TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Tam hình

Hai tay bị xích, trong sự kìm cặp lạnh lùng của hai vị chấp pháp giả, Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ bước đi. 

Hôm nay, thanh y đã bị cởi, từ một vị chân truyền đệ tử hắn đã biến thành một tên tội nhân, người ta đối xử với hắn như thế âu cũng bình thường.

Tội nhân thì còn có quyền tự do gì nữa? 

...

Nét mặt u buồn, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu cất bước. Khoảng độ mười lăm, mười sáu bước chân, hai vị chấp pháp giả đang áp giải hắn bỗng dừng lại. Hắn ngẩng đầu lên...

"Sư đệ...".

"Tiểu Ngư...".

Lăng Tiểu Ngư thoáng nhìn Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều, sau cùng ánh mắt dừng trên người Lăng Thanh Trúc. 

"Sư phụ...".

Lăng Thanh Trúc tiến thêm một bước, mặt gần trong gang tấc, nói: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi vì sao phải như vầy...".

"Sư phụ, là đệ tử đã phụ kỳ vọng của người".

"Nói cho ta biết".

Lăng Thanh Trúc bảo: "Tiểu Ngư Nhi, chỉ cần bây giờ ngươi nói cho ta biết, rằng ngươi không sai, rằng ngươi không phản bội chính giáo, ta sẽ lập tức cứu ngươi".

...

Chẳng thể đáp lại trông mong, Lăng Tiểu Ngư im lặng vài giây thì cúi đầu: "Sư phụ, xin lỗi người...".

Triệt để thất vọng, Lăng Thanh Trúc nhất thời không biết phải nói thêm gì nữa. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn nhận tội. Nàng còn có thể làm gì nữa đây?

...

Hít sâu một hơi, Lăng Thanh Trúc cố gắng kìm nén: "Trường Sinh Đan luyện được, ta sẽ thay ngươi đưa cho Lăng Ngọc Yến".

"Cảm ơn người".

Lần nữa ngẩng lên, Lăng Tiểu Ngư đột nhiên hỏi: "Sư phụ, đệ tử có thể xin người một việc không?".
"Nói đi".

Lăng Tiểu Ngư nói ra: "Sư phụ, chuyện của đệ tử, xin người đừng kể cho Yến cô cô... Yến cô cô trước giờ vẫn luôn rất yêu quý đệ tử, nếu người biết đệ tử không còn trên đời này nữa... chắc sẽ đau lòng lắm".

"Ta không nói, nàng sẽ tiếp tục mỏi mắt ngóng trông ngươi. Sớm muộn rồi nàng cũng sẽ biết".

Đã tính qua, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục cậy nhờ: "Lúc ở bên trong mật cảnh đệ tử có tình cờ lấy được một gốc Hoa Tư Mệnh, đệ tử đã để nó trong giới chỉ. Sư phụ hãy đưa nó cho Yến cô cô, giúp cô cô vun trồng, bảo với cô cô...".

"Sư phụ hãy bảo với cô cô là đệ tử hiện đang bế tử quan, chờ đột phá chân nhân xong thì mới hạ sơn. Nói đệ tử nhắn rằng: Cô cô hãy chăm sóc Hoa Tư Mệnh, đợi khi nào cành lá chuyển thành màu xanh, cánh hoa biến thành màu đỏ, lúc ấy... Tiểu Ngư sẽ quay về".

Cành lá chuyển xanh, cánh hoa biến đỏ? 

Lăng Thanh Trúc bất giác nghe cõi lòng nhói lên. Hơn ai hết, nàng biết rõ về Hoa Tư Mệnh, về truyền thuyết ấy.

Tư Mệnh đã chờ đợi Lý Tử suốt bảy năm ròng, rồi tận khi chết đi, nàng vẫn tiếp tục chờ đợi. Người ta nói ngày Lý Tử trở về cành lá của Hoa Tư Mệnh sẽ lại xanh, cánh hoa của Hoa Tư Mệnh sẽ lại đỏ. 

Nhưng... Người đã chết thì làm sao trở về được nữa?

Lăng Ngọc Yến, chỉ sợ dù cho nàng có chờ đợi cả đời cũng vô dụng...

...

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi nhẫn tâm để Lăng Ngọc Yến phải biến thành một Tư Mệnh thứ hai ư?".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì trầm mặc. Trong thâm tâm hắn nào muốn chứ. Hắn đã từng điên cuồng tu luyện, đã chịu biết bao đau đớn, tất cả không phải vì muốn Yến cô cô của hắn được nối dài tuổi thọ, muốn bản thân sớm ngày thành tựu chân nhân để có thể trở về Đào Hoa thôn bầu bạn, chăm sóc cho người.Chỉ là giờ đây...

"Sư phụ, nếu còn nghĩ tình, xin người hãy giúp đệ tử trông coi Yến cô cô, đừng để cô cô làm điều dại dột. Người nói với Đại Trù sư huynh, kêu huynh ấy những lúc rảnh rỗi thì thường xuyên về thăm người, thay đệ tử bầu bạn với người...". 

Dời qua Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục khẩn cầu: "Tam sư huynh, tứ sư tỷ, nếu có thể... hai người hãy giúp đệ chăm sóc cho Yến cô cô...".

"Tiểu Ngư...".

Mắt nhoè lệ, Mộng Kiều liên tiếp gật đầu. Bên cạnh nàng, Lâm Chí Viễn cũng đồng ý tiếp nhận. 

"Tam sư huynh, tứ sư tỷ, cảm ơn".

...

Gửi gắm xong, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới quay sang nhìn Lăng Thanh Trúc. Hai chân từ từ khụy xuống, hắn quỳ trước mặt nàng, nghẹn ngào cất tiếng: 

"Sư phụ... Đây có lẽ là lần cuối cùng đệ tử còn được gọi người là sư phụ...".

"Mười tám năm ân cần dạy dỗ, thứ cho đệ tử không thể báo đền... Ba lạy này, coi như cảm tạ công ơn...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư dập đầu bái lạy.

...

Chừng khi bái xong, dưới sự kìm cặp của hai vị chấp pháp giả, hắn hướng Hình Đài bước lên. 

Đã đợi sẵn, bên trên Hình Đài, một lão nhân râu tóc bạc phơ dõng dạc tuyên án:

"Lăng Tiểu Ngư - đệ tử chân truyền của Trúc Kiếm Phong - cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, phản bội chính giáo, tội ác tày đình, không thể dung thứ. Căn cứ ở môn quy Thiên Kiếm, nay định Tam Hình. Hình thứ nhất: Mộc côn nhục hình; Hình thứ hai: Phế bỏ tu vi; Hình thứ ba: Ngũ kiếm xuyên tâm".

...

"Tam Hình... Đại hình nặng nhất...".

Bên dưới Hình Đài, Mộng Kiều nghe lão nhân tuyên án xong thì rụng rời tay chân. Nàng bật khóc, hướng Lăng Thanh Trúc quỳ xin: "Sư phụ, xin người hãy cứu lục sư đệ...".

"Sư phụ, con cầu xin người...".

Chương 307: Mộc côn nhục hình

Cứu?

Làm sao cứu?

Lăng Thanh Trúc nàng đâu phải không muốn cứu, chỉ là tội Lăng Tiểu Ngư đã gây, và đã nhận, đó là đại tội bất dung. Cho dù bản thân là một vị phong chủ thì nàng cũng không có quyền can thiệp vào. Trừ phi... 

Nấm tay siết chặt, Lăng Thanh Trúc bảo trì im lặng. Hai mắt nàng, chúng vẫn như cũ đặt trên người Lăng Tiểu Ngư. 

...

Trên Hình Đài.

Lão nhân sớm đã tuyên án xong. Theo lời ông, hai vị chấp pháp giả đã đem xiềng xích tháo khỏi người Lăng Tiểu Ngư. 

Nhưng, cũng chỉ thoáng chốc. Rất nhanh sau đó, hắn lại mất đi tự do. Và lần này, bị xích lại không riêng gì tay, cả chân hắn cũng bị khoá chặt. 

Hai thiết trụ, một cái là "Pháp Bất Vị Thân", một cái là "Nghĩa Bất Dung Tình", chúng hiện đang trở thành vật kìm toả hắn. 

Trong tư thế bị bốn sợi xích vàng giữ chặt, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn khắp lượt môn nhân, bất giác lại thấy chạnh lòng. Hắn chợt nhớ đến Chu Đại Trù - người huynh đệ chí cốt của mình. Hắn nhớ về thuở nhỏ, cái đêm hôm ấy...

Đó là một đêm sương lạnh, giữa chốn núi rừng hoang vu, tĩnh mịch, cạnh bờ suối, bên dưới gốc cây, có hai đứa trẻ bị sư phụ dùng dây trói chặt. Để ru đứa bé Lăng Tiểu Ngư vào giấc ngủ, đứa bé còn lại là Chu Đại Trù đã ngâm nga một bài hát. 

"Tiểu Ngư là con cá nhỏ

Đại Trù là cái bếp to

Chúng ta sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...

Tiểu Ngư xếp thứ sáu

Đại Trù vị thứ năm

Nhập tiên môn, chung hoạn nạn

Bên suối nhỏ, dưới tàn cây, mông đau ta ngồi hát...

Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...".

..."Sinh ra là huynh đệ, suốt đời là huynh đệ...".

Ánh mắt xa xăm, giọng buồn vô định, Lăng Tiểu Ngư hé môi hát khẽ. Chỉ duy nhất một câu, cùng một giai điệu...

"... Sinh ra là huynh đệ, suốt đời là huynh đệ...".

...

Chẳng rõ tới câu hát thứ bao nhiêu, bên tai Lăng Tiểu Ngư, giọng uy nghiêm của lão nhân tóc bạc lần nữa truyền đến: "Mộc côn nhục hình".

Tiếp sau câu nói ấy, ngay lập tức, hai vị chấp pháp giả liền hành động. Bọn họ lấy mỗi người một cây côn gỗ, tiến về phía sau lưng Lăng Tiểu Ngư. 

Thế rồi, bọn họ giơ mộc côn lên, bắt đầu đánh xuống. 

"Ba!".

"Ba!".

...

Hết một côn, lại đến một côn, hai vị chấp pháp giả cứ vậy mà luân phiên đánh đập. Lực đạo trong mỗi côn thì... chẳng nhẹ chút nào. Nếu mà nhẹ nhàng thật, Lăng Tiểu Ngư đã không phải cắn răng, gồng mình chống đỡ. 

Nhưng, thân thể hắn bằng thịt, đâu phải bằng sắt. Miệng hắn có thể không kêu la, nhưng còn da thịt hắn thì sao? 

Theo côn hình giáng xuống, da hắn đã rách, thịt hắn đã nát. Máu đào đã tuôn. 

Bạch y lúc nãy, bây giờ đã hoá huyết y......

"Sư phụ, người bảo họ dừng lại đi... Lục sư đệ sẽ chết mất...".

"Sư phụ, đệ ấy không phải loại người có thể phản bội sư môn đâu... Người hãy cứu đệ ấy...".

Cứu? 

Lăng Thanh Trúc cúi xuống nhìn Mộng Kiều đang quỳ bên dưới. Nàng vươn tay ra đặt lên trán đồ nhi, chẳng nói gì. 

Vài giây sau, thời điểm nàng thu tay lại thì Mộng Kiều đã ngất đi tự lúc nào. 

"Sư phụ...".

Đáp lại Lâm Chí Viễn, Lăng Thanh Trúc bảo: "Nó không sao".

Nói rồi, nàng lại chuyển mắt nhìn lên Hình Đài...

...

Chịu đủ bảy bảy bốn mươi chín côn hình xong thì lúc này y phục của Lăng Tiểu Ngư cũng đã bê bết máu me. Bản thân mình, hắn đương nhiên đang vô cùng đau nhức. Nhưng, đau thì đau, nhức thì nhức, hắn vẫn cắn răng không kêu lên một tiếng nào. Nó cũng giống như cái cách mà Lăng Thanh Trúc siết tay bảo trì im lặng, Lâm Chí Viễn cúi mặt không dám nhìn vậy.

Trong khi đó, những người khác...

Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, cảm xúc của bọn họ là gì?

Bất kể có là gì thì hai từ "vui vẻ", nó chắc chắn đã không hề hiện hữu. 

Riêng phần các đệ tử chân truyền... Thoả dạ, hả hê, hay gì khác, nó nào có quan trọng chi. Bất quá cũng chỉ là người dưng nước lã mang tiếng đồng môn mà thôi. Đáng để bận tâm đây là một kẻ khác. Thân thuộc và gần gũi hơn với Lăng Tiểu Ngư: Gia Gia.

Đúng vậy, là sinh vật thần bí đáng yêu từ trong quả trứng chui ra mà Lăng Tiểu Ngư đã có duyên gặp gỡ tại Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Lúc này, nó cũng đang dõi mắt nhìn hắn. Tất nhiên là không phải công khai chính diện. 

Hiện tại, Gia Gia đang ẩn mình quan sát. Ở một góc cách xa vừa đủ...

Nếu là bình thường, Gia Gia nó sẽ không mạo hiểm như thế đâu. Nhưng hôm nay thì khác...

Thật ra Gia Gia nó đã suy nghĩ rất nhiều. Từ ban sáng, khi ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động rồi lần xuống khu vực nội môn Trúc Kiếm Phong dạo chơi, tình cờ nghe chuyện của Lăng Tiểu Ngư, nó đã vô cùng lo lắng, tự mình dằn vặt. 

Cũng giống như Mộng Kiều, nó rất muốn cứu Lăng Tiểu Ngư. Chỉ là năng lực của nó... hiện giờ không đủ. 

Giá như Gia Gia nó biết sớm hơn, giá như mấy ngày qua nó đừng say ngủ thì bây giờ, có lẽ nó đã cứu được Lăng Tiểu Ngư rồi. Dựa vào thần thông mới thức tỉnh, cái khả năng mở ra thông đạo không gian kia, nó tin tưởng mình có thể làm được.

Tiếc rằng... Nó biết quá trễ.

Chương 308: Hình đài gục ngã

"Tiểu Ngư...".

Thốt lên khe khẽ, thanh âm nhỏ còn hơn cả tiếng muỗi kêu. Rồi, thêm vài giọt nước mắt, một cái bụm môi... Những gì Gia Gia làm được, tất cả chỉ có bấy nhiêu thôi.

Nó... thật đã bất lực rồi. 

...

Khóc, đây có lẽ là lần đầu tiên. Kể từ khi chui ra từ trong trứng, hôm nay Gia Gia nó mới biết thế nào là vị mặn của nước mắt. Lần đầu tiên, nó mới biết thế nào là đau khổ.

Cảm xúc này... gọi là gì?

Gia Gia nó không biết, cũng không muốn biết lúc này. Nó chỉ ước những gì đang diễn ra, hết thảy đều là ác mộng, tỉnh rồi sẽ tan biến. 

Nhưng... đây là mộng sao?

...

Sự thật vẫn cứ là sự thật, nó sẽ không vì ai mà biến mất, hoặc thay đổi. Mộng Kiều có nức nở cầu xin, Lăng Thanh Trúc có siết tay đến rỉ máu, Gia Gia có câm lặng khóc thương, cuối cùng cũng chẳng để làm chi. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã chịu nhục hình, và vẫn phải tiếp tục gánh chịu cực hình. 

Tam Hình đã định, muốn cũng phải chịu, không muốn cũng phải chịu.

...

Trên Hình Đài...Côn hình vừa xong, Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp bình ổn thì đứng nơi gần đó, lão nhân tóc bạc đã lạnh lùng cất tiếng:

"Hình thứ hai: Phế bỏ tu vi. Chấp hành".

Vẫn rất nhanh nhạy, hai vị chấp pháp giả nghe lão nhân nói xong liền di chuyển ngay. Từ sau lưng, bọn họ hiện đã dời ra trước mặt Lăng Tiểu Ngư. 

Thần sắc hờ hững, một người điều động linh lực, xoè rộng bàn tay.

"Ba!".

Một chưởng xuất ra, đánh thẳng vào bụng dưới, vị trí đan điền của Lăng Tiểu Ngư.

Kế đấy, một luồng lực lượng kinh khủng tràn vào, đem đan điền hắn tàn phá......

Đau. 

Lăng Tiểu Ngư thật sự rất đau. Cái cảm giác bị người phá hủy chân nguyên, nó mới khổ sở làm sao. 

Mười tám năm... Mười tám năm chăm chỉ tu hành, Lăng Tiểu Ngư hắn đã phải nếm trải biết bao nhọc nhằn, cơ cực, vậy mà hôm nay... Trong thoáng chốc, tất cả đều tan thành mây khói. 

...

"Ư...".

Miệng rướm máu, lệ nhoè đôi mắt, Lăng Tiểu Ngư thốt ra một tiếng khe khẽ như vậy rồi gục ngã. 

Trước khi chính thức lịm đi, hắn thầm nghĩ...

"Những gì Thiên Kiếm Môn cho ta, hôm nay coi như ta đều đã trả... Chân truyền đệ tử, Trường Sinh Tiên Thuật, Đại Bi Thiên Diệp...".

"... Mọi thứ... kết thúc rồi...".

"Yến cô cô, xin lỗi người... Nếu có kiếp sau, Tiểu Ngư vẫn muốn được ở bên cạnh người. Tiểu Ngư chỉ nguyện làm một người bình thường, cả đời chẳng nhập tiên môn, chẳng làm tu sĩ...".

Chương 309: Khẩn Cầu Xá Hình

Thế sự đa đoan, nào ai có thể lường trước được?

Năm đó, Lăng Tiểu Ngư bái nhập tiên môn, làm sao nghĩ được sẽ có ngày này. Lăng Ngọc Yến cũng vậy, nàng đâu mường tượng ra được. 

Năm đó, Lăng Ngọc Yến nàng chỉ đơn giản muốn để cháu trai kéo dài mạng sống, nén đau buộc hắn phải tiến nhập tiên môn. Mười tám năm cô đơn chiếc bóng, vào ra trông đợi, tất cả cũng chỉ vì điều ấy... 

Sự hi sinh kia, có đáng hay không?

Thật ra thì Lăng Ngọc Yến đã có câu trả lời từ lâu rồi. Thời điểm biết Lăng Tiểu Ngư đã bình an vượt qua cái tuổi mười sáu, trong lòng nàng cũng phần nào mãn nguyện.

Phải. Nàng không trách, không oán, dù cho có bị tháng năm dày vò với muôn nỗi nhớ thương đi nữa.

Nhưng, đấy là trước kia. Còn bây giờ?

Nếu biết được thảm cảnh của Lăng Tiểu Ngư hôm nay, Lăng Ngọc Yến nàng sẽ phản ứng ra sao?

Hẳn nàng cũng sẽ giống như Lăng Tiểu Ngư lúc này, hối hận vì quyết định hôm đó, giây phút định mệnh của mười tám năm về trước. 

Chia ly bởi không muốn sớm ngày vĩnh biệt, vậy mà giờ đây... Mười tám năm cách trở núi sông, đổi lại là thế này sao? Thế thì thà rằng mười tám năm trước đừng bao giờ ly biệt. Như vậy, chí ít hai cô cháu còn được kề cận sớm hôm trong quãng thời gian mười năm ấy...

Một người phí hoài thanh xuân mỏi mắt ngóng trông, một kẻ bao phen điên cuồng ngày đêm tu luyện, rốt cuộc hôm nay đổi lại được gì?

...

Thực tại quá đỗi phũ phàng đã khiến cho Lăng Tiểu Ngư gục ngã. Thân xác lẫn tâm chí. Hắn... đã nản lòng rồi. 

Nếu có thể, Lăng Tiểu Ngư hắn muốn bắt đầu lại một lần nữa. Và lần này, hắn chắc chắn sẽ kiên quyết ở lại Đào Hoa thôn, không bao giờ tiến nhập tiên môn, càng không bao giờ bái Lăng Thanh Trúc làm sư phụ. 

Hắn thật sự rất muốn quên... Thật rất muốn quên...

...

...

"Hình thứ ba: Ngũ kiếm xuyên tâm".

Lăng Tiểu Ngư mất đi ý thức cũng chẳng làm cục diện đổi thay được chút gì. Trên Hình Đài, lão nhân tóc bạc vẫn lạnh lùng cất tiếng. Hắn hướng mắt về phía Lăng Thanh Trúc, nói: "Môn đồ phản giáo, minh sư trị tội. Chiếu theo môn quy của Thiên Kiếm, mời phong chủ Trúc Kiếm Phong đích thân chấp hình".

...

"Sư phụ...".Tiếng gọi của Lâm Chí Viễn, Lăng Thanh Trúc nghe được, nhưng không hồi đáp. Mà, nàng cũng chẳng buồn liếc nhìn. Một cách chậm rãi, nàng nhấc chân bước lên Hình Đài. 

Đợi nàng đi tới, lúc này lão nhân tóc bạc mới đánh ra một đạo pháp quyết. 

Gần như tức thì, năm trụ đá ở năm hướng Hình Đài sáng lên. Kế đấy, năm thanh kiếm đồng loạt hiện ra. 

"Sư tỷ, xin chấp hình".

Lăng Thanh Trúc vẫn bảo trì im lặng. Nàng đưa mắt nhìn khắp lượt môn nhân, rồi chầm chậm nâng tay. 

Theo động tác của nàng, năm thanh kiếm cắm trên năm trụ đá cũng từ từ bay lên, mũi kếm hướng về phía Lăng Tiểu Ngư, tùy thời xuyên thủng. 

...

"Sư tỷ, xin chấp hình".

"Chấp hình?".

Lăng Thanh Trúc lặp lại, tâm can rất đỗi giằng xé. 

"Được. Ta sẽ chấp hình".
Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc bước tới, đi thẳng tới chỗ kẻ đang bị xiềng xích. 

"Tiểu Ngư Nhi..." Nhìn thân ảnh bê bết máu me, nàng khẽ gọi. 

Gọi xong, nàng khép hờ đôi mắt. Chừng khi mở ra thì hít nhẹ một hơi, chính thức xuất thủ. 

"Keng!".

"Keng!".

...

Vừa được chém ra, trước sau tổng cộng là bốn nhát kiếm. Thanh âm trái hẳn so với những gì mà người ta mường tượng. Rõ ràng, đó không phải những vết chém lên thân thể của Lăng Tiểu Ngư. 

Thực tế, nó đúng là như vậy. Thanh kiếm mà Lăng Thanh Trúc dùng vốn của riêng nàng; và đối tượng nàng hướng tới, nó cũng không phải Lăng Tiểu Ngư. Bốn sợi xích vàng đang trói buộc hắn mới là thứ đã bị nàng chém đoạn. 

Trước hành động có thể cho là giải cứu ấy, lão nhân tóc bạc rốt cuộc động dung. Những người khác? Sắc mặt thay đổi còn nhiều hơn. 

Sớm hơn tất thảy, Cơ Thành Tử là người đầu tiên phản ứng. Hắn đứng dậy, ánh mắt uy nghiêm nhìn kẻ vừa ra tay giải cứu Lăng Tiểu Ngư: 

"Lăng Thanh Trúc, muội có biết mình đang làm gì không?".

Lăng Thanh Trúc tạm đặt đồ nhi nằm xuống, đứng lên hồi đáp: "Chưởng môn sư huynh, muội khẩn cầu... Xá hình".

...

Một lần nữa, tất cả môn nhân đều biến sắc. Vẻ ngạc nhiên còn gấp bội lần so với trước. 

Xá hình, đây hình như là lần đầu tiên có người khẩn cầu. 

Trong môn quy của Thiên Kiếm, có một khoản nói về Xá hình. Đại khái là khi có đệ tử phạm vào đại tội bất dung, nếu được một vị phong chủ đứng ra xin tội, cam chịu bị tiên kiếm trảm hồn thì tính mạng của hắn sẽ được giữ lại. Gọi là ân xá.

Xá hình cũng vì vậy mà thành tên.

Chỉ là... Mấy ngàn năm qua, tính từ lúc Thiên Kiếm Môn hình thành, Xá hình chưa bao giờ phải dùng đến. Đối với một tên đệ tử phạm tội tày đình, ai lại cam nguyện hi sinh cứu lấy?

Xá hình, nó nào phải dễ dàng gánh chịu. Nỗi đau linh hồn bị trảm, dù là chân nhân hậu kỳ cũng chưa chắc kham nổi.

Chương 310: Tiên kiếm trảm hồn

"Hồ đồ!".

Không còn giữ được bình tĩnh nữa, Cơ Thành Tử nhìn đài cao quát lớn.

"Lăng Thanh Trúc, muội có biết mình vừa nói gì không?!". 

"Xá hình? Vì một tên phản đồ mà muội khẩn cầu Xá hình?!".

...

"Sư tỷ...".

Sau Cơ Thành Tử, Ngọc Vân Tử cũng lên tiếng khuyên can: "Xin sư tỷ hãy nghĩ lại".

"Lăng Tiểu Ngư cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, phản bội chính giáo. Tội hắn phạm phải là đại tội bất dung, chết còn chưa đủ. Sư tỷ vì một tội nhân như hắn mà hi sinh, nó liệu có đáng không?".

"Sư tỷ, Vân Tử sư đệ nói đúng. Một tên phản đồ không đáng để sư tỷ phải gánh chịu Xá hình." Lần này, người lên tiếng là phong chủ Liệt Kiếm Phong - Dịch Bất Dịch. 

Bọn họ ai nấy đều cùng chung ý nghĩ, cho rằng hành vi của Lăng Thanh Trúc hoàn toàn không đáng. Thậm chí Lý Ngọc Thường, nàng cũng xem đấy là dại dột. 

Thật tình Lý Ngọc Thường nàng chẳng tài nào hiểu được. Hơn ai hết, ở Thiên Kiếm Môn này, Lý Ngọc Thường nàng chính là người hiểu Lăng Thanh Trúc nhất. Theo những gì nàng biết thì vị sư tỷ này tuy ngoài mặt đôi lúc biểu hiện nhỏ nhen vô sỉ nhưng bản chất vốn là người thâm trầm cơ trí. 

Một kẻ sâu sắc như Lăng Thanh Trúc nàng tại sao bây giờ lại biến thành bộ dạng này? Tại sao lại có thể làm ra chuyện ngu ngốc tới độ này? Khẩn cầu Xá hình?

Không. Đây đã không phải là Lăng Thanh Trúc mà Lý Ngọc Thường nàng biết nữa rồi. 

...

"Chưởng môn sư huynh..." - Qua vài giây im lặng, tiếng Lăng Thanh Trúc lần nữa cất lên - "Muội tin đồ nhi của muội không phải phản đồ".

"Lăng Thanh Trúc, muội...".

Cơn giận có tăng không giảm, Cơ Thành Tử chỉ lên đài cao: "Lăng Tiểu Ngư hắn cấu kết ma nữ là thật, chuyện hắn sát hại đồng môn cũng là thật, chính miệng hắn đã thừa nhận... Muội nói đi, sau những gì Lăng Tiểu Ngư hắn đã gây, hắn không phải phản đồ thì là cái gì?!".

"Sư huynh, Lăng Tiểu Ngư là đệ tử của muội, bản tính hắn thế nào muội hiểu rõ. Vẫn là câu cũ: Muội không tin hắn phản bội Thiên Kiếm".

"Lăng Thanh Trúc!!".

...

"Ta lấy tư cách chưởng môn Thiên Kiếm ra lệnh cho muội lập tức rời khỏi Hình Đài!".

Giận dữ mặc người giận dữ, Lăng Thanh Trúc vẫn giữ vững lập trường của mình. Thay vì làm theo lệnh Cơ Thành Tử, nàng chọn nghe theo trái tim mình. Chân nhấc lên, nàng bước tới trước, dừng đúng ngay vị trí mà Lăng Tiểu Ngư bị kìm toả ban nãy. Từ trong miệng nàng, thanh âm dõng dạc cất lên:

"Tổ sư tại thượng, đệ tử Lăng Thanh Trúc khẩn cầu Xá Hình".

Cùng với câu nói, mộc ấn trên trán Lăng Thanh Trúc cũng tức thì sáng lên. Từ bên trong, một thanh tiểu kiếm bay ra, cắm vào một trong năm chiếc lỗ trên thiết trụ bên trái. 

"Dừng lại!!".

...

Có người hô hoán, chẳng biết là ai. Nhưng bất kể là ai đi nữa thì cũng đều đã muộn. Xá hình, nó đã được kích phát rồi. 

Tại thời điểm kiếm ấn cắm vào bên trong thiết trụ thì năm thanh kiếm ban nãy bay lên lập tức trở về chỗ cũ. Tiếp đấy, từ đỉnh đầu năm thanh trụ đá dựng ở năm hướng Hình Đài, năm đạo thanh quang phóng vút lên trời, tụ tại một điểm. Ngay đó, một kiếm ảnh màu xanh dần hiện rõ. 

...

"Chưởng môn sư huynh!".

"Muộn rồi...".

Đáp lại các sư đệ, sư muội của mình, Cơ Thành Tử bất lực lắc đầu. Hắn không ngờ Lăng Thanh Trúc lại chấp tới độ này. 

Tội nghiệt Lăng Tiểu Ngư đã gây, sự thật đã rành rành trước mắt, tại sao nàng vẫn không chịu tin? Tại sao vẫn đứng ra bảo vệ cho phản đồ Lăng Tiểu Ngư?
Giống như Lý Ngọc Thường, Cơ Thành Tử vô pháp hiểu được. 

Mà, đâu riêng gì hắn, đâu riêng gì Lý Ngọc Thường, hai vị phong chủ còn lại là Dịch Bất Dịch và Ngọc Vân Tử, bọn họ cũng y như thế thôi. 

Các chân truyền đệ tử? Tâm tư thì nhiều lắm. Thậm chí, có người còn đặt ra nghi vấn về mối quan hệ của Lăng Tiểu Ngư và phong chủ Lăng Thanh Trúc. Giữa hai người bọn họ, có thật chỉ đơn giản là sư đồ? 

Nếu đúng là vậy thì tình cảm sư đồ này, nó không khỏi quá mức sâu đậm rồi. 

...

Thế đấy, sự đồn đoán đã bắt đầu. Về một mối quan hệ mờ ám, hơi hướng bất luân. 

Sau này, Lăng Thanh Trúc có nghe. Còn hiện tại, nàng thật tình không biết. Trong thời khắc này, nàng đâu thể để tâm quá nhiều. 

Xiềng xích chẳng rõ từ khi nào đã xuất hiện, trong tư thế cả tay lẫn chân đều bị trói giữ, Lăng Thanh Trúc ngẩng đầu nhìn lên.

...

"Ong!".

"Ong!".

Trên thương khung, từng tiếng ngân truyền khắp Hình Đài. Kiếm ảnh màu xanh bắt đầu di chuyển. Mũi kiếm hướng xuống, chuôi kiếm ngược lên...

Chợt, nơi đầu mũi kiếm, linh quang bất ngờ đại thịnh. Bằng tốc độ không chậm chẳng nhanh, vừa đủ để mắt thường có thể theo kịp, thanh kiếm chém xuống đỉnh đầu Lăng Thanh Trúc.

"Ư...!".

...

Không có máu chảy, cũng không có giọt nước mắt nào rơi, nghe được chỉ là một thanh âm trầm thấp phát ra từ cổ họng Lăng Thanh Trúc. 

Nàng đau. 

Nỗi đau mà nàng vừa gánh chịu, nó còn lớn hơn khoảnh khắc Lăng Tiểu Ngư bị phá hủy đan điền gấp chục lần, trăm lần. Linh hồn nàng... tưởng chừng đã vỡ.

"Thịch".

Kiếm tan, xích mất, giữa Hình Đài, một thân tử y cứ thế từ từ ngã xuống...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau