TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 276 - Chương 280

Chương 276: Cùng nhau thảo luận

"Tiểu Ngư, ta đồng ý với ngươi, cái chỗ mà chúng ta bị hút vào đây có khả năng đúng là một mật cảnh hoang sơ thật. Chỉ là không biết hung hiểm nhiều ít ra sao thôi".

Bên đống lửa, Chu Đại Trù đặt mông trên một hòn đá phẳng, từ tốn nói ra.

"Hmm... Tên thụ tinh mà Lệ sư tỷ gặp và cái gã mà ta đụng phải, bọn chúng rõ ràng là cùng một giống loài. Tu vi của bọn chúng mặc dù không quá cao nhưng lại sở hữu chất độc rất lợi hại, có khả năng phong bế chân nguyên, kìm toả sức lực...".

"Tiểu Ngư, ta có suy đoán thế này. Ừm, ta nghĩ mật cảnh mà chúng ta bị hút vào đây, rất có khả năng chỉ tồn tại cây cối, đất đá, không hề có động vật nào".

Lăng Tiểu Ngư ngẫm một lúc thì nhẹ gật đầu: "Đúng là rất có khả năng ấy. Từ lúc bị hút vào đây, suốt dọc đường tìm kiếm đệ quả đã chẳng nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ loài động vật nào".

...

"Đại Trù, tiếp theo huynh nghĩ chúng ta nên làm gì?".

Đáp lại Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù thoáng trầm ngâm, rồi bảo: "Trước mắt chúng ta có ba vấn đề. Thứ nhất là hoá giải độc tố cho Lệ sư tỷ, thứ hai là tìm kiếm tung tích Tiểu Ngọc và những người khác, thứ ba là thoát ra khỏi cái chỗ quỷ quái này".

"Đối với vấn đề thứ nhất, lúc nãy ta và đệ đã thử qua rồi, kết quả thì chẳng có gì khả quan, tu vi chúng ta vốn không đủ để giúp Lệ sư tỷ đem chất độc ép ra bên ngoài. Duy nhất may mắn là chất độc kia chỉ phong bế chân nguyên, kìm toả sức lực, vậy nên tạm thời tính mạng của Lệ sư tỷ vẫn sẽ được an toàn".

"Còn vấn đề thứ ba, thoát ra khỏi chỗ này... Tiểu Ngư, thú thật là chúng ta không có nhiều cơ sở lắm. Thông thường, đối với một mật cảnh hoang sơ thì khi nó mở ra, thông đạo không gian sẽ tồn tại thêm một khoảng thời gian rồi mới chính thức đóng lại. Nhưng trường hợp của chúng ta... Ngươi cũng thấy rồi đó. Sau khi hút chúng ta vào đây xong thì thông đạo không gian đã biến mất, chẳng những thế, nó lại còn đem chúng ta phân tán ra mỗi người một nơi...".

"Hiện tại, trong ba vấn đề, chỉ còn mỗi cái thứ hai là khả dĩ. Trước mắt, việc duy nhất chúng ta có thể làm được là tìm kiếm tung tích những người còn lại, tìm được rồi sau đó sẽ cùng nhau nghĩ cách rời khỏi đây... Tất nhiên, như ta đã nói. Hung hiểm ở đây nhiều ít ra sao chúng ta vẫn chưa rõ, vì lẽ đó, chúng ta không được phép hành động hấp tấp, lỗ mãng".

"Đại Trù, vậy huynh nói chúng ta phải làm thế nào?".

Dưới sự chăm chú của Lăng Tiểu Ngư, cũng đồng thời là của Lệ Thắng Nam, Chu Đại Trù đề xuất: "Tiểu Ngư, ta tính thế này. Lệ sư tỷ hiện đang bị trúng độc, mang theo tỷ ấy ra ngoài tìm kiếm thật cũng không phải ý hay. Chi bằng để sư tỷ lại bên trong hang động này, rồi chúng ta dựng lên cấm chế, dùng pháp phù ngụy trang..."."Ta phản đối!".

Câu nói vừa rồi không phải của Lăng Tiểu Ngư. Lệ Thắng Nam, nàng mới là chủ nhân thanh âm. Trông nét mặt thì có vẻ như nàng đang khá kích động. 

Cũng đúng thôi. Trong một không gian tối tăm xa lạ, bản thân lại còn bị trúng độc khiến cho toàn thân vô lực, Lệ Thắng Nam nàng há có thể đừng lo sợ? 

Bỏ lại nàng một mình ư? 

"Chu Đại Trù." - Bằng cái giọng yếu ớt, Lệ Thắng Nam kháng nghị - "Ngươi... ngươi tính như vậy là sao? Làm sao ngươi có thể bỏ ta lại một mình trong khi mà ta... ta như vầy?".

"Lệ sư tỷ, sư tỷ đừng quá lo lắng".

Chu Đại Trù trấn an: "Trên người đệ có mấy cấm chế lợi hại lắm, bố trí xong thì đảm bảo sẽ chẳng ai có thể phát hiện ra sư tỷ đâu".
"Làm sao ngươi dám khẳng định là sẽ không ai tìm ra?" - Lệ Thắng Nam vẫn như cũ, không hề tin tưởng - "Chu Đại Trù ngươi cũng đâu phải đại tu sĩ, cấm chế có thể lợi hại tới đâu... Thêm nữa, lúc nãy ngươi cũng mới vừa nói đấy. Ở đây hung hiểm nhiều ít còn chưa biết. Rủi như trong lúc các ngươi ra ngoài, bất chợt có một tên yêu quái cấp bậc chân nhân chạy ngang qua rồi phát hiện ra ta thì sao?".

Chu Đại Trù nghe xong thì chép môi, bảo: "Lệ sư tỷ, sư tỷ có phải đã lo lắng quá rồi không? Yêu quái cũng đâu phải rau cải ngoài đường chứ... Mà, kể cả có yêu quái đạo hạnh cao thâm đi nữa, đệ nghĩ cũng chẳng trùng hợp tới như thế, xuất hiện đúng ngay chỗ này đâu". 

"Ngươi lấy gì đảm bảo là sẽ không có?".

"Thì đệ...".

"Sư huynh".

Im lặng từ nãy giờ, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng đã lên tiếng: "Đệ thấy Lệ sư tỷ nói phải đấy. Ở một nơi quỷ dị như chỗ này, chúng ta không thể đảm bảo được điều gì".

"Tiểu Ngư, vậy ý ngươi là chúng ta vẫn mang Lệ sư tỷ theo? Như thế sẽ có hơi bất tiện a".

"Bất tiện cái gì chứ?".

Liếc qua Lệ Thắng Nam - người vừa nói, Chu Đại Trù đáp ngay: "Thì sư tỷ nghĩ coi, nếu lỡ trong lúc tìm kiếm tự dưng có mấy tên thụ tinh, thạch tinh gì đó nhảy ra, như vậy đệ và Tiểu Ngư sẽ phải vừa đánh nhau với bọn chúng vừa chú ý an toàn của sư tỷ, cái này lẽ nào không bất tiện?".

Hơi khó nghe nhưng hoàn toàn có lý. Lệ Thắng Nam, nàng đúng sẽ trở thành gánh nặng. 

Bản thân tự hiểu, Lệ Thắng Nam im lặng cúi đầu, thôi không tranh cãi chi nữa. Có vẻ như nàng đã chấp nhận an bài.

Nhưng, chính lúc này, khi nàng đang cảm thấy tủi thân nhất thì giọng Lăng Tiểu Ngư cất lên.

Chương 277: Phút yên bình ngắn ngủi

"Sư huynh, đệ có ý kiến thế này".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, rồi nói tiếp: "Đệ nghĩ huynh và đệ nên phân ra, một người ra ngoài dò la còn một người thì ở lại trông coi Lệ sư tỷ. Tuy rằng làm vậy sẽ khiến cho việc tìm kiếm tốn nhiều thời gian hơn, nhưng chí ít có thể đảm bảo an toàn".

... 

Chưa thấy Chu Đại Trù hồi âm, Lăng Tiểu Ngư khó tránh lo lắng, đang toan hỏi thì...

"Được rồi, cứ làm như vậy đi".

Thở ra một hơi, từ nghiêm túc, họ Chu bỗng đổi sang vẻ mặt tươi cười. Hắn vỗ nhẹ lên vai người huynh đệ của mình, thâm ý nói: "Tiểu Ngư, ta hiểu được".

Hiểu? Hiểu cái gì?

Lăng Tiểu Ngư có chút nghi hoặc, tính truy thì nơi đối diện, Chu Đại Trù đã đứng lên, hướng cửa hang động bước ra.

"Sư huynh, huynh định đi đâu vậy?".

"Không có. Ta chỉ muốn bố trí thêm vài lớp cấm chế nữa thôi".

"Để đệ giúp huynh".

"Không cần đâu".

Đã tiến ra bên ngoài hang động, Chu Đại Trù ngó vào, cười cười: "Tiểu Ngư, ngươi cứ ở đó trông chừng Lệ sư tỷ đi. Ngươi để Lệ sư tỷ một mình, coi chừng tỷ ấy sẽ tức giận a".

Tức giận?

Lăng Tiểu Ngư theo phản xạ xoay đầu nhìn qua Lệ Thắng Nam. 

Chả biết từ bao giờ, Lệ Thắng Nam, nàng đã giấu mặt đi mất rồi.

...

Những ngày tiếp theo, sinh hoạt của ba người Lăng Tiểu Ngư vẫn đều đặn diễn ra theo cùng một kiểu. Đúng như phân công trước đó, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, mỗi người làm một công việc. Chu Đại Trù là ra ngoài dò la tin tức, còn phần Lăng Tiểu Ngư, trách nhiệm của hắn là trông chừng Lệ Thắng Nam, đảm bảo cho nàng được an toàn.

Lẽ dĩ nhiên, sự phân chia ấy rất không công bằng. Rõ ràng, Chu Đại Trù sẽ thiệt thòi hơn hẳn. 

Nhưng... biết sao được chứ. Đấy là điều Chu Đại Trù muốn a. Sự phân chia này, toàn bộ đều là quyết định của hắn.

Lăng Tiểu Ngư? Hắn đã lên tiếng phản đối rồi đó chứ. Chỉ là... vô dụng. Vị sư huynh kia của hắn vẫn trước sau như một, kiên quyết nhận lấy trọng trách dò la tin tức. Nhớ lúc ấy, Chu Đại Trù đã thâm ý đấm nhẹ lên ngực hắn mà nói rằng: "Tiểu Ngư à, Lệ sư tỷ sẽ không thích ta ở bên cạnh đâu. Sư tỷ muốn được ngươi trông nom hơn a".

...

"Đại Trù sư huynh thật là... Không biết huynh ấy nghĩ gì nữa".Ngồi bên trong hang động, Lăng Tiểu Ngư đem những lời ẩn ý kia của sư huynh mình thuật lại cho Lệ Thắng Nam nghe, rồi thở dài nghi vấn.

"Lệ sư tỷ, tỷ nói xem. Đại Trù sư huynh có phải đã hiểu lầm gì rồi không?".

Lệ Thắng Nam dựa mình bên vách đá, nghe nhưng không đáp. Nàng đang tự hỏi lòng mình.

"Chu Đại Trù nói như thế thì có khả năng đã nhìn ra gì rồi...".

"Lẽ nào mình biểu hiện rõ như vậy sao?".

Khẽ liếc Lăng Tiểu Ngư, Lệ Thắng Nam càng thêm nghi hoặc.

"Chắc không phải. Lăng Tiểu Ngư hắn đâu có cảm nhận được cái gì...".

"Hừm... Có lẽ Lăng Tiểu Ngư hắn là một tên ngốc. Hoặc cũng có lẽ...".

Lệ Thắng Nam thôi không nghĩ nữa. Nàng không muốn nghĩ. Hiện tại, nàng chỉ cần được ở bên cạnh hắn thế này, vậy cũng đủ rồi.

Gạt đi suy tư, Lệ Thắng Nam hé môi, cất giọng dịu dàng: "Tiểu Ngư, đừng nói về Đại Trù nữa, hãy nói về ngươi đi".

Trước lời đề nghị này, Lăng Tiểu Ngư thực có hơi bất ngờ. Hắn hỏi lại: "Lệ sư tỷ, ý tỷ là gì? Nói về đệ là sao?".

"Thì là nói về ngươi. Gia đình, những chuyện lúc nhỏ, những trải nghiệm, gì cũng được".

"Cái này...".Lăng Tiểu Ngư theo thói quen gãi nhẹ lên má: "Lệ sư tỷ, đệ không có nhiều chuyện để kể đâu. Sư tỷ biết đấy, đệ rất ít giao du với người khác, thành ra... Đệ thật là nhàm chán lắm".

"Gì mà nhàm chán...". 

Lệ Thắng Nam chẳng cho là phải: "Ta thấy ngươi đôi lúc cũng rất thú vị mà. Giống như những chuyện ngươi từng làm lúc nhỏ ấy".

"Chuyện làm lúc nhỏ?".

Họ Lăng thắc mắc: "Lệ sư tỷ, tỷ... Sao tỷ biết những chuyện lúc nhỏ của đệ?".

"Mới đó mà ngươi đã quên rồi sao? Ta không phải từng tới Đào Hoa thôn?".

"À phải. Sư tỷ đúng là đã từng ghé qua nhà đệ".

Lăng Tiểu Ngư đoán: "Lệ sư tỷ, là Yến cô cô kể cho tỷ nghe hả?".

"Ừm." - Lệ Thắng Nam cũng không giấu - "Trước khi ngươi đến thì ta và Yến cô cô đã trò chuyện rất nhiều".

"Vậy... Lệ sư tỷ, Yến cô cô đã nói những chuyện gì với tỷ?".

"Muốn biết?".

"Ừm".

"Lại gần đây".

"Sư tỷ, đệ ngồi đây được rồi".

"Muốn biết thì xích qua đây".

...

Quanh đi quẩn lại một hồi, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng đã chiều theo ý vị sư tỷ kia của mình. Hiện tại, khoảng cách giữa hắn và Lệ Thắng Nam đã rút xuống bằng không. 

Đúng vậy. Là con số không. Chẳng hề tồn tại khoảng cách. Cũng chả hiểu làm thế nào mà bây giờ, đầu của Lệ Thắng Nam lại đang gối luôn trên đùi hắn.

Đối lập với dáng vẻ thiếu tự nhiên của họ Lăng, Lệ Thắng Nam lại tỏ ta rất điềm tĩnh. Mặc ai kia bối rối vì sự bạo dạn của mình, nàng bắt đầu kể: "Hôm đó, sau khi ta đến Đào Hoa thôn...".

Lệ Thắng Nam mới nói được bấy nhiêu thì bỗng dừng lại. Giống như Lăng Tiểu Ngư, nàng cũng đưa mắt nhìn ra cửa động. Ở nơi đó, một thân ảnh vừa mới tiến vào. Chỉ là khuôn mặt của hắn...

Chương 278: Bất an

Nặng nề, trầm trọng, ngập tràn lo lắng, đấy là những gì đang hiển hiện qua nét mặt của Chu Đại Trù.

Biết đã có chuyện chẳng lành, Lăng Tiểu Ngư lập tức tách khỏi Lệ Thắng Nam, đứng dậy hỏi: "Sư huynh, có tin xấu phải không?".

"Ừm".

Chu Đại Trù trầm giọng nói ra: "Tiểu Ngư, hôm nay ra ngoài dò la, lúc ngang qua một hạp cốc ta đã phát hiện dấu vết đánh nhau. Có rất nhiều vết kiếm lưu lại trên vách núi...".

"Biết rất có khả năng là môn nhân Thiên Kiếm, ta chẳng nghĩ nhiều, nhanh chóng lần theo... Sau khoảng tầm một khắc truy tung, rốt cuộc thì ta cũng tìm được. Nhưng mà...".

"Sư huynh, lẽ nào...?".

Mặc dù Lăng Tiểu Ngư không nói hết nhưng Chu Đại Trù vẫn dễ dàng hiểu ra ý tứ. Hắn gật đầu xác nhận: "Đều đã chết".

Đều đã?

Lăng Tiểu Ngư truy vấn: "Sư huynh, ý huynh là không chỉ một người?".

"Chính xác là hai người".

"Là hai người nào?".

"Giang Hạc và Tô Triệt của Liệt Kiếm Phong".

...

Sau câu nói ấy thì cả Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đều lâm vào trầm mặc. Đang ngồi tựa lưng bên dưới, Lệ Thắng Nam chủ động phá tan im lặng. Nàng hướng Chu Đại Trù, hỏi: "Đại Trù, Giang Hạc và Tô Triệt, bọn họ đã chết thế nào?".

Chu Đại Trù chưa vội đáp. Hắn kéo Lăng Tiểu Ngư cùng ngồi xuống rồi mới hồi âm: "Lệ sư tỷ, Tiểu Ngư, hai người không tưởng tượng được đâu. Giang Hạc và Tô Triệt, bọn họ thật sự là chết rất thảm".

"Thời điểm ta lần theo dấu vết tìm tới thì cuộc chiến đã ngã ngũ từ lâu. Hung thủ đã sớm rời đi, hiện trường chỉ còn lại thi thể của Giang Hạc và Tô Triệt sư huynh. Hai bộ thi thể ấy... Đầu mình, tay chân, mỗi cái văng ở một nơi, trông rất kinh khủng. Nhưng kinh dị nhất vẫn là lục phủ ngũ tạng của bọn họ, mười phần quá chín đều biến mất cả. Ta nghi ngờ là đã bị hung thủ lấy ăn...".

...

"Ực...".

Lệ Thắng Nam càng nghe Chu Đại Trù miêu tả thì sắc mặt càng tái đi. Nàng cố gắng giữ cho mình qua cơn buồn nôn.

Trong khi ấy, Lăng Tiểu Ngư thì đỡ hơn đôi chút. Nắm bắt điểm mấu chốt, hắn nói ra suy nghĩ của mình: "Đại Trù, theo lời huynh nói thì kẻ đã sát hại Giang Hạc và Tô Triệt sư huynh, hắn không phải thuộc dạng giống như những tên thụ tinh mà chúng ta từng chạm trán?".

"Chắc chắn không phải." Chu Đại Trù quả quyết.

Rồi lý giải: "Tiểu Ngư, ở chỗ ta tìm thấy thi thể có rất nhiều dấu vết của hung thủ lưu lại. Nó rành rành là vết tích của một loài động vật nào đó".
"Động vật? Không phải yêu quái trong dáng hình nhân loại?".

Chu Đại Trù lắc đầu: "Không phải. Những dấu chân, những vết cào xé ta nhìn thấy, chúng rõ ràng thuộc về thú loại".

...

"Có khả năng dễ dàng sát hại hai vị sư huynh Giang Hạc và Tô Triệt của Liệt Kiếm Phong thì tu vi hung thủ ít nhất cũng phải là vấn đỉnh hậu kỳ...".

"Cũng có khả năng là chân nhân cấp bậc"

Chu Đại Trù bày tỏ lo ngại: "Tiểu Ngư, xem ra suy đoán của chúng ta trước đó, rằng bên trong mật cảnh hoang sơ này không tồn tại động vật là sai. Cái chỗ quỷ quái này, hung hiểm nói không chừng vượt xa hơn rất nhiều so với những gì chúng ta đã hình dung. Có lẽ việc chúng ta còn sống đã la một chuyện rất may mắn. Về những người khác, chỉ sợ rằng...".

Mấy chữ sau cùng Chu Đại Trù đã bỏ lửng, nhưng ý tứ thì Lăng Tiểu Ngư sao lại chẳng nghe ra. Hắn hiểu, rõ ràng là khác. Và cũng chính vì đã hiểu rõ nên giờ phút này đây cõi lòng hắn mới càng thêm trĩu nặng. Hắn đang lo lắng. Cho mình, cho Chu Đại Trù - Lệ Thắng Nam, cho những đồng môn hiện đang thất lạc. Đặc biệt là Dương Tiểu Ngọc...

Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên, Công Tôn Nhược Thủy, Lâm Oánh, Đồ Tự, mấy người bọn họ dẫu thật sự xảy ra bất trắc, Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn có thể cố gắng tiếp nhận được. Nhưng còn Dương Tiểu Ngọc...

Nàng đâu chỉ đơn thuần là một vị đồng môn. Dương Tiểu Ngọc nàng là người bạn thanh mai trúc mã của hắn, đã từng cùng hắn trải qua những ngày tháng vô âu vô lo ở Đào Hoa thôn. Nàng xem hắn như thân nhân, và hắn, hắn cũng coi nàng như quyến thuộc. Nhớ mọi khi, hễ có đồ tốt gì thì Dương Tiểu Ngọc nàng đều để dành riêng cho hắn...

Hôm nay, nếu như Dương Tiểu Ngọc nàng thực xảy ra bất trắc mà nói... Lăng Tiểu Ngư hắn thật không biết mình sẽ trở nên thế nào nữa. Tâm trạng khi đó của hắn nhất định là sẽ rất tồi tệ...

"Tiểu Ngư, ngươi có phải đang lo lắng cho Tiểu Ngọc không?" Sau một hồi trầm mặc, Chu Đại Trù cuối cùng cũng đã lên tiếng. 

Hắn lựa lời trấn an: "Tiểu Ngư ngươi cũng đừng quá lo. Tiểu Ngọc khác với chúng ta, bản lãnh nàng cao như vậy, thiết nghĩ dẫu gặp phải yêu ma tà vật cũng sẽ xoay trở được thôi".

"Đệ cũng hi vọng được như vậy".

"Được rồi. Chúng ta thảo luận một chút những việc sắp tới cần làm đi".

Chương 279: Tung tích dương tiểu ngọc

Trong khi ba người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Lệ Thắng Nam đang cùng nhau bàn luận nơi thạch động thì tại một góc khác của mật cảnh - chốn mà Dương Tiểu Ngọc đang ở...

Chỗ này cảnh vật tính ra có vài phần khác biệt. Không gian thì đúng vẫn bao trùm bởi sự tối tăm, nhưng ngoài tăm tối, ánh sáng tính ra cũng chẳng phải quá hiếm hoi. Ít nhất thì so với thạch động mà mấy người Lăng Tiểu Ngư đang tạm trú thì rực rỡ hơn rất nhiều. 

Ở đây không chỉ có hoa tươi bướm lượn mà còn có cả một hồ nước xanh trong, vô cùng kỳ lạ. Cái hồ nước này, nó vậy mà đang phát quang. Thứ ánh sáng lung linh huyền ảo đang hiện hữu chính là bắt nguồn từ đây.

Đẹp đẽ? Rất đẹp đẽ. 

Thơ mộng? Hẳn rất thơ mộng.

Nhưng... Đi kèm với cái đẹp thì sự xấu xa, nó cũng đang ẩn tàng bên trong. Đầy rẫy.

...

"Vù vù...".

"Vù vù... vù...".

Theo thời gian trôi, sự yên tĩnh cũng dần bị phá hỏng. Gió, nó đang thổi. Mỗi lúc một mạnh dần. Cái lạnh, nó cũng bắt đầu bủa vây.

Thế rồi... Sau gió, sau đợt hàn khí âm thầm lan toả, một mùi hôi tanh cấp tốc bành trướng. Kế đấy thì từ dưới hồ nước xanh trong kỳ lạ kia, một trận ba đào chợt nổi lên.

Quái thú - thứ xấu xa ẩn bên trong hồ nước - đã vừa mới xuất hiện. Không phải một mà tận những hai con. Chúng có thân dài, hình dạng như rắn nhưng có bốn chân, cổ nhỏ, trong miệng răng nanh sắc nhọn ghê người.

Đúng là giao long.

"Grào... ào...!".

"Grào... ào...!".

Giao long dưới hồ vừa hiện thân liền kêu to một tiếng, tiếp đấy, cả hai đồng loạt lao thẳng về phía Dương Tiểu Ngọc vẫn còn đứng yên khép hờ đôi mắt, toan đem nàng cắn nuốt.

Chỉ là... bọn chúng nuốt được sao?

Dương Tiểu Ngọc đâu phải cục thịt mềm để cho kẻ khác dễ dàng xơi tái. Muốn ăn nàng? Dựa vào tu vi chân nhân sơ kỳ của hai con giao long kia?

Đúng là mơ tưởng!

Con mắt mở ra, Dương Tiểu Ngọc xuất động linh kiếm, trong nháy mắt đã chém tận hai mươi tám đường, uy lực kinh khủng tới nỗi đem kẻ địch giết luôn tức khắc. Thân thể giao long, hai con như một, hết thảy đều bị cắt thành từng đoạn.

Quá ghê gớm.

Quả nhiên, Dương Tiểu Ngọc chả phải người thường. Bổn sự của nàng, sợ rằng còn vượt xa so với những gì mà các đồng môn có thể mường tượng ra được. Cái danh đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ Thiên Kiếm, đích thị là không ngoa tí nào. Đứng trước nàng, thiết nghĩ dẫu là vài ba tên Tô Đông Vũ - kẻ xếp thứ hai trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm - cộng lại, tin tưởng cũng vẫn còn xa xa mới đủ năng lực để mà so bì. Người với người, đôi khi là chênh lệch nhiều như thế đấy. 

...

"Hừm... Yêu nghiệt, ngươi còn chưa chịu hiện thân?".

Những tưởng giết xong giao long thì chuyện đã kết thúc thì không, Dương Tiểu Ngọc, nàng vẫn nắm chặt linh kiếm, ngưng thần chờ nghênh chiến. 

Hướng hồ nước xanh trong trước mặt, nàng nói tiếp: "Ta đếm đến ba, nếu ngươi còn chưa xuất hiện thì đừng trách ta đem sào huyệt của ngươi phá hủy".

Dứt câu, Dương Tiểu Ngọc bắt đầu đếm ngay.

"Một".

"Hai".

...

"Ba!".

Thanh âm vừa dứt thì linh kiếm trên tay Dương Tiểu Ngọc liền ngân lên. Cực kỳ dứt khoát, nàng tung người lên không trung, nhắm thẳng hồ nước bên dưới đâm xuống!

"Ầm!".
"Ầm!".

...

Thế kiếm đã ngưng, hồ nước lúc này hiện cũng tan hoang. Vẹn nguyên, cao nhã, hoạ chăng chỉ còn mỗi một mình Dương Tiểu Ngọc.

Trong bộ bạch y phiêu dật xuất trần, nàng cúi nhìn sinh vật bị mình ép ra bên dưới và mới vừa tháo chạy, hừ khẽ: "Còn muốn chạy?".

...

Thân ảnh biến mất, đến khi lần nữa hiện ra thì Dương Tiểu Ngọc đã ở cách vị trí cũ hơn mười dặm đường. Chắn lối hắc giao - kẻ đã tháo chạy, nàng lạnh lùng cất tiếng: "Yêu nghiệt, dám giết hại môn nhân Thiên Kiếm ta, ngươi nghĩ còn có thể chạy thoát?".

"Grừ...".

...

Quan sát thấy hắc giao lại toan đào tẩu, Dương Tiểu Ngọc không khỏi nhíu mày. Cuối cùng nàng đã quyết định...

"Yêu nghiệt, chịu chết đi!".

...

...

Một lúc sau.

Cuộc truy đuổi hiện đã chấm dứt. Bên thi thể hắc giao - quái thú mình vừa giết, Dương Tiểu Ngọc đứng lẩm bẩm: "Chẳng thu được tin tức nào hữu dụng. Trừ bỏ Lâm Oánh đã chết ra thì những người khác có vẻ như đều không xuất hiện gần đây. Rốt cuộc thì Tiểu Ngư đang ở chỗ nào...".

"Tiểu Ngư..." - Trông về một nơi vô định, Dương Tiểu Ngọc thầm cầu nguyện - "Ngươi nhất định không được xảy ra bất trắc gì. Nếu không cả đời này của ta sẽ trở nên buồn tẻ lắm...".

...

"Ong!".

Dương Tiểu Ngọc đang cúi mặt trầm tư thì đột nhiên, một thanh âm truyền đến. Không phải qua tai mà đi thẳng vào tâm trí của nàng. Nó giống như... truyền âm nhập mật.

"Lại là thứ thanh âm này".

Dương Tiểu Ngọc nhìn về bên trái, nơi mà nàng biết là vị trí khởi nguồn thanh âm kỳ lạ kia, thầm tự hỏi: "Đây rốt cuộc là chuyện gì? Đang hướng ta kêu gọi là ai?".

Chương 280: Vũ

Dương Tiểu Ngọc, nàng thật là chẳng tài nào hiểu được. Rõ ràng đây là lần đầu tiên nàng đến chỗ này, tại sao lại có người kêu gọi? Đối phương nhận thức nàng ư? Từ bao giờ, và bằng cách nào?

"Hừm... Ta cũng đang muốn xem thử ngươi là thần thánh phương nào".

Trong lòng đã có quyết định, Dương Tiểu Ngọc xoay chân, hướng nơi phát ra thanh âm kỳ lạ bước đến. 

Quãng đường không tính xa nên chẳng tốn bao nhiêu thời gian thì Dương Tiểu Ngọc đã tới nơi. Dừng trước một vách đá dựng đứng, nàng nín thở ngưng thần, chờ đợi dị biến phát sinh.

Rất chóng vánh, nó đã xảy ra.

Vốn đang yên lặng, một phần vách đá bỗng phát ra tiếng kêu trầm thấp, rồi nhoè đi. Chẳng bao lâu sau thì một thông đạo hiện ra. Tối đen như mực.

Nhìn vào lối đi tăm tối nọ, Dương Tiểu Ngọc hơi do dự nhưng cuối cùng cũng quyết định nhấc chân tiến tới. 

Luồng khí tức lạnh lẽo đang lan toả kia, nó cho nàng một cảm giác rất lạ. Hình như... có chút gì đó gần gũi, quen thuộc...

...

Một cách chậm rãi, Dương Tiểu Ngọc đều đặn bước đi trong thông đạo tối tăm. Cứ thế, nàng đi mãi... đi mãi... tận cho đến khi nhìn thấy thứ ánh sáng màu lam huyền ảo nọ.

"Thứ đó là gì?".

Ngưng trong phút chốc, Dương Tiểu Ngọc thầm tự hỏi. Và dĩ nhiên là câu trả lời, nàng vẫn chưa biết được. Muốn tường minh, nàng chỉ có thể tự mình tới xem, tự mình tìm hiểu.

Hiếu kì, nghi hoặc, Dương Tiểu Ngọc lại lần nữa nhấc chân lên...

...

Ba mươi, hoặc thêm một chút, qua khoảng tầm ấy bước chân, Dương Tiểu Ngọc hiện đã dừng lại. 

Lúc này, sau một hồi quan sát, Dương Tiểu Ngọc rốt cuộc cũng hoàn toàn khẳng định được. Nàng đã biết khởi nguồn ánh sáng là thứ gì. 

Vật này, nó có hình chữ nhật, được làm từ một loại băng đặc biệt, rất trong suốt. Đứng bên ngoài, chỉ với mắt thường Dương Tiểu Ngọc vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy hết không gian trống trải ở phía trong.

Một cái hộp rỗng? 

Có lẽ gọi nó là một chiếc quan tài thì chính xác hơn.

...

"Chiếc quan tài này...".

Những tưởng sau khi tìm được nơi khởi nguồn của ánh sáng, của thứ thanh âm đã kêu gọi mình thì bản thân có thể tường minh, ấy vậy mà... Ngay lúc này đây, Dương Tiểu Ngọc chỉ càng thêm thắc mắc. Quan tài, nó rõ ràng trống rỗng. Bên trong chả thấy ai nằm...

"Lạ thật... Quan tài này đích xác là nơi phát ra thanh âm, cảm giác của ta chắc chắn sẽ không sai được. Thế nhưng tại sao bên trong lại chẳng có thứ gì. Vừa rồi ta cũng đã dùng pháp nhãn xem qua...".

"Hmm... Liệu ta có nên mở quan tài ra để xem thử?".

Đắn đo mấy lượt, sau cùng, Dương Tiểu Ngọc vẫn quyết định điều tra. Hết sức cẩn trọng, nàng đưa tay về trước, nhưng khi chỉ vừa mới chạm vào nắp quan thì...

Dị biến, nó chợt nổi lên.

Bên trong quan tài, từ đâu chả rõ, một làn khói đen bỗng bất ngờ xuất hiện, rồi mau chóng bành trướng. Chỉ thoáng chốc, toàn bộ không gian bên trong quan tài đều đã bị khói đen chiếm giữ.

...

Chứng kiến cảnh nọ, Dương Tiểu Ngọc càng thêm cảnh giác. Nàng lập tức lùi lại; bên trong thể nội, linh lực tùy thời xuất động.

...

"Crắc...".

Thanh âm vụn vỡ đã vừa mới vang lên. Chiếc quan tài, nó đã bắt đầu rạn nứt.

"Crắc...".
Lại thêm một vết nứt nữa...

"Crắc... crắc... rắc...".

... Và nhiều vết nữa... 

Những vết nứt, chúng cứ vậy mà thi nhau xuất hiện, rồi kéo dài. Chẳng mấy chốc, từ vẹn nguyên trong suốt, chiếc quan tài đã hoàn toàn hư hỏng. Đổ vỡ, đấy là điều không thể nào tránh khỏi.

Và thực tế thì... nó đã vừa vỡ. Băng, nó vương vãi khắp nơi, đang dần tan chảy... Lúc này, duy nhất còn "lành lặn", có chăng là đám khói đen quỷ dị kia. 

...

Vô thanh vô tức xuất hiện, hiện thân xong liền đem quan tài phá vỡ... Rốt cuộc thì đám khói đen này, nó là thứ gì?

Dương Tiểu Ngọc, nàng đang rất muốn biết.

May mắn, nàng đã không phải chờ đợi quá lâu. Đáp án rất nhanh liền có được.

"Xèo xèo" mấy tiếng, đám khói đen trước mặt nàng tức thì biến đổi. Ban đầu là chân, tiếp đến là tay, rồi bụng, rồi đầu,..., một thân ảnh đã được hiển hoá ra. 

Nhân loại?

Cũng không hẳn. Xét hình dáng, thân ảnh vừa xuất hiện đúng thật tương đồng, tuy nhiên, trên người nàng vẫn tồn tại một vài điểm khác biệt. Ví như bốn chiếc răng nanh, vài chiếc vảy phủ gần đuôi mắt, đồng tử màu vàng chẳng hạn...

"Yêu quái", đấy là ý nghĩ đầu tiên của Dương Tiểu Ngọc. Nhưng rồi sau đó, nàng đã tự mình phủ định. Bởi lẽ khí tức trên người nữ nhân kia, nó không hề giống. Yêu? So với thánh giả nhân loại, chỉ sợ nàng còn thanh khiết hơn. 

"Lẽ nào... nàng là linh chủng?".

Mang theo ngờ vực, Dương Tiểu Ngọc hướng nữ nhân mặc hắc y kia hỏi: "Ngươi là người đã kêu gọi ta?".

"Phải." Nơi đối diện, hắc y nữ tử gật đầu xác nhận.

Dương Tiểu Ngọc hỏi tiếp: "Ngươi không phải nhân loại?".

"Phải, ta không phải nhân loại." Một lần nữa, hắc y nữ tử gật đầu.

"Vậy... ngươi là ai?".

Lần này, hắc y nữ tử không đáp ngay. Nàng tiến sát Dương Tiểu Ngọc rồi mới trả lời: "Ta là Vũ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau