TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Ăn tươi nuốt sống

Nếu có ai đó hỏi cảm xúc của Lăng Tiểu Ngư lúc này là gì thì câu trả lời hẳn là... "Không biết".

Tâm trí hắn, nó gần như đã đình trệ mất rồi. 

Thao Thiết... Đại hung chi thú... Hoạ của chính giáo... 

Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Vừa mới đứng lên chưa được bao lâu, một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư lại ngã xuống. Toàn thân vô lực, hắn nhìn về phía trước, nơi Thao Thiết đang hiện diện...

...

"Grào... ào...!".

Trái với vẻ đờ đẫn của Lăng Tiểu Ngư, phía bên này Thao Thiết lại đang vô cùng "sống động". Nó ngửa mặt lên trời, liên tục kêu to. 

Thanh âm vang vọng cả một vùng, thậm chí đã truyền đến tai của một số người. Ví như Âm Tiểu Linh chẳng hạn. 

Cách đó một quãng, Âm Tiểu Linh vốn đang ngồi nghỉ trên một cành cây cao, chợt nghe tiếng kêu gào của Thao Thiết thì không khỏi nhướng mày nghi hoặc: "Thanh âm này...".

"Khí lực hùng hậu như vậy, lẽ nào là một quái thú kinh khủng nào đó?".

...

"Nhưng tại sao nó lại bạo động? Chẳng thể nào tự dưng kêu lên như vậy được...".

"Rất có thể nó đang đánh nhau với ai đó...".

Chợt nghĩ tới chuyện gì, Âm Tiểu Linh bắt đầu lo lắng: "Cái này... Sẽ không phải là đầu gỗ đó chứ?".

"Không được. Ta phải đi xem thử".

Dạ khẩn trương, Âm Tiểu Linh bật dậy, lần theo phương hướng thanh âm tìm tới.

...

Trong khi đó, tại một góc khác...

Trùng hợp làm sao, Tô Đông Vũ - kẻ đã may mắn thoát khỏi tay Âm Tiểu Linh, hắn hiện cũng ở gần vị trí đám người Lăng Tiểu Ngư. Và dĩ nhiên, thanh âm vừa rồi phát ra từ miệng Thao Thiết, hắn cũng nghe được.

Mà, đâu chỉ hắn, Đồ Tự - người đang đồng hành cùng hắn - cũng đã nghe ra. 

Trông về phương hướng thanh âm, Đồ Tự cân nhắc một hồi thì đưa ra quyết định. Hắn quay sang nhìn Tô Đông Vũ, nói: "Tô sư đệ, chúng ta qua đó xem thử".

"Sư huynh, chuyện này...".

Có vẻ còn chưa hết ám ảnh, Tô Đông Vũ tỏ ra lo ngại: "Sư huynh, rất có thể thực lực thứ kia không thấp...".Đồ Tự cau mày: "Đông Vũ, có khả năng đồng môn của chúng ta đang ở đó".

Nói đoạn, Đồ Tự lấy từ trong giới chỉ ra một tấm phù lục, đưa cho Tô Đông Vũ: "Nếu sư đệ e ngại thì hãy dán lá phù này lên người, nó sẽ giúp sư đệ ẩn đi khí tức".

...

...

Âm Tiểu Linh vì lo lắng cho Lăng Tiểu Ngư mà đi; còn Tô Đông Vũ, hắn lại do bị Đồ Tự cưỡng ép mà đến. Tâm lý đôi bên rõ ràng khác xa.

Dẫu vậy, bất kể hơn kém nhau thế nào thì kết quả hiện cũng chỉ có một: bọn họ đang hướng chỗ mấy người Lăng Tiểu Ngư tìm tới. Thiết nghĩ rất nhanh, bọn họ sẽ được chứng kiến một cảnh tượng kinh tâm động phách...

Có điều, đó là lát nữa. Còn bây giờ... Lưu Cảnh Thiên, Lăng Tiểu Ngư, hai người họ mới là khán giả. 

Dưới sự theo dõi chăm chú của họ, bên kia, Chu Đại Trù, hay đúng hơn là Thao Thiết đã bắt đầu trút cơn thịnh nộ.

...

"Grào... ào...!!".

Đột ngột gầm lên, mang theo thân hình to lớn, Thao Thiết nhảy xổ vào tấn công quái thú. 

"Khúc khúc...".

Trước khí thế cuồng bạo của Thao Thiết, quái thú chừng như khiếp đảm, thay vì kháng cự thì nó lại quay đầu bỏ chạy. 
Nhưng... nó chạy được sao?

"Grào... ào...!!".

Mắt long sòng sọc, bằng tốc độ còn khủng bố hơn quái thú gấp mấy lần, Thao Thiết chặn đứng đường lui kẻ địch. Chân trái giơ cao, nó giẫm mạnh xuống. 

"Ầm!".

...

"Khúc khúc...!".

Hoàn toàn không có ý tứ phản kháng, quái thú vừa né được cú vồ giẫm kia thì liền hoá thành một làn khói đen hòng trốn chạy. 

Tiếc rằng... vô dụng. 

Bất kể quái thú có cấp bậc chân nhân cảnh hậu kỳ, bất kể thần thông của nó rất đỗi quỷ dị thì hết thảy cũng đều vô dụng. Thao Thiết đã rất dễ dàng khám phá ra. 

Từ trong chiếc miệng đỏ lòm của mình, Thao Thiết phun ra một luồng sáng, buộc cho quái thú phải hiện nguyên hình ngay lập tức. 

"Soạt!".

Thừa thắng xông lên, quái thú vừa bị thương thì Thao Thiết đã liền áp sát. Nó giẫm đạp mấy cái rồi tiếp tục há miệng, tuy nhiên lần này, thay vì phun ra thứ gì thì nó lại ngoạm luôn nửa người quái thú. Kế đấy, trong sự vùng vẫy yếu ớt của con mồi, nó từ từ nuốt xuống.

Giải quyết xong, Thao Thiết quay đầu nhìn qua những "khán giả bất đắc dĩ" đang dõi theo mình từ nãy giờ.

"Grừ... ừ...".

"Sư huynh...".

...

"Grừ... hừ...".

Một cách chậm rãi, Thao Thiết hướng chỗ Lăng Tiểu Ngư tiến lại. Càng đi, bước chân nó càng trở nên bất ổn. Chệnh choạng một hồi, cuối cùng... "Rầm" một tiếng, thân hình đồ sộ của nó ngã xuống. Nháy mắt sau, Thao Thiết đã biến lại thành Chu Đại Trù, trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, cả người không mảnh vải che thân...

"Sư huynh!".

Trông thấy Chu Đại Trù gục ngã, Lăng Tiểu Ngư lo lắng kêu lên. Cố nén cơn đau nơi lồng ngực, hắn gượng người đứng dậy, lảo đảo bước qua.

Tuy hiện tại Lăng Tiểu Ngư hắn đã gần như có thể khẳng định Chu Đại Trù chính là Thao Thiết chuyển thế, nhưng nếu kêu hắn tránh xa, bỏ mặc thì hắn thực không sao làm được. 

Phải. Thao Thiết là hung thú chuyên làm chuyện ác; trong dự ngôn của tổ sư gia, nó là đại hoạ, có cơ hội nên lập tức ra tay tiêu diệt. Nhưng... Chu Đại Trù là sư huynh, là người huynh đệ chí cốt của hắn. Mới vừa nãy, không ai khác, chính người huynh đệ này đã đứng ra bảo vệ cho hắn. Thử hỏi Lăng Tiểu Ngư hắn làm sao có thể ngoảnh mặt quay lưng?

Chương 297: Nhuốm máu đồng môn

Nỗi lòng của Lăng Tiểu Ngư là như vậy, chọn đứng về phía Chu Đại Trù, bất kể Chu Đại Trù có là Thao Thiết chuyển thế đi nữa. 

Nhưng, đó là hắn. Một mình hắn. Những người khác đâu này?

Lệ Thắng Nam thì thôi chả nói làm gì, vừa nãy nàng đã bị quái thú đâm xuyên qua bụng, sớm bất tỉnh nhân sự rồi. Đáng đề cập đây có chăng là Lưu Cảnh Thiên. Mà Lưu Cảnh Thiên thì...

"Ha ha ha...". 

... hắn cười.

...

"Thao Thiết... Không ngờ hắn lại chính là Thao Thiết...".

...

Nghe ra giọng điệu bất thường của Lưu Cảnh Thiên, Lăng Tiểu Ngư mới quay đầu nhìn lại. Vừa lúc, tiếng Lưu Cảnh Thiên lần nữa cất lên. 

Hắn vừa đi vừa nói: "Trời đã giúp ta... Trời đã giúp ta...".

Chứng kiến bộ dạng đáng ngờ ấy, Lăng Tiểu Ngư cảnh giác: "Lưu sư huynh, huynh muốn làm gì?".

"Làm gì?".

Lưu Cảnh Thiên chẳng che giấu ý định: "Lăng Tiểu Ngư, cái này ngươi còn hỏi sao?".

"Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, đó là bốn mối hoạ của chính giáo thiên hạ, cần phải diệt trừ".

Diệt trừ? 

"Lưu sư huynh, ngươi... ngươi muốn giết Đại Trù sư huynh?".

"Hắn không phải Chu Đại Trù. Hắn là Thao Thiết chuyển thế".

Khuôn mặt lạnh lùng, Lưu Cảnh Thiên yêu cầu: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi mau tránh ra".

"Lưu Cảnh Thiên, ngươi... khục khục...".

Một tay giữ lấy ngực, Lăng Tiểu Ngư tỏ rõ bất bình: "Lưu Cảnh Thiên, vừa rồi chính là Đại Trù sư huynh đã cứu chúng ta!".

"Chúng ta?".

Lưu Cảnh Thiên chẳng cho là phải: "Lăng Tiểu Ngư, có thể hắn muốn cứu ngươi, nhưng với ta thì không. Lúc nãy ngươi cũng thấy rồi đó, hắn đã định giết ta đấy".

"Đó không phải do ngươi cố tình đem quái thú dẫn tới, muốn lợi dụng chúng ta làm vật thế mạng?".

Chả có vẻ gì là ăn năn hối lỗi, Lưu Cảnh Thiên cười nhạt: "Người không vì mình, trời tru đất diệt. Ta chỉ là làm chuyện mà bất kỳ ai cũng sẽ làm thôi".

"Ta khinh!".

...

Thoáng trầm mặc, Lưu Cảnh Thiên bất ngờ hỏi: "Lăng Tiểu Ngư, nói vậy là ngươi quyết bảo vệ hắn tới cùng?".

"Ta sẽ không để ngươi làm hại huynh ấy đâu".

"Vậy được. Lăng Tiểu Ngư, đây là lựa chọn của ngươi, đừng trách sư huynh ta tuyệt tình".

Như chẳng muốn kéo dài thêm nữa, Lưu Cảnh Thiên khẽ động thần niệm, xuất ra linh kiếm. 

"Lưu Cảnh Thiên... Thao Thiết thì sao chứ? Nếu không có Đại Trù sư huynh, ngươi chắc chắn đã bị quái thú ăn mất rồi. Giờ ngươi lại muốn giết huynh ấy..."."Đại Trù sư huynh nói đúng. Lưu Cảnh Thiên ngươi là hạng tiểu nhân đê hèn...".

Liên tiếp bị mắng chửi là vậy nhưng Lưu Cảnh Thiên vẫn rất bình thản đón nhận. Hắn vuốt nhẹ thanh kiếm trong tay, lắc đầu giễu cợt: "Lăng Tiểu Ngư à Lăng Tiểu Ngư, ta thật không hiểu tại sao một kẻ ngốc như ngươi lại có thể tu được đến cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ...".

"Chu Đại Trù chính là Thao Thiết chuyển thế, là đại hoạ của chính giáo thiên hạ. Sao không thử nghĩ thế này: Ngươi giết Chu Đại Trù rồi mang đầu hắn về trình diện với các vị trưởng bối, như vậy bọn họ sẽ trọng thưởng cho ngươi. Chắc chắn với đại công lập được, danh vọng, địa vị của ngươi sẽ được nâng lên rất rất nhiều. Khi đó, không chỉ Thiên Kiếm Môn mà cả thiên hạ đều sẽ sùng bái, kính ngưỡng ngươi đấy...".

"Lưu Cảnh Thiên, thì ra... thì ra đó là mục đích của ngươi".

Lăng Tiểu Ngư nhắc nhở: "Nhưng mà... Lưu Cảnh Thiên, ngươi quên mình đang ở đâu rồi sao?".

Đối với gáo nước lạnh mà Lăng Tiểu Ngư vừa mới dội, Lưu Cảnh Thiên thực rất không vui. Nét mặt trầm đi, hắn nói: "Lăng Tiểu Ngư, cái đó ta không cần ngươi nhắc".

"Bản thân đang ở đâu, ta đương nhiên biết. Nhưng Lưu Cảnh Thiên ta không tin mình sẽ bị nhốt ở đây cả đời. Sớm hay muộn thì ta cũng sẽ thoát ra khỏi nơi quỷ quái này".

"Lùi một bước, kể cả khi ta bị kẹt lại đây cả đời đi nữa thì sao? Hôm nay ta vẫn muốn giết hắn. Và giết luôn cả ngươi nữa".

"Lăng Tiểu Ngư, trận chiến tại Thiên nhân luận pháp ta thật chẳng cam tâm chút nào. Một kỳ tài tu luyện như ta sao có thể bại dưới tay hạng thấp kém như Lăng Tiểu Ngư ngươi được?".

"Lăng Tiểu Ngư ngươi muốn bảo vệ hắn? Tốt thôi. Để ta tiễn hai huynh đệ các ngươi đi luôn một lượt".

Chữ cuối cùng vừa ra hết cũng là lúc thanh kiếm trong tay Lưu Cảnh Thiên xuất động. Hắn đã tấn công. 

Lẽ dĩ nhiên, Lăng Tiểu Ngư sẽ không khoanh tay chờ chết. Vì bảo vệ Chu Đại Trù, cũng là để cứu lấy bản thân mình, hắn lại lần nữa tiến hành câu thông với hai cỗ lực lượng kỳ dị ẩn bên trong lòng bàn tay mình. 

...

"Xẹt!".

"Binh!".

...

"Ha ha ha... So với ta thương tích của ngươi còn trầm trọng hơn gấp mấy lần! Ngươi lấy cái gì để chống lại ta?!".
"Binh!".

Bồi thêm một đá, Lưu Cảnh Thiên thuận đà lao tới. Linh kiếm vung lên, hắn nhắm đỉnh đầu Lăng Tiểu Ngư chém xuống.

"Chết cho ta!".

...

Không có thân thể nào bị chẻ đôi như tưởng tượng. Kiếm của Lưu Cảnh Thiên, nó đã bị người nắm giữ. 

Trước sự kinh ngạc của họ Lưu, trong bộ dáng máu me bê bết, hai mắt đỏ ngầu, Lăng Tiểu Ngư gằn từng tiếng một: "Ta không cho phép... ngươi... làm hại... Đại Trù...".

Cảm nhận được cỗ khí tức tà ác, hung lệ đang toả ra từ người Lăng Tiểu Ngư, Lưu Cảnh Thiên trong lòng chả hiểu sao bỗng cực độ bất an. Nghe theo trực giác mách bảo, hắn vội vàng buông chuôi kiếm, khẩn trương thoái lui. 

Chỉ là... đã quá muộn để quay đầu rồi.

Nắm lấy thanh kiếm của họ Lưu, Lăng Tiểu Ngư đuổi theo. Bằng tốc độ còn khủng bố hơn so với quái thú mà Chu Đại Trù cắn nuốt ban nãy, chỉ sát na ngắn ngủi thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã đứng trước mặt Lưu Cảnh Thiên. Chẳng chút do dự, hắn cầm kiếm đâm tới.

"Phốc!".

"Dừng tay!".

Chính lúc này, một giọng nam nhân truyền tới. Là của Đồ Tự. Theo sau hắn, Tô Đông Vũ cũng đang trợn trừng vì kinh ngạc.

Nếu là lúc khác, sau khi nghe được tiếng kinh hô kia, Lăng Tiểu Ngư hẳn sẽ lập tức dừng lại. Nhưng trong hoàn cảnh này... Lăng Tiểu Ngư, hắn dường như đã mất đi kiểm soát. Và đó cũng là lý do vì sao hắn vẫn đang nắm chặt thanh kiếm trong tay. 

Vẻ dữ tợn hằn in trên khuôn mặt, bất chấp Đồ Tự hô hoán, Lăng Tiểu Ngư đem kiếm rút ra, rút xong thì giơ lên.

"Rẹt!" một tiếng, cả người Lưu Cảnh Thiên đã bị chém làm hai nửa. Chết không toàn thây.

...

...

"Hừ hừ...".

Trong tiếng thở nặng nề, hai tay Lăng Tiểu Ngư từ từ nới lỏng. Cùng với thanh kiếm đã nhuộm đầy máu tanh, hắn bắt đầu rơi xuống. 

"Đầu gỗ!".

...

Đi sau mà tới trước, sớm hơn Đồ Tự và Tô Đông Vũ, Âm Tiểu Linh đã vừa mới dang tay đón lấy Lăng Tiểu Ngư. 

Cúi nhìn thân thể dính đầy máu me trong lòng, nàng lo lắng hô gọi: "Đầu gỗ! Đầu gỗ!...".

...

"Sư huynh." - Giữa lúc Âm Tiểu Linh đang bận sơ cứu cho Lăng Tiểu Ngư bên kia thì phía bên này, cách một khoảng ngắn, Tô Đông Vũ hướng Đồ Tự vẫn chưa hết bàng hoàng, nói - "Ả ta chính là yêu nữ mà đệ nói: Âm Tiểu Linh".

Âm Tiểu Linh?

Rung động phần nào giảm bớt, Đồ Tự dần lấy lại sự trấn định của mình. Hắn di chuyển ảnh mắt, quan sát hồi lâu, cuối cùng mới làm ra phản ứng. 

Bảo kiếm xuất ra, hắn nhìn chằm vào Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư. Một cái nhìn tràn đầy địch ý.

Chương 298: Tiểu ngư... mau đi...

"Đông Vũ, ngươi qua xem Đại Trù và Lệ sư muội".

"Sư huynh...".

"Mau".

Trước sự hối thúc của Đồ Tự, Tô Đông Vũ miễn cưỡng hướng hai kẻ đang hôn mê tiến lại. 

Có điều, hắn đi còn chưa được bao nhiêu bước, tay còn chưa kịp chạm vào người Chu Đại Trù thì dị biến đã liền phát sinh.

Chỉ thấy trên thương khung, một tia sáng bất ngờ loé lên. Ban đầu rất nhỏ, nhưng rất nhanh sau đó, tia sáng đã biến thành nguồn sáng, nới rộng ra hàng trăm thước. 

Chứng kiến dị tượng, Tô Đông Vũ lòng đầy nghi hoặc, ngó sang Đồ Tự thì thấy đối phương cũng đang cau mày cảnh giác. Phần Âm Tiểu Linh, nàng cũng y như vậy. 

Không gian này, nó lại sắp phát sinh chuyện gì? Đó là câu hỏi chung của ba người bọn họ. 

Và câu trả lời thì... vừa mới có.

Từ bên trong nguồn sáng kia, một cỗ lực lượng bất thình lình giáng xuống, đem tất cả mọi người hút lên. Tô Đông Vũ, Đồ Tự, Chu Đại Trù, Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư, hết thảy đều bị hút, toàn bộ chẳng một ai là kháng cự được. 

Cỗ hấp lực kia, nó thật sự quá ghê gớm, giống hệt như thứ đã xuất hiện lần trước, đem mọi người hút vào bên trong mật cảnh. 

Rõ ràng, dị biến vừa mới phát sinh có dính líu tới Vũ. Bởi lẽ, trong không gian tối tăm này, Vũ chính là chúa tể. Trừ Vũ ra thì làm gì còn ai đủ năng lực thao túng thông đạo như thế.

Vấn đề ở đây là: Tại sao Vũ lại làm vậy? Đưa mọi người ra khỏi lãnh địa của mình?

Lẽ nào nói Vũ đại phát từ bi, ra tay cứu độ?

Nghe qua đúng là không được thoả cho lắm. Mà thực tế thì... nó quả chẳng hề trùng khớp. Đơn giản là bởi người đã ra tay can thiệp, khai mở thông đạo không phải Vũ. Dương Tiểu Ngọc, nàng mới là chủ thể.

...

Khác với việc sưu hồn, đoạt xá, dung hợp của Vũ và Dương Tiểu Ngọc là một quá trình vô cùng phức tạp, đòi hỏi thời gian rất lâu. Trong quá trình này, không chỉ ý thức mà cả sinh mệnh đôi bên cũng được hợp nhất với nhau. Nói cách khác, Vũ sẽ từ từ biến thành Dương Tiểu Ngọc, còn Dương Tiểu Ngọc thì sẽ từ từ biến thành Vũ. Những gì Dương Tiểu Ngọc có, Vũ rồi sẽ có; ngược lại, những gì Vũ sở hữu, Dương Tiểu Ngọc rồi cũng sở hữu. Năng lực, sức mạnh, chúng nằm trong số ấy.

Trải qua mấy ngày đêm cùng nhau dung hợp, đến hiện tại, Dương Tiểu Ngọc đã sắp không còn là Dương Tiểu Ngọc nữa rồi. Nàng có được sức mạnh, có được thần thông vô thượng, điều đó là thật; tuy nhiên bù lại, ý thức của nàng, linh hồn của nàng, nó cũng biến chất rồi. Cảm xúc cũng là như vậy, đang dần thay đổi...

Rồi đây, "Dương Tiểu Ngọc" sẽ biến mất. Cô gái của Đào Hoa thôn, người đệ tử của Thiên Kiếm Môn ấy, nàng sẽ không còn trên đời này nữa. Tiếp tục tồn tại, có chăng là "Dương Tiểu Ngọc" khác, uy nghiêm và cao thượng. Rất có thể, nàng sẽ chẳng còn xem Lăng Tiểu Ngư là thân nhân của mình như trước nay vẫn từng. Bằng hữu? Không chừng cũng mất...

Nhưng...

Dẫu là như vậy, cho dù sẽ đổi thay thì hiện tại, Dương Tiểu Ngọc vẫn muốn được làm Dương Tiểu Ngọc - người bạn thanh mai trúc mã của Lăng Tiểu Ngư.

Mắt nhoè lệ, thần trí nửa tỉnh nửa mê, trong lam quang bao bọc, trong hình dạng một nữ thần với mái tóc xanh xoã dài uốn lượn, Dương Tiểu Ngọc vươn cánh tay phải lên, chừng đang níu kéo. 
Trong nước mắt, nàng thều thào gọi tên: "Tiểu Ngư... Mau đi...".

"Tiểu Ngư...".

"Tiểu Ngư...".

...

...

Vài phút trước, bên ngoài mật cảnh.

Bên cạnh Hoá Long Trì sớm đã tan hoang, năm vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn là Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, toàn bộ hiện đều đang có mặt. Chỉ là khuôn mặt, năm người như một, ai nấy cũng đều đang lộ rõ lo âu...

Không lo làm sao được khi mà đã qua một khoảng thời gian, đã thử đủ cách rồi mà vẫn vô phương tìm ra manh mối. Nói gì tin tức các đệ tử mất tích, ngay đến thông đạo còn chẳng lần ra được nữa là.

Vốn lúc nãy, dựa vào tin tức Cơ Thành Tử cấp trước đó cộng thêm trận pháp dày công bày bố, bọn họ cứ nghĩ sẽ tác động được đến chiều không gian kia, ngờ đâu... Chả ích gì cả. Trận pháp, bảo vật, chúng hoàn toàn vô dụng. 

"Chưởng môn sư huynh." - Cõi lòng nặng trĩu, Lý Ngọc Thường là người đầu tiên lên tiếng sau thất bại - "Liệu có phải chúng ta đã làm sai gì đó không?".

Nhìn qua sư muội, Cơ Thành Tử lắc đầu: "Tất cả đều đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, mỗi một bước chúng ta đều đã rất thận trọng rồi. Chỉ có thể nói cổ trận này đối với mật cảnh kia vốn không có tác dụng".

"Nhưng trong cổ tịch tổ sư gia đã nói...".

Lý Ngọc Thường nói tới đấy thì dừng lại, thôi không tiếp nữa. Thân là một vị chân nhân, nàng há đâu chẳng hiểu đạo lý. Tổ sư gia dù đạo hạnh cao thâm, thần thông quảng đại thì chung quy cũng chỉ là con người. Người... làm sao có thể am tường hết được?

Thiên hạ bao la, kỳ nhân dị sự vô số, những thứ ngoài tầm hiểu biết của nhân loại thật sự là nhiều lắm...

Chương 299: Buộc tội

"Chưởng môn sư huynh." - Lần này, lên tiếng không phải Lý Ngọc Thường mà là Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong - "Thật sự không còn cách nào nữa sao?".

Theo sau tiếng thở dài, Cơ Thành Tử lắc đầu không nói. 

Thế là một lần nữa, bầu không khí lâm vào trầm mặc.

Tận cho tới khi... một chút ba động nổi lên. 

"Mọi người mau nhìn!".

Chỉ vào bên dưới hố sâu - tàn tích của Hoá Long Trì, Lăng Thanh Trúc chợt hô lên.

Ngay lập tức, bốn vị phong chủ khác cũng bước vội tới xem. Nhưng rồi rất nhanh, tất cả đều phải lùi lại. 

Bên dưới hố sâu, ba động đã tăng lên rất nhiều. Uy áp mạnh tới nỗi khiến cho dù là Cơ Thành Tử - một vị chân nhân hậu kỳ - cũng phải biến sắc. 

Trong sự ngờ vực, một chút hoang mang, tất cả cùng nín thở chờ đợi.

May mắn, bọn họ đã chẳng phải đợi chờ quá lâu. Đáp án rất nhanh liền có. 

Sau một thoáng ba động, giữa lòng hố sâu, một thông đạo không gian đã vừa mới khai mở. Kế đấy, điều mà bọn họ hằng mong mỏi cuối cùng cũng xảy ra: Những đệ tử mất tích, rốt cuộc trở về. 

Tô Đông Vũ, Đồ Tự, Lệ Thắng Nam, Chu Đại Trù, Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư, tất cả dần lộ diện.

Đối với hai người đầu tiên còn tốt, nhưng kể từ thời điểm Lệ Thắng Nam xuất hiện, tình cảnh đã khác. Cảm xúc của năm vị phong chủ, từ vui mừng đã chuyển thành hụt hẫng, lo âu...

Sớm hơn tất thảy, trong năm người, Lăng Thanh Trúc là người đầu tiên xuất động. Nàng gọi ra một tấm lụa, dùng nó cuốn lấy Chu Đại Trù. 

Không chậm hơn bao nhiêu, bên cạnh, Lý Ngọc Thường cũng nhanh chóng tiếp lấy Lệ Thắng Nam.

Phần Tô Đông Vũ và Đồ Tự, bọn họ vốn chẳng cần ai dang tay đón tiếp, có thể tự mình đáp xuống. 

Cứ thế, sau vài giây ngắn ngủi, mọi thứ đâu đã vào đấy. Thông đạo biến mất, các đệ tử thì ai về nhà nấy. Duy nhất tách biệt cũng chỉ có mỗi mình Âm Tiểu Linh cùng với Lăng Tiểu Ngư hiện vẫn hôn mê.

..."Sư phụ...".

"Đồ Tự, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Quan sát thấy thông đạo đã đóng mà đệ tử mất tích thiếu hẳn năm người, sáu người xuất hiện thì ba người lại đang trong tình trạng máu me bê bết, Cơ Thành Tử vội hỏi.

Đáp lại hắn, Đồ Tự nói: "Sư phụ, chuyện này... Những người khác thì đệ tử không rõ, nhưng riêng Lưu sư đệ...".

Chỉ thẳng Lăng Tiểu Ngư, Đồ Tự buộc tội: "Sư phụ, Lưu sư đệ chính là bị Lăng Tiểu Ngư sát hại!".

...

Một câu nói khiến cho tất cả đều sững sờ kinh ngạc. 

Lăng Tiểu Ngư đã giết chết Lưu Cảnh Thiên? 

Sát hại đồng môn đấy là đại tội!

"Không thể nào!".

Thân là sư phụ, Lăng Thanh Trúc há có thể đứng nhìn đồ nhi bị người buộc tội mà vẫn câm nín. Nàng phản bác ngay: "Đồ Tự, ngươi đừng có ăn nói hàm hồ! Tiểu Ngư Nhi sao có thể sát hại Lưu Cảnh Thiên được!"."Lăng sư thúc, đệ tử không dám nói dối. Lưu sư đệ đúng là bị Lăng Tiểu Ngư giết chết, chính mắt đệ tử đã nhìn thấy".

Trước thái độ quả quyết của Đồ Tự, Cơ Thành Tử truy hỏi: "Đồ Tự, chuyện là thế nào?". 

"Sư phụ..." - Đồ Tự bắt đầu kể - "Lúc nãy bên trong mật cảnh, khi đệ tử và Tô sư đệ đang dò la tin tức thì chợt nghe những tiếng kêu gào đinh tai của quái thú, lo có đồng môn gặp nạn nên bọn đệ tử mới tìm đến. Không ngờ vừa tới nơi...".

"... Đệ tử nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư dùng kiếm đâm xuyên qua ngực Lưu sư đệ thì lập tức kinh hô, bảo hắn dừng tay, nhưng Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn không chịu dừng. Hắn rút thanh kiếm đang cắm ngập trong người Lưu sư đệ ra, tiếp đấy thì... Hắn... hắn đem Lưu sư đệ chẻ làm hai nửa".

...

"Không thể nào... Tiểu Ngư Nhi không thể nào lại làm như vậy được...".

Tạm bỏ qua Lăng Thanh Trúc, Cơ Thành Tử chuyển mắt lên người Tô Đông Vũ: "Đông Vũ, những gì Đồ Tự vừa nói có phải là thật không?".

Bước ra một bước, Tô Đông Vũ cung kính hồi âm: "Bẩm sư phụ, những gì Đồ Tự sư huynh nói đều là sự thật".

Hắn nói thêm: "Thời điểm đệ tử và Đồ Tự sư huynh chạy tới thì Chu sư đệ và Lệ sư muội cũng đã hôn mê bất tỉnh. Nói không chừng... Nói không chừng đều là do Lăng Tiểu Ngư gây ra".

"Hàm hồ!".

Tô Đông Vũ vừa dứt câu thì Lăng Thanh Trúc đã liền phủ nhận. Nàng tạm đặt Chu Đại Trù xuống, đứng dậy nói: "Tiểu Ngư Nhi và Chu Đại Trù, hai đứa chúng nó trước giờ thân còn hơn huynh đệ ruột thịt, há lại có chuyện tương tàn?!".

"Còn nữa, Lệ Thắng Nam với Tiểu Ngư Nhi vốn chẳng có xích mích gì, nó tại sao phải ra tay làm hại?!".

Mặt kính, tâm không kính, Tô Đông Vũ phơi bày "sự thật": 

"Lăng sư thúc, tri nhân tri diện bất tri tâm. Lăng Tiểu Ngư, hắn không tốt như sư thúc nghĩ đâu".

"Ngươi nói vậy là ý gì?".

Dưới ánh mắt chăm chú của Lăng Thanh Trúc, cũng là của Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, Tô Đông Vũ chính thức nói ra: "Lăng sư thúc, có một việc mà đệ tử e là sư thúc còn chưa biết. Lăng Tiểu Ngư - đồ nhi của sư thúc, hắn sớm đã kết giao ma nữ, phản bội chính giáo ta rồi".

Chương 300: Buộc tội (2)

"Kết giao ma nữ, phản bội chính giáo? Tô Đông Vũ, mấy lời này không phải tùy tiện có thể nói ra đâu".

Tuy có hơi khiếp đảm trước cái nhìn sắc lạnh của Lăng Thanh Trúc nhưng Tô Đông Vũ vẫn kiên trì ý định. Hắn quả quyết: "Lăng sư thúc, những lời đệ tử vừa nói đều là sự thật".

"Đông Vũ".

Nghe sư phụ gọi mình, Tô Đông Vũ mới chuyển mắt nhìn qua.

Vừa lúc, tiếng Cơ Thành Tử lần nữa cất lên: "Kết giao ma nữ, phản bội chính giáo, đó không phải là chuyện có thể nói chơi. Ngươi có bằng chứng không?".

"Sư phụ, đệ tử có thể chứng minh".

Đầu xoay về bên trái, Tô Đông Vũ chỉ thẳng vào Âm Tiểu Linh trong hình hài Công Tôn Nhược Thủy: "Sư phụ, các vị sư thúc, nàng ta... chính là ma nữ mà Lăng Tiểu Ngư đã kết giao".

...

"Tô Đông Vũ." - Vẫn chưa nhận ra thân phận Âm Tiểu Linh, Ngọc Vân Tử nghe đồ nhi mình bị buộc tội thì không khỏi cau mày - "Ngươi nói vậy là sao? Từ bao giờ mà đệ tử Tương Kiếm Phong ta lại biến thành ma nữ rồi?".

Khó chịu mặc người khó chịu, họ Tô vẫn bình tĩnh vạch trần. Hắn nói: "Sư thúc bớt giận, đệ tử hoàn toàn có căn cứ chứng minh".

"Hừ, vậy Tô Đông Vũ ngươi hãy nói ta nghe thử".

Vẫn giữ thái độ cung kính, Tô Đông Vũ nói ra: "Sư phụ, các vị sư thúc, Công Tôn Nhược Thủy mà mọi người biết, muội ấy thật ra sớm đã bị sát hại rồi. Kẻ đang đứng trước mặt chúng ta bây giờ chỉ là ma nữ giả mạo. Tên thật của nàng là Âm Tiểu Linh - thánh nữ Huyết Sát Giáo".

Lại thêm một tin tức nữa làm kinh động nhân tâm. 

Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm người như một, tất cả cùng triển khai pháp nhãn, mở rộng thần thức quét qua Âm Tiểu Linh. 

Kết quả thì... chả cần nghĩ cũng biết. 

Âm Tiểu Linh tuy rất có bản lãnh nhưng tu vi bất quá cũng mới chỉ chân nhân sơ kỳ, há qua mắt được?

Nên nhớ, viên đan dược lưu giữ khí tức của Công Tôn Nhược Thủy mà Âm Tiểu Linh nàng nuốt vào, nó sớm đã hết công dụng rồi. Trong khi đó, đám người Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, bọn họ cũng không phải phường tán tu lang bạt. Bị phát hiện, đấy vốn là tất yếu. 
...

"Quả nhiên không phải Công Tôn Nhược Thủy".

Thu hồi pháp nhãn, Cơ Thành Tử là người đầu tiên đứng ra chất vấn: "Yêu nữ, ngươi rốt cuộc là ai?".

...

"Hừm...".

Thân phận dù đã bại lộ nhưng Âm Tiểu Linh vẫn chẳng có vẻ gì là lo lắng, sợ hãi. Nàng hào phóng tự tay tháo luôn chiếc mặt nạ đang đeo xuống, để lộ ra chân diện mục của mình. 

Đảo mắt một vòng, bắt đầu từ Tô Đông Vũ, rồi Đồ Tự, Ngọc Vân Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Lăng Thanh Trúc, cuối cùng dừng lại trên người Cơ Thành Tử, nàng nói: 

"Ta là ai? Cơ Thành Tử ngươi không phải vừa mới gọi ta là "yêu nữ" đó ư?".

Chân mày khẽ nhíu, Cơ Thành Tử nói tiếp, giọng lạnh đi nhiều: "Xâm nhập Thiên Kiếm Môn ta, sát hại đệ tử chính giáo ta, lá gan của ngươi quả thật không nhỏ".

Nghe ra ý tứ, Âm Tiểu Linh cười nhạt: "Thế nào? Đã muốn động thủ?".
"Chưởng môn sư huynh, không cần nhiều lời với ả. Cứ bắt giữ rồi tính".

Bản tính nóng nảy, còn chưa đợi Cơ Thành Tử hồi âm thì Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong - đã xuất ra pháp bảo. Nhưng khi hắn toan động thủ, một bàn tay đã dang ra cản lại. 

Là Lăng Thanh Trúc. 

Nàng nói: "Bất Dịch, đệ tử của ta còn trong tay nàng".

"Nhưng mà... Sư tỷ, Lăng Tiểu Ngư là phản đồ".

"Hàm hồ!".

Lăng Thanh Trúc như cũ vẫn lựa chọn tin tưởng đồ nhi mình: "Tiểu Ngư Nhi là do một tay ta nuôi lớn, bản tính nó thế nào ta há lại không biết? Nó tuyệt không thể nào đi cấu kết với phường tà ma ngoại đạo được".

"Sư tỷ, nhưng Tô Đông Vũ đã nói...".

"Ta không tin!".

Cắt ngang lời Dịch Bất Dịch, Lăng Thanh Trúc vẫn kiên định lập trường: "Tiểu Ngư Nhi hắn không phải người có thể làm ra những việc như vậy. Trong chuyện này nhất định là có ẩn tình...".

Ẩn tình?

Dịch Bất Dịch cho dù muốn cũng khó lòng tin được. Chuyện Lăng Tiểu Ngư xuống tay sát hại Lưu Cảnh Thiên, há lại chỉ mình Tô Đông Vũ nhìn thấy? Đồ Tự, hắn cũng thấy. 

Mà con người Đồ Tự, xưa nay hắn vốn nổi tiếng là công bằng chính trực. Hắn không có khả năng bịa chuyện. Huống hồ đấy lại còn là chuyện lớn tày đình.

Lại nói, trái với Tô Đông Vũ từng có chút xích mích với Trúc Kiếm Phong, Đồ Tự trước nay vẫn luôn hoà nhã với mọi người. Quan hệ giữa hắn và Trúc Kiếm Phong vốn rất bình thường. Lăng Tiểu Ngư? Càng khỏi phải nói, đôi bên nào đã chạm mặt mấy lần...

Đồ Tự, hắn không có lý do gì phải làm như thế, dựng chuyện hại người. Việc Lăng Tiểu Ngư ra tay sát hại đồng môn, mười quá chín đã là sự thật. Còn về khoản kết giao ma nữ...

Dịch Bất Dịch hắn nhớ vừa rồi, lúc thân phận còn chưa bị Tô Đông Vũ vạch trần, Âm Tiểu Linh nàng đã cẩn thận sơ cứu cho Lăng Tiểu Ngư...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau