TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 281 - Chương 285

Chương 281: Cùng ta dung hợp

"Vũ?".

"Phải, là Vũ".

Hắc y nữ tử tiếp tục di chuyển, vừa đi vừa nói: "Nhưng nhân loại các ngươi không thường gọi ta như vậy. Các ngươi hay gọi ta là Quy Xà, hoặc Huyền Vũ hơn". 

...

"Ngươi... ngươi là Huyền Vũ - một trong tứ đại linh thú của thuở hồng hoang?!".

Khác hẳn những lần trước, câu nói lần này của Dương Tiểu Ngọc lớn hơn rất nhiều, giọng điệu cũng thiếu hẳn tự nhiên. 

Khỏi phải nghĩ, Dương Tiểu Ngọc nàng rõ ràng là đang rất kích động.

Không làm sao được khi mà tin tức nàng vừa nghe, nó quá ngoài mong đợi. Huyền Vũ? Có nằm mơ Dương Tiểu Ngọc nàng cũng chẳng dám nghĩ có ngày mình sẽ tận mắt trông thấy. 

Huyền Vũ, đấy là hạng nhân vật nào chứ? Chính là một linh chủng cường đại sinh ra từ thuở hồng hoang, tương truyền đã từng cai trị một phương thiên địa. Thậm chí, cổ nhân cho rằng so với thần tiên, sức mạnh của Huyền Vũ còn vượt trội hơn rất nhiều. Nó là một tồn tại ở cấp bậc cao nhất trong trời đất này...

Một sinh vật cường đại như thế, giờ phút này lại xuất hiện ngay trước mắt Dương Tiểu Ngọc nàng, còn không phải là một giấc mơ... Chuyện này...

...

Cố gắng bình ổn tâm tư, Dương Tiểu Ngọc nhìn cô gái trước mặt, đặt nghi vấn: "Theo những gì ta được biết thì trong trận đại chiến cuối cùng, sau khi tứ đại linh thú là Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ cùng nhau hợp lực tiêu diệt tứ đại hung thú, bọn họ đều đã biến mất. Qua nhiều năm như vậy, tại sao hôm nay ngươi lại xuất hiện?".

Phía bên kia, Vũ nhẹ lắc đầu: "Ngươi sai rồi. Nhân loại các ngươi đều đã sai rồi".

"Chúng ta sai?".

Trong tư thế quay lưng, Vũ kể: "Trong trận đại chiến năm đó, tứ đại hung thú thực chất vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Tứ đại linh thú chúng ta cũng không phải tất cả đều sống sót".

"Ý ngươi...".

"Phải, tứ đại linh thú chúng ta đã có người ngã xuống".

Vũ nói tiếp: "Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ mà các ngươi biết, bốn thì đã có ba người nằm xuống. Trận đại chiến năm đó, trừ bỏ Chu Tước sở hữu bất tử chi linh ra thì toàn bộ đều đã chết".

"Đã chết...".

Dương Tiểu Ngọc hết sức rung động: "Nói vậy, ngươi cũng đã...".

Vũ chầm chậm xoay người lại: "Phải, ta vốn đã chết".

...

"Nếu ngươi đã chết thì tại sao...?"."Ngươi muốn nói đến hình dạng này?".

Vũ cười nhẹ: "Tu vi của ngươi quá yếu nên không thể phân biệt được. Thực chất đây không phải thân thể, bất quá chỉ là bản nguyên sinh mệnh của ta".

"Bản nguyên sinh mệnh?".

"Ừm".

Vũ giải thích: "Không giống những linh chủng khác, tứ đại linh thú và tứ đại hung thú đặc biệt hơn rất nhiều. Trừ bỏ thể xác, linh hồn thì mỗi người chúng ta đều có một bản nguyên sinh mệnh đặc thù. Theo nghĩa nào đó, ngươi có thể hiểu đây là sinh mệnh thứ hai của chúng ta, là cội nguồn của tất cả...".

...

"Vũ... Nói vậy là Thương Long, Bạch Hổ, bọn họ hiện giờ có phải cũng giống như ngươi, bằng vào bản nguyên sinh mệnh mà hiện thế?".

"Ta không rõ." - Vũ thành thật lắc đầu - "Trận đại chiến năm đó, không chỉ thân xác ta bị hủy, linh hồn bị diệt mà ngay cả bản nguyên sinh mệnh cũng chịu thương tổn nghiêm trọng. Để chữa trị, ta bắt buộc phải tiến vào giấc ngủ. Rồi sau này, khi ta tỉnh dậy thì thế giới đã thay đổi rất nhiều. Tung tích của Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, ta không còn cảm nhận được nữa. Có lẽ bọn họ hiện đang ẩn mình ở đâu đó".

"Nhưng mà... ta nghĩ sớm thôi, bọn họ rất nhanh sẽ lộ diện".

"Tại sao?".

Đáp lại Dương Tiểu Ngọc, Vũ tiết lộ: "Vì đại hoạ".

Đại hoạ?

Nghĩ đến dự ngôn của tổ sư gia Lý Bất Tri để lại, Dương Tiểu Ngọc thăm dò: "Là đại hoạ gì?".
"Không rõ".

Vũ lần nữa lắc đầu: "Thân thể và linh hồn của ta đều đã mất, năng lực đã đại giảm... Ta chỉ lờ mờ cảm nhận được tai kiếp lần này sẽ rất lớn. Có lẽ là liên quan tới tứ đại hung thú".

Vũ hít nhẹ một hơi, rồi tiếp tục: "Như lúc nãy ta đã có nói, trong trận đại chiến thuở xa xưa, tứ đại hung thú vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Cũng giống như ta - Thương Long - Bạch Hổ, Đào Ngột - Cùng Kỳ - Hỗn Độn, bọn chúng cũng đã mất đi thân xác và linh hồn, chỉ còn lại bản nguyên sinh mệnh. Còn phần Thao Thiết... ta chỉ biết năm đó hắn bị thương rất nặng, trong lúc nguy nan đã sử dụng một bảo vật nào đó để mở ra cánh cửa luân hồi...". 

...

Những gì cần nghe đã nghe, thứ cần biết cũng đã am tường đại khái, lúc này Dương Tiểu Ngọc mới đi vào chính đề. Nàng trực tiếp hỏi thẳng:

"Vũ... Tại sao ngươi lại kêu gọi ta?".

"Bởi vì ngươi là người thích hợp." Vũ không thấy có gì cần phải giấu giếm, đáp ngay.

"Thích hợp?" - Dương Tiểu Ngọc lại hỏi - "Cho cái gì?".

"Sự dung hợp".

Vũ nói rõ hơn: "Ta muốn cùng ngươi dung hợp".

...

Chân thoái lui, trong thể nội linh lực càng cấp tốc lưu chuyển, Dương Tiểu Ngọc ngưng thần cảnh giác: "Tại sao lại chọn ta?".

"Như ta vừa nói, ngươi là người thích hợp. Cơ thể của ngươi có khả năng tiếp nhận bản nguyên sinh mệnh này của ta".

...

"Nếu như ta từ chối?".

"Ngươi không thể. Ta cần ngươi để phát huy hết sức mạnh của mình. Chỉ khi dung hợp với người có thể chất giống ngươi thì ta mới đạt đến sức mạnh như trước kia".

...

"Đến đây, dung hợp với ta".

"Ong...!".

Khá là phũ phàng, Dương Tiểu Ngọc chẳng những không đồng ý mà còn gọi ra Tuyết Ẩm - thanh đại bảo kiếm của mình.

Ngân quang chói loà, nàng vung kiếm chém xuống!

Chương 282: Bất lực

"Địa mộ khai, tiên nhân khái
Huyền Vũ xuất, Cung Đâu hiện
Thao Thiết thực Miên, song ngư cuồng nộ...".

Trong dự ngôn mà tổ sư gia Lý Bất Tri lưu lại thì sắp tới chính giáo thiên hạ sẽ phải đương đầu với bốn cái hoạ, đó là: hoạ Huyền Vũ, hoạ Cung Đâu, hoạ Thao Thiết, hoạ Song Ngư. Nói cách khác, Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bọn chúng chính là những thế lực xấu xa, tà ác sẽ nhấn chìm muôn vạn sinh linh. 



Tuy rằng Dương Tiểu Ngọc nàng không biết tại sao Huyền Vũ - một trong tứ linh - từng vì thương sinh thiên hạ ra sức gìn giữ lại biến thành mối hoạ cho thế nhân, nhưng nàng tin tổ sư gia sẽ không tiên liệu sai. Huyền Vũ, nó chắc chắn là mối nguy của chính đạo.

Thân là môn nhân chính giáo, Dương Tiểu Ngọc nàng há có thể cùng đối phương thoả hiệp? 

Huống hồ... 

Dung hợp? Vậy sau khi dung hợp thì sẽ thế nào? Dương Tiểu Ngọc có còn là Dương Tiểu Ngọc? Hay chỉ đơn giản là cái vỏ bọc cho Huyền Vũ?

Dương Tiểu Ngọc, nàng rất nghi ngờ điều đó. 

Dung hợp? Không. Nàng tuyệt đối không chấp nhận. Và đó chính là lý do vì sao mà nàng lại hành động dứt khoát như vầy, bất ngờ tấn công Huyền Vũ.

Chỉ có điều... Thành công hay thất bại, nó lại không do một mình nàng quyết định.

Nhanh, mạnh, và chuẩn, đấy là những gì mà Dương Tiểu Ngọc nàng làm được. Một nhát kiếm chí mạng giáng thẳng vào đầu của Huyền Vũ. Tuy nhiên, kể cả có là như vậy, hiệu quả... cũng bất quá một con số không tròn trĩnh. 

Nhát kiếm kia, nó chả gây được cho Vũ một chút thương tổn nào, dù là nhỏ nhất...

...

Vẫn đứng nguyên ngay đó, Vũ bình thản mà rằng: "Đạo hạnh của ngươi quá thấp, chưa đủ để tổn hại được ta".

"Vậy sao?".

Lời vừa ra hết, Dương Tiểu Ngọc cũng lập tức xuất ra thủ đoạn cuối cùng. Phải, nàng đã biến đổi hình dạng. Trạng thái "nữ thần", nó lại một lần nữa xuất hiện. 

Mái tóc dài màu lam không gió tự bay, nàng lạnh lùng nhìn Vũ. Tuyết Ẩm ngân lên, kiếm thứ hai chém ra.

Kết quả...

Vũ, nàng vẫn hoàn hảo vẹn nguyên. 

Trước kết quả này, Dương Tiểu Ngọc thực sự đã bị sốc. Ít nhiều. Một kiếm vừa rồi, nàng gần như đã dùng tất cả những gì gọi là tinh túy nhất, ấy vậy mà...



Vũ, nàng ta vẫn đứng yên, vẫn để mặc cho Dương Tiểu Ngọc nàng chém giết, thế nhưng cuối cùng...

Dương Tiểu Ngọc nàng thua rồi. Ngay khi còn chưa bắt đầu thì nàng đã là người chiến bại. Xem ra việc nàng nghe theo tiếng gọi mà tìm tới đay, nó là một sai lầm. Bây giờ, thông đạo đã đóng, đạo pháp đã vô dụng, Dương Tiểu Ngọc nàng muốn sống sót coi bộ là mơ mộng hão huyền rồi.

Bộ dáng bất cam, Dương Tiểu Ngọc tạm ngưng cuộc chiến, hỏi: "Nếu như hôm nay ta không tìm tới đây, mọi chuyện sẽ thế nào?".

"Ngươi đang hối hận?".

Vũ bảo: "Thật ra ngươi không cần phải hối hận. Bởi lẽ cho dù ngươi không tìm ta thì ta cũng sẽ tìm ngươi. Khí tức của ngươi, ta luôn cảm nhận được".

"Dương Tiểu Ngọc, bằng cách này hay cách khác, ta và ngươi vẫn sẽ gặp nhau. Chúng ta... vẫn sẽ dung hợp".

...

Hiếm hoi lắm Dương Tiểu Ngọc mới nở một nụ cười, nhưng nó lại là một cụ cười chát đắng: "Xem ra đây là số mệnh của Dương Tiểu Ngọc ta rồi".

"Vũ, có lẽ ngươi nói đúng, đối với ngươi Dương Tiểu Ngọc ta rất yếu nhược, chỉ tựa như con sâu cái kiến. Nhưng mà... Vũ, nếu ngươi nghĩ ta sẽ run sợ trước ngươi thì ngươi đã lầm rồi".

Bên kia, Vũ nghe xong thì lắc đầu: "Không. Ta chưa bao giờ nghĩ ngươi sẽ khiếp hãi. Ngươi có một trái tim rất mạnh mẽ. Ta rất thích ngươi".

"Vậy hẳn là ta nên cảm ơn vì điều đó nhỉ?".

Thu lại nụ cười mai mỉa, Dương Tiểu Ngọc nâng lên Tuyết Ẩm, thều thào mấy tiếng rồi bộc phát toàn bộ sức mạnh của mình. Ngập trong lam quang chói loà, nàng lao thẳng về phía Vũ. 

...

"Ngươi thật thú vị".

Đi cùng cái nhếch môi ý vị, Vũ nhấc chân tiến tới, chủ động nghênh đón. Động tác của nàng không nhiều, bất quá là một cái phẩy nhẹ. Nhưng, chính cái phẩy tay nhẹ nhàng ấy, nó đã ngay lập tức đem thế công ác liệt của Dương Tiểu Ngọc hoá giải, khiến nàng dừng hẳn lại."Ngươi...!".

Đối lập với vẻ khẩn trương của Dương Tiểu Ngọc, Vũ nhoẻn miệng cười: "Ta đã bảo rồi, đạo hạnh hiện giờ của ngươi còn quá kém, không đủ để thương tổn đến ta".

"Nào, Dương Tiểu Ngọc, hãy cùng ta dung hợp". 

"Đừng hòng!".

Bằng vào ý chí của mình, Dương Tiểu Ngọc cố gắng giải trừ trói buộc của Vũ. Tiếc rằng... Vũ không cho.

Những ngón tay thon lại một lần nữa nâng lên, Vũ bắt đầu vẽ. Rất nhanh, hàng tá hoa văn kỳ lạ hiện ra, lần lượt trôi về phía Dương Tiểu Ngọc, xâm nhập vào bên trong cơ thể nàng.

"Dương Tiểu Ngọc, để ngăn chặn tai kiếp, ta cần ngươi giúp đỡ. Ngươi nguyện cũng được, không nguyện cũng được, ta đều phải hoàn thành dung hợp".

Thân thể ép sát, Vũ thì thầm vào tai Dương Tiểu Ngọc.

"Từ đây về sau, ngươi chính là ta, ta chính là ngươi. Trách nhiệm của ta đối với thiên địa sẽ do ngươi gánh lấy, lý tưởng của ngươi sẽ do ta thực hiện. Mệnh của ta và ngươi sẽ vĩnh viễn nối liền... Dương Tiểu Ngọc, đừng khiến ta thất vọng...".

Vũ càng nói thì thanh âm càng nhỏ dần. Thân ảnh của nàng cũng là như vậy, mỗi lúc một nhoè đi, tan thành khói. Hiện tại, nó - đám khói đen ấy - đang tiến vào cơ thể Dương Tiểu Ngọc. Một cách chậm rãi.

Đối với việc này, Dương Tiểu Ngọc tất nhiên chẳng hề mong muốn. Nhưng muốn hay không thì đó cũng chỉ là ý nguyện của nàng. Vũ, đối phương đâu có quan tâm.

Quá trình dung hợp, nó vẫn đang tiếp diễn.

"Mệnh của ta... thật sự kết thúc rồi sao?".

"Tiểu Ngư...".

...

...

Bị hút vào mật cảnh có tất thảy mười một người, bảy nam bốn nữ. Trong số bốn người nữ ấy thì đã có ba người gặp nạn. Lệ Thắng Nam bị trúng độc, Lâm Oánh đã chết, còn Dương Tiểu Ngọc thì hiện cũng...

Lúc này, vẫn an ổn duy chỉ có mình Công Tôn Nhược Thủy, hay chính xác hơn phải gọi là Âm Tiểu Linh.

Bên trong một hang động hoang sơ, trên phiến đá phẳng, Âm Tiểu Linh chống cằm nhìn đống lửa gần đó, nét mặt trầm tư: "Không biết bây giờ đầu gỗ thế nào, có nguy hiểm gì hay không...".

"Nhược Thủy, muội đang lo lắng cho ai vậy?" Tiếng Âm Tiểu Linh vừa dứt thì một giọng khác cất lên. Là của nam nhân.

Nam nhân này, hắn cũng chẳng ai xa lạ, đích thị là kẻ đã bị Dương Tiểu Ngọc tước đi ánh hào quang, cái gai trong mắt Chu Đại Trù: Tô Đông Vũ.

Chương 283: Rất xin lỗi, ta không có cảm xúc với ngươi

Giống như Âm Tiểu Linh, bộ dáng họ Tô hiện giờ trông cũng khá tệ. Quần áo dính bẩn, đầu tóc thì rối ở nhiều nơi. Có thể thấy, mấy ngày vừa qua hắn sống cũng không dễ dàng gì.

Trên môi vẫn treo một nụ cười thân thiện, Tô Đông Vũ nói tiếp: "Ta thấy mấy ngày vừa qua muội thỉnh thoảng vẫn nhắc tới hai chữ "đầu gỗ" này. Không biết đầu gỗ trong lời muội là ám chỉ người nào?". 

"Tô sư huynh thật là ít để ý".

Làm như mình chẳng nghe ra ý tứ mai mỉa, Tô Đông Vũ vẫn giữ nét mặt tự nhiên, tỏ ra hoà nhã: "Nhược Thủy, ta chỉ là có chút hiếu kì thôi".

Vẻ bất mãn càng lúc cành đậm, trong hình hài Công Tôn Nhược Thủy, Âm Tiểu Linh đề nghị: "Tô sư huynh, chúng ta cũng không phải thân thiết lắm, thỉnh cứ gọi ta là Công Tôn sư muội như trước đi".

Liên tiếp bị người đối xử lạnh nhạt, Tô Đông Vũ khó lòng còn cười thêm được nữa. Hắn khẽ nhíu mày, giọng trầm đi hẳn: "Sư muội, ta thật là không hiểu lắm. Trước đây muội không đối với ta như vầy".

Trong thâm tâm, Tô Đông Vũ thực đang thấy rất khó hiểu. Hắn nhớ một tháng trước, tại lần gặp gỡ kia, vị Công Tôn sư muội này đối với mình vẫn nhất mực si mê, tại sao bây giờ lại...

Mà không. Chẳng riêng lúc này, kể từ thời khắc cùng nhau tiến vào Hoá Long Trì thì thái độ của Công Tôn Nhược Thủy đã thay đổi rồi. Theo lẽ thường, với sự ái mộ dành cho Tô Đông Vũ hắn thì nàng phải chủ động bắt chuyện với hắn mới phải, đằng này... Ngẫm lại thì hôm đó, người mà Công Tôn Nhược Thủy nàng thân cận nhất hình như là Lăng Tiểu Ngư...

"Lẽ nào lần đó nàng bày tỏ nhưng bị ta lấp lửng cho qua nên mới cố tình lãnh đạm...".

Tin là như vậy, Tô Đông Vũ nhanh chóng bình tâm. Hắn hỏi: "Nhược Thủy, có phải vì chuyện hôm đó không?".

Chẳng đợi "Công Tôn Nhược Thủy" hồi âm thì họ Tô đã chủ động thanh minh: "Nhược Thủy, ta nghĩ muội đã hiểu lầm ta rồi. Ta không phải không có cảm xúc gì với muội, chỉ là ta...".

"Nhược Thủy, muội cũng biết rồi đó, trong số các chân truyền đệ tử của Kim Kiếm Phong, người được sư phụ kỳ vọng nhất chính là Tô Đông Vũ ta. Công chưa thành, danh chưa toại, Tô Đông Vũ ta sao dám nghĩ đến tư tình nam nữ..."."Nhược Thủy, thực ra... ta đối với muội từ lâu sớm đã động tâm. Muội có lẽ không biết, ta vốn định đợi đến ngày đột phá bình cảnh, đặt chân vào hàng ngũ chân nhân trung kỳ sẽ thỉnh cầu sư phụ, nhờ người sang Tương Kiếm Phong hỏi cưới muội. Nhược Thủy...".

Kèm theo tiếng gọi yêu thương, Tô Đông Vũ cũng di chuyển lại gần "Công Tôn Nhược Thủy". Nhưng, ngay khi hắn đưa tay định chạm vào thì "Công Tôn Nhược Thủy" liền nghiêng đầu né tránh. 

"Nhược Thủy?".

Đáp lại sự nghi hoặc của họ Tô, Âm Tiểu Linh hết sức hờ hững, thậm chí còn có phần bực bội: "Tô sư huynh, ta nghĩ người hiểu lầm không phải ta mà chính là sư huynh ngươi".

"Tô sư huynh yêu thích ta, ta lấy làm hãnh diện. Nhưng... Rất xin lỗi, ta đối với Tô sư huynh chẳng có tí cảm xúc nào như thế hết. Vì vậy... Nếu thực có ngày sư huynh đột phá bình cảnh, tiến vào cảnh giới trung kỳ thì xin cũng đừng nhờ chưởng môn sư bá sang dạm hỏi làm gì. Sư muội ta sẽ thấy rất khó xử".

"Còn nữa. Như ta nói lúc nãy, quan hệ giữa chúng ta cũng không phải thân thiết lắm, hai tiếng "Nhược Thủy" thỉnh Tô sư huynh đừng có tùy tiện gọi".
...

"Trong lòng sư muội có phải đã yêu thích người khác rồi?".

Ngó thấy tên nam nhân trước mặt vẫn chưa chịu từ bỏ, cố ý làm phiền mình, Âm Tiểu Linh dần mất kiên nhẫn. Cuối cùng, nàng quyết định dứt khoát luôn một lần: "Đúng vậy. Trong lòng ta đã có người khác".

"Là ai?".

"Lăng Tiểu Ngư".

...

"Lăng Tiểu Ngư?" - Tô Đông Vũ đột nhiên bật cười - "Công Tôn sư muội đang đùa ta sao?".

Âm Tiểu Linh ngước mắt nhìn lên, thái độ mười phần nghiêm túc: "Tô sư huynh, sư muội đây cũng không có rảnh. Người mà ta thích đích xác là Lăng Tiểu Ngư".

Tô Đông Vũ im lặng quan sát, và càng quan sát thì tiếu ý trên môi hắn càng thu liễm, rồi lịm hẳn. Nhìn vào khuôn mặt trang nghiêm, thần tình quả quyết kia, hắn biết, "Công Tôn Nhược Thủy" cũng không có nói dối. 

Chỉ là... hắn không hiểu. Hắn không hiểu tại sao lại là Lăng Tiểu Ngư. Cái tên đệ tử khờ khạo của Trúc Kiếm Phong kia thì có gì tốt chứ?

Lặng lẽ hít vào một hơi, Tô Đông Vũ nói: "Sư muội, từ bao giờ tầm mắt của của sư muội lại trở nên thấp kém tới như vậy rồi? Một tên đệ tử tư chất tầm thường, thậm chí thượng phẩm linh căn còn không thể đạt tới? Tiêu chuẩn của sư muội trước sau quả là chênh lệch thật đấy".

Chương 284: Bản chất

Rất không vừa ý khi nghe Tô Đông Vũ nói về Lăng Tiểu Ngư như vậy, Âm Tiểu Linh lập tức phản bác: "Tô sư huynh nói thế hình như là quá phiến diện rồi... Không sai, phẩm chất linh căn của Lăng Tiểu Ngư bất quá chỉ là trung phẩm mộc hệ linh căn, rất đỗi tầm thường. Nhưng hắn chính là bằng vào tư chất tầm thường ấy mà đạt tới cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ với vỏn vẹn chưa đầy hai mươi năm. Chưa hết, tại Thiên nhân luận pháp lần trước, không ai khác, cũng chính hắn đã đả bại Lưu Cảnh Thiên - kẻ đã lĩnh hội phong chi ý cảnh, vốn được ca ngợi là một bậc kỳ tài tu luyện...".

"Tô sư huynh, huynh nói xem. Trên đời này liệu có mấy kẻ chỉ sở hữu linh căn trung phẩm mà làm ra được những chuyện như vậy?".

Từ tận đáy lòng, Âm Tiểu Linh cảm thấy vô cùng khâm phục. Lúc trước, nàng đối với Lăng Tiểu Ngư tuy cũng có ấn tượng, nhưng là ở khía cạnh khác. Sự thiện lương, chân chất của hắn. Còn hiện tại, sau khi dung hợp trí nhớ của Công Tôn Nhược Thuỷ, Âm Tiểu Linh nàng đã "ấn tượng" nhiều hơn. Trong mắt nàng, hình ảnh của hắn đã cao lớn hơn. 

Tới đâu ư?

Chí ít thì so với hạng người hay trang đạo mạo, ưa làm bộ làm tịch như cái tên họ Tô bên cạnh đây khẳng định bỏ tận mấy con đường. 

Muốn dùng bộ mặt anh tuấn, tư chất cao xa, tiền đồ rộng mở của mình để khiến nàng động tâm? 

Nàng đây là Âm Tiểu Linh, không phải nữ nhân Công Tôn Nhược Thủy ngu ngốc kia! Loại người như Tô Đông Vũ, trong giáo nàng có đầy đấy!

...

"Công Tôn sư muội bênh vực Lăng Tiểu Ngư kia như vậy, xem ra đúng là thật tâm yêu thích rồi".

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thì Tô Đông Vũ cũng đã lên tiếng. Khá ngạc nhiên, hắn lại chẳng có vẻ gì là tức giận. Trái lại, hắn còn cười. Một nụ cười nhàn nhạt, đúng kiểu xã giao.

"Nếu Công Tôn sư muội đã có ý trung nhân, sư huynh ta cũng chỉ đành xếp lại tâm tư của mình".

"Cảm ơn Tô sư huynh đã hiểu".

Một lần nữa, Tô Đông Vũ lại cười. Kèm theo cái lắc đầu nhè nhẹ, hắn nói: "Sư muội hà tất...".

"Haizz... Thôi được rồi. Công Tôn sư muội hãy nghỉ ngơi đi, ta sẽ đi ra ngoài dò la tin tức".

Nói rồi, Tô Đông Vũ chuyển mình đứng dậy, nhấc chân tiến về phía cửa động. Ba bước đầu tiên, mọi thứ đều bình thường. Tuy nhiên, tại thời điểm hắn bước ra bước thứ tư thì...

Hết sức đột ngột, Tô Đông Vũ chợt xoay người. Bằng tốc độ mắt thường không tài nào theo kịp, hắn tấn công nữ nhân đang ngồi trên phiến đá đối diện.

"Ba!".

Sau chưởng đầu tiên đắc thủ, khi mà sư muội của mình còn chưa kịp triển khai đạo thuật thì Tô Đông Vũ đã liền bồi thêm mấy chưởng nữa. 

Rất mạnh."Ba! Ba! Ba!".

...

"Ư...!".

Trúng phải độc thủ, trong hình hài Công Tôn Nhược Thủy, Âm Tiểu Linh tức thì gục ngã. Từ dưới đất, nàng gượng người dậy. 

Để mặc máu tươi chảy qua khoé miệng, Âm Tiểu Linh hé môi, nhưng còn chưa kịp chất vấn thì tiếng cười của Tô Đông Vũ đã truyền đến. 

"Công Tôn sư muội, thế nào? Có ngạc nhiên không?".

"Ngươi... ngươi tại sao...".

"Tại sao?".

Tô Đông Vũ nhếch môi: "Nhược Thủy, cái này còn không phải do muội?".

"Sư huynh ta thật là không tài nào hiểu được. Chẳng phải trước đây muội rất ái mộ ta, vẫn thường đeo bám theo ta ư?".

"Yêu thích Lăng Tiểu Ngư? Muội nói gì vậy chứ? Cái tên Lăng Tiểu Ngư khờ khạo đó thì có điểm nào tốt hơn ta?!".Giọng Tô Đông Vũ dần dịu lại: "Nhược Thủy à, có lẽ muội không biết, nhưng mà đối với đám người Trúc Kiếm Phong, và nhất là tên Lăng Tiểu Ngư kia, ta quả thực vô cùng chán ghét...".

"Tại sao lại là hắn? Tại sao luôn là hắn?". 

"Dương Tiểu Ngọc chọn hắn, Nhược Thủy ngươi cũng chọn hắn... Còn ta? Tô Đông Vũ ta thì thế nào?!".

...

Bộ dáng đã thay đổi hoàn toàn, từ một vị sư huynh nho nhã điềm đạm, lúc này Tô Đông Vũ chính thức hiện nguyên hình là một kẻ vị kỷ. Xấu xa? Hẳn cũng đôi phần.

Nhìn khuôn mặt hung ác đang từ từ tiến lại, nằm trọng thương bên dưới, Âm Tiểu Linh tỏ ra sợ hãi: "Tô Đông Vũ, ngươi... ngươi muốn làm gì?!".

"Muốn gì ư?".

Đôi mắt lộ vẻ dâm tà, Tô Đông Vũ cười đáp: "Công Tôn sư muội, trước đây ngươi không phải rất yêu thích ta, rất muốn cùng ta kết làm đạo lữ? Bây giờ sư huynh ta thành toàn cho ngươi".

"Tô Đông Vũ, ngươi... ngươi đừng làm bậy! Sư phụ ta, chưởng môn sư bá, bọn họ nhất định sẽ không tha cho ngươi đâu!".

...

"Hmm... Sư muội nói phải. Nếu để sư phụ và mấy vị sư thúc biết chuyện, bọn họ chắc chắn sẽ đem ta giết chết. Nhưng... Công Tôn sư muội, muội nghĩ đám người họ có thể biết được sao?".

"Sư muội, ngươi nhìn đi. Hiện giờ chúng ta đang ở đâu? Sống sót mà thoát ra khỏi đây hay không còn khó nói đấy".

Đảo mắt khắp lượt trên người "Công Tôn Nhược Thủy", từ gương mặt, chiếc cổ cho đến bộ ngực, đôi chân, họ Tô công khai tặc lưỡi: "Chậc... Nhìn kỹ thì thân thể của Công Tôn sư muội cũng đẫy đà lắm...".

"Tô Đông Vũ! Ngươi không được qua đây!".

"Sư muội, ngoan nào. Để sư huynh hưởng thụ một chút...".

Theo mỗi bước Tô Đông Vũ tiến tới thì Âm Tiểu Linh, nàng cũng vội vàng thoái lui. Cứ thế, nàng lui mãi, tận đến khi lưng chạm vào vách đá...

Rất ngoài ý muốn của họ Tô, trên môi Âm Tiểu Linh nàng, một nụ cười ranh mãnh đã vừa mới hé.

Chương 285: Đuổi giết

Bỗng dưng trong lòng lại trỗi lên cảm giác bất an mãnh liệt, Tô Đông Vũ vội khựng người lại, tiếp đấy, thay vì tiến lên như dự tính thì hắn cấp tốc thoái lui về sau.

Nhưng đã muộn.

Tô Đông Vũ hắn phản ứng rất nhanh đấy, chỉ là Âm Tiểu Linh, nàng ra tay cũng đâu có chậm.

Vốn đã sớm bày ra thủ đoạn, trong tiếng cười khúc khích ma mị, nàng thông qua thần niệm kích phát. 

Cũng chả thấy nàng vung tay hay thốt ra chữ gì, nhưng dị biến, nó vẫn cứ phát sinh. Lẫn giữa màn đêm tăm tối, một cách bất chợt, bốn bóng đen lao ra tấn công Tô Đông Vũ. 

Hung hiểm cận kề, Tô Đông Vũ nào dám đâu xem nhẹ, vội vàng xuất ra Toái Vũ - thanh đại bảo kiếm từng được sư phụ mình ban tặng. 

Thái Ất Kiếm Quyết: Phong Hành Trảm!

Mạnh mẽ, khí thế sát phạt hết sức đáng gờm. Đường kiếm mà Tô Đông Vũ đánh ra, tuy triển khai trong tình huống cấp bách nhưng uy lực thì tuyệt đối chẳng thể xem thường. Trước một kiếm này, dẫu là chân nhân sơ kỳ cấp bậc, nếu không cẩn thận cũng có khả năng nằm xuống chứ chả đùa.

Âm Tiểu Linh ư?

Cảnh giới của nàng cũng bất quá chân nhân sơ kỳ mà thôi, tuy nhiên, đạo hạnh thì không phải thứ mà Tô Đông Vũ có vốn liếng để so bì. 

Âm Tiểu Linh nàng là một chân nhân sơ kỳ rất đặc biệt. Đừng nói chỉ một Tô Đông Vũ, cho dù đứng trước nàng có là mười Tô Đông Vũ cũng tuyệt vô phương chống đỡ.

Thực tế, nó đã vừa mới chứng minh điều ấy. Mặc cho họ Tô đã cố gắng ứng phó, bốn bóng đen quỷ dị kia vẫn chẳng hề chùn bước. Bằng một cách nào đó, tất cả bọn chúng đều hoàn hảo né tránh được đường kiếm đầy uy lực của Tô Đông Vũ. Và lúc này, chúng đang há miệng nhe nanh toan cắn xé...

Sinh tử nguy nan, sống chết cận kề, Tô Đông Vũ cực độ khẩn trương, vội xuất thêm bảo vật. 

Lần này, được gọi ra không phải kiếm mà là khiên. Một tấm thuẫn, nó đang che chắn ngay trước người hắn.

Phải công nhận, hắc thuẫn mà Tô Đông Vũ vừa xuất ra đây quả kiên cố vô cùng. Nhờ có nó, sự công kích của bốn bóng đen quỷ dị kia mới được chặn đứng. 

Tự tay cứu lại được cho mình một mạng, Tô Đông Vũ gấp rút suy tính, tìm phương ứng phó.

Xui thay, Âm Tiểu Linh lại đâu có tốt bụng để yên cho hắn tính. Vẫn như cũ là một nụ cười ranh mãnh, nàng đứng im nhìn hắn. Giống như... đang nhìn một con cá vừa bị đưa lên thớt. Cố gắng vùng vẫy. Cố gắng giãy giụa...

"Khặc khặc khặc...".
Chợt, một tràng cười cất lên. Và dĩ nhiên là không phải của Âm Tiểu Linh. Chất giọng nàng đâu có khó nghe tới vậy. 

Giọng cười vừa mới cất lên đây, nó không ở trước mặt mà đến từ phía sau, sát bên lưng Tô Đông Vũ.

"Nguy!".

Cảm nhận được nguy cơ, Tô Đông Vũ lập tức xoay đầu, vung kiếm quét ngang.

...

"Khặc khặc khặc...".

Chẳng rõ do đường kiếm của Tô Đông Vũ quá yếu hay vì bóng đen thứ năm quá mạnh mà kết quả thu được lại khác hoàn toàn so với trước. Không giống bốn tên trước, bóng đen thứ năm chả buồn né tránh. Thay vì né tránh, nó giơ tay chụp lấy Toái Vũ. Tiếp đấy, khi mà Tô Đông Vũ còn chưa hết kinh hoảng thì nó đã vươn cánh tay còn lại ra, nắm chặt lấy cánh tay của hắn.

Rồi... "Xoạt!" một tiếng, cánh tay phải họ Tô đã bị bóng đen kéo đứt. 

"A a a...!!".

Bởi đau, cũng là vì sợ, Tô Đông Vũ hét lên, đem toàn bộ thực lực bạo phát, tạm thời đẩy lui những bóng đen quỷ dị. 

Và khi kẻ địch đã thoái lui thì... "Soạt!".

... Tô Đông Vũ, hắn chạy.

Đấy là một quyết định sáng suốt. Tô Đông Vũ tin vào điều đó. Có thể tu luyện đến cảnh giới chân nhân thì Tô Đông Vũ hắn há đâu lại ngốc?

Mới rồi, mặc dù bất ngờ bị tấn công, mặc dù thời gian va chạm còn rất ngắn, nhưng bấy nhiêu thôi cũng quá đủ để Tô Đông Vũ hắn nhận ra bản lãnh của Âm Tiểu Linh rồi.

Thủ đoạn nhường ấy, chứng tỏ đối phương cũng là một vị chân nhân. Nói không chừng cấp bậc còn cao hơn hắn...

Lại nói, từ nãy giờ đối phương vẫn chưa hề động thủ. Nàng chỉ đứng yên ngay đó nhìn hắn và cười... 

Cười? Đấy là khinh thị. Bằng việc ngụy trang Công Tôn Nhược Thủy, đối phương từ sớm đã biết rõ Tô Đông Vũ hắn là ai, có bao nhiêu bổn sự. Vậy mà... nàng vẫn cười. 

Điều đó có ý nghĩa gì?

Nàng tự tin có thể giết được hắn!

...

Chạy. Tô Đông Vũ hắn phải chạy thật nhanh. Chỉ có vậy thì may ra hắn mới bảo toàn được mạng sống.

Tâm tư của Tô Đông Vũ, nó là như thế, sợ hãi cầu sinh.

Trong khi ấy, Âm Tiểu Linh lại là một thái cực khác. Nàng không muốn hắn sống.

"Còn muốn chạy sao?".

Nhếch môi khinh miệt, Âm Tiểu Linh phẩy nhẹ, đem những bóng đen thu hồi, kế đấy liền đuổi theo Tô Đông Vũ. 

Đạo hạnh vốn cao hơn hẳn họ Tô nên chẳng tốn bao nhiêu thời gian thì Âm Tiểu Linh nàng đã đuổi kịp. Chắn trước mặt hắn, nàng cất tiếng mỉa mai: "Tô sư huynh, thật không ngờ công phu trốn chạy của Tô sư huynh cũng lợi hại như vậy, chẳng kém gì sự giả dối, thích trang đạo mạo".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau