TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Bình thản đối mặt

Đem cánh tay thu lại, Chu Đại Trù bỗng trở nên ấp úng: "Hmm... Tiểu Ngư à, ta nói cái này ngươi đừng buồn nhé".

"Sư huynh, chuyện gì vậy?".

"Tiểu Ngư, bộ dạng của ngươi...". 

"Bộ dạng của đệ làm sao?".

"Bộ dạng của ngươi... Tiểu Ngư, hay là ngươi tự soi gương đi".

Thần tình nghi hoặc, Lăng Tiểu Ngư y lời làm theo, dùng đạo thuật tạo ra một tấm gương bằng nước ở trước mặt...

"Cái này...".

Chưa xem chưa biết, vừa nhìn xong, Lăng Tiểu Ngư suýt tí thì bị hình ảnh của chính mình doạ sợ. Kẻ đang ở trong gương, hình như hơi tiều tụy quá thì phải.

"Hừm...".

Che miệng hắng nhẹ, Chu Đại Trù chân thành khuyên nhủ: "Tiểu Ngư, hổng ấy ngươi "bế quan" thêm mấy ngày nữa đi. Chứ với bộ dạng này, ta sợ tam sư huynh và tứ sư tỷ sẽ buộc lòng phải hỏi han a".

"Sư huynh, đệ...".

"Được rồi, Tiểu Ngư ngươi không cần phải giải thích đâu. Mà ngươi cũng đừng có lo, cứ để đấy cho ta. Gì chứ chuyện tẩm bổ thân thể sư huynh ta rành lắm, vào bếp làm vài món ngon là xong ngay ấy mà".

Hai tay đặt cả lên lưng Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù vừa đẩy người huynh đệ của mình vào phòng vừa nhắn gửi: "Tiểu Ngư ngươi cứ vào "bế quan" đi, mọi chuyện còn lại để đấy sư huynh xử lý".

"Sư huynh, đệ...".

"Sầm" một tiếng, cửa phòng đã đóng lại. 

...

Trong ba ngày tiếp theo, Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng mấy khi bước ra khỏi phòng, phần lớn thời gian đều ngồi đả toạ điều tức cả. Lẽ dĩ nhiên, suốt quãng thời gian ấy, Chu Đại Trù đã thường xuyên ghé qua thăm hỏi. Và cứ mỗi lần như vậy, hắn lại mang theo một chiếc hộp đựng đầy thức ăn, đều là những món mà Lăng Tiểu Ngư ưa thích nhất. 

Chu Đại Trù, hắn quả đã vô cùng tận tâm. Đáp lại, người huynh đệ của hắn cũng không phụ kỳ vọng, rất nhanh đã liền lấy lại vóc dáng, giống như trước đây. 

Thế rồi, sang ngày thứ tư, cuộc "bế quan" chính thức kết thúc. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã có thể điềm nhiên đối mặt với mọi người. Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Dương Tiểu Ngọc, Lệ Thắng Nam, và thậm chí là...

...
"Sư phụ, không biết người tìm đệ tử có việc gì?" Đứng tại cửa phòng mình, Lăng Tiểu Ngư nhìn người vừa viếng thăm, thấp giọng hỏi.

Thanh âm kia nghe rất bình thản, hoàn toàn chẳng có tí nào gọi là bối rối, kích động. Thái độ ấy, nó cứ như thể giữa hắn và người đứng trước mặt, cả hai vốn chưa từng phát sinh chuyện gì khó xử vậy. 

Sau vài giây im lặng thầm quan sát, trong bộ tử y quen thuộc, Lăng Thanh Trúc hồi đáp, bằng một câu hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, nghe Đại Trù nói ngươi đã thông suốt?".

"Đệ tử đã thông suốt".

Chất giọng vẫn điềm nhiên như cũ, không hề trắc trở. 

"Có lẽ nó đã thực sự thông suốt rồi".

Lăng Thanh Trúc thầm nghĩ, rồi mở miệng: "Vậy thì tốt. Ta yên tâm rồi".

Trở lại vấn đề chính, nàng thông tri: "Tiểu Ngư Nhi, ta tới báo cho ngươi biết một chuyện. Là về Trường Sinh Đan".

Lăng Tiểu Ngư dõi mắt nhìn, làm như chợt nhớ ra điều gì, vội tránh sang một bên.

"Sư phụ, người hãy vào phòng đi ạ".

Lăng Thanh Trúc thoáng do dự, nhưng rồi cũng nhấc chân lên. 

..."Sư phụ, người ngồi đi".

"Ừ". 

Đợi cho ân sư an vị trên ghế, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới hỏi: "Sư phụ, vừa rồi người đề cập tới Trường Sinh Đan, không biết là chuyện gì? Lẽ nào quá trình luyện chế linh đan có xảy ra bất trắc?".

Theo sau cái lắc đầu, Lăng Thanh Trúc nói: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi không cần lo, mọi thứ vẫn ổn".

"Ừm... Hôm nay ta đến đây chỉ là muốn báo cho ngươi biết, sau chín chín tám mốt ngày nữa thì linh đan sẽ thành. Thời gian có hơi lâu, hy vọng ngươi có thể kiên nhẫn chờ...".

"Không sao ạ." - Lăng Tiểu Ngư vui vẻ mỉm cười - "Sư phụ đừng bận tâm, đệ tử có thể đợi được. Chỉ cần luyện ra được linh đan hoàn mỹ, giúp Yến cô cô kéo dài thọ mệnh, nói gì tám mươi mốt ngày, vài ba năm đệ tử cũng sẽ kiên nhẫn đợi chờ".

"Xuy...".

Đồ nhi cười, sư phụ cũng cười. Lăng Thanh Trúc bĩu môi: "Linh đan hoàn mỹ? Tiểu tử ngươi nghĩ muốn có Trường Sinh Đan hoàn mỹ là dễ dàng lắm chắc. Ta luyện đan chứ đâu có hấp bánh".

"Sư phụ, bản lãnh của người rất cao mà".

"Bản lãnh ta cao nhưng Trường Sinh Đan cũng đâu phải thứ dễ nhai. Mấy ngày qua ta đây đã hao phí rất nhiều tinh lực với nó a".

...

...

Tiếu ý dần lắng, thanh điệu dần thưa, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng dậy. Ra tới cửa, nàng chợt quay đầu. Lấy ra một chiếc lọ nhỏ, nàng đưa cho Lăng Tiểu Ngư:

"Tiểu Ngư Nhi, cầm lấy".

"Sư phụ, đan dược này...".

"Đừng từ chối. Lần trước bảo Đại Trù gọi ngươi đến, vốn dĩ đã định cho ngươi".

...

"Tiểu Ngư Nhi, nhớ tu luyện cho tốt, đừng làm vi sư thất vọng".

Chương 257: Dự ngôn hai ngàn năm trước

Cuộc trò chuyện hôm ấy giữa hai sư đồ họ Lăng tuy còn có phần gượng gạo, nhưng chung quy cũng đủ gọi là tốt đẹp. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã có thể bình tĩnh đối mặt; và Lăng Thanh Trúc, nàng đã có thể tháo xuống phần nào ngụy trang. Chí ít, nàng không nhất thiết phải cố giữ nét mặt lạnh lùng như trước nữa.

Huyễn Mộng đã tan, mọi thứ đến nay chỉ còn là quá khứ. Lăng Thanh Trúc lẫn Lăng Tiểu Ngư, bọn họ đều chọn nhìn về tương lai. 

Mai sau, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn thôi. Hay ít ra thì đó là những gì bọn họ nghĩ, đã hi vọng.

Thực tế ư? Trời già vẫn thích trêu ngươi thế nhân lắm. 

Lăng Tiểu Ngư một lần nữa trở lại cuộc sống bình yên, nhưng thư thái còn chưa được bao lâu thì một biến động lớn xảy ra, làm kinh động toàn bộ môn nhân Thiên Kiếm. Hoang mang nhất thì chẳng phải ai khác, chính là Lăng Thanh Trúc, là Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn.

Sáng nay, bầu trời vốn dĩ trong xanh, thế mà bây giờ, khi thái dương vừa lên tới đỉnh đầu thì mây đen bỗng ùn ùn kéo đến phủ kín cả núi Ngũ Đài. Rồi, một cách bất chợt, từ bên trong năm đạo kiếm ấn của năm vị phong chủ, một giọng nói xa xăm cất lên. Câu chữ không nhiều, đại ý là bảo bọn họ tiến vào bên trong Tinh Các - một trong những kiến trúc mà sư tổ Lý Bất Tri đã từng tự tay kiến lập...

Kiếm ấn - vật dùng để kết nối với Ngũ Đại Tiên Kiếm - lại tự động phát ra thanh âm, đây quả là chuyện lạ. Và càng kỳ lạ hơn nữa là người hô gọi, y lại còn tự nhận mình là Lý Bất Tri...

Lý Bất Tri, vị sư tổ khai tông lập phái của Thiên Kiếm Môn, một cường giả có năng lực di sơn đảo hải từng khiến chính tà hai giới vừa nghe danh liền khiếp đảm, y tại sao bỗng phát ra lời kêu gọi? Trong khi vốn dĩ dương thọ đã cạn kiệt từ lâu?

Lý Bất Tri, y đã viên tịch được hơn hai ngàn năm rồi. Suốt hơn hai ngàn năm qua, thân xác y sớm đã hoà cùng cát bụi; còn bảo lưu, có chăng là trong ký ức hậu nhân. 

Thanh âm tái hiện, rốt cuộc là vì sao?

Lẽ nào nói hơn hai ngàn năm trước, lúc còn tại thế Lý Bất Tri y đã tính ra đại sự gì đó nên cố tình an bài, đến hôm nay thì phát ra lời kêu gọi?

Mang theo nỗi hoài nghi, Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm vị phong chủ cùng nhau tiến nhập Tinh Các. 

...

Bên trong Tinh Các.

Sau một hồi ngó trước nhìn sau, Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong - là người đầu tiên mở lời: 

"Tổ sư gia thần thông quảng đại, xem ra sớm cũng đã vì hương hoả của Thiên Kiếm Môn ta mà suy tính".

Quay sang Cơ Thành Tử, hắn hỏi: "Chưởng môn sư huynh, tổ sư gia đã bảo chúng ta dùng kiếm ấn để khai mở văn bi, không biết ý sư huynh thế nào?".

"Lời của tổ sư gia chúng ta há có thể trái".
Cơ Thành Tử dừng một chút, rồi bảo: "Các vị sư đệ, sư muội, chúng ta cùng nhau phát động kiếm ấn".

Nói đoạn, Cơ Thành Tử bất đầu triển khai đạo thuật. Trên trán hắn, một dấu ấn màu vàng kim chầm chậm loé lên. Vài giây sau thì kiếm ấn bay ra, hoá thành một thanh tiểu kiếm. 

Nối gót sư huynh mình, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bốn người cũng lần lượt xuất ra kiếm ấn của mình.

Đợi cho năm thanh tiểu kiếm đều đã an vị, lúc này Cơ Thành Tử mới bắt quyết, miệng hô lên: "Kim ấn, khai!".

Kế bên, Lăng Thanh Trúc mau chóng tiếp lời: "Mộc ấn, khai!".

Tiếp đến là Lý Ngọc Thường: "Thủy ấn, khai!".

Rồi Dịch Bất Dịch: "Hoả ấn, khai!".

Cuối cùng là Ngọc Vân Tử: "Thổ ấn, khai!".

...

Kỳ diệu thay, ngay khi thanh âm của Ngọc Vân Tử vừa dứt, chính tại thời điểm thổ ấn mở ra thì không gian bên trong Tinh Các bỗng chợt biến đổi. Quang mang toàn bộ tắt lịm, hiện hữu chăng là một mảng trời tăm tối. 

"Chưởng môn sư huynh, chuyện này...".Liếc qua Dịch Bất Dịch, người vừa nói, Cơ Thành Tử trầm giọng: "Đợi xem...". 

Và như thế, tất cả cùng im lặng chờ đợi...

May mắn, Lý Bất Tri đã không để bọn họ phải đợi chờ quá lâu. Sau tầm vài chục giây, tia sáng đầu tiên đã loé lên. Rất nhanh, một dòng chữ hiện ra.

"Địa mộ khai, tiên nhân khái".

Lý Ngọc Thường nhìn dòng chữ đọc lên, dạ thắc mắc: "Đây là ý gì?".

"Ngọc Thường sư muội, muội vội cái gì chứ? Chữ vẫn còn đang hiện lên kia kìa".

Nghe Lăng Thanh Trúc nói vậy, Lý Ngọc Thường mới lần nữa ngẩng đầu. Quả nhiên, câu chữ đã nhiều thêm...

...

Một lúc sau, khi mà câu cú đã hoàn chỉnh thì Lăng Thanh Trúc mới bắt đầu đọc:

"Địa mộ khai, tiên nhân khái

Huyền Vũ xuất, Cung Đâu hiện

Thao Thiết thực Miên, song ngư cuồng nộ

Hoạ! Hoạ! Lo thay! Lo thay!".

"Hoả ngập Cửu Hoa, Minh Tôn giáng thế

Long Tru hội chủ, tiên tử đằng vân

Phúc thay! Phúc thay!".

Chương 258: Dự ngôn hai ngàn năm trước (2)

"Huyền Vũ xuất, Cung Đâu hiện

Thao Thiết thực Miên, song ngư cuồng nộ". 

Cơ Thành Tử nhẩm lại, nét mặt càng thêm phần trầm trọng. 

"Huyền Vũ, Thao Thiết, những linh chủng mạnh mẽ nhất của thuở hồng hoang. Chuyện này... Ta quả thật là không dám nghĩ".

"Chưởng môn sư huynh." - Thần tình cũng nặng nề không kém, Ngọc Vân Tử nói - "Sư huynh cũng cho rằng Thao Thiết, Huyền Vũ, bọn chúng vẫn còn tồn tại?".

Đối với tin tức này, Ngọc Vân Tử quả thật đã rất bất ngờ. Huyền Vũ thì thôi, có thể tiếp nhận được, nhưng còn Thao Thiết?

Thế nhân ai chẳng biết Thao Thiết chính là một trong tứ đại hung thú sinh ra từ thuở hồng hoang, một ác thần từng cắn nuốt muôn vạn sinh linh. Theo như truyền thuyết, trong trận đại chiến cuối cùng ở vô số năm về trước, cùng với Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Đào Ngột, Thao Thiết đã bị tứ đại linh thú là Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ tiêu diệt, hình thần từ lâu đã tiêu tán trong thiên địa...

Phải. Tứ đại hung thú đã chết, đấy là điều mà thế nhân vẫn nghĩ. Giống như mọi người, Ngọc Vân Tử cũng đinh ninh rằng như thế. Nhưng hôm nay, sau khi trông thấy những dòng chữ mà sư tổ Lý Bất Tri lưu lại...

Một vĩ nhân của hơn hai ngàn năm trước, người đã từng được chính tà hai giới xưng tụng "Thiên hạ đệ nhất nhân", ông há có thể nói bừa?

Đại hung Thao Thiết, mười quá chín là vẫn còn tồn tại. Không riêng Ngọc Vân Tử và Cơ Thành Tử, ba vị phong chủ còn lại là Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, tất cả đều tin rằng như vậy. 

Kèm theo cái gật đầu, Cơ Thành Tử hồi đáp sư đệ mình: "Vân Tử, tổ sư gia thần thông quảng đại, đạo hạnh thâm huyền. Người nếu đã đề cập đến Thao Thiết, Huyền Vũ, tin tưởng những linh chủng hồng hoang này hiện vẫn còn sống".

"Sư huynh".

Thu lại tầm mắt, từ những hàng chữ, Lăng Thanh Trúc chuyển hướng sang Cơ Thành Tử: "Huynh có cảm thấy có điều không thích hợp không?".

Cơ Thành Tử nghe sư muội nói vậy thì xoay đầu, hỏi: "Thanh Trúc, ý muội là gì?".Chỉ vào vế bên trái, ở bốn câu đầu tiên, Lăng Thanh Trúc nói ra nghi hoặc: "Dưới hai câu "Huyền Vũ xuất, Cung Đâu hiện - Thao Thiết thực Miên, song ngư cuồng nộ" là liên tiếp hai chữ "Hoạ", có thể thấy ý tứ của tổ sư gia rõ ràng nhận định Thao Thiết, Huyền Vũ là tai hoạ. Thao Thiết thì chả nói làm gì, nó vốn dĩ là hung thú, thế nhưng còn Huyền Vũ...".

"Sư huynh, Huyền Vũ chính là một trong tứ đại linh thú do trời đất tạo ra, từ thuở xa xưa đã ra sức bảo hộ vạn vật sinh linh. Cùng với Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ vẫn luôn được thế nhân tôn kính, ca tụng lương thần. Một vị lương thần, tại sao lại bị nhận định là tai hoạ?".

Câu hỏi của Lăng Thanh Trúc khiến cho bốn vị phong chủ còn lại không khỏi suy ngẫm. 

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thì Cơ Thành Tử vẫn là người chủ động lên tiếng: "Trọng đại thiên cơ không phải thứ mà chúng ta có thể nhìn ra được. Tổ sư gia nếu đã nhận định Huyền Vũ là hoạ thì ắt phải có cái lý của người".

"Aizz... Chỉ tiếc là thông tin tổ sư gia lưu lại cho chúng ta quá ít...".

"Địa mộ, Cung Đâu, Miên, song ngư, hết thảy đều quá mơ hồ. Vế bên phải kia cũng là như vậy...".

"Hoả ngập Cửu Hoa, Minh Tôn giáng thế - Long Tru hội chủ, tiên tử đằng vân. Chúng quá tối nghĩa...".

..."Ong!".

"Ong!".

Chẳng biết có phải bởi do tiếng thở dài của Cơ Thành Tử tác động hay không mà ngay khi thanh âm của hắn vừa dứt thì Tinh Các bỗng liền phản ứng. 

Sau mấy tiếng ngân, những hàng chữ bắt đầu biến mất. Tuy nhiên, chỉ độ vài giây, những hàng chữ khác đã lại hiện lên. Và lần này thì số lượng đã tăng thêm rất nhiều, tin tức cũng rõ ràng hơn hẳn. 

Dám đâu khinh suất, Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, cả đám lập tức tập trung theo dõi...

...

Lát sau.

Trải qua mấy bận ngó nghiêng, năm vị phong chủ rốt cuộc cũng minh tường đại khái. 

Theo như ý tứ của Lý Bất Tri - tổ sư gia của bọn họ - thì "hoạ" có bốn cái, đó là hoạ Huyền Vũ, hoạ Cung Đâu, hoạ Thao Thiết và hoạ song ngư. Trong số ấy, Huyền Vũ - Cung Đâu, hai cái hoạ này chỉ là phụ, đáng lo nhất vẫn là hoạ Thao Thiết và hoạ song ngư. Đặc biệt là hoạ song ngư. 

Di ngôn nói, song ngư chia làm hắc - bạch, hợp lại tức thành Thái cực. Thái cực này không phải nhân loại, nhưng cũng không phải yêu ma. Hắn là người nhưng lại không phải người, là ma nhưng lại không phải ma. Thái cực, hắn đến từ thiên ngoại, một cõi vô minh. "Lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân", đấy chính là dấu hiệu nhận biết nhân dạng của Thái cực.

Còn về Thao Thiết, Lý Bất Tri bảo rằng...

Tương tự Thái cực, Thao Thiết cũng có hai loại hình thái, một là nhân dạng, hai là thú dạng, tức nguyên hình vốn có. Ở hình thái thứ nhất, Thao Thiết giống hệt con người, rất khó phát hiện. Chỉ khi hắn biến thân, trở về thú dạng mới có thể nhận ra...

Chương 259: Lăng thanh trúc, tiên tử?

"Lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân, quả giống hệt như những gì Thanh Hà Tử sư bá nói với chúng ta trước lúc lâm chung... Xem ra cái hoạ Thái cực này bắt buộc phải đương đầu rồi".

"Há đâu chỉ có Thái cực, mối hoạ hung linh...".

Cơ Thành Tử lòng đầy lo lắng: "Trừ bỏ mối hoạ hung linh Thái cực, chính giáo ta sẽ còn phải đối diện với ba mối hoạ khác nữa. Huyền Vũ, Cung Đâu nặng nhẹ ra sao chưa biết, nhưng còn cái hoạ Thao Thiết... Chỉ sợ dù có là Viên Tôn, trước mặt Thao Thiết cũng chỉ như cây rơm cộng cỏ...".

...

"Chưởng môn sư huynh xin đừng quá phiền muộn".

Ngó thấy Cơ Thành Tử có phần bi quan, Ngọc Vân Tử liền lên tiếng trấn an: "Sư huynh, trong hoạ vẫn còn có phúc. Như tổ sư gia đã nói, Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn cái hoạ này không phải không có cách hoá giải".

"Hoả ngập Cửu Hoa, Minh Tôn giáng thế - Long Tru hội chủ, tiên tử đằng vân. Mặc dù tổ sư gia không nói quá rõ, nhưng đại ý thì đã thông tri. Người bảo trong thời khắc khó khăn nhất của chính giáo ta, một vị Minh Tôn sẽ hàng lâm cứu độ. Chẳng những thế, theo sau Minh Tôn còn có thêm một vị tiên tử nữa...".

"Sư huynh, tà không thể thắng chính, chính đạo ta sẽ vĩnh viễn trường tồn".

Tựa như vừa tỉnh khỏi cơn mê, Cơ Thành Tử nhìn sư đệ mình, có phần hổ thẹn: "Vân Tử, đệ nói phải. Tà vĩnh viễn không thể thắng chính. Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bất kể bốn cái hoạ này có lớn tới đâu đi nữa thì cũng chẳng thể hủy đi chính giáo ta được".

...

"Chưởng môn sư huynh." - Im lặng hồi lâu, Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong - lúc này mới lên tiếng - "Đệ có mối ngờ vực, không biết liệu có đúng hay không".

Hơi nghi hoặc, Cơ Thành Tử hỏi: "Bất Dịch, không biết đệ đang nghi ngờ điều gì?".

Dịch Bất Dịch nói ra suy nghĩ của mình: "Chưởng môn sư huynh, theo như lời tổ sư gia thì ra tay cứu vớt chúng sinh thiên hạ sẽ là Minh Tôn và "tiên tử". Lai lịch Minh Tôn thì đệ không dám đoán bừa, nhưng còn tiên tử... Chưởng môn sư huynh, liệu vị tiên tử này... có thể nào chính là Thanh Trúc sư tỷ hay không?".
...

Một câu nói, và nó khiến cho tất thảy đều im lặng. 

Để rồi sau đấy, khi giây phút suy ngẫm qua đi, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, toàn bộ đồng loạt dồn ánh mắt lên người Lăng Thanh Trúc. 

Bị đám sư huynh, sư đệ, sư muội của mình nhòm ngó, Lăng Thanh Trúc chép môi, phản ứng: "Các người nhìn ta làm gì?".

Nở nụ cười ẩn ý, Ngọc Vân Tử là người đầu tiên đáp lại: "Thanh Trúc sư tỷ, coi bộ tương lai của chính giáo sau này đều phải trông cậy vào sư tỷ rồi".

"Cái gì mà trông cậy vào ta? Tiểu Vân Tử, bộ ngươi thật cho rằng ta chính là vị "tiên tử" trong dự ngôn của tổ sư gia?".

"Rất có khả năng là như vậy".

Lần này, người lên tiếng không phải Ngọc Vân Tử mà là Cơ Thành Tử. Hắn nói tiếp: "Thanh Trúc, muội còn nhớ những lời mà sư phụ ta nói trước lúc lâm chung chứ?"."Lúc đó, sư phụ đã tiên đoán ra được muội chính là nhân tố quan trọng nhất để giải trừ kiếp nạn hung linh, dặn dò chúng ta phải hết lòng trợ giúp cho muội...".

"Chưởng môn sư huynh nói không sai." - Bên cạnh, Dịch Bất Dịch cũng thêm vào - "Trước có Thanh Hà Tử sư bá tiên liệu, hôm nay có dự ngôn của tổ sư gia hiện thế, xâu chuỗi lại, quá nửa Thanh Trúc sư tỷ chính là vị "tiên tử" kia".

Sư huynh nói một câu, sư đệ bồi một câu, thấy bọn họ gán ghép cho mình như vậy, Lăng Thanh Trúc không khỏi đau đầu. Nàng cố gắng phủ nhận:

"Tiểu Vân Tử, Tiểu Bất Dịch, chưởng môn sư huynh, mọi người có phải là đã đề cao ta quá rồi không?".

"Cung Đâu, Song Ngư gì đó thì ta không biết thật, nhưng còn Huyền Vũ, Thao Thiết, một tên thái điểu còn hiểu được a. Bọn chúng là ai? Chính là những linh chủng mạnh mẽ nhất của thuở hồng hoang, khi mà trời mới khai, đất vừa mở. Bản lãnh của bọn chúng tới đâu chứ?".

"Trong khi đó, ta thì sao?".

Tự chỉ vào mình, Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Ta chỉ là một phàm nhân mong manh, tu vi bất quá chân nhân cảnh hậu kỳ thôi a".

"... Người trần mắt thịt như ta, bổn sự có bao nhiêu mà đấu với Huyền Vũ, Thao Thiết - những sinh vật sở hữu sức mạnh của tiên nhân thánh giả?".

Lắc đầu, Lăng Thanh Trúc chốt hạ: "Tiểu Vân Tử, Tiểu Bất Dịch, chưởng môn sư huynh, mọi người đừng có trông cậy vào ta. Ta nghĩ năm đó chắc Thanh Hà Tử sư bá tiên đoán nhầm rồi. Ta không phải là vị "tiên tử" sẽ cứu độ chúng sinh kia đâu".

...

"Sư muội, ta nghĩ sư phụ ta hẳn sẽ không lầm lẫn gì đâu." - Mặc Lăng Thanh Trúc đã ra sức phủ nhận, Cơ Thành Tử vẫn như cũ bảo trì quan điểm - "Năm đó, sư phụ đã phải tổn hao những năm trăm năm thọ nguyên mới xem trộm được một chút thiên cơ, chuyện trọng đại như vậy người há có khả năng nhìn nhầm".

"Muội coi, cái hoạ hung linh, sư phụ ta chẳng phải đã nói đúng? Dấu hiệu nhận biết hung linh chính là "lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân", trùng với dự ngôn mà tổ sư gia lưu lại...".

Chương 260: Dặn dò

Sự thể nó là như thế đấy. Cơ Thành Tử, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, ai nấy cũng đều tin rằng Lăng Thanh Trúc chính là vị tiên tử kia. Duy nhất vẫn im lặng chỉ có mỗi mình Lý Ngọc Thường. Dù vậy, căn cứ vào nét mặt của nàng, quá nửa cũng là đồng tình rồi.

"Haizz...". 

Ra khỏi Tinh Các, trên đường trở về Trúc Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc ngẫm mà ngao ngán: "Cái gì mà tiên tử chứ? Lăng Thanh Trúc ta tuy rằng rất xinh đẹp, thế nhưng chung quy vẫn chỉ là phàm nhân thôi a. Bảo ta đi diệt yêu trừ quỷ còn được, Thao Thiết - Huyền Vũ? Tổ sư gia sống lại cũng chưa chắc chống đỡ nổi chứ nói gì ta".

"Chính giáo trông cậy vào ta? Các người thật là biết đùa giỡn...".

...

"Mà thôi, tới đâu hay tới đó vậy. Nếu có lầm lẫn thì cũng là do chính các người, đâu thể trách ta được".

Đem phiền não đá ra sau đầu, Lăng Thanh Trúc gia tăng tốc độ, tiếp tục bay đi. 

...

Vài giờ sau, tại đỉnh Trúc Kiếm.

Bên trong Tĩnh Hương Đường, trừ bỏ đang ngồi trên ghế chủ toạ là Lăng Thanh Trúc ra thì đứng đợi bên dưới còn có thêm vài người nữa, đều là các đệ tử chân truyền của nàng. 

Vẫn nhanh nhảu như mọi khi, Chu Đại Trù là người đầu tiên đứng ra hỏi: "Lão nhân gia, không biết người cho gọi bọn con tới để làm gì vậy? Bộ có đồ vật gì muốn ban tặng hả?".

"Ban tặng cái đầu ngươi. Bớt mơ tưởng giùm ta".

"Không ban tặng đồ vật, vậy chắc là có chuyện sai phái rồi...".

Câu vừa rồi tuy rằng Chu Đại Trù đã nói rất nhỏ nhưng với linh giác nhạy bén của mình, Lăng Thanh Trúc vẫn dễ dàng nghe ra rành mạch. Nàng liếc xuống, chất vấn ngay: "Chu tiểu tử, ngươi mới làu bàu cái gì đấy?".

"Dạ con có nói gì đâu".

"Hừ... Tiểu tử ngươi liệu hồn".

Thở nhẹ, khuôn mặt Lăng Thanh Trúc dần hoà hoãn lại: "Hôm nay ta gọi mấy đứa các ngươi tới đây là có chuyện cần căn dặn. Khá hệ trọng"."Sư phụ, chẳng hay là chuyện hệ trọng gì?".

Lăng Thanh Trúc chưa vội trả lời, thay vì giải đáp cho Lâm Chí Viễn thì nàng lại đưa ra câu hỏi: "Dị tượng hôm nay, các ngươi hẳn đều đã nhìn thấy rồi chứ?".

"Sư phụ, ý người là cảnh mây đen phủ kín núi Ngũ Đài?".

"Ừ.".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Các ngươi biết nó có ý nghĩa gì không?".

Hỏi thì hỏi vậy nhưng Lăng Thanh Trúc vốn chẳng trông đợi đồ nhi mình trả lời, nàng chủ động nói ra: "Đó là dấu hiệu đại tai kiếp đã chính thức khởi động. Tai hoạ, nó đã sắp giáng xuống đầu Thiên Kiếm Môn, xuống chính giáo thiên hạ".

"Sư phụ." - Lần này, đến lượt Mộng Kiều lên tiếng - "Ý của sư phụ là kiếp nạn hung linh trong dự ngôn trước đây?".

"Đâu chỉ là kiếp nạn hung linh. Hoạ vốn không chỉ có một mà tận những bốn cái".

"Bốn cái?!".

Chu Đại Trù trợn mắt: "Lão nhân gia, người không phải nói chơi đó chứ?"."Chơi? Chu tiểu tử, bộ ngươi thấy mặt ta giống đang đùa giỡn lắm chắc?".

Lăng Thanh Trúc thuật lại: "Hôm nay, theo sự an bài của tổ sư gia, ta và mấy vị sư thúc, sư bá của các ngươi đã cùng nhau tiến nhập Tinh Các. Ở đó, chúng ta có xem qua dự ngôn mà tổ sư gia lưu lại vào hơn hai ngàn năm trước".

"Theo như tiên liệu của tổ sư gia thì sắp tới chính giáo thiên hạ sẽ phải đương đầu với bốn mối hoạ, đó là: Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư".

...

"Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư...".

Chu Đại Trù nhẩm lại, nhẩm xong thì thắc mắc: "Lão nhân gia, cái này con không hiểu lắm. Theo con biết thì Huyền Vũ là một trong tứ đại linh thú vốn từng cùng với Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước bảo hộ sinh linh a. Nó là thiện thú mà, tại sao lại trở thành mối tai hoạ cho chính giáo?".

"Còn nữa, Thao Thiết không phải đã sớm bị tiêu diệt rồi ư? Tổ sư gia tại sao còn đề cập tới nó? Lão nhân gia, có phải tổ sư gia chúng ta đã nhầm lẫn gì hay không?".

"Nhầm lẫn?".

Lăng Thanh Trúc xem thường: "Chu tiểu tử, ngươi nghĩ tổ sư gia là hạng nhân vật nào? Có khả năng tiên liệu sai sao?".

Nàng tiếp tục: "Tuyệt đối không có sai sót. Dự ngôn của tổ sư gia chắc chắn chính xác. Huyền Vũ, Cung Đâu, Thao Thiết, Song Ngư, bốn mối hoạ này sớm muộn cũng sẽ xảy ra".

...

"Huyền Vũ, Cung Đâu, hai mối hoạ này, theo lời tổ sư gia thì chỉ là phụ. Chính yếu vẫn là hai mối hoạ Thao Thiết và Song Ngư".

"Hoạ Song Ngư, thực ra cũng chẳng phải cái gì xa lạ, chính là kiếp nạn hung linh mà sư bá Thanh Hà Tử của ta đã từng đề cập trước đây. Tổ sư gia nói Song Ngư phân làm hắc - bạch, hợp lại tức là Thái cực. Thái cực đến từ thiên ngoại, trong cõi vô minh. Hắn là người nhưng không phải người, là ma nhưng lại không phải ma. "Lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân", đấy là dấu hiệu nhận biết".

"Về phần Thao Thiết...".

"Di ngôn chỉ ra, Thao Thiết hiện nay đang lẩn trong nhân loại. Hắn có hai loại hình thái: nhân dạng và thú dạng. Bình thường, khi ở nhân dạng thì rất khó phát hiện, chỉ có thể nhận biết lúc hắn chuyển đổi hình dạng...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau