TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 301 - Chương 305

Chương 301: Buộc tội (3)

Một người là môn nhân chính giáo, một kẻ là thánh nữ ma tông, thái cực rành rành đối nghịch. Chính - tà xưa nay như nước với lửa, đôi bên gặp nhau dù không chém giết thì cũng tuyệt chẳng thể nào ân cần giúp đỡ được. Hành động của Âm Tiểu Linh, nó rõ ràng không dành cho địch nhân.

Môn nhân chính giáo với thánh nữ ma tông lại không phải địch nhân, vậy thì quan hệ đôi bên, nó là gì?

... 

"Hưm...".

Thấu hiểu tâm tư của đám người Dịch Bất Dịch, Cơ Thành Tử, Âm Tiểu Linh nhếch môi khinh miệt. Nàng cúi nhìn nam nhân trong lòng, thầm nghĩ: "Đầu gỗ, xem ra chính giáo đã không còn dung ngươi nữa rồi".

"Nếu như bọn họ đã không cần ngươi... Cũng tốt. Ta sẽ đem ngươi về Huyết Sát Giáo".

Trong lòng đã có quyết định, Âm Tiểu Linh mỉm cười, khảng khái thừa nhận: "Các ngươi muốn biết quan hệ giữa ta và Lăng Tiểu Ngư ư? Được, ta nói cho các ngươi biết".

"Ngũ đại phong chủ của Thiên Kiếm Môn, các ngươi hãy nghe cho kỹ: Lăng Tiểu Ngư, hắn là ý trung nhân của ta. Giữa chúng ta đã từng có ước hẹn".

"Nói dối!".

Ánh mắt như dao, Lăng Thanh Trúc bước lên: "Yêu nữ, ngươi đừng có dựng chuyện hại người. Từ nhỏ tới lớn Tiểu Ngư Nhi đều luôn ở Trúc Kiếm Phong, chưa từng hạ sơn hành tẩu. Cùng ngươi hẹn ước? Nó làm sao có thể cùng ngươi ước hẹn?!".

"Thật là không thể?".

Âm Tiểu Linh lắc đầu: "Lăng phong chủ, xem ra trí nhớ của ngươi cũng không được tốt lắm. Lẽ nào ngươi đã quên chuyến đi lần trước, khi ngươi cùng Tiểu Ngư ra ngoài?".

"Lăng phong chủ, trong khoảng thời gian ngươi làm khách tại Thanh Khâu Sơn, Tiểu Ngư chẳng phải đã ở trấn Bắc Hà ư?".

"Ý ngươi...?".

"Phải. Ta và Tiểu Ngư đã gặp nhau tại Bắc Hà trấn. Ngay từ cái nhìn đầu tiên thì chúng ta đã phải lòng nhau. Mặc dù thời gia ngắn ngủi nhưng chúng ta thực sự đã cùng nhau hẹn ước...".

"Bịa đặt..." Nấm tay siết lại, Lăng Thanh Trúc nghiến răng. 

Nàng chắc chắn những gì Âm Tiểu Linh nói, tất cả chỉ là bịa đặt. Lăng Tiểu Ngư tuyệt không có chuyện phải lòng đối phương. Bởi vì người mà Lăng Tiểu Ngư yêu thích, chính xác phải là... 

...

"Âm Tiểu Linh, nói vậy Lăng Tiểu Ngư đã trở thành nội gián cho ma giáo các ngươi?".

Thuận ý Cơ Thành Tử - người mới hỏi, Âm Tiểu Linh điềm nhiên đáp lại: "Cứ cho là vậy".

"Sư huynh, đó là bịa đặt!".

Giơ tay biểu thị, Cơ Thành Tử bảo với sư muội mình: "Thanh Trúc, đúng sai thế nào ta tự biết cân nhắc".

"Nhưng mà sư huynh...".
"Không cần nói nữa".

Cơ Thành Tử trầm giọng: "Môn nhân Thiên Kiếm nghe lệnh, mau bắt giữ Lăng Tiểu Ngư và yêu nữ lại".

...

"Muốn bắt chúng ta? Dễ vậy sao?".

Thân giữa vòng vây, trước khí thế của các vị phong chủ Thiên Kiếm, những tưởng Âm Tiểu Linh sẽ phải e dè thì không, nàng vẫn như cũ, trấn định như thường. Có thể thấy, Âm Tiểu Linh nàng sớm đã có chuẩn bị rồi. 

Thực tế, nàng đúng là có chuẩn bị thật. Và thủ đoạn của nàng, nó là...

Hít vào một hơi thật sâu, Âm Tiểu Linh mở miệng gọi to: "Mẫu thân...!!".

...

Tiếng hô đã dứt, kết quả thì... Chẳng có gì xảy ra cả. 

Dưới những ánh mắt nghi hoặc của đám người Cơ Thành Tử, Âm Tiểu Linh âm thầm bực bội: "Mẫu thân này, tại sao còn chưa chịu hiện thân... Mình đã phát tín hiệu rồi mà...".

...

"Mẫu thân...!!".

Lần thứ hai, Âm Tiểu Linh cất tiếng kêu gọi. 

Và...Lần thứ hai, chẳng ai hồi đáp. 

...

Cho là Âm Tiểu Linh chỉ đang cố tình bày trò, Dịch Bất Dịch hừ lạnh: "Yêu nữ, chết tới nơi rồi còn muốn diễn kịch!".

"Xú mẫu thân! Ngốc mẫu thân! Người còn không chịu ra?!".

"Yêu nữ! Chịu chết đi!".

...

"Keng!".

Một kiếm rất mạnh của Dịch Bất Dịch, nó đã vừa mới bị người cản lại. Ra tay không ai khác chính là vị "Xú mẫu thân, ngốc mẫu thân" của Âm Tiểu Linh: Đồ Tam Nương. 

Trông bộ y phục dạ hành, dưới lớp mặt nạ hình quỷ dữ, Đồ Tam Nương bày tỏ sự bất mãn của mình: "Một đám to đầu lại đi ức hiếp một tiểu cô nương, bộ các ngươi không thấy mất mặt à?".

"Đồ Tam Nương, là ngươi?".

Liếc qua Lăng Thanh Trúc, Đồ Tam Nương khẽ "Ồ" lên: "Chẳng phải Lăng phong chủ đây sao? Chúng ta thật là có duyên a".

Tiếu ý thu liễm, nàng dời sang Cơ Thành Tử: "Còn với ngươi, Cơ Thành Tử... Nợ nần giữa chúng ta cũng thật không ít đâu".

"Chính - tà bất lưỡng lập. Năm đó để cho Đồ Tam Nương ngươi chạy thoát thật đúng là đã quá sơ suất".

"Sơ suất?" - Đồ Tam Nương lắc đầu - "Không. Phải nói là ông trời có mắt".

"Cơ Thành Tử, món nợ năm xưa, hôm nay tới lúc ngươi phải trả rồi!".

Thanh âm còn chưa kịp dứt thì Đồ Tam Nương đã liền xuất thủ. Từ trong tay áo nàng, hàng tá phù lục được đánh ra. 

Linh phù vừa ra, ngay lập tức đã hoá thành những ác thú to lớn dữ dằn, đồng loạt nhảy xổ vào tấn công đám người Cơ Thành Tử. Quả là một đòn phủ đầu rất có cân lượng.

Tuy nhiên...

Giao chiến, đấy lại chẳng phải mục đích chính của Đồ Tam Nương. Nàng còn chưa mất trí. 

Nên nhớ, ở đây là địa bàn của Thiên Kiếm Môn. Ngũ Đại Tiên Kiếm - tất cả đều ẩn giấu tại chỗ này. Hiện tại Đồ Tam Nương nàng còn chưa sẵn sàng đối mặt với chúng. 

Đánh? Chỉ e lành ít dữ nhiều.

Chương 302: Tàn cục

Đồ Tam Nương, nàng sẽ không đánh nhau lúc này. Đấy là hành vi dại dột. Mau chóng rời đi mới là lựa chọn sáng suốt. Mới rồi ném ra linh phù, bất quá chỉ để tung chút hoả mù mà thôi.

Và đương nhiên, hoả mù tung xong, việc tiếp theo nàng làm sẽ là bỏ chạy. 

Vốn đã chuẩn bị sẵn, nàng ôm lấy nữ nhi, thi triển độn thuật hòng đào thoát. 

"Đừng hòng chạy thoát!".

Nhận ra ý đồ của Đồ Tam Nương, phía bên này, Cơ Thành Tử vội vàng tách khỏi những ác thú do linh phù hoá thánh, chuyển hướng truy đuổi. Cùng với hắn, Lăng Thanh Trúc hiện cũng nối gót theo sau. 

Ra khỏi địa phận Hoá Long Trì, ẩn bên trong huyết quang, Đồ Tam Nương bất ngờ giật lấy Lăng Tiểu Ngư từ tay nữ nhi mình, trước sự kinh hô của nàng đem hắn ném về phía sau.

"Trả đồ nhi cho các ngươi!".

"Mẫu thân, không...!".

Âm Tiểu Linh đưa tay muốn giữ, nhưng tiếc rằng đã muộn. Lăng Tiểu Ngư đã bị mẫu thân nàng ném đi rồi. 

Nếu ai đó hỏi cảm xúc của Âm Tiểu Linh lúc này là gì thì câu trả lời của nàng, có lẽ sẽ là... "Không biết".

Đầu óc nàng, nó gần như trống rỗng. Lúc này đây, nàng chỉ muốn lao ra đem Lăng Tiểu Ngư đoạt lại, rồi mamg hắn đi...

Lăng Tiểu Ngư hắn đã giết chết Lưu Cảnh Thiên. Sát hại đồng môn, đấy là đại tội trong chính giáo, chắc chắn sẽ bị trừng phạt. Mạng sống, đó là cái giá phải trả.

Chưa đủ ư? 

Nếu vậy thì cộng thêm tội kết giao ma nữ, nó chắc chắn đã dư. Than ôi, mới vừa nãy, chính miệng Âm Tiểu Linh nàng đã tự mình xác nhận. Tội danh kết giao ma nữ, phản bội chính giáo, không ai khác, chính Âm Tiểu Linh nàng là người đã thắt vào cho Lăng Tiểu Ngư...

Vốn dĩ nàng muốn mang hắn đi, muốn hắn không còn đường lui, buộc phải gia nhập vào Huyết Sát Giáo, cùng chiến tuyến với mình, ngờ đâu...

Tại sao?

Tại sao mẫu thân nàng lại làm như vậy? Để có thêm thời gian đào tẩu ư?

Hơn ai hết, Âm Tiểu Linh nàng thừa hiểu bản lãnh của mẫu thân mình tới đâu. Bà rõ ràng có thừa năng lực mang tất cả ra khỏi Thiên Kiếm Môn này. Đem Lăng Tiểu Ngư bỏ lại, chỉ có thể giải thích đó là ý muốn cá nhân của bà. Ngay từ đầu, bà đã không định sẽ cứu hắn. Cũng giống như lần trước, trong lúc giao chiến với Lăng Thanh Trúc, bà đã từng muốn ra tay lấy mạng hắn vậy...

Tất cả... Tất cả đều là vì Âm Tiểu Linh nàng. Sau này, khi đã bình tâm trở lại, Âm Tiểu Linh đã hiểu ra mọi bề. Bấy lâu, mẫu thân nàng vẫn bận tâm về Lăng Tiểu Ngư, sợ hắn sẽ làm ảnh hưởng đến tâm tình của nàng, sợ nàng sẽ thực sự yêu hắn. Và loại bỏ, đấy là những gì mẫu thân nàng phải làm. Bà muốn mượn tay Thiên Kiếm Môn diệt trừ hắn. 

"Thật tàn nhẫn...", đó là câu nói chưa bao giờ được thốt ra từ miệng Âm Tiểu Linh kể từ thời điểm nàng trở thành thánh nữ của ma tông. Bởi lẽ, đối với người trong giới tà đạo nàng, điều ấy rất đỗi bình thường. Nhưng, có thời khắc, chính Âm Tiểu Linh nàng đã phải chỉ trích người khác bằng câu nói ấy. Đối tượng bị chỉ trích, đấy... lại là mẫu thân nàng. 

Tất nhiên, thời khắc đó chưa phải bây giờ. Mãi sau này, qua một đoạn thời gian nữa nó mới xảy ra. Còn hiện tại...Âm Tiểu Linh không phê bình, cũng chẳng mở lời oán trách ai. Lúc này, nàng chỉ muốn cứu Lăng Tiểu Ngư, muốn mang hắn đi cùng. 

Nhưng... nàng làm không được. Mẫu thân nàng không cho phép. Rất cương quyết, mặc cho Âm Tiểu Linh nàng cố gắng vùng vẫy, mẫu thân vẫn kéo nàng đi. 

Phản kháng bất thành, cuối cùng, Âm Tiểu Linh nàng chỉ có thể gào lên mấy tiếng... rồi tắt lịm. 

...

Cuộc truy đuổi cứ thế dần chấm dứt. Bằng vào độn pháp cao minh của mình, Đồ Tam Nương đã thành công mang nữ nhi đào thoát khỏi Thiên Kiếm Môn. 

Phần Lăng Tiểu Ngư, kẻ bị nàng bỏ lại...

Mang danh kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, Lăng Tiểu Ngư dĩ nhiên không thể nào có kết cục tốt được. Theo lệnh Cơ Thành Tử, hắn đã bị tống giam vào ngục, chờ khi tỉnh lại sẽ tiến hành tra khảo.

Đối với việc ấy, giao ra đồ nhi, Lăng Thanh Trúc vô cùng không nguyện. Nhưng không nguyện thì không nguyện, trước sức ép của Cơ Thành Tử, nàng rốt cuộc cũng phải giao ra, đợi ngày xét xử.

Thời gian chờ đợi, nó cũng chẳng lâu lắm, chỉ vừa đúng hai hôm. 

Khác với Chu Đại Trù và Lệ Thắng Nam, thương tích của Lăng Tiểu Ngư tuy nặng nhưng chưa tới mức nguy hiểm đến tính mạng. Qua hai ngày đêm thuốc thang nghỉ dưỡng, đến hôm nay thì hắn đã tỉnh lại rồi.

Chỉ là, xét trong hoàn cảnh hiện tại, thanh tỉnh với hắn mà nói... nào có tốt đẹp gì. Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ phải đối mặt với "hậu quả" việc mình đã gây ra. 

Kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ phải giải thích thế nào đây?

Chương 303: Lựa chọn của lăng tiểu ngư

Kinh biến Hoá Long Trì đã khép lại, tuy nhiên dư âm thì vẫn đang còn vang vọng trong lòng môn nhân Thiên Kiếm. Bị tác động nhiều nhất, thiết nghĩ chẳng ai khác ngoài năm vị phong chủ. 

Vốn nghĩ mở ra Hoá Long Trì để trợ giúp các đệ tử tu hành, qua đó nâng cao tổng thể thực lực của Thiên Kiếm Môn, coi như một sự chuẩn bị trước khi kiếp nạn chính thức hàng lâm, ai dè... 

Lợi còn chưa kịp thấy thì tai hoạ đã giáng xuống đầu Thiên Kiếm rồi. 

Hoá Long Trì mở ra chưa được mấy ngày thì dị biến liền phát sinh. Kiến trúc bị hủy, các đệ tử thì bị hút vào bên trong một mật cảnh kỳ bí... Trải qua một quãng thời gian lo âu chờ đợi, cuối cùng cũng nhìn thấy thông đạo mở ra. Nhưng vui mừng còn chưa được bao lâu thì tin dữ đã nối đuôi nhau xuất hiện. 

Mười một người mất tích, đi ra được chỉ có sáu người. Mà trong sáu người này, có tới ba người mình bê bết máu... Cứ tưởng đã đủ tổn thất thì không, đấy mới chỉ bề nổi của một tảng băng trôi. 

Công Tôn Nhược Thủy lại biến thành Âm Tiểu Linh - thánh nữ Huyết Sát Giáo; Lăng Tiểu Ngư - người đệ tử chân chất thiện lương của Trúc Kiếm Phong kia - lại trở thành hung thủ sát hại Lưu Cảnh Thiên - đồng môn của mình. Chẳng những thế, hắn còn kết giao với ma nữ, cùng nàng ta hẹn ước...

Những đệ tử khác có thể miễn cưỡng tiếp nhận được, nhưng còn Lưu Cảnh Thiên và Dương Tiểu Ngọc, bọn họ chính là tương lai của Thiên Kiếm Môn. Đặc biệt là Dương Tiểu Ngọc.

Hai mươi ba tuổi đã tiến vào chân nhân sơ kỳ đỉnh phong, thành tựu bậc này, cổ kim mấy người có thể so?

Một hạt giống tốt như thế, một đệ tử tiền đồ rộng mở như thế, vậy mà bây giờ... chỉ sợ cũng đã lành ít dữ nhiều. 

Thiên Kiếm Môn, thật sự là gặp hoạ rồi. 

Là ai? Trời hại Thiên Kiếm? Hay là người hại Thiên Kiếm?

Sau tất cả, mọi sự chú ý đều đổ dồn về Lăng Tiểu Ngư. Tai hoạ lần này... cần phải có người chịu trách nhiệm. 

...

Kim Kiếm Phong, bên trong ngục thất.
Tính đến hôm nay đã là ngày thứ hai Lăng Tiểu Ngư hồi tỉnh. So với hôm qua thì hiện giờ hắn đã bình tĩnh hơn nhiều. Ánh mắt, vẻ mặt, chúng cho thấy điều ấy. 

Nhưng, có thể tĩnh tâm được bao nhiêu? 

Sau những gì hắn đã thấy và nghe? Sau chuyện mà hắn đã làm, tội hắn đã gây?

GIết Lưu Cảnh Thiên, đó đúng là tình thế bất đắc dĩ, thần trí đã phần nào mất kiểm soát. Nhưng như vậy thì sao chứ? Hắn phải thanh minh thế nào?

Nói rằng Lăng Tiểu Ngư hắn vì muốn bảo vệ Chu Đại Trù nên mới ra tay sát hại ư?

Bảo vệ Thao Thiết - mối đại hoạ của chính giáo, cái tội này, chỉ sợ còn lớn hơn. 

Lùi một bước, cứ cho chưởng môn sư bá, sư phụ, các vị sư thúc của hắn đều hết sức thấu tình đạt lý, mở lượng hải hà mà lưu mạng cho hắn đi nữa, như vậy, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng không thể đem sự thật nói ra được. 

Hắn giữ được mạng, nhưng còn Chu Đại Trù? Sư huynh hắn sẽ ra sao?
Kết cục khẳng định chỉ có một: Chết. Sẽ không ai đứng ra bênh vực cả. Thậm chí là Lăng Thanh Trúc - sư phụ hắn đi nữa.

Còn nhớ, vì hai dấu ấn hắc - bạch song ngư xuất hiện nơi lòng bàn tay mà Lăng Tiểu Ngư hắn đã không dưới một lần bị Lăng Thanh Trúc nàng chỉa kiếm vào người. Hiềm nghi thôi đã vậy, xác nhận rồi sẽ tới mức nào?

Không...

Lăng Tiểu Ngư hắn không thể làm như vậy, đem chân tướng nói ra. Chu Đại Trù dẫu là Thao Thiết chuyển thế thì vẫn là sư huynh của hắn. Từ nhỏ đến lớn, hai huynh đệ hắn đã lớn lên bên nhau, cùng nhau chia sẻ ngọt bùi. Mọi khi có thứ gì tốt thì Chu Đại Trù đều luôn để phần cho hắn, bị tội Chu Đại Trù cũng là người đầu tiên đứng ra gánh nhận, cố tình nhận hết về mình...

Đa Bảo Hội năm đó, Lăng Tiểu Ngư hắn vô tình đụng trúng Lục Đan của Tam Tiên Đảo, bị nàng thẳng tay tát vào mặt, chính là Chu Đại Trù đã giận dữ xuất kiếm thay hắn đòi công đạo. Những lúc hắn điên cuồng tu luyện, Chu Đại Trù là người đầu tiên đứng ra khuyên nhủ. Mỗi lần hắn đột phá, Chu Đại Trù vui mừng còn hơn hắn. Thậm chí, trong khoảnh khắc ấy, khi hắn bị quái thú bắt giữ, ra tay cứu hắn cũng là Chu Đại Trù...

Từ nhỏ đến lớn, Chu Đại Trù đã làm cho hắn quá nhiều. Còn Lăng Tiểu Ngư hắn, hắn hầu như lúc nào cũng chỉ biết tiếp nhận, hiếm khi trợ giúp lại được gì.

Hôm nay, lẽ nào hắn làm kẻ vong ân phụ nghĩa, đem sư huynh, người huynh đệ chí cốt của mình đẩy vào chỗ chết?

Không. Thà rằng người chết là Lăng Tiểu Ngư hắn...

...

"Kết giao ma nữ, sát hại đồng môn...".

Ngồi tựa vào vách tường lạnh lẽo, trong cái nhìn xa xăm vô định, Lăng Tiểu Ngư thấp giọng thều thào: "... Với tội danh này, có lẽ ta sẽ phải bước lên Hình Đài, trước môn nhân năm mạch gánh chịu đại hình".

"Có lẽ... là tử hình...".

Càng nói, giọng Lăng Tiểu Ngư càng nhỏ lại. Đôi mắt hắn, nó cũng từ từ khép lại. Sau cùng, mọi thứ chỉ còn là một mảng tối tăm sâu thẳm..

Chương 304: Phán quyết

Lăng Tiểu Ngư đã khép mắt rất lâu, và sẽ còn lâu hơn nữa nếu như không có người kêu gọi. 

Bên trong ngục thất lúc này đã vừa có thêm hai thân ảnh. Một nam, một nữ. Nam, hắn chẳng ai xa lạ, đúng là chưởng môn nhân đương nhiệm của Thiên Kiếm Môn: Cơ Thành Tử. Còn nữ... Đối với Lăng Tiểu Ngư lại càng quen thuộc. Nàng chính là ân sư đã nuôi dạy hắn mười tám năm qua: Lăng Thanh Trúc. 

Bước tới trước mặt đồ nhi, Lăng Thanh Trúc nhìn một lúc thì hé môi, nói: "Lăng Tiểu Ngư, ta cho ngươi thêm một cơ hội nữa. Hãy nói cho ta chân tướng sự thật".

Lăng Tiểu Ngư ngước mắt nhìn lên, khẽ gọi: "Sư phụ...".

"Nói cho ta biết, chuyện ngươi ra tay sát hại Lưu Cảnh Thiên, đó có phải là thật hay không?".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, gật nhẹ: "Lưu sư huynh... đúng là do đệ tử giết".

Hít nhẹ một hơi, trong bộ tử y tinh kỳ, Lăng Thanh Trúc hỏi tiếp: "Lăng Tiểu Ngư ngươi và Lưu Cảnh Thiên xưa nay không oán không thù, tại sao ngươi phải giết hắn?".

Giống hệt như lần tra hỏi hôm trước, đối với câu hỏi này Lăng Tiểu Ngư cũng chỉ bảo trì im lặng. 

Thấy vậy, ở bên cạnh Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử mới lên tiếng: "Lăng Tiểu Ngư, hôm qua chính ngươi đã thừa nhận có quen biết với yêu nữ Âm Tiểu Linh của Huyết Sát Giáo kia. Dựa trên những gì mà Đồ Tự và Tô Đông Vũ thuật lại, ta đoán lý do ngươi giết người hẳn vì muốn che đậy bí mật đi?".

"Lăng Tiểu Ngư, có phải bởi Lưu Cảnh Thiên đã khám phá ra chuyện ngươi cấu kết với ma nhân, phản bội chính giáo nên ngươi mới xuống tay đoạt mạng?".

Thêm một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư phải đành câm nín. 

Trông bộ dạng cam chịu ấy của hắn, Lăng Thanh Trúc không khỏi tức giận. Nàng vươn tay nắm lấy cổ áo hắn, đem hắn dựng dậy.

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi mau trả lời cho ta!".

"Tại sao ngươi phải ra tay giết người?! Trong chuyện này rốt cuộc là có ẩn tình gì?! Rốt cuộc là ngươi đang muốn che giấu cái gì?!".

Cho tới tận lúc này, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn không sao chấp nhận được điều đó, rằng đệ tử của mình đã cấu kết với thánh nữ ma tông, vì đối phương mà xuống tay sát hại đồng môn. Nàng biết, Lăng Tiểu Ngư không phải loại người có thể làm ra những chuyện như vậy. Trước nay hắn vẫn luôn rất chân chất thiện lương...

Một đứa trẻ vốn trung hậu như thế, hiền lành như thế, làm sao lại trở thành hung thủ giết người, làm sao lại phản bội chính giáo được chứ...

Nhưng... Nếu không phải, nếu hắn vô can, cớ gì Lăng Tiểu Ngư hắn lại cúi đầu thừa nhận? 

Vẫn cho rằng trong chuyện này còn có uẩn khúc, Lăng Thanh Trúc cố truy. 

Nàng kéo đồ nhi sát lại, trong tư thế mặt đối mặt, mắt nhìn tận mắt, lớn tiếng hỏi: "Mau nói cho ta biết! Lăng Tiểu Ngư, rốt cuộc là ngươi đang muốn che giấu cái gì?!".

...

"Sư phụ...".

Dạ dù đau, Lăng Tiểu Ngư vẫn cố nén chịu. Hắn hé môi, ngập ngừng hồi đáp: "... Là đệ tử đã làm sai. Đệ tử đã phụ kỳ vọng của người, đã làm trái lời thề phù trợ chính giáo...".

Hoàn toàn thất vọng, Lăng Thanh Trúc lặng lẽ buông tay...

...

"Thanh Trúc sư muội, muội còn muốn hỏi gì nữa không?".Đợi một lúc vẫn chưa nghe hồi âm, Cơ Thành Tử chính thức đưa ra quyết định. Hắn nhìn Lăng Tiểu Ngư, nói:

"Lăng Tiểu Ngư, tội ngươi đã phạm phải là đại tội bất dung. Ba ngày sau, trên Hình Đài, ngươi sẽ phải đền tội trước môn nhân năm mạch". 

...

...

Lăng Tiểu Ngư kết giao ma nữ, sát hại đồng môn, tin tức ấy rất nhanh đã truyền đi khắp ngả. Chuyện hắn sẽ bị đưa lên Hình Đài, trên dưới môn nhân hiện ai nấy cũng đều đã biết. 

Phản ứng thì...

Một trăm đã có quá chín mươi chín người thốt lời căm hận. Hầu như tất cả đều đồng tình xử tội Lăng Tiểu Ngư. Năm mạch môn nhân, từ hàng chân truyền xuống tới nội môn, ngoại môn, ai ai cũng đều trông cho Lăng Tiểu Ngư bị xử tử hình.

Cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn, thật đúng là chết chưa hết tội. 

Tại Thiên Kiếm Môn lúc này, đang luyến thương Lăng Tiểu Ngư, có chăng là người của Trúc Kiếm Phong. Ví như Mộng Kiều, ví như Lâm Chí Viễn...

Cũng giống như sư phụ mình, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều rất khó lòng tiếp nhận sự thật ấy, rằng Lăng Tiểu Ngư đã cấu kết ma nữ, sát hại đồng môn... 

Làm sao một con người hiền lành như thế, loáng cái lại biến thành hung thủ sát nhân?

Bán đứng tông môn, phản bội chính giáo? Nó cứ như một trò đùa. Chỉ là trò đùa này... đã được xác nhận là sự thật. 

Ba ngày sau, Lăng Tiểu Ngư - người sư đệ thân thiết của bọn họ - sẽ bị giải lên Hình Đài...

Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, bọn họ thật lòng không mong điều đó xảy ra, rất muốn ngăn chặn. Tiếc rằng... bọn họ không đủ sức. Hai tên đệ tử chân truyền tu vị vấn đỉnh thì có thể làm được gì đây?

Đừng nói bọn họ, kể cả có là Lăng Thanh Trúc - sư phụ bọn họ - cũng chỉ đành bất lực mà thôi.

Chương 305: Bước Lên Hình Đài

Mặc cho Lăng Tiểu Ngư đã cúi đầu nhận tội, Lăng Thanh Trúc vẫn chưa cam lòng từ bỏ. Nàng đã tìm đến Mặc Kiếm Phong, hướng sư muội Lý Ngọc Thường của mình đề nghị tặng đan cứu chữa cho Lệ Thắng Nam. Mục đích của nàng là sớm giúp Lệ Thắng Nam hồi tỉnh, thông qua Lệ Thắng Nam tìm hiểu đầu đuôi cớ sự, những gì đã xảy ra bên trong mật cảnh. 

Đáng tiếc, Lý Ngọc Thường lại lắc đầu từ chối. 

Trước cửa phòng, Lý Ngọc Thường nhìn Lăng Thanh Trúc, khẽ cau mày: "Thanh Trúc sư tỷ, thương tích của Thắng Nam thật sự rất nặng, kể cả có dùng thánh dược lúc này cũng không thể giúp nó hồi tỉnh được đâu".

"Sư muội, hãy để ta thử".

Trước sự kiên trì của Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường không khỏi thở dài: "Thanh Trúc sư tỷ, tới bây giờ mà tỷ còn chưa chịu chấp nhận sự thật ư?".

"Lăng Tiểu Ngư giết chết Lưu Cảnh Thiên là thật, chuyện hắn kết giao với Âm Tiểu Linh cũng là thật, chính miệng hắn đã thừa nhận. Sư tỷ còn muốn tìm hiểu gì nữa chứ?".

"Ta không tin".

Lăng Thanh Trúc vẫn kiên định lập trường: "Lăng Tiểu Ngư hắn là đệ tử của ta, đã lớn lên bên cạnh ta, bản tính hắn thế nào ta há lại chẳng tường? Hắn không phải loại người có thể làm ra những việc như vậy. Bên trong chuyện này nhất định còn có uẩn khúc gì đó".

"Uẩn khúc?" - Lý Ngọc Thường hỏi lại - "Sư tỷ, uẩn khúc gì có thể khiến cho Lăng Tiểu Ngư cam nguyện dùng mạng sống để che giấu?".

Nàng lắc đầu: "Thanh Trúc sư tỷ, tri nhân tri diện bất tri tâm. Lòng người chẳng phải là thứ bất di bất biến... Trước kia Lăng Tiểu Ngư đúng thật rất thiện lương, nhưng không có nghĩa bây giờ hắn vẫn còn thiện lương như vậy. Thứ cho muội nói thẳng, loại người tâm tính mềm yếu như Lăng Tiểu Ngư, sa ngã âu cũng rất dễ dàng".

"Không... Hắn không phải loại người đó".

"Haizz...".

Thêm một tiếng thở dài nữa cất lên. Lý Ngọc Thường quay mặt đi, nhắn gửi: "Sư tỷ về đi. Lăng Tiểu Ngư đã gây tội thì hắn phải đền tội, không ai có thể thay đổi được".

...

...

Chu Đại Trù chưa chịu tỉnh, Lệ Thắng Nam thì cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu, bất đắc dĩ, Lăng Thanh Trúc chỉ còn biết sống trong muộn phiền, lo âu. Trong đợi chờ.

Và rồi... Cái ngày đó - thời khắc nàng phải chờ đợi, nó cuối cùng cũng tới.

...
Kim Kiếm Phong.

Hình Đài.

Chỗ này, xét ra chính là nơi cao nhất, không chỉ của Kim Kiếm Phong mà còn của cả núi Ngũ Đài. Tất nhiên, chả phải tự nhiên mà Hình Đài lại được xây dựng ở đây, đều có lý do cả. 

Năm xưa, Lý Bất Tri - tổ sư gia của Thiên Kiếm - cho dựng Hình Đài ở đây, đã từng có tự tay lưu lại bút tích trên hai thiết trụ, nội dung là: 

"Pháp Bất Vị Thân - Nghĩa Bất Dung Tình". 

Dễ thấy, Lý Bất Tri ông là một người rất công chính. Có lẽ, ông mong muốn hậu nhân Thiên Kiếm cũng sẽ giống như mình, chính trực công minh.

Thiếu nợ phải trả, gây tội phải đền, đấy là cái đạo thường xưa nay. 

...

Kể từ khi Lý Bất Tri viên tịch, tính đến nay cũng hai ngàn năm có lẻ. Trong suốt quãng thời gian dài đăng đẵng ấy, Hình Đài đã mấy phen nhuốm máu môn nhân. Dĩ nhiên, tất cả đều là những kẻ đã phạm vào đại tội bất dung, cần phải diệt trừ. 

Và hôm nay, sau mấy trăm năm yên ắng, một lần nữa, Hình Đài lại được thắp lên hai ngọn lửa thiêng, đợi chờ xét xử...

...Khác với mọi hôm chỉ có một hai người canh giữ, quét tước, Hình Đài hiện tại khá là đông đúc. 

Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm vị phong chủ đều có mặt. Đệ tử chân truyền của năm chi mạch, nhân số quá nửa hiện cũng đang ở đây. Tất cả cũng chỉ vì một cái tên: Lăng Tiểu Ngư. 

Hôm nay là ngày mà hắn phải đền tội.

...

"Hình như tất cả đều rất căm hận ta...".

Chỗ của Kim Kiếm Phong, đứng giữa hai vị chấp pháp giả, Lăng Tiểu Ngư đảo mắt quan sát một lúc thì cúi đầu thầm nghĩ. 

Thú thực, bao nhiêu năm qua, đến mơ hắn cũng chưa từng mơ thấy cảnh này. 

Bước lên Hình Đài... Không ngờ có một ngày Lăng Tiểu Ngư hắn phải bước lên Hình Đài...

"Sáu tuổi ta nhập tiên môn, mười tám năm chăm chỉ tu hành, chỉ mong không phụ công ân sư dạy dỗ, không phụ lòng cô cô đêm ngày ngóng trông, thế mà hôm nay...".

"Sư phụ, Yến cô cô, ơn sâu Tiểu Ngư vẫn chưa đền, chữ "Hiếu" kia con nào đã kịp báo... Hôm nay mang tiếng bất trung, thành kẻ bất hiếu, mọi người hẳn thất vọng lắm...".

"Yến cô cô, hãy tha lỗi cho Tiểu Ngư... Đại Trù là huynh đệ của con, con không thể đẩy huynh ấy vào chỗ chết được. Lúc nhỏ người vẫn luôn dạy con làm người quan trọng nhất là chữ "Nghĩa". Kẻ bất nghĩa thì chẳng bằng cầm thú...".

"... Tha lỗi cho con...".

...

"Giải hắn lên".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang hồi tưởng về Lăng Ngọc Yến thì bên tai hắn, một giọng nói cất lên. Đúng là của Cơ Thành Tử. 

Thời khắc đền tội, nó đến rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau