TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Vô tình thổ lộ

...

"Ừm... Lão nhân gia".

Nghe Chu Đại Trù gọi, Lăng Thanh Trúc ngẩng lên, hỏi: "Sao?". 

"Cái đó... Lão nhân gia, tại sao người lại muốn gặp Tiểu Ngư dữ vậy? Bộ có chuyện quan trọng gì hả?".

"Cũng không hẳn. Hôm trước mới từ chỗ chưởng môn sư bá của ngươi xin được vài thứ tốt, tính gọi Tiểu Ngư Nhi tới rồi trợ giúp hắn một chút".

"Hì hì...".

Chu Đại Trù chà xát lòng bàn tay, gương mặt nịnh nọt: "Lão nhân gia yêu quý, người cũng nghe rồi đó, Tiểu Ngư hiện vẫn đang bế quan lĩnh hội, tạm thời không thể ra ngoài được đâu. Hổng ấy... hổng ấy lão nhân gia đem mấy thứ đồ vật kia cho con đi".

"Cho ngươi?".

Họ Chu gật đầu: "Phải a. Chu Đại Trù con cũng là đệ tử của lão nhân gia người mà. Với lại... Lão nhân gia không biết đó chứ, dạo gần đây con cảm thấy hình như mình đã tiến vào giai đoạn mấu chốt, sắp dẫn động thiên kiếp hàng lâm rồi".

"Ồ, thì ra là vậy, Chu tiểu tử ngươi đã sắp dẫn động thiên kiếp hàng lâm".

Lăng Thanh Trúc nở ra một nụ cười vừa ý, đặt tay lên vai đồ nhi: "Chu tiểu tử, ngươi giỏi lắm. Tiếp tục cố gắng nhé".

"Được rồi, đây là giai đoạn quan trọng trong quá trình tu luyện, tiểu tử ngươi hãy trở về đóng cửa bế quan luôn đi".

"Lão nhân gia, vậy còn...?".

Thừa biết ý tứ đồ nhi, Lăng Thanh Trúc "chân thành" khuyên nhủ: "Chu tiểu tử, tu sĩ tu luyện tới giai đoạn sắp dẫn động thiên kiếp hàng lâm như ngươi rất tối kị sử dụng ngoại vật. Vì thế cho nên... Haizz... Vi sư cũng muốn trợ giúp ngươi lắm, nhưng xem ra mấy món đồ vật của vi sư với ngươi không có duyên rồi".

"Lão nhân gia, cái đó... Hình như con chưa nghe ai nói nếu đang ở giai đoạn sắp dẫn động thiên kiếp thì không thể sử dụng ngoại vật...".

"Sao? Chu tiểu tử ngươi dám hoài nghi lời nói của vi sư?".

Lăng Thanh Trúc hừ khẽ, giọng đầy bất mãn: "Chu tiểu tử, vi sư đã sống mấy trăm năm, thiên kiếp cũng đã tự mình nếm qua mấy lần, tri thức lẽ nào thua kém một tên thái điểu như ngươi? Chu tiểu tử, ngươi có biết là ngươi đang xúc phạm ta hay không?".

"Lão nhân gia, con... con đâu có ý đó".

"Hừ, đừng có ngụy biện".

Xua tay, họ Lăng dứt khoát hạ lệnh tiễn khách: "Ra ngoài. Lập tức trở về đóng cửa bế quan, trong vòng ba tháng tuyệt đối không được phép đi ra".

"L-Lão nhân gia...".

"Cút!".

...
...

"Phù... ù...".

Thân ảnh Chu Đại Trù vừa khuất thì bên trong thạch động, Lăng Thanh Trúc cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn ra cửa mà lầm bầm: "Hứ, thằng mập ngươi lại dám đánh chủ ý lên đồ vật của ta. Còn khuya nhé. Ngươi chính là do một tay ta nuôi lớn a...".

...

"Hmm... Một đứa đã giải quyết xong, bây giờ chỉ còn một đứa nữa".

"Tiểu Ngư Nhi à Tiểu Ngư Nhi, vi sư thật rất muốn biết tiểu tử ngươi đang làm cái trò quỷ gì a...".

"Có lòng tốt kêu ngươi tới để trợ giúp ngươi tu luyện, ấy vậy mà tiểu tử ngươi lại lần lượt chối từ. Đúng là không thể tha thứ được...".

Và như thế, với lòng hiếu kì cộng thêm chút tự ái, Lăng Thanh Trúc quyết định hành động, đích thân tìm gặp đồ nhi. 

Chỉ là, thời điểm nàng tìm đến phòng Lăng Tiểu Ngư thì...

"Hửm? Sao trống không vầy nè? Tiểu Ngư Nhi đâu?".

Đứng trước cửa, Lăng Thanh Trúc thu lại thần thức, cau mày nghi hoặc.

"Chu tiểu tử chẳng phải báo là Tiểu Ngư Nhi hiện đang đóng cửa bế quan ư, tại sao bây giờ trong phòng lại không có ai. Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?".

"Hmm... Rõ ràng có điểm bất thường. Mình phải đích thân đi dò la mới được".

Đã quyết liền hành, Lăng Thanh Trúc nhanh chóng thả ra thần thức, triển khai cước bộ......

Một lát sau.

Đỉnh Trúc Kiếm, một góc hậu sơn.

Dưới tàn đại thụ, buổi chiều tà, một thân ảnh hiện đang ngồi lặng lẽ suy tư. Nhìn kỹ thì quả đúng Lăng Tiểu Ngư - kẻ mà Lăng Thanh Trúc đang tìm kiếm. 

So với mấy hôm trước thì hiện tại, Lăng Tiểu Ngư khác lắm. Vẫn bộ đồ ấy, vẫn khuôn mặt ấy, thế nhưng chả hiểu sao khi nhìn vào hắn lại có cảm tưởng hắn đã già đi thêm chục tuổi. Sự ngây thơ, nét chân chất, chúng dường như đã phai nhạt đi nhiều...

Tay cầm Huyễn Mộng, hai mắt ngắm nhìn, Lăng Tiểu Ngư khẽ thốt: "Sư phụ, đệ tử xin lỗi".

"Mong người hãy hiểu cho đệ tử. Lúc này đệ tử thật không thể đến gặp người được".

"Một tên nghiệt đồ đem lòng yêu thích ân sư, đệ tử còn mặt mũi nào để đối diện với người...".

...

"Đệ tử thật sự không biết tại sao mình lại như vậy... Sư phụ, đệ tử thật sự là không biết...".

...

"Tiểu Ngư Nhi...".

Cách Lăng Tiểu Ngư một đoạn, trong lớp ngụy trang vô hình, một giọng thều thào vừa cất lên. Là của Lăng Thanh Trúc. 

Phải, nàng đang có mặt. Không sớm, cũng chẳng muộn, chỉ là... vừa đủ để nghe được những gì cần nghe, và cần phải biết. 

Nhưng... chính vì đã nghe, chính vì đã biết mà cõi lòng nàng lúc này mới đang dậy sóng. 

Bất ngờ, sững sốt, thậm chí là hoang mang, bấn loạn. Lăng Thanh Trúc, nàng gần như đã bị những lời nói của Lăng Tiểu Ngư biến thành một pho tượng...

Yêu... Lăng Tiểu Ngư, hắn nói là hắn đã yêu nàng. Trời ơi chuyện này...

Lăng Tiểu Ngư hắn là đệ tử của nàng kia mà. Sáu tuổi hắn nhập tiên môn, gần hai mươi năm nàng đã nuôi dưỡng, dạy dỗ cho hắn. Đối với Lăng Thanh Trúc nàng, Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng khác gì con cái, và nàng, nàng giống như một người mẹ...

Yêu ư? Đó là thứ tình cảm trái lẽ luân thường, đi ngược đạo lý!

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi tại sao lại như vậy?".

"Tại sao...".

Chương 252: Đoạn mộng

Tình yêu của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc không làm sao hiểu được. Mà lúc này, nàng còn lòng dạ đâu để tìm hiểu. Suy nghĩ của nàng, nó hình như bị ngưng trệ mất rồi. Hiện tại, còn chăng là hoang mang, là bấn loạn...

Sợ hãi? Hẳn cũng đôi phần.

Mang theo tâm tình phức tạp ấy, nàng im lặng xoay đầu, lặng lẽ rời đi... 

...

Tất nhiên, sự hiện diện, và cả âm thầm rời đi ấy của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư đã chẳng hề hay biết. Từ đầu đến cuối hắn đều đinh ninh chỉ có mỗi mình ở đây, và đó là lý do vì sao hắn vẫn tiếp tục ngồi nhìn Huyễn Mộng, tiếp tục suy tư...

"Huyễn Mộng..." - Môi cười yếu ớt, Lăng Tiểu Ngư tự giễu - "Hết thảy đều chỉ là huyễn mộng mà thôi. Tình yêu này của ngươi, vốn dĩ từ đầu đã là huyễn mộng...".

"Nếu tất cả chỉ là mộng, Lăng Tiểu Ngư ngươi còn níu giữ để làm gì?".

Đem cây trâm ngũ sắc nắm lại, Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu, mắt dõi về hướng cửa động Huyền Âm, trầm mặc hồi lâu thì nói: "Sư phụ, hãy cho đệ tử thêm thời gian. Một chút nữa thôi...".

"Hai hôm nữa là đến sinh thần của người rồi. Sau khi đưa Huyễn Mộng cho người, đệ tử sẽ lập tức bế tử quan, sẽ toàn tâm toàn ý thanh trừ tạp niệm".

"Một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm, ba năm không được thì bốn năm, năm năm, mười năm... Mối tình bất luân này, đệ tử sẽ vĩnh viễn chôn xuống tận mồ sâu...".

Tiếp tục là một lời hứa. Với bản tính của mình, tin tưởng nếu đã hạ quyết tâm thì Lăng Tiểu Ngư sẽ làm được; cảm xúc nam nữ với Lăng Thanh Trúc, chắc chắn sớm muộn rồi hắn cũng sẽ quên. Vấn đề của hắn bây giờ chỉ là thời gian. 

Hắn... cần thời gian. Để thanh trừ tạp niệm, để cắt bỏ tình duyên...

Chỉ có điều... dự định thì cũng chỉ là dự định. Đó là lý thuyết, trong khi thực tại, nó lại thường phức tạp hơn rất nhiều. 

Lăng Tiểu Ngư muốn lặng lẽ đem cảm xúc của mình giết đi, chẳng để ai biết. Nhưng trên thực tế thì Lăng Thanh Trúc, nàng đã sớm tỏ tường. Và, thật không may, nàng lại đang tính sẽ can thiệp vào chuyện này. 

Trải qua hai ngày đêm nghĩ ngợi, đến hôm nay, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn. Ngay lúc Lăng Tiểu Ngư vừa tìm tới cửa động, nàng đã tự thân ra gặp. Trong bộ tử y tinh kỳ quý phái vẫn thường hay mặc, nàng nhỏ giọng, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, tìm ta có việc gì?".

Trong giọng điệu của Lăng Thanh Trúc, nếu tinh ý có thể dễ dàng nghe ra sự hờ hững xa cách. Tiếc rằng Lăng Tiểu Ngư, hắn lại không nghe được. Cố giữ cho mình được tự nhiên nhất có thể, hắn nói: 

"Sư phụ, hôm nay là sinh thần của người".

"Sinh thần của ta? À phải, suýt nữa thì ta đã quên mất...".

Lăng Thanh Trúc nói tiếp, thần thái vẫn hững hờ như cũ: "Tiểu Ngư Nhi, nói vậy là ngươi đến chúc thọ ta sao?".

Sau cái gật đầu, Lăng Tiểu Ngư bày tỏ: "Sư phụ, đệ tử có một món quà muốn tặng cho người".Ngó thấy đồ nhi định lấy quà ra, Lăng Thanh Trúc liền ngăn lại: "Khoan đã".

"Sư phụ?".

Chả buồn bận tâm đến vẻ nghi hoặc của ai kia, Lăng Thanh Trúc chỉ đơn giản bảo "Theo ta" rồi lập tức xoay người bước đi. 

Phía sau, Lăng Tiểu Ngư thoáng do dự nhưng rồi cũng nối gót đi theo. 

...

Chỗ mà Lăng Thanh Trúc hướng đến cũng chẳng xa, càng không lạ, bất quá là mỏm đá cheo leo ở lưng chừng vách núi - nơi nàng và Lăng Tiểu Ngư đã từng ngồi ngắm trăng cùng nhau thuở trước. 

"Vù vù...".

Trong tiếng gió, giữa tiết trời se lạnh, Lăng Thanh Trúc chợt hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi còn nhớ chỗ này chứ?".

"Nhớ ạ. Đệ tử và người đã từng tới đây vài lần." Lăng Tiểu Ngư chả cần nghĩ, đáp ngay.

Nghe xong, Lăng Thanh Trúc nhẹ gật đầu: "Phải, là chính ta đã đưa ngươi tới đây, chính ta là người đã bắt đầu. Vậy nên hôm nay, chính ta cũng sẽ là người kết thúc".

"Sư phụ, những lời người vừa nói... đệ tử không hiểu".
"Rồi ngươi sẽ hiểu ngay thôi".

Quay người lại, Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng đồ nhi, bất ngờ chuyển ý: "Tiểu Ngư Nhi, lúc nãy ngươi không phải nói có món quà tặng cho ta sao?".

Mặc dù nội tâm cảm thấy ân sư đêm nay có gì đó khác lạ nhưng Lăng Tiểu Ngư cũng không suy nghĩ quá nhiều. Từ không gian giới chỉ, hắn lấy ra Huyễn Mộng, rồi đưa qua.

"Sư phụ, tặng cho người".

Tiếp lấy cây trâm ngũ sắc, Lăng Thanh Trúc đánh giá: "Chạm khắc tinh xảo, chất liệu độc đáo. Món quà này... rất đẹp".

"Tiểu Ngư Nhi, cây trâm này ngươi từ đâu mà có?".

"Sư phụ, người còn nhớ lúc ở Ngọc Hà trấn không...".

Cứ thế, Lăng Tiểu Ngư đem mọi chuyện kể lại. Đợi hắn kể xong, Lăng Thanh Trúc mới gật gù: "Ra là như vậy, ngươi đã cất giữ Huyễn Mộng bấy lâu để chờ tặng ta".

Tay chuyển di, nàng đưa cây trâm ngũ sắc lại cho đồ nhi.

"Sư phụ, người...?".

"Cài lên giúp ta".

Sau giây phút chần chừ ngắn ngủi, rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư cũng y lời làm theo, đem Huyễn Mộng cài lên tóc ân sư. 

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi thấy thế nào? Có đẹp không?".

"Đẹp. Rất đẹp".

Cố ý lại như vô tình, Lăng Thanh Trúc liếc xem vẻ mặt đồ nhi, chừng trông thấy ánh mắt mà nàng định nghĩa là mê muội kia của hắn, lúc này nàng lại càng hạ quyết tâm hơn. 

"Đẹp? Có lẽ. Nhưng đáng tiếc, cây trâm này lại không hợp với ta".

Thanh âm vừa dứt cũng là lúc Lăng Thanh Trúc giơ lên cánh tay. Nàng đem Huyễn Mộng tháo xuống, kế đấy thì... lạnh lùng bẻ gãy.

"Crắc...".

Chương 253: Tình chớm nở, đã vội tàn (1)

"Crắc", chỉ duy nhất một tiếng, nhưng thời điểm lọt vào tai Lăng Tiểu Ngư, một tiếng kia bỗng biến thàng giai điệu, cứ mãi lặp đi lặp lại, tưởng như sẽ chẳng bao giờ ngừng, chẳng bao giờ dứt...

Mắt mở lớn, miệng há ra, Lăng Tiểu Ngư muốn nói gì đấy, nhưng mãi cũng không làm sao thốt nổi thành lời. Cổ họng hắn, nó như đang bị một bàn tay ai đó bóp nghẹt.

Hắn không hiểu. Tại sao sư phụ hắn lại làm như vậy? Đem Huyễn Mộng bẻ gãy? 

Một cây trâm? Không. Đó là tấm lòng của hắn, là tình cảm của hắn...

...

"Cây trâm này... ta không cần".

Người đau mặc kệ người đau, Lăng Thanh Trúc vẫn giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng. Nàng đem hai nửa trâm ngọc thả xuống dưới chân, trực tiếp nói ra:

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi hãy nhớ cho kỹ. Lăng Thanh Trúc ta là sư phụ của ngươi, vĩnh viễn là sư phụ của ngươi".

"Một ngày làm sư, suốt đời làm sư. Bất kể ngươi có làm gì, có tặng cho ta thứ gì thì cảm xúc của ta, nó cũng chỉ như vậy, dừng ở mức sư đồ. Trước kia, bây giờ, sau này, ta với ngươi... vĩnh viễn cũng chỉ là sư đồ".

...

"Về sau, nếu không có chuyện quan trọng thì đừng đến tìm ta".

Lời cần nói đã nói, Lăng Thanh Trúc chẳng thấy có lý do gì để ở đây thêm nữa. Rất dứt khoát, nàng cất bước rời đi. 

Chẳng biết vô tình hay cố ý, trong lúc phóng người lên không trung ấy, chân phải nàng đã giẫm lên Huyễn Mộng, làm nó vỡ thêm vài đoạn nữa.

...

...

"Tách tách...".

"Tách tách...".

Là lệ. Những giọt nước mắt, chúng cuối cùng đã phải rơi xuống. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã không thể nào còn giữ thêm được nữa. 

Tâm đau... làm sao kiềm giữ?

Tựa như một con sói vừa bị trọng thương, hắn lặng lẽ thu mình, tay run run nhặt lấy một mảnh trâm ngọc...

"Thì ra... người đã biết tất cả...".

"Nhưng... tại sao?".

"Sư phụ, tại sao người lại vô tình đến vậy?".

Tình yêu này là bất luân, là tội nghiệt, Lăng Tiểu Ngư hắn há đâu chẳng tường? Hắn ý thức được nó là thứ tình cảm sai trái, không nên tiếp tục lún thêm. Tự đáy lòng, hắn đã hạ quyết tâm sẽ quên bỏ, sẽ chôn nó xuống tận mồ sâu. Hắn chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi...

Một chút thời gian, Lăng Thanh Trúc nàng cũng không thể đợi được sao? 
Nàng nhất định phải dùng cách này, trực tiếp giẫm nát tình cảm của hắn mới cam ư?!

"Huyễn Mộng... Ha ha ha... Huyễn Mộng...".

"... Ha ha ha... Huyễn Mộng... Tất cả chỉ là Huyễn Mộng...".

...

...

"Ầm...!".

"Ầm!".

...

"Oa! Trời mưa rồi!".

"Trận mưa này lớn quá!".

Đối lập với Lăng Tiểu Ngư bên kia, một mình cười trong nước mắt, phía bên này, trong động Huyền Âm, không khí lại khá là náo nhiệt. Trừ bỏ Lăng Thanh Trúc mới từ mỏm đá cheo leo trở về thì đang hiện diện còn có thêm mấy người nữa, ví như Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù,...

Hai tay xách hai chiếc hộp to, Chu Đại Trù gạt đi chuyện thời tiết, hớn hở tươi cười tiến đến trước mặt Lăng Thanh Trúc, nói: "Hì hì... Lão nhân gia, chúng con đến chúc thọ lão nhân gia đây".

"Già thêm một tuổi, có gì đáng để các ngươi chúc mừng?".

"Lão nhân gia, người nói gì vậy? Đại Trù con thấy lão nhân gia người vẫn rất trẻ đẹp mà".

Quay sang Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù tiếp lời: "Tam sư huynh, tứ sư tỷ, hai người thấy đệ nói có đúng không?".Đầu nhẹ gật, Mộng Kiều mỉm cười: "Ừm, đệ nói rất đúng, sư phụ của chúng ta vẫn còn rất trẻ".

"Phải đấy, sư phụ thật sự vẫn rất xinh đẹp." Kế bên, Lâm Chí Viễn cũng hùa theo. 

Trông thấy bọn họ như vậy, Lăng Thanh Trúc mới "xuy" khẽ một tiếng: "Đám các ngươi chỉ giỏi nịnh hót, chẳng giống Tiểu Ngư Nhi...". 

Lăng Thanh Trúc nói tới đấy thì ngưng hẳn. Vừa rồi nàng đã lỡ miệng. Trong hoàn cảnh này, lẽ ra nàng đừng nên nhắc tới hắn mới phải.

Tâm lý sửa sai, Lăng Thanh Trúc toan chuyển chủ đề, nhưng... đã muộn. Sau câu nói ban nãy của nàng thì đám người Chu Đại Trù, bọn họ lại bắt đầu bàn luận về Lăng Tiểu Ngư, mặc dù trước đó cũng đã nói qua mấy bận rồi.

Khởi điểm, Chu Đại Trù nói trước: "Haizz... Lão nhân gia, người nhắc nên con mới nói. Lão nhân gia người không biết đâu, Tiểu Ngư dạo gần đây thật là kỳ lạ lắm".

"Giống như hồi sáng này nè, con tình cờ trông thấy hắn nên đã bảo hắn tối nay cùng đi chúc thọ lão nhân gia. Lão nhân gia biết hắn trả lời sao không? Hắn lắc đầu a".

"Mọi năm hễ cứ đến sinh thần của lão nhân gia, Tiểu Ngư vẫn luôn là người sốt sắng nhất, ấy vậy mà hôm nay... Lão nhân gia, con nghĩ Tiểu Ngư chắc đang có tâm sự gì đó không tiện nói ra. Lão nhân gia người xem có thể đi dò hỏi một chuyến được không?".

"Phải đấy sư phụ".

Nối gót họ Chu, Mộng Kiều cũng nói ra suy nghĩ: "Tiểu Ngư dạo gần đây có chút bất ổn, sư phụ nên đi xem đệ ấy...".

...

Vấn đề của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc dù đã tỏ tường nhưng dĩ nhiên sẽ không đem nó nói ra. Nàng nghe đám đồ nhi bàn luận, góp ý xong, chỉ đơn giản cười nhẹ, bảo: 

"Được rồi được rồi, mấy đứa các ngươi không cần quá lo. Chuyện của Tiểu Ngư Nhi ta đã hỏi qua rồi, cũng chẳng có gì nghiêm trọng đâu".

"Ồ, lão nhân gia, nói vậy là người đi gặp Tiểu Ngư rồi à?".

Hồi đáp Chu Đại Trù là một cái gật đầu: "Ừ"..

"Vậy... Hì hì.. Lão nhân gia, người tiết lộ một chút đi. Rốt cuộc là Tiểu Ngư mấy hôm nay bị gì vậy?".

"Muốn biết?".

"Dạ muốn ạ".

"Xích qua đây".

"Vâng".

"Binh!".

"Ui da...!".

"Hừ, không phải việc của ngươi, đừng có nhiều chuyện".

Chương 254: Tình chớm nở, đã vội tàn (2)

"Ầm!".

"Ầm!". 

Giữa trời, tiếng sấm vẫn rền vang; và sét, cứ chốc chốc lại đánh xuống. Ở đâu đó, một nơi mà Lăng Tiểu Ngư không rõ được. 

Hắn không nghe thì làm sao rõ? Trong giây phút này, thứ duy nhất mà hắn nghe được, có chăng là tiếng thổn thức của chính bản thân mình. 

Phải. Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn khóc. Chỉ là bây giờ, những giọt nước mắt đã hoàn toàn bị che đi. Bởi mưa. 

Thứ chảy dài trên khuôn mặt ấy, là mưa? Hay là lệ? 

Là lệ?... Hay là mưa?

...

Mưa rơi, gió thổi, trên con đường mòn, Lăng Tiểu Ngư vẫn lặng lẽ bước đi. Đôi chân nặng nề, cõi lòng lạnh buốt... Lúc này, thứ hắn cần nhất có lẽ là một chỗ để dừng chân, một đống lửa cho mình sưởi ấm. Nhưng tiếc thay, trước mắt hắn, hiện lên duy chỉ có đất đá, duy chỉ đêm đen mờ mịt.

Trăng - thứ ánh sáng dịu dàng soi lối giữa trời đêm, nó đã bị mây đen che mất tự bao giờ.

...

...

Đêm ấy mưa rơi rất lâu, nhưng dù lâu thì rồi cũng phải dứt. Một đêm? Nào sá chi. Đáng ái ngại là kẻ đã đi dưới mưa đêm ấy...

Mặc dù hôm nay đã sáng, bầu trời đã trong, thế nhưng cõi lòng Lăng Tiểu Ngư thì vẫn như cũ, tối tăm mờ mịt. Cơn đau, nó vẫn còn chưa dứt. Và nỗi nhớ, nó vẫn chưa nguôi...

Nằm dài trên chiếc giường, trong bộ y phục ẩm ướt, hắn mở mắt nhìn chằm vào lòng bàn tay phải của mình. Ở đó... có mấy mảnh ngọc đang hiện diện.

Một khắc... Hai khắc... Rồi một canh giờ... Hai canh giờ...

Thời gian cứ vậy mà lặng lẽ trôi qua. Không thanh âm, không một tiếng động. Sự trầm mặc kéo dài đến tận giữa trưa...

Chợt...

"Crắc...".

... một tiếng đổ vỡ khe khẽ cất lên. 

Sau cả nửa ngày nằm im, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã có phản ứng. Hắn cựa mình ngồi dậy, đưa bàn tay phải tới trước mặt, chầm chậm xoè ra. 

Bên trong, mấy mảnh ngọc đã nát vụn tự lúc nào.

Đem bàn tay lật lại cho bụi ngọc rơi xuống, Lăng Tiểu Ngư thều thào buông tiếng: "Huyễn Mộng đã nát, yêu thương đã tàn. Tất cả... đã kết thúc rồi"....

...

Kể từ sau hôm ấy, cái ngày mà Lăng Tiểu Ngư đã tự tay hủy đi những mảnh vỡ Huyễn Mộng thì hắn cũng bắt đầu bước vào một cuộc tranh đấu. Cam go và quyết liệt. 

Hắn cần phải quên. Những cảm xúc. Những mơ mộng hão huyền. Và cách hắn chọn, nó mới cực đoan làm sao. 

Trong căn phòng đã được bày bố kết giới, như những ngày trước, hôm nay Lăng Tiểu Ngư vẫn tiếp tục ngồi xếp bằng trên giường, cố gắng đem tạp niệm thanh trừ. 

Tất nhiên, cảm xúc nào phải thứ có thể dễ dàng kiểm soát. Muốn hoàn toàn buông bỏ trong một sớm một chiều, điều ấy vốn dĩ là bất khả thi. Thỉnh thoảng Lăng Tiểu Ngư đã nhớ, đôi lúc tim hắn đã nhói đau. Và, cứ sau mỗi lần như vậy thì hai mắt hắn lại mở ra. Giống như lần này...

Cánh tay di chuyển, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng với lấy thanh trủy thủ để sẵn đầu giường, hướng tới cánh tay còn lại cắt mạnh xuống.

"Xẹt!".

Thanh âm rất khẽ, nhỏ tới mức gần như không thể nghe được. Tuy nhiên, diễn biến tiếp theo thì rõ ràng hơn hẳn. 

Trên cánh tay trần, những giọt nước màu đỏ từ từ chảy ra, xuôi hẳn thành dòng...

Một vết cắt, một dòng máu mặn, hình ảnh thiết nghĩ cũng đôi phần ghê rợn. Nhưng, sẽ càng ghê rợn hơn khi quan sát toàn thân của Lăng Tiểu Ngư lúc này. 

Khác với mọi khi, hiện giờ Lăng Tiểu Ngư chẳng mặc gì ở nửa thân trên cả. Từ hông tới cổ, hết thảy đều trần trụi. Và chính trên tấm thân loã lồ ấy, máu me sớm đã phủ đầy. Tươi có, khô lại càng nhiều. Chúng đọng thành vảy, bám ở khắp nơi...

Khỏi phải nghĩ, kẻ ngu còn hiểu được. Lăng Tiểu Ngư, hắn rõ ràng đã dùng dao cắt thịt của chính mình rất nhiều lần. Con số hẳn phải lên tới hàng chục.
Dại dột, ngu ngốc, đó có lẽ là những gì người ta sẽ nhận xét về hắn. Thậm chí, họ có thể cho rằng hắn đã phát điên, đã loạn trí. 

Ừ. Vậy thì sao chứ?

Lăng Tiểu Ngư đâu có bận lòng. Hắn không quan tâm. Ngu ngốc cũng tốt, điên khùng cũng được, hắn đã, và vẫn sẽ tiếp tục làm như vậy. Đơn giản là bởi vì những vết cắt, những cơn đau, chúng giúp hắn xoa dịu, để hắn đừng nghĩ nữa...

Huyễn Mộng đã nát, yêu thương đã tàn, vương vấn làm gì?

...

"Xẹt!".

Một lần nữa, lưỡi dao sắc lẹm lại cắt vào da thịt. 

Máu đào lại tuôn...

...

"Xẹt!".

...

...

Quyết tâm đến điên cuồng, bởi do ai?

Hủy hoại thân mình, tại vì ai?

Nếu như đêm ấy, Lăng Thanh Trúc không lạnh lùng thốt ra những lời ấy, không nhẫn tâm bẻ gãy Huyễn Mộng thì hôm nay, Lăng Tiểu Ngư liệu có hành động như vầy?

Có lẽ, Lăng Thanh Trúc nàng chỉ đơn giản nghĩ thứ mình giẫm lên chỉ là một cây trâm ngọc, vài tia niệm tưởng. Nhưng... nàng sai rồi.

Nàng... thực sự sai rồi.

...

"Tiểu Ngư Nhi...".

Đứng trước cửa phòng Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc nâng tay chạm cửa, miệng thều thào khẽ thốt. 

Tim nàng... nó dường như cũng nhói đau.

Chương 255: Thông suốt

Là vậy đấy. Lăng Thanh Trúc, nàng đang có mặt. Trong bộ tử y tinh kỳ, nàng đứng ngay đây, lặng lẽ quan sát đồ nhi. 

Kết giới ư? 

Cấm chế của một tiểu tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ thì làm sao ngăn cản được một vị chân nhân hậu kỳ như Lăng Thanh Trúc nàng. 

Hình ảnh bên trong, những vết dao cắt, những dòng máu đỏ, hết thảy Lăng Thanh Trúc đều đã nhìn thấy. Nhưng, cũng chính vì đã thấy mà giờ phút này đây, cõi lòng nàng mới xót xa, mới ân hận. 

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi đang làm gì thế này...".

"Là vì những lời ta đã nói ư? Hay là bởi cử chỉ vô tình đêm ấy?".

"Tiểu Ngư Nhi... ta chỉ muốn ngươi đừng tiếp tục lún sâu. Đó là thứ tình cảm sai trái...".

Mắt khép lại, tay co vào, Lăng Thanh Trúc đứng thêm một lúc nữa thì quay đi, cất bước trở về. 

Thực lòng nàng cũng muốn tiến vào trong, cũng muốn ngăn cản hành vi dại dột kia của đệ tử mình, nhưng... Lý trí, nó đã ngăn nàng lại. 

Nếu đã nhẫn tâm thì nên nhẫn tâm cho trót. Sự ân cần, dáng vẻ từ ái, ở thời điểm này chỉ càng làm cho đệ tử nàng vướng bận nhiều hơn mà thôi. Hắn đã cố quên, nàng hà tất gợi nhớ?

Không. Lăng Thanh Trúc nàng nên tiếp tục thờ ơ, nên bảo trì lãnh đạm. Nàng đã sai một lần, không thể lại sai thêm lần nữa. 

Luyến ái ân sư, đấy là đại tội bất luân. Nếu như để người khác biết được Lăng Tiểu Ngư yêu thích nàng, chắc chắn hắn sẽ gặp nhiều rắc rối. Tệ nhất, nếu chuyện tới tai Cơ Thành Tử, vị sư huynh kia của nàng có thể sẽ trục xuất hắn khỏi Thiên Kiếm Môn...

Vì hắn, cũng là vì nàng, tránh chạm mặt là điều cần thiết. Lãnh đạm là nên...

...

Với tâm lý ấy, muốn tốt cho cả hai, Lăng Thanh Trúc đã kiên quyết tránh mặt đồ nhi. Suốt một thời gian dài nàng đã không hề hiện thân trước mặt hắn. Nếu có tìm tới thì cũng chỉ ẩn thân quan sát mà thôi...

Sự trông chừng kia, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên đã chẳng thể nào biết được. Mỗi ngày hắn đều cố gắng quên đi, ra sức cắt bỏ. 

Phương thức tuy rằng ngu ngốc, dại dột, nhưng độ hiệu quả không phải không có. Theo những vết sẹo lấp đầy thân thể, tình cảm của hắn cũng dần dần phai nhạt. Cho đến hôm nay, sau hai tháng dằn vặt, hình bóng dịu dàng, cô gái vẫn hay hờn dỗi ở thôn Tô Hạ, ở trấn Ngọc Hà của Lăng Thanh Trúc đã gần như biến mất hoàn toàn. Giờ đây, còn đọng lại có chăng là một vị sư phụ uy nghiêm, một đôi mắt lạnh lùng của đêm mưa gió ấy...

Y phục đã thay, trủy thủ đã cất, lần đầu tiên sau hai tháng trời "bế quan", Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng chịu bước ra khỏi phòng. 
Ngay khi bước đầu tiên vừa hạ xuống, từ đâu chẳng rõ, một giọng nói quen thuộc cất lên. 

"Tiểu Ngư!".

Theo sau thanh âm chói tai, một thân ảnh mập mạp tròn tròn cũng liền xuất hiện. 

Chu Đại Trù chạy thẳng một mạch, đâm luôn vào người Lăng Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư! Tiểu Ngư! Ngươi... ngươi thế nào rồi?! Có bị cái gì không?!".

"Khục... Đại Trù, huynh có thể để cho ta đứng dậy rồi mới hỏi được không?".

"À, ta quên mất".

Chu Đại Trù tránh sang một bên, chờ cho người huynh đệ của mình đứng lên xong, hỏi tiếp: "Tiểu Ngư, ngươi nói cho ta biết đi, thật ra đã xảy ra chuyện gì vậy?".

"Sư huynh, không có chuyện gì đâu".

"Không có? Ngươi gạt ai chứ?".

Chu Đại Trù chỉ tay vào căn phòng: "Nếu như không có chuyện gì thì tại sao ngươi lại một mực đóng cửa tự nhốt mình suốt hai tháng qua? Ta ở bên ngoài nhiều lần hô gọi cũng không thấy ngươi ư hử gì a"."Sư huynh." - Lăng Tiểu Ngư lựa lời giải thích - "Trước lúc bế quan đệ đã bày bố cấm chế, thành ra... không nghe được".

"Bế quan? Có quỷ mới tin ngươi".

Thân là huynh đệ chí cốt, lại cùng nhau lớn lên, gần hai mươi năm chung sống, đối với Lăng Tiểu Ngư Chu Đại Trù há đâu còn lạ. Hắn dám cá người huynh đệ này của mình đã xảy ra chuyện gì đó. 

Nhưng... nếu huynh đệ đã không muốn nói, Chu Đại Trù hắn cũng sẽ không ép buộc làm gì. Có lẽ đó là một chuyện khó nói, rất đỗi riêng tư.

...

"Haizz...".

Cảm thông thì cảm thông, nhưng ngoài mặt, họ Chu vẫn tỏ vẻ bất bình: "Tiểu Ngư, ngươi làm vậy mà coi được à? Chúng ta là hảo huynh đệ, từ nhỏ đến lớn có thứ gì tốt ta cũng đều để phần cho ngươi hết a. Bây giờ ngươi lại giấu ta...".

"Sư huynh, đệ...".

"Được rồi được rồi, bỏ đi".

Khuôn mặt nghiêm túc, Chu Đại Trù nhìn thẳng vào mắt người huynh đệ của mình: "Tiểu Ngư, nói cho ta biết, hiện tại ngươi thế nào? Đã ổn chưa?".

Có phần cảm động, Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, đầu khẽ gật: "Đệ ổn rồi".

"Ổn rồi thì tốt".

Miệng nói tay nâng, Chu Đại Trù vỗ lên vai Lăng Tiểu Ngư mấy cái, vỗ xong thì bảo: "Tiểu Ngư, nhớ kỹ. Chu Đại Trù ta là hảo huynh đệ của ngươi. Trước kia, bây giờ, sau này, chúng ta vẫn sẽ luôn là huynh đệ. Bất kể có khó khăn gì, bất kể ngươi có làm gì thì ta cũng đều đứng về phía ngươi, cùng ngươi đương đầu".

"Ngươi chưa muốn nói thì ta cũng sẽ không hỏi. Khi nào cần chia sẻ thì cứ gọi ta một tiếng".

"Sư huynh, cảm ơn huynh".

"Cảm ơn gì chứ? Chúng ta là hảo huynh đệ mà".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau