TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 261 - Chương 265

Chương 261: Nếu có ngày đó...

Quan sát thấy các đồ nhi ai nấy cũng mặt mày trầm trọng, Lăng Thanh Trúc hiểu ý, bèn bĩu môi chê trách: 

"Này này, mấy đứa các ngươi sao vậy? Đứa nào đứa nấy nét mặt cứ như thể sắp chết tới nơi không bằng...". 

"Lão nhân gia...".

Dáng vẻ vẫn phiền lo như cũ, Chu Đại Trù than: "Một cái hoạ hung linh thôi đã ghê gớm lắm rồi, bây giờ tổ sư gia lại bảo chúng ta sẽ phải đương đầu với tận bốn mối hoạ. Huyền Vũ, Thao Thiết là cái gì chứ? Đều là những linh chủng kinh khủng bậc nhất của thuở hồng hoang. Bọn chúng chính là thần thánh a. Phàm nhân chúng ta sao có khả năng đối đầu với thần linh được...".

"Haizz... Con năm nay tuổi còn chưa đến ba mươi, vẫn chưa kịp lấy vợ sinh con để nối dõi tông đường... Ui da!".

Đang lẩm bẩm, Chu Đại Trù chợt kêu lên một tiếng. Hắn đưa tay xoa đầu, hai mắt liếc qua sư phụ mình, khá là bất mãn: "Lão nhân gia, người đừng hễ tí là ra tay đánh người có được không?".

"Ăn nói linh tinh, đáng đánh".

Chả màng tới họ Chu nữa, Lăng Thanh Trúc quay lại vấn đề: "Tai kiếp hàng lâm, ta đây chưa sợ, mấy đứa các ngươi lo lắng cái gì? Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn mối hoạ này tuy rằng rất lớn, nhưng còn chưa tới mức vô phương hoá giải".

"Nói cho các ngươi biết, tổ sư gia đã có chỉ điểm cả rồi. Theo tiên liệu của người thì vào lúc chính đạo lâm nguy, một vị Minh Tôn sẽ giáng thế. Tiếp sau Minh Tôn, một vị tiên tử nữa cũng sẽ đằng vân hiện thế. Bọn họ sẽ giúp chính giáo ta giải trừ tai kiếp".

...

"Lão nhân gia, là thật à? Trên đời đúng thật là có thần tiên?".

"Tổ sư gia đã bảo có thì nhất định là có".

"Vậy thì tốt quá...".

...

Qua thêm một lúc, khi tất cả những gì cần và nên nói đều đã nói hết, lúc này Lăng Thanh Trúc mới xua tay, hạ lệnh tiễn khách:

"Được rồi, mấy đứa các ngươi nhớ kỹ những gì ta căn dặn. Đại hoạ đã sắp giáng xuống rồi, kể từ giờ các ngươi lo mà chăm chỉ tu hành... Lui về đi".

"Vậy chúng đệ tử xin phép".

Nối gót Lâm Chí Viễn, ba người Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều, Chu Đại Trù cũng lên tiếng cáo từ. Nhưng tại thời điểm bọn họ vừa mới xoay lưng lại thì...

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi ở lại".

...
Liếc thấy ngoài Lăng Tiểu Ngư, mấy người khác cũng đã dừng bước, Lăng Thanh Trúc liền bảo: "Đại Trù, Tiểu Chí, Mộng Kiều, ba đứa các ngươi ai về phòng nấy".

Ân sư đã yêu cầu, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều há lại dám trái, nhanh chóng rời đi. 

Lúc này, còn nán lại, duy cũng chỉ có mỗi Chu Đại Trù. 

Miệng cười nịnh nọt, Chu Đại Trù thử xin: "Lão nhân gia, con với Tiểu Ngư là hảo huynh đệ, tuy hai mà một... Lão nhân gia cho con...".

"Chu tiểu tử." - Họ Chu còn chưa kịp nói hết thì đã bị thanh âm của sư phụ mình cắt ngang - "Ta đếm đến ba mà tiểu tử ngươi vẫn chưa ra khỏi tầm mắt ta thì đừng có hỏi vì sao bầu trời lại đen mà máu tươi lại mặn nhé".

...

"Hừ, chạy nhanh đấy".

Đem ánh mắt thu hồi, Lăng Thanh Trúc ngó sang Lăng Tiểu Ngư - đứa đệ tử duy nhất vẫn còn ở lại bên trong sảnh đường.

"Sư phụ, không biết người có gì muốn dặn dò?".

"Cũng không hẳn dặn dò, chỉ là muốn hỏi ngươi mấy câu".

Thái độ cung kính, Lăng Tiểu Ngư đáp: "Sư phụ, đệ tử chờ nghe".

...Nét mặt đã nghiêm túc lên nhiều, Lăng Thanh Trúc đi thẳng vào đề: "Tiểu Ngư Nhi, hai vết bớt ở lòng bàn tay ngươi hiện tại sao rồi? Có phát sinh thêm điều gì kỳ lạ không?".

"Ra là sư phụ muốn hỏi việc này." - Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ - "Có lẽ là vì trong dự ngôn của tổ sư gia có đề cập tới cái hoạ Song Ngư...".

"Đối với dấu hiệu trên người ta, sư phụ từ lâu đã rất lưu tâm. Nếu như bây giờ ta đem chuyện bên trong lòng bàn tay mình đã tự thành không gian, có chứa đựng lực lượng, chắc chắn người sẽ càng thêm để ý, ngờ vực càng tăng".

"Không được. Ta không thể cho sư phụ biết chuyện này".

Xuất phát từ tâm lý lo sợ, không muốn bị ân sư xem như yêu nghiệt, coi là mối hoạ, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục giấu giếm. Hắn cố giữ cho nét mặt được tự nhiên, điềm tĩnh đáp: "Hồi bẩm sư phụ, hai vết bớt nơi lòng bàn tay đệ tử vẫn giống như trước, chẳng có thay đổi gì nữa cả".

"Đưa ta xem".

Lăng Tiểu Ngư hơi chần chừ nhưng rồi cũng thuận tình nghe theo. Đem Phượng Nghi tháo xuống, hắn chìa tay ra: "Sư phụ, người xem".

"Ừm".

Lăng Thanh Trúc nắm lấy tay đồ nhi, im lặng tra xét...

Một lúc sau.

May mắn cho Lăng Tiểu Ngư, sư phụ hắn đã không tra ra được gì. Không gian bên trong hai vết bớt hắc bạch song ngư, Lăng Thanh Trúc nàng chẳng thể nhìn ra được, bất kể nàng có là một vị chân nhân cảnh hậu kỳ đi nữa. 

Mà, đâu chỉ bàn tay, nơi lưng cũng giống y như vậy. Đồ hình thái cực ẩn tàng bên trong, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn như cũ, vô pháp xem ra. 

...

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi có trách ta không?" - Thần thái không vui chẳng buồn, Lăng Thanh Trúc đột nhiên hỏi.

Thừa hiểu ân sư đang nói về việc gì, Lăng Tiểu Ngư thành thật lắc đầu: "Đệ tử không trách người. Hung linh là đại hoạ, người lo ngại cũng rất đỗi bình thường".

"Ta mừng là ngươi có thể hiểu".

Lăng Thanh Trúc dừng một chút, rồi nói tiếp: "Tiểu Ngư Nhi, Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn mối hoạ này của chính giáo to lớn vô cùng, vi sư không dám xem nhẹ. Trước đây hay bây giờ thì ta đều vẫn luôn hi vọng ngươi chẳng dính dáng gì đến tai kiếp hung linh, cũng tức mối hoạ Song Ngư. Nhưng...".

"Tiểu Ngư Nhi, nếu có một ngày ta phát hiện ra ngươi sẽ là người gây hại cho chính giáo... Tới chừng đó, ta cũng chỉ có thể đem ngươi diệt trừ".

Chương 262: Xâm nhập

Một tháng sau. 

Dị tượng đã qua, Tinh Các đã đóng, tuy nhiên dư âm thì vẫn còn vang vọng trong lòng môn nhân Thiên Kiếm. Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn mối hoạ kia, chúng tựa như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng mọi người. 

Thiên Kiếm Môn thôi ư?

Nào phải. Đó là nỗi lo của cả chính giáo thiên hạ. Nửa tháng trước, sau khi Thiên Kiếm Môn đem dự ngôn bên trong Tinh Các chia sẻ cho Lam Yên Tự, Cửu Hoa Cung và Tam Tiên Đảo thì bọn họ hiện cũng đang nặng lòng không kém. Dám cá lúc này, ba đại tông môn kia đang ráo riết chuẩn bị ứng phó tai ương. Hệt như Thiên Kiếm...

Nhằm mục đích tăng cường thực lực cho môn phái trước khi kiếp nạn hàng lâm, chưởng môn Thiên Kiếm là Cơ Thành Tử đã vừa đưa ra một quyết định, đó là sẽ mở ra Hoá Long Trì để đệ tử của năm chi mạch tiến vào tu luyện. 

Tại Thiên Kiếm Môn, có hai nơi hấp dẫn nhất, luôn được các đệ tử hướng tới nhất: một là Kiếm Mộ, còn hai thì chính là Hoá Long Trì này. 

Ngặt một điều, dù là Kiếm Mộ hay Hoá Long Trì, đệ tử muốn tiến vào đều chẳng dễ. Điều kiện hết sức ngặt nghèo. Hôm nay, Cơ Thành Tử quyết định mở rộng Hoá Long Trì, đây không thể không nói là một tin tức rất đáng để vui mừng. Tất nhiên, chỉ một bộ phận. 

Toàn bộ ư? 

Làm sao mà Hoá Long Trì chứa hết cho được. Mười, đấy đã là con số cực hạn mà Cơ Thành Tử có thể chấp nhận. 

Trong năm chi mạch, mỗi chi mạch chỉ có thể chọn ra hai người. Danh sách cụ thể như sau: Tô Đông Vũ và Lưu Cảnh Thiên của Kim Kiếm Phong, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù của Trúc Kiếm Phong, Dương Tiểu Ngọc và Lệ Thắng Nam của Mặc Kiếm Phong, Giang Hạc và Tô Triệt của Liệt Kiếm Phong, Lâm Oánh và Công Tôn Nhược Thủy của Tương Kiếm Phong.

...

...

Lúc này, tại một góc Tương Kiếm Phong...

Công Tôn Nhược Thủy - một trong số những người sẽ tiến vào Hoá Long Trì ngày mai - hiện đang có mặt ở đây. Chỉ có điều là thay vì đứng, thay vì ngồi thì Công Tôn Nhược Thủy lại đang nằm. 

Bộ dáng của nàng, phải nói nó chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Rất khó coi là khác. 
Không. Không phải do nàng xấu xí hay trên cơ thể có khiếm khuyết gì. Dung nhan của nàng, thực ra cũng đủ để gọi là mỹ nhân đấy. Sở dĩ khó coi, hết thảy đều bởi vì biểu cảm trên khuôn mặt nàng. 

Hai mắt trợn ngược, miệng há hốc, thần tình kinh hoảng,..., lẽ nào lại dễ xem?

Khỏi phải nghĩ, rõ ràng Công Tôn Nhược Thủy đã vừa mới trải qua một chuyện gì đó rất kinh khủng. Chính nó đã đưa đến cái chết của nàng...

...

"Công Tôn Nhược Thủy, cái tên này cũng không tệ".

Bên thi thể của Công Tôn Nhược Thủy, một giọng nữ nhân cất lên. Khá là trong trẻo. 

Dưới lớp mặt nạ hình ác quỷ, nàng quay sang người đứng bên cạnh, cười nói: "Mẫu thân, con đã dung hợp trí nhớ xong rồi".

Cũng trong bộ hắc y, dưới lớp mặt nạ, Đồ Tam Nương hất cằm, chỉ xuống thi thể Công Tôn Nhược Thủy: "Xử lý luôn đi".

"Biết rồi".
Nói đoạn, Âm Tiểu Linh khẽ động thần niệm, lấy từ giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ. Đem nút lọ mở ra, nàng rắc xuống vài giọt. 

Kỳ diệu thay, những giọt nước vừa mới chạm vào cái xác của Công Tôn Nhược Thủy thì liền đem nó biến thành bột phấn, thậm chí đến một mẩu xương, một sợi tóc cũng chẳng hề lưu lại. 

Thổi "phù" một cái cho tro bụi bay đi, Âm Tiểu Linh vui vẻ đặt tay lên trán: "Hồi báo mẫu thân, thi thể đã giải quyết xong".

"Tiểu nha đầu, đàng hoàng một chút cho ta nhờ".

Đồ Tam Nương nhắc nhở: "Nha đầu ngươi nên nhớ là hiện giờ chúng ta đang ở trong lòng địch đấy".

"Thì sao chứ? Cái đám phong chủ kia há có thể làm khó được mẫu thân người?".

Đồ Tam Nương lắc đầu: "Nha đầu ngươi đừng có coi thường. Thiên Kiếm Môn không phải tự dưng lại được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất tông môn đâu. Ngũ Đại Tiên Kiếm của bọn họ, uy lực cực kỳ đáng gờm đấy".

"Con biết rồi. Chẳng phải lần này chúng ta xâm nhập Thiên Kiếm cũng là vì muốn điều tra về Ngũ Đại Tiên Kiếm cùng các bí mật khác của Thiên Kiếm Môn...".

"Thì chính là vậy đấy".

Đồ Tam Nương tiếp tục: "Tiểu Linh, chúng ta đây là đang làm việc, không phải dạo chơi. Tất cả đều cần phải thật cẩn trọng".

Cầm một viên đan dược đã chuẩn bị sẵn đưa qua, nàng bảo: "Lúc nãy ta đã đem khí tức của Công Tôn Nhược Thủy kia lưu vào đây rồi, chỉ cần uống viên đan dược này thì nội trong năm ngày, kể cả khi ngươi có đứng trước mặt Cơ Thành Tử thì hắn cũng không thể nhìn ra được đâu".

"Thế... nếu như hắn đích thân tra xét con đâu này?".

"Cái đó mà ngươi cũng hỏi. Bộ ngươi thực cho rằng chân nhân cảnh hậu kỳ là heo chắc?".

Thu tay về, Đồ Tam Nương rất không có trách nhiệm: "Lát nữa chúng ta chia ra hành động, nha đầu ngươi tự mà lo lấy. Nếu ngươi bị người ta phát hiện rồi giết chết thì ta cũng đành chịu".

Chương 263: Hoá long trì

"À, suýt tí thì ta quên. Tiểu Linh, nha đầu ngươi sẽ không đi tìm cái tên Lăng Tiểu Ngư kia đấy chứ?".

"Mẫu thân, con đã nói là sẽ không tìm gặp hắn nữa rồi mà".

"Thật không đấy?".

"Mẫu thân, con là nữ nhi của người a. Người phải tin con chứ. Con đối với Lăng Tiểu Ngư kia bất quá chỉ là có tí hảo cảm thôi...".

"Ta cũng mong là vậy... Tiểu Linh, hắn ta là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Môn. Chúng ta với hắn vốn dĩ là địch nhân...".

Mắt thấy mẫu thân mình lại sắp ca lên điệp khúc thân quen, Âm Tiểu Linh vội vàng can thiệp. Nàng xua tay đùn đẩy: "Biết rồi biết rồi. Con sẽ không để phát sinh tình cảm gì với hắn đâu mà. Mẫu thân cứ đi lo việc của người đi...".

...

...

"Phù... Cuối cùng cũng chịu đi".

Trông theo thân ảnh mẫu thân mình, Âm Tiểu Linh thở phào một hơi: "Không biết mẫu thân mình nghĩ cái gì nữa. Mình với Lăng Tiểu Ngư kia làm sao mà có khả năng phát sinh chuyện gì được. Xuy... Hắn là một tên đầu gỗ a".

"Haizz... Giá như hắn không phải đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Môn thì tốt biết mấy...".

Câu trước vừa phủ nhận, câu sau đã liền thở dài tiếc nuối, Âm Tiểu Linh, nàng rõ ràng có sự mâu thuẫn. Coi bộ ở trong lòng mình, nàng đối với Lăng Tiểu Ngư cũng không đơn giản chỉ là một tí hảo cảm như đã nói. 

Phỏng đoán?

Hiện tại thì cơ sở đã thêm phần vững chắc rồi. Vị trí của Âm Tiểu Linh lúc này, nó là minh chứng tốt nhất. 

Sáng hôm nay, trên con đường mòn tiến vào hậu sơn của núi Kim Kiếm, trong hình dạng của Công Tôn Nhược Thủy, Âm Tiểu Linh hiện đang cùng Lăng Tiểu Ngư sóng vai cất bước. Tất nhiên, nàng và Lăng Tiểu Ngư không phải những kẻ duy nhất, trừ bọn nàng ra thì còn có thêm một số người nữa. Ví như Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, Lưu Cảnh Thiên, Tô Đông Vũ,...

Dưới sự dẫn dắt của Đồ Tự, đám người các nàng đang tiến về cấm địa.

Hoá Long Trì.

...Đoàn người đi thêm một lúc, Âm Tiểu Linh, cũng là Công Tôn Nhược Thủy của hiện tại rốt cuộc đã chẳng nhịn thêm được nữa. Nàng chủ động bắt chuyện với Lăng Tiểu Ngư: "Lăng sư đệ, trông đệ có vẻ khẩn trương".

Đột nhiên lại được mỹ nhân thăm hỏi, Lăng Tiểu Ngư khó tránh có chút bất ngờ. Trong ký ức của bản thân, hắn nhớ mình và vị Công Tôn sư tỷ này hình như chưa từng trò chuyện bao giờ thì phải...

Mặc dù hơi ngoài ý muốn nhưng họ Lăng cũng không suy nghĩ quá nhiều. Hắn lễ phép hồi âm: "Sư tỷ, đệ không có khẩn trương".

"Không có à? Thế sao nét mặt của sư đệ lại căng thẳng quá vậy?".

Lại là một câu hỏi thốt ra từ miệng Âm Tiểu Linh. 

Tuy nhiên lần này, trả lời lại chẳng phải Lăng Tiểu Ngư nữa. Thay vì Lăng Tiểu Ngư thì Chu Đại Trù - kẻ đang đi bên cạnh hắn - mới là người hồi đáp:

"Công Tôn sư tỷ, dạo này vẻ mặt của Tiểu Ngư hắn là vậy đó. Tâm tình không tốt ấy mà".

Nghe vậy, Âm Tiểu Linh mới hiếu kì: "Lăng sư đệ chắc đang có chuyện không vui?".

"Hắn thất tình, tất nhiên là không vui rồi".

...Thanh âm không lớn nhưng lại hiệu quả tức thì. Chính nó đã khiến cho Âm Tiểu Linh dừng ngay cước bộ. 

Mà đâu chỉ Âm Tiểu Linh, Dương Tiểu Ngọc và Lệ Thắng Nam của Mặc Kiếm Phong cũng giống y như vậy, đều đã dừng bước. Tất cả đều đang chăm chú nhìn Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, chờ nghe giải đáp. 

Tim loạn mấy nhịp, Lăng Tiểu Ngư cố giữ cho giọng mình được tự nhiên: "Mọi người đừng nghe huynh ấy nói bậy".

Dời sang Chu Đại Trù, hắn trách móc: "Sư huynh, sao sư huynh lại nói như vậy? Đệ thất tình bao giờ chứ?".

"Ha ha...".

Chu Đại Trù gãi đầu, cười giả lả: "Vừa rồi ta cũng chỉ tùy tiện nói đùa thôi, sao mọi người lại tưởng thật...".

Tay vỗ lên vai Lăng Tiểu Ngư, hắn tiếp tục: "Các người xem, Tiểu Ngư hắn suốt ngày đều cắm đầu vào tu luyện, làm gì có thời gian để đi ghẹo nguyệt trêu hoa... Ha ha...".

Thầm lắc đầu, ở phía trước, Dương Tiểu Ngọc khẽ bảo với cô gái kề bên: "Lệ sư tỷ, đi thôi".

"Ừ".

Và như thế, sau một chút gián đoạn, đoàn người tiếp tục bước đi...

...

Tầm chục phút sau...

Dẫn đầu đám đệ tử, Đồ Tự hiện đã dừng chân. Trong bộ hôi bào đã cũ, hắn chậm rãi lấy từ trong tay áo một tấm lệnh bài, đưa ra phía trước. 

Hơn hai mươi đệ tử đang làm nhiệm vụ canh gác Hoá Long Trì vừa trông thấy tấm lệnh bài kia thì lập tức nhường đường. Tên đệ tử có vai vế cao nhất đứng ra nói: "Đồ Tự sư huynh, việc khai mở Hoá Long Trì chưởng môn đã sớm thông tri. Xin mời sư huynh tiến nhập".

"Ừm".

Đồ Tự khẽ gật, kế đấy thì dẫn theo đám người Lăng Tiểu Ngư, Dương Tiểu Ngọc tiến vào bên trong...

Chương 264: Huyền cơ

Trái với tưởng tượng của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, cái gọi Hoá Long Trì hoàn toàn khác xa những gì bọn họ đã hình dung. Nó không phải là một hồ nước ngập tràn linh khí với những huyền cơ ẩn chứa. Nó bất quá chỉ là một toà kiến trúc do con người tạo nên, hoàn toàn trống rỗng. Nước, chẳng có lấy một giọt...

Cúi nhìn hồ nước cũ kỹ, cạn khô trước mặt, Chu Đại Trù cau mày nghi hoặc: "Cái này là Hoá Long Trì ư? Tại sao ngay đến một chút linh khí cũng không có vậy?". 

"Đúng là thiển cận".

Nghe có người chê bai mình, họ Chu theo phản xạ lập tức liếc qua.

Ý tứ khinh thị càng đậm, Tô Đông Vũ nói tiếp: "Chu sư đệ không cần phải nhìn ta như vậy, sư huynh ta chỉ đang nói sự thật thôi".

Chu Đại Trù khá là khó chịu: "Sư huynh ngươi nói ta thiển cận, thế ngươi thì sao? Bộ ngươi biết được chắc?".

"Biết?".

Tô Đông Vũ cười: "Đâu chỉ là biết, sư huynh ta đây còn biết rất rõ kìa".

"Thế... ngươi thử nói ra xem".

Hơi ngoài mong đợi, họ Tô vậy mà từ chối. Hắn chỉ đơn giản bảo: "Ở đây, thiết nghĩ ngoài Chu sự đệ và Lăng sư đệ ra thì ai nấy đều đã biết cả rồi".

...

"Đều đã biết?".

Chu Đại Trù ngờ vực, tiến sát đến bên Dương Tiểu Ngọc, thử hỏi: "Tiểu Ngọc, ngươi cũng biết huyền cơ của Hoá Long Trì rồi?".

"Ừ, đã biết".

"Lệ sư tỷ, sư tỷ cũng đã biết?".

"Ừm".

Chưa hết hi vọng, Chu Đại Trù lại chạy sang hỏi Công Tôn Nhược Thủy, cũng tức Âm Tiểu Linh hiện tại: "Công Tôn sư tỷ, sư tỷ cũng biết luôn rồi?".

"Biết lâu rồi".

Khá là khó hiểu, trong hình hài Công Tôn Nhược Thủy, Âm Tiểu Linh vấn ngược: "Chu sư đệ, lẽ nào Lăng sư bá chưa nói với sư đệ về huyền cơ của Hoá Long Trì?".

"Lão nhân gia không có nói gì hết a." Họ Chu thành thật hồi đáp.
Lúc này, ở trong lòng mình, hắn đang âm thầm gọi tên sư phụ mình ra mà trách móc. Chu Đại Trù hắn cảm thấy nàng rất vô trách nhiệm. Nghĩ mà xem, sư phụ người ta thì thông tri rõ ràng, còn Lăng Thanh Trúc nàng thì sao? Đến dặn dò thôi cũng lười nữa...

"Lão nhân gia à lão nhân gia, người đúng là chẳng biết lo nghĩ cho đồ nhi của mình gì cả...".

...

"Các vi sư đệ, sư muội".

Giữa lúc Chu Đại Trù còn đang đứng than trách ân sư, ở nơi gần đó, Đồ Tự cuối cùng cũng lên tiếng: "Trận pháp ta đã khai mở, mọi người có thể tiến vào tu luyện được rồi".

"Vâng, sư huynh".

"Cám ơn sư huynh".

...

Lễ phép cúi chào Đồ Tự xong, đám người Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc lần lượt bước xuống hồ nước sớm cạn khô trước mặt. 

Còn ở lại bên trên, sau một hồi quan sát, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng đã nhìn ra. Hắn đứng lẩm bẩm: "À, hoá ra là như vậy, tùy vào thuộc tính mà ngồi vào vị trí khác nhau".

"Tiểu Ngư, chúng ta cũng xuống thôi".

Dáng vẻ tự tin, bước chân tiêu sái, họ Chu nói xong thì liền nhấc chân di chuyển.Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư cũng nối gót đi theo.

... 

Tương tự mấy người Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù hiện đều đã an vị trên tấm bồ đoàn bằng đá. Khác chăng là so với những cái còn lại, thay vì "Kim", "Thủy", "Hoả", "Thổ" thì "Mộc" mới là chữ được khắc trên tấm bồ đoàn của bọn họ. 

Có thể thấy, Hoá Long Trì này sẽ không tác động một cách đồng nhất, giống hệt như nhau. Tùy vào vị trí "Kim", "Mộc", "Thủy", "Hoả", "Thổ" mà ảnh hưởng của nó sẽ có điểm sai biệt. 

Dạ chờ mong, hai huynh đệ Chu - Lăng nhanh chóng tập trung tinh thần, bắt đầu vận hành pháp quyết.

Huyền Cơ của Hoá Long Trì là gì, bọn họ thật đang rất hiếu kì muốn biết...

...

Chẳng phải chờ đợi quá lâu, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đều đã biết được. Thì ra, Hoá Long Trì không đơn giản là một hồ nước như bọn họ lầm tưởng. Cái hồ này, nó vốn dĩ chưa bao giờ có nước. Linh khí, năng lượng, đấy mới là thứ hiện hữu. 

Sau khi trận pháp phong ấn được Đồ Tự khai mở thì từ bên dưới lòng đất, một cỗ khí tức tinh thuần chợt xông lên. Mới đầu chậm rãi, nhưng càng về sau, số lượng càng lúc càng nhiều, cường độ càng lúc càng mạnh. Thoáng chốc, chỉ chưa đầy hai khắc, từ một cái hồ cạn khô trơ trọi, Hoá Long Trì đã ngập tràn linh khí. Những tia năng lượng tinh thuần, chúng đang vờn quanh tứ phía...

"Cái này...".

Cảm nhận được sự gia tăng chóng mặt của linh khí chung quanh, Chu Đại Trù không khỏi ngạc nhiên. Hắn mở mắt ra, chăm chú quan sát...

"Đây hình như cũng không phải chỉ đơn thuần linh khí".

"Khịt khịt...".

"Hmm... Rõ ràng có mùi dược liệu...".

"Coi bộ Hoá Long Trì này quả nhiên chẳng hề đơn giản".

Liếc sang Lăng Tiểu Ngư, người cũng đang mở mắt ngắm nhìn, Chu Đại Trù bảo: "Tiểu Ngư, linh khí ở đây rất tốt, có thể trực tiếp hấp thu mà không cần luyện hoá. Chúng ta tranh thủ đi".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì gật nhẹ, lần nữa khép hờ đôi mắt.

Chương 265: Đột phá

Quá trình tu luyện cứ thế mà tiếp diễn. Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, Tô Đông Vũ,..., tất cả đều ra sức tranh thủ hấp thụ số linh khí kỳ lạ chung quanh. Thậm chí ngay đến Âm Tiểu Linh cũng là như vậy. 

Có gì kỳ quái? Tuy nói Âm Tiểu Linh nàng chỉ đang cải trang, mục đích tiến vào Hoá Long Trì cũng không phải vì tu luyện, nhưng chỗ tốt bày ra trước mắt, Âm Tiểu Linh nàng dại gì bỏ qua?

Nếu mà được, Âm Tiểu Linh còn muốn bộc lộ tu vi chân chính để đề thăng khả năng hấp thu linh khí nữa cơ. 

Chỉ đáng tiếc, mong muốn cũng chỉ là mong muốn. Hiện tại nàng đang đóng giả Công Tôn Nhược Thủy, làm sao mà đem tu vi bộc lộ ra được. Đành kìm nén thế thôi...

...

...

Thời gian dần trôi, linh khí tuôn ra từ lòng đất cũng dần ổn định lại. Chính tại thời điểm Hoá Long Trì đạt đến mức bão hoà, một dị biến bỗng chợt phát sinh. Dị biến này, nó không ở bên ngoài mà hiển hiện ngay bên trong tâm trí những người tu luyện. 

"Kim", "Mộc", "Thủy", "Hoả", "Thổ", tại mỗi phương vị khác nhau, một cảnh tượng khác nhau đang dần rõ nét.

Nhân ảnh. Toàn bộ đều là nhân ảnh. Những con người của thế hệ trước, các vị tiền bối của năm chi mạch, bọn họ đang thi triển kiếm chiêu, xuất ra đạo thuật. 

Ý cảnh. Đây... chính là ý cảnh. 

...

"Thì ra đây mới là huyền cơ chân chính của Hoá Long Trì." Ngồi trên bồ đoàn, một lần nữa Chu Đại Trù phải âm thầm cảm thán.

Nếu như lúc nãy Chu Đại Trù còn đang thắc mắc, ngờ vực thì bây giờ, hắn đã ngộ ra rồi. Hắn đã hiểu tại sao Hoá Long Trì lại được liệt vào hàng cấm địa của Thiên Kiếm Môn.Ý cảnh, đây quả thật là loại "tài nguyên" vô cùng trân quý. 

"Chà... Ý cảnh của các vị tiền bối lưu lại, muốn cầu cũng không được a. Chu Đại Trù ta phải tranh thủ lĩnh hội thôi. Biết đâu lĩnh hội xong ta đây liền có thể nhất cử đột phá hai ba tầng công pháp cũng không chừng".

Mang theo tâm lý ấy, họ Chu vội tập trung thần niệm, theo dõi sát sao từng chuyển động của thân ảnh đang thi triển đạo thuật bên trong đầu mình...

Lẽ dĩ nhiên, nhận được chỗ tốt chẳng riêng mỗi họ Chu. Ngoài Chu Đại Trù ra thì những đệ tử khác cũng đồng dạng đang cố gắng lĩnh hội ý cảnh. Lăng Tiểu Ngư, Dương Tiểu Ngọc, Lệ Thắng Nam, Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên,..., ai nấy đều làm như vậy. Duy nhất bỏ qua chỉ có mình "Công Tôn Nhược Thủy".

Đừng nghĩ tự nguyện, đều là bất đắc dĩ cả đấy. Âm Tiểu Linh nàng đâu phải môn nhân Thiên Kiếm, đạo pháp mà nàng tu luyện nào có dính dáng gì tới Thiên Kiếm Môn. Ý cảnh của bọn họ, nàng xem cho biết còn được chứ nếu bảo lĩnh hội...

Chả thể lĩnh hội được cái chi hết. 

"Xuy... Cũng chỉ là ý cảnh thôi, bộ tưởng Âm Tiểu Linh ta thèm chắc?".
Hơi bất mãn nhưng không hề thất vọng, Âm Tiểu Linh dứt khoát cho qua. Thay vì cố gắng tìm hiểu đạo pháp của Thiên Kiếm Môn thì nàng quay sang hấp thu linh khí, dược lực chung quanh...

...

...

Hoá Long Trì có rất nhiều chỗ tốt, cái đó kẻ ngu cũng biết. Được ở bên trong tu luyện, đấy tất nhiên là mong ước của rất nhiều người. 

Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, Tô Đông Vũ,..., đám người bọn họ đã rất may mắn thoả nguyện. Tuy nhiên, nếu nói đã bằng lòng thì chưa hẳn. Một số cá nhân, bọn họ trông đợi nhiều hơn nữa cơ. 

Ví như Tô Đông Vũ chẳng hạn. Hắn đang âm thầm kỳ vọng, rằng bản thân có thể lợi dụng số linh khí, dược lực dồi dào ở đây, Hoá Long Trì này mà tiến hành đột phá chướng ngại, vượt qua bình cảnh chân nhân sơ kỳ. 

Tô Đông Vũ, hắn muốn sớm ngày tiếp cận cánh cửa chân nhân trung kỳ...

Thiên Kiếm Môn bây giờ đã không phải Thiên Kiếm Môn ngày xưa. Ba chữ "Tô Đông Vũ" đã không còn xếp vị thứ nhất trong lòng các đệ tử đời sau của Thiên Kiếm nữa. Bất kể trong kỳ Đại hội Thiên nhân luận pháp lần trước Tô Đông Vũ hắn có là quán quân đi nữa thì hiện tại, người được các đệ tử ngưỡng vọng nhất vẫn là Dương Tiểu Ngọc. Trong mắt các vị trưởng bối, được đánh giá cao hơn, kỳ vọng nhiều hơn cũng là Dương Tiểu Ngọc. 

Dương Tiểu Ngọc. Hết thảy đều là Dương Tiểu Ngọc. Thế còn Tô Đông Vũ, hắn đang ở đâu?

Không. Tô Đông Vũ không cam lòng ở vị trí thứ hai. Hắn muốn lấy lại những gì đã mất vào tay Dương Tiểu Ngọc!

Và, để nâng cao giá trị của mình, Tô Đông Vũ hắn cần phải chứng minh. Hoá Long Trì này chính là một cơ hội. Với tu vi đã được đề thăng rất nhiều trong quãng thời gian vừa qua, hắn rất có lòng tin mình sẽ rất nhanh liền chạm tới cánh cửa chân nhân trung kỳ, chính thức vượt lên trên Dương Tiểu Ngọc một cấp bậc. 

May sao, trời chẳng phụ người. Hôm nay, trải qua ba ngày đêm tu luyện bên trong Hoá Long Trì, Tô Đông Vũ rốt cuộc cũng đạt thành tâm nguyện. Cánh cửa chân nhân trung kỳ, hấn cuối cùng đã chạm tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau