TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 316 - Chương 320

Chương 316: Lăng Tiểu Ngư phát điên?

"Chẹp...".

Gia Gia lau miệng, thoáng cân nhắc rồi mới bảo: "Tiểu Ngư à, ngươi đừng có gấp. Đợi khi nào ngươi hoàn toàn ổn định dã rồi ta sẽ kể hết cho ngươi nghe".

"Ngươi không kể luôn bây giờ được sao?". 

Gia Gia lắc đầu: "Không được... Cũng không phải ta không muốn kể, nhưng mà...".

"Tiểu Ngư, ta cảm thấy vẫn nên đợi thêm vài hôm nữa đi. Mà ngươi cũng đừng có ép ta, ngươi cố ép là ta bịa chuyện nói dối đấy".

"Được rồi, Tiểu Ngư ngươi cũng đừng có thừ người ra nữa, mau ăn đi. Thịt ngon lắm...".

...

Bởi sợ kể ra một lượt sẽ khiến cho Lăng Tiểu Ngư kích động, phât sinh tâm lý tiêu cực nên Gia Gia mới lựa chọn kéo dài thời gian, đợi cho tình hình ổn định rồi mới thuật lại hết những chuyện trọng yếu trong quá khứ. 

Nhưng, ý định là ý định, thực tế thì đôi khi vẫn thường vùi chôn những ý định. Ngày thứ ba tính từ sau đêm hôm ấy, một biến cố nho nhỏ đã bất ngờ phát sinh...

Trong lúc Gia Gia đang say ngủ thì ở nơi gần đó, sát vách đá của hang động, Lăng Tiểu Ngư chợt giật mình tỉnh giấc. Trán đẫm mồ hôi, tiếng thở nặng nề, hắn quay nhìn Gia Gia.

"Quảng Hàn...".

Từ trong miệng hắn, thanh âm trầm thấp cất lên. Giọng điệu, nó rành rành là oán hận. 

Thế rồi, với thần tình hung dữ, ánh mắt ngập tràn sát ý, hắn nhấc chân hướng chỗ Gia Gia tiến lại.

Nơi lòng bàn tay phải hắn, dấu ấn hắc ngư vốn im lìm suốt cả tháng trời qua nay bỗng vụt sáng. Từ bên trong, những quang điểm li ti màu đen tuôn ra, nhanh chóng tụ lại thành một thanh trủy thủ. 

"Ưm...".

Chừng như cảm nhận được có điều bất thường, đang nằm ngủ bên dưới, Gia Gia lập tức mở mắt ra. 

Chưa xem chưa biết, vừa xem xong, Gia Gia liền kinh hoảng.

Thiên địa quỷ thần ơi! Lăng Tiểu Ngư đang muốn giết nó a!

"Soạt!".

Đứng trước mũi dao đang nhắm vào đầu mình mà đâm thẳng xuống, Gia Gia nào dám nghĩ nhiều, vội vàng dùng thần thông dịch chuyển. 

Thoát qua một kiếp, lúc này, với viên tử tinh cầu đã được gọi ra, Gia Gia hướng Lăng Tiểu Ngư chất vấn ngay: "Tiểu Ngư, ngươi làm cái quỷ gì vậy?!".

"Quảng Hàn...".

Câu hỏi của Gia Gia, cũng chả rõ Lăng Tiểu Ngư có nghe được hay không, chỉ thấy hắn vẫn giống y như cũ, oán hận nhìn nó. 

Thanh âm khàn khàn, hắn nói tiếp: "Tại sao?".

"Quảng Hàn, tại sao?".

Tại sao?

Ở phía bên này, Gia Gia càng nhìn, càng nghe thì trong lòng càng nghi hoặc. 

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi lại làm sao nữa rồi?".

"Cái gì mà Quảng Hàn? Ta là Gia Gia mà".

Chẳng chút để tâm đến lời đính chính của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư vẫn tiếp tục chìm trong những ký ức hỗn loạn của mình. 

Hắn nghiến răng căm hận: "Quảng Hàn... Rốt cuộc là tại sao?".

"Ngươi là đứa trẻ mà ta yêu quý nhất. Sinh mệnh của ngươi là do ta ban cho... Ngươi muốn có thế giới riêng của mình, ta đã cho ngươi một đại thế giới. Ngươi muốn chưởng khống luân hồi Bắc Uyển, kiểm soát Thái Huyền Âm, ta đã cho ngươi chưởng khống luân hồi Bắc Uyển, cũng cho ngươi kiểm soát Thái Huyền Âm... Nhưng tại sao? Tại sao ngươi lại muốn giết ta?".

"Quảng Hàn... Tại sao ngươi lại cùng với bọn họ... Tại sao các ngươi đều phản bội ta? Tại sao các ngươi đều muốn giết ta?".

"Quảng Hàn...".

"Quảng Hàn! Tại sao?!!".

Cùng với tiếng hét đinh tai, thân ảnh của Lăng Tiểu Ngư cũng liền biến mất. Đến khi lần nữa hiện ra thì hắn đã đứng ngay trước mặt Gia Gia. Trủy thủ vung lên, hắn hướng Gia Gia đâm mạnh!
"A...!!".

Xém tí thì bị đâm trúng, Gia Gia nào còn dám hỏi han gì nữa, tức khắc quay đầu bỏ chạy. 

Nó vẫn chưa muốn chết a! 

Lại nói, đây cũng đâu phải chết bình thường. Đó là chết oan!

Quảng Hàn? Quảng Hàn cái khỉ gì? Nó là Gia Gia!

"Tiểu Ngư hắn phát điên rồi... Ta phải chạy nhanh lên, không thể để cho hắn bắt...".

...

"Quảng Hàn! Ngươi chạy đi đâu!".

Gia Gia một lòng trốn chạy hòng bảo toàn tánh mạng, trong khi đó, ở phía sau, Lăng Tiểu Ngư lại quyết tâm truy đuổi để giết cho bằng được. 

Cứ thế, cảnh tượng kẻ truy người trốn đã diễn ra suốt từ đêm khuya cho tới tận hừng đông mới dừng lại. 

Giữa một cánh rừng vô danh, Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ nắm chặt trủy thủ màu đen, dùng đôi mắt hung ác tìm kiếm chung quanh. 

"Quảng Hàn... Ngươi ra đây cho ta...".

"Mau ra đây cho ta!".

"Xẹt!".

"Xẹt!".

...

"Ầm!".

"Ầm!".

...

Trong cơn phẫn nộ, Lăng Tiểu Ngư vung trủy thủ hướng bốn phương chém loạn. Và, cứ sau mỗi nhát chém của hắn, đất đá, cây cối xung quanh liền thi nhau đổ ngã. Chỉ trong thoáng chốc, một góc trời um tùm rậm rạp đã bị san thành bình địa. Kinh khủng vô cùng. 

Lực lượng kia, nó rõ ràng lớn hơn vấn đỉnh trung kỳ - mức tu vi trước kia của Lăng Tiểu Ngư rất nhiều. Thậm chí, so với thứ sức mạnh dùng để hạ sát Lưu Cảnh Thiên, nó còn ghê gớm hơn. Dường như từ sau khi đan điền bị phế, trải qua quãng thời gian hôn mê, cơ thể Lăng Tiểu Ngư hắn đã lại có gì đó thay đổi. 

Thần trí, linh hồn, đoán chừng cũng là như vậy.

Chương 317: Lại đuổi giết

"Quảng Hàn... Tại sao?".

"Tại sao...?".

Trong tiếng thở nặng nhọc, Lăng Tiểu Ngư đã liên tiếp hỏi, và càng hỏi thì thanh âm của hắn càng nhỏ dần... nhỏ dần rồi tắt hẳn. 

"Bịch" một tiếng, cả người hắn đã gục ngã. Một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư hắn lại ngất đi. 

...

Qua hơn mười phút sau.

Từ trên thương khung, một chút ba động nổi lên. Kế đấy, một thân ảnh nhỏ nhắn dần lộ rõ. 

Chẳng phải "Quảng Hàn" đã bị Lăng Tiểu Ngư đuổi giết thì ai?

...

"Tiểu Ngư hắn xỉu thật chưa nhỉ?".

Bởi trong lòng còn sợ hãi nên Gia Gia chưa dám tiến lại gần. Một cách chậm rãi, nó rón rén bước từng bước một, vừa bước vừa cảnh giác đề phòng, tùy thời bỏ chạy. 

May sao, mọi chuyện suôn sẻ. Lăng Tiểu Ngư thật sự đã ngất đi rồi. 

...

"Phù... ù...".

Thở phảo một hơi, Gia Gia xác nhận tình hình xong, lúc này mới dám đem viên tử tinh cầu cất vào trong túi áo. Nó ngồi bệt luôn xuống đất, tựa vào người Lăng Tiểu Ngư mà than trách: 

"Tiểu Ngư à Tiểu Ngư, rốt cuộc là ngươi bị làm sao vậy chứ? Ban đêm ban hôm ngươi đột nhiên lại cầm dao chạy tới đâm ta, còn đuổi giết ta...".

"Vụ Quảng Hàn kia nữa. Ta là Gia Gia mà, có phải Quảng Hàn gì đâu...".

...

"... Kỳ quái. Bộ dạng lúc đó của Tiểu Ngư ngươi hình như không đúng lắm. Trông hung dữ, đáng sợ lắm...".

...

"Mà... Tiểu Ngư ngươi chẳng phải đã bị phế tu vi rồi ư? Tại sao lại có thể đánh ra lực lượng đáng sợ như vậy chứ?".

"Tiểu Ngư ngươi còn cổ quái hơn ta. Hmm... Ngươi nhất định cũng giống như Gia Gia, không phải con người".

...

"Haizz... Nhưng nếu không phải người thì Tiểu Ngư ngươi là gì chứ?".

"Thôi. Để chờ ngươi tỉnh lại rồi hỏi thử...".

...

Miệng thì nói vậy, tuy nhiên, sáng hôm sau, lúc mà Lăng Tiểu Ngư hồi tỉnh ấy, Gia Gia đã chẳng hề truy hỏi. Đừng nói hỏi, ngay cả đứng gần nó còn chả dám nữa là. 

Ở khoảng cách xa xa, tay cầm viên tử tinh cầu, trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy, nó hướng Lăng Tiểu Ngư bên kia, nói lớn: "Ê! Ngươi đừng có qua đây a!".

"Gia Gia, ngươi sao vậy?".

Nghe Lăng Tiểu Ngư gọi mình là "Gia Gia" chứ không phải Quảng Hàn, trong dạ Gia Gia cũng phần nào thả lỏng. Tuy vậy, nó vẫn bảo trì khoảng cách như cũ.
"Nói cho ta biết, bây giờ ngươi là ai?".

"Ta?".

Lăng Tiểu Ngư hơi khó hiểu: "Gia Gia, sao ngươi lại hỏi vậy? Ta chẳng phải là Lăng Tiểu Ngư...".

"Lăng Tiểu Ngư?! Ngươi mới nói ngươi là Lăng Tiểu Ngư?!".

Trông vẻ kích động kia của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư lại càng thêm nghi hoặc: "Thì ta là Lăng Tiểu Ngư mà...".

Nghi hoặc mặc người nghi hoặc, phía bên này, Gia Gia tiếp tục dò xét: "Ngươi nói ngươi là Lăng Tiểu Ngư đúng không? Vậy hãy trả lời ta. Nữ nhân đáng sợ, à không, sư phụ ngươi tên gì, nắm giữ chức vụ gì ở Thiên Kiếm Môn?".

"Sư phụ ta? Đương nhiên gọi Lăng Thanh Trúc, là phong chủ Trúc Kiếm Phong".

"Tốt. Bây giờ tới câu thứ hai. Tiểu Ngư, cho ta biết, sư huynh mập mập của ngươi tên gì?".

"Chu Đại Trù".

"Tên cô cô của ngươi?".

"Lăng Ngọc Yến".

"Ta từng đưa cho ngươi một quyển công pháp, ngươi có nhớ không?".

"Dĩ nhiên ta còn nhớ. Đó là Đại Bi Thiên Diệp mà tổ sư gia đã để lại bên trong không gian cửa động thứ tư của Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

...

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi thực sự là Lăng Tiểu Ngư?".

"Gia Gia, ta đương nhiên là Lăng Tiểu Ngư. Ngươi làm sao vậy, tự dưng lại hỏi tới hỏi lui...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư lần nữa nhấc chân, toan bước tới.

"Đứng lại!".Gần như lập tức, Gia Gia lên tiếng ngăn chặn ngay. 

Trước ánh mắt ngờ vực của ai kia, nó xác nhận lần cuối: "Tiểu Ngư, ta hỏi ngươi thêm một câu nữa: Những chuyện xảy ra trên Hình Đài hôm đó, ngươi có nhớ hay không?".

"Hình Đài?".

Khác trước, lần này Lăng Tiểu Ngư không thể đáp ngay được. Hắn phải cúi đầu trầm tư, cố gắng nghĩ ngợi.

Và, càng nghĩ, khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư hắn càng nhăn lại. Vẻ đau đớn, nó đang dần bộc lộ. 

"Hình Đài... Hình Đài...".

"Ta... Ta là phản đồ... Không phải... Không phải...".

"Ta không phải phản đồ... Ta không phải...".

...

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi...".

Biết lại sắp có chuyện chẳng lành xảy ra, Gia Gia giữ chặt viên tử tinh cầu trong tay, chân bước thụt lùi.

Không thể không nói, đó là một sự cẩn trọng cần thiết. Đơn giản là bởi chỉ ít phút sau, Lăng Tiểu Ngư đã lại một lần nữa "phát điên". 

Hệt như đêm hôm qua, trong bộ dạng hung ác, Lăng Tiểu Ngư dùng đôi mắt hận thù nhìn chằm Gia Gia. Từ miệng hắn, giọng nói khàn đục cất lên:

"Quảng Hàn...".

...

"Thôi chết...".

Nghe được cái danh tự "thân quen" kia, nội tâm Gia Gia tức thì nhảy dựng. Nó vội vàng thúc động tử tinh cầu, vắt chân lên cổ mà chạy.

"Quảng Hàn! Ngươi chạy đi đâu?!".

...

"Quảng Hàn! Tại sao lại phản bội ta?!".

"Ta... Ta phản bội ngươi hồi nào?!".

...

"Tại sao lại muốn giết ta?!".

"Giết cái đầu ngươi! Ta không có a!".

...

"Quảng Hàn, ngươi đứng lại!".

"Đứng lại cho ngươi đâm à?!".

Chương 318: Kiếp trước - kiếp này

Từ cánh rừng này qua cánh rừng kia, cuộc truy đuổi cứ vậy mà tiếp diễn. Một người cố chạy, một kẻ thì cố truy, thật đúng là như mèo bắt chuột. 

Khỏi phải nghĩ, Gia Gia tất nhiên chẳng hào hứng gì với việc phải đóng vai một con chuột. Nó rất không nguyện a. Ngặt một điều là... nó không có lựa chọn tốt hơn. Nó cũng đâu thể bỏ Lăng Tiểu Ngư lại một mình được. Lương tâm của nó sẽ cắn rứt lắm.

Bất đắc dĩ, Gia Gia nó chỉ đành cố gắng "thích nghi", ngày qua ngày sống chung với "chứng bệnh" kia của Lăng Tiểu Ngư. Và, như một điều kiện tất yếu để đảm bảo sinh tồn, nó luôn luôn phải cảnh giác đề phòng. Thậm chí kể cả trong giấc ngủ...

Thú thực, đã có nhiều đêm Gia Gia nó không tài nào bình yên chợp mắt được. Hễ cứ mỗi lần ngả lưng nằm xuống là nó phải nhắm một con mắt, mở một con mắt để trông chừng Lăng Tiểu Ngư. Thật là vất vả ghê lắm. Cái khổ, đúng là chẳng biết để đâu cho hết. 

Vẫn còn may, ông trời có mắt. Trải qua hai tháng trời luôn phải sống trong thấp thỏm lo âu, rốt cuộc thì "chứng bệnh" của Lăng Tiểu Ngư cũng từ từ thuyên giảm, cho tới hôm nay thì đã hoàn toàn khỏi hẳn. Hắn không chỉ khỏi bệnh mà còn nhớ lại được tất cả mọi chuyện trước kia nữa. 

...

Giữa không gian vắng lặng, dưới trời đêm tăm tối chẳng có lấy một vì sao, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn một thân ảnh cảnh giác ở gần đó, thấp giọng bảo: "Gia Gia, ngươi không cần sợ. Ta bây giờ đã hoàn toàn thanh tỉnh rồi".

"Cái đó... ta không chắc lắm đâu".

Lăng Tiểu Ngư nhếch môi cười nhạt: "Có vẻ ta đã để lại bóng ma trong lòng ngươi rồi".

...

"Gia Gia...".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi hai mắt vẫn nhìn chằm vào đống lửa đang cháy trước mặt: "Ngươi có biết tại sao những ngày vừa qua, thỉnh thoảng ta lại đuổi giết ngươi không?".

"Cái đó mà cũng hỏi. Tất nhiên là do Tiểu Ngư ngươi phát bệnh rồi." Gia Gia chả cần nghĩ, đáp ngay. 

Nghe xong, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Gia Gia, ngươi lầm rồi. Ta không hề mắc bệnh".

"Không mắc bệnh? Tiểu Ngư ngươi không mắc bệnh thì tại sao lại đuổi giết ta? Còn gọi ta là Quảng Hàn gì đó nữa".

Gia Gia tặc lưỡi: "Chậc... Cái bộ dạng lúc đó của ngươi, nó đáng sợ lắm a. Cứ như ta với ngươi có mối thù sâu đậm lắm ấy".

...

Lăng Tiểu Ngư im lặng, một lúc sau mới lên tiếng: "Gia Gia, rất có thể... ta với ngươi chính là kẻ thù".Gia Gia trợn mắt: "Tiểu Ngư, ngươi đùa gì vậy? Chúng ta sao có thể là kẻ thù được. Có phải bệnh của ngươi vẫn chưa khỏi không?".

"Gia Gia, ta nói rồi. Ta không bị bệnh".

Thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư giải thích: "Gia Gia, bộ dạng hung ác mà ngươi nhìn thấy, những gì hắn đã nói với ngươi, đó có thể là ký ức kiếp trước của ta".

"Ký ức kiếp trước? Là sao?".

Lăng Tiểu Ngư nói rõ hơn: "Kể từ sau khi ta bị phế tu vi, cơ thể, linh hồn ta dường như đã có gì đó thay đổi. Có thứ gì đó đã bắt đầu thức tỉnh trong ta...".

"Những lúc hôn mê, trong đầu ta đã xuất hiện rất nhiều hình ảnh, có vô số ký ức mà ta không hề biết. Chúng rất hỗn loạn... Sự đan xen, chồng chéo ký ức, đó là nguyên nhân khiến ta có biểu hiện hệt như một kẻ điên".

"Gia Gia, ngươi sẽ không thể nào tưởng tượng được những đoạn ký ức vừa xa lạ lại vừa quen thuộc kia kinh khủng thế nào đâu. Tất cả đều là những cảnh tượng khiến cho thế nhân phải rung động...".

"Mặc dù bây giờ vô số ký ức kia đã lặng lẽ chìm sâu, nhưng ta vẫn còn nhớ rõ một vài đoạn. Trong đó, có một đoạn ký ức liên quan đến ngươi. Nó cũng chính là đoạn ký ức khiến ta căm hận, muốn đuổi giết ngươi".

...

"Tiểu Ngư, ý ngươi là... kiếp trước chúng ta có quen biết nhau?".Đáp lại Gia Gia là một cái gật đầu: "Nếu như đó thật là ký ức tiền kiếp của ta".

"Vậy... Ngươi kể ta nghe xem. Rốt cuộc ta đã làm gì ngươi mà ngươi lại căm hận ta". 

"Gia Gia, ngươi có chắc là mình muốn nghe không?".

"Thì ngươi cứ kể đi. Ta đang nghe nè".

"Vậy được rồi...".

Và như thế, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu kể lại...

"... Đó là một không gian kỳ lạ, khác xa thế giới này. Ta thấy mình đứng giữa muôn vạn thi thể, có nhân loại, có yêu ma, thậm chí cũng có thần tiên, phật đà, đủ mọi sinh linh... Lúc đó, cơ thể ta đã bị trọng thương. Đứng đối diện với ta là ba nữ nhân, và một trong số đó chính là ngươi".

"Ta?" Gia Gia chỉ vào mình, hỏi lại.

Lăng Tiểu Ngư "Ưm" nhẹ, rồi kể tiếp: "Tuy rằng bộ dạng của ngươi lúc đó lớn hơn bây giờ, đã là một nữ nhân thành thục, nhưng ta biết đó chính là ngươi. Trong những đoạn ký ức hỗn loạn kia, ta thấy ngươi cũng từng mang hình dạng nhỏ bé như bây giờ...".

"Dĩ nhiên, tên của ngươi không phải là Gia Gia. Quảng Hàn, đó mới là danh tự của ngươi".

...

"Lúc đó, trong tay ngươi cũng cầm một viên tử tinh cầu. Ngươi đã cùng với hai nữ nhân kia hợp sức đối phó với ta".

"Trận chiến ấy vô cùng ác liệt. Những đạo thuật được thi triển, mỗi một cái đều mang theo lực lượng kinh khủng vô cùng... Trong trận chiến ấy, có rất nhiều thế giới bị phá hủy. Thời gian, không gian cũng trở nên hỗn loạn...".

"Ta không xác định được chúng ta đã đánh nhau bao lâu, ta chỉ biết cuối cùng ta đã bị các ngươi giết chết. Rồi... linh hồn ta chìm vào trong một thế giới tối tăm...".

...

Chuyển dời tầm mắt, Lăng Tiểu Ngư nhìn thẳng vào khuôn mặt hoang mang của Gia Gia, chốt hạ: "Gia Gia, bây giờ thì ngươi đã hiểu tại sao ta lại đuổi giết ngươi trong những lúc thần trí bất minh rồi chứ?".

Chương 319: Nụ cười ấy...

"Tiểu Ngư, có thể... có thể những đoạn ký ức đó cũng không phải thật đâu".

"Không." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, ý tứ khẳng định - "Gia Gia, ta cảm nhận được. Ta biết những ký ức đó đều là thật, đều là chuyện đã từng xảy ra với mình. Ta biết, đó là tiền kiếp của ta".

Gia Gia chẳng cho là đúng: "Tiểu Ngư, đó cũng chỉ là ngươi nằm mơ thấy thôi, sao mà ngươi dám chắc là thật được chứ".

Lần này Lăng Tiểu Ngư chưa vội trả lời. Hắn xoè rộng cả hai bàn tay, đưa về phía trước rồi mới nói: "Gia Gia, ngươi thấy hai dấu ấn hắc - bạch song ngư này chứ? Người mà ta nhìn thấy trong đoạn ký ức kia, lòng bàn tay hắn cũng giống y như vầy".

"Thì... chắc đấy chỉ là trùng hợp thôi".

Gia Gia vẫn như cũ, chưa muốn tin: "Tiểu Ngư, ngươi cũng biết đấy, chuyện người giống người đâu phải không có".

Lăng Tiểu Ngư không cho ý kiến. Thay vì nói thì hắn đã triển khai hành động. Đầu tiên, hắn nâng tay phải lên, chỉ đơn giản nhìn chằm một lúc thì bất ngờ, dị biến liền phát sinh. Từ bên trong lòng bàn tay hắn, dấu ấn hắc ngư rực sáng, rồi từ từ chuyển động, cuối cùng bơi hẳn ra bên ngoài.

Trong lúc Gia Gia còn đang há mồm kinh ngạc thì từ lòng bàn tay bên trái của Lăng Tiểu Ngư, một con cá màu trắng cũng nhanh chóng bơi ra. 

Hắc ngư, bạch ngư, một con bơi lên, một con bơi xuống, chúng cùng nhau nối thành một vòng tròn. Khá là đẹp mắt. 

"Gia Gia, ngươi thấy không?".

"Nếu là trước đây, ta thật không biết phải làm sao để điều khiển chúng. Nhưng kể từ khi xuất hiện những ký ức hỗn loạn kia, chỉ cần chiếu theo cách thức mà người kia đã làm, ta liền có thể tùy nghi thao túng chúng... Điều này phải làm sao để giải thích?".

"Gia Gia, đáp án chỉ có một: Ta chính là kẻ kia. Hắn chính là kiếp trước của ta".

...

"Tiểu Ngư, nhưng mà...".

Gia Gia thốt được bấy nhiêu thì ngưng, không nói được nữa. Nó muốn phủ nhận lắm, nhưng... có thể phủ nhận được sao?

Nếu những đoạn ký ức kia không phải tiền kiếp của Lăng Tiểu Ngư thì hai dấu ấn hắc - bạch song ngư, phương thức thi triển chúng, nó giải thích thế nào đây? 
...

Thấy Gia Gia trầm mặc, Lăng Tiểu Ngư mới nói tiếp: "Gia Gia, ta cũng không muốn tin, nhưng đó là sự thật. Ta đã từng ở chốn không gian xa lạ kia, đã từng cùng ngươi giao chiến, đã từng chết dưới tay ngươi...".

"Tiểu Ngư...".

Chẳng rõ từ bao giờ Gia Gia đã tiến lại gần. Dáng vẻ ngập ngừng, nó bảo: "Tiểu Ngư à, chuyện kiếp trước ta không nhớ được. Nếu thực sự ta đã từng làm chuyện có lỗi với ngươi thì... ta xin lỗi".

"Tiểu Ngư, ta thật sự quý ngươi lắm. Ngươi cũng từng nói chúng ta là bằng hữu tốt mà".

Bàn tay bé xíu đưa qua, Gia Gia nắm lấy ngón tay của nam nhân bên cạnh, chân tâm tỏ bày: "Hmmm... Chuyện của kiếp trước bỏ qua đi được không? Ta không muốn bị ngươi ghét bỏ. Ta vẫn muốn chúng ta là bằng hữu tốt, giống như trước kia vậy".

"Gia Gia...".

Cử chỉ dịu dàng, Lăng Tiểu Ngư đặt tay lên đầu "cô bé" trước mặt, nhè nhẹ xoa: "Hãy tin ta. Ta cũng muốn chúng ta mãi là bằng hữu tốt. Nhưng... Gia Gia, ta không thể đảm bảo bất cứ điều gì. Ta không chắc rồi mình sẽ trở thành thứ gì".

"Tiểu Ngư, người nói làm ta không hiểu gì hết".
Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, thanh âm có chút buồn bã: "Gia Gia, ta... đã bắt đầu thay đổi rồi".

... 

"Thay đổi? Tiểu Ngư, ngươi nói vậy là sao?".

Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu lên, rồi chậm rãi đứng dậy. Hắn đi ra một đoạn, trong cái nhìn xa xăm, hé môi cất lời: "Gia Gia, trước đây có lần ta đã từng kể cho ngươi nghe về tai kiếp hung linh rồi phải không?".

"Hmm... Đúng là ngươi có từng kể. Hình như là dự ngôn của thái sư bá ngươi".

"Phải." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Là dự ngôn của thái sư bá Thanh Hà Tử của ta".

"Ông nói, chính giáo thiên hạ sẽ phải đương đầu với một đại tai kiếp vô cùng đáng sợ. Tai kiếp này bắt nguồn từ một đứa trẻ, đặc điểm nhận dạng là lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân...".

"Gia Gia, kẻ mà ta nhìn thấy trong ký ức, cũng chính là ta của kiếp trước, trên lưng hắn có một đồ hình thái cực, trong mắt hắn có một cặp hoàng lân".

...

Gia Gia kinh ngạc: "Tiểu Ngư, nói vậy ngươi chính là...?".

"Phải. Rất có thể ta chính là kẻ sẽ đem đến tai kiếp cho chính giáo thiên hạ mà thái sư bá Thanh Hà Tử đã nói. Rất có thể ta chính là mối hoạ Song Ngư mà tổ sư gia Lý Bất Tri đã tiên liệu".

...

"Đại hoạ Song Ngư, tai kiếp hung linh, khi nhận thức được điều đó, nếu là ta của trước kia thì khẳng định đã vô cùng hoang mang, lo sợ. Nhưng... Gia Gia, ngươi nhìn xem. Kể từ lúc thanh tỉnh đến giờ, ta vẫn rất bình tĩnh. Đây vốn đâu phải tâm cảnh mà ta có thể có".

"Ta đã thay đổi rồi. Kể từ khi ký ức tiền kiếp bắt đầu thức tỉnh, tâm trí ta cũng lặng lẽ chuyển biến theo. Nói không chừng một ngày nào đó, ta sẽ chẳng còn là Lăng Tiểu Ngư mà ngươi biết nữa".

Quay đầu nhìn lại, Lăng Tiểu Ngư khẽ cười. Một nụ cười buồn bã, đẫm vị tang thương: "Gia Gia, ta cảm nhận được. Sự thay đổi này sẽ không dừng lại. Từng tháng, từng năm, những ký ức của kiếp trước sẽ dần dần dung hợp với ký ức của kiếp này. Tâm tính ta, nó rồi sẽ khác đi. Tới chừng đó, biết đâu chừng ta sẽ làm hại ngươi, làm hại thương sinh thiên hạ giống như dự ngôn kia nói".

Chương 320: Kẻ ra đi - người ở lại

"Tiểu Ngư, ngươi đừng nghĩ nhiều. Ta sẽ cùng ngươi nghĩ cách".

Cách ư? 

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu không đáp. 

Trên thế gian này, chẳng một ai có thể ngăn chặn điều đó - sự thức tỉnh kia cả. Hắn biết là như thế. Thậm chí... hắn nghĩ cho dù hắn có chết đi, những ký ức kia cũng sẽ không biến mất, linh hồn hắn vẫn sẽ như cũ tồn tại, tiếp tục đi trên con đường mà nó phải đi...

Một ngày nào đó, hắn sẽ trở lại là "hắn" - kẻ được gọi Chí thượng kia. 

Phải. Lăng Tiểu Ngư hắn không thể làm gì được, ngoài đón nhận. Và đó cũng là lý do vì sao mà bây giờ hắn rất muốn quay trở lại Đào Hoa thôn. Hắn muốn gần gũi Yến cô cô của mình thêm một chút, chăm sóc người nhiều hơn một chút, trước khi hắn hoàn toàn thay đổi. 

Chỉ là...

Trời lắm lúc rất biết trêu ngươi. Bất kể Lăng Tiểu Ngư có mong muốn thế nào đi nữa thì hôm nay cũng chỉ đành từ bỏ. 

Sau gần nửa tháng ẩn nặc tiềm hành, mạo hiểm trở lại chốn xưa thì hắn mới hay rằng Yến cô cô của mình hiện đã không còn sống tại Đào Hoa thôn nữa. Người đã được Lăng Thanh Trúc - sư phụ hắn - đưa lên đỉnh Trúc Kiếm Phong rồi.

Đứng trước mái nhà tranh nay đã vắng lặng tiêu điều, trong tiết trời se lạnh, Lăng Tiểu Ngư nhìn quanh bốn phía, khẽ thở dài: "Tất cả đều đã đi rồi".

"Tiểu Ngư.".

Đứng sát bên chân Lăng Tiểu Ngư, trong bộ bạch y có phần quá cỡ, Gia Gia ngước lên nói: "Ngươi tính thế nào? Có muốn lên núi gặp Yến cô cô của ngươi không?".

Lăng Tiểu Ngư chẳng mất quá nhiều thời gian để đưa ra quyết định. Hắc nhẹ lắc đầu: "Năng lực của ngươi còn rất hạn chế, thời điểm khai mở thông đạo không gian vốn không thể định vị được đích đến. Tiến nhập Thiên Kiếm lúc này chắc chắn sẽ bị phát hiện".

"Vậy... Tiểu Ngư ngươi sẽ không gặp Yến cô cô nữa hả?".

"Coi như là ý trời".

...

"Tiểu Ngư, ngươi có muốn vào trong nhà xem một chút không?".

Lần này, hồi đáp Gia Gia như cũ vẫn là một cái lắc đầu nhè nhẹ: "Xung quanh căn nhà đều đã được bố trí trận pháp truyền tin, ta vào sẽ lập tức bị phát hiện ngay".

"Ờ, ta quên mất".

Gia Gia gãi đầu, hỏi ý: "Tiểu Ngư, thế ngươi có muốn lấy thứ gì không, để ta vào đó lấy cho ngươi? Ta có khả năng qua mặt được cấm chế a".

Lăng Tiểu Ngư nghĩ một chút, lại lắc đầu: "Không cần đâu".

Nói đoạn, hắn quay mặt bước đi. Phía sau, Gia Gia đứng nhìn mái nhà tranh thêm một lúc, rồi cũng nhanh chóng bước theo.

"Tiểu Ngư, bây giờ chúng ta đi đâu?".

"Bất cứ đâu".

...

Đích đến của Lăng Tiểu Ngư chính là ba chữ ấy: "Bất cứ đâu". Hắn không hề có mục tiêu cố định. Cũng giống như tâm tình của hắn lúc này vậy, rất đỗi mờ mịt. 

Một cánh chim lạc loài cô độc...

...

Trong khi đó, tại Trúc Kiếm Phong...

Trái với Lăng Tiểu Ngư, những người ở đây ai nấy cũng đều có định hướng rõ ràng. Bọn họ biết mình cần gì, đang trông đợi điều gì. Ví như Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, bọn họ mong mỏi cho Lăng Tiểu Ngư hắn được bình an; ví như Lăng Ngọc Yến, nàng tận tâm chăm sóc Hoa Tư Mệnh, chờ ngày cành lá chuyển xanh, cánh hoa biến đỏ; hoặc ví như Chu Đại Trù... 

Là thái cực hoàn toàn đối lập với Lăng Ngọc Yến hiện vẫn đang bị che giấu sự thật, chẳng hay biết chút gì về thảm cảnh của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù đã tường minh tất thảy. Không chỉ sự thể xảy ra tại Hình Đài mà còn cả những gì đã phát sinh bên trong mật cảnh kia nữa. Kiếm linh Thiên Tà, nó đã kể rõ đầu đuôi cho hắn. 

Nhưng, cũng chính vì đã tường minh mọi lẽ mà giờ đây Chu Đại Trù mới đau đớn, mới tự dằn vặt bản thân. 

Bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động, Chu Đại Trù hiện đang ngồi tựa lưng vào vách đá, dáng vẻ trầm mặc. Nếu để ý kỹ, không khó để nhận ra hai hàng mi hắn đã ướt...
...

Năm phút... Mười phút... Rồi hai mươi phút... Thời gian chậm rãi trôi qua...

Mặc cho áp lực nghiền ép của Phị Tinh Đới Nguyệt Động, Chu Đại Trù như cũ vẫn cứ ngồi im, tay không buồn nhích, mắt chẳng buồn đưa. Cảm giác cứ như thể hắn đã hoá thành một pho tượng vậy. 

Có điều... cũng chỉ gần như. Thực tế, hắn vẫn là Chu Đại Trù, một con người bằng xương bằng thịt. Biết cười, biết khóc, biết tiếc thương, biết oán hận...

Phải, hắn hận. Hắn hận chính bản thân mình. Tới độ muốn tự mình kết liễu.

...

"Tiểu Ngư...".

Trải qua cả buổi trời ngồi im bất động, rốt cuộc thì tiếng của Chu Đại Trù cũng lần nữa cất lên. Thần niệm khẽ động, từ không gian giới chỉ, hắn đem bảo kiếm Thiên Tà gọi ra. 

Cùng với động tác nâng kiếm, Chu Đại Trù cũng từ từ đứng dậy. Nhìn ngắm một lúc, chợt, Chu Đại Trù đem thanh kiếm ném mạnh về phía bức tường đối diện, miệng quát:

"Khốn kiếp!".

Bất ngờ bị đối xử mạnh tay như vậy, kiếm linh Thiên Tà khó tránh hoang mang. Hắn mở miệng nói: "Chủ nhân...".

"Câm miệng!".

Nhưng, Thiên Tà hắn mới nói được hai chữ thì đã bị Chu Đại Trù sấn tới, ra sức giẫm đạp.

"Tại sao?!".

"Tại sao ngươi không bảo vệ Tiểu Ngư?! Tại sao ngươi không giúp hắn?!".

"Ngươi đã ở đó! Ngươi rõ ràng đã ở đó!".

"Đáng ra ngươi phải thay Tiểu Ngư giết tên chó má Lưu Cảnh Thiên kia! Đáng ra ngươi phải làm như vậy!".

"Tại sao?!".

"Tại sao Tiểu Ngư lại phải bị đối xử như vậy?!!".

"Tại sao?!!!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau