TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Học Đạo

Một đỗi sau.

Bức tường khép lại. Lăng Thanh Trúc đã trở về an vị trên ghế; hai đệ tử của nàng là Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều hiện cũng đã sớm đứng lên. Còn quỳ bên dưới, có chăng mỗi Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù.

"Hừm...".

Khẽ hắng giọng, được sự cho phép của Lăng Thanh Trúc, Lâm Chí Viễn tiếp tục chủ trì buổi lễ. Hắn lấy ra một tấm vải lớn đã được cố định bằng hai ống trúc nhỏ ở hai đầu, thi pháp đem giữ tại không trung.

"Đại Trù, Tiểu Ngư, hai đệ hãy chiếu theo những chữ viết bên trên mà đọc to lên".

...

Đợi một lúc vẫn chưa thấy đứa trẻ nào lên tiếng, Lâm Chí Viễn nhất thời nghi hoặc. Nhưng hắn còn chưa kịp hỏi thì trên chiếc ghế bên cạnh, một giọng non nớt đã cất lên: "Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư, đừng bảo với ta là hai tên tiểu tử ngươi không biết đọc đấy nhé".

Quỳ bên dưới, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư không hẹn mà gặp, cùng quay mặt nhìn nhau.

"Này... Hai cái tên tiểu tử các ngươi, các ngươi thật là không biết đọc?".

"Sư phụ, không phải thế đâu".

Sau tất cả, Chu Đại Trù là người đầu tiên lên tiếng. Nó hướng Lăng Thanh Trúc đính chính: "Đại Trù con biết chữ. Nhưng mà ở trên tấm vải kia, có chữ con nhận ra nó, có chữ nó lại không nhận ra con".

Nét mặt trầm đi, Lăng Thanh Trúc chuyển mắt qua nhìn Lăng Tiểu Ngư: "Còn tiểu tử ngươi?".

"Con..." - Lăng Tiểu Ngư e ngại cúi đầu, lí nhí đáp - "Có chữ con biết, có chữ con không biết".

"Hừm, hay thật".

Lăng Thanh Trúc nghe hai đứa trẻ trả lời xong thì hừ nhẹ, lầm bầm: "Chữ còn chưa biết đọc thì tu luyện nỗi gì...".

Thở mạnh một hơi, nàng bảo Lâm Chí Viễn: "Tiểu Chí, ngươi đọc trước, để hai đứa nó đọc theo sau".

"Vâng, sư phụ".

Đem tấm vải lớn chi chít những chữ thu hồi, Lâm Chí Viễn cúi nhìn kẻ đang quỳ, nói: "Đại Trù, Tiểu Ngư, các đệ đọc theo ta".

"Thiên địa thần minh, tổ sư tại thượng...".

"Thiên địa thần minh, tổ sư tại thượng...".

...

...

Những lời kính cẩn, những câu thề thốt, hết thảy đều đã qua đi, được Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù hoàn thành một cách trọn vẹn theo sự chỉ dẫn của Lâm Chí Viễn. Hiện tại, bọn chúng đã chính thức trở thành đệ tử chân truyền của Lăng Thanh Trúc, của Trúc Kiếm Phong...

Vẫn thần tình lạnh nhạt, sư phụ của chúng - Lăng Thanh Trúc - bảo: "Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư, kể từ bây giờ các ngươi chính là đệ tử nhập thất thứ năm và thứ sáu của ta. Là môn nhân chính giáo, các ngươi tuyệt đối phải tuân thủ môn quy, phù trợ chính đạo. Nếu làm trái, đi ngược quy điều... Nhớ kỹ những lời các ngươi đã phát thệ. Thiên địa bất dung, tổ sư bất thứ. Và ta - sư phụ của các ngươi - cũng sẽ thẳng tay trừng trị".

"Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư, các ngươi nghe rõ rồi chứ?".



"Đệ tử Chu Đại Trù đã nghe rõ ạ".

"Đệ tử Lăng Tiểu Ngư đã nghe rõ ạ".

"Được rồi, đứng lên hết đi".

Chờ cho hai đứa trẻ đã an vị, Lăng Thanh Trúc lúc này mới rời khỏi chiếc ghế đang ngồi, lấy từ giới chỉ ra một món đồ vật. Đó là một quả trứng có vỏ màu xanh, so với đầu của nàng còn muốn lớn hơn một chút.
"Chu Đại Trù, cầm lấy".

Cúi nhìn thứ mình vừa tiếp nhận, Chu Đại Trù không khỏi thắc mắc: "Sư phụ, đây là trứng gì vậy? To quá".

"Đó là trứng của Ngọc Dương Điểu - một giống linh thú rất hiếm".

Lăng Thanh Trúc nói thêm: "Năm nay Thiên Kiếm Môn chúng ta cùng lúc lại có thể thu nhận được hai đệ tử sở hữu linh căn thiên phẩm, chưởng môn cảm thấy rất đỗi vui mừng nên đã mở rộng bảo khố, đem hai quả trứng của Ngọc Dương Điểu ban tặng. Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong được một quả, Chu Đại Trù ngươi được một quả".

"Sư phụ, đây là trứng linh điểu thật à?".

"Không lẽ giả?".

Lăng Thanh Trúc bĩu môi xem thường: "Chu tiểu tử, quả trứng này chính là một bảo bối trân quý khó cầu. Ngươi có được đã coi như phúc phần thâm hậu...".

Nói đoạn, nàng khẽ động thần niệm, từ giới chỉ lấy ra thêm một món đồ vật nữa. Là một chiếc túi nhỏ màu đen, chất liệu không rõ.

"Cái này là linh thú đại, cũng miễn cưỡng xem như quý giá. Tiểu tử ngươi chỉ cần cho trứng Ngọc Dương Điểu vào đây, một thời gian sau khắc sẽ tự nở".

...

"Sư phụ à..." - Tay trái nâng trứng, tay phải cầm túi, Chu Đại Trù bày ra bộ dạng khó nghĩ - "Quả trứng thì to còn cái túi thì nhỏ, làm sao bỏ vào được?".

"Chậc, ta quên là tiểu tử ngươi vẫn chưa tu luyện... Đưa đây cho ta".

...

Sau khi giúp Chu Đại Trù cho trứng Ngọc Dương Điểu vào bên trong linh thú đại, Lăng Thanh Trúc lại tiếp tục mang ra thêm hai chiếc túi nữa.

Trước ánh mắt nghi hoặc của Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, nàng bảo: "Đây là túi trữ vật, công dụng dùng để chứa đựng. Hai tiểu tử ngươi mỗi người một cái. Các ngươi đừng trông nó nhỏ mà xem thường, không gian bên trong còn rộng lớn hơn một căn phòng đấy".

"Ồ, thần kỳ như vậy".

...

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù còn đang tò mò nhìn ngắm túi trữ vật mình vừa nhận được thì nơi đối diện, tiếng Lăng Thanh Trúc đã lại cất lên. Trên tay chẳng rõ tự bao giờ đã có thêm hai quyển sách, nàng ném qua cho hai đứa trẻ.

"Sư phụ, sách này là sách gì vậy?".

Chu Đại Trù hỏi, nhưng không đợi Lăng Thanh Trúc hồi âm thì nó đã tự suy đoán: "Là sách dạy đạo thuật hả sư phụ?".

"Đạo thuật?".

Lăng Thanh Trúc khinh bỉ: "Chữ nghĩa các ngươi còn chưa biết hết mà đạo thuật cái gì? Đạo pháp tiên gia là cỡ nào thâm ảo, các ngươi xem hiểu chắc?".

Nàng thở ra một hơi, nói tiếp: "Thứ ta vừa đưa là sách ghi môn quy, tôn chỉ của bản môn. Hai tiểu tử các ngươi giữ lấy từ từ học".

"Ực...".

Chu Đại Trù chưa nghe còn tốt, vừa nghe xong, nó liền trợn mắt há mồm. Phải biết là cuốn sách nó đang cầm đây... thật dày lắm a.

"Sư... sư phụ, môn quy của chúng ta... sao lại nhiều dữ vậy?".

"Cái này à...".

Lăng Thanh Trúc rất điềm nhiên nói ra: "Thật ra vốn dĩ môn quy của bản môn ngắn lắm, chỉ khoảng vài ba trang giấy thôi. Nhưng mà về sau, trong lúc rỗi rãi, do không có việc gì làm nên ta mới ngồi viết thêm vào".

Bây giờ thì Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư đều đã hiểu. Hoá ra tất cả là do Lăng Thanh Trúc ghi thêm. Từ vài ba trang giấy, qua tay nàng lại biến thành một cuốn sách dày cộm... Chuyện này...

Gương mặt chuyển từ đau khổ sang thành kính, bằng ánh mắt tôn sùng, Chu Đại Trù nhìn thân ảnh nhỏ nhắn phía trước, hạ mình quỳ xuống: "Sư phụ, xin hãy nhận của đệ tử thêm một lạy".

"Tiểu Ngư, ngươi cũng quỳ xuống đi".

Dưới sự thôi thúc của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư cái hiểu cái không, mơ mơ hồ hồ cúi lạy: "Xin sư phụ hãy nhận của đệ tử thêm một lạy".

...

Ban đầu là như vậy, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đều đinh ninh rằng cuốn sách mình nhận được chỉ toàn môn quy, tôn chỉ gì đấy. Nhưng sau này, bọn chúng biết nó không đúng. Bên trong cuốn sách nọ, trừ bỏ môn quy, tôn chỉ thì còn ghi chép lại vô vàn những điều lý thú khác nữa. Ví như lịch sử hình thành của Thiên Kiếm Môn, thông tin về các vị chưởng môn, phong chủ tiền nhiệm lẫn đương nhiệm, rồi thì kỳ văn dị sự của giới tu tiên luyện đạo,... Nói chung, nội dung cuốn sách cực kỳ phong phú, đa dạng. Nghiêm túc lắm mà tạp nham cũng nhiều.

"Người thế nào thì viết sách thế ấy", câu này hẳn là phù hợp.

...

Bái nhập Trúc Kiếm Phong, trở thành đệ tử chân truyền của Lăng Thanh Trúc, đối với hai đứa trẻ Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù là may mắn hay đen đủi, đối với bản thân Trúc Kiếm Phong là phúc hay hoạ, hết thảy đều chưa thể biết được. Câu trả lời còn nằm ở tương lai. Trong khi hiện tại...

Kể từ sau buổi lễ nhập môn, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư đã bắt đầu học tập. Tất nhiên không phải đạo pháp. Thứ mà Lăng Thanh Trúc bắt bọn chúng học là chữ nghĩa, kinh thư. Hằng ngày, Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều đều được cử đến chỉ dạy cho chúng.

Khoảng thời gian nhàm chán này kéo dài tầm ba tháng thì kết thúc. Thay vì chỉ đơn thuần học kinh thư, chữ nghĩa, bọn chúng đã bắt đầu được hướng dẫn nhập môn tu hành. Trực tiếp giảng dạy thì như cũ vẫn là Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều. Giống như hôm nay...

Trong căn phòng của Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều một tay cầm sách, một tay đặt hờ sau mông, đều đều cất tiếng:

"Tiểu Ngư, Đại Trù, trước hết sư tỷ sẽ nói sơ qua một chút về đạo pháp của Thiên Kiếm Môn ta".

"... Năm xưa, sau khi khai tông lập phái, sư tổ Lý Bất Tri đã lần lượt thu nhận năm người đệ tử, dựa vào tư chất của từng người mà đem đạo pháp truyền thụ. Về sau, năm người đệ tử này đã chia nhau mỗi người cư ngụ ở một ngọn núi, phân thành năm chi mạch. Từ đó, năm loại đạo pháp của tổ sư cũng bắt đầu được phổ biến rộng rãi".

"Hơn hai ngàn năm qua, bất kể Thiên Kiếm Môn có phát triển nhiều thêm bao nhiêu thuật pháp, thần thông, trụ cột như cũ vẫn là năm loại đạo pháp này. Gồm có: Thái Ất Thần Minh Đạo của Kim Kiếm Phong, Lam Diệt Yên Ba của Mặc Kiếm Phong, Ngư Long Bách Biến của Liệt Kiếm Phong, Kim Cang Bất Diệt Quyết của Tương Kiếm Phong. Riêng Trúc Kiếm Phong ta, đạo pháp trụ cột chính là Trường Sinh Tiên Thuật".

"So với đạo pháp của bốn chi mạch khác, Trường Sinh Tiên Thuật của Trúc Kiếm Phong chúng ta mạnh ở việc dưỡng sinh, bồi đắp chân nguyên tu sĩ. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa Trường Sinh Tiên Thuật chẳng hề uy lực. Hoàn toàn trái lại, nếu biết vận dụng linh hoạt, sức sát thương của nó sẽ rất đáng sợ, tuyệt không thua kém bất kỳ loại đạo pháp nào...".

Chương 27: Đột Phá

...

Quả thật so với ba tháng miệt mài ngồi học chữ nghĩa, kinh thư, quãng thời gian hiện tại của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đã trở nên thú vị hơn rất nhiều. Ít ra, trong mắt bọn chúng thì nó là như vậy.

Âu cũng hợp lẽ. Đạo pháp tiên gia, trước đây chúng chỉ được nghe kể chứ nào đã thấy qua bao giờ? Từ khi bước vào cánh cửa tiên môn thì bọn chúng mới tận mắt chứng kiến. Và nay, chúng được truyền thụ...

Lẽ tất nhiên, bọn chúng đã rất hân hoan, hết sức chăm chú nghe giảng đạo pháp. Ở phần thực hành, thái độ cũng là như vậy, cực kỳ cố gắng. Đặc biệt là Lăng Tiểu Ngư.

Không như Chu Đại Trù học tập vì hướng tới trường sinh giai thoại, sự màu nhiệm của thuật pháp tiên gia, Lăng Tiểu Ngư nỗ lực tu hành, hết thảy đều chỉ bởi một lý do duy nhất: Sớm đạt được thành tựu để trở về gặp Lăng Ngọc Yến.

Mấy tháng vừa qua, dù chưa một lần mở miệng cầu xin nhưng trong thâm tâm mình, nó vẫn luôn mong nhớ, muốn được trở về...

Trước mặt Lăng Thanh Trúc, trước mặt Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư nó đúng là chưa khóc thêm một lần nào kể từ lúc chính thức bái nhập tiên môn, nhưng ở sau lưng họ, khi chỉ còn lại một mình...

Rất nhiều đêm nó đã khóc. Rất nhiều đêm nó đã thầm gọi ba chữ "Yến cô cô". Và rất nhiều đêm, giữa không gian tĩnh mịch, dưới sương lạnh, nó đã ngồi một mình dưới tán cây phía trước Tĩnh Hương Đường, mắt dõi về cô thôn dưới núi...

Nỗi lòng của đứa bé ấy, chốn tiên môn này ai có thể hiểu thấu? Rằng nó chẳng cần trường sinh, chỉ nguyện cả đời được quấn quýt bên chân Lăng Ngọc Yến - người cô cô hết mực hiền từ của nó...

Không ai đáp lại. Bởi Lăng Tiểu Ngư nó chưa bao giờ hỏi. Nó chỉ biết chăm chú nghe giảng đạo, ngày ngày tu luyện, bất kể sớm hôm...

Nhưng...

Sự ở đời, nhiều khi lại không tương xứng. Đâu phải cứ bỏ ra bao nhiêu công sức là sẽ thu về được bấy nhiêu thành quả. Trong tu luyện, chênh lệch lại càng đáng kể.

Linh căn có năm phẩm là hạ, trung, thượng, cực và thiên. Người sở hữu linh căn cấp bậc nào, thời điểm tu luyện sẽ phát huy tương ứng với khả năng của cấp bậc ấy. Nói cách khác, mấu chốt chẳng nằm ở thời gian tu luyện mà là tư chất người tu luyện.

Lăng Tiểu Ngư siêng năng không giả, tuy nhiên, sự nỗ lực ấy, nó bất quá chỉ bù đắp được một phần rất nhỏ, vô pháp so bì cùng hạng thiên kiêu - những kẻ được thượng thiên ưu ái.

Kể đâu cho xa, Chu Đại Trù - người đồng môn của nó - chính là minh chứng rõ ràng nhất.

So với Lăng Tiểu Ngư nó, Chu Đại Trù bỏ ra thời gian tu luyện ít hơn, thậm chí còn chưa bằng một nửa. Vậy mà khi đối chiếu kết quả... Chỉ sau ba tháng, Chu Đại Trù đã liền hoàn thành xong tầng thứ nhất của Trường Sinh Tiên Thuật - thành tựu mà đáng ra, với một người bình thường phải mất những ba năm mới đạt tới.

Trong khi đó, với cùng khoảng thời gian tương tự, Lăng Tiểu Ngư lại chỉ mới có thể lần mò đến cánh cửa nhập môn. Nói gì hoàn thành, ngay cả việc dẫn nhập thiên địa linh khí rồi luyện hoá chúng nó thậm chí còn chưa thuần thục được nữa là.

Thế mới thấy, phẩm cấp linh căn là cỡ nào quan trọng. Tư chất sai biệt, xét trong trăm người, có một người bằng vào ý chí và nghị lực mà vượt qua được giới hạn, đột phá thành tựu thì con số đã tính nhiều.

Thiên định, nhân định, đôi bên tầm đó, thực... hãy còn cách xa lắm.

Những điều ấy, mới đầu Lăng Tiểu Ngư đúng vẫn chưa hiểu. Nhưng về sau, khi chênh lệch ngày càng nhiều, nó rốt cuộc minh bạch, rằng bản thân chẳng cách nào cùng Chu Đại Trù đánh đồng được. Nó căn bản là không thể so.

Thất vọng? Hụt hẫng? Lăng Tiểu Ngư đương nhiên có. Nó bất quá chỉ là một con người bình thường, một đứa trẻ, giây phút chạnh lòng làm sao tránh khỏi?

Cũng may, trong những lúc nó ủ rũ, Mộng Kiều đã thấu hiểu mà thường xuyên lui tới động viên, an ủi. Nhờ có nàng, nó nhanh chóng gạt đi nỗi buồn. Thay vì những giây phút thất vọng, tự trách bản thân, nó lấy Chu Đại Trù làm mục tiêu theo đuổi, đêm ngày nỗ lực chuyên tâm tu hành.

Trời không phụ người có tâm. Trải qua một năm miệt mài tu luyện, rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư cũng thu được chút thành quả...

...



Như thường nhật, trong phòng ăn nằm phía bên phải Tĩnh Hương Đường, năm thầy trò Lăng Thanh Trúc lại đang vây quần, chuẩn bị dùng cơm.

Thoạt nghe đúng quái lạ nhưng đích xác là vậy. Không như bốn ngọn núi khác, tại Trúc Kiếm Phong, sinh hoạt diễn ra có phần đặc biệt. Thay vì dùng ích cốc đan, sống độc lập, ở chỗ này, trừ bỏ hai vị chân truyền đệ tử sớm đã tiến vào cảnh giới chân nhân thì năm người còn lại là Lăng Thanh Trúc, Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, toàn bộ đều ăn uống giống hệt phàm nhân thế tục, rất gắn bó với nhau...

Ngồi trên chiếc ghế hướng đông, cạnh Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư tay bưng bát cơm nhưng mãi vẫn chưa thấy động đũa. Nó chỉ đưa mắt len lén nhìn Lăng Thanh Trúc nơi đối diện, muốn nói lại thôi.

Trông thấy nó như vậy, Lăng Thanh Trúc mới cau mày, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, đồ ăn trên bàn ngươi không gắp, nhìn ta làm gì?".
"Phải đấy...".

Lăng Thanh Trúc vừa dứt câu thì bên này, Chu Đại Trù cũng lập tức tiếp lời. Nó nuốt xuống mớ thức ăn đang nhai dở, nói với vị sư đệ của mình: "Tiểu Ngư à, sao ngươi không ăn? Từ nãy giờ ta thấy ngươi cứ bưng bát cơm rồi ngồi miết... Ngươi nhìn sư phụ làm gì? Trên mặt sư phụ cũng đâu có đồ ăn".

"Đệ...".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, chừng khi ngẩng lên thì lí nhí hướng Lăng Thanh Trúc báo ra tin tức: "Sư phụ, con... Đêm hôm qua con đột phá rồi".

Cả căn phòng tức thì tĩnh lặng.

Lăng Tiểu Ngư đột phá. Lăng Tiểu Ngư đã hoàn thành xong tầng thứ nhất của Trường Sinh Tiên Thuật, tin tức này... đến thật quá bất ngờ đi.

Cần biết, Lăng Tiểu Ngư khác với Chu Đại Trù, tư chất của nó rất bình thường, linh căn bất quá trung phẩm. Chiếu theo lẽ thường xem xét thì để luyện xong tầng thứ nhất của Trường Sinh Tiên Thuật, Lăng Tiểu Ngư nó sẽ phải cần đến ba năm. Thế nhưng kể từ lúc nó bắt đầu tu tập đạo pháp, tính đến nay chỉ mới được một năm...

"A ha ha ha...!".

Kinh ngạc qua đi, Chu Đại Trù là người đầu tiên bộc lộ cảm xúc. Nó vứt luôn bát đũa đang cầm, bước sang ôm lấy Lăng Tiểu Ngư, ôm xong thì vỗ mạnh, cười vui sướng: "Ha ha ha! Tiểu Ngư ngươi cuối cùng cũng đột phá! Ta vui quá đi mất...!".

"Vậy là từ hôm nay ngươi có thể cùng ta tu luyện tầng thứ hai rồi... Ha ha ha! Thật là vui mà...".

"Chu tiểu tử, ngươi thật rất vui sao?".

Nghe giọng Lăng Thanh Trúc, Chu Đại Trù theo phản xạ ngó qua: "Sư phụ, tất nhiên là đệ tử...".

Bấy nhiêu rồi dừng lại, Chu Đại Trù đã không cách nào nói thêm được nữa.

Mà, đâu chỉ nó, cả Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn cũng giống y như vậy, đều như hoá đá. Bọn họ đã vừa nhìn thấy một cảnh tượng cực kỳ hi hữu, rúng động lòng người: Trên mặt Lăng Thanh Trúc, thức ăn chẳng rõ tự bao giờ đã dát đầy lên; trên đầu nàng, tình trạng cũng là tương tự, hạt cơm dính đầy.

Thần sắc âm trầm, mang theo bộ dạng khó coi ấy, Lăng Thanh Trúc rời khỏi ghế, tiến thẳng tới chỗ Chu Đại Trù.

Theo mỗi bước chân nàng, ở bên này, trái tim nhỏ bé của Chu Đại Trù cũng nhảy mạnh.

"Sư... sư phụ..." - Mặt tái mét, nó nói - "Vừa rồi con... con không có cố ý".
"Ồ... Tiểu tử ngươi quăng cả bát cơm vào mặt ta, giờ lại bảo là không cố ý sao?".

Quan sát thấy Lăng Thanh Trúc vẫn chưa có vẻ gì là sẽ bỏ qua, Chu Đại Trù lại càng thêm thấp thỏm.

"Sư phụ, con thật là không cố ý đâu. Vừa rồi... vừa rồi con đâu có nhìn thấy sư phụ...".

"Sư phụ, người đừng tức giận. Để con lau mặt cho sư phụ...".

Theo sau câu nói, Chu Đại Trù nhấc chân tiến tới, toan đưa tay lau mặt cho Lăng Thanh Trúc thì...

"Binh!" một tiếng, cả người nó đã bị đánh bay.

"Lau? Lau cái đầu ngươi!".

"Thằng mập ngươi thật là quá lắm! Lăng Thanh Trúc ta sống đến từng tuổi này, trong đời, những kẻ gặp ta không kính cũng sợ, ngay đến chưởng môn còn phải nể mặt ba phần, vậy mà tiểu tử ngươi...".

"Thằng mập chết bầm, ngươi xem ta hôm nay làm sao dạy dỗ ngươi!".

"Sư phụ, đừng a!".

"Binh! Binh!".

"Đừng a!".

"Binh! Binh! Binh!".

"Sư phụ...!".

"Binh...!".

...

...

Bên trong nhà ăn, tính từ sau lúc Lăng Tiểu Ngư thông báo việc mình đột phá thì tràng cảnh đã trở nên rất "náo nhiệt".

Chỉ vì một giây vui mừng quá đỗi, Chu Đại Trù đã văng đi bát đũa, chẳng may lại trúng phải Lăng Thanh Trúc, khiến nàng tức giận mà đánh cho một trận.

Qua một hồi bị người thượng cẳng tay hạ cẳng chân, khuôn mặt của nó hiện đã thay đổi khá nhiều, nếu không muốn nói là quá nhiều.

Mắt bầm, má sưng, lỗ mũi hãy còn vương vết máu, tình trạng thảm hại vô cùng. Ngẫm cũng thật đáng thương.

Chỉ là... ai sẽ thương nó đây? Mà dù có thương thì lại giúp ích được gì?

Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, bọn họ có lòng đấy, nhưng sức thì...

Ở đây, Trúc Kiếm Phong này, kẻ nắm quyền sinh sát vẫn là Lăng Thanh Trúc.

...

"Thật là mất hứng...".

Đầu tóc đã chỉnh, mặt mày đã lau, Lăng Thanh Trúc đặt mông xuống ghế, đưa mắt nhìn bốn tên đồ đệ hiện vừa mới an vị, lạnh nhạt bảo: "Đám các ngươi thừ người ra đó làm gì? Tiếp tục ăn cơm".

Chương 28: Hai Năm

...

Sáng hôm sau.

Đỉnh Trúc Kiếm.

Bên một con suối trong, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù mỗi người ngồi trên một hòn đá, lòng nặng trĩu tâm sự. Mặt hãy còn sưng, Chu Đại Trù đung đưa đôi chân tròn trịa giữa làn nước mát, mở miệng ca thán: "Haizzz... Sư phụ lão nhân gia thật đúng là không có lòng nhân từ gì hết. Hôm qua người ta chỉ lỡ tay có một chút mà nỡ đánh đập như vậy...".

"Mà đánh mắng thôi cũng được đi, đằng này lại còn đày đoạ, bắt mỗi ngày phải đi xách nước... Biết trước thế này... Haizz...".

"Đại Trù sư huynh, sư phụ bảo đây là vì muốn tốt cho chúng ta. Người nói xách nước sẽ giúp chúng ta cường thân kiện thể, rất lợi đối với việc tu hành".

"Lợi ích gì chứ...".

Chu Đại Trù chẳng cho là đúng: "Tiểu Ngư à, sư phụ nói vậy để lừa chúng ta đấy. Nào giờ ta có nghe ai nói đi xách nước thì sẽ giúp đề thăng đạo thuật đâu".

"Thế nhưng mà..."

Lăng Tiểu Ngư vẫn như cũ kiên trì tin tưởng. Nó thuật lại: "Đại Trù sư huynh, sư phụ chắc không phải làm khó dễ chúng ta đâu. Hôm qua đệ nghe Mộng Kiều sư tỷ bảo lúc trước sư tỷ và tam sư huynh cũng phải đi xách nước mỗi ngày".

"Thật thế à? Tiểu Ngư, ngươi không có gạt ta đấy chứ?".

"Không có. Đệ không có nói dối đâu".

Nhận được lời xác nhận của Lăng Tiểu Ngư, trong lòng Chu Đại Trù rốt cuộc cũng nhẹ đi phần nào. Dẫu vậy, nó vẫn cảm thấy rất là bất mãn.

"Xách nước thì có liên quan gì đến tu luyện đạo pháp chứ. Sư phụ lão nhân gia tại sao lại thích đề ra mấy cái thứ cổ quái thế không biết... Nếu sau này ta mà làm phong chủ, nhất định ta sẽ đem gạch bỏ hết".

"Đại Trù, huynh muốn làm phong chủ hả?".

Liếc qua Lăng Tiểu Ngư - người vừa hỏi, Chu Đại Trù chả cần nghĩ, đáp ngay: "Cũng không hẳn. Thật ra ta muốn được sống tốt. Chỉ cần mỗi ngày đều được ăn ngon, biết chút pháp thuật, có thể sống lâu, như vậy là ta mãn nguyện rồi".

"Còn ngươi, Tiểu Ngư? Ước mơ của ngươi là gì?".

"Đệ...".

Lăng Tiểu Ngư hơi cúi đầu, thanh âm chợt thấp đi hẳn: "Đệ chỉ muốn mau chóng trúc cơ thành công, sau đó trở về thăm Yến cô cô".

"Chỉ thế thôi hả?".

"Ừm".

...

"Tiểu Ngư, ngươi cũng đừng có lo lắng. Yến cô cô ngươi ở dưới núi sẽ không có việc gì đâu...".

Vốn đang an ủi, Chu Đại Trù bỗng bỏ ngang, bộ dáng tò mò: "Tiểu Ngư, ta thấy ngươi nhớ Yến cô cô ngươi như vậy, hẳn là cô cô ngươi tốt lắm nhỉ?".

"Hmmm." - Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ - "Yến cô cô rất thương đệ. Cô cô tốt lắm, bất kể đệ có làm gì sai cũng không bao giờ nặng lời trách mắng. Mỗi lần đệ bệnh là cô cô lại ở bên giường túc trực, nhiều khi còn thức trắng đêm luôn".

"Tiểu Ngư ngươi may mắn thật, chả bù cho ta...".

Phát hiện Chu Đại Trù có hơi ủ rũ, Lăng Tiểu Ngư quan tâm hỏi: "Đại Trù sư huynh, huynh làm sao vậy?".

"Ta không sao." - Chu Đại Trù lắc đầu - "Chỉ là nhớ tới mẫu thân...".

Nó kể: "Mẫu thân ta cũng giống như Yến cô cô ngươi vậy, rất là yêu thương ta. Nhưng mà lúc ta lên năm thì mẫu thân mất rồi, còn phụ thân ta thì đi cưới người khác. Cái người mà phụ thân ta cưới về, bà ta hay ức hiếp ta lắm...".



"Đại Trù sư huynh, đệ không biết. Đệ xin lỗi...".

"Không có gì".

Thở ra một hơi phiền muộn, Chu Đại Trù lấy lại vẻ lạc quan: "Tuy rằng mẫu thân ta đã mất, nhưng ở trong lòng ta, hình bóng của mẫu thân chẳng ai có thể thay thế được. Còn về người đàn bà dám cướp chỗ của mẫu thân ta... Hừ... đợi ta tu luyện xong, ta nhất định sẽ trở về đá đít bà ta đi!".

"Được rồi. Trời cũng không còn sớm, Tiểu Ngư, chúng ta mau xách nước về thôi".

"Vâng, Đại Trù sư huynh".Đã có quyết định, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù chẳng ca thán, chần chừ thêm nữa, lập tức với tay lấy mấy thùng gỗ được đặt gần đấy, nhanh chóng múc đầy.

"Hự!".

Theo tiếng hô khẽ của Chu Đại Trù, hai thùng nước cũng rời mặt đất. Nó nhăn mày tặc lưỡi: "Chậc, nặng quá".

Quay sang Lăng Tiểu Ngư cũng vừa nhấc hai thùng nước bên cạnh, Chu Đại Trù hỏi: "Tiểu Ngư, của ngươi có nặng không?".

"Nặng lắm".

"Ngươi xách về nổi không?".

"Đệ... đệ cũng không biết".

"Thôi. Chúng ta trước cứ xách về. Lúc nào mệt thì bỏ xuống nghỉ".

"Vâng ạ".

Và như thế, trên con đường núi khúc khuỷu, hai đứa trẻ bắt đầu bài tập, cũng là nhiệm vụ của mình. Tất nhiên là không chỉ một lần.

Việc xách nước, nó được lặp đi lặp lại, từ lúc sáng sớm mãi đến tận giữa trưa mới chấm dứt. Ngày này qua ngày khác, cứ thế mà tiếp diễn...

Cho tới một hôm...

Hiện tại đã qua tháng thứ chín kể từ cái lần đầu tiên ra suối xách nước nọ. Điều đó cũng có nghĩa rằng, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư đã ở Trúc Kiếm Phong này được hai năm.

So với trước, hai đứa trẻ nay đã cao thêm một đoạn, thân thể cũng bởi nhờ rèn luyện mà cường tráng lên thấy rõ.

Vẫn con suối thuở nào, Chu Đại Trù tùy tiện đem hai thùng nước đang cầm vứt xuống trên đất, lắc đầu than vãn: "Haizzz... Sư phụ lão nhân gia đúng là biết chơi. Một tháng trước mới đổi, hôm nay đã lại đổi".

Trong lòng mình, Chu Đại Trù nó thật là cảm khái ghê lắm. Có nghĩ thế nào nó cũng khó lòng tiếp nhận sự thật này. Liếc nhìn hai chiếc thùng được chế từ tinh kim, nó càng thêm buồn bực: "Ban đầu là thùng gỗ, tiếp đến là thùng thiết, rồi thì sắt, đồng,... Giờ thì dùng luôn tinh kim luyện chế... Chậc, lão nhân gia đúng là biết chiếu cố chúng ta mà".

"Đại Trù sư huynh, sư phụ nói do khí lực chúng ta đã lớn hơn nhiều so với trước, vậy nên phải gia tăng trọng lượng của mấy chiếc thùng, thế mới phát huy hiệu quả rèn luyện được".

"Tiểu Ngư, ngươi cũng thật là. Tại sao lại có thể bình thản tiếp nhận như vậy chứ...".

Chu Đại Trù tiếp tục: "Số nước mà chúng ta xách về rất nhiều, đáng ra phải xài dăm ba hôm thì mới hết. Nhưng nhờ có lão nhân gia, chỉ trong một ngày là nó đã cạn sạch rồi. Mỗi buổi tối lão nhân gia đều lấy đem đi tắm a...".

"Đại Trù sư huynh, thì sư phụ bảo người giúp chúng ta rèn luyện..."."Xuy, theo ta thấy sư phụ lão nhân gia là đang bóc lột chúng ta thì đúng hơn".

...

"Tiểu Ngư, hôm qua chúng ta bị phạt, chắc tới giờ ngươi vẫn chưa có hột cơm nào vào bụng đi?" Tạm gạt đi việc xách nước, Chu Đại Trù thay đổi chủ đề, hướng Lăng Tiểu Ngư hỏi.

Đáp lại, Lăng Tiểu Ngư thành thật gật đầu: "Tối qua Mộng Kiều sư tỷ có lén mang đồ ăn tới nhưng bị sư phụ phát hiện, thế nên vẫn chưa được ăn thì đã bị sư phụ lấy đi rồi".

"Ta biết ngay mà. Tối qua lão nhân gia cũng chạy tới mang hết đồ ăn của tam sư huynh cho ta đi mất. Ta còn chưa kịp động đũa nữa...".

"Haizzz... Bụng thì đói, trời thì nắng, đã vậy lại còn phải xách nước... Giá mà bây giờ có gì lót dạ thì tốt biết mấy".

Thần tình chán nản, Chu Đại Trù tìm đến gốc cây sát bên con suối, dứt khoát nằm luôn trên đất.

"Đại Trù sư huynh, huynh làm sao vậy?".

"Ta đói, không có sức xách nước nữa".

"Nhưng mà...".

Lăng Tiểu Ngư liếc qua mấy chiếc thùng rỗng, hơi lo ngại: "Chúng ta nếu không xách nước sẽ bị sư phụ phạt đấy".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng lo. Bây giờ vẫn còn sớm, tí nữa chúng ta xách cũng chưa muộn".

Nói rồi, Chu Đại Trù úp mặt vào gốc cây, nhắm nghiền hai mắt. Xem bộ dạng mười mươi là muốn ngủ.

Và thực tế thì... Chu Đại Trù nó đúng là ngủ thật. Mặc dù thời lượng khá ngắn ngủi, chỉ khoảng độ nửa giờ nhưng đích xác là có. Thậm chí, nó còn nằm mơ nữa kìa.

Trong giấc mơ nọ, chẳng biết đã thấy gì mà khi tỉnh dậy, khu vực từ miệng xuống cổ nó đã thấm đầy nước bọt...

"Ực...".

Nuốt xuống một ngụm nước bọt, Chu Đại Trù đột nhiên nhìn Lăng Tiểu Ngư, cất tiếng: "Tiểu Ngư, ngươi muốn ăn trứng không?".

"Trứng gì vậy Đại Trù sư huynh?" - Dạ nghi hoặc, Lăng Tiểu Ngư hỏi lại.

"Trứng này nè".

Kèm theo câu nói, Chu Đại Trù xoè rộng bàn tay, động thần niệm gọi từ linh thú đại ra một quả trứng mà kích thước còn to hơn đầu nó một chút.

"Đại Trù sư huynh, đây... hình như là trứng Ngọc Dương Điểu".

"Không phải hình như mà đúng là trứng Ngọc Dương Điểu".

Chu Đại Trù nói tiếp: "Tiểu Ngư, hay là bây giờ chúng ta đem nó luộc ăn đi".

L-Luộc?

Lăng Tiểu Ngư cảm thấy rất khó tin. Trong trí nhớ của nó, Chu Đại Trù trước giờ đều vẫn luôn trân trọng quả trứng Ngọc Dương Điểu này. Đó là một bảo vật quý giá...

Ấy vậy mà hôm nay, chính miệng Chu Đại Trù lại chủ động đòi luộc ăn...

"Đại Trù sư huynh, sư phụ nói quả trứng này rất quý giá, là bảo vật khó cầu đấy".

"Ta tất nhiên biết nó là bảo vật, thế nhưng bây giờ ta đang rất đói. Thêm nữa...".

Chu Đại Trù nâng lên quả trứng, thái độ ngao ngán: "Cái quả trứng này, từ lúc ta sở hữu, tính đến hiện tại cũng được hai năm rồi. Lâu như vậy mà nó vẫn chưa có dấu hiệu gì là sẽ nở, nói không chừng đã hỏng rồi cũng nên".

"Lùi một bước, cứ cho là nó còn nguyên vẹn đi. Thế thì phải đợi thêm bao lâu nữa nó mới nở? Biết đâu sẽ tận vài chục năm...".

"Tiểu Ngư, ta nghĩ rồi. Chúng ta hãy đem nó luộc ăn đi. Tốt xấu gì cũng là trứng của linh thú, ăn vào chẳng bổ dọc thì cũng bổ ngang. Với lại... Tiểu Ngư, đây là trứng linh thú cao cấp, đừng nói mấy vị sư huynh, sư tỷ, ngay đến sư phụ cũng chưa chắc đã được nếm qua đâu...".

Chương 29: Trừng Phạt

Đối với lời đề nghị của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư đồng tình hay không tạm còn chưa rõ. Nhưng chí ít, dựa vào tràng cảnh trước mắt, có thể khẳng định một điều: nó cũng rất muốn ăn quả trứng của Ngọc Dương Điểu kia.

Đấy là sự thật. Bởi suốt từ nãy giờ, hệt như Chu Đại Trù, hai mắt nó vẫn luôn tập trung vào đống lửa, hay đúng hơn là cái thùng mất quai đặt trên đống lửa. Quả trứng của Ngọc Dương Điểu, nó nằm ở trong đấy.

Tay cầm que củi, Chu Đại Trù vừa đem bỏ vào cái bếp tạm bợ vừa nói: "Biết pháp thuật tiện thật, chỉ cần phẩy tay một cái là nhóm được một lò lửa ngay".

"Ừm, thêm cái thùng được chế bằng tinh kim này nữa. Bây giờ ta mới thấy nó thật sự hữu ích...".

"Đại Trù sư huynh...".

"Gì vậy Tiểu Ngư?".

"Sư huynh, chúng ta luộc quả trứng này... Liệu có bị sư phụ trách phạt không?".

"Trách phạt?".

Chu Đại Trù thoáng nghĩ, vài giây sau thì lắc đầu: "Ta cũng không biết. Con người của sư phụ cổ quái lắm, ai mà đoán được".

"Nhưng mà Tiểu Ngư, ngươi không nói ta không nói, sư phụ làm sao biết được? Mà không biết thì lấy gì trách phạt? Tiểu Ngư, chẳng lẽ ngươi sẽ đi báo lại với sư phụ à?".

"Không." - Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, lập tức lắc mạnh - "Đệ sẽ không nói cho sư phụ đâu".

"Hmmm... Giả sử sư phụ truy vấn, đánh đập, như vậy ngươi cũng sẽ không nói sao?".

"Đệ sẽ không nói".

"Chậc, thế thì Tiểu Ngư ngươi ngốc thật".

Tuy rằng ngoài miệng buông lời chê bai nhưng trong thâm tâm, Chu Đại Trù lại rất khâm phục Lăng Tiểu Ngư. Hai năm chung sống, tính cách của vị sư đệ này, Chu Đại Trù nó ít nhiều cũng đã hiểu được. Một khi đã quyết thì cực kỳ cố chấp.

...

Theo thời gian trôi, dưới sức nóng của ngọn lửa từ hàng tá cây củi lẫn linh hoả do chính Chu Đại Trù tạo ra, số nước bên trong chiếc thùng cũng mau chóng bốc hơi. Phần quả trứng của Ngọc Dương Điểu, kết cục lại càng bi thảm. Mười mươi tuyệt chẳng thể nào còn có thể nở ra được nữa.

"Chẹp... Chắc là trứng chín rồi đấy".

Sau cái chép miệng, Chu Đại Trù vươn tay đem thùng nước nhấc xuống, vớt trứng ra ngoài.

Qua một đỗi ngâm nước làm nguội, nó bắt đầu tiến hành lột vỏ... Rất nhanh, vỏ trứng đã được lột xong.

Đem trứng cắt đôi, Chu Đại Trù giữ lại một nửa, nửa còn lại thì đưa qua cho Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Tiểu Ngư, cầm lấy".

"Cảm ơn sư huynh".

"Chúng ta là huynh đệ, không cần khách khí".

Nói rồi, Chu Đại Trù tập trung vào phân nửa quả trứng còn đang toả hơi nghi ngút của mình, hít mạnh một cái.

"Chà, thơm quá".

"Để ăn một miếng thử xem mùi vị thế nào".

...

"Waaa...!! Ngon thật a!!".

"Tiểu Ngư, ngươi cũng ăn đi! Trứng này ngon ghê lắm!".

...

Chu Đại Trù đã chẳng hề nói ngoa. Trứng của Ngọc Dương Điểu quả có mùi vị rất đặc biệt, thơm ngon vô cùng. Xét cả tuổi thơ của nó, những năm tháng đã đi qua, chắc chắn chưa từng có thứ nào nó ăn mà so bì được.

Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng không hề phản đối. Tương tự Chu Đại Trù, sau khi cắn miếng trứng đầu tiên, Lăng Tiểu Ngư nó đã phải buộc miệng thốt lên, rằng trứng rất ngon.

Trước món ăn mới lạ, trân quý và hấp dẫn ấy, hai đứa trẻ cứ thế vừa ăn vừa xuýt xoa, cảm thán.

Thế rồi... hai nửa quả trứng vơi dần... vơi dần... Chỉ trong chốc lát, toàn bộ đã được người xử lý sạch sẽ.

...



"Haaa... Ta sống lại rồi".

Chu Đại Trù uống xong ngụm nước suối liền ngả lưng ra đất, thư thái thốt ra. Quay nhìn Lăng Tiểu Ngư cũng vừa mới nằm xuống bên cạnh, nó cười hỏi: "Tiểu Ngư, ngươi no chưa?".

"Đệ no rồi".

"Hì hì... Ta cũng no rồi. Nhưng mà nếu bây giờ có thêm một quả trứng nữa chắc là ta vẫn ăn hết được".

"Ăn nhiều như vậy, Đại Trù sư huynh sẽ đau bụng đấy".

"Sẽ không đâu. Dạ dày ta lớn lắm...".Trong cơn no nê, hai đứa trẻ cứ vậy mà nằm tán gẫu. Ngươi một câu, ta một câu, râm ran mãi cả buổi trời mới chịu dừng lại.

Ngó thấy mặt trời đã lên cao, Chu Đại Trù mới bảo: "Tiểu Ngư, trời cũng muộn rồi. Chúng ta xách nước về thôi".

"Vâng".

Lăng Tiểu Ngư nhu thuận gật đầu, nhanh chóng chuyển mình đứng lên. Nó đang toan tiến lại chỗ mấy cái thùng thì... bỗng chợt lặng người đi.

"Tiểu Ngư, ngươi làm sao...".

Sau mấy con chữ ít ỏi nọ, Chu Đại Trù cũng rơi vào tình trạng giống y hệt vị sư đệ của mình: hai mắt mở trừng, toàn thân chết lặng.

Trước mặt hai đứa chúng nó, không rõ tự bao giờ đã xuất hiện thêm một người nữa. Người này mặc bộ đồ màu tím, kiểu cách tinh kỳ quý phái, bề ngoài tuổi độ sáu, bảy... Chẳng phải Lăng Thanh Trúc thì còn ai?

"Ực...".

"Ực...".

Lăng Tiểu Ngư lẫn Chu Đại Trù, ai nấy đều sợ hãi. Mặt mày tái mét, thần tình khiếp đảm, Chu Đại Trù hé môi định nói, chỉ là mãi cũng chưa thể thốt ra được lời nào.

Nó đương nhiên là rất muốn giả trang, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra. Ngặt nỗi... làm sao qua mặt được Lăng Thanh Trúc khi mà bếp lò còn đây, vỏ trứng Ngọc Dương Điểu còn đó...

Lăng Thanh Trúc, nàng đang cầm một mảnh trứng, chăm chăm nhìn ngắm a!

"Tiêu rồi! Tiêu rồi!".

"Lần này thì chết chắc rồi!".

...

Những thanh âm bởi do e sợ mà thầm hô hoán của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, bên này Lăng Thanh Trúc đương nhiên chẳng hề nghe thấy. Lại nói, giờ phút này nàng làm gì còn tâm trạng để lắng nghe?

Nếu nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù vì sợ tội mà mất đi năng lực phản ứng thì ở bên này, thần kinh Lăng Thanh Trúc nàng cũng gần như sắp ngưng hoạt động mất rồi.

Nàng sốc. Cực kỳ sốc!

Lúc nãy, khi dạo quanh khu vực phòng ăn, nhà bếp mà chẳng thấy tăm hơi Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đâu, liếc qua mấy lu nước thì phát hiện chúng lại trống không nên Lăng Thanh Trúc mới sinh lòng nghi hoặc, đích thân lần ra con suối này. Ai dè đâu...

Thiên địa thần minh ơi, Lăng Thanh Trúc nàng đã chứng kiến cảnh tượng gì thế này?

Trong khi nàng đang lo lắng cho hai tên đồ đệ của mình thì chúng lại nằm thẳng cẳng ở đây, bên bờ suối này tán gẫu...

Được rồi, như thế cũng thôi, Lăng Thanh Trúc nàng miễn cưỡng có thể cho qua. Nhưng còn mấy cái vỏ trứng...

Nàng xem kỹ rồi. Những vỏ trứng nằm vương vãi trên mặt đất, toàn bộ đều rất quen thuộc. Rõ ràng là trứng của Ngọc Dương Điểu - thứ mà chính tay nàng đã trao cho Chu Đại Trù vào ngày làm lễ bái sư hai năm về trước...

Có bếp lửa, có vỏ trứng, vậy còn chưa đủ rõ ư?
Lăng Thanh Trúc nàng dùng đầu gối để nghĩ cũng biết là chuyện gì đã xảy ra!

Trứng của linh thú, một bảo vật trân quý khó cầu nhường ấy, hai tên đệ tử của nàng lại nỡ lòng nào...

Con tim quặn đau, Lăng Thanh Trúc khóc không ra nước mắt. Từ trong đau khổ, nàng dần chuyển sang giận dữ. Mang theo khuôn mặt đằng đằng sát khí, nàng tiến từng bước một về phía trước.

Trông bộ dạng âm trầm, hung dữ ấy của nàng, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù lại càng thêm lo sợ. Theo bản năng, chúng thụt lùi về sau.

"Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù..." - Lăng Thanh Trúc gằn lên từng chữ - "Hai tên tiểu tử các ngươi... Có phải quả trứng Ngọc Dương Điểu đã bị các ngươi ăn mất?".

"Ực...".

Mặt cắt không còn giọt máu, Chu Đại Trù ú ớ: "Sư... sư phụ... Không... không phải...".

"Không phải?".

Lăng Thanh Trúc quát to: "Các ngươi còn dám chối?!".

Thanh âm vừa dứt thì từ tay Lăng Thanh Trúc, một sợi dây dài vươn ra. Ngay tức khắc, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù liền bị trói lại.

"A...! Sư phụ lão nhân gia xin hãy tha mạng!".

"Tha ư? Hừ!".

"Hai cái tên mắc dịch, đồ thứ chết giẫm các ngươi! Hôm nay ta nhất định phải đem các ngươi lột da, róc xương hết!".

"Sư phụ đừng a! Đừng a..!!".

...

Mặc kệ những lời hô hoán, van nài của hai đứa trẻ, Lăng Thanh Trúc trước sau không đổi, vẫn nhất quyết ra tay trừng phạt.

Nàng đem Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù treo luôn lên gốc đại thụ bên suối, nơi mà trước đó Chu Đại Trù đã nằm úp mặt ngủ.

Lấy từ giới chỉ ra một thanh kiếm dài màu đen, nàng tách riêng vỏ kiếm, hướng hai tên đệ tử của mình, bắt đầu giáo huấn.

"Hai cái tên khốn các ngươi, trứng linh thú mà các ngươi cũng dám ăn...".

"Này thì ăn này!".

"Ui da...!".

"Ui da...!".

Mông bị đánh, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù điếng người la toáng, vội vã cầu xin.

"Đệ tử sai rồi, sư phụ hãy tha cho đệ tử một lần đi...!".

"Sư phụ, đệ tử biết tội rồi...!".

"Biết cái con khỉ!".

Thái độ chưa thấy có dấu hiệu gì là sẽ hoà hoãn, Lăng Thanh Trúc tiếp tục mắng mỏ.

"Hôm qua mới phạt các ngươi, hôm nay các ngươi đã lại đem trứng Ngọc Dương Điểu ăn mất... Hai cái tên khốn các ngươi thì biết sợ ai!".

Dứt câu, vỏ kiếm trong tay nàng một lần nữa lại được vung lên.

"A a a... đau...!!".

"Ui da...!".

"Dám ăn trứng này! Ta cho các ngươi ăn trứng này!".

"Ăn trứng này! Ăn trứng này!...".

...

Cái điệp khúc ấy, nó cứ lặp đi lặp lại mãi. Cứ sau mỗi câu "Ăn trứng này!" là một đòn được đánh xuống. Tất nhiên là chả nhẹ tí nào.

Cứ xem phản ứng của hai đứa trẻ liền biết. Thậm chí Lăng Tiểu Ngư, người vốn vẫn rất mực kiên cường nay cũng đã ứa nước mắt. Có thể thấy trận đòn mà Lăng Thanh Trúc vừa "ban tặng" kia, nó quả rất đau.

Nhưng, còn chưa hết. Lớn tiếng mắng mỏ, mạnh tay đánh đập, bấy nhiêu nào đã xong. Hình phạt, nó hãy còn đang tiếp diễn.

Sau khi đánh mắng, thay vì thả thì Lăng Thanh Trúc đã đem Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù trói luôn vào gốc cây rồi quay gót trở về, bỏ mặc bọn chúng...

Chương 30: Sinh Ra Là Huynh Đệ, Suốt Đời Là Huynh Đệ

Trời đêm sương lạnh, giữa chốn núi rừng, khung cảnh càng thêm hoang vu, tịch mịch.

Lúc này, tiếng suối chảy, tiếng gió đưa - những thanh âm vốn rất nhỏ bé - giờ cũng nghe rõ mồn một, có phần ghê rợn...

Cảm giác ớn lạnh, với cặp mắt ti hí láo liên, Chu Đại Trù hết ngó bên đông lại nhòm bên tây, hơi sợ hãi gọi: "Tiểu Ngư... Tiểu Ngư...".

Ngồi kế bên, trong tư thế gò bó khó quay, Lăng Tiểu Ngư ứng tiếng: "Sao vậy Đại Trù sư huynh?".

"Ta... ta thấy hơi lo".

Chu Đại Trù đảo thêm một vòng, tiếp tục nói: "Mặc dù nơi này rất gần chỗ chúng ta ở, nhưng suy cho cùng vẫn là chốn núi rừng... Đêm hôm khuya khoắt như vầy... Tiểu Ngư, có khi nào mấy con dã thú sẽ nhảy ra ăn thịt chúng ta không?".

"Chắc không có đâu. Trúc Kiếm Phong chúng ta là linh sơn thánh địa mà...".

"Thánh địa thì cũng là rừng núi... Hồi sáng ta và ngươi đã ăn trứng Ngọc Dương Điểu, biết đâu nó sẽ hiện hồn về rồi kêu gọi đồng bọn tới trả thù chúng ta".

"Trứng chưa nở, chưa tính là sinh mạng chân chính. Nó không thể biến thành oan hồn quỷ vật được".

"Ai bảo với ngươi thế?".

"Đệ đọc trong sách. Nó viết thế".

"Vậy à... Vậy Tiểu Ngư... ui...".

Chu Đại Trù mới định xoay người thì bỗng chợt biến sắc, hít hà một hơi. Phía dưới, cái mông nó lại vừa truyền tới cảm giác đau nhức.

"Đại Trù sư huynh, huynh đừng có động cái mông, sẽ đau lắm".

"Ta biết chứ. Nhưng mà giữ mãi một chỗ... Hic, mông ta tê lắm".

"Đệ cũng vậy...".

...

"Tiểu Ngư, lẽ nào chúng ta thật sẽ bị trói ở đây cả đêm sao?".

"Đệ... đệ không biết".

"Haizzz... Hồi sáng lão nhân gia giận dữ như vậy, chắc là đêm nay sẽ không chịu thả chúng ta ra đâu... Lão nhân gia đúng là chẳng có tí lòng từ bi gì hết...".

"Cũng không thể trách sư phụ. Tại chúng ta ăn mất trứng Ngọc Dương Điểu nên mới khiến sư phụ tức giận...".

"Thì ai bảo sư phụ lão nhân gia hôm qua bỏ đói chúng ta, đã vậy sáng sớm còn ném cho hai cái thùng nặng trịch bắt đi xách nước...".

...

"Mông thì đau, người thì ê ẩm, làm sao qua hết đêm nay bây giờ?".

"Hic... Tiểu Ngư à, ngươi có ngủ được không?".

"Đệ đang cố ngủ...".



"Tiểu Ngư...".

Qua một lúc vẫn chưa nghe Chu Đại Trù nói thêm gì, Lăng Tiểu Ngư không khỏi nghi hoặc: "Sao vậy Đại Trù sư huynh?".

"Hmmm..." - Chu Đại Trù hơi đắn đo, nhưng rồi cũng nói - "Ta vừa nghĩ đến mẫu thân. Lúc mẫu thân còn sống, mỗi đêm bà đều hát ru ta ngủ...".

"Tiểu Ngư, ngươi có muốn nghe không? Ta sẽ hát cho ngươi nghe".

"Muốn chứ." Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, gật đầu ngay.

Thấy nó hưởng ứng như vậy, Chu Đại Trù lúc này mới chính thức quyết định."Tiểu Ngư, ngươi đợi một chút để ta thay thế mấy con chữ cái đã. Cũng không thể hát giống y như lời của mẫu thân ta được...".

Nói đoạn, Chu Đại Trù bắt đầu tập trung suy nghĩ...

Có một điều buộc phải công nhận, đó là Chu Đại Trù thực sự rất thông minh. Dựa trên nền nhạc cũ, chỉ qua vài phút ngắn ngủi thì nó đã liền soạn xong một bài hát với toàn bộ những ca từ mới hết sức phù hợp hoàn cảnh hiện tại.

Giọng non nớt mà trầm ấm, nó bắt đầu cất tiếng hát...

"Tiểu Ngư là con cá nhỏ

Đại Trù là cái bếp to

Chúng ta sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...

Tiểu Ngư xếp thứ sáu

Đại Trù vị thứ năm

Nhập tiên môn, chung hoạn nạn

Bên suối nhỏ, dưới tàn cây, mông đau ta ngồi hát...

"Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...".

...
...

Lời ca từ lâu đã dứt, người hát cũng sớm đã khép chặt hàng mi.

Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, cả hai đứa trẻ đều đã chìm vào cơn mộng. Tất nhiên là không phải nằm. Người chúng vẫn đang còn bị trói, ngả lưng căn bản là chuyện bất khả thi hành. Thay vì ngửa người an giấc như mọi khi, hiện chúng chỉ có thể ngồi tựa đầu dìu nhau vào giấc ngủ.

Chính tại lúc này, từ trong màn đêm u tối, một bóng người lặng lẽ đi ra. Khoác trên mình bộ tử y tinh kỳ quý phái, nàng chậm rãi tiến về phía gốc cây - nơi mà Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù bị trói.

Bàn tay nhỏ nhắn phẩy nhẹ, tức thì, sợi dây đang trói chặt hai đứa trẻ liền nới lỏng, bay về chỗ nàng.

Đem sợi dây cất vào giới chỉ, Lăng Thanh Trúc khom người, nhẹ nhàng nhấc bổng Lăng Tiểu Ngư lên, mang đặt xuống tấm chăn dày cộm đã được trải sẵn. Tương tự, với Chu Đại Trù, nàng cũng làm giống y như thế.

"Sinh ra là huynh đệ, suốt đời là huynh đệ... Cái thằng mập ngươi coi vậy mà cũng có nghĩa khí phếch...".

"Ban sáng bị ta đánh như vậy, hai tên tiểu tử các ngươi hẳn ít nhiều cũng có oán trách đi?".

"Nói qua nói lại thì lỗi đều của các ngươi hết. Ngọc Dương Điểu là linh thú trân quý cỡ nào các ngươi có biết không? So với một tên chân nhân cảnh sơ kỳ, giá trị còn muốn cao đấy".

"Xét toàn bộ Thiên Kiếm Môn, trừ bỏ chưởng môn và mấy vị phong chủ bọn ta ra, có được bảo vật sánh ngang Ngọc Dương Điểu cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà... hai tên tiểu tử ngươi lại nỡ lòng nào đem trứng Ngọc Dương Điểu luộc ăn mất...".

"Ta mà biết trước như vầy thì thà đem quả trứng kia giữ lại cho mình dùng còn tốt hơn. Đối với hai đứa các ngươi, ta nghĩ chắc là phải những loại cứng cáp như trứng Thiết Sa Điểu mới tự bảo toàn nổi... Đúng là vô tri phí phạm".

"Aizz...".

Khẽ lắc đầu, Lăng Thanh Trúc thở nhẹ một hơi rồi chuyển mình đứng dậy. Bước lại gần con suối, nàng cúi nhìn dòng nước đang chảy, thanh âm chợt trở nên buồn bã: "Thế gian muôn vạn người, có mấy người là bằng hữu? Trong số những bằng hữu, liệu có ai là tri kỷ?".

"Biển người mênh mông, tất cả đối với ta hẳn đều chỉ là người xa kẻ lạ...".

Sau giây phút cảm khái ấy, Lăng Thanh Trúc đã thôi không nói thêm gì nữa. Việc duy nhất mà nàng làm là đứng yên lặng nhìn dòng nước chảy, xem những chiếc lá trôi... trong đêm tối.

...

Phàm là người, ai lại chẳng có tâm sự, những nỗi niềm riêng?

Dẫu pháp lực cao cường, đạo hạnh thâm sâu thì Lăng Thanh Trúc bất quá vẫn chỉ là người. Nàng có ưu tư, điều ấy không lạ. Kỳ quái, hoạ chăng là nằm ở những gì nàng che giấu và bộc lộ.

Về bản chất, Lăng Thanh Trúc nàng vốn không xấu. Trái lại, đôi lúc nàng cũng rất biết quan tâm người khác. Ngặt nỗi... những khía cạnh tốt đẹp kia, Lăng Thanh Trúc chỉ giữ riêng cho mình, chả để ai thấy. Được nàng thể hiện, nếu có cũng là khuôn mặt bất cần, hành vi trước sau bất nhất, rất chi kỳ quái...

Tóm lại, ở Thiên Kiếm Môn này, Lăng Thanh Trúc chính là một quái nhân thực thụ. Từ trên xuống dưới, khắp cả tiên môn, tuyệt nhiên không một ai có thể hiểu được nàng. Những việc nàng làm và những điều nàng nghĩ, hiếm hoi lắm mới có người lần ra đến căn nguyên, nguồn gốc.

Nhiều năm về trước, sau khi liên tiếp chứng kiến những hành vi khác người của Lăng Thanh Trúc, bị nàng khiến cho liên luỵ mà ăn đau khổ, các vị phong chủ của bốn chi mạch còn lại đã cảm thấy hết sức quan ngại. Thậm chí trong số đó, có người đã âm thầm tới gặp bậc trưởng bối là Thanh Hà Tử nhờ can thiệp, hy vọng ông suy xét về việc giới hạn quyền lực của Lăng Thanh Trúc đối với Trúc Kiếm Phong, với Thiên Kiếm Môn.

Đáng tiếc, Thanh Hà Tử đã từ chối. Cũng vì lẽ đó, suốt một quãng thời gian dài, chưởng môn Cơ Thành Tử và ba vị phong chủ của Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong đã phải tạm gác việc tu hành, cùng nhau chung sức "trông coi" Trúc Kiếm Phong hòng tránh cho chi mạch này bị Lăng Thanh Trúc đem biến thành một thứ gì đó tệ hại.

May sao, từ đấy trở đi, Lăng Thanh Trúc cũng đột nhiên hiểu ra lý lẽ mà dần an phận. Bên trong Trúc Kiếm Phong của nàng, các đệ tử tuy phải tuân theo những quy định cổ quái do nàng tùy hứng thêm thắt nhưng rốt cuộc thì đâu cũng vào đấy, kết quả tu hành coi như tốt đẹp. Nhất là ở lớp đệ tử chân truyền, tiến bộ so với các chi mạch khác chỉ hơn không kém. Và đặc biệt, cả đám bọn chúng, tất thảy đều chẳng ai là may mắn được thừa hưởng cái phong thái "quái nhân quái sự" của sư phụ mình kia.

Thật âu xem như tổ sư gia đã hiển linh can thiệp.

Chuyện xưa là vậy, bằng xét ngày nay...

Hiện thời, mọi thứ đúng là còn chưa có gì đáng phải phiền lòng, kinh động. Tuy nhiên, mầm mống phiền toái thì đã bắt đầu phát triển.

Căn nguyên nằm ở hai đứa trẻ Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù. Trái hẳn bốn vị đệ tử chân truyền thuở trước, hai đứa chúng nó rất khác biệt. Không tại tư chất mà nằm nơi tính tình. Tương tự Lăng Thanh Trúc, chúng nó rất hay làm ra những chuyện "hay ho kỳ quái", trên mức người thường có khả năng lý giải nổi.

Đông qua thu lại, sau mười năm bái nhập tiên môn, làm đệ tử Trúc Kiếm Phong, dưới sự dạy dỗ rất đỗi "tận tâm" của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù hiện đã "phát triển" tới trình độ khó ai có thể nghĩ tới. Cả đạo pháp lẫn phong cách hành sự.

Là phúc của Thiên Kiếm hay là hoạ của Thiên Kiếm, ai đoán trước được?

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau