TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Không được nhìn!

"Rốt cuộc thì đây là chỗ nào?".

Trong khoảng không tăm tối, một giọng nam nhân vừa mới cất lên. Khá khẽ. Đúng là của Lăng Tiểu Ngư - một trong hai đứa đệ tử mà Lăng Thanh Trúc hiện đang đứng bên ngoài than phiền. Lúc này, nhìn hắn có vẻ hoang mang. 

Âu cũng phải. Đang yên đang lành lại bất ngờ xảy ra dị biến, bản thân bị hút vào trong một nơi tối tăm vô định, Lăng Tiểu Ngư hắn điềm nhiên làm sao được? Khẩn trương, lo lắng, nó vốn dĩ bình thường. Nhất là khi hiện giờ hắn chỉ có một mình...

Không giống như lúc bị thông đạo hút vào, những người bị hút hình như đều phân tán hết cả. Chí ít thì đấy là những gì mà Lăng Tiểu Ngư tin tưởng, dựa trên hoàn cảnh của chính bản thân hắn.

Đứng trên mội ngọn cây cao, bằng vào pháp nhãn, họ Lăng tập trung quan sát bốn phương tám hướng với hi vọng có thể tìm ra tung tích của những đồng môn còn lại. Hoặc ít nhất, hắn có thể hiểu ra đại khái về cái chốn tối tăm vô định này.

Nhưng tiếc thay...

Lăng Tiểu Ngư đã không được như nguyện. Không gian chỗ này quá đỗi kỳ lạ, nó khiến tầm nhìn của hắn bị giới hạn đi rất nhiều. Pháp nhãn cũng tốt, thần thức cũng được, Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ có thể nhìn xem được một đoạn ngắn, chả thấm vào đâu...

"Phải làm thế nào đây? Tu vi của ta dường như quá yếu kém trong hoàn cảnh này...".

Trên ngọn cây, Lăng Tiểu Ngư trầm ngâm một đỗi, chừng hạ xuống thì hướng thẳng phía trước bước đi. Xem ra hắn đã có quyết định của mình...

...

Tâm lý cầu may, Lăng Tiểu Ngư cẩn trọng đưa chân cất bước. Dựa vào lượng tầm nhìn ít ỏi từ pháp nhãn của bản thân, hắn xuyên qua từng bụi rậm, từng tán cây, chậm rãi tiến sâu vùng đất tối tăm.

Cứ thế, hắn đi mãi, đi mãi... Tận cho tới khi một thanh âm yếu ớt truyền đến tai mình...

"Là ai?" Chân ngưng bước, Lăng Tiểu Ngư hướng nơi phát ra thanh âm, cất tiếng hỏi. 

Và rất nhanh, một giọng nữ nhân hồi đáp: "Lăng Tiểu Ngư, có phải ngươi không?".

Nghe đối phương nói ra tên mình, trong lòng Lăng Tiểu Ngư không khỏi vui mừng. Cô gái kia nếu đã có thể nhận thức hắn, như vậy khẳng định là một vị đồng môn. 

Thần tình kích động, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Ta đúng là Lăng Tiểu Ngư, ngươi là ai?".

"Ta... ta là Lệ Thắng Nam".
"Lệ sư tỷ?".

Đã xác nhận danh tính, Lăng Tiểu Ngư chính thức buông lỏng phòng bị, nhấc chân tiến lại chỗ nàng.

"Đứng lại!".

Họ Lăng mới đi còn chưa được bao nhiêu bước thì đã liền bị người hô cản. 

Phía bên kia, sau một tảng đá lớn, Lệ Thắng Nam nói gấp: "Ngươi không được qua đây!".

Không cho qua?

Lăng Tiểu Ngư hết sức nghi hoặc: "Lệ sư tỷ, có chuyện gì vậy?".

...

"Lệ sư tỷ?".

Kêu gọi mấy bận mà đối phương không trả lời, Lăng Tiểu Ngư khó tránh ngờ vực. Một lần nữa, hắn nhấc chân tiến tới.
"Không được qua!".

Và lại một lần nữa, Lệ Thắng Nam lên tiếng ngăn cản. 

"Lệ sư tỷ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tại sao sư tỷ không muốn ta qua? Thêm nữa... Lệ sư tỷ, tại sao giọng nói của sư tỷ...".

Lúc nãy do vui mừng, trong lòng kích động nên Lăng Tiểu Ngư đã chẳng để ý, nhưng bây giờ, hắn đã nhận ra điểm bất thường. Thanh âm của Lệ Thắng Nam thực rất không bình thường. Nó... hết sức yếu nhược. 

"Không lẽ Lệ sư tỷ bị thương?".

Thật dạ quan tâm, Lăng Tiểu Ngư lần nữa cất tiếng: "Lệ sư tỷ, có phải sư tỷ đã bị thương?".

"Ta... Ưm...!".

"Lệ sư tỷ?!".

Nghe ra vẻ đau đớn của Lệ Thắng Nam, Lăng Tiểu Ngư chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức phóng qua.

"Ngươi không được q...".

Thế là xong. Lần này thì Lệ Thắng Nam đã vô pháp can ngăn. Câu nàng còn chưa kịp nói hết thì thân ảnh Lăng Tiểu Ngư đã xuất hiện ngay trước mắt rồi. Lúc này, hắn đang nhìn nàng. Bằng đôi mắt mở to vì "kinh ngạc".

Cũng đáng ngạc nhiên lắm chứ. Với tình trạng hiện giờ của nàng thì điều ấy xét ra âu rất đỗi bình thường.

Quần áo rách nát, da thịt mười phần đã bạo lộ quá chín, thậm chí hai chốn riêng tư trên dưới cũng loã lồ trần trụi, bấy nhiêu lẽ nào còn chưa đủ để làm người "kinh ngạc"?

Lăng Tiểu Ngư, hắn đã. Có nghĩ thế nào hắn cũng không thể hình dung ra được cảnh tượng sẽ là như vầy. 

Lệ Thắng Nam, nàng đích xác đã bị thương. Những vết trầy xước, những giọt máu tươi vương đọng trên cơ thể, chúng là minh chứng thuyết phục nhất. Tuy nhiên, thương tích bây giờ lại không phải điểm mấu chốt. Sự loã lồ trần trụi của nàng mới là thứ tác động nhiều nhất đến tâm linh Lăng Tiểu Ngư, khiến cho suy nghĩ của hắn nhất thời bị đình trệ. 

Phát hiện ra ánh mắt "chăm chú" ấy, Lệ Thắng Nam càng thêm xấu hổ. Nàng dùng chút sức lực yếu ớt của mình, quát lớn: "Không được nhìn!".

Chương 272: Bế sư tỷ

"Lệ sư tỷ, đệ... đệ không phải cố ý." Đầu đã xoay sang hướng khác, Lăng Tiểu Ngư nói, bộ dáng hơi thiếu tự nhiên. 

Tất nhiên, Lệ Thắng Nam chẳng chút tin tưởng vào lời biện minh ấy của hắn. Nhưng... tin hay không, lúc này còn có ý nghĩa gì nữa? Thân thể nàng chẳng phải đều đã bị hắn nhìn thấy hết rồi ư? 

Một tay che trên, một tay che dưới, Lệ Thắng Nam cắn môi, mãi hồi lâu mới thốt ra được: "Ngươi... ngươi còn đứng đó? Bộ tính để mặc ta chết luôn hả?".

Trách móc. Rành rành là trách móc. Lăng Tiểu Ngư hiểu là như vậy. Hắn khá hoang mang: "Lệ sư tỷ, đệ... sư tỷ không muốn đệ nhìn...".

"Nhưng ngươi đã nhìn rồi!" Lệ Thắng Nam gắt gỏng.

Rồi hạ giọng: "Ta... ta bị trúng độc. Hiện giờ toàn thân vô lực...".

Thì ra là như vậy. 

Tới lúc này thì Lăng Tiểu Ngư đã thấu rõ nguồn cơn. Hắn đã hiểu tại sao mà Lệ Thắng Nam lại hiện ra trước mắt mình trong tư thế ấy, bộ dạng ấy...

Cân nhắc nặng nhẹ, ngẫm đến quãng thời gian mình và sư phụ từng trải qua ở thôn Tô Hạ, Lăng Tiểu Ngư rất nhanh liền có quyết định. Tạm bỏ qua cái gọi là lễ tiết, hắn lần nữa xoay lưng. Từ trong giới chỉ, hắn lấy ra một bộ quần áo rồi áp sát cô gái đang nửa nằm nửa ngồi dưới đất.

"Ngươi... ngươi tính làm gì?".

"Lệ sư tỷ, đắc tội".

"Ngươi...".

"Soạt".

Lần này Lệ Thắng Nam đã không có cơ hội từ chối. Đơn giản là bởi Lăng Tiểu Ngư ra tay quá nhanh. Hắn nâng nàng dậy xong thì lập tức đem y phục khoác vào, thời gian bất quá một cái nháy mắt.

"Sư tỷ, để đệ xem tình trạng của tỷ".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư liền hành động, cẩn thận giúp Lệ Thắng Nam kiểm tra tình trạng cơ thể, mặc kệ nàng có nguyện ý hay không. 

Tra xét xong, hắn cau mày kết luận: "Độc tố rất kỳ lạ, chúng dường như chỉ có tác dụng kìm toả chân nguyên, hạn chế sức lực...".

"Lệ sư tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao sư tỷ lại rơi vào tình huống hiện tại?".

...
Lệ Thắng Nam nghe rõ nhưng chưa đáp. Cõi lòng nàng, nó vẫn đang rối. Trái tim nàng, nó còn đang loạn...

"Lệ sư tỷ?".

Phải qua đến lượt kêu gọi thứ hai, Lệ Thắng Nam lúc này mới lấy lại bình tĩnh. Nàng hít sâu một hơi, bắt đầu kể...

...

Sau một đỗi chăm chú lắng nghe thì Lăng Tiểu Ngư đã triệt để tường minh. Hoá ra Lệ Thắng Nam nàng đã đụng phải một tên thụ yêu, cùng hắn giao chiến. Kết quả tuy rằng đã giết được thụ yêu nhưng bản thân Lệ Thắng Nam nàng cũng gánh lấy thương tổn. Thêm nữa, trong quá trình giao chiến, do sơ suất nên nàng đã bị trúng độc của yêu tinh, dẫn đến tràng cảnh như hiện giờ...

...

"Quả nhiên ở đây cũng chẳng phải nơi tốt lành gì...".

Buông ra một câu như vậy, Lăng Tiểu Ngư dời ánh mắt lên người cô gái trước mặt: "Lệ sư tỷ, chất độc tỷ trúng phải đệ tuy rằng không có cách nào hoá giải nhưng sư tỷ cũng đừng quá lo lắng, đệ nghĩ nó sẽ không gây nguy hiểm gì cho sư tỷ đâu".

Ném cho họ Lăng một ánh nhìn kỳ quái, Lệ Thắng Nam truy ngay: "Sao ngươi dám khẳng định là không?".

Rất thành thật, Lăng Tiểu Ngư hồi đáp: "Lệ sư tỷ, đệ từ nhỏ đã thường theo ân sư luyện đan chế thuốc, đối với dược tính ít nhiều cũng có chút hiểu biết".

...
Đợi mãi hồi lâu vẫn chưa thấy Lệ Thắng Nam có phản ứng gì, Lăng Tiểu Ngư đành phải chủ động. Hắn nói: "Lệ sư tỷ, chúng ta hẳn đã bị hút vào một mật cảnh, nhất thời khó có thể thoát ra được. Đệ nghĩ trước mắt chúng ta nên đi tìm mấy người Tiểu Ngọc, Đại Trù rồi tính tiếp. Không biết ý sư tỷ thế nào?".

Lệ Thắng Nam thoáng cân nhắc, gật đầu đồng thuận: "Trước mắt cũng chỉ có thể như vậy. Chúng ta cũng không thể ở đây chờ đợi".

"Được rôi. Chúng ta cứ quyết định như vậy".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư đưa hai tay về trước, hướng thẳng đến vị trí của người bên cạnh.

"Ngươi muốn làm gì?" Ngay lập tức, giọng Lệ Thắng Nam cất lên. Vô cùng cảnh giác.

Đối lập với vẻ khẩn trương ấy của nàng, Lăng Tiểu Ngư tỏ ra khá điềm tĩnh, khác xa sự bối rối ban đầu chạm mặt: "Lệ sư tỷ, đệ chỉ muốn giúp tỷ... Tình trạng hiện giờ của tỷ vốn không thể đi lại...".

"Ngươi... ngươi tính bồng ta?".

Cho là Lệ Thắng Nam để ý lễ tiết, Lăng Tiểu Ngư mới chân thành khuyên nhủ: "Lệ sư tỷ, đệ biết nam nữ thụ thụ bất thân, làm vậy là thiệt thòi cho tỷ. Nhưng với hoàn cảnh hiện tại... Sư tỷ, xin hãy bỏ qua lễ tiết".

...

"Hắn đã nói như vậy rồi, nếu ta còn từ chối thì thật không đúng. Hắn vốn cũng không có ý tứ gì...".

Mặc dù trong dạ đã thông suốt nhưng ngoài mặt, Lệ Thắng Nam vẫn cứ rất ngại ngùng. Nàng quay đầu sang hướng khác, miệng bảo: "Được rồi. Vậy... phiền ngươi".

"Cám ơn sư tỷ đã hiểu".

Có được sự đồng thuận, Lăng Tiểu Ngư chẳng chần chừ thêm nữa, nhanh chóng luồn tay qua người Lệ Thắng Nam, đem nàng nhấc bổng lên. 

"Ưm...".

"Lệ sư tỷ, tỷ sao vậy?".

"K-Không có gì".

"Vậy... đệ đi nhé?".

"Ừ".

Chương 273: Nỗi lòng của lệ thắng nam

Nếu bỏ qua đoạn bối rối ban đầu, không thể không nói, cách xử trí của Lăng Tiểu Ngư đã dạn dĩ hơn nhiều so với trước, thời điểm còn chưa ra ngoài tìm kiếm tài liệu luyện chế Trường Sinh Đan.

Rõ ràng, sau chuyến đi ấy, sau mối tình đơn phương vô vọng ấy, họ Lăng đã dần trưởng thành...

Con người, có lẽ ai rồi cũng sẽ như vậy. Khởi điểm ai chẳng thuần chân, nhưng thuần chân... đến cuối cùng thử hỏi ai còn giữ được?

Mấy ai?

...

Núi cao còn thành đất phẳng, bãi bể còn hoá nương dâu thì huống chi tâm tính con người?

Trời đất còn thay, lòng người sao lại chẳng đổi?

Thời gian, nó mầu nhiệm lắm. Theo dòng năm tháng, mọi thứ rồi sẽ đổi thay. Có thể tốt hơn, cũng có thể xấu đi, tùy vào cách mà con người ta cảm nhận. Cũng giống như trường hợp của Lăng Tiểu Ngư vậy...

Thuần chân đã giảm, dạn dĩ tăng lên, Lăng Tiểu Ngư hắn đang từng bước trưởng thành, từng bước trở thành một nam nhân phong trần đúng nghĩa. Là tốt? Hay là xấu?

Câu trả lời... còn tùy thuộc đối tượng. Đối với một số người thì nó rất tốt; nhưng đối với một số khác, biết đâu họ lại yêu mến Lăng Tiểu Ngư của trước đây hơn.

Tốt hay xấu, điều đó rất khó nói. Nhưng chí ít, riêng với bản thân Lăng Tiểu Ngư, trưởng thành là một điều cần thiết. Thậm chí kể cả khi cái giá phải trả có lớn lao đi nữa...

...

Tương lai, Lăng Tiểu Ngư sẽ trở thành ai, thành thứ gì? Hãy để cho tương lai trả lời. 

Còn hiện tại...

Giữa màn đêm tăm tối, bên trong rừng rậm, hắn vẫn đang cẩn trọng bước đi. Dĩ nhiên là không chỉ một mình. Lệ Thắng Nam, nàng vẫn đang đồng hành cùng hắn. Vị trí? Trừ bỏ đôi tay hắn ra thì làm gì còn nơi nào khác nữa? Hắn bồng chứ đâu có cõng.

...
"Không biết hắn đang nghĩ gì nhỉ?".

Trên đôi tay trông có vẻ thư sinh mà vô cùng vững chãi của Lăng Tiểu Ngư, trong bộ trường y mặc tạm, Lệ Thắng Nam thầm nghĩ.

"Hắn đã bồng mình gần nửa canh giờ rồi, không biết có cảm thấy mình nặng quá không...".

Khỏi phải nói, đó chắc chắn là một thắc mắc rất đỗi vô lý. Nên nhớ, Lăng Tiểu Ngư là tu sĩ chứ chả phải phàm nhân thế tục. Hắn sao có thể cảm thấy nặng nề vì bồng Lệ Thắng Nam nàng được. Trọng lượng của nàng lớn được bao nhiêu?

Đừng nói một Lệ Thắng Nam, cho dù là mười Lệ Thắng Nam gộp lại, tin tưởng Lăng Tiểu Ngư vẫn dễ dàng mang đi. Việc bồng bế của hắn hiện giờ, nó bất quá cũng chỉ như phàm nhân thế tục ôm một bó rơm nho nhỏ mà thôi. 

Đó là sự thật mười mươi, chẳng có lý do gì để phải bàn cãi. Khổ nỗi... Lệ Thắng Nam, nàng vẫn cứ cố tình không chịu hiểu. Trong âm thầm, nàng vẫn tiếp tục lo nghĩ những chuyện không đâu...

"... Lúc nãy khi nhìn thấy mình loã lồ như vậy, không biết Lăng Tiểu Ngư hắn đã nghĩ gì. Không biết hắn có chê cười mình không...".

"Vóc dáng của mình chẳng đẹp như của Tiểu Ngọc, cũng chẳng cân đối như của Mộng Kiều. Ngực mình cũng chẳng lớn...".

Nghĩ đến đây, Lệ Thắng Nam không kiềm được đưa mắt liếc xem.
Và càng xem thì... 

"Đúng là nhỏ mà".

...

Là thế đấy. Lệ Thắng Nam, nàng hết sức để ý. Nếu nhìn nàng trần trụi, đang bế nàng là một vị sư huynh hoặc sư đệ nào khác, có lẽ nàng đã thoải mái hơn nhiều. Đáng tiếc, đây lại là Lăng Tiểu Ngư, nam nhân bấy lâu nàng vẫn luôn thầm thương trộm nhớ...

Trong khoảng thời gian Lăng Tiểu Ngư hạ sơn thu thập tài liệu luyện chế Trường Sinh Đan, Lệ Thắng Nam nàng đã phải đấu tranh rất nhiều. Níu kéo hay buông bỏ, bước tiếp hay dừng lại, giữa nhớ và quên...

Hết suy lại nghĩ, hết nghĩ lại suy, nàng đã biết bao đêm thao thức thẫn thờ...

"Ngốc nghếch. Lệ Thắng Nam ngươi thật ngu ngốc." Rất nhiều lần, Lệ Thắng Nam nàng đã tự trách mình như vậy. Lắm những khoảnh khắc, nàng thấy hổ thẹn với ân sư.

Từ thuở nhỏ, Lệ Thắng Nam nàng đã được sư phụ tận tâm nuôi dưỡng, sớm hơn ân cần dạy bảo. Lúc thành niên, Lệ Thắng Nam nàng đã tự nguyện với lòng, rằng cả đời sẽ chẳng màng tình duyên đôi lứa, cố gắng kế thừa chí nguyện của ân sư, ra sức phù trợ chính giáo. Ấy vậy mà...

Thiên nhân luận pháp, một lần đụng chạm...

Nụ hôn tai quái kia, nó đã để lại quá nhiều "hậu quả". Mấy mươi năm băng thanh ngọc khiết, phút chốc tan thành mây khói. 

Quá ư?

Không. Đối với Lệ Thắng Nam thì chẳng hề phóng đại một tí nào đâu. Cần biết là từ nhỏ đến lớn, tay nam nhân nàng còn chưa một lần đụng qua đấy.

Một nụ hôn, nó là quá sức chịu đựng của nàng.

Tâm cảnh bị phá, tu vi đình trệ, đó rõ ràng là do lỗi của Lăng Tiểu Ngư. Lúc ấy, Lệ Thắng Nam nàng luôn nghĩ như vậy, muốn tìm hắn tính sổ. Thế nhưng sau khi nghe lời khuyên của Dương Tiểu Ngọc sang Trúc Kiếm Phong tìm gặp, cố gắng tiếp cận thì...

Oán trách đã tan, hờn giận đã tắt, tuy nhiên tâm cảnh của nàng, nó vẫn chẳng khá lên được tí nào. Hoàn toàn trái lại, kết quả còn tồi tệ hơn trước.

Chương 274: Tình cảnh của Chu Đại Trù

Tình cảm kia, Lệ Thắng Nam nàng buông không được, dù rằng đã cố. Cứ mỗi lần nàng muốn lãng quên là trái tim nàng, nó lại càng nhớ. Và, cũng bởi còn nhớ, còn thương nên nàng mới âm thầm hạ sơn, tìm đến Đào Hoa thôn để gặp Lăng Ngọc Yến, để nghe đối phương kể về Lăng Tiểu Ngư...

Ngu ngốc. Khờ dại. Lệ Thắng Nam nàng biết chứ. Rất rõ là khác. Nhưng lý trí, cuối cùng vẫn đành thất bại dưới con tim.

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi có biết ngươi đã làm ta rất khổ sở không?". 

Trong vòng tay họ Lăng, Lệ Thắng Nam lén đưa mắt nhìn lên, thầm trách móc: "Cả đời ngọc khiết băng thanh của ta chính là bị hủy bởi ngươi; chí nguyện nối gót ân sư, phù trợ chính giáo, nó cũng do ngươi mà sụp đổ... Lăng Tiểu Ngư, ngươi nói đi. Những gì ngươi đã gây ra cho ta, ngươi tính chịu trách nhiệm thế nào đây?".

Liên tiếp là những câu hỏi mà câu trả lời thì tuyệt nhiên chẳng có. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn đâu phải con sâu trong bụng Lệ Thắng Nam mà nghe được. Ánh mắt lén lút của nàng ư? Hắn chỉ đơn giản cho đó là vì Lệ Thắng Nam nàng vẫn còn xấu hổ thôi. 

Lại nói, hiện giờ là lúc nào kia chứ? Lăng Tiểu Ngư làm gì có tâm trạng để bận tâm đến những thứ nữ nhi thường tình ấy. Tình cảnh của đám người Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, đấy mới là điều khiến hắn phải lo nghĩ. 

Không gian tối tăm này quá đỗi kỳ dị, hung hiểm tin rằng chẳng thiếu. Lệ Thắng Nam chính là minh chứng tốt nhất. 

Ngẫm một chút, nếu như Lệ Thắng Nam đã đụng phải thụ tinh, vậy có gì đảm bảo được rằng đám người Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc vẫn bình an vô sự?

Trong cái chốn tối tăm vô định này, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

"Đại Trù, Tiểu Ngọc, hai người nhất định không được có bất trắc gì...".

Nội tâm sốt ruột, cõi lòng lo lắng, Lăng Tiểu Ngư gia tăng cước bộ, tiến nhanh về phía trước với hi vọng sớm tìm được những người đồng môn của mình. 

May sao, có vẻ trời cao đã nghe được nỗi lòng của hắn. Qua thêm khoảng chừng một khắc, hắn rốt cuộc cũng phát hiện ra tung tích Chu Đại Trù - người huynh đệ chí cốt của mình. Chỉ là tình huống...

Nói thế nào nhỉ... Quần áo tả tơi, tóc tai rối bù, lại còn đang bị treo lủng lẳng trên cây... Mà trọng lượng của Chu Đại Trù thì ai cũng đều biết, nặng hơn người khác rất nhiều. Khá là tròn trịa.

Một thân hình tròn trịa tả tơi treo lủng lẳng trên cây, cảnh tượng... quả thật vừa thảm hại lại vừa khiến cho người ta cảm thấy buồn cười.

Nhưng nói thì nói vậy thôi chứ trên thực tế Lăng Tiểu Ngư làm sao có thể cười cho được. Nét mặt khẩn trương, hắn vội chạy tới.

"Sư huynh!".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng có qua đây!".

Đang toan thi triển đạo thuật, Lăng Tiểu Ngư nghe vậy thì không khỏi nghi hoặc. 
"Tiểu Ngư, ngươi yên tâm, ta không sao hết." - Chẳng cần Lăng Tiểu Ngư phải hỏi, Chu Đại Trù đã tự mình giải đáp - "Cái tên thụ tinh này ta đối phó được".

"Sư huynh, nhưng mà huynh...".

"Đừng lo, lúc nãy ta nhất thời sơ suất nên mới bị nó trói lại thôi. Tiểu Ngư, ngươi coi ta này".

Như để chứng minh những lời mình nói, Chu Đại Trù lập tức xuất ra thủ đoạn. Theo ý niệm của hắn, từ bên trong không gian giới chỉ, một thanh kiếm bay ra. Kiếm này màu xanh, kích cỡ khá lớn, quanh thân có linh quang lưu chuyển, thật vừa nhìn đã biết chẳng phải vật phàm.

Thiên Tà, đấy là tên gọi của nó.

...

"Hừ, dám trói ta. Để ta cho ngươi biết sự lợi hại của bổn Đại Trù".

"Thiên Tà, sát!".

"Ong!".

Như một tiểu binh vừa nhận lệnh từ nguyên soái, bảo kiếm Thiên Tà ngân lên, tự động chém xuống.

"Xẹt! Xẹt! Xẹt!".
...

Sau vài đường kiếm, Thiên Tà lúc này đã dừng lại. Phần Chu Đại Trù, hắn cũng đã được giải phóng.

Chân đáp xuống đất, Chu Đại Trù nhìn tên thụ tinh hiện vừa bị bảo kiếm của mình cắt đi vài đoạn, bộ dáng khinh thị: "Hừ, lại dám tập kích ta, đúng là không biết sống chết".

"U u u...".

Nơi đối diện, từ trong miệng thụ tinh, một tràng âm thanh trầm đục cất lên. Tiếp đó, hắn chợt há miệng...

Phía bên này, trên tay Lăng Tiểu Ngư, Lệ Thắng Nam trông thấy cảnh tượng ấy thì liền hô lớn: "Cẩn thận! Hắn phun độc!".

...

"Soạt!".

Động tác vô cùng mau lẹ, ngay khi nghe Lệ Thắng Nam cảnh báo thì Chu Đại Trù đã lập tức thoái lui. Trong lớp linh quang hộ thể, hắn nhìn gã thụ tinh vừa quay đầu bỏ chạy, quát: "Ngươi chạy đi đâu!".

"Soạt!".

Lại một lần nữa, thân ảnh họ Chu biến mất. Có điều lần này, thay vì thoái lui về phía sau thì hắn lại lao lên phía trước. 

Thiên Tà ngân động, hắn chém ra một đường.

Bát Tự Kiếm Quyết: "Cát" Kiếm Quyết!

...

...

"... Dám phun độc đối phó ta? Cái thứ yêu nghiệt nhà ngươi...".

Bực bội còn chưa tan, Chu Đại Trù đứng trước thi thể thụ tinh, liên tục giơ chân giẫm đạp. Vừa giẫm vừa mắng...

"Đồ nghiệt súc! Ta đạp!".

Chương 275: Ngờ vực

...

"Này...".

Lăng Tiểu Ngư nghe gọi liền ngó xuống. 

Chỉ chờ có thế, Lệ Thắng Nam hỏi: "Sư huynh của ngươi... hắn có thù với cây à?".

Ý tứ của Lệ Thắng Nam, Lăng Tiểu Ngư sao lại chẳng hiểu. Mặc dù trong lòng cũng thấy bộ dáng hiện tại của sư huynh mình không đẹp đẽ gì cho cam, nhưng xuất phát từ sự kính trọng, hắn lựa lời nói đỡ: "Hmm... Bình thường sư huynh không có như vậy đâu".

"Thật không như vậy?".

"Thật".

Lệ Thắng Nam im lặng, không hỏi thêm câu nào nữa. Dẫu vậy, xem thần thái của nàng thì... chẳng có vẻ gì là tin tưởng hết.

...

"Hừ, cho Diêm vương khỏi nhận ra nghiệt súc ngươi luôn".

Sau một hồi giẫm đạp, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng hả dạ. Dứt khoát gạt tàn thi của thụ tinh sang một bên, hắn xoay đầu, hướng chỗ hai người Lăng Tiểu Ngư - Lệ Thắng Nam tiến lại.

"Sư huynh".

"Tiểu Ngư".

Mừng vui lộ rõ qua gương mặt, Chu Đại Trù nói tiếp: "Gặp được ngươi thật tốt quá. Ta cứ sợ ngươi đã xảy ra chuyện gì...".

"Sư huynh, đệ cũng rất lo lắng cho huynh".

"Ha ha... Ta biết mà. Tiểu Ngư ngươi là hảo huynh đệ".

Cười được mấy giây, Chu Đại Trù đột nhiên thu hồi tiếu ý. Hắn liếc xuống Lệ Thắng Nam, sau đấy lại liếc lên nhìn Lăng Tiểu Ngư, thần tình nghi hoặc: "Tiểu Ngư, nữ nhân này hình như là Lệ sư tỷ a?".

"Vâng, đây đúng là Lệ sư tỷ".

"Thế... Tiểu Ngư, tại sao ngươi lại bồng Lệ sư tỷ vậy?".

"Đó là vì... Hmm... Sư huynh, Lệ sư tỷ bị trúng độc, nhất thời không thể đi lại".

"Trúng độc?".Chu Đại Trù lại lần nữa liếc xuống quan sát cô gái nằm trên tay sư đệ mình. 

Bị người soi mói, Lệ Thắng Nam có muốn trốn tránh cũng chẳng được nữa. Khá là e thẹn, nàng phản ứng: "Ngươi nhìn cái gì?".

"Thì nhìn coi sư tỷ có thực bị trúng độc không".

"Ngươi...".

"Hừm...".

Theo sau tiếng hắng, Lăng Tiểu Ngư thay Lệ Thắng Nam nói hộ: "Sư huynh, Lệ sư tỷ đích xác đã bị trúng độc. Trước khi đệ tìm thấy thì sư tỷ cũng giống như huynh, có chạm trán qua với thụ tinh. Vừa rồi cũng chính sư tỷ đã lên tiếng cảnh báo huynh về chất độc của thụ tinh kia...".

"À, ta nhớ rồi. Lúc nãy đúng là tiếng hô của Lệ sư tỷ".

Những tưởng Chu Đại Trù đã hiểu ra vấn đề thì không, đầu vừa gật xong còn chưa được bao lâu hắn đã lại hỏi: "Nhưng mà Tiểu Ngư, tại sao Lệ sư tỷ lại ăn mặc như vầy? Đây hình như là y phục của ngươi a?".

"Cái này..." - Lăng Tiểu Ngư ấp úng, nhưng rồi cũng quyết định nói ra - "Lúc đệ tìm thấy Lệ sư tỷ thì tình trạng của tỷ ấy... Hmm... Quần áo có hơi khó coi một chút, vì vậy cho nên đệ đã lấy y phục của mình mặc cho tỷ ấy".

"Tiểu Ngư, ta vẫn chưa hiểu lắm".

Chu Đại Trù chỉ vào chiếc không gian giới chỉ mà Lệ Thắng Nam đang đeo, nói tiếp: "Nếu muốn thay y phục thì có thể lấy chính y phục của Lệ sư tỷ mà, đâu cần ngươi phải...".
Lần này thì Lăng Tiểu Ngư đã thực sự đờ ra. Câu nói của Chu Đại Trù, theo nghĩa nào đó thì đã khiến hắn "bừng tỉnh". Và cũng chính vì đã tỉnh nên hắn mới đang tự thấy mình hết sức đần độn.

Đúng như sư huynh hắn vừa nói, lúc đó hắn rõ ràng có thể lấy chính y phục của Lệ Thắng Nam rồi mặc vào cho nàng, vốn chả cần thiết phải dùng quần áo của bản thân làm gì cả.

Tại sao lúc đó hắn lại không nghĩ ra chứ? 

"Lăng Tiểu Ngư à Lăng Tiểu Ngư, ngươi đúng là ngớ ngẩn thật mà".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư đang thầm tự trách thì trên tay hắn, Lệ Thắng Nam cũng đã sớm giấu mặt đi. Nàng rất xấu hổ.

Ngẫm lại tình cảnh khi đó, Lệ Thắng Nam nàng đáng ra nên có sự can thiệp mới phải, ấy vậy mà...

"Lệ Thắng Nam à Lệ Thắng Nam, ngươi bị cái gì vậy chứ? Tại sao lúc ấy ngươi lại không nhắc nhở hắn...".

...

"Tiểu Ngư, Lệ sư tỷ, hai người các ngươi... không phải đã phát sinh chuyện gì mờ ám đấy chứ?".

"Không có!".

"Không có!".

Gần như lập tức, ngay khi Chu Đại Trù vừa dứt câu thì Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam liền đồng thanh phủ nhận. Nhưng chính điều đó, nó lại càng khiến họ Chu tăng thêm ngờ vực.

"Mình chỉ tùy tiện hỏi thôi mà Tiểu Ngư và Lệ sư tỷ... Phản ứng của hai người bọn họ hình như hơi thái quá thì phải. Lẽ nào mình nói mò cũng trúng, giữa bọn họ thực đã phát sinh chuyện gì mờ ám?".

Chu Đại Trù hết liếc xuống rồi lại liếc lên, không biết nghĩ gì cuối cùng lại cười, bảo: "Ha ha... Không có thì không có, ta cũng chỉ tiện miệng thôi. Ta tin tưởng các ngươi mà...".

"Được rồi Tiểu Ngư, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi".

...

Phút giây khó xử đã trôi qua. Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam, cả hai tạm thời thoát qua phiền toái. Lúc này, bọn họ đang cùng Chu Đại Trù thảo luận, tính xem phải làm gì tiếp theo...

Vốn dĩ ban đầu, bọn họ định sẽ tiếp tục lên đường tìm kiếm tung tích những đồng môn còn lại, nhưng rồi sau đó, Chu Đại Trù bỗng đổi ý. Hắn bảo trước mắt nên ngưng tìm kiếm. Thay vì tiếp tục mò mẫm, cả ba cần ổn định, chú ý đến an toàn của mình trước. 

Nhận thấy đó là một đề xuất hợp lý, Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam đều gật đầu đồng thuận, cùng Chu Đại Trù kiếm chỗ nghỉ chân. Và kết quả thì như đang thấy. Ở đây, trong hang động hoang sơ này, một đống lửa đã vừa mới được người nhóm lên...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau