TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 286 - Chương 290

Chương 286: Huyết Ảnh Kinh Hiện

"Ngươi.... Thật ra ngươi là ai?!".

"Ta?".

Đáp lại Tô Đông Vũ, Âm Tiểu Linh nhoẻn miệng: "Tô sư huynh, ngươi hỏi gì lạ vậy? Ta không phải là Công Tôn Nhược Thủy - vị sư muội khả ái của ngươi sao?". 

"Công Tôn Nhược Thủy, chỉ sợ nàng đã bị ngươi sát hại rồi".

"Bộp bộp bộp...".

Âm Tiểu Linh vỗ tay tán thưởng: "Ồ... Tô sư huynh thông minh quá, đoán cái trúng ngay".

...

"Ngươi đến cùng là yêu nhân phương nào, tại sao lại ra tay với môn nhân Thiên Kiếm ta?".

"Yêu nhân?".

Tiếu ý tắt lịm, Âm Tiểu Linh rất không bằng lòng: "Tô Đông Vũ, hai chữ yêu nhân này nghe chói tai lắm đấy".

"Hừ, yêu nhân... Tô Đông Vũ ngươi cảm thấy bản thân tốt đẹp lắm sao? Tỏ tình với sư muội, sư muội không ưng liền muốn ra tay đánh lén, còn toan cưỡng bức... Tiền dâm hậu sát, đây quả là hành vi "tốt đẹp" của môn nhân chính giáo nhỉ?".

...

"Tô Đông Vũ, vốn ta còn muốn lợi dụng ngươi để dò la tin tức, nhưng xem ra bây giờ thì không được rồi".

"Ngươi tính giết ta?".

"Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?".

Âm Tiểu Linh nhìn Tô Đông Vũ như nhìn một kẻ thiểu năng: "Tô Đông Vũ, ngươi quá ngu ngốc rồi. Ngay cả thánh nữ ma giáo mà ngươi cũng dám đánh chủ ý... Nói cho ngươi biết, những kẻ có mắt không tròng giống như ngươi, xưa giờ Âm Tiểu Linh ta đây giết cũng chẳng ít".

"Thánh nữ ma giáo... Yêu nữ ngươi quả nhiên là người trong tà đạo".

"Phải, ta chính là tà đạo chi nhân đấy. Rồi sao?".

Âm Tiểu Linh dừng một chút, rồi nói tiếp: "Nếu như Tô Đông Vũ ngươi tò mò thì ta cũng không ngại nói cho ngươi biết. Ừm, coi như giúp ngươi tường minh, tránh xuống âm phủ bị Diêm vương tra hỏi lại ú ớ".

"Nghe cho kỹ. Ta họ Âm, tên Tiểu Linh, là thánh nữ hiện thời của Huyết Sát Giáo. Mục tiêu của giáo ta chính là tiêu diệt những kẻ tự nhận danh môn chính phái như Thiên Kiếm Môn các ngươi".

Thế nào? Tô Đông Vũ ngươi còn muốn biết thêm gì nữa không?"....

"Nếu như ngươi đã không còn gì muốn hỏi, vậy thì...".

"Khoan đã!".

Rất hào phóng, Âm Tiểu Linh đình chỉ thu tay, bảo: "Còn muốn nói à? Được rồi, ngươi cứ trăn trối đi".

Tô Đông Vũ một bên âm thầm tích súc lực lượng, vận hành bí pháp một bên cố gắng kéo dài thời gian. Hẳn hỏi: "Âm Tiểu Linh phải không? Ta có chút thắc mắc. Thiên Kiếm Môn ta có chấp pháp giả tiềm hành ngày đêm canh giữ, ngươi làm sao xâm nhập được?".

"Đây là câu hỏi của ngươi?".

Âm Tiểu Linh không giấu vẻ ngạc nhiên: "Tô Đông Vũ, ngươi thật bị thiểu năng à?".

"Tại sao ta vượt qua được sự cảnh giới? Cái này chẳng phải là bởi đám chấp pháp giả kia của các ngươi quá kém cỏi?".

Mặc người mắng chửi, Tô Đông Vũ vẫn tiếp tục kiên trì: "Vậy... tại sao ngươi lại xâm nhập Thiên Kiếm Môn? Tại sao lại cải trang Công Tôn Nhược Thủy? Ngươi lẽ nào muốn điều tra bí mật của Hoá Long Trì?".

Lần này thì Âm Tiểu Linh triệt để im lặng. 

Sau tầm năm bảy giây lặng im, nàng lắc đầu cảm khái: "Haizz... Bây giờ thì ta đã có thể khẳng định, Tô Đông Vũ ngươi được Cơ Thành Tử thu nhận làm đệ tử chân truyền chắc chắn không phải vì ngươi tư chất hơn người mà là do giữa các ngươi có quan hệ mờ ám. Hmm... Có khi ngươi là đứa con rơi của hắn cũng không chừng".

"Mục đích ta cải trang làm Công Tôn Nhược Thủy chỉ để điều tra bí mật Hoá Long Trì? Bộ ta nông cạn tới vậy?... Hừ... Chẳng qua là ta muốn nhìn xem đầu gỗ một chút nên mới tiện thể đi vào thôi".Đầu gỗ?

Nắm bắt thông tin, Tô Đông Vũ nhớ lại...

"Âm Tiểu Linh, đầu gỗ mà ngươi nói hẳn là Lăng Tiểu Ngư đi". 

"Phải, đúng là hắn đấy".

"Ngươi và hắn, giữa các ngươi có quan hệ gì?".

"Quan hệ gì à?".

Âm Tiểu Linh khoanh tay chống cằm, nghĩ một hồi thì nói: "Chúng ta hẳn là thiên duyên tiền định đi".

"Oáp...".

Che miệng ngáp dài, nàng chuyển ý: "Được rồi. Kéo lâu như vậy, ta nghĩ Tô Đông Vũ ngươi hẳn cũng đủ thời gian để chuẩn bị rồi".

"Có thủ đoạn gì thì xuất nốt ra đi. Để ta xem thử bản lãnh của kẻ từng là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn sẽ khủng khiếp tới cỡ nào".

Đã không còn đường lui, Tô Đông Vũ cắn răng, chính thức triển khai bí pháp.

Trên cơ thể hắn, gân xanh chợt nổi lên cuồn cuộn, đồng tử nhanh chóng chuyển sang màu đỏ. Kế đấy, máu từ đâu chẳng rõ đột nhiên hiện ra, rồi tụ lại thành một đám lớn bao quanh người hắn. Trông ghê rợn vô cùng.

Nó quỷ dị tới nỗi khiến cho người đứng nơi đối diện là Âm Tiểu Linh cũng phải mở to hai mắt...

Khiếp sợ? Không. Nàng kinh ngạc.

Âm Tiểu Linh, có nghĩ thế nào nàng cũng không sao hình dung ra được cảnh tượng sẽ là như vầy. Cỗ khí tức kia, đám máu tươi ấy, chúng rõ ràng... Rõ ràng là pháp môn của Huyết Linh Tông: Huyết Ảnh Tu La Công!

Hơn hai trăm năm trước, thời mà Huyết Linh Tông còn chưa bị lục đại tông môn tiêu diệt, phụ thân Âm Thiên Chiếu của nàng chính là dựa vào bộ công pháp thần diệu này tung hoành thiên hạ, xưng bá một phương.

Tại sao? 

Tại sao pháp môn của Huyết Linh Tông lại đang được thi triển bởi một tên đệ tử danh môn, thuộc giới chính đạo?

Tô Đông Vũ, hắn rốt cuộc là ai?

Chương 287: Quỳ gối xin tha

Rung động qua đi, hay đúng hơn là Âm Tiểu Linh đã chủ động đem nó dẹp đi. Trong hoàn cảnh này, nàng không được phép phân tâm. Trước mắt, nàng cần phải đem Tô Đông Vũ bắt giữ, rồi mới tính tiếp...

Bộ dáng mười phần nghiêm túc, Âm Tiểu Linh chính thức động thủ. Từ trên tay nàng, một binh phù mặt quỷ đã vừa mới được gọi ra. 

Nắm Bách Quỷ Binh Phù trong tay, nàng niệm pháp quyết, tay chỉ về phía trước:

"Sát!".

Một tiếng "Sát" vừa ra thì từ bên trong phù binh, mười bóng đen lập tức xuất hiện, tất cả đồng loạt nhe nanh múa vuốt lao vào tấn công Tô Đông Vũ.

Một trận chiến khốc liệt liền diễn ra.

Màu đen của u linh, màu đỏ của máu, chúng trộn lẫn vào nhau, không ngừng dịch chuyển. Từ bên trong đám hỗn hộn ấy, cứ chốc chốc một tiếng hét thảm lại cất lên. Đúng là của Tô Đông Vũ. 

Coi bộ trong trận chiến này, họ Tô chẳng chiếm được bao nhiêu ưu thế. 

Đồng ý là từ nãy giờ hắn đã tiêu diệt được ba u linh rồi, tuy nhiên, đấy là tất cả những gì hắn có khả năng làm được. Khác xa hoàn toàn so với những gì hắn kỳ vọng. 

Vốn dĩ Tô Đông Vũ muốn trực tiếp tấn công Âm Tiểu Linh cơ. Theo hắn nghĩ, có thể Âm Tiểu Linh nàng chỉ dựa vào pháp bảo, chứ bản lĩnh chân chính cũng không quá đáng sợ, tiếp cận nàng nói không chừng sẽ giúp đảo ngược tình thế.

Tiếc thay... Lý thuyết thì vẫn chỉ là lý thuyết. Tô Đông Vũ, hắn làm gì có cơ hội để thực hiện hay là kiểm chứng. Tiếp cận Âm Tiểu Linh? Cái đám u linh kia, chúng há lại tốt bụng nhường đường?

Thực tế thì bọn chúng đã liên tiếp tấn công, và hiện vẫn liên tiếp tấn công. Từ đầu tới cuối chúng chẳng để cho đối thủ của mình có cơ hội luồn lách. Với sự bủa vây hung hãn ấy, Tô Đông Vũ muốn thoát ra trừ phi là phải tiêu diệt toàn bộ. Nhưng... hắn làm nổi sao?

Như đã nói, ba - đấy đã là số u linh cực hạn mà Tô Đông Vũ có khả năng tiêu diệt rồi. Hiện tại, ngay lúc này, hắn đã chính thức bất lực trước thủ đoạn quá ghê gớm của Âm Tiểu Linh. Sống được, hết thảy là nhờ vào ý nguyện của nàng mà thôi.

"Sột soạt...".

Bước chân chậm rãi, Âm Tiểu Linh từ tốn tiến về phía họ Tô - kẻ hiện đã trọng thương và đang bị các quỷ binh của mình vây khốn.

"Tô Đông Vũ." - Nàng nói - "Trả lời ta. Tại sao ngươi lại biết Huyết Ảnh Tu La Công?".
"Huyết Ảnh Tu La Công?".

Tô Đông Vũ ngẩng đầu lên: "Ngươi đang nói gì?".

"Đừng có giả đò. Thần thông mà ngươi mới vừa thi triển, nó rõ ràng là pháp môn của Huyết Linh Tông, vốn nằm bên trong Huyết Ảnh Tu La Công. Nói! Ngươi tại sao lại biết?!".

"Ngươi... khục...".

Tô Đông Vũ lấy tay quẹt ngang miệng để lau đi một phần máu tươi vừa chảy ra, trong lòng ngờ vực: "Ý ngươi nói là Bá Thể Quyết?".

"Bá Thể Quyết?" - Âm Tiểu Linh tiếp tục truy vấn - "Ai nói với ngươi nó là Bá Thể Quyết?".

Lần này thì Tô Đông Vũ không đáp ngay. Hắn thử dò xét: "Nếu... Nếu ta nói cho ngươi biết... liệu ngươi có thể... có thể tha cho ta...".

"Tô Đông Vũ, ngươi nghĩ ngươi có tư cách để ra điều kiện với ta?".

Âm Tiểu Linh dứt khoát: "Ngươi có hai lựa chọn: hoặc tự mình nói ra hoặc để ta động thủ. Sưu hồn thuật ta cũng không phải không biết".
...

Dạ hết sức bất cam nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Tô Đông Vũ còn biết làm sao hơn. Trước mắt, hắn cần phải bảo toàn mạng sống. Bằng mọi giá.

Thầm cắn răng, Tô Đông Vũ chợt đổi cách xưng hô: "Thánh nữ, Đông Vũ tự biết phận mình, nào dám ra điều kiện với thánh nữ. Đông Vũ chỉ là... chỉ là vẫn chưa muốn chết...".

"Ồ...".

Trong mắt ánh lên một tia khác lạ, Âm Tiểu Linh hoà hoãn trở lại: "Nói tiếp đi".

"Thánh nữ." - Họ Tô tiếp tục - "Chỉ cần người tha chết cho ta, Đông Vũ ta tình nguyện bái nhập thánh giáo, cả đời trung thành với thánh nữ, sẽ nghe theo mọi sai khiến của người".

...

"Tô Đông Vũ, ta nhớ ngươi là đệ tử chân truyền của Kim Kiếm Phong, là người được Cơ Thành Tử yêu mến nhất. Hắn ta đặt rất nhiều kỳ vọng trên người ngươi a".

"Một đệ tử danh môn như ngươi lại muốn gia nhập ma giáo chúng ta... Tô Đông Vũ, ngươi không sợ bị người đời nguyền rủa, bị đồng môn Thiên Kiếm đuổi giết hay sao?".

"Chim khôn chọn cành mà đậu." Đáp lại những câu hỏi của Âm Tiểu Linh, Tô Đông Vũ kiên định nói ra.

Mà, đâu chỉ nói không không; chân hắn, nó còn quỳ xuống nữa cơ.

Đường đường là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm - thiên hạ đệ nhất tông môn hiện thời - lại cúi đầu quỳ bái một thánh nữ ma giáo... Quả là đáng thẹn lắm thay.

Danh dự, tôn nghiêm, Tô Đông Vũ hắn đã vứt đi đâu rồi? Di huấn của tổ sư, lời thề vì chính đạo, hắn đã ném đi đâu?

Dám cá nếu Cơ Thành Tử trông thấy cảnh này, khẳng định hắn sẽ vô cùng kích động. Còn những đệ tử Thiên Kiếm, bọn họ hẳn cũng sẽ cực kỳ thất vọng, và phẫn nộ.

Chỉ là... ai thèm bận tâm chứ?

Chương 288: Nồng đậm hoài nghi

Tô Đông Vũ, hắn chưa muốn chết. Hắn cần phải tự cứu lấy mình, bằng mọi giá. 

Danh dự? Tôn nghiêm? Có ăn được không?

Di huấn tổ sư? Lời thề vì chính đạo? Chúng quan trọng hơn mạng sống sao? 

Người chết thì còn làm gì được nữa chứ? Chỉ có người sống mới xoay chuyển được càn khôn. Vì lẽ đó, Tô Đông Vũ hắn phải giữ lại cái mạng này. Hắn thà sống quỳ chứ tuyệt không cam chết đứng!

"Thánh nữ." - Vẫn trong tư thế quỳ gối như cũ, Tô Đông Vũ nói tiếp - "Vừa rồi kiến thức qua thủ đoạn của người, Đông Vũ tin tưởng thế lực sau lưng người tuyệt không kém hơn lục đại tông môn. Đông Vũ dẫu có thoát ly Thiên Kiếm để gia nhập thánh giáo của người, thiết nghĩ cũng là lựa chọn sáng suốt".

"Lại nói, thánh nữ tài cao chí lớn, lục đại tông môn há có thể so bì?".

"Thánh nữ minh giám, Đông Vũ cam tâm tình nguyện phò tá cho người...".

...

"Tô Đông Vũ, công phu nịnh hót của ngươi cũng ghê gớm lắm. Mấy lời ngươi vừa nói, quả thực đã tác động đến tâm tình của ta".

Qua một đỗi cân nhắc, Âm Tiểu Linh cuối cùng cũng có quyết định.

"Thôi được rồi, thấy ngươi thành khẩn như vậy, bổn thánh nữ sẽ cho ngươi một cơ hội".

"Tô Đông Vũ, ngươi nghe cho kỹ. Bây giờ ta hỏi, ngươi có nghĩa vụ trả lời. Sống hay chết, có thể gia nhập giáo ta hay không, hết thảy đều phụ thuộc vào mức độ thành khẩn của ngươi. Ngươi hiểu rồi chứ?".

"Đông Vũ đã hiểu".

"Vậy thì tốt".

Và như thế, Âm Tiểu Linh bắt đầu tra hỏi...

"Giờ thì nói ta biết, cái mà ngươi ngộ nhận là "Bá Thể Quyết" kia, Tô Đông Vũ ngươi từ đâu mà học được?".

"Bẩm thánh nữ, là sư phụ đã truyền dạy cho ta".

"Cơ Thành Tử?".

"Không phải ông ấy." - Tô Đông Vũ lắc đầu - "Thánh nữ, sư phụ mà ta nói là một người khác".

"Tô Đông Vũ, sư phụ của ngươi cũng nhiều quá nhỉ?".

Không để Âm Tiểu Linh phải chờ đợi, Tô Đông Vũ nói ra rõ ràng: "Thánh nữ, vị sư phụ mà ta đang nói, y không phải môn nhân Thiên Kiếm. Thật ra... Thật ra lai lịch của y, ngay cả ta cũng chẳng biết"."Không biết? Ta tưởng các ngươi là sư đồ?" - Âm Tiểu Linh nhíu mày - "Tô Đông Vũ, ngươi hình như hơi thiếu thành ý nhỉ?".

"Thánh nữ minh xét".

Tô Đông Vũ khẩn trương: "Thánh nữ, toàn bộ những lời ta nói đều là thật. Đông Vũ ta tuyệt không dám qua mặt thánh nữ...".

...

"Hừm... Vậy hãy giải thích cho ta nghe. Tại sao đến sư phụ mình mà ngươi cũng không nhận thức được?".

"Chuyện này...".

Tô Đông Vũ thoáng hồi tưởng, rồi đáp: "Thánh nữ có điều không biết, vị sư phụ này của ta rất đỗi thần bí, chỉ thỉnh thoảng mới tìm đến ta... Lúc nào đến y cũng đều mặc y phục dạ hành, lại còn đeo một chiếc mặt nạ quỷ có công dụng ngăn chặn thần thức, bởi thế cho nên... Tướng mạo, hình dáng của y ra sao, ta thực là chẳng thể nào biết được".

...

Âm Tiểu Linh nghe xong thì lâm vào trầm mặc. Nàng đang rất đỗi nghi hoặc...

"Mặt nạ quỷ, y phục dạ hành, lẽ nào là mẫu thân...".

Suy đoán này của Âm Tiểu Linh nàng hoàn toàn có cơ sở. Những đặc điểm mà Tô Đông Vũ vừa miêu tả, nó quả rất giống hình dạng của mẫu thân nàng mỗi lần cải trang ra ngoài hành sự. Tất nhiên, phục trang chỉ là thứ yếu, cái chính ở đây là Bá Thể Quyết, hay đúng hơn là Huyết Ảnh Tu La Công mà Tô Đông Vũ học được.
Trên đời này, trừ bỏ phụ thân Âm Thiên Chiếu của nàng ra thì cũng chỉ còn hai người biết được loại công pháp thần diệu ấy: mẫu thân và nàng. Mà nàng thì đâu có truyền dạy cho ai...

"Đây là việc tốt của mẫu thân mình sao? Tô Đông Vũ hắn là một nước cờ của mẫu thân?".

"Thế nhưng... Mẫu thân đã xếp đặt lúc nào? Tại sao trước giờ không nghe người nhắc đến? Thậm chí chuyến này xâm nhập Thiên Kiếm Môn điều tra cũng không thấy nhắc nhở gì...".

Để xác minh mọi chuyện, Âm Tiểu Linh hướng kẻ đang quỳ bên dưới truy hỏi: "Tô Đông Vũ, vị sư phụ kia của ngươi, lần đầu tiên ngươi gặp hắn là khi nào?".

"Hồi thánh nữ, lần đầu tiên ta gặp y là khoảng hai năm trước".

"Địa điểm?".

"Ngay tại Kim Kiếm Phong".

"Ngươi chắc chứ?".

"Chắc chắn".

...

Một lần nữa, Âm Tiểu Linh lại phải suy tư. 

Hai năm, đấy rõ ràng không phải là đáp án trùng khớp. Khoảng thời gian này, mẫu thân nàng vốn vẫn thường trực trong giáo, rất ít khi ra ngoài. Mà nếu có ra thì cũng hết sức ngắn ngủi, căn bản chẳng thể dư dả thì giờ đến độ chạy tới Thiên Kiếm Môn thu nhận một tên đệ tử được.

Nhưng, nếu truyền dạy Huyết Ảnh Tu La Công cho Tô Đông Vũ không phải mẫu thân nàng thì là ai? Trên đời này, ngoài nàng và mẫu thân, thực sự vẫn còn kẻ biết Huyết Ảnh Tu La Công? Đối phương là từ đâu mà học được?

Liệu có thật chỉ trùng hợp ngẫu nhiên? Hay là...

"Tô Đông Vũ, tu vi của sư phụ ngươi thế nào? Ngươi biết chứ?".

Tô Đông Vũ ngẫm qua rồi thành thật hồi đáp: "Mặc dù không quá rõ nhưng theo ta đoán thì đạo hạnh của y rất có thể còn cao hơn sư phụ Cơ Thành Tử của ta một bậc. Qua một số lần đối thoại, ý tứ của y đã biểu lộ như thế".

"Nghe ta hỏi tiếp... Trong những lần các ngươi tiếp xúc, kẻ nọ đã đề cập bao nhiêu về cái Bá Thể Quyết kia?".

"Thưa thánh nữ...".

"Trả lời thành thật".

Chương 289: Quái thú hình người

Những gì cần hỏi, Âm Tiểu Linh đều đã hỏi. Câu trả lời nhận được, tuy chưa quá minh bạch nhưng chung quy cũng đủ khiến nàng miễn cưỡng vứa ý. Sau cái gật đầu, nàng nói:

"Tô Đông Vũ, ngươi quả nhiên không làm cho ta thất vọng. Sự thành khẩn của ngươi, bổn thánh nữ ta ghi nhận". 

"Cảm tạ thánh nữ đã tin tưởng".

"Ừm...".

Gật đầu thêm cái nữa, Âm Tiểu Linh cười bảo: "Thôi được rồi. Nể tình ngươi đã thành tâm khai báo sự tình, lại thề thốt trung thành phò tá, bổn thánh nữ sẽ giúp ngươi ra đi nhẹ nhàng".

Đoạn đầu còn tốt, nhưng đến khúc sau, Tô Đông Vũ vừa nghe qua thì khuôn mặt liền đại biến.

"Giúp ngươi ra đi nhẹ nhàng", đây là ý gì? Đối phương vẫn như cũ muốn lấy mạng hắn?

"Thánh nữ, ngươi... Ngươi đã hứa sẽ tha mạng cho ta...".

"Ồ... Ta có hứa thế sao?" - Âm Tiểu Linh tặc lưỡi lắc đầu - "Tô Đông Vũ, ngươi hình như đã hiểu lầm gì rồi. Lúc nãy ta chỉ nói là sẽ xem xét, nào có hứa hẹn gì đâu".

"Âm Tiểu Linh, ngươi xảo trá!".

Đối với lời mắng chửi nọ, Âm Tiểu Linh chẳng những không thấy khó chịu mà còn vui vẻ đón nhận: "À, cảm ơn ngươi đã khen ngợi. Với kẻ trong giới tà đạo bọn ta mà nói, âm hiểm, xảo trá, đấy đều là những lời khen tặng cả đấy".

Chân bước lên, nàng tiếp tục: "Tô Đông Vũ, để ta tiễn ngươi một đoạn".

"Yêu nữ... Đây là ngươi ép ta..." Trong âm thầm, họ Tô nghiến răng căm hận.

Hắn đã quyết định rồi. Hôm nay cho dù chết hắn cũng phải kéo theo nữ nhân độc ác kia. 

...

"Hừm... Tô Đông Vũ ngươi muốn tự bạo sao?".

Trong lòng biết rõ nhưng Âm Tiểu Linh vẫn không chút nào lo sợ. Nàng vẫn như cũ, hai chân đều đặn bước đi. 

Xem ra... Âm Tiểu Linh nàng sớm đã có phương án đối phó rồi. 

...Kẻ tiến người lui, đến khi khoảng cách giữa đôi bên rơi tầm sáu, bảy bước chân gì đấy, Âm Tiểu Linh rốt cuộc dừng lại. Sát ý bộc phát, nàng đang toan xuất thủ thì...

"Xẹt!".

Một thanh âm khe khẽ cất lên, khiến nàng phải vội vàng né tránh. Phải, Âm Tiểu Linh nàng đã bị tấn công. 

Tô Đông Vũ?

Không. Kẻ tập kích, hắn xuất phát từ phía sau.

Thần tình loáng cái đã đổi hẳn, Âm Tiểu Linh ngưng thần quan sát. Chợt, nàng hướng phía bên trái đánh ra một chưởng.

"Oành!".

Khá hiệu quả. Một chưởng kia dù không trúng đích nhưng đã buộc kẻ ẩn nấp phải lộ diện tức thì. Lúc này, nó đang hiện rõ trong tầm mắt Âm Tiểu Linh. 

Là một quái thú. Nó có hình dạng rất giống con người, trừ hai điểm. Thứ nhất, quái thú này có đuôi, di chuyển bằng bốn chân; thứ hai, nó không có lông, theo đúng nghĩa đen.

Toàn thân nó, từ đầu tới chân đều chả có lấy một sợi lông nào cả. Lông tóc, lông mi, lông mày, lông chân, lông tay,..., hết thảy đều không có. Với pháp nhãn của mình, Âm Tiểu Linh hoàn toàn khẳng định điều đó. 

"Thứ quỷ gì đây?".Âm Tiểu Linh thật sự là chẳng tài nào biết được. Mặc dù kiến thức của nàng rất phong phú, nhưng nàng thề là chưa từng trông thấy hay là nghe qua về một sinh vật tương tự thế này.

"Khúc khúc...". 

Trong lúc Âm Tiểu Linh còn đang tự hỏi thì bên kia, nơi đối diện, quái thú bỗng kêu lên mấy tiếng kỳ lạ. Một thứ ngôn ngữ mà nàng vô pháp thông hiểu.

Nhưng, có một điều Âm Tiểu Linh nàng hoàn toàn chắc chắn. Đó là quái thú, nó đang thèm muốn nàng. Trong đôi mắt kia, sự khao khát đang hiện rõ. 

...

"Khúc khúc...".

Sau một hồi đi qua bước lại để quan sát Âm Tiểu Linh, quái thú cuối cùng cũng có hành động. Nó lè lưỡi liếm quanh miệng mình một cái rồi lao thẳng về phía nàng, tiếp nối cuộc tấn công bỏ dở ban nãy.

Bên đây, Âm Tiểu Linh vốn vẫn luôn cảnh giác, nay vừa trông thấy kẻ địch ra tay thì cũng lập tức hành động ngay. Bách Quỷ Binh Phù loé lên, từ bên trong, hơn hai mươi bóng đen cấp tốc lao ra.

...

"Khặc khặc...".

"Khúc khúc...".

Quỷ binh, quái thú, mỗi bên một kiểu, ai nấy phát ra những tiếng kêu đặc dị của mình. Lẽ dĩ nhiên, va chạm không chỉ mỗi thanh âm. Bọn chúng đã đánh nhau rất ác liệt. So với Tô Đông Vũ ban nãy thì tràng cảnh còn kinh tâm động phách hơn nhiều. 

Rõ ràng, tu vị của quái thú vượt xa Tô Đông Vũ. Chí ít nó cũng sở hữu lực lượng tương đương với chân nhân trung kỳ. Khá là đáng lo ngại.

"Thứ quỷ này không ngờ lại ghê gớm như vậy, thậm chí còn kinh khủng hơn cả tu sĩ chân nhân trung kỳ...".

Âm Tiểu Linh càng xem trong lòng càng trầm trọng. Sợ kéo lâu sẽ sinh biến, nàng quyết đoán xuất ra thêm một kiện bảo vật nữa. 

Pháp bảo này, nhìn qua khá giống Bách Quỷ Binh Phù, cũng là màu đen, cũng dạng ấn tín. Khác, duy nhất ở hình ảnh điêu khắc. Nếu như Bách Quỷ Binh Phù là những u linh lệ quỷ thì với bảo ấn này, rồng mới là sinh vật đang uốn lượn xung quanh.

Huyết Ngục Hoả Long Ấn, đấy chính là danh tự của nó.

Chương 290: Trốn chạy

"Huyết Ngục Khai, Ma Thần Hiện!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Âm Tiểu Linh thì dị biến liền phát sinh. Huyết Ngục Hoả Long Ấn sáng lên, con rồng tưởng chỉ là thứ vô tri bỗng bất ngờ cử động.

Thoát ly bảo ấn, hắc long tức thì biến đổi. Từ kích cỡ chỉ lớn bằng ngón tay, loáng cái nó đã dài đến mấy mươi thước. Màu sắc cũng là như thế, chuyển hẳn từ đen sang đỏ, trông yêu dị vô cùng. 

Trong tiếng long ngâm chói tai, dưới sự thao túng của Âm Tiểu Linh, huyết long lao vào cuộc chiến, cùng đám quỷ binh tấn công quái thú. 

Trước sự hợp công ấy, rất nhanh quái thú đã liền bị áp đảo. Hiện giờ, nó đã bắt đầu thoái chí, đang muốn đào tẩu. 

Chỉ là... Âm Tiểu Linh sẽ để nó chạy sao?

Dám động đến Âm Tiểu Linh nàng, tất phải trả giá!

Đã sớm có phương án phòng bị, Âm Tiểu Linh vừa trông thấy quái thú thoái lui thì lập tức sử dụng huyết độn chặn đầu. Trên tay nàng, một cặp song hoàn chợt loé hung quang.

"Xẹt!".

"Xẹt!".

...

Cực kỳ nhanh gọn, chỉ một lát giao đấu thì trận chiến đã liền kết thúc.

Song hoàn trở về nơi tay, Âm Tiểu Linh liếc nhìn thi thể bị cắt đoạn của quái thú, hừ khẽ: "Nghiệt súc".
...

"Làm bẩn hết pháp bảo của ta...".

Âm Tiểu Linh đem vết máu dính trên song hoàn lau đi, kế đấy thì hướng không trung thu hồi huyết long cùng quỷ binh. Làm xong hết thảy, lúc này nàng mới ngó qua chỗ của Tô Đông Vũ... đã từng ở.

"Hừm... Lại để cho hắn thừa cơ chạy thoát".

"Tô Đông Vũ, tốt nhất đừng để ta gặp lại ngươi, nếu không... Hừ!".

...

...

Ba ngày sau, tại một góc khác của mật cảnh.Đây là chỗ mà ba người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Lệ Thắng Nam đang ở. Hang động? Không, bọn họ đang ở bên ngoài, dưới những tàn cây. Vị trí bây giờ của bọn họ, nó đã cách hang động lúc trước rất xa rồi. 

Thật ra... đều là bất đắc dĩ cả. Vốn theo dự tính ban đầu, bọn họ chưa muốn dời đi sớm như vậy đâu. Nhưng nếu không di dời thì đúng là không được. 

Số là hôm nay, có một chuyện rất ngoài mong đợi đã xảy ra. Từ đâu chả rõ, một bầy quái thú bỗng xuất hiện trước hang động. Nếu như đấy chỉ là trùng hợp, nếu như thần thông của bầy quái thú kia không quá ghê gớm thì đã tốt, đằng này...

Sự xuất hiện của bọn chúng là có chủ đích. Bằng một cách nào đó bọn chúng đã phát hiện ra hành tung của Chu Đại Trù và theo dấu tìm đến hang động. Có tất thảy năm con, trong đó hai con có lực lượng tương đương vấn đỉnh trung kỳ, một con vấn đỉnh hậu kỳ, một con ngang ngửa chân nhân sơ kỳ, và một con... Rất khủng bố. Theo như lời của kiếm linh Thiên Tà trong tay Chu Đại Trù thì tối thiểu cũng là chân nhân trung kỳ đỉnh phong. 

Chân nhân trung kỳ đỉnh phong, đấy rõ ràng không phải loại địch nhân mà mấy người Lăng Tiểu Ngư có khả năng ứng phó được. 

Dám đâu bảo lưu, tại thời điểm vừa bị phát hiện và bị đám quái thú tấn công, bọn họ lập tức dốc hết toàn bộ vốn liếng ra chống đỡ. Trong hiểm cảnh ngàn cân treo sợi tóc ấy, may mắn còn có Chu Đại Trù miễn cưỡng đứng ra ngăn chặn. Dựa vào thanh Đại bảo kiếm Thiên Tà, Chu Đại Trù đã một mình tiêu diệt được hai quái thú, một con vấn đỉnh hậu kỳ và một con chân nhân sơ kỳ. Phần Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng giết được hai con quái thú cấp bậc vấn đỉnh trung kỳ. 

Nhưng... đấy đã là tất cả những gì bọn họ có khả năng làm được. Năm con, bọn họ chỉ đủ năng lực tiêu diệt được bốn. Riêng quái thú tu vị chân nhân trung kỳ đỉnh phong cuối cùng... Trừ phi là Chu Đại Trù hoá thành Thao Thiết như cái cách đã từng làm bên trong Kiếm Mộ, thời điểm tiếp nhận khảo nghiệm của kiếm linh Thiên Tà; hoặc không thì Lăng Tiểu Ngư phải tiến hành câu thông với hai cỗ lực lượng kỳ dị bên trong hai dấu ấn hắc - bạch song ngư, chỉ có như vậy mới mong thắng được quái thú cấp bậc chân nhân trung kỳ kia. 

Khổ nỗi, Lăng Tiểu Ngư, hắn không nguyện dùng cỗ lực lượng kia. Hắn sợ. Còn Chu Đại Trù thì càng khỏi nói, hắn biết đâu mà dùng. Khoảnh khắc ý thức của hắn hoá thành Thao Thiết, hắn nào có nhớ được chút gì. Thậm chí cho tới bây giờ, để tránh khiến cho kiếm linh Thiên Tà "tỉnh táo" trở lại, Chu Đại Trù hắn còn cố không nhắc đến nữa kia.

Quả là một hiểu lầm tai hại. 

Có điều, nói đi cũng phải nói lại. Nếu như Chu Đại Trù nhận thức được lai lịch của bản thân, hắn liệu có dám bộc lộ?

Nên nhớ, trong dự ngôn mà Lý Bất Tri lưu lại đã đề cập rất rõ ràng, rằng sắp tới chính giáo thiên hạ sẽ phải đương đầu với bốn mối hoạ, đó là: Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết và Song Ngư. Theo như lời ông, Thao Thiết và Song Ngư là hai mối đại hoạ, ghê gớm hơn rất nhiều so với Huyền Vũ - Cung Đâu. 

Thế đấy. Đừng nói không biết, cho dù có biết thì Chu Đại Trù cũng chưa chắc đã dám để lộ. Lăng Tiểu Ngư là huynh đệ chí cốt, điều ấy không giả. Lệ Thắng Nam chẳng phải loại vong ân phụ nghĩa, đó cũng là thật. Nhưng... Thao Thiết, đấy là đại hoạ, là tai kiếp của chính đạo.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau