TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 291 - Chương 295

Chương 291: Nguy Nan (1)

Trừ phi ở khoảnh khắc sinh tử tồn vong, bằng không khẳng định sẽ chả có "sự bất ngờ" nào xuất hiện. Lăng Tiểu Ngư sẽ không câu thông với lực lượng ẩn chứa trong lòng bàn tay; và Chu Đại Trù, hắn cũng sẽ không tiến vào trạng thái hoá hình nọ. 

May mắn, tình cảnh vẫn cho phép bọn họ che đậy bí mật của mình. Chí ít là ở thời điểm hiện tại...

...

"Phù... Mệt chết ta...".

Bên dưới tàn cây, những tiếng than vừa mới cất lên. Là của Chu Đại Trù. Hắn đang rất mệt. 

Cũng đúng thôi. Một mình hắn phải đương đầu với ba con quái thú, lại còn từ cấp bậc vấn đỉnh hậu kỳ cho đến chân nhân trung kỳ, không mệt làm sao được? Còn sống đã xem như kỳ tích rồi. 

Cố gắng bình ổn khí huyết, Chu Đại Trù ngó sang Lăng Tiểu Ngư, hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi vẫn ổn chứ? Có bị thương tích gì không?".

Nhận được sự quan tâm của huynh đệ, Lăng Tiểu Ngư liền đáp: "Sư huynh, đệ không sao. Chỉ là mấy vết thương ngoài da thôi".

"Lệ sư tỷ, sư tỷ thì sao?".

"Ta vẫn ổn. Cũng nhờ Tiểu Ngư bảo vệ cho ta." Ngồi tựa lưng bên một hòn đá, Lệ Thắng Nam trả lời. 

Nắm rõ tình hình, Chu Đại Trù lúc này mới yên tâm gật đầu: "Các ngươi không sao thì tốt rồi".

...

"Đại Trù sư huynh." Dáng vẻ có phần áy náy, Lăng Tiểu Ngư bày tỏ lòng cảm kích - "Lần này may nhờ có sư huynh, nếu không e rằng đệ và Lệ sư tỷ đã chết dưới tay đám quái thú kia rồi".

"Tiểu Ngư, ngươi nói gì vậy chứ...".

Chu Đại Trù xua tay: "Tiểu Ngư, chúng ta là hảo huynh đệ, không cần khách sáo. Huống hồ... Lúc nãy đoạn hậu cũng đâu phải ta, là kiếm linh Thiên Tà đó chứ".

"Nhưng Thiên Tà là bảo vật của sư huynh...".

"À, nói vậy cũng đúng".
Tâm ý khẽ động, Chu Đại Trù đem thanh Đại bảo kiếm của mình gọi ra. 

Giơ kiếm lên ngang tầm mắt, hắn hỏi: "Thiên Tà, mau nói ta nghe một chút về tình hình ban nãy, khi ngươi ngăn chặn quái thú kia đi".

"Vâng, chủ nhân".

Từ bên trong Thiên Tà, giọng kiếm linh cất lên: "Hồi bẩm chủ nhân, quái thú kia thực sự rất lợi hại. Theo như tiểu nhân thấy thì nó còn ghê gớm hơn một tu sĩ chân nhân trung kỳ bình thường rất nhiều. Lúc nãy tiểu nhân cùng nó giao đấu, đại khái đã nhìn ra mấy loại thần thông, cụ thể như sau...".

...

Đợi cho kiếm linh Thiên Tà liệt kê hết, Chu Đại Trù mới hỏi tiếp: "Thiên Tà, theo như ngươi nói thì chúng ta tuyệt không có khả năng thắng được quái thú kia, thậm chí kể cả khi âm thầm mai phục, bất ngờ tập kích?".

Lầm tưởng chủ nhân mình đang ẩn tàng, cố tình che giấu thân phận, kiếm linh Thiên Tà rất biết điều mà phối hợp: "Vâng, thưa chủ nhân".

"Hừm...".

Mặc dù đã sớm biết trước đáp án nhưng nghe kiếm linh Thiên Tà khẳng định như vậy, họ Chu vẫn không khỏi có chút phiền lòng. Hắn bĩu môi chê trách: "Trước đây còn tưởng Thiên Tà ngươi ghê gớm lắm, thì ra cũng chỉ có bấy nhiêu bản lãnh. Cái gì mà Đại bảo kiếm chứ? Ta thấy ngươi nên đổi thành Tiểu bảo kiếm luôn đi".

Nếu như đang ngồi trước mặt, kẻ vừa chê bai mình chẳng phải Chu Đại Trù thì với tính khí của kiếm linh Thiên Tà, hắn chắc chắn đã sớm bạo động rồi. 
Thiên Tà hắn có lợi hại mấy thì bất quá cũng chỉ là kiếm linh thôi a!

Thiên địa pháp tắc đã định sẵn, một kiếm linh thì không thể nào đem uy lực bảo kiếm phát huy hết được. Kiếm rèn ra vì người, chỉ có người cầm kiếm mới có thể phát huy đến tận cùng. 

Đánh không lại quái thú, đấy há đâu là lỗi của Thiên Tà hắn, đều là do chủ nhân cố tình che giấu thực lực đấy chứ. 

"Thôi, cứ làm theo ý chủ nhân vậy".

...

Xuất phát từ sự kính sợ, kiếm linh Thiên Tà đã tận lực kìm nén, để mặc cho Chu Đại Trù phê bình, chỉ trích. 

May sao, khoảnh khắc ấy đã không kéo dài quá lâu.

Đem Thiên Tà cất đi, họ Chu nhanh chóng lấy từ giới chỉ ra một viên đan dược rồi cho luôn vào miệng, đoạn quay sang Lăng Tiểu Ngư, dặn: "Tiểu Ngư, bây giờ ta phải tập trung luyện hoá dược lực để khôi phục lại chân nguyên, ngươi cảnh giới nhé".

"Vâng, sư huynh. Đệ sẽ chú ý".

...

Bởi do hoàn cảnh nên Chu Đại Trù chẳng dám ngồi điều tức quá lâu. Sau hơn một khắc, khi lực lượng đã phần nào khôi phục thì hắn liền đình chỉ ngay. 

Vừa thấy hắn mở mắt, Lăng Tiểu Ngư liền hỏi: "Sư huynh, thế nào rồi?".

"Đã khôi phục được một chút".

"Đại Trù, hay là huynh tiếp tục củng cố thêm đi".

Đối với đề nghị này của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Từ lắc đầu từ chối ngay. Hắn bảo: "Tình cảnh hiện giờ của chúng ta vẫn chưa phải an toàn. Mặc dù Thiên Tà đã giúp chúng ta đánh lạc hướng quái thú kia nhưng khả năng nó lại tìm được không phải không có".

"Tiểu Ngư, Lệ sư tỷ, mấy người chúng ta nghỉ thêm một lúc rồi sau đó sẽ tiếp tục di chuyển. Trước mắt phải cách quái thú kia càng xa càng tốt...".

Chương 292: Hoa Tư Mệnh

Đối với đề xuất của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam đều hoàn toàn nhất trí. Qua thêm chừng độ năm bảy phút gì đấy, bọn họ đã đồng loạt đứng lên, chuẩn bị rời đi. 

Chỉ là trước khi đi, Lăng Tiểu Ngư lại đột nhiên dừng lại. 

"Tiểu Ngư, sao vậy?". 

Đáp lại Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư chỉ tay về vách núi: "Sư huynh, huynh nhìn".

"Cái gì đấy?".

Theo hướng tay người huynh đệ của mình, Chu Đại Trù ngước mắt nhìn lên. 

"Tiểu Ngư, ngươi chỉ cái gì vậy? Sao ta không nhìn thấy?".

"Sư huynh, nó ở ngay kia, ngay bên dưới mỏm đá nhô ra".

Quan sát thêm một lần nữa, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng phát hiện được. Thì ra thứ mà sư đệ hắn chỉ là một đoá hoa màu đen tuyền. 

"Tiểu Ngư, là bông hoa màu đen đó hả?".

"Phải".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đem Lệ Thắng Nam đặt xuống, tiếp đấy thì hướng vách núi bay lên. Từ tốn và tỉ mỉ, hắn im lặng xem xét đoá hoa.

Lạ lùng thay, Lăng Tiểu Ngư hắn càng xem thì ánh mắt càng sáng lên, nét mặt càng lộ rõ vui mừng.

Hết sức cẩn thận, hắn đem đoá hoa kia hái xuống, cả gốc lẫn cành, cho vào trong hộp. 

...

"Tiểu Ngư, đó là hoa gì vậy? Sao trông ngươi có vẻ phấn khích thế?".

"Sư huynh, đây là kỳ hoa, rất đặc biệt".

"Kỳ hoa?".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Nếu đệ không lầm thì đây chính là Hoa Tư Mệnh".

"Hoa Tư Mệnh?" - Chu Đại Trù nghi hoặc - "Nó rất trân quý à?".
"Ừm... Cũng không hẳn trân quý".

Lăng Tiểu Ngư nói rõ hơn: "Theo như cổ tịch ghi chép thì Hoa Tư Mệnh chỉ có duy nhất một công dụng, đó là giúp con người khôi phục ký ức, còn đối với những vấn đề khác... Hmm... Nó hoàn toàn vô dụng".

"Thế thì cũng đâu có gì ghê gớm lắm...".

Chu Đại Trù hơi khó hiểu: "Tiểu Ngư, Hoa Tư Mệnh này hình như cũng không có trợ giúp gì cho ngươi a, ngươi tại sao lại vui mừng quá vậy?".

"Sư huynh, hoa này không phải cho đệ".

"Thế ngươi hái cho ai?".

"Cái này... Hmm... Đệ định tặng cho sư phụ".

"Lão nhân gia?".

Chu Đại Trù vẫn chưa thể thông suốt: "Tiểu Ngư, ngươi đưa cho lão nhân gia làm gì? Lão nhân gia tuy rằng hơi lớn tuổi một chút nhưng trí nhớ vẫn còn rất tốt mà".

"Sư huynh, không liên quan tới công dụng".

Lăng Tiểu Ngư đem đầu đuôi kể rõ: "Sư huynh có lẽ không biết, nhưng sư phụ đối với Hoa Tư Mệnh này đặc biệt yêu thích. Có lần đệ cùng người luyện đan, người đã nói rất mong được tận mắt nhìn thấy nó".

"Cũng chả phải thứ thiên tài địa bảo trân quý gì, lão nhân gia cớ gì lại khao khát. Thật khó hiểu"....

"Mà thôi, lão nhân gia xưa giờ vốn đã rất cổ quái rồi. Đôi khi người cũng đâu có được bình thường...". 

Đem vấn đề Hoa Tư Mệnh gạt sang một bên, Chu Đại Trù xung phong đi trước, tiếp tục lên đường.

Còn lại phía sau, Lăng Tiểu Ngư cũng nhanh chóng đem chiếc hộp cất vào giới chỉ, cúi xuống bế Lệ Thắng Nam lên.

Trong lòng mình, hắn thầm nghĩ...

"Sư phụ rất muốn một lần được tận mắt nhìn thấy Hoa Tư Mệnh, nếu ta tặng nó cho người, người nhất định sẽ rất vui".

"Hy vọng ta có thể sớm thoát ra khỏi không gian tối tăm này...".

...

Lăng Thanh Trúc, một con người tính tình quái dị, ẩn sau bộ dáng ngang ngược, đôi khi có phần vô sỉ là sự thâm trầm cơ trí. Theo nghĩa nào đó, Lăng Thanh Trúc nàng cũng là loại người rất đáng sợ. Giống như Gia Gia từng nhận định. 

Một kẻ như thế, đồ vật có thể khiến nàng chân tâm yêu thích, thật dạ mong cầu, nó chắc chắn không nhiều. Hoa Tư Mệnh lọt vào danh sách đó, dĩ nhiên là phải có chỗ vượt xa "lẽ thường".

Khôi phục ký ức, trong một số trường hợp có lẽ rất bức thiết, nhưng hầu hết thì đều vô dụng. Tu sĩ chẳng mấy người cần đến. Lẽ dĩ nhiên, Lăng Thanh Trúc không thể vì lý do này mà yêu thích được. Khiến nàng lưu tâm, nó nằm ở khía cạnh khác. 

Thật ra... Hoa Tư Mệnh gắn liền với một câu chuyện. Rất cảm động. 

Truyền thuyết kể, vào thuở xa xưa, có một đôi trai gái rất mực yêu nhau. Người nam tên Lý Tử, người nữ gọi Tư Mệnh. Một hôm, Lý Tử nhận lệnh gia tộc, phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Nơi đến rất xa, tính cả đi lẫn về cũng mất gần ba tháng. Trước khi đi, Lý Tử có đưa cho Tư Mệnh một chậu hoa, bảo khi nào hoa nở thì mình sẽ về tới.

Ban đầu, Tư Mệnh chẳng nghĩ nhiều, chỉ đơn giản chăm hoa. Nhưng rồi sau đó, khi hung tin báo về, rằng Lý Tử gặp nạn, đã mất tích thì nàng mới bắt đầu suy sụp...

Ngày qua ngày, nàng mỏi mòn ngóng trông tin tức. Bên chậu hoa, hằng đêm nàng nỉ non than khóc. Nàng nhìn hoa nở, rồi lại nhìn hoa tàn. Tháng này sang tháng khác, năm này qua năm khác... 

Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Bảy năm sau, Tư Mệnh chết. 

Kể từ hôm đó trở đi, bông hoa kia cũng phát sinh biến đổi. Cành, lá và cả hoa của nó đều chuyển thành màu đen. Chu kỳ sinh trưởng cũng là như vậy. Bảy năm hoa mới nở một lần, nở xong, đoá hoa ấy sẽ tồn tại bảy năm rồi mới tàn lụi...

Người ta nói linh hồn Tư Mệnh đã quyện cùng bông hoa. Nàng vẫn tiếp tục chờ đợi. Cái ngày Lý Tử trở về, bông hoa tự khắc sẽ trở về nguyên dạng. Cành lá sẽ xanh, cánh hoa sẽ đỏ...

Chương 293: Đưa tới tai hoạ

Trong màu đen tăm tối, ba người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Lệ Thắng Nam lặng lẽ bước đi, khá là thận trọng. 

Cứ thế, bọn họ đi mãi... đi mãi, tận đến khi phát hiện ra một hạp cốc với một hang động bên trong. Không lớn nhưng được cái kín đáo khó tìm. Quả thực rất thích hợp để làm nơi trú ẩn. 

Sau khi thăm dò hạp cốc bên dưới một đỗi, Chu Đại Trù quay lên, nói với Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam: "Tiểu Ngư, Lệ sư tỷ, ta cảm thấy hạp cốc này rất được, có thể dùng làm nơi trú ẩn".

"Đại Trù." - Lệ Thắng Nam nghe xong thì hỏi - "Liệu có an toàn không?".

"Sư tỷ đừng quá lo lắng. Vị trí bây của chúng ta hiện giờ đã cách chỗ cũ rất xa rồi, tin tưởng quái thú kia sẽ chẳng dễ dàng gì mà lần ra được đâu".

"Lệ sư tỷ, Đại Trù sư huynh nói đúng đấy. Sư tỷ đừng quá lo lắng".

Trước sau được hai vị sư đệ trấn an, trong lòng Lệ Thắng Nam cũng đã phần nào buông lỏng. Nàng nhẹ gật đầu: "Vậy cứ theo ý hai vị sư đệ đi".

Đã có được sự đồng thuận của Lệ Thắng Nam, Chu Đại Trù chính thức quyết định dừng chân. Vẫn là người dẫn đầu, hắn xoay người, lần nữa tiến xuống hạp cốc bên dưới.

Nhưng chính lúc này, tại khoảnh khắc Chu Đại Trù hắn vừa xoay lưng thì chuyện ngoài ý muốn đã phát sinh. Phía bên trái, trong màn đêm sâu thẳm, một vệt lưu quang đang hướng bên này tiến lại. Tốc độ cực nhanh!

Nếu là bình thường, ở bên ngoài mật cảnh, đám người Chu Đại Trù hẳn đã sớm nhận ra. Đáng tiếc, đây lại là bên trong. Bởi do thần thức, linh giác bị hạn chế rất nhiều cộng thêm tốc độ quá nhanh của đạo lưu quang nên khi bọn họ vừa phát hiện được thì nó cũng đã chính thức tiếp cận. 

Dưới những ánh mắt khẩn trương, một thân ảnh quen thuộc đáp xuống. 

...

"Lưu Cảnh Thiên, là ngươi?" Chu Đại Trù nhìn kẻ vừa hiện thân, ngạc nhiên cất tiếng. 

Hắn thật sự không ngờ kẻ sống sót đầu tiên mà mấy người bọn hắn gặp được lại là cái tên đệ tử chân truyền của Kim Kiếm Phong này.

Tại sao không phải là Dương Tiểu Ngọc hay Lâm Oánh, hay Công Tôn Nhược Thủy? Đồ Tự sư huynh cũng được a. 

Lưu Cảnh Thiên? Cái tên này sống hay chết Chu Đại Trù hắn nào có bận tâm...
"Thôi kệ, tình cảnh hiện giờ không được tốt, có thêm tên Lưu Cảnh Thiên này giúp vẫn hơn là chẳng có ai. Gặp người dù sao cũng tốt hơn là gặp quái thú".

Nghĩ vậy, Chu Đại Trù mới tạm thời gạt đi thành kiến, đang toan mở miệng hỏi han thì thần tình chợt biến. Giống như Lưu Cảnh Thiên, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng đối phương vừa từ đó chạy qua. 

Tiếp tục là một đạo lưu quang. Tốc độ so với Lưu Cảnh Thiên vừa rồi có hơn không kém.

Lại một vị đồng môn khác?

Nếu đúng thế thật thì đã may. Khổ nỗi... đó không phải! Kẻ đến, "hắn" không phải con người!

Thân thể loã lồ, cái đầu trọc lóc, sau mông ngoe nguẩy một cái đuôi... Đây rành rành là quái thú - thứ đã săn đuổi mấy người Chu Đại Trù hắn!

Duy nhất khác biệt là quái thú này, nó chẳng phải nam tính như những con đã tấn công bọn họ. Nó là nữ tính, thuộc về giống cái. 

Nhưng đực hay cái, lúc này lại có nghĩa lý gì. Quái thú thì vẫn là quái thú, há lại thiện lương lên được?

Lại nói, con quái thú giống cái vừa xuất hiện đây, nó còn khủng bố hơn cả năm con lần trước cộng lại a!
Phỏng đoán? Là chính miệng kiếm linh Thiên Tà mới nói đấy!

"Chủ nhân, quái thú kia có thực lực tương đương tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ...".

Đấy. Kiếm linh Thiên Tà, nó đã cảnh báo như thế.

Chân nhân hậu kỳ? Là chân nhân hậu kỳ!

Chu Đại Trù, hắn thực là khóc không ra nước mắt. Mới tránh được vở dưa giờ lại đụng trúng vỏ dừa...

Tâm tình kích động, Chu Đại Trù siết chặt nấm tay, giáng thẳng vào mặt Lưu Cảnh Thiên.

"Bốp!".

Sau thanh âm vang dội, Chu Đại Trù giận dữ hét to: "Con mẹ ngươi Lưu Cảnh Thiên! Ta muốn giết ngươi!".

"Đại Trù sư huynh!".

"Tiểu Ngư, đừng có cản ta!".

Gạt phắt người huynh đệ của mình qua một bên, Chu Đại Trù xách theo Thiên Tà sấn tới, vậy mà thực sự bổ xuống đầu Lưu Cảnh Thiên.

Đứng trước đại địch, còn chưa đánh đã phát sinh xung đột nội bộ, đây vốn là điều đại kỵ. Hành động của Chu Đại Trù, nó rõ ràng chẳng lý trí chút nào. Tuy nhiên...

Không thoả thì sao? Chu Đại Trù hắn vẫn cứ muốn làm như thế đấy. Cái tên khốn Lưu Cảnh Thiên kia, hắn vốn đang bị quái thú truy đuổi, vậy mà còn đáp xuống chỗ này. Đáp xuống xong cũng không thèm tri hô một chữ nào...

Đây là ý gì? Hắn muốn lôi mấy người bọn họ vào! Nói không chừng còn tính dùng bọn họ để thay hắn cản chân quái thú!

Khó khăn lắm... Khó khăn lắm mấy người bọn họ mới qua được một kiếp, vậy mà giờ... Chân nhân hậu kỳ, đấy đâu phải cấp bậc mà bọn họ có khả năng chống lại...

Chương 294: Từng người gục ngã

"Lưu Cảnh Thiên, cái tên khốn nhà ngươi!".

"Keng!". 

Đứng trước cơn giận của họ Chu, Lưu Cảnh Thiên cũng vội vàng vung gươm chống đỡ. Mượn dư lực từ đòn va chạm, hắn thoái lui về sau, kế đấy thì... quay đầu bỏ chạy.

Phải, đúng như những gì Chu Đại Trù nghĩ, mục đích của Lưu Cảnh Thiên hắn chỉ là muốn lợi dụng các đồng môn của mình để giữ chân quái thú mà thôi. Vốn dĩ hắn còn tính đợi thêm một chút, chờ cho mấy người Chu Đại Trù cùng quái thú giao chiến rồi mới âm thầm đào tẩu, nhưng với tình huống hiện tại... Sau khi nghe cảnh báo của kiếm linh Thiên Tà và chứng kiến cơn giận của Chu Đại Trù, Lưu Cảnh Thiên hắn đã thay đổi chủ ý. Hắn phải thay đổi chủ ý. 

Chân nhân cảnh hậu kỳ? Thực lực quái thú còn hơn xa so với những gì hắn nghĩ. Đừng nói một Lưu Cảnh Thiên, cho dù cả tá Lưu Cảnh Thiên cộng lại cũng tuyệt chẳng thể nào đối phó được. 

Để bảo toàn tánh mạng của mình, Lưu Cảnh Thiên hắn phải chạy. Chạy càng xa càng tốt. 

Ý thức được hung hiểm lớn tới độ nào, Lưu Cảnh Thiên đâu còn dám bảo lưu chút gì, lập tức xuất ra đại thủ đoạn. Chỉ thấy hắn hô khẽ một tiếng, cả người đã liền tan ra, hoá thành một đám máu tươi. Thần thông rất giống với huyết độn của Âm Tiểu Linh, của Đồ Tam Nương...

Trông thấy cảnh ấy, ở phía sau, Chu Đại Trù càng thêm căm phẫn. Nhưng chẳng cần hắn ra tay thì một kẻ khác đã thay hắn truy đuổi.

Là quái thú.

...

"Tiểu Ngư, mau chạy!".

Tuy có hơi bất ngờ về động thái của quái thú nhưng Chu Đại Trù đã rất nhanh liền phản ứng. Nhân lúc quái thú đuổi theo Lưu Cảnh Thiên, hắn liền giục Lăng Tiểu Ngư thiêu đốt chân nguyên, dùng tốc độ tối đa chạy về một hướng khác. 

Tất nhiên, Lăng Tiểu Ngư không có ý kiến gì, khẩn trương làm theo. 

Chỉ là... Bọn họ nhanh, nhưng quái thú, nó còn nhanh hơn.

Những tưởng sẽ phải mất một khoảng thời gian quái thú mới quay lại thì không, chỉ vài giây ngăn ngủi nó đã tóm gọn Lưu Cảnh Thiên, bất kể hắn có đang thi triển một loại độn pháp rất đỗi cao minh đi nữa. 

Dễ thấy, thời điểm truy đuổi trước đó quái thú vẫn bảo lưu thực lực. Hiện tại mới đúng là tốc độ chân chính của nó. Có lẽ... nó không muốn để cho bất kỳ con mồi nào chạy thoát. 

"Khúc khúc...".

Chặn ngay trước mặt ba người Chu Đại Trù, quái thú phát ra những thanh âm quái dị. Miệng cười giễu cợt, nó đem Lưu Cảnh Thiên ném qua. 

Nếu là một vị đồng môn khác, Chu Đại Trù nhất định sẽ dang tay đón lấy, đáng tiếc đây lại là Lưu Cảnh Thiên - kẻ muốn dùng bọn họ làm vật thế mạng...

Rất không nể tình, Chu Đại Trù vung lên cánh tay tròn trịa, bồi thêm một đấm.

"Binh!"."Ư...!".

Vốn đã bị quái thú tổn thương, nay lại dính thêm một đấm của Chu Đại Trù, Lưu Cảnh Thiên tức thì hộc ra một ngụm máu tươi, rơi thẳng xuống đất. 

...

"Khúc khúc...".

Chừng như cảm thấy thú vị về những gì mình vừa chứng kiến, quái thú nhe răng ra cười. Cười xong, nó lè lưỡi liếm môi, thèm thuồng nhìn ba người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Lệ Thắng Nam.

Cực độ khẩn trương, Chu Đại Trù nắm chặt Thiên Tà, bảo: "Tiểu Ngư, ta sẽ giữ chân nó, ngươi hãy mang Lệ sư tỷ chạy trước".

"Sư huynh không được! Đệ sao có thể để huynh lại chịu chết...".

"Tiểu Ngư, ngươi nói gì vậy chứ..." - Dù nội tâm đang vô cùng lo lắng nhưng Chu Đại Trù vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười - "Ngươi nghĩ sư huynh ta là ai? Ta sao có thể dễ dàng bị quái thú ăn thịt được. Lần trước còn không phải chính ta đã đoạn hậu...".

Chuyện lần trước, Lăng Tiểu Ngư đương nhiên nhớ rõ. Nhưng hoàn cảnh hiện giờ đâu giống lúc đó... 

Quái thú lần này có thực lực cao hơn rất nhiều. Chân nhân cảnh hậu kỳ, cấp bậc ấy sư huynh hắn tuyệt vô phương chống đỡ.

Kẻ ngu cũng biết, Chu Đại Trù đây là đang muốn hi sinh đoạn hậu...
"Sư huynh, không được. Muốn đi cùng đi, muốn ở cùng ở. Đệ sẽ không bỏ huynh lại một mình đâu".

"Tiểu Ngư, ngươi... Cẩn thận!".

Thanh âm biến đổi, Chu Đại Trù bỏ ngang câu nói, vung tay đem người huynh đệ của mình đẩy ra.

Quái thú, nó đã bắt đầu tấn công.

...

"Sư huynh!".

Trông thấy Chu Đại Trù trúng phải độc thủ của quái thú, Lăng Tiểu Ngư không kịp nghĩ nhiều, vội vàng ứng cứu. 

Lẽ dĩ nhiên, với tu vi vấn đỉnh trung kỳ của mình, hắn sẽ không cách nào ngăn nổi.

Trên thực tế, Lăng Tiểu Ngư hắn còn chưa kịp tiếp cận Chu Đại Trù thì đã bị quái thú đánh cho một phát khiến phải ngã lăn ra rồi. 

...

"Tiểu Ngư...!".

Nhìn vết máu vừa trào ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư, Lệ Thắng Nam hốt hoảng hô lên. 

...

"Đừng...!".

Và, lại một lần nữa, Lệ Thắng Nam bất lực kinh hô. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã vừa mới bị quái thú nắm cổ xách lên. 

...

"Buông hắn ra!".

Cực độ lo lắng, trong giây phút ý trung nhân cận kề sinh tử, Lệ Thắng Nam dùng tất cả chút sức lực cuối cùng bật dậy. Nhưng... cũng chẳng để làm gì. Đơn giản là chỉ nháy mắt sau, bụng nàng đã bị quái thú xuyên thủng, gục tại đương trường.

Chương 295: Thao thiết lại hiện

"Lệ sư tỷ!".

"Khúc khúc...".

Tựa như chế nhạo, trong tiếng hô bất lực của Lăng Tiểu Ngư, quái thú cười to. Thân ảnh gầy gò tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì nó đã ở ngay trước mặt hắn, vươn yêu trảo vồ tới. 

"Tiểu Ngư!".

Những tưởng dưới yêu trảo của quái thú, Lăng Tiểu Ngư sẽ phải chịu thêm thương tổn thì không, có người đã đẩy hắn ra, thay hắn ngăn chặn. 

...

"Grừ...".

Dường nhu tức giận trước sự can thiệp của Chu Đại Trù, quái thú nhe răng gầm gừ. Với lực đạo đã tăng thêm gấp bội, nó vung tay tát mạnh. 

"Keng!".

Tức khắc, Thiên Tà bị đánh văng khỏi tay Chu Đại Trù. 

Mất đi vũ khí, Chu Đại Trù cũng chẳng hơn gì miếng đậu hũ mềm trong mắt quái thú. Không quá khó khăn, nó chỉ vung tay lần thứ hai đã liền khiến cho họ Chu trào máu họng.

"Sư huynh!".

Há có thể đứng nhìn huynh đệ mình bị sát hại, dù bị trọng thương, Lăng Tiểu Ngư vẫn liều mình lao tới. 

Kết quả thì... cũng giống y như trước. Hắn lại bị quái thú đánh bay. Gần như gục ngã.

...

"Khúc khúc...".

Tiếng cười khoái chí cất lên, quái thú dời mắt lên người Chu Đại Trù. Nó lè lưỡi liếm quanh mấy lượt, rồi đột ngột đem tay áo Chu Đại Trù xé toạc. 

Miệng há rộng, nó cắn, hay có lẽ nên gọi là táp mạnh một cái.

"A a a...!".

Da thịt bị quái thú cắn ăn, Chu Đại Trù đau đớn kêu lên. 

Nhưng tiếng kêu la, bộ dáng thống khổ, chúng chỉ càng làm cho quái thú thích chí. 

Như không muốn họ Chu ngừng la hét, quái thú giơ ra cánh tay phải gầy gò, đâm vào bụng hắn. 

"A a a...!".
...

"Khúc khúc...!".

"Khúc khúc khúc...!!".

...

"Dừng... lại...".

Trong tràng thanh âm hỗn tạp, có đau đớn, có khoái trá, đang nằm dưới đất, Lăng Tiểu Ngư khó khăn mở miệng, cố gắng gượng dậy. Lúc này, ẩn dưới Phượng Nghi, hai dấu ấn hắc - bạch song ngư cũng dần sáng lên. 

Không nghi ngờ gì nữa, Lăng Tiểu Ngư, hắn đang tiến hành câu thông với hai cỗ lực lượng kỳ dị bên trong lòng bàn tay mình - thứ đã luôn khiến hắn cảm thấy bất an, lo sợ. 

Nhưng, dẫu có cố kị hơn nữa thì hắn cũng phải làm như vậy. Hắn không thể trơ mắt nhìn Chu Đại Trù chết được. Trên đời này, trừ bỏ Yến cô cô ra thì thân cận với hắn nhất, đối tốt với Lăng Tiểu Ngư hắn nhất chỉ có hai người: Dương Tiểu Ngọc - người bạn thanh mai trúc mã của hắn và Chu Đại Trù - vị sư huynh cùng hắn bái nhập tiên môn một ngày. Hai người bọn họ, cân lượng thậm chí còn nhỉnh hơn cả Lăng Thanh Trúc - sư phụ hắn nữa.

Chết ư?

Không. Bất kể trả giá thế nào Lăng Tiểu Ngư hắn cũng phải cứu Chu Đại Trù!

"Sức mạnh... Ta cần sức mạnh!".

"Ong!".

"Ong!".

Hưởng ứng lời kêu gọi của Lăng Tiểu Ngư, từ nơi sâu thẳm, những tiếng ngân trầm thấp cất lên. Nhưng, chính tại lúc này, khi mà đôi hắc - bạch song ngư sắp chuyển hoá thì dị biến bất ngờ phát sinh. Tất cả đến từ Chu Đại Trù. 

Vốn đang bị quái thú cắn xé, Chu Đại Trù bỗng hét dài một tiếng. Không phải đau đớn thống khổ mà là cuồng nộ. Thanh âm kia, nó đầy giận dữ. 

Một cỗ khí tức hung lệ cấp tốc bành trướng, trong sự kinh ngạc của Lăng Tiểu Ngư, của Lưu Cảnh Thiên, Chu Đại Trù vậy mà đem quái thú chấn bay. 

...

"N-Này... Này...".

Chứng kiến cảnh tượng vừa phát sinh, cách đó một đoạn, Lưu Cảnh Thiên trợn mắt há mồm, nói chẳng thành lời. 

Hắn không hiểu. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra...

Chu Đại Trù - một tiểu tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ - lại đánh bật quái thú - kẻ có thực lực ngang ngửa chân nhân cảnh hậu kỳ? Đây là khái niệm gì?

May mắn nhất thời ư?

Nếu đấy là may mắn thì cỗ khí tức khủng bố đang lan toả kia, nó làm sao giải thích?

...

"Sư huynh...".

Giống như họ Lưu bên kia, Lăng Tiểu Ngư bên này cũng vô phương lý giải được. Hắn chỉ biết là Chu Đại Trù bây giờ dường như đã không còn là vị sư huynh mà hắn biết nữa rồi. 

Trước mắt hắn, đang hiện hữu có chăng là một cỗ khí tức tà ác hung lệ, một con quái vật sặc mùi máu tanh.

Đừng nghĩ chỉ là ví von. Là thật đấy. Chu Đại Trù, hắn đang dần biến đổi...

Bắt đầu là đôi mắt chuyển thành màu đen như mực; tiếp đến tay chân, mình mẩy nhanh chóng to ra... Từ đầu tới chân, từ trước ra sau, tất cả đều biến đổi...

Và, khi sự chuyển hoá đã xong xuôi...

Hình ảnh mập mạp quen thuộc của Chu Đại Trù đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó, kẻ đang hiện diện đây lại là một sinh vật vô cùng đáng sợ.

Sinh vật này mặt mày dữ tợn, hai mắt sáng ngời, dáng vẻ thịnh nộ, mũi lồi ra, hai tai như hai cục thịt; trên đầu có một đôi sừng uốn lượn, khá giống sừng trâu, hai chân cũng uốn lượn vô định phương hướng, móng sắc như móng hổ; miệng lớn nhe ra, răng nhọn như lưỡi cưa...

Hung thú!

Đại hung Thao Thiết!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau