TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 311 - Chương 315

Chương 311: Quyết định của cơ thành tử

Lần đầu tiên trong suốt bốn trăm năm, Hình Đài mới có kẻ phải bước lên. Và, đây cũng là lần đầu tiên trong mấy ngàn năm Thiên Kiếm truyền lưu, Xá hình mới được người khẩn cầu. 

Những gì xảy ra hôm ấy, tràng cảnh chẳng thể nào dùng ngôn từ mà tả hết. Nhân tâm, ai nấy đều rung động. 

Lăng Tiểu Ngư? Không nhiều lắm đâu. Hắn cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, chết là đáng tội. Khiến trên dưới môn nhân phải ngạc nhiên, kinh thán, có chăng là Lăng Thanh Trúc. Chính sự cố chấp, hành vi đứng ra bảo vệ đồ nhi của nàng mới dấy lên nhiều nghi hoặc. Bận lòng nhất, chẳng ai khác ngoài các vị cao tầng Thiên Kiếm Môn.

...

Kim Kiếm Phong.

Nghị sự đường.

Hiện giờ, bên trong đại sảnh, trừ bỏ chủ nhân Cơ Thành Tử ra thì ba vị phong chủ còn lại là Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử đều đang có mặt. Nơi ghế chủ toạ, Cơ Thành Tử buông chén trà trên tay xuống, nói:

"Lý do của buổi triệu tập này, ta nghĩ mọi người hẳn đều biết rõ".

Cơ Thành Tử dừng trong giây lát, rồi tiếp tục: "Các vị sư đệ, sư muội, mọi người cảm thấy nên xử trí phản đồ Lăng Tiểu Ngư thế nào?".

...

Ba vị phong chủ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Lý Ngọc Thường đứng ra: "Chưởng môn sư huynh, tội của Lăng Tiểu Ngư theo lý phải bị xử tử, nhưng Thanh Trúc sư tỷ đã vì hắn mà khẩn cầu Xá hình, hiện cũng đã chịu xong. Căn cứ môn quy, chúng ta không được phép tổn hại đến tánh mạng hắn nữa".

"Lý sư tỷ nói phải." - Bên cạnh, Ngọc Vân Tử cũng gật gù lên tiếng - "Thanh Trúc sư tỷ đã cam nguyện thay Lăng Tiểu Ngư chịu tội, nay thần hồn tổn thương nghiêm trọng, hiện vẫn hôn mê... Đệ nghĩ chúng ta nên tôn trọng ý muốn của tỷ ấy, tha cho Lăng Tiểu Ngư".

Trên ghế chủ toạ, Cơ Thành Tử nghe xong thì bảo: "Ngọc Thường, Vân Tử, ta cũng đâu nói sẽ tổn hại Lăng Tiểu Ngư...".

"Tội Lăng Tiểu Ngư mặc dù đáng chết, nhưng với việc Thanh Trúc sư muội đứng ra gánh chịu Xá hình, sinh môn đã mở ra cho hắn rồi. Chỉ là...".

Cơ Thành Tử bỗng thở dài, gương mặt hằn những suy tư.Thấy hắn như vậy, Dịch Bất Dịch mới hỏi: "Chưởng môn sư huynh, không biết sư huynh đang lo ngại điều gì?".

"Chuyện này...".

Cơ Thành Tử có chút do dự, nhưng rồi cũng quyết định nói ra: "Các vị sư đệ, sư muội, mọi người lẽ nào không cảm thấy Thanh Trúc có phần khác lạ sao?".

Khác lạ?

Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử cúi đầu trầm tư. 

Ngẩng lên, Lý Ngọc Thường hỏi: "Chưởng môn sư huynh, huynh hẳn đang lo ngại về tâm cảnh của Thanh Trúc sư tỷ?".

"Ừm.".

Cơ Thành Tử gật đầu: "Thanh Trúc sư muội tuy bình thường tỏ ra tùy tiện, hơi thiếu đứng đắn, nhưng thực chất vốn là kẻ cơ trí hơn người, tâm cảnh rất chi vững vàng. Theo lý, đối với chuyện xử tử Lăng Tiểu Ngư, muội ấy sẽ không can thiệp mới đúng. Đằng này..."."Kể cả khi Lăng Tiểu Ngư đã tự mình thừa nhận, Thanh Trúc sư muội vẫn cố chấp không chịu hiểu, vẫn tin rằng đệ tử của mình vô tội. Chẳng những năm lần bảy lượt cố trì hoãn níu kéo, muội ấy thậm chí còn đứng ra khẩn cầu Xá hình...".

"Các vị sư đệ, sư muội, mọi người lẽ nào không cảm thấy Thanh Trúc sư muội đối xử với Lăng Tiểu Ngư quá đặc biệt?". 

"Sư huynh, ý huynh là Thanh Trúc sư tỷ...".

Tới đó thì Ngọc Vân Tử liền chuyển ý: "Không thể nào đâu. Thanh Trúc sư tỷ thân là một đại tu sĩ, một trong những người đứng đầu chính giáo, há có khả năng...".

...

"Vân Tử, ta cũng chỉ là có chút lo lắng".

Cơ Thành Tử nhanh chóng tiếp lời: "Lần trước, Thanh Trúc sư muội vì lời hứa với Lăng Tiểu Ngư mà mạo hiểm tiến nhập Ô Long Cốc, để rồi trúng phải độc thủ của Đồ Tam Nương. Thời gian gần đây, cũng lại vì muốn luyện chế Trường Sinh Đan cho Lăng Tiểu Ngư mà Thanh Trúc sư muội rơi vào hiểm cảnh. Còn lần này, cũng vì hắn mà muội ấy khẩn cầu Xá hình, tình nguyện bị tiên kiếm trảm hồn...".

"Xâu chuỗi lại, dễ thấy tất cả những lần Thanh Trúc sư muội xảy ra chuyện đều có dính dáng, thậm chí có thể nói đều bắt nguồn từ Lăng Tiểu Ngư. Rõ ràng, đứa trẻ Lăng Tiểu Ngư này chỉ đưa đến tai hoạ cho muội ấy. Nói không chừng Lăng Tiểu Ngư chính là kiếp nạn của Thanh Trúc sư muội".

...

"Năm xưa sư phụ ta từng tiên đoán Thanh Trúc chính là nhân tố quan trọng nhất để giải trừ kiếp nạn hung linh; trong dự ngôn tổ sư gia lưu lại, tiên tử được đề cập rất có khả năng là Thanh Trúc sư muội. Vai trò của muội ấy hết sức đặc biệt, vì lẽ đó, chúng ta phải cố gắng bảo vệ, tránh cho muội ấy gặp điều bất trắc".

"Bấy lâu chúng ta đã quá lơ là. Thanh Trúc sư muội mấy lần xảy ra chuyện, mấy người chúng ta khó tránh khỏi một phần trách nhiệm... Các vị sư đệ, sư muội, sai lầm không thể tiếp nối, kể từ bây giờ chúng ta cần can thiệp. Và việc đầu tiên phải giải quyết là cái tên Lăng Tiểu Ngư".

"Chưởng môn sư huynh, ý huynh là?".

Hồi đáp Lý Ngọc Thường - người vừa hỏi, Cơ Thành Tử nói ra quyết định của mình: "Lăng Tiểu Ngư tội chết có thể miễn, tuy nhiên, chúng ta không thể để hắn tiếp tục ở lại Thiên Kiếm Môn, cũng không thể cứ đơn giản trả hắn về Đào Hoa thôn. Chúng ta phải đưa hắn đi thật xa, tránh khỏi tầm mắt của Thanh Trúc sư muội".

Chương 312: Lặng lẽ rời đi

Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử cùng nhau trầm mặc. Đối với quyết định của Cơ Thành Tử, thú thực bọn họ cũng chả biết là đúng hay sai. Nhưng chí ít...

Thở nhẹ một hơi, sau tất cả, Ngọc Vân Tử là người đầu tiên lên tiếng: "Chưởng môn sư huynh, tâm ý của sư huynh, đệ nghĩ là mình hiểu được... Đệ đồng ý".

Cơ Thành Tử khẽ gật đầu, chuyển mắt nhìn qua hai vị phong chủ còn lại. 

"Bất Dịch đệ tán thành".

...

Không được như hai vị sư đệ của mình, Lý Ngọc Thường lại có phần do dự. Thay vì trả lời, nàng hỏi: "Chưởng môn sư huynh, việc cách ly Lăng Tiểu Ngư khỏi Thanh Trúc sư tỷ muội không có ý kiến, nhưng mà... Theo muội biết thì Lăng Ngọc Yến - cô cô của Lăng Tiểu Ngư - hiện chỉ sống một mình, nhiều năm qua vẫn một lòng ngóng trông hắn trở về...".

Lý Ngọc Thường dù nói chưa hết ý nhưng Cơ Thành Tử vẫn dễ dàng nghe ra được. Hắn thở dài: "Tính mệnh phàm nhân mong manh, cái đó ta đương nhiên biết. Nhưng chúng ta phải lấy đại cục làm trọng".

"Trước mắt, chúng ta cũng chỉ đành ủy khuất cho Lăng Ngọc Yến, đợi một thời gian nữa, chờ cho tâm cảnh Thanh Trúc sư muội bình ổn trở lại rồi tính tiếp".

...

Cứ như vậy, mọi chuyện đã được định đoạt, theo ý Cơ Thành Tử. Lăng Tiểu Ngư, hắn sẽ bị đưa đến một nơi rất xa, ra khỏi tầm mắt của Lăng Thanh Trúc. Lăng Ngọc Yến thì càng khỏi phải nói, muôn trùng diệu vợi.

Thời gian? 

Có thể là năm năm. Có thể là mười năm. Hoặc, cũng có thể là hai mươi năm, ba mươi năm... Chuyện mai sau, nào ai biết được. 

Đáng bận tâm, nên là hiện tại...

Bên trong ngục thất, lúc này, Lăng Tiểu Ngư vẫn đang còn hôn mê chưa tỉnh. 

Phải. Tội chết đã miễn nhưng tội sống thì vẫn còn. Tự do căn bản là chuyện xa vời. Tốt hơn trước, có chăng là thân thể hắn đã không bị xiềng xích trói buộc nữa. Thương tích cũng là như thế, được người cứu chữa. Dù vậy, bộ y phục dính đầy máu kia thì như cũ, đang khoác trên người hắn.

"Tiểu Ngư...".
Chợt, một thanh âm khe khẽ cất lên. Rất nhanh sau đấy, chủ nhân thanh âm đã hoàn toàn lộ diện. 

Nó khá là nhỏ nhắn, chỉ cao khoảng một thước hai tấc dư, mặc một bồ đồ màu trắng, tóc màu vàng sẫm, hết sức đáng yêu. Nhất là khi nhìn vào khuôn mặt bầu bĩnh và cặp mắt đen láy to tròn kia, kết hợp cùng mái tóc dày cộm giống một chiếc mũ rộng vành với phần đỉnh nhô lên thì thật khó lòng để quay mặt đi hướng khác.

Chẳng phải Gia Gia thì còn ai?

Hai tay ôm quả cầu màu tím, Gia Gia bước nhanh về phía Lăng Tiểu Ngư. Nó nhìn nhìn một lúc thì bật khóc.

"Híc... Bọn họ đúng là xấu xa, lại đánh ngươi thành ra như vầy...".

"Tiểu Ngư, đám người đó nhất định vẫn chưa buông tha cho ngươi đâu. Ngươi không thể ở lại đây được".

...

"Tiểu Ngư, chúng ta là bằng hữu tốt, ta sẽ không bỏ mặc ngươi đâu. Gia Gia sẽ mang ngươi rời khỏi đây".

Sau những gì đã chứng kiến, nay lại thấy Lăng Tiểu Ngư vẫn tiếp tục bị giam cầm, Gia Gia hiểu nếu để Lăng Tiểu Ngư ở lại Thiên Kiếm thì cuộc sống sau này của hắn cũng sẽ chẳng tốt đẹp gì. Do đó, nó quyết định đưa Lăng Tiểu Ngư đi khỏi chỗ này. 
Khả năng thành công?

Nếu ai đó đang lo ngại thì thật sự là dư thừa. Hãy nhìn xem, chẳng phải Gia Gia nó đã vô thanh vô tức có mặt ở đây rồi sao? Nên nhớ, ngục thất này được canh giữ rất cẩn mật, cấm chế được bố trí hết sức cao minh. 

Gia Gia nó tiến vào được thì lý gì lại không ra được. Mang thêm một Lăng Tiểu Ngư, đấy chả phải vấn đề. Bởi lẽ nó đâu có di chuyển theo cách thông thường, độn quang hay là ẩn nặc tiềm hành. Gia Gia, nó có phương thức kỳ diệu hơn nhiều: Dịch chuyển bằng thông đạo không gian. 

Nếu là trước kia, điều đó căn bản là không thể. Nhưng còn bây giờ, hết thảy đều nằm trong khả năng của Gia Gia rồi. Thần thông mà nó vừa mới thức tỉnh cho phép nó mở ra một thông đạo không gian. 

...

"Tiểu Ngư...".

Gia Gia hết nhìn Lăng Tiểu Ngư lại nhìn viên tử tinh cầu trong tay, nói nhỏ: "Thật ra... ta chỉ vừa thức tỉnh năng lực này thôi, cũng không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối được. Nhưng ngươi yên tâm, Gia Gia sẽ bảo vệ ngươi".

"Được rồi, chúng ta phải đi nhanh lên".

Nói đoạn, Gia Gia hít mạnh một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc lên hẳn. Nó nâng viên tử tinh cầu trong tay lên, để trôi nổi giữa hư không, bắt đầu vẽ vẽ. 

Sau tầm chục giây, một chút ba động nổi lên. Kế đấy, một điểm sáng màu tím xuất hiện. Rồi, từ điểm sáng ấy, một thông đạo dần nới rộng.

Một bên giữ cho thông đạo tiếp tục duy trì, một bên Gia Gia thi triển đạo thuật, đem cả người Lăng Tiểu Ngư nâng lên. 

"Tiểu Ngư, chúng ta đi thôi".

Chẳng chút luyến lưu, với tâm ý đã quyết, Gia Gia cứ thế đưa Lăng Tiểu Ngư vào thông đạo, cùng nhau rời khỏi Thiên Kiếm Môn. 

Kể từ đây, số phận Lăng Tiểu Ngư rồi sẽ ra sao?

Duyên với Thiên Kiếm đã tận; tình với ân sư, liệu có còn?

Chương 313: Nghi hoặc

"Soạt soạt...".

Bên dưới lòng đất, trên hành lang thông đạo, Cao Ân - một tên đệ tử thuộc chi mạch Kim Kiếm Phong đang bước đi, dáng vẻ trông có phần uể oải. 

Há miệng ngáp dài, hắn cúi nhìn chiếc hộp đang cầm, khẽ than: "Mộng Kiều sư muội cũng thật là, việc gì phải quan tâm đến một tên phản đồ như vậy chứ".

"Cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, Lăng Tiểu Ngư hắn chết còn chưa hết tội, vậy mà...".

"Lăng sư thúc vì cứu hắn mà cam chịu Xá hình, Mộng Kiều sư muội thì hướng mình và Đồ Tự sư huynh quỳ gối cầu xin được gặp mặt... Haizz...".

Cao Ân thở dài. Hắn thật là không sao hiểu được. 

"Mà thôi, dù sao cũng đâu phải việc của mình".

Nhẹ lắc đầu, Cao Ân thôi không suy nghĩ vẩn vơ nữa. Mang theo chiếc hộp mà Mộng Kiều nhờ trao gửi, hắn tiến về căn ngục thất hiện đang giam giữ Lăng Tiểu Ngư. 

...

"Lăng Tiểu Ngư, có người...".

Trước cửa ngục, Cao Ân lơ đễnh gọi, nhưng nói còn chưa hết câu thì hắn đã phải dừng lại. Vẻ uể oải tan biến tự khi nào, bằng nét mặt khẩn trương, hắn đảo quanh tìm kiếm. 

Chưa thấy, Cao Ân lập tức triển khai pháp nhãn, thả ra thần thức...

Với tình trạng của Lăng Tiểu Ngư hiện tại, khi tu vi đã bị phế, theo lý Cao Ân chả cần phải làm như vậy, sử dụng đạo thuật dò tìm. Nhưng sự biến mất của Lăng Tiểu Ngư, nó là một việc hệ trọng, cho nên hắn không thể không làm. 

Thực tế, Cao Ân hắn chẳng những đã làm mà còn làm rất triệt để, bằng tất cả năng lực mình có, chỉ là kết quả...

Không có, vẫn là không có. Lăng Tiểu Ngư đã thật sự biến mất rồi. 

"Nguy rồi...".

Dạ thầm hô bất ổn, Cao Ân vứt luôn chiếc hộp đang cầm, chạy thẳng ra ngoài, vừa chạy vừa gọi lớn: "Đồ Tự sư huynh! Đồ Tự sư huynh!".

...

Vốn đang đứng đợi bên ngoài, Đồ Tự nghe tiếng gọi cấp thiết của Cao Ân thì cũng liền khẩn trương chạy vào. Vừa thấy mặt hắn liền hỏi ngay: "Cao sư đệ, đã xảy ra chuyện gì?".

"Lăng Tiểu Ngư... Lăng Tiểu Ngư hắn...".

"Lăng Tiểu Ngư làm sao?!".

"Hắn... hắn biến mất rồi!".

"Cái gì?!".Đồ Tự càng thêm sửng sốt. Hắn lập tức buông Cao Ân ra, chạy luôn vào bên trong xem xét. 

Dừng trước cửa ngục thất, giống với Cao Ân ban nãy, Đồ Tự cũng triển khai pháp nhãn, sử dụng thần thức. Và, lẽ hiển nhiên, kết quả vẫn chẳng thu được gì. Chạy ngang chạy dọc trong ngục thất một hồi, cuối cùng thì Đồ Tự đành chấp nhận sự thật, rằng Lăng Tiểu Ngư đã không còn ở đây nữa. 

Nhưng... 

Nếu Lăng Tiểu Ngư không ở đây thì đang ở đâu? 

Bên ngoài vốn dĩ được bố trí cấm chế, lại có hắn ngày đêm canh giữ, rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư làm sao ra được? Hắn đi bằng ngõ nào chứ?

...

"Sư huynh...".

Giữa lúc Đồ Tự đang hoang mang tự hỏi thì sau lưng hắn, giọng của Cao Ân truyền đến. 

Tạm dẹp đi suy tư, Đồ Tự quay đầu lại, hướng sư đệ mình căn dặn: "Cao Ân, đệ ở lại đây trông chừng. Ta phải đi báo cho sư phụ biết".

"Vâng, đệ biết rồi".

...

Cao Ân trông theo thân ảnh Đồ Tự cho tới khi khuất hẳn, xong lại quay nhìn ngục thất trống không, dạ bất giác lo âu: "Để cho phản đồ trốn thoát, lần này chỉ sợ mình sẽ bị trách tội...".

......

Một lúc sau. 

Đồ Tự - người rời đi trước đó hiện đã trở về. Tất nhiên là không chỉ một mình. Trừ bỏ hắn ra thì Cơ Thành Tử cũng đang có mặt. 

Bỏ qua màn chào hỏi của Cao Ân, Cơ Thành Tử vừa đáp xuống liền đi thẳng vào bên trong căn ngục thất từng giam giữ Lăng Tiểu Ngư, tự mình xem xét. Xem xong, hắn mới hỏi:

"Đồ Tự, Cao Ân, hai người các ngươi thực sự không hề phát hiện thấy điểm gì bất thường khi Lăng Tiểu Ngư biến mất sao?".

"Bẩm sư phụ." - Đồ Tự bước ra, cung kính thưa trình - "Kể từ khi Lăng Tiểu Ngư bị đưa vào ngục thất, đệ tử và Cao Ân vẫn luôn túc trực canh chừng. Chúng đệ tử thật sự chưa từng phát hiện thấy có điểm bất thường nào".

"Vậy thì kỳ lạ thật...".

Cơ Thành Tử tỏ vẻ thâm trầm: "Ngục thất vẹn nguyên, cấm chế xung quanh cũng không có dấu hiệu bị người tác động, rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư làm sao lại biến mất...".

Im lặng suy tư một đỗi, Cơ Thành Tử quay sang Đồ Tự, bảo: "Đồ Tự, Cao Ân, hai ngươi đi mời các vị sư thúc tới đây".

"Vâng, sư phụ".

"Vâng, sư phụ".

...

Đồ Tự, Cao Ân đi rồi, trước ngục thất lúc này chỉ còn mỗi mình Cơ Thành Tử. Hắn vuốt nhẹ chòm râu, nhìn vào bên trong mà lẩm bẩm: "Coi bộ Lăng Tiểu Ngư này cũng không hề đơn giản".

...

...

Sự biến mất của Lăng Tiểu Ngư đã làm dấy lên nhiều mối nghi ngại trong lòng Cơ Thành Tử. Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, ba người bọn họ cũng ita nhiều sinh tâm ngờ vực. 

Đã có một vài suy đoán được nêu ra. Trong số đó, Gia Gia cũng được đề cập. Đương nhiên vẫn với thân phận "cao nhân thần bí" giống trước kia. 

Nhưng... như thế đã sao? 

Đừng nói mới chỉ là suy đoán, một trong những khả năng, kể cả khi chắc chắn kẻ giải cứu Lăng Tiểu Ngư là vị "cao nhân" ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động kia đi nữa thì mấy người bọn họ cũng chỉ đành bất lực mà thôi. 

Người đã đi rồi, dễ gì tìm được?

Chương 314: Ta là ai?

Rất khó tìm, nhưng dù vậy, Cơ Thành Tử cũng không thể không hạ lệnh truy tìm. Nói sao thì Lăng Tiểu Ngư cũng là từ Kim Kiếm Phong hắn chạy mất, hắn há có thể bàng quan đứng nhìn? Hắn còn phải ăn nói với Lăng Thanh Trúc nữa đấy. 

Thực tâm cũng được, làm cho có lệ cũng được, Cơ Thành Tử đều cần "thể hiện". Và thực tế thì hắn đã thể hiện rất tốt. Không chỉ hạ lệnh cho môn nhân Thiên Kiếm, cho các tông môn phụ thuộc ráo riết truy tìm tung tích Lăng Tiểu Ngư mà ngay chính bản thân hắn cũng tự thân xuất mã.

Bắt đầu từ Phị Tinh Đới Nguyệt Động, rồi Đào Hoa thôn, Cơ Thành Tử hắn đã đi tới rất nhiều nơi. Tiếc rằng kết quả... Giống như hết thảy mọi người, chỉ là hoài công vô ích. 

Sau một khoảng thời gian tìm kiếm, "bất đắc dĩ", Cơ Thành Tử buộc lòng phải thu hồi mệnh lệnh, thôi tra xét, lùng sục chi nữa. 

Trong khi ấy, phần Lăng Tiểu Ngư - đối tượng từng bị tông môn chính giáo truy tìm khắp nơi...

Sau hơn một tháng cùng Gia Gia trốn chạy, hiện tại hắn đã ở cách Thiên Kiếm Môn rất xa. Trong một hang động, hắn đang nằm nghỉ. Hệt như đã "nghỉ" suốt một tháng qua vậy. 

Phải. Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn chưa hồi tỉnh. Vẫn luôn mê man.

Đối với việc này, khỏi phải nghĩ, Gia Gia đương nhiên là rất bận lòng. Nó cảm thấy vô cùng nghi hoặc. 

Bên đống lửa vừa mới nhóm xong, Gia Gia chống cằm bằng cả hai tay, nhìn nam nhân đang nằm bất động sát bên, cau mày lẩm bẩm: "Kỳ quái thật. Thương tích của Tiểu Ngư đã được mình dùng tử tinh cầu chữa khỏi rồi mà, tại sao vẫn còn chưa tỉnh...".

"Nghĩ lại coi nào...".

"Hmm... Hôm đó Tiểu Ngư bị bọn họ dùng mộc côn đánh đập, sau đó thì bị phế hẳn tu vi, đều là thương tích thân thể. Thần hồn hắn cũng không có tổn hại, theo lý sớm nên tỉnh lại rồi mới đúng...".

"Tại sao lại không tỉnh nhỉ?".

"Haizz...".

Thở ra một hơi phiền muộn, trong hình hài một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, Gia Gia dùng bàn tay bé xíu xiu của mình vỗ nhẹ lên má Lăng Tiểu Ngư, đoạn nói: "Tiểu Ngư à Tiểu Ngư, ngươi không thể cứ mãi như vậy được a. Gia Gia chăm sóc ngươi lâu như vậy rồi, thật là vất vả lắm...".

"Cả tháng nay, bởi phải liên tục trốn chạy nên Gia Gia chẳng có lấy một bữa ăn đàng hoàng nữa, toàn phải ăn quả dại... Haizz... Người ta thèm ăn thịt lắm. Cũng thèm uống rượu nữa...".

Chán nản lắc đầu, Gia Gia nằm luôn trên bụng Lăng Tiểu Ngư. Hai mắt lim dim, nó tiếp tục lẩm bẩm: "Bây giờ Gia Gia đang rất đói. Ta muốn ăn thịt, muốn uống rượu... Tiểu Ngư, ngươi mau tỉnh lại nấu cho ta ăn đi...".

...

Một câu tiếp một câu, Gia Gia đã liên tục than vãn, và càng than thì thanh âm của nó càng nhỏ dần. Nó đang chìm vào giấc ngủ. Có lẽ việc phải lo âu, trốn chạy suốt hơn một tháng trời qua đã làm nó kiệt quệ. 

Ngẫm mà thương thay...

...

"Ưm...".Thời gian dần trôi, khi toàn bộ những thanh củi đều biến hẳn thành than hồng thì một tiếng ưm khẽ bỗng chợt vang lên. Điều đáng nói ở đây là cái thanh âm này, nó lại không phải của Gia Gia - kẻ đang say ngủ. 

Mà ở đây, trong hang động này, ngoại trừ Gia Gia thì cũng chỉ còn lại duy nhất một người...

Đúng vậy. Cái thanh âm kia chính xác là của Lăng Tiểu Ngư. Có vẻ như điều Gia Gia hằng mong mỏi đã thực sự xảy ra. Lăng Tiểu Ngư, hắn đang hồi tỉnh. 

Quá trình thanh tỉnh này diễn ra khá chóng vánh, chỉ sau tầm chục giây thì liền kết thúc. 

Đôi mắt đã mở ra, Lăng Tiểu Ngư cựa mình. Ngay tức thì, đang nằm trên bungh hắn, Gia Gia té luôn xuống đất. 

"Ai da...!".

Lấy tay xoa đầu, Gia Gia mơ mơ màng màng ngó qua. 

"Tiểu Ngư, chào ngươi".

Nói xong, Gia Gia che miệng ngáp dài, nhưng hơi còn chưa ra hết thì nó đã nhảy dựng lên. Tay chỉ vào Lăng Tiểu Ngư, nó lắp bắp: "Tiểu Ngư, ngươi ngươi...".

"Oa ha ha ha! Tiểu Ngư ngươi tỉnh rồi!".

"Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi! Ha ha ha...!".

...Một bộ sốt sắng, Gia Gia áp sát: "Tiểu Ngư, ngươi cảm thấy trong người thế nào rồi? Có chỗ nào không khoẻ không?".

"Ngươi...".

Trái với sự vui vẻ nhiệt tình của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư lại đang vô cùng nghi hoặc. Hắn nhíu mày, hỏi: "Ngươi là ai?".

...

Không thể phủ nhận đó là một câu hỏi rất bất ngờ dành cho Gia Gia, khiến nó im lặng.

"Ngươi là ai?", chào hỏi gì kỳ vậy? 

Sau một thoáng đờ ra vì "kinh ngạc", Gia Gia chu môi biểu thị sự bất mãn của mình: "Tiểu Ngư, như thế không vui a".

"Ngươi là ai?".

Một lần nữa, câu hỏi ấy lại được cất lên. Và Lăng Tiểu Ngư - người thốt ra, hắn càng tỏ rõ sự ngờ vực của mình. 

Cảm giác có gì đó không ổn, Gia Gia nghi hoặc: "Tiểu Ngư, ngươi... ngươi thực không biết ta là ai?".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, lặp lại câu hỏi: "Ngươi là ai?".

"Này...".

Gia Gia bắt đầu lo lắng: "Tiểu Ngư à, ngươi cũng đừng có doạ ta a. Ta là Gia Gia. Là Gia Gia nè".

"Gia Gia?".

Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ, hoàn toàn lạ lẫm: "Ta không biết ngươi".

Không biết?

Giọng Gia Gia càng gấp hơn trước: "Vậy... Vậy ngươi có biết mình là ai không?".

"Ta? Ta là...".

"Ta... Ta là ai?".

Chương 315: Truy hỏi

"Ta là ai?".

"Ta là ai?".

"Tiểu Ngư, ngươi là Lăng Tiểu Ngư. Lăng Tiểu Ngư, nhớ không?".

"Lăng Tiểu Ngư?".

Lăng Tiểu Ngư vừa ôm đầu, vừa lẩm bẩm: "Lăng Tiểu Ngư... Lăng Tiểu Ngư... Lăng Tiểu Ngư...".

"A... Đầu ta đau quá... Đầu ta...".

"Tiểu Ngư! Ngươi làm sao vậy?! Ngươi đừng doạ ta a...".

"Đau quá... Đầu ta đau quá...".

Mặc cho Gia Gia ở bên kêu gọi, thậm chí dùng đạo thuật trợ giúp, cơn đau của Lăng Tiểu Ngư vẫn chẳng thuyên giảm chút nào. Trái lại, sự đau đớn, nó càng lúc càng tăng. 

Thế rồi, sau tầm một phút kêu la, Lăng Tiểu Ngư đã bị chính cơn đau của mình đánh ngất, triệt để hôn mê. 

...

"Tiểu Ngư ngươi rốt cuộc bị làm sao vậy...".

Lo lắng kiểm tra một hồi, Gia Gia đem viên tử tinh cầu thu lại, ngồi bệt xuống. Nó mếu máo: "Híc... Tại sao ngươi lại không nhớ Gia Gia chứ? Ngay cả tên mình mà ngươi cũng không nhớ nữa... Híc... Ta không muốn ngươi biến thành đần độn đâu...".

...

Lăng Tiểu Ngư bị mất trí nhớ, Gia Gia thực chưa bao giờ trông đợi. Nó thậm chí còn chưa từng nghĩ tới. Từ trong thâm tâm, nó mong đó chỉ là một khoảnh khắc nhất thời, bởi do Lăng Tiểu Ngư đã chịu đả kích quá lớn, đã hôn mê quá lâu nên mới biến thành như vậy, nhanh thôi sẽ khỏi. 

Tiếc rằng... Mong muốn cuối cùng cũng chỉ là mong muốn. 

Lần thứ hai hồi tỉnh, Lăng Tiểu Ngư vẫn không nhớ được chút gì. Lần thứ ba cũng y như vậy, ôm đầu kêu la một hồi thì ngất xỉu. Rồi lần thứ tư, thứ năm, nó cũng vậy mà tiếp diễn... 
May sao, qua khoảng chục lần tỉnh lại rồi ngất đi, rốt cuộc đến một ngày Lăng Tiểu Ngư cũng phần nào ổn định, không còn quá đau đớn khi nghĩ đến tên tuổi, gốc gác của mình nữa. Tuy nhiên, ký ức của hắn, chúng vẫn hoàn toàn thất lạc. Chuyện quá khứ, Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn chả nhớ được chút gì.

Mới đầu, Gia Gia rất thất vọng, hết sức lo âu. Nhưng dần dà, khi thấy ngoại trừ không nhớ được chuyện trước kia ra thì Lăng Tiểu Ngư vẫn ăn uống, sinh hoạt bình thường, nó đã từ từ đón nhận. Bởi với nó, chỉ cần Lăng Tiểu Ngư không trở nên đần độn, còn biết nấu nướng thì đã tốt lắm rồi. Thêm nữa, ký ức cũ mất đi, chẳng phải vẫn có thể tạo ra những ký ức mới ư?

Còn nếu Lăng Tiểu Ngư bận lòng, muốn biết quá khứ trước kia của mình thì Gia Gia nó có thể kể lại được mà. 

...

Dưới trời đêm đầy sao, trên một phiến đá ngoài thạch động, Gia Gia cầm một xâu thịt nướng thơm phức, vừa ăn vừa nói: "Tiểu Ngư ngươi cũng đừng quá nhọc lòng, từ từ rồi ký ức của ngươi sẽ khôi phục lại thôi".

"Thật sẽ khôi phục sao?".

Khuôn mặt chẳng rõ buồn vui, Lăng Tiểu Ngư chả buồn đụng đến xiên thịt nướng của mình. Hắn hướng Gia Gia, đột nhiên hỏi: "Gia Gia, ngươi có phải là người không?".

"Khục khục...".

Sặc sụa mấy tiếng, Gia Gia cố nuốt trôi miếng thịt trong họng, rồi nói: "Tiểu Ngư, ngươi hỏi cái gì đấy? Gia Gia ta đương nhiên... không phải người rồi".

Vốn tưởng đối phương chối bỏ, thật không ngờ lại nghe thừa nhận, thành ra trong lòng mình, Lăng Tiểu Ngư khó tránh hơi ngoài ý muốn. Hắn im lặng vài giây, rồi mới hỏi tiếp: 
"Gia Gia, ngươi nếu không phải người, vậy... ngươi là con gì?".

"C-Con?".

Gia Gia triệt để ngừng nhai. Nó đem xiên thịt đặt luôn xuống phiến đá.

"Tiểu Ngư, khả năng ngôn ngữ của ngươi có phải đã có chút vấn đề rồi không?".

"Tại sao ngươi lại nói vậy?".

"Ngươi còn hỏi..." - Gia Gia chỉ ra - "Vừa rồi Tiểu Ngư ngươi đã gọi ta là "con" a".

Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa hiểu lắm: "Ta gọi sai rồi sao?".

"Sai. Tất nhiên là sai".

Gia Gia mau chóng tiếp lời: "Tiểu Ngư, mặc dù ta không phải người thật, nhưng ngươi cũng không thể coi ta như chim như thú mà gọi con này con kia như vậy. Ngươi nhìn kỹ đi, ta có chỗ nào giống thú vật?".

"Hmm..." - Sau một hồi quan sát, Lăng Tiểu Ngư thành thật gật đầu - "Gia Gia ngươi đúng là không giống chim thú. Ngươi giống một đứa trẻ. Chỉ là... ngươi hơi nhỏ một chút".

"Thì đấy." - Gia Gia tự mình bổ sung - "Gia Gia ta xinh đẹp, khả ái như vầy, so với nhân loại các ngươi còn tốt hơn a. Chưa kể, lúc ta vừa sinh ra thì đã có bản lãnh hơn người rồi... Tóm lại, Gia Gia ta khẳng định thuộc chủng loài cao cấp hơn nhân loại các ngươi nhiều. Vì vậy cho nên Lăng Tiểu Ngư ngươi không được phép dùng chữ "con" kia để nói về ta".

"Ta hiểu rồi. Sau này ta sẽ không gọi ngươi là "con" nữa".

"Thế thì ta yên tâm rồi".

Đã giải quyết xong vấn đề, Gia Gia lúc này mới lại vui vẻ cầm lên xiên thịt nướng của mình. Chỉ là nó vừa đưa lên miệng, vẫn chưa kịp ăn thì kế bên, giọng Lăng Tiểu Ngư đã lại cất lên. 

"Gia Gia". - Hắn nói - "Ngươi kể thêm cho ta nghe về những chuyện trước kia đi. Lần trước ngươi mới chỉ cho ta biết ta là đệ tử Thiên Kiếm Môn, gặp ngươi ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động".

"Gia Gia, ngươi nói cho ta biết. Ta bây giờ còn người thân nào không? Còn nữa, tại sao ta lại ở đây, tại sao ta mất đi ký ức? Đã có chuyện gì xảy ra với ta?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau