TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Lại đột phá

"Ồ...".

Đang ngồi hộ pháp bên cạnh Hoá Long Trì, Đồ Tự trông thấy quanh người Tô Đông Vũ hào quang toả ra, khí tức bành trướng thì không khỏi động dung. Chờ cho sư đệ đã ổn định tình hình, lúc này hắn mới lên tiếng hỏi:

"Tô sư đệ, đệ hình như đã vừa đột phá?".

Dưới sự chăm chú của Đồ Tự, cũng đồng thời là của những đệ tử còn lại, Tô Đông Vũ mỉm cười, đáp: "Hồi sư huynh, đệ đúng là vừa mới đột phá".

Hắn nói tiếp: "Cánh cửa chân nhân trung kỳ, đệ rốt cuộc cũng đã chạm đến".

...

"Tô sư đệ quả nhiên lợi hại".

Im lặng vài giây, Đồ Tự thật lòng khen ngợi: "Chưa tới sáu mươi tuổi đã có thể vượt qua bình cảnh, chạm đến cánh cửa chân nhân trung kỳ, thiên tư của sư đệ đúng là khiến người kinh ngạc. Ngẫm lại mình... sư huynh ta đây thực thấy hổ thẹn".

"Sư huynh đã nặng lời. Đệ đây cũng chỉ là do may mắn".

Mặc dù ngoài miệng thì khiêm nhường như vậy nhưng kỳ thực trong lòng, Tô Đông Vũ lúc này lại đang rất tự đắc. Tại thời khắc này đây, hắn đã chính thức vượt qua Dương Tiểu Ngọc, trở thành người có tu vi cao nhất trong thế hệ trẻ của Thiên Kiếm Môn rồi.

Hữu ý lại làm như vô tình, Tô Đông Vũ đưa mắt liếc qua vị trí của Mặc Kiếm Phong...

Nhìn Dương Tiểu Ngọc vẫn đang khép mắt chuyên tu, hắn âm thầm bĩu môi: "Hừ, làm bộ làm tịch. Tư chất Dương Tiểu Ngọc ngươi có cao tới đâu thì tuổi cũng bất quá hai ba. Ngươi tiến vào cảnh giới chân nhân mới được bao lâu?".

"Dương Tiểu Ngọc, bình cảnh của chân nhân không phải là dễ vượt qua như ngươi tưởng đâu".

Đinh ninh với nhận định ấy, rằng phải còn rất lâu nữa Dương Tiểu Ngọc mới có thể đạt tới tu vi hiện tại của mình, Tô Đông Vũ nhếch môi khinh thị, lại lần nữa ngồi xuống bồ đoàn, chuẩn bị tiến vào tu luyện.

Nhưng, chính tại lúc này, một bất ngờ đã xảy ra. Thanh âm, nó đến từ vị trí của Mặc Kiếm Phong, cụ thể là từ trong miệng Lệ Thắng Nam phát ra. 
Sau một tiếng kinh hô hoảng hốt, Lệ Thắng Nam lúc này đã rời khỏi chiếc bồ đoàn của mình. Nàng đứng cách đó một đoạn tầm sáu, bảy bước chân, hoang mang nhìn về Dương Tiểu Ngọc. Mới rồi, Lệ Thắng Nam nàng chính là bị vị sư muội này của mình đẩy ra.

Tất nhiên là không phải bằng tay. Đem nàng chấn bay là lực lượng, khí tức. 

...

"Chuyện này...".

"Dương sư muội đây là...".

"Tiểu Ngọc nàng...".

Liên tiếp là những câu nói bỏ lửng. Từ Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù cho tới Giang Hạc, Lâm Oánh, Tô Triệt,..., ai nấy đều đang rất ngờ vực. Bọn họ cho rằng Dương Tiểu Ngọc đang chuẩn bị đột phá. Duy nhất không tin cũng chỉ có mình Tô Đông Vũ. Hay đúng hơn là... hắn không muốn tin. 

Đột phá? 

Dương Tiểu Ngọc sắp vượt qua bình cảnh, chạm vào cánh cửa chân nhân trung kỳ?
Tô Đông Vũ làm sao mà chấp nhận chuyện này cho được. Cần biết là hắn đã phải miệt mài tích súc cả một quãng thời gian dài mới có thể đưa tới thành tựu như hôm nay, trong khi đó, Dương Tiểu Ngọc đã tiến vào cảnh giới chân nhân được mấy năm?

"Không thể nào... Tuyệt đối không thể nào...". 

"Cánh cửa chân nhân trung kỳ làm sao có thể dễ dàng chạm tới như vậy...".

Tô Đông Vũ, hắn ra sức phủ nhận. Hắn hi vọng rằng cảnh tượng trước mắt chỉ là một biến động nhỏ. Nhưng...

Sự thật thì vẫn cứ là sự thật. Bất kể Tô Đông Vũ hắn có cố gắng phủ nhận thế nào đi nữa thì rốt cuộc nó vẫn xảy ra. Dương Tiểu Ngọc, nàng thực đang tiến hành đột phá. 

Hoàn toàn đi ngược với những gì mà Tô Đông Vũ thầm hi vọng, Dương Tiểu Ngọc tạo ra động tĩnh khá lớn. Thoạt đầu, linh khí được hấp thụ chỉ có ở xung quanh nàng, trong khuôn viên mười thước, nhưng càng về sau, phạm vi càng lúc càng nới rộng. Từ mười thước rất nhanh đã tăng lên thành hai mươi thước, rồi ba mươi thước...

...

"Cái này...".

Ở chỗ của Trúc Kiếm Phong, Chu Đại Trù phát hiện bản thân đã khó lòng hấp thu linh khí bên trong Hoá Long Trì thêm được nữa thì không khỏi trợn mắt. Hắn quay sang nói với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư à, Tiểu Ngọc hình như không phải người nữa rồi".

"Không phải người? Vậy sư huynh nghĩ nàng là gì?".

"Ta nghĩ Tiểu Ngọc là tiên nhân chuyển thế a".

Mấy lời này, toàn bộ đều rất thành thật. Chu Đại Trù, hắn cũng chẳng cho là mình phóng đại. Từ lúc cùng nhau bái nhập Thiên Kiếm Môn đến nay, Chu Đại Trù hắn đã chứng kiến không ít cái gọi là kỳ tích phát sinh trên người Dương Tiểu Ngọc rồi a. 

"Chậc... Động tĩnh càng lúc càng lớn. Thật không biết lần này Tiểu Ngọc sẽ đột phá ra sao. Nói không chừng nhất cử tiến vào cảnh giới chân nhân trung kỳ luôn cũng nên...".

Nếu như việc đó thật sự xảy ra, Chu Đại Trù hắn chắc chắn sẽ vô cùng cảm thán, và có lẽ là tự mình cảm khái nữa. Dù vậy, cảm thán cũng được, cảm khái cũng tốt, Chu Đại Trù hắn vẫn sẽ dễ dàng tiếp nhận sự thật. Bởi lẽ đối với Dương Tiểu Ngọc, hắn nào có thành kiến gì. Dương Tiểu Ngọc đột phá, đấy là chuyện tốt a.

Chương 267: Khiến người kinh thán

"Vù... vù...".

"Vù... Vù... vù...".

Theo quá trình đột phá của Dương Tiểu Ngọc tiếp diễn xuống, linh khí bên trong Hoá Long Trì cũng ngày càng bạo động. Từ khắp bốn phương tám hướng, chúng thi nhau đổ dồn về phía Dương Tiểu Ngọc. Hấp lực lớn tới nỗi khiến cho những người khác phải nhanh chóng đứng dậy, tự rời vị trí.

Trên bờ hồ, Đồ Tự trông thấy cảnh ấy thì không khỏi kinh thán: "Dương sư muội thiên tư quả là đáng sợ. Thiết nghĩ Thiên Kiếm Môn ta, ngoại trừ tổ sư gia thì chẳng ai có thể so sánh được".

"Sư huynh nói rất đúng, thiên tư của muội ấy đúng thật khủng bố vô cùng." Vừa mới lên bờ, Lệ Thắng Nam nghe Đồ Tự nói vậy thì liền gật đầu đồng thuận.

Tiếp sau nàng, Giang Hạc, Tô Triệt, Lâm Oánh, Chu Đại Trù, bọn họ cũng lần lượt lên tiếng tán đồng, bày tỏ sự nể phục đối với Dương Tiểu Ngọc. Thậm chí ngay đến Âm Tiểu Linh trong hình hài Công Tôn Nhược Thủy, nàng dù không muốn nhưng cũng buộc lòng phải công nhận tư chất quá đỗi doạ nhân của cô gái họ Dương kia. 

Tính tới hiện tại, vẫn bảo trì im lặng duy chỉ hai người: Lăng Tiểu Ngư và Tô Đông Vũ. Thần tình bọn họ, nó có phần phức tạp. 

Với Lăng Tiểu Ngư, hắn đương nhiên sẽ không ganh ghét gì cả. Trầm mặc, hết thảy bởi thâm tâm cảm thấy hổ thẹn mà thôi. 

Nhớ ngày đó, hắn và Dương Tiểu Ngọc cùng nhau bái nhập tiên môn. Thấm thoát mười tám năm đã trôi qua, Dương Tiểu Ngọc đã sớm thành tựu chân nhân, hiện tại còn đang sắp sửa đột phá; trong khi ấy Lăng Tiểu Ngư hắn thì...

Vấn đỉnh. Cảnh giới của hắn mới chỉ là vấn đỉnh. Cánh cửa chân nhân, sợ rằng còn phải rất lâu nữa hắn mới có thể chạm tới. Nói cách khác, sẽ phải còn rất lâu nữa hắn mới đủ điều kiện để tự do ra vào tông môn. Tâm nguyện kề cận cô cô, sớm hôm chăm sóc cho nàng... vẫn phải tiếp tục chờ đợi rồi...

"Yến cô cô...".

Tay siết lại, một cách âm thầm, Lăng Tiểu Ngư thầm tự hứa với lòng: "Cô cô yên tâm, Tiểu Ngư nhất định sẽ mau chóng tiến vào cảnh giới chân nhân, sẽ mau chóng trở về Đào Hoa thôn trông nom người...".

Tâm tư của họ Lăng, nó là như vậy, thẹn chứ không ganh. Có điều, Tô Đông Vũ thì lại là một câu chuyện khác. 
Không giống Lăng Tiểu Ngư, vẻ trầm mặc của Tô Đông Vũ vốn xuất phát từ sự oán trách, nỗi bất cam. Hắn vốn vẫn chưa muốn tiếp nhận sự thật này, rằng Dương Tiểu Ngọc đang tiến hành đột phá. Trong lòng mình, hắn thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ ra tay phá hoại nữa cơ. 

Đáng tiếc, đó lại không phải một ý nghĩ hay. Và Tô Đông Vũ, hắn cũng chưa đủ gan để xuống tay thực hiện. Cực chẳng đã, hắn chỉ có thể đứng trên bờ hồ mà nhìn xuống Dương Tiểu Ngọc, chứng kiến nàng từng bước vượt qua mình...

Ngẫm cũng tội cho họ Tô, muốn phát tiết mà không được. Trái lại, để giữ hình tượng trong mắt các đồng môn, thỉnh thoảng khi bắt gặp vài ba ánh nhìn, Tô Đông Vũ hắn còn phải gượng cười đáp lại. Thế mới thấy, làm ngụy quân tử cũng đâu có dễ. 

...

Có Đồ Tự hộ pháp nên chuyện quá trình đột phá của Dương Tiểu Ngọc bị ngăn trở gần như là không thể xảy ra. Có khả năng thành công phá hoại, duy cũng chỉ mỗi một cái tên: Âm Tiểu Linh.

Nhưng nói đi cũng cần nói lại, Âm Tiểu Linh nàng sẽ làm thế sao? Nàng cũng đâu phải kẻ ngốc. Thiên tư Dương Tiểu Ngọc có cao thì tu vi bất quá vẫn mới chỉ là chân nhân sơ kỳ, cân lượng được bao nhiêu chứ?

Một Lăng Thanh Trúc kinh tài tuyệt diễm còn chưa đủ thành mối lo trong mắt nàng thì huống hồ một Dương Tiểu Ngọc tuổi đời non nớt. Đột phá? Ừ thì cứ việc đột phá. Âm Tiểu Linh nàng còn đang hiếu kì muốn biết Dương Tiểu Ngọc sẽ tạo ra được bao nhiêu động tĩnh đây này.

"Dương Tiểu Ngọc, theo như trí nhớ của Công Tôn Nhược Thủy thì nàng ta chính là bạn thanh mai trúc mã với đầu gỗ, hai người bọn họ từ nhỏ đã ở cạnh nhau... Hừm, để ta xem bổn sự của ngươi tới đâu...".... 

Đồ Tự kinh thán ngóng trông, Âm Tiểu Linh thành kiến chờ đợi, mọi người ai nấy đều tập trung sự chú ý vào Dương Tiểu Ngọc.

Và, như một lời hồi đáp, bên dưới Hoá Long Trì, thân ảnh Dương Tiểu Ngọc chậm rãi bay lên. Theo sự di chuyển của nàng, linh khí trong hồ cũng cuộn cuộn đi theo.

Thế rồi...

"Ầm!".

"Ầm!".

.... Trên bầu trời, mây đen bỗng ùn ùn kéo đến, sấm chớp thi nhau rền vang. Kinh động khắp cả một vùng...

Trông thấy cảnh nọ, thần tình các đệ tử liền đại biến. Sát bên Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù trợn mắt lên nhìn, miệng lắp bắp: "N-Này... Này... K-Không phải là thiên kiếp đấy chứ?".

Quay sang Đồ Tự, hắn tìm câu trả lời: "Sư... sư huynh, đây... Tiểu Ngọc có phải là đang độ kiếp không?".

"Cái này...".

Đồ Tự nói được hai chữ rồi thôi. Không phải hắn không muốn giải đáp mà căn bản là đáp án, ngay đến hắn cũng vô phương xác định được. 

Theo như lý thuyết, Dương Tiểu Ngọc chỉ mới tiến vào cảnh giới chân nhân một thời gian ngắn, tích súc còn chưa được bao nhiêu, vậy nên chuyện dẫn động thiên kiếp là tuyệt đối không thể. Nhưng... nếu không phải thiên kiếp thì những đám mây đen ngập tràn oai linh đang hiện hữu kia là gì?

Chương 268: Hoá long trì kinh biến

Thiên kiếp hay không phải thiên kiếp, đấy là câu hỏi mà những người ở đây ai cũng đều muốn biết. 

May sao, Dương Tiểu Ngọc đã không để bọn họ phải chờ đợi quá lâu.

Trên thương khung, ngay khi tiếng sấm thứ mười một vừa dứt thì Dương Tiểu Ngọc, nàng cũng đã mở mắt. Chính khoảnh khắc ấy, dị trạng phát sinh. 

Đôi mắt nàng, từ đen đã chuyển thành lam; mái tóc, chân mày cũng đều là như vậy, toàn bộ hoá thành lam sắc...

...

Tiếng sấm đã ngưng, mây đen đã tán. Cái gọi thiên kiếp hàng lâm, nó đã chẳng hề xảy ra. Dẫu vậy, điều đó cũng không làm cho mọi người thất vọng lắm. Trái lại, trước vẻ đẹp tựa thiên tiên kia của Dương Tiểu Ngọc, hầu hết đều âm thầm rung động, bất giác mà sinh tâm kính ngưỡng.

"Tiên tử", "nữ thần", đấy là những danh tự đang hiện lên trong tâm trí bọn họ.

...

"Ong!".

Chợt, một thanh âm trầm thấp cất lên. Tiếng động này, nó chẳng ở phía trên mà vang lên từ bên dưới. Sâu trong lòng đất, giữa khoảng không gian tối tăm, một tia sáng vừa loé lên. Mỗi lúc một nồng đậm.

"Ong!".

Lại một lần nữa, cùng với thứ ánh sáng màu lam quỷ dị, thanh âm giống hệt ban nãy cất lên.

"Ong!".

... Rồi lại một lần nữa.

Tất cả những dị biến vừa mới phát sinh sâu bên dưới ấy, đám người Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù đều chưa ai biết được. Có vẻ như bọn họ đã chẳng nghe ra được gì. 

Vẫn luôn chăm chú dõi theo Dương Tiểu Ngọc từ nãy giờ, Chu Đại Trù ngó thấy nàng hiện đã bình ổn khí tức thì liền để hai tay lên miệng làm thành một cái loa, hướng thương khung hô gọi: "Tiểu Ngọc! Ngươi có phải đã đột phá rồi không?!".

Tóc dài nhẹ lay, lam nhãn khẽ dời, trong hình hài "tiên tử" ấy, Dương Tiểu Ngọc cúi xuống nhìn. Tuy nhiên đối tượng nàng tìm kiếm lại không phải Chu Đại Trù - người mới hô gọi mình - mà là Lăng Tiểu Ngư. 

Miệng vương chút tiếu ý, nàng chậm rãi hướng hắn bay xuống.

...

"Tiểu Ngọc, ngươi đột phá rồi?".

"Ừm." Dương Tiểu Ngọc gật đầu.Bên cạnh, Chu Đại Trù vẫn chưa mấy thoả mãn. Hắn hỏi thêm: "Tiểu Ngọc, tu vi của ngươi bây giờ là gì? Có phải ngươi đã là chân nhân trung kỳ rồi không?".

"Chân nhân trung kỳ?" - Dương Tiểu Ngọc lắc đầu - "Ta vẫn chưa phải".

"Thì ra vẫn chưa...".

Chu Đại Trù nhận được đáp án thì thở ra một hơi. Hắn cảm thấy như vậy mới là hợp lý. Dương Tiểu Ngọc nàng dù sao cũng chỉ mới tu luyện được mười tám năm, năm nay tuổi cũng bất quá hai ba. Hai mươi ba tuổi trở thành chân nhân trung kỳ? Thế không phải là đả kích tâm linh người khác lắm sao?

Cần biết, Chu Đại Trù hắn đây hai mươi lăm tuổi, tuy cũng sở hữu thiên phẩm linh căn như ai nhưng vẫn chỉ là một tên tiểu tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ thôi a. 

Người với người sẽ có chênh lệch, cái đó hắn hiểu được. Nhưng chênh lệch thì cũng cần có chừng mực, như vậy người ta mới không cảm thấy thất vọng về bản thân mình quá nhiều.

"May vẫn chưa phải chân nhân trung kỳ, nếu không thể nào lão nhân gia cũng lôi ta ra giáo huấn, chê bai một trận...".

Nhẹ nhõm hơn nhiều so với trước, Chu Đại Trù bày ra bộ dáng tươi cười, đang toan chúc mừng Dương Tiểu Ngọc thì...

"Đại Trù." - Dương Tiểu Ngọc nói - "Mặc dù hiện tại chưa phải, nhưng cánh cửa trung kỳ ta nghĩ mình đã tiến vào một bước rồi. Trong vòng ba năm tới, ta có lòng tin sẽ chính thức đột phá".

Chu Đại Trù: "...".

Hắn đã hoá thành pho tượng, cứng đơ luôn rồi. 

Dương Tiểu Ngọc, nàng mới nói cái gì a? Đã đặt một chân vào cánh cửa trung kỳ, nội trong ba năm sẽ chính thức đột phá?Sát nhân! Đây là sát nhân! Giết người không cần dao!

"Khục khục...".

"Đại Trù, huynh không sao đấy chứ?".

Đáp lại Lăng Tiểu Ngư - người mới dang tay dìu đỡ mình, Chu Đại Trù lắc đầu: "Không sao, súyt tí hộc máu thôi".

...

"Hừm...".

Theo sau tiếng hắng, Đồ Tự chậm rãi tiến về phía ba người Chu Đại Trù. Hắn nhìn Dương Tiểu Ngọc, nở nụ cười thân thiện: "Dương sư muội, chúc mừng muội đã đột phá".

"Cảm ơn sư huynh." Rất hữu lễ, Dương Tiểu Ngọc hồi đáp.

Trong dạ thầm khen, Đồ Tự hỏi: "Dương sư muội, mới rồi ta nghe muội nói đã đặt một chân vào cảnh giới trung kỳ, nội trong ba năm có thể đột phá...".

Mặc dù Đồ Tự nói chưa hết ý nhưng Dương Tiểu Ngọc vẫn dễ dàng hiểu được. Nàng xác nhận: "Sư huynh nghe không lầm, muội đích xác đã ở ngưỡng cửa chân nhân trung kỳ".

"Vậy... Chuyện đột phá, sư muội nắm chắc bao nhiêu?".

"Mười phần".

...

Đồ Tự im lặng. Xung quanh mọi người cùng im lặng. Sự tự tin của Dương Tiểu Ngọc, nó khiến bọn họ rất bất ngờ.

Hít nhẹ một hơi, Đồ Tự nghiêm túc nói ra: "Dương sư muội, tương lai Thiên Kiếm ta trông cậy vào muội".

"Sư huynh nặng lời, muội chỉ...".

Dương Tiểu Ngọc nói tới đấy thì ngưng hẳn. Thần tình đại biến, nàng đột nhiên vươn tay đem Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù nắm lấy rồi phóng thẳng lên không trung, miệng đồng thời hô lớn: "Mau tránh!".

Tuy có ngạc nhiên nhưng những người còn lại, từ Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên, Giang Hạc, Tô Triệt cho đến Lâm Oánh, Âm Tiểu Linh, Đồ Tự, tất cả đều phản ứng không chậm, vội vàng rời xa mặt đất.

Chỉ là... bọn họ liệu đã thành công tránh thoát?

Chương 269: Người người lo lắng

Người phản ứng nhanh nhưng dị biến xảy ra nào có chậm. Ngay khi tiếng kinh hô của Dương Tiểu Ngọc vừa cất lên thì bên dưới mặt đất, một trận bạo động cũng liền phát sinh. Cùng với thanh âm sụp đổ, chỉ trong nháy mắt toàn bộ Hoá Long Trì đã bị dìm xuống. Phương viên trăm thước lúc này chính thức biến thành hố sâu...

Kiến trúc, cảnh vật đã vậy, bằng xét tới con người... Tình huống lại càng thêm tồi tệ. 

Đồng ý là đám người Đồ Tự, Tô Đông Vũ đã phản ứng rất nhanh đấy, nhưng dù nhanh hơn nữa thì kết quả cũng sẽ không khác đi đằng nào. Bởi lẽ, thứ được tạo ra từ sau trận động đất, nó há đâu chỉ đơn giản là một cái hố sâu. Bên trong cái hố này vốn dĩ có chứa đựng huyền cơ.

Đó... là một thông đạo không gian.

Vừa rồi, chính thông đạo không gian này đã tạo nên một hấp lực cực lớn, đem đám người Đồ Tự, Tô Đông Vũ hút vào bên trong. Thậm chí cả Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù - những người tưởng đã an toàn tránh thoát, lúc này cũng đang bị hấp lực kia hút xuống. 

Trong tư thế tay nắm lấy tay, Chu Đại Trù cố gắng giữ lại Lăng Tiểu Ngư ở phía dưới và níu kéo Dương Tiểu Ngọc ở phía trên. Dáng vẻ vô cùng khẩn trương, hắn nói lớn: "Tiểu Ngư! Ngươi nắm chặt lấy, đừng có buông tay!".

Ngước lên, hắn hỏi gấp: "Tiểu Ngọc, ngươi có thể tăng thêm lực đạo không?!".

Đối với câu hỏi ấy, Dương Tiểu Ngọc đã chẳng hồi đáp. Đơn giản bởi câu trả lời đang rành rành ra đó rồi. 

Cỗ hấp lực phát ra từ thông đạo không gian kia, nó kỳ dị vô cùng. Trước nó, đạo thuật của nàng gần như đều bị vô hiệu hoá hết cả. Hiện tại, Dương Tiểu Ngọc nàng còn chống đỡ được đã xem là may mắn lắm rồi. 

...

Thực tại phũ phàng như thế đấy. Hai chữ "may mắn", thực chất chỉ là xui xẻo. 

May mắn ư? Nếu thực may mắn thì lúc này, mấy người Dương Tiểu Ngọc nàng đâu có mắc kẹt ở đây, đâu có bị hút vào bên trong thông đạo thần bí kia. 

Đúng vậy. Sau một hồi cố gắng chống đỡ, ra sức thoát thân nhưng không thành thì hiện tại, ba người Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù đều đã nối gót các vị sư huynh sư tỷ của mình, bị thông đạo nuốt chửng cả rồi.

...

...

Hoá Long Trì phát sinh dị biến, đấy tất nhiên là chuyện hệ trọng. Ngay lúc vừa nhận được báo cáo của những đệ tử làm nhiệm vụ canh gác thì chưởng môn nhân Cơ Thành Tử đã lập tức chạy đến ngay. 
Vừa trông thấy hắn, Trần Túc - kẻ có vai vế cao nhất trong đám đệ tử - liền cung kính cúi đầu: "Tham kiến chưởng môn".

Bỏ qua màn chào hỏi, Cơ Thành Tử hỏi ngay: "Mọi chuyện là thế nào? Mau nói rõ cho ta nghe".

Dám đâu chậm trễ, Trần Túc nhanh chóng tường thuật: "Hồi bẩm chưởng môn, chi tiết cụ thể đệ tử cũng không rõ. Lúc đó đệ tử đang canh gác ở bên ngoài thì đột nhiên nghe thấy thanh âm bạo động phát ra từ bên trong, dạ ngờ vực nên đệ tử đã lập tức chạy vào xem thử. Thời điểm đệ tử đến nơi thì mới hay Hoá Long Trì đã bị nhấn chìm...".

Tay chỉ vào cái hố sâu trước mặt, Trần Túc nói tiếp: "Lúc ấy đệ tử thấy từ bên trong hố không những có linh quang chói lọi mà còn tuôn ra một cỗ lực lượng kinh người. Chính cỗ hấp lực khủng khiếp ấy đã đem Đồ Tự sư huynh cùng các sư đệ, sư muội hút xuống...".

"Hấp lực?".

Tâm tư máy động, Cơ Thành Tử chuyển di tầm mắt, triển khai đạo thuật...

Vài chục giây sau.

Cơ Thành Tử đem pháp nhãn thu hồi, quay sang Trần Túc, hỏi: "Cỗ lực lượng kinh người mà ngươi nói biến mất từ khi nào?".

"Hồi bẩm chưởng môn, sau khi người cuối cùng là Dương sư muội bị hút xuống thì cỗ lực lượng kia cũng liền biến mất".
Cơ Thành Tử thoáng trầm ngâm, suy tư hồi lâu thì hỏi tiếp: "Trần Túc, trừ bỏ cỗ lực lượng kia ra thì ngươi còn thấy gì khác nữa không?".

Vẻ mặt thành thật, Trần Túc lắc đầu: "Thưa chưởng môn, tất cả những gì đệ tử biết đều đã nói hết".

...

"Trần Túc".

"Vâng, chưởng môn".

"Ngươi lập tức đi thông tri cho bốn vị phong chủ, mời họ tới đây".

"Đệ tử đã rõ".

...

...

Vâng lệnh Cơ Thành Tử, Trần Túc cấp tốc lên đường. Thời điểm hắn đem tin tức truyền đạt, các vị phong chủ bốn người như một, ai nấy đều cả kinh thất sắc, vội vàng chạy đến hậu sơn Kim Kiếm Phong ngay. 

Chẳng khẩn trương sao được khi mà những người mất tích, bọn họ đều là tinh anh của môn phái. Tương lai, bọn họ sẽ trở thành trụ cột của Thiên Kiếm Môn này đấy. 

Mang theo tâm trạng vô cùng tồi tệ, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bốn vị phong chủ phóng thẳng một mạch về phía Hoá Long Trì. 

Ngay khi vừa đáp xuống, Lăng Thanh Trúc liền áp sát Cơ Thành Tử, hỏi gấp: "Sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?".

"Thanh Trúc, muội hãy bình tĩnh".

Đợi cho tất cả đều đã an vị xong, Cơ Thành Tử mới bắt đầu đem sự tình kể rõ đầu đuôi.

Chương 270: Tổ sư an bài?

"Mọi chuyện nó là như vậy. Hoá Long Trì phát sinh dị biến, thú thực chính ta cũng rất ngoài ý muốn. Suốt hơn hai ngàn năm qua, đây là lần đầu tiên có chuyện như vầy xảy ra".

"Linh quang đại phóng, hấp lực kinh nhân, đây rốt cuộc là chuyện gì?".

Ngọc Vân Tử cúi nhìn hố sâu, lòng đầy nghi vấn. Hắn nói ra suy đoán của mình: "Chưởng môn sư huynh, huynh có nghĩ đây là một sự an bài của tổ sư gia không?".

Cơ Thành Tử trầm ngâm, rồi đáp: "Cũng có khả năng là thủ bút của tổ sư gia".

Suy đoán ấy, nó tất nhiên không hề tùy tiện, hoàn toàn có cơ sở hẳn hoi. Hoá Long Trì vốn dĩ được đại trận bao bọc, chỉ có duy nhất một lối ra vào, bất cứ kẻ nào muốn tiến nhập thì đều phải đi qua. Mà theo như báo cáo của Trần Túc, ngoại trừ mấy người Đồ Tự ra thì chẳng còn ai khác bước vào bên trong. Thêm nữa thì ban nãy Cơ Thành Tử hắn cũng đã đích thân đi kiểm tra đại trận, rà soát phạm vi xung quanh, kết quả trả về là hoàn toàn bình thường. Hắn khẳng định trong khoảng thời gian nọ, chỉ có duy nhất mấy người Đoàn Tự ở bên trong Hoá Long Trì mà thôi.

Nói cách khác, chuyện các đệ tử mất tích, nó vốn không can hệ gì với ngoại nhân, hết thảy đều bắt nguồn từ chính Hoá Long Trì. Ở toà kiến trúc này, nó có chứa đựng huyền cơ. 

Mà Hoá Long Trì, nó từ đâu mà có? Chẳng phải do tổ sư gia xây dựng, bố trí ư? 

"Khả năng dính líu đến tố sư gia quả thật rất cao. Chỉ có điều là...".

Phiền lo vẫn hiện đầy trên khuôn mặt, Lý Ngọc Thường nói tiếp: "Nếu đây thực sự là thủ bút của tổ sư gia thì mục đích của người là gì? Tại sao dị biến lại phát sinh đúng vào lúc này, trong khi suốt hơn hai ngàn năm qua vẫn luôn an tĩnh?".

"Chuyện này...".

Giữa lúc Cơ Thành Tử còn đang nghĩ ngợi thì Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong lên tiếng: "Chưởng môn sư huynh, huynh nghĩ việc này có liên quan gì tới đại tai kiếp mà chính giáo ta phải đối mặt không?".

"Sư huynh xem. Lần trước chuyện bên trong Tinh Các cũng là do tổ sư gia sắp xếp, lần này Hoá Long Trì vừa mở ra thì dị biến liền phát sinh...".
Những lời Dịch Bất Dịch nói không phải không có lý nên rất nhanh đã nhận được sự đồng tình của mọi người. Bọn họ bàn tán với nhau thêm một lúc thì Cơ Thành Tử chốt hạ:

"Được rồi. Các vị sư đệ, sư muội, tạm thời mọi người hãy kiên nhẫn chờ đợi, rất có thể thông đạo không gian sẽ lại lần nữa mở ra. Phần mình, ta sẽ trở về tra xem những cổ thư, điển tịch mà tổ sư gia lưu lại, hi vọng có thể tìm ra chút manh mối nào đó".

Cơ Thành Tử nói xong liền quay gót rời đi. Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bọn họ hiện cũng vừa mới đi ra. Lúc này, còn ở lại bên trong Hoá Long Trì cũng chỉ có duy nhất hai người: Lăng Thanh Trúc và Lý Ngọc Thường.

Khuôn mặt chẳng lấy gì làm vui, Lăng Thanh Trúc ngó qua Lý Ngọc Thường, hỏi: "Ngọc Thường sư muội, muội không tính trở về à?"

"Sư tỷ không phải cũng còn ở lại đấy thôi." Rất không khách khí, Lý Ngọc Thường đáp trả. Giọng điệu thì hiển nhiên là chẳng dịu dàng gì. 

Thành kiến không kém, họ Lăng phản ứng ngay: "Sư tỷ ta là người nhàn hạ, đâu có như Ngọc Thường sư muội trăm công nghìn việc, lúc nào đến tìm cũng báo bận không ra".

"Lăng sư tỷ, Ngọc Thường mọi khi đúng là trăm công nghìn việc thật, nhưng công việc dù có bề bộn tới đâu đi nữa thì trong hoàn cảnh này, khi Hoá Long Trì phát sinh dị biến, đồ nhi lành dữ chưa tường, muội đây há có thể bàng quan?"."Nhưng mà sư tỷ thì khác a. Mọi khi muội đâu thấy sư tỷ để ý đến đồ nhi, tại sao giờ lại có vẻ quan tâm nhiều như vậy?".

"Hư... Ta nghĩ mắt của Ngọc Thường sư muội có vấn đề rồi. Môn nhân Thiên Kiếm ai chẳng biết Lăng Thanh Trúc ta là một vị minh sư trọng tình trọng nghĩa chứ".

"Nói không biết ngượng".

"Sư tỷ ta nói sự thật a, có gì đâu phải ngượng...".

Cộng vào đa số, sau một hồi lời qua tiếng lại, lẫn nhau công kích, rốt cuộc người thua thiệt vẫn là Lý Ngọc Thường. Đối với một kẻ mặt dày như Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường nàng thật đúng khó lòng so được. Trong dạ khó chịu, nàng hừ khẽ một tiếng, dứt khoát dời sang một góc khác, tiếp tục chờ đợi tin tức đồ nhi.

Dương Tiểu Ngọc, Lệ Thắng Nam, đấy đều là những đệ tử mà Lý Ngọc Thường nàng yêu mến nhất. Nàng thực không hi vọng bọn họ sẽ xảy ra chuyện gì. 

...

"Haizz...".

Cùng chung một tâm trạng với sư muội bên kia, phía bên này Lăng Thanh Trúc cũng đang rất đỗi muộn phiền. Nàng đứng nhìn hố sâu, lặng lẽ thở dài...

"Tiểu Ngư Nhi, Chu tiểu tử, sao hai đứa các ngươi lúc nào cũng khiến ta phải nhọc lòng lo nghĩ vậy...".

"Hoá Long Trì suốt hơn hai ngàn năm vẫn yên bình, các ngươi vừa tiến vào thì liền xảy ra chuyện... Đúng là tai tinh mà".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau