ Mỹ - nương tử hiện tại của Tô Sáng - cười nhẹ, trấn an: "Thiếp nghĩ chắc là mấy tên dân đen không biết sống chết ấy mà... Chàng yên tâm, Lý Bính trước đây từng là một cao thủ ngang dọc giang hồ, có hắn bảo vệ Tô phủ thì chẳng ai gây hại được cho chúng ta đâu".

"Chàng xem, ồn ào không phải đã dứt rồi sao? Mấy tên dân đen kia khẳng định đã bị Lý Bính giải quyết hết rồi". 

Cầm lên bình rượu, Cao Mỹ Mỹ rót hai ly đầy, một cho mình, một cho Tô Sáng. Tình ý ngập tràn, nàng thấp giọng, nói khẽ: "Tướng công, rượu nồng kính tri kỷ, cạn".

Tô Sáng mỉm cười: "Cạn".

...

"Tướng công...".

Miệng nói chân đưa, Cao Mỹ Mỹ tiến ra sau lưng Tô Sáng, vòng tay qua cổ hắn, cất lời mời gọi: "Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng. Trời cũng đã muộn, chúng ta... đi nghỉ thôi".

"Ừm".

"Tướng công, để thiếp giúp chàng cởi y phục".

"Ừm".

Tô Sáng ứng tiếng, khép hờ hai mắt. Bộ dáng khá là hưởng thụ. 

Công danh địa vị, quyền cao chức trọng, lại có người vợ đẹp hết lòng hầu hạ cho mình, cuộc sống này... Tô Sáng thật cảm thấy thoả mãn vô cùng. Trong đầu mình, hắn thầm nghĩ: "Phải. Sống như vầy mới gọi là sống. Một người tài ba, bậc trí thức như ta há có thể cả đời gắn bó với loại thôn nữ quê mùa như Tô Phúc Đường kia được. Tô Phúc Đường kia rõ ràng không xứng với ta...".

"Ta đã lưu cho nàng ta một con đường sống, coi như là niệm tình lắm rồi".

...

Lòng dạ của Tô Sáng, chính là như vậy đấy. Bạc. Bạc đến độ khiến người căm phẫn. Thật không hiểu hắn đọc sách để làm gì, luân thường đạo nghĩa đã để ở đâu.

Nhớ thuở nào cha con Tô Phúc Đường tốt bụng cưu mang, nuôi cho hắn ăn học, vậy mà giờ... Công thành danh toại, nghĩa ân chưa đền hắn đã vội trở mặt quay lưng.

Loại người như Tô Sáng hắn, sống tiếp thì đúng là làm nhơ chữ "luân thường", làm bẩn câu "đạo nghĩa".

Còn may, dù trời không tru, đất không diệt thì hôm nay, Tô Sáng hắn cũng đừng mong sống tiếp được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau