TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đa Bảo Hội

...

Ban đêm.

Bên trái Tĩnh Hương Đường, tại dãy phòng dành các đệ tử chân truyền cư ngụ.

Giống như thường lệ, lúc này Lăng Tiểu Ngư vẫn đang ngồi xếp bằng trên giường, chiếu theo pháp quyết của Trường Sinh Tiên Thuật tu luyện.

Hôm nay, trải qua mười năm cần cù cố gắng, Lăng Tiểu Ngư hắn hiện đã tiến vào tầng thứ ba của môn đạo pháp này. Điều đó cũng có nghĩa rằng: hắn đã trúc cơ thành công.

Còn nhớ khi ấy, cái ngày đột phá trở ngại cuối cùng của luyện khí cảnh, đặt chân vào trúc cơ cảnh, Lăng Tiểu Ngư hắn đã mừng vui khôn xiết. Không phải vì thành tựu mà là vì ước vọng. Hôm đó, cũng chính trên chiếc giường này, hắn đã rơi lệ mà thều thào khẽ thốt: "Yến cô cô, con trúc cơ thành công rồi...".

Hơn bất cứ ai, trúc cơ là một cột mốc rất có ý nghĩa với hắn. Bởi theo quy định tông môn, chỉ cần Lăng Tiểu Ngư hắn tiến vào trúc cơ, như vậy hắn sẽ được phép hạ sơn, có thể về lại Đào Hoa thôn thăm Lăng Ngọc Yến...

Phải. Mong ước của Lăng Tiểu Ngư chỉ đơn giản như thế thôi. Hắn tu tiên chẳng vì trường sinh, chẳng do ngưỡng vọng đạo thuật tiên gia. Hắn tu tiên, hết thảy đều chỉ bởi không muốn để Lăng Ngọc Yến thất vọng, phiền lòng...

Mười năm trước, lúc chia ly, Lăng Ngọc Yến đã bảo với hắn rằng: "Nếu thương cô cô thì hãy cùng tiên gia lên núi, chuyên tâm tu hành...".

Vì câu nói ấy mà suốt bao năm qua, Lăng Tiểu Ngư hắn đã cực kỳ nỗ lực, ngày đêm chuyên tu đạo pháp. Đấy là tấm lòng của hắn, tình cảm của hắn...

Trước trúc cơ là vậy, phần sau trúc cơ...

Tiên môn có quy định của tiên môn. Thân là môn hạ, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên phải tuân thủ. Tuy nói đệ tử sau khi trúc cơ liền có thể hạ sơn về thăm gia quyến, thế nhưng là có kỳ hạn. Thêm nữa, số lần môn phái cho phép rất ít ỏi, một năm nhiều nhất cũng bất quá hai bận.

Đối với chuyện này, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy hết sức phiền lòng. Mong muốn của hắn là được thường xuyên lên xuống trông nom, chăm sóc cho Lăng Ngọc Yến kia. Một năm hai lần, con số quả thực quá hạn chế.

Nội tâm không cam nguyện, xuất phát từ tấm lòng kính yêu cô cô, một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư hạ xuống quyết tâm, nỗ lực tu hành. Lần này, thay vì trúc cơ thì cảnh giới hắn hướng tới là chân nhân. Chỉ cần trở thành chân nhân, như vậy hắn liền thoát khỏi trói buộc, được tự do ra vào môn phái. Nói cách khác, với tu vị chân nhân cảnh, Lăng Tiểu Ngư hắn có thể về thăm Lăng Ngọc Yến mỗi ngày.

Mười năm trước, bây giờ, động cơ đều giống hệt. Khiến đứa bé Lăng Tiểu Ngư bái nhập tiên môn là Lăng Ngọc Yến, thúc đẩy nó nỗ lực tu hành, tiến vào cảnh giới trúc cơ là Lăng Ngọc Yến, và rồi hôm nay, khi trúc cơ đã đạt tới, một lần nữa, vì Lăng Ngọc Yến, thiếu niên Lăng Tiểu Ngư lại ngày đêm miệt mài tu luyện...

Lẽ dĩ nhiên, tâm tư của Lăng Tiểu Ngư, ở Trúc Kiếm Phong ai nấy đều hiểu được. Từ các đồng môn là Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn cho đến sư phụ là Lăng Thanh Trúc, tất thảy đều đã sớm tường minh. Đối với hắn, bọn họ thật rất khâm phục, thường xuyên động viên, chiếu cố. Nhất là Chu Đại Trù.

Suốt mười năm qua, hầu như ngày nào Chu Đại Trù cũng ở cạnh Lăng Tiểu Ngư, cùng vị tiểu sư đệ của mình trải qua mọi giây phút vui buồn, sướng khổ. Tại Trúc Kiếm Phong này, hai người bọn họ giống như hình với bóng, hiếm khi thấy tách rời. "Huynh đệ", hai cái chữ này, nếu bọn họ không xứng thì thiết nghĩ trên đời chẳng còn ai xứng nữa.

...

"Soạt soạt...".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang ngồi trong phòng khép mắt tu luyện thì phía ngoài hành lang, một thân ảnh đang từ từ tiến lại.

Vừa đến là một thiếu niên tuổi độ mười lăm, mười sáu, tay chân tròn trịa, tướng người quá khổ, không phải Chu Đại Trù thì còn ai?

Xem ra mười năm tu đạo cũng vô pháp giúp đứa trẻ mập mạp năm nào có được dáng hình cân đối.



"Chậc...".

Dừng trước cửa phòng Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù đưa tay cầm lên tấm thẻ đề hai chữ "Tu luyện", tặc lưỡi nói ra: "Cái tên này lại vùi đầu vào tu luyện nữa rồi. Thật là...".

"Haizz... Làm người thì phải có lúc buông thả một chút chứ. Ngày nào cũng tu luyện rồi tu luyện, nhân sinh sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ a...".

Chu Đại Trù cảm khái xong thì đưa tay vân vê chiếc cằm đầy đặn, chìm vào suy tư...

Một đỗi sau, hắn rốt cuộc đưa ra quyết định."Không thể để hắn cắm đầu cắm cổ tu luyện mãi như vầy được. Hôm nào cũng nhốt mình trong phòng, biết đâu có ngày hắn phát điên cũng nên...".

Xuất phát từ ý tốt, Chu Đại Trù lần nữa đặt tay lên cánh cửa, dụng lực mở ra.

Đối với quá trình tu luyện của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù hắn nắm rất rõ. Hắn biết trong khoảng thời gian này, vị tiểu sư đệ của mình vẫn trong giai đoạn tích lũy chân nguyên, còn lâu mới tiến hành đột phá, vậy nên hắn cũng không sợ sẽ làm ảnh hưởng xấu gì.

"Tiểu Ngư, tạm nghỉ một chút đi." Chu Đại Trù vừa tiến sát giường thì liền nói. Nói xong, hắn im lặng chờ đợi để Lăng Tiểu Ngư thu công, ngưng thổ nạp.

"Đại Trù sư huynh." - Lăng Tiểu Ngư thở ra một ngụm trọc khí, hỏi - "Huynh tìm đệ có việc gì vậy?".

"Cũng không có gì, chỉ là muốn rủ ngươi ra ngoài dự hội thôi".

"Dự hội?" Lăng Tiểu Ngư cảm thấy nghi hoặc. Nó không nhớ hôm nay tông môn có tổ chức lễ hội gì.

"Biết ngay là ngươi không nhớ mà".

Thừa biết sư đệ mình đang thắc mắc, Chu Đại Trù trực tiếp nói thẳng: "Tiểu Ngư, hôm nay là Đa Bảo Hội".

Đa Bảo Hội?

Phải mất một lúc Lăng Tiểu Ngư mới có thể lần ra đến cái danh tự nọ. Quả như Chu Đại Trù vừa nói, hôm nay đúng là Đa Bảo Hội. Cứ mỗi ba năm, hội này sẽ được tổ chức một lần, tuy nhiên địa điểm, nó lại chẳng nằm ở Trúc Kiếm Phong hay bất kỳ ngọn núi nào khác. Nơi được tổ chức là một khu vực nằm tại bên dưới, ngoài phạm vi của các chi mạch nhưng vẫn thuộc lãnh thổ Thiên Kiếm Môn.

Lại nói, tham gia hội này, hầu hết đều là đệ tử nội môn và ngoại môn, hiếm hoi lắm mới thấy một vị chân truyền xuất hiện. Về phần các phong chủ, tuyệt nhiên chưa bao giờ đến.

Ngẫm cũng bình thường. Ngày hội do những đệ tử nội môn đứng ra tổ chức nhằm mục đích mua bán, trao đổi tài nguyên tu luyện, nó có gì hiếm lạ đâu mà các vị phong chủ, các chân truyền đệ tử phải tới xem?

Chỉ những kẻ tính tình kỳ quái, thích bay nhảy như Chu Đại Trù hoạ may mới nảy sinh hứng thú.

Lăng Tiểu Ngư ư? So với vui chơi thì hắn thích nhốt mình trong phòng tu luyện hơn đấy.

Qua vài giây nghĩ ngợi, Lăng Tiểu Ngư hướng Chu Đại Trù còn đang đứng đợi, lắc đầu hồi đáp: "Đại Trù sư huynh, đệ không đi đâu"."Tiểu Ngư, sao lần nào ta rủ ngươi cũng từ chối hết vậy".

Chu Đại Trù cố tình bày ra bộ dáng không vui, cau mày nói tiếp: "Tiểu Ngư, tu luyện cũng phải điều độ một chút. Sư phụ lão nhân gia vẫn hay bảo "dục tốc bất đạt", tiến cảnh quá nhanh chưa hẳn đã tốt".

"Tiểu Ngư, ngươi đã gia tăng thời gian tu luyện suốt mấy tháng nay rồi, nên tạm dừng một chút đi. Với lại...".

Nói tới đây, Chu Đại Trù bỗng thở dài, thanh âm vương chút buồn bã: "Sư phụ lão nhân gia đã bế quan hơn hai tháng rồi; Mộng Kiều sư tỷ, tam sư huynh cũng đều đã bế quan. Ở đây sinh hoạt chỉ còn mỗi ta và ngươi, mà ngươi lại vùi đầu vào tu luyện... Haizzz... Suốt ngày ta chẳng biết nói chuyện với ai hết...".

"Đại Trù sư huynh...".

"Haizzz... Đa Bảo Hội ba năm mới tổ chức một lần, giờ muốn đi lại không có tâm trạng để đi...".

"Haizzz...".

Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư ngó thấy Chu Đại Trù liên tục thở ngắn than dài thì trong lòng liền bị lay động. Mặc dù biết vị sư huynh của mình cố ý bày ra biểu cảm đáng thương đó nhưng hắn vẫn khó mà làm ngơ được.

Có chút miễn cưỡng, hắn đưa ra quyết định: "Đại Trù sư huynh... Thôi được rồi. Đệ sẽ đi với sư huynh".

"Tiểu Ngư, thật không?" Cặp mắt ti hí bỗng mở to thấy rõ, Chu Đại Trù hỏi lại.

Hồi đáp, Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận: "Ừm".

"Tốt quá!".

"Ha ha! Ta biết Tiểu Ngư ngươi là huynh đệ tốt mà!".

Dáng vẻ u sầu loáng cái đã tan thành mây khói, Chu Đại Trù vui vẻ reo lên. Hắn vỗ mạnh lên vai Lăng Tiểu Ngư, mau chóng kéo ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói: "Tiểu Ngư, chúng ta mau đi thôi! Đa Bảo Hội năm nay náo nhiệt lắm...".

...

Dưới sự lôi kéo của Chu Đại Trù, chẳng mấy chốc mà Lăng Tiểu Ngư đã chạy ra khỏi Trúc Kiếm Phong.

Ngự trên phi kiếm, hai huynh đệ bọn họ hướng phía dưới mà bay đi, sau cùng thì đáp xuống một khu đất rực rỡ ánh đèn...

...

"Đông như vậy?" Lăng Tiểu Ngư nhìn dòng người qua lại tấp nập phía trước, ngạc nhiên thốt ra.

Đối với một kẻ quanh năm chìm đắm vào tu luyện như hắn thì tràng cảnh này thật sự khá là mới lạ.

Liếc thấy vẻ mặt ấy của hắn, đứng kế bên, Chu Đại Trù cười hì hì: "Thế nào? Rất náo nhiệt đúng không?".

"Trước đây ta đã bảo mà ngươi không chịu nghe. Bỏ lỡ hết mấy lần đại hội...".

Thoáng hồi tưởng, với tư cách là một người từng trải, Chu Đại Trù bắt đầu truyền đạt kinh nghiệm.

"Tiểu Ngư, trước khi tiến vào bên trong, để ta nói qua cho ngươi một chút".

"Ừm... Cái Đa Bảo Hội này được tổ chức với mục đích để đệ tử cả năm chi mạch tới bày biện vật phậm, trao đổi mua bán với nhau. Nhưng theo ta nghĩ, ngoài đó ra thì tông môn còn có dụng ý khác nữa là để mọi người nhận thức lẫn nhau. Nói sao thì tất cả đều là môn nhân phái Thiên Kiếm mà...".

Chương 32: Giận Dữ Xuất Kiếm

Sau một thôi một hồi chăm chú lắng nghe, rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư cũng minh bạch một điều: vị sư huynh đứng bên cạnh hắn quả rất am hiểu. Không phải qua loa đại khái mà biết rõ từng chi tiết cụ thể. Đồ vật lẫn con người.

Khác với Lăng Tiểu Ngư hắn, Chu Đại Trù kết giao rất rộng, bằng hữu rất đông, lại còn khá thân thiết.

Chẳng ngoa, đấy là sự thật. Chính mắt Lăng Tiểu Ngư hắn đã chứng kiến.

Kể từ lúc tiến vào khu vực tổ chức Đa Bảo Hội, cứ cách vài bước chân là lại có người chạy ra hướng Chu Đại Trù chào hỏi. Ba chữ "Chu sư huynh" Lăng Tiểu Ngư hắn nghe đến mỏi hết cả tai...

"Phù... ù...".

Tay quệt ngang trán, Lăng Tiểu Ngư cảm thán nói ra: "Đại Trù sư huynh, huynh quen biết tất cả họ sao?".

"Đệ nói những người chào hỏi ta ấy hả?".

"Vâng".

"Hì hì...".

Chu Đại Trù híp mắt, hạ thấp giọng: "Tiểu Ngư, đệ có điều chưa biết, cái đám bọn họ rất là kính nể ta đấy".

"Kính nể? Tại sao bọn họ lại kính nể huynh?" Lăng Tiểu Ngư hơi nghi hoặc.

Vừa rồi, trong số những đệ tử chạy ra chào hỏi kia, ngoại trừ mấy người đồng trang lứa với Chu Đại Trù thì còn có cả một bộ phận lớn tuổi, râu ria dài ngoằng nữa. Hắn không hiểu tại sao tất cả đều tỏ ra niềm nở với Chu Đại Trù tới như vậy.

Vì Chu Đại Trù là đệ tử chân truyền ư? Có vẻ không đúng lắm.

Hiểu rõ nghi hoặc trong lòng sư đệ mình, Chu Đại Trù đắc ý tiết lộ: "Tiểu Ngư, cái này là do nhân phẩm a".

"Ngươi không biết đấy chứ, thường ngày ta rất hay xuống khu vực của đệ tử nội môn và ngoại môn chơi. Thỉnh thoảng có cùng bọn họ uống rượu, rồi chỉ điểm tu hành...".

"Nhắc đến đúng là làm ta cảm khái. Vốn lúc trước ta tưởng nội môn đệ tử và ngoại môn đệ tử cũng tu hành như chúng ta, nhưng mà thực tế lại khác xa lắm. Bọn họ không có được hướng dẫn tận tình như chúng ta...".

"Nói vậy là sư huynh đã sắm vai trưởng bối giảng giải đạo pháp cho họ?".

"Ừ. Mỗi khi cao hứng ta còn đem một ít linh thạch, đan dược tặng cho bọn họ nữa".

Nghe tới đây thì Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn minh bạch, đã hiểu tại sao các đệ tử nội môn, ngoại môn của Trúc Kiếm Phong lại có thái độ niềm nở, kính trọng với Chu Đại Trù tới vậy. Một vị chân truyền đệ tử thân thiện, nhiệt tình giống như Chu Đại Trù, đừng nói Trúc Kiếm Phong, xét cả Thiên Kiếm Môn cũng khó moi ra được người thứ hai đấy.

"Đại Trù sư huynh thật tốt".

"Có cái gì đâu, chỉ tiện tay thôi mà. Hơn nữa ta cũng đâu có chỉ điểm họ không không. Đám bọn họ rất hay tặng đồ vật cho ta a".

"Được rồi Tiểu Ngư, chúng ta đừng nói mấy chuyện này nữa, mau đi dạo thôi. Ở đây có nhiều gian hàng như vậy, thể nào cũng phát hiện mấy thứ hay ho...".

...

Kẻ trước người sau, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư tiếp tục cất bước dạo quanh. Bọn họ di chuyển khá tùy hứng, chẳng theo một trình tự nào hết. Bốn hướng nam - bắc - đông - tây cứ luân phiên đổi dời, rất chi rối loạn.

Cứ thế, hai huynh đệ bọn họ đi mãi, xem mãi khắp các gian hàng, tận cho tới khi một sự cố nhỏ xảy ra.



"A...!".

Giữa dòng người tấp nập qua lại, do nhất thời sơ ý, Lăng Tiểu Ngư đã va phải một người. Là một thiếu nữ mặc lam y, rất xinh đẹp, xem tướng mạo thì tuổi hẳn vẫn chưa quá mười tám.

Sau cú va chạm, Lăng Tiểu Ngư lập tức định thần. Hắn nhanh chóng xoay người lại, hướng thiếu nữ kia áy náy nói ra: "Xin lỗi. Vừa rồi ta không cố ý".

Phía đối diện...
Lam y thiếu nữ chẳng hồi âm, cũng chẳng nhìn mặt Lăng Tiểu Ngư. Thay vì khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư, nơi ánh mắt nàng đang tập trung lại là gót giày hắn, bên dưới. Ở đó có một miếng ngọc bội màu trắng đã bị giẫm vỡ.

Mới đầu, Lăng Tiểu Ngư đúng thật còn chưa phát hiện, nhưng sau mấy lần cất tiếng xin lỗi mà lam y thiếu nữ vẫn cứ lặng thinh như cũ, quan sát lại thấy nàng cúi đầu nhìn dưới chân mình, lúc này hắn mới nhận ra.

Khom người nhặt lên miếng ngọc hiện đã vỡ làm hai nửa, Lăng Tiểu Ngư lại càng thêm áy náy: "Là của ngươi hả?... Ta... ta thật không phải cố ý. Xin lỗi ngươi. Ta sẽ đền cho ngươi".

Lam y thiếu nữ vẫn y như cũ, chẳng hề đáp lại. Nàng chỉ đưa tay ra tiếp nhận hai mảnh ngọc bội, rồi sau đó...

"Chát!".

... tát mạnh vào mặt Lăng Tiểu Ngư, làm hắn té ngã.

Bất ngờ nhận cái tát đau điếng, Lăng Tiểu Ngư ngây ra, trố mắt nhìn lam y thiếu nữ. Hắn đã không lường trước việc này, rằng nàng sẽ ra tay đánh hắn...

"Tiểu Ngư!".

Vốn đứng ở một gian hàng gần đó, Chu Đại Trù phát hiện vị sư đệ của mình bị người đánh thì lập tức ném luôn món đồ vật đang cầm xem, vội vàng lao tới.

"Tiểu Ngư, ngươi không sao chứ?!".

Vịn vào người Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư mau chóng đứng dậy, lắc đầu: "Sư huynh, đệ không sao".

Nhận được câu trả lời, quan sát cũng không thấy trên người Lăng Tiểu Ngư có dấu hiệu gì bất ổn, lúc này Chu Đại Trù mới an tâm. Bỏ vị sư đệ của mình ra, hắn quay sang lam y thiếu nữ còn đang đứng nhìn chằm chằm, lớn tiếng hỏi: "Là ngươi đánh sư đệ ta?".

"Đúng vậy." Trái với tưởng tượng của một số người vây xem, lam y thiếu nữ vậy mà rất thẳng thắn thừa nhận. Thái độ còn có chút khiêu khích.

Vẻ kiêu căng ấy của nàng ngay lập tức thu hút sự chú ý. Chính tại giây phút này, nhiều người mới vỡ lẽ một điều: Lam y thiếu nữ, nàng không phải đệ tử của Thiên Kiếm Môn.

Như một hệ quả tất yếu, mối ngờ vực nối nhau vang lên.

"Nàng ta là ai?".

"Xem y phục thì không phải của đệ tử Thiên Kiếm Môn...".

"Nàng chắc chắn không phải đệ tử Kim Kiếm Phong ta. Trong sơn môn ta chắc chắn chẳng có ai giống nàng"."Ta khẳng định nàng cũng không phải đệ tử Tương Kiếm Phong".

"Mặc Kiếm Phong cũng không có ai như vậy...".

...

Kim Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kếm Phong, Tương Kiếm Phong, tất cả đều đánh tiếng không có mối quan hệ gì với lam y thiếu nữ. Riêng Trúc Kiếm Phong của mình, Chu Đại Trù cũng tuyệt đối khẳng định chẳng dính líu gì tới nàng. Những nữ đệ tử ở độ tuổi của nàng, Chu Đại Trù hắn há đâu lại xa lạ...

Sắc mặt âm trầm, Chu Đại Trù hướng lam y thiếu nữ nói rõ: "Ta không cần biết ngươi là ai. Ngươi đánh sư đệ của ta, nếu hôm nay không cho ta một lời giải thích thì đừng hòng an ổn mà rời khỏi chỗ này!".

Ngay khi lời Chu Đại Trù vừa dứt thì từ trên người hắn, một cỗ uy áp liền phát ra. Nó mạnh tới nỗi khiến cho phần lớn đám đệ tử nội môn và ngoại môn vây xung quanh phải liên tiếp thoái lui mấy bước.

"V-Vấn... Vấn đỉnh..." Trong số ít những người còn trụ vững, một vị trung niên lắp bắp bật thốt.

Tức thì, thêm một lần nữa, toàn trường biến sắc.

"Vấn đỉnh", hai chữ này có ý nghĩa gì, phàm kẻ tu tiên luyện đạo ai lại chẳng biết?

Trong ba cảnh giới phàm nhân thì vấn đỉnh là cảnh giới thứ ba, cũng là cảnh giới cuối cùng, sau luyện khí và trúc cơ. Nói cách khác, dưới chân nhân, mạnh nhất chính là vấn đỉnh.

Xét theo lẽ thường, người tư chất bình phàm muốn tu luyện đến cảnh giới vấn đỉnh, suông sẻ lắm cũng phải mất năm mươi năm. Ấy vậy mà Chu Đại Trù...

Đành rằng tư chất của Chu Đại Trù rất cao, linh căn thuộc hàng thiên phẩm, thế nhưng tốc độ cũng không nên khủng bố tới như vậy. Nên nhớ Chu Đại Trù chỉ mới gia nhập tiên môn được mười năm. Năm nay hắn chỉ mới được mười bảy tuổi thôi đấy!

Mười bảy tuổi đã là tu sĩ vấn đỉnh, chuyện này...

Bất khả tư nghị. Quá là bất khả tư nghị.

Những người đang có mặt, từ hai lớp đệ tử nội môn - ngoại môn của năm chi mạch cho tới ngoại nhân là lam y thiếu nữ, tất thảy đều vô pháp suy luận ra nổi. Trong lòng mình, bọn họ đang cực kỳ rung động.

Hiện giờ, còn giữ được bình tĩnh thiết nghĩ cũng chỉ mỗi mình Lăng Tiểu Ngư. Hắn đặt tay lên vai Chu Đại Trù, nói: "Sư huynh, hay là bỏ qua đi. Đệ cũng chẳng bị sao...".

"Không được!".

Hiếm thấy, Chu Đại Trù vậy mà gạt bỏ ngay. Hắn bảo: "Tiểu Ngư, người khác đánh ta ta có thể cho qua, nhưng ngươi bị người đánh thì ta nhất định phải đòi lại công đạo!".

"Sư huynh, lúc nãy là do đệ đụng phải nàng, vô tình làm vỡ ngọc bội của nàng. Đều là lỗi của đệ...".

Mặc dù Lăng Tiểu Ngư đã cố dành hết phần lỗi về mình, nói hộ cho lam y thiếu nữ, thế nhưng Chu Đại Trù vẫn cứ bất bình như cũ, chưa chịu bỏ qua. Hắn nhìn lam y thiếu nữ, hừ lạnh: "Nữ nhân ngươi, sư đệ ta chỉ là vô tình đụng phải ngươi, cũng đã xin lỗi, vậy mà ngươi còn mạnh tay đánh hắn...".

"Mặt sư đệ ta không phải là để cho nữ nhân ngươi đánh!".

Vận linh lực để chống đỡ luồng uy áp cố tình nhắm vào mình, lam y thiếu nữ cuối cùng cũng chịu mở miệng. Thái độ chẳng có vẻ gì là hối lỗi, nàng đáp trả: "Mặt của sư đệ ngươi không phải để ta đánh, thế còn ngọc bội của ta thì sao?".

Giơ lên miếng ngọc đã vỡ làm hai, nàng tiếp lời: "Làm hỏng ngọc bội của ta, hắn bị đánh là đáng!".

"Được lắm...".

Cơn giận đã lên đến đỉnh điểm, Chu Đại Trù dứt khoát không thèm nói thêm gì nữa. Hắn đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ra, nhanh chóng bắt quyết.

Nháy mắt, nơi lòng bàn tay hắn, thanh quang bỗng chói loà. Tiếp đấy, một thanh kiếm to dày xuất hiện.

"Xú nữ nhân! Để Chu Đại Trù ta cho ngươi một bài học!".

Chương 33: Đánh Lén

Chu Đại Trù nhanh nhưng lam y thiếu nữ cũng không chậm. Ngay khi vừa thấy đối phương bắt quyết bên kia thì ở bên này, nàng đã lập tức có động thái tương tự. Cùng thời điểm linh kiếm của Chu Đại Trù hiện ra, trên tay nàng, một kiện pháp bảo cũng liền lộ diện. Chẳng phải kiếm hay đao, đó là một cặp hoàn màu vàng kim, trông rất tinh xảo.

Nắm chặt song hoàn, lam y thiếu nữ quán thâu linh lực, giơ lên đón đỡ đường kiếm hung mãnh của Chu Đại Trù.

"Keng!".

Sau cú va chạm, Chu Đại Trù tức khắc bị đẩy ra. Thế công tạm ngừng.

"Hừm! Pháp bảo khá lắm!" Liếc qua cặp song hoàn trên tay lam y thiếu nữ, Chu Đại Trù nhận xét. Với con mắt lịch duyệt của mình, hắn há không nhận ra uy lực của cặp hoàn tinh xảo kia?

Phẩm cấp khẳng định đã vượt xa linh kiếm của hắn.

Nhưng, kể cả có là thua kém, vậy thì đã sao? Chu Đại Trù hắn không có sợ!

"Ong!".

Dưới sự thao túng của Chu Đại Trù, thanh kiếm thô dày trong tay hắn ngân lên một tiếng chói tai, thanh quang đại thịnh.

Thân hình mập mạp khẽ động, hắn lần nữa lao mình về trước.

"Xú nữ nhân, tiếp kiếm!".

"Hừ! Ta há lại sợ ngươi?!".

Tiếp sau câu nói, lam y thiếu nữ cũng liền triển khai bộ pháp. Song hoàn ánh lên tinh quanh khác lạ, nàng trực tiếp lao vào cùng Chu Đại Trù cận chiến.

"Keng! Keng! Keng!".

"Keng! Keng! Keng!".

"Keng! Keng...!".

...

"Ực...".

"Ực...".

Trong khu vực tổ chức Đa Bảo Hội, các đệ tử nội môn và ngoại môn của năm chi mạch khi tận mắt chứng kiến màn đối đầu ác liệt giữa Chu Đại Trù và lam y thiếu nữ thì không ít người đã phải âm thầm rung động, vô thức nuốt xuống những ngụm nước bọt.

Trận đánh kia, nó đã dần vượt quá giới hạn rồi...

"Đại Trù sư huynh...".

Tại một góc trống, Lăng Tiểu Ngư khẽ thốt, thần tình khá là lo lắng. Hiển nhiên hắn cũng hiểu là trận đánh trước mắt đã đi quá xa...

"Cứ đà này sẽ có người bị thương mất...".

...

"Keng!".

"Keng!".

Mặc kệ bên dưới mọi người nghĩ gì, trên không trung, Chu Đại Trù như cũ, chiến ý vẫn bốc lên ngùn ngụt.

Phải. Hắn muốn đánh. Hắn muốn thay Lăng Tiểu Ngư đòi lại công đạo.

Từ nhỏ tới lớn, hơn mười năm chung sống, tại Trúc Kiếm Phong, Thiên Kiếm Môn này, ngoại trừ sư phụ Lăng Thanh Trúc thì làm gì còn có ai ức hiếp Lăng Tiểu Ngư?

Vị sư đệ này của hắn, ai chả biết xưa giờ đều rất đỗi hiền lành, chất phác. Vậy mà hôm nay... Một nữ nhân không rõ lai lịch lại dám tát vào mặt, lại còn bảo bị đánh là đáng...

"Bị đánh là đáng", chỉ với bốn chữ này thì đã thừa đủ lý do cho Chu Đại Trù hắn quyết chiến một trận rồi!



"Xú nữ nhân! Ngươi đánh sư đệ ta... Hãy xem ta đánh ngươi thế nào!".

Lời vừa dứt, Chu Đại Trù liền bắt quyết, hô lớn: "Tốc!".

Sau tiếng hô, cả người hắn bỗng nhoè đi, kế đấy thì từ tư tan biến.

Xem qua một màn nọ, trong lòng lam y thiếu nữ chợt trỗi lên một cỗ bất an mãnh liệt. Thầm hô không ổn, theo trực giác mách bảo, nàng vội vã thoái lui.

Chính lúc này, khi nàng vừa lui, từ đâu chẳng rõ, một đạo kiếm khí chém tới. Ngay đúng vị trí nàng vừa đứng ban nãy!

"Oành... h... h...!!"."Kiếm khí thật đáng sợ".

Nhìn đám bụi phiêu phù tán loạn, nội tâm lam y thiếu nữ khó tránh bị kinh động, và cả đả kích.

Những năm qua, với thiên tư tuyệt đỉnh, với tốc độ tu luyện vượt xa hơn người, tại Tam Tiên Đảo nàng đây vẫn thường được các vị trưởng bối khen ngợi là kỳ tài ngàn năm có một. Dĩ nhiên, chính bản thân nàng cũng tin vào điều đó, cho rằng trong số những người cùng trang lứa, khó ai hơn được mình.

Nhưng hôm nay...

Một đạo kiếm khí kia, nó đã chém tan sự kiêu ngạo bấy lâu của nàng rồi. Uy lực nhường ấy, chỉ e dù nàng có xuất hết mười thành lực lượng cũng không thể thi triển ra đến.

"Kỳ tài... kỳ tài...".

Tâm suy sụp, cõi lòng mất mát, lam y thiếu nữ siết chặt song hoàn, thều thào thốt ra.

"Kỳ tài", hai chữ này bao năm qua vẫn luôn đi theo bên cạnh nàng, trở thành chỗ dựa để nàng kiêu ngạo. Để rồi hôm nay, cũng chính nó đã cướp đi niềm tự hào của nàng...

Thầm cắn răng, lam y thiếu nữ ngẩng đầu nhìn kẻ đang ngự giữa không trung, nơi đối diện.

Bắt gặp ánh mắt của nàng, Chu Đại Trù liền nói: "Xú nữ nhân, ngươi cũng giỏi tránh né đấy chứ".

Ý khinh thường lộ rõ, hắn mau chóng tiếp lời: "Nhưng ngươi tưởng ngươi nhanh là được sao?".

Hừ khẽ, Chu Đại Trù bất ngờ buông linh kiếm ra, để nó lơ lửng ngay trước ngực.

Ngón trỏ và ngón giữa hợp lại với nhau, hắn chỉ tay phải xuống đất, tay trái lên trời, hô lớn: "Trọng!".

Tức thì, một màn thần kỳ xảy ra. Thanh kiếm thô dày vốn đang nằm im bỗng ngân lên một tiếng chói tai, phóng thẳng lên trời. Thoáng chốc, tiểu kiếm hoá thành đại kiếm, chấn nhiếp toàn trường.

"Này...".

"Cái này...".

Tận mắt chứng kiến những gì vừa mới xảy ra, các đệ tử ngoại môn lẫn nội môn của năm chi mạch, người nào người nấy đều trợn mắt há mồm. Một vài người đã sớm tiến vào cảnh giới vấn đỉnh nói:

"Cự Kiếm Thuật. Là Cự Kiếm Thuật...".

"Phải. Đúng là Cự Kiếm Thuật, không thể sai được".

"Dựa vào kích cỡ hiển hoá ra, chắc chắn đã không phải chỉ là sơ cấp Cự Kiếm Thuật nữa...".

Một câu tiếp một câu, các đệ tử thuộc tốp đầu nội môn cứ thế mà bình luận. Và bọn họ càng bình luận thì lại càng làm cho những người chú tâm lắng nghe phải âm thầm khiếp sợ.

Đúng vậy, chính là sợ. Rung động, kinh ngạc... đều đã không đủ dùng nữa rồi. Mười bảy tuổi trở thành tu sĩ vấn đỉnh, lại còn có thể tùy nghi thi triển Cự Kiếm Thuật, Chu Đại Trù thật sự đã đánh vỡ nhận thức của mọi người rồi. Trong suốt lịch sử của Thiên Kiếm Môn, liệu từng có người đạt đến thành tựu ấy ở độ tuổi này hay không?

Chỉ e nếu có thì cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, bất quá hai ba người...

...

Cặp mắt ti hí mà sắc, khuôn mặt phúng phính mà uy, Chu Đại Trù chân ngự tầng không, chỉ tay về trước. Theo động tác của hắn, thanh cự kiếm bên trên cũng chỉa thẳng vào người lam y thiếu nữ.

"Xú nữ nhân! Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng: Mau lập tức xin lỗi sư đệ ta!".

Xin lỗi?

Lam y thiếu nữ liếc mắt nhìn xuống Lăng Tiểu Ngư bên dưới, nhưng hồi lâu vẫn chưa thấy nói năng gì.

Vậy là đã rõ. Nàng không muốn, và sẽ không xin lỗi. Bởi vì... nàng không nghĩ mình sai!

"Cự Kiếm Thuật thì thế nào chứ...".

Nét mặt âm trầm, lam y thiếu nữ đáp: "Ngươi muốn ta xin lỗi? Mơ tưởng!".

Lời chưa kịp dứt thì song hoàn trong tay thiếu nữ đã hợp hai thành một, trên bề mặt kim loại, vô số hoa văn tối nghĩa hiện ra.

"Vậy đây là câu trả lời của ngươi?".

Trông xem động thái của lam y thiếu nữ, Chu Đại Trù đã thừa hiểu quyết định. Hắn biết, trận chiến này, nó nhất định phải triệt để phân ra thắng - bại...

Hít sâu một hơi, Chu Đại Trù tập trung khống kiếm. Chiếu theo ý niệm của hắn, cự kiếm phía trên tức thì nhắm vào đỉnh đầu lam y thiếu nữ chém xuống.

"Keng... g... g... g...!!".

...

Lần va chạm này quả dữ dội vô cùng. Chưa cần bàn tới phần lớn lực lượng bị trung hoà, tiêu tán, chỉ tính riêng dư âm sót lại thôi cũng đã đủ khiến cho toàn bộ trên dưới đệ tử nội môn và ngoại môn phải kinh hãi thất sắc mà tránh lui rồi.

Kẻ bên ngoài là vậy, tất cả đều đã lùi lại, còn người bên trong trận chiến...

Chu Đại Trù thì chả có gì để nói, vẫn an ổn vững vàng. Nhưng đối thủ của hắn: lam y thiếu nữ...

Tình trạng của nàng không được tốt lắm. Mặc dù hiện tại song hoàn vẫn trụ vững trước cự kiếm, nhưng giới hạn sụp đổ e đã chẳng còn xa nữa. Trong cơ thể nàng, khí huyết đã khó lòng bình ổn...

Khác với đạo kiếm khí vô thanh vô tức ban nãy, kiếm khí do cự kiếm phát ra lần này, bản chất hoàn toàn sai biệt. Không sắc bén, cũng không mau lẹ, hoàn toàn trái lại, nó rất nặng nề, chậm rãi.

Chỉ là, cái áp lực trầm trọng này...

Lam y thiếu nữ có cảm giác thứ mà mình đang đối mặt vốn chẳng phải kiếm mà là một ngọn núi. Và nó đang cố đè bẹp nàng.

"Cứ tiếp tục thế này, sợ rằng ta sẽ thảm bại mất...".

"Ta đường đường là đệ tử chân truyền của đảo chủ Tam Tiên Đảo, được xưng tụng kỳ tài, đệ nhất tân tinh của tông môn, một khi thảm bại...".

Nếu đối thủ là một đệ tử thuộc thế hệ tiền bối, một người lớn tuổi hơn thì lam y thiếu nữ tuy bất cam nhưng vẫn có thể tiếp nhận được. Thế nhưng đây lại là Chu Đại Trù...

Kẻ đứng trước mặt, xem hình dáng, tướng mạo thì rõ ràng tuổi cũng chỉ xấp xỉ nàng. Nàng thua, vậy có khác nào Tam Tiên Đảo thua?

Nàng biết ăn nói sao với sư phụ, với các vị trưởng bối đây?

Lùi một bước, cứ cho là họ không trách, thế thì... nàng cũng không muốn!

"Kỳ tài", "đệ nhất tân tinh", những danh tự ấy, chúng đã theo nàng quá lâu rồi!

Bất cam, sợ hãi xen lẫn vài tia oán hận, lam y thiếu nữ rốt cuộc đã đưa ra quyết định. Nàng một bên cố chống đỡ kiếm khí trầm trọng đè ép, một bên âm thầm xuất động thần niệm...

Giữa bầu không khí nặng nề u tối, chợt, một tia sáng loé lên. Nháy mắt sau, ánh sáng toả rộng, hoá thành một con chim lửa bay thẳng về phía Chu Đại Trù.

Nguy!

Thầm hô bất ổn, Chu Đại Trù vội vàng buông bỏ việc thao túng cự kiếm, cấp tốc triển khai phòng ngự.

Tiếc rằng... hắn đã chậm. Màn chắn còn chưa kịp hình thành thì hoả điểu của lam y thiếu nữ đã đánh lên ngực, làm hắn bị thương, ngã nhào xuống đất.

Chương 34: Sư Phụ?

...

Trận chiến sớm đã kết thúc. Chiến thắng thì đương nhiên là lam y thiếu nữ.

Chu Đại Trù đã thua, nhưng là... hắn thua oan.

Bàn về tu vi, thuật pháp, bất kể phương diện nào Chu Đại Trù đều vượt trội hơn lam y thiếu nữ. Thậm chí, trong trận đấu ở Đa Bảo Hội kia, Chu Đại Trù hắn còn chưa cần sử dụng hết toàn bộ thực lực nữa kìa. Sở dĩ thua cuộc, nguyên do hết thảy đều bởi vì đối thủ của hắn đã giở trò bỉ ổi, bất ngờ đánh lén.

Càng đáng nói hơn nữa là thứ mà nàng dùng để đánh lén ấy, nó lại còn là một tấm linh phù có đẳng cấp rất cao. Nếu chẳng phải vậy thì Chu Đại Trù hắn há sẽ ra nông nỗi như bây giờ, khí huyết phập phồng, miệng vương vết máu?

...

"Đại Trù sư huynh, cẩn thận...".

Qua mấy khúc cua, sau một hồi dìu đỡ, rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư cũng đưa được Chu Đại Trù về tới Tĩnh Hương Đường.

Hắn giúp Chu Đại Trù ngồi xuống ghế xong liền nói: "Sư huynh ở đây, để đệ vào phòng sư phụ lấy thuốc".

"Tiểu Ngư... xin lỗi ngươi".

Thừa hiểu Chu Đại Trù có ý gì, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Đại Trù sư huynh, là đệ xin lỗi huynh mới đúng. Nếu không phải vì đệ thì huynh đã chẳng bị thương như bây giờ...".

"Tiểu Ngư à, đây đâu phải lỗi của ngươi. Tất cả đều là do xú nữ nhân kia... khục khục...".

"Sư huynh...!".

"Không sao không sao".

Chu Đại Trù khoát tay, ngẫm mà tức: "Xú nữ nhân kia, ta vừa nhìn đã biết chẳng phải loại tốt đẹp gì rồi... Nếu không phải ả ra tay đánh lén, mười người như ả Chu Đại Trù ta cũng chấp hết... khục khục...".

Thở ra một ngụm oán khí, hắn nói tiếp, giọng bất bình như cũ: "Hừ, còn cái tên Tô Đông Vũ kia nữa chứ. Hắn thân là đệ tử chân truyền của chưởng môn, là tinh anh của Thiên Kiếm, vậy mà lại bênh vực cho xú nữ nhân kia...".

Nghĩ đến, trong dạ Chu Đại Trù thực là bất cam ghê lắm. Nếu mà có đủ bản lãnh, hắn chắc chắn sẽ lập tức đi tìm Tô Đông Vũ để đập cho một trận ngay.

Nhớ lại lúc ở Đa Bảo Hội, thời điểm Chu Đại Trù hắn bị người giở trò đánh lén, Tô Đông Vũ đã nhảy ra can thiệp. Cũng không rõ là được ai báo lại mà chạy tới.

Đối với Tô Đông Vũ kia, Chu Đại Trù tất nhiên nhận thức. Mà, ở Thiên Kiếm Môn, có mấy người là không biết Tô Đông Vũ đâu. Hắn rất nổi tiếng a.

Đệ tử chân truyền thứ sáu của chưởng môn Cơ Thành Tử, sở hữu cực phẩm kim linh căn, thiên tư cao tuyệt, được xem là kẻ đứng đầu trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn, tu vị chân nhân cảnh...

Vốn dĩ trước giờ, Chu Đại Trù cũng giống mọi người, rất tôn trọng Tô Đông Vũ. Nhưng là hiện tại... Sự kính nể, nó tan thành mây khói rồi.

Còn nhớ lúc nãy, khi biết người nhảy ra can thiệp là Tô Đông Vũ, Chu Đại Trù đã đinh ninh sẽ được vị sư huynh này thay mình đòi lại công đạo. Ai dè...

Tô Đông Vũ kia, hắn chẳng hề có chút xíu xiu ý định nào là sẽ giáo huấn lam y thiếu nữ cả. Hắn chỉ nói lam y thiếu nữ là khách của bản môn, bảo cái gì cùng là môn nhân chính giáo, tất cả nên dĩ hoà vi quý; tiếp đấy, hắn đưa cho Chu Đại Trù một lọ thuốc tự nhận rằng hết sức trân quý, bảo mình thay mặt lam y thiếu nữ tạ lỗi, mong Chu Đại Trù hãy bỏ qua...

Câu trả lời của Chu Đại Trù ư?

Rất đơn giản, rất trực tiếp: Cầm cái lọ thuốc "hết sức trân quý" kia ném xuống đất!

Chu Đại Trù hắn không thèm!

"... Thân là sư huynh có uy vọng, nhìn thấy đồng môn bị đánh, biết rõ đúng - sai vậy mà lại chỉ biết đứng ra khuyên can dĩ hoà vi quý...".

"Dĩ hoà vi quý cái rắm ta này!".



"Cái tên Tô Đông Vũ hèn nhát kia, hắn ngon thì đứng cho xú nữ nhân ấy tát vào mặt mấy cái đi, xem hắn "dĩ hoà vi quý" thế nào... khục khục...".

"Đại Trù sư huynh, huynh đừng tức giận, sẽ ảnh hưởng thương tích trong người...".

"Khục... Tiểu Ngư, ta không sao đâu. Coi vậy chứ ta khoẻ lắm... khục khục...".

"Sư huynh...".
"Được rồi, sư huynh ở đây. Đệ chạy qua phòng sư phụ lấy thuốc rồi sẽ trở về ngay".

...

Trong dạ nôn nóng nên Lăng Tiểu Ngư vừa nói xong thì liền đứng dậy, hướng căn phòng độc lập cạnh Tĩnh Hương Đường chạy đến. Mặc dù Lăng Thanh Trúc sớm đã bế quan nhưng trong phòng nàng, thuốc thang lưu lại vẫn còn nhiều lắm. Trân quý đúng là không có, tuy nhiên mấy loại trị nội thương, ngoại thương tầm trung thì khá dư dả, đối với tình trạng của Chu Đại Trù chắc cũng đủ dùng.

Do đã được Lăng Thanh Trúc truyền thụ pháp quyết để mở các cấm chế đặt loạn trong phòng nên Lăng Tiểu Ngư chẳng mất bao nhiêu thời gian liền gom đủ số thuốc cần sử dụng.

Đem hai lọ thuốc, một chứa linh đan và một chứa dược thủy cầm gọn trong tay xong, hắn nhanh chóng quay đầu phóng ra khỏi phòng.

"Ui...!".

Xui thay, bởi do quá vội nên trước sự xuất hiện bất ngờ của một cô gái, Lăng Tiểu Ngư hắn đã không cách nào tránh kịp. Một cuộc va chạm tức thì xảy ra.

Có lẽ cú va chạm hơi mạnh nên đã khiến cô gái té ngã. Trùng hợp sao, ngay chỗ tiếp xúc giữa bờ mông nàng và mặt đất lại hiện hữu một viên đá nhỏ. Thế là một hệ quả tất yếu xảy ra...

Mặt nhăn mày nhó, cô gái vừa lấy tay chà chà cái mông, vừa mở miệng suýt xoa: "Ôi i i i... Cái mông của ta...".

"X-Xin lỗi! Ta không cố ý...!".

Như vẫn chưa hề nghe thấy, cô gái đưa mắt lườm Lăng Tiểu Ngư, giọng bực tức: "Cái tên tiểu tử ngươi bộ mù rồi à?! Ta có phải không khí đâu mà ngươi không nhìn thấy?!".

"Ta... tại ta đang vội, cho nên...".

Đang nói, Lăng Tiểu Ngư như chợt nhớ ra điều gì. Hắn bỏ ngang, hỏi: "Mà... ngươi là ai vậy? Tại sao ngươi lại ở đây?".

Lăng Tiểu Ngư không thể không nghi hoặc. Nên nhớ đây là đỉnh Trúc Kiếm, chỗ chỉ dành cho phong chủ và các đệ tử chân truyền cư ngụ; người bình thường, nếu chưa có sự cho phép thì tuyệt chẳng thể lên đây được.

Nhưng, cô gái này lại đang có mặt ở đây, và nàng lại không phải đệ tử chân truyền của bất kỳ chi mạch nào. Lăng Tiểu Ngư dám khẳng định điều đó.

Như vậy, rốt cuộc thì nàng là ai? Môn nhân Thiên Kiếm hay là...

Trước vẻ ngờ vực của Lăng Tiểu Ngư, cô gái đảo mắt một vòng, nói: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi thật là không nhận ra ta?".

"Sao ngươi lại biết tên của ta?".

"Chà chà... Cái thằng ngốc này đúng là không nhìn ra thật".

Cô gái thầm nghĩ, chuyển giận làm vui. Nàng nở nụ cười thân thiện, vuốt tóc mà rằng: "Lăng Tiểu Ngư, ta sao lại không biết ngươi được? Ngươi là hôn phu của ta a".H-Hôn phu?

Lăng Tiểu Ngư tròn mắt: "Ngươi... không thể nào! Ta đâu có biết ngươi, sao có thể là hôn phu của ngươi?".

"Ngươi không biết ta nhưng mà ta biết ngươi. Lẽ nào ngươi chưa nghe sư phụ của mình đề cập rằng đã đồng ý với sư phụ của ta, để chúng ta thành thân trong năm tới à?".

"Sư phụ ta chưa bao giờ nói qua chuyện này... Mà, sư phụ ngươi là ai?".

"Sư phụ ta á?" - Cô gái cười cười, nửa đùa nửa thật - "Nàng rất thân với sư phụ ngươi. Giao tình rất sâu đậm nha".

"Tên sư phụ ngươi là gì?".

"Đi hỏi sư phụ ngươi đi. Nàng biết rất rõ".

...

Đã hỏi mấy lượt mà đối phương cứ mãi vòng vo, Lăng Tiểu Ngư dần mất kiên nhẫn. Nghĩ đến Chu Đại Trù, hắn quyết định tạm gác lại vấn đề của cô gái trước mặt, chuyển thân rời đi.

Phía sau, cô gái trông thấy hắn bỏ đi thì nhếch môi, lập tức nối gót theo sau.

"Ê! Ngươi sao có thể bỏ hôn thê của mình lại như vậy được? Chúng ta phải trò chuyện nhiều một chút thì tình cảm mới phát triển được chứ...".

"Lăng Tiểu Ngư...".

"Tiểu Ngư à...".

"Tiểu Ngư ơi...".

...

Cái giai điệu "à ơi" kia đã vang vọng bên tai Lăng Tiểu Ngư suốt cả đoạn đường, khiến nó như dài thêm gấp bội. Bản thân mình, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên cũng chả vui vẻ gì tiếp nhận. Bình thường đã khó chứ huống hồ hiện tại, khi lòng hắn còn đang bận lo cho Chu Đại Trù.

May sao, thanh âm "dịu ngọt" phiền toái quanh quẩn bên tai ấy, nó rốt cuộc cũng chịu dừng. Ngay khi tiến vào Tĩnh Hương Đường, trông thấy Chu Đại Trù thì cô gái đã thôi không trêu đùa chi nữa. Thay vào đó, sắc mặt nàng lại bỗng trầm đi...

"Đại Trù sư huynh, đệ mang thuốc về rồi đây".

Tiến sát Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư mau chóng mở nắp hai lọ thuốc, cẩn thận đưa qua.

Vốn cũng am tường công dụng, Chu Đại Trù lập tức đem phục dụng ngay. Uống xong, lúc này hắn mới đưa mắt nhìn cô gái đứng ở gần đó, hỏi Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, nàng ta là ai vậy?".

"Đệ cũng không biết. Lúc nãy đệ gặp nàng ngay trước phòng sư phụ".

Nghe vậy, Chu Đại Trù lại thêm phần nghi hoặc. Một lần nữa, hắn chuyển mắt lên người cô gái, chăm chú quan sát. Và, càng quan sát, hắn lại càng cảm thấy cô gái kia quen thuộc, như thể đã từng quen biết. Trang phục không nói, nhưng còn kiểu tóc, khuôn mặt...

Tóc mái ngang mày, tóc mai ngang miệng, hai bên đầu lại cài hai chiếc trâm hoa, quả thật rất giống...

"Thằng mập ngươi không cần nhìn nữa, là ta".

Thanh âm tuy sai biệt nhưng ngữ điệu thì vẫn y hệt. Nhất là ở cái danh tự cô gái mới gọi: "Thằng mập". Từ trước đến nay, chỉ có duy nhất một người gọi Chu Đại Trù hắn bằng cái danh tự thô tục ấy.

"Sư... sư phụ?".

"Phải, là ta".

"Ngươi...".

Lời ra tới miệng, Lăng Tiểu Ngư vội sửa: "Người thật là sư phụ?".

Có vẻ chẳng muốn dong dài, cô gái, cũng tức Lăng Thanh Trúc khẽ động thần niệm, từ giới chỉ gọi ra một món đồ vật. Đó là một thanh kiếm có vỏ bọc đen tuyền - thứ mà bấy lâu nàng vẫn hay dùng để giáo huấn hai tên đồ đệ của mình.

Chương 35: Tìm Tới Tận Cửa

...

"Sư phụ, tại sao hình dáng của người...".

Hồi đáp Lăng Tiểu Ngư - người vừa hỏi, Lăng Thanh Trúc nói ra: "Có cái gì mà ngươi phải thắc mắc. Chẳng phải các ngươi đều biết ta đang tu luyện một môn bí thuật đặc biệt có thể cải lão hoàn đồng, sau khi hoàn đồng một thời gian, tướng mạo tất sẽ trở lại thời thanh xuân...".

"Lão nhân gia..." - Đã rời khỏi ghế, Chu Đại Trù vịn vai Lăng Tiểu Ngư, xen vào - "Nói vậy suốt hai tháng nay, lão nhân gia bế quan là để đột phá công pháp, chuyển đổi hình tướng à?".

"Hmm...".

"Hì hì... Lão nhân gia, sau khi chuyển đổi xong, người bây giờ thật rất xinh đẹp a".

Mấy lời này, Chu Đại Trù đúng là không nói ngoa. So với thuở trước, cách đây hơn hai tháng thì Lăng Thanh Trúc của hiện tại đích xác đã "trưởng thành". Chỗ cần to thì to, chỗ cần nhỏ thì nhỏ, chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm... Từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, mỗ một bộ phận trên người Lăng Thanh Trúc đều đạt đến độ "chín muồi", rất ư hoàn hảo. Đặt biệt là khuôn mặt.

Nếu lúc trước Lăng Thanh Trúc chỉ đơn thuần là một "cô bé" có khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu thì bây giờ, vẻ phúng phính đã rút đi; thay vào đó, đang hiện hữu đây lại là một loại dung nhan hết sức tôn quý, uy nghiêm.

Chưa tính gì khác, chỉ riêng cặp mắt to tròn sâu thẳm và đôi chân mày hơi chếch lên của nàng thôi thì cũng đã đủ khiến người đối diện phải chú tâm cẩn trọng rồi. Cặp mắt kia, đôi chân mày ấy, chúng tuyệt chẳng phải loại mà hạng nữ nhân tầm thường có thể sở hữu.

Mang theo cái vẻ thâm trầm sắc sảo nọ, Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng vào mặt Chu Đại Trù, bỏ qua lời tán dương vừa rồi của hắn mà hỏi thẳng: "Chu Đại Trù, tại sao ngươi lại bị thương?".

"Chuyện này...".

Chu Đại Trù bày ra bộ dạng khó xử, liếc qua Lăng Tiểu Ngư ở bên cạnh.

"Chu Đại Trù, ngươi không nghe ta hỏi sao? Cho ta biết, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?".

"Lão nhân gia, thật ra...".

"Thật ra thế nào?".

Dưới sự thúc giục của Lăng Thanh Trúc, Chu Đại Trù biết có muốn cũng khó lòng giấu được, đành kể rõ đầu đuôi cớ sự.

"Lão nhân gia, chuyện là vầy...".

...

Lát sau.

Chu Đại Trù hiện đã kể xong. Rất rành mạch, từng chi tiết. Từ thời điểm Lăng Tiểu Ngư vô tình va phải lam y thiếu nữ cho tới lúc Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong xuất hiện giảng hoà, toàn bộ đều được Chu Đại Trù thuật lại nguyên si. Thậm chí kể cả việc ném đi lọ thuốc của Tô Đông Vũ, Chu Đại Trù hắn cũng chẳng hề giấu diếm.

Nếu nói hắn không có tí trông đợi nào thì khẳng định là nói dối. Trong lòng mình, Chu Đại Trù đang rất kì vọng Lăng Thanh Trúc sẽ thay mình đòi lại công đạo cho Lăng Tiểu Ngư. Bản thân thua oan, bị người đánh lén, Chu Đại Trù hắn có thể cho qua, nhưng còn cái tát mà Lăng Tiểu Ngư chịu, hắn khó lòng vứt bỏ được.

Nội tâm canh cánh khôn nguôi, Chu Đại Trù ngước nhìn sư phụ, mỏi mắt mong chờ...

Và kết quả...

Trái ngược Tô Đông Vũ của Kim Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc đã không để cho Chu Đại Trù phải thất vọng. Nàng hung hăng nói ra: "Ngoại nhân đến Thiên Kiếm Môn ta lại dám ra tay đánh đệ tử của ta... Đúng là ngông cuồng!".

"Tiểu Ngư Nhi, Chu Đại Trù, các ngươi theo ta đi đánh người!".

...

Đã quyết liền hành, Lăng Thanh Trúc thực sự chẳng hề nói chơi, lập tức mang theo hai đồ đệ rời khỏi đỉnh Trúc Kiếm, một đường bay thẳng sang Kim Kiếm Phong.



Qua lời kể của Chu Đại Trù, nàng đã nắm được thông tin, rằng lam y thiếu nữ kia là khách của chi mạch này.

Vài phút trước đó, tại một căn phòng rộng rãi ở Kim Kiếm Phong...

Bên trong phòng có hai người đang ngồi nói chuyện. Là hai nữ nhân, một lớn một nhỏ. Lớn thì bề ngoài tuổi độ bốn mươi, mặc hồng y, theo lối thiếu phụ, dung mạo ưa nhìn. Còn nhỏ... Nàng cũng chả ai xa lạ, đích xác là kẻ đã giở trò bỉ ổi, đánh lén Chu Đại Trù ở Đa Bảo Hội: lam y thiếu nữ.

Gương mặt ngập vẻ suy tư, sau một hồi nghĩ ngợi, hồng y thiếu phụ hướng lam y thiếu nữ hỏi: "Lục Đan, những gì con vừa nói, toàn bộ đều là sự thật sao?"."Sư thúc, Lục Đan sao dám gạt người".

"Ta biết. Chỉ là việc này... Tuổi tác chỉ xấp xỉ con mà đạo thuật đã cao như vậy, tư chất kẻ kia...".

"Thượng thiên lẽ nào vẫn muốn để Thiên Kiếm Môn tiếp tục thống lĩnh tu sĩ thiên hạ sao?".

Trước câu hỏi vô định của sư thúc mình, lam y thiếu nữ, cũng chính là Lục Đan không khỏi có chút chạnh lòng. Nàng biết, niềm tin của sư thúc dành cho mình đã giảm đi khá nhiều. Bất kể trong trận đấu ban nãy Lục Đan nàng có là người "chiến thắng" đi nữa.

"Thiên Kiếm Môn", ba chữ này quả thực quá có sức nặng đối với tu sĩ thiên hạ...

"Đệ nhất tân tinh của Tam Tiên Đảo lại không thể so bì với môn nhân Thiên Kiếm ư?".

Lục Đan cúi đầu thầm hỏi, hỏi xong thì cắn nhẹ bờ môi, cõi lòng cay đắng. Nàng cảm thấy vị trí của mình dường như đang lung lay sắp đổ...

Nhưng... Lục Đan nàng thật không cam tâm.

Từ nhỏ đến lớn, ở Tam Tiên Đảo, từ đồng môn cho tới trưởng bối, ai nấy đều nói nàng là bậc kỳ tài, là đệ nhất. Lẽ nào sau này, bọn họ sẽ đem chúng - những lời từng nói kia - sửa đổi hết?

"Không. Lục Đan ta không chấp nhận. Ta... nhất định sẽ chứng minh cho mọi người thấy, rằng chỉ có ta mới xứng với hai chữ đệ nhất!".

Hạ xuống quyết tâm, Lục Đan hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên nhìn sư thúc mình, toan mở miệng thì bất ngờ, một luồng thần thức quét qua.

Rất mạnh!

...

"Kỳ lạ. Ở đây là địa bàn của Thiên Kiếm Môn, kẻ nào lại to gan như vậy, dám triển khai đại lượng thần thức quét khắp sơn môn...".

Đối với sự tình đang diễn ra, hồng y thiếu phụ cảm thấy rất là nghi hoặc. Nàng khó lòng tưởng tượng được ngay tại địa phận Thiên Kiếm Môn lại có kẻ ngang nhiên làm càn.

Thiên hạ hôm nay ai chả biết Thiên Kiếm là chốn ngoạ hổ tàng long, anh tài đông đúc. Trêu vào Thiên Kiếm, đối phương lẽ nào đã chán sống?

"Lục Đan, con ở đây, để ta ra ngoài xem thử".

Nói đoạn, hồng y thiếu phụ xoay người hướng cửa phòng bước ra. Chỉ là... Nàng còn chưa kịp đưa tay mở cửa thì một giọng hung dữ đã truyền tới:
"Xú nha đầu! Cút ra đây cho ta!".

Tiếp đấy, từ không trung, một đạo kiếm quang liền bổ xuống.

"Lục Đan cẩn thận!".

"Ầm... ầm...!".

...

Sau khi né đi đạo kiếm quang uy lực nọ, hồng y thiếu phụ dắt theo Lục Đan, cau mày nhìn kẻ đã xuất thủ:

"Đạo hữu là ai? Tại sao lại vô cớ ra tay với chúng ta?".

"Vô cớ đánh người?".

Lăng Thanh Trúc cười khinh: "Những lời này, lẽ ra ngươi nên dành cho xú nha đầu kia mới đúng".

Lục Đan?

Hồng y thiếu phụ xoay đầu nhìn lại, quả thấy thần sắc Lục Đan đã trở nên khác lạ.

"Lục Đan, đây là chuyện gì?".

"Sư thúc..." - Lục Đan hơi thiếu tự nhiên, thấp giọng đáp - "Hai kẻ đứng bên cạnh nàng chính là người lúc nãy con đã kể".

Thì ra là vậy.

Vốn là người thông tuệ, hồng y thiếu phụ vừa nghe liền hiểu được ngay. Nàng hướng Lăng Thanh Trúc, dò hỏi: "Đạo hữu, chẳng hay đạo hữu đây là?".

"Phong chủ Trúc Kiếm Phong: Lăng Thanh Trúc".

Chưa biết còn tốt, nay vừa nghe Lăng Thanh Trúc báo danh xong, tâm tình hồng y thiếu phụ liền trở nên trầm trọng.

Trước giờ, tuy Tam Tiên Đảo và Thiên Kiếm Môn rất ít qua lại, bản thân nàng cũng hiếm khi tiến vào đất liền, thế nhưng thông tin các đại nhân vật của giới tu tiên luyện đạo nàng đây tối thiểu vẫn nắm được tám, chín phần. Trong số đó, năm vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn chính là những người mà nàng lưu tâm nhất.

Trước đây, mặt mũi Lăng Thanh Trúc nàng đúng thật còn chưa biết, tuy nhiên uy danh thì đã sớm nghe nhiều. Đối phương là một kẻ tính tình hết sức cổ quái, chẳng thể dùng lẽ thường để suy đoán...

"Có vẻ không hay rồi...".

...

Hồng y thiếu phụ lo ngại, đó là sự thật. Có điều, khẩn trương nhất thì vẫn là người đứng kế bên nàng: Lục Đan.

Ban nãy, qua lời của Tô Đông Vũ, Lục Đan nàng mặc dù đã biết rõ hai kẻ bị mình đánh là đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong nhưng trong lòng cũng không có bao nhiêu lo ngại. Bởi lẽ sau lưng nàng còn sư thúc, các nàng chính là khách quý của Cơ Thành Tử - chưởng môn phái Thiên Kiếm. Cần biết, chuyến này đến đây, mục đích của các nàng là để củng cố, phát triển mối quan hệ giữa hai đại tông môn. Thành ý các nàng mang tới không phải là ít.

Lẽ nào Thiên Kiếm Môn sẽ vì hai tên đệ tử chân truyền mà hỏi tội khách quý nàng đây? Như thế khác nào muốn tạo ra hiềm khích với Tam Tiên Đảo?

Đại cục làm trọng, nể mặt cho qua, đấy mới là quyết định sáng suốt. Giống như những gì mà Tô Đông Vũ đã làm trước đó.

Lục Đan, nàng đã đinh ninh như vậy, rằng mọi việc đã êm xuôi, sẽ chẳng ai chạy đến hỏi tội nàng. Cũng vì lẽ ấy mà ban nãy, thời điểm hướng sư thúc kể lại sự tình, nàng đã không hề đề cập đến ba chữ Trúc Kiếm Phong.

Nhưng... Lục Đan nàng sai rồi. Điều nàng cho rằng không thể đã biến thành có thể. Trúc Kiếm Phong thực đã qua hỏi tội. Người tới lại còn là đương nhiệm phong chủ...

Phong chủ, chân nhân cảnh, đấy đâu phải hạng nhân vật mà Lục Đan nàng có khả năng ứng phó. Chỉ e ngay cả một cái búng tay của đối phương cũng đủ lấy mạng nàng rồi.

"Sư thúc...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau