TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Chàng có yêu thiếp không?

Mặc dù tiệc vẫn chưa tan, rượu còn chưa cạn, thế nhưng tân lang thì đã sớm rời đi rồi. 

Không. Lăng Tiểu Ngư không trốn chạy. Hắn chỉ làm giống như bao vị tân lang khác, lui gót trở về phòng mình mà thôi. Ở đó, có một vị tân nương đang ngồi đợi hắn...

... 

Cửa phòng từ lâu đã khép, dẫu vậy, bên trong căn phòng, bầu không khí vẫn trầm lắng như cũ. Âm Tiểu Linh thì ngồi im trên giường chờ đợi, trong khi Lăng Tiểu Ngư - kẻ nàng đợi chờ - lại cứ mãi suy tư bên chiếc bàn đặt ở giữa phòng.

Chừng không kiên nhẫn thêm được nữa, Âm Tiểu Linh lúc này mới chủ động lên tiếng:

"Tướng công".

Chưa thấy Lăng Tiểu Ngư phản ứng, Âm Tiểu Linh nói tiếp: "Tướng công, chàng vẫn chưa lấy khăn che xuống cho thiếp".

...

"Tiểu Linh, ta nghĩ hai chúng ta...".

"Tướng công, chàng sao vậy? Nghe giọng chàng hình như không được vui. Chàng không thích thiếp ư?".

"Tiểu Linh, ta... ta cũng không biết. Ta chỉ là cảm thấy chuyện này quá đột ngột".

Ra chiều cảm thông, Âm Tiểu Linh dịu dàng bảo: "Không sao đâu, thiếp hiểu mà. Thiếp có thể chờ đợi...".

"Tiểu Linh...".

"Được rồi, chàng không cần phải nói nữa. Mau tới lấy khăn che xuống cho thiếp đi. Lẽ nào chàng tính để thiếp như vầy suốt đêm sao?".

"À, xin lỗi...".

Lăng Tiểu Ngư gãi đầu, rồi nhấc mông đứng dậy, tiến thẳng tới bên giường. 

Một cách chậm rãi, hắn với lấy cây gậy Như Ý đặt ở cạnh giường, từ từ đem chiếc khăn che trên đầu Âm Tiểu Linh dỡ xuống.

Một dung nhan diễm kiều lập tức hiện ra. 

Dung nhan nọ, nó đã làm cho Lăng Tiểu Ngư ngạc nhiên. Đến độ há hốc nói chẳng thành câu. Tướng mạo của Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư nào có lạ lẫm chi. Đáng ra, dẫu đêm nay nàng có rực rỡ thêm bội phần thì hắn cũng không nên quá bất ngờ mới phải. Nhưng thực tế, hắn đã...

Không làm sao được khi mà hiện tại Âm Tiểu Linh đã chẳng còn là Âm Tiểu Linh nữa. Đôi mắt này, bờ môi ấy, chúng vốn dĩ là của một nữ nhân khác. Vô cùng quen thuộc. 

"Sư... Sư phụ... Người... Người tại sao lại ở đây?".

Ngồi trên giường, Lăng Thanh Trúc chớp chớp hàng mi, vấn ngược: "Ý chàng là gì? Tại sao thiếp lại không thể ở đây?".

Thiếp? Chàng?

Trước lối xưng hô thân mật nọ, Lăng Tiểu Ngư càng thêm mờ mịt, nhất thời chẳng biết nên đối đáp ra sao.

Thần tình bất mãn, Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, chàng nói cái gì vậy chứ? Sao chàng có thể hỏi thiếp như thế sau khi chúng ta đã bái đường thành thân?".

"À... Thiếp biết rồi. Tiểu Ngư Nhi, chàng đang muốn trêu đùa thiếp có đúng không?".

"Sư phụ, không phải. Lúc nãy Tiểu Linh mới là người...".

"Tiểu Linh? Tiểu Linh nào?".

Chẳng đợi cho Lăng Tiểu Ngư kịp nói hết thì Lăng Thanh Trúc đã chen ngang. Nàng lục tìm trong ký ức, nhớ ra liền mím môi: "Tiểu Ngư Nhi, chàng mau nói rõ ràng cho thiếp biết. Giữa chàng và Âm Tiểu Linh kia, hai người rốt cuộc là có quan hệ gì?"."Đệ tử... Đệ tử và nàng ấy chỉ mới gặp nhau vài lần thôi".

"Chỉ mới gặp nhau vài lần? Thế tại sao chàng lại nhớ tới nàng ta?". 

"Sư phụ, đệ tử không có. Đệ tử chỉ...".

"Chàng không nhớ sao mới rồi lại nhắc đến tên của nàng ta?".

"Đó là vì...".

Lần thứ ba, Lăng Tiểu Ngư lại bị ngắt lời. Bởi một câu hỏi.

"Tiểu Ngư Nhi, chàng mau nói cho thiếp biết. Chàng... chàng có thích Âm Tiểu Linh kia không?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng ngẫm, ngẫm xong thì nhẹ lắc đầu: "Cũng không hẳn là thích".

Chưa mấy vừa ý, Lăng Thanh Trúc tiếp tục hỏi: "Vậy còn thiếp? Chàng đối với thiếp thế nào?".

"Sư phụ, đệ tử... Chúng ta là sư đồ...".

"Sư đồ thì sao? Ta vẫn là nữ nhân, còn chàng, chàng vẫn là nam nhân".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc vươn tay nắm lấy tay của nam nhân đang đứng trước mặt, kéo hắn ngồi luôn xuống giường.

"Sư phụ...".

Chả thèm bận tâm tới vẻ hoang mang của ai kia, Lăng Thang Trúc nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng tha thiết: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ chúng ta đã là phu thê, vì vậy hãy thành thật trả lời cho thiếp biết. Chàng... có yêu thiếp không?".

"Sư phụ, đệ tử...".

Lấy tay che miệng đồ nhi, Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Ở đây không có ai là sư phụ của chàng cả. Ở đây chỉ có một nữ nhân bình thường giống như bao nữ nhân khác, cũng biết yêu, cũng cần được yêu...".

"Nói cho thiếp biết, chàng đối với thiếp thế nào? Có yêu thiếp không?".

Chương 247: Tình yêu hay tội nghiệt?

Lời nói thiết tha, ánh mắt thâm tình, sức sát thương thực là lớn biết bao nhiêu. Suýt tí nữa, bộ dáng ấy của Lăng Thanh Trúc đã khiến Lăng Tiểu Ngư gục ngã. Thú thật lúc này, Lăng Tiểu Ngư chỉ muốn đưa tay chạm vào gương mặt kiều diễm ấy, bờ môi khiêu gợi ấy và đáp rằng: "Ta yêu nàng". Nhưng... không được. Hắn không thể. Lăng Thanh Trúc nàng là sư phụ của hắn...

"Sư phụ, chúng ta... chúng ta là sư đồ...".

"Sư đồ?". 

Lăng Thanh Trúc dùng cả hai tay đem đầu Lăng Tiểu Ngư nâng lên, nhìn vào mắt hắn mà nói: "Tiểu Ngư Nhi, đối với chàng thiếp thực vẫn chỉ là một vị sư phụ thôi sao? Trong lòng chàng, lẽ nào một chút tình ý cũng không có?".

"Sư phụ...".

"Nói cho thiếp biết. Xin chàng đấy... Tiểu Ngư Nhi, chàng có yêu thiếp không?".

...

Đôi môi đã hé nhưng mãi cũng chẳng thể thốt ra thành lời. Lăng Tiểu Ngư, hắn vẫn không sao vượt qua được hai chữ "sư đồ". Cái đạo luân thường, nó vẫn đang ngăn hắn lại. 

Vẻ thất vọng lộ rõ trong đôi mắt, Lăng Thanh Trúc cúi đầu buồn bã: "Thiếp hiểu rồi...".

Hít nhẹ một hơi để cho cảm xúc phần nào lắng dịu, nàng đem chiếc mũ đội trên đầu tháo xuống. 

"Mũ phụng này là do Yến cô cô đích thân chuẩn bị cho thiếp. Người muốn thiếp sẽ là một vị tân nương xinh đẹp nhất thế gian... Nhưng bây giờ... Thiếp nghĩ mình đã không cần tới nữa".

Nói rồi, Lăng Thanh Trúc chuyển mình đứng dậy.

"Tiểu Ngư Nhi, chàng hãy bảo trọng. Thiếp đi đây".

Tiếng cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc chân Lăng Thanh Trúc nhấc lên. Có điều, nàng đi cũng chẳng được lâu. Sau lưng nàng, một bàn tay đã vươn ra níu giữ. 

"Đừng đi".

Cùng với câu nói, Lăng Tiểu Ngư cũng chầm chậm đem cô gái trước mặt xoay lại. 

Nhìn những giọt nước mắt không rõ đã tuôn ra tự bao giờ, hắn chợt nghe lòng mình chua xót. Chút lý trí cuối cùng còn sót lại rốt cuộc cũng bị đánh tan, với xúc cảm dâng trào, hắn nói: "Sư phụ... Ta... yêu nàng".

...

"Tiểu Ngư Nhi, chàng... chàng vừa nói gì? Hãy nói lại cho thiếp nghe".

"Ta yêu nàng".
Nước mắt vẫn rơi nhưng trên môi thì lại nở ra một nụ cười hạnh phúc, Lăng Thanh Trúc yêu cầu: "Tiểu Ngư Nhi, hãy nói thêm lần nữa. Gọi tên thiếp".

"Ta yêu nàng, T-Thanh Trúc".

Nụ cười càng tươi hơn gấp bội, Lăng Thanh Trúc kiễng chân, chủ động dâng hiến đôi môi hồng thơm ngát. 

Bối rối, nhưng rồi cũng dần đón nhận, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu mút lấy nhuyễn ngọc ôn hương...

Ngất ngây, hạnh phúc, đấy có lẽ là cảm giác của Lăng Tiểu Ngư lúc này. Và... cũng duy chỉ lúc này - một vài giây ngắn ngủi. 

Chính tại khoảnh khắc hắn chìm đắm trong men say tình ái ấy, cánh cửa hỷ phòng bất ngờ bị người phá vỡ. 

"Nghiệt đồ!!".

Cùng với tiếng hét to, một thân ảnh nhanh chóng lộ rõ.

Vừa xuất hiện là một lão nhân râu bạc, tướng mạo đoan chính uy nghi, thân khoác hoàng bào, tay cầm bảo kiếm kim sắc...

Không phải Cơ Thành Tử thì còn ai?

Vẻ giận dữ vẫn hằn in trên khuôn mặt, Cơ Thành Tử nhìn thẳng Lăng Tiểu Ngư, gằn giọng: "Nghiệt súc... Thật không ngờ ngươi lại dám làm ra chuyện tày trơi này...".

"Chưởng môn sư bá, đệ tử...".Chẳng đợi cho Lăng Tiểu Ngư kịp nói hết, Cơ Thành Tử đã cắt ngang: "Lăng Tiểu Ngư ngươi thân là đệ tử danh môn, vậy mà hôm nay lại làm ra loại chuyện này, cùng sư phụ mình kết thành đạo lữ...".

"Lăng Tiểu Ngư! Cái đạo luân thường ngươi để ở đâu?!". 

Tiếng hét của Cơ Thành Tử chẳng khác nào tiếng sét vừa đánh ngang tai Lăng Tiểu Ngư, như nhát búa đập thẳng vào đầu hắn, khiến hắn chết lặng. 

Sư bá của hắn nói phải. Hắn thân là đệ tử danh môn, là môn nhân chính giáo, làm sao có thể làm ra những chuyện như vầy. Yêu sư phụ, còn muốn cùng nàng kết nghĩa phu thê...

Tội nghiệt. Đây chính là tội nghiệt... Đại tội bất dung!

Cõi lòng ngập tràn sợ hãi, Lăng Tiểu Ngư suýt tí nữa thì đã khụy hẳn xuống. May sao, có người đã dang tay ra níu giữ. 

"Sư phụ...".

Dành cho đồ nhi, hay đúng hơn là tướng công mình một ánh mắt thâm tình, Lăng Thanh Trúc dịu dàng bảo: "Tiểu Ngư Nhi, nếu đây là tội nghiệt, thiếp cam tâm tình nguyện cùng chàng gánh lấy".

"Hồ đồ!!".

Giận càng thêm giận, Cơ Thành Tử siết chặt bảo kiếm, nói mà như hét: "Lăng Thanh Trúc, ngươi đường đường là một vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn, là một vị lãnh tụ của chính giáo, làm ra loại sự tình này, ngươi lẽ nào không thấy hổ thẹn?!".

"Thẹn?".

Không như Lăng Tiểu Ngư, tận lúc này Lăng Thanh Trúc vẫn giữ được bình tĩnh. Nàng đáp trả: "Chưởng môn sư huynh, yêu một người thì có gì đáng phải hổ thẹn?".

"Yêu? Yêu chính đệ tử của mình?".

Cơ Thành Tử tiếp lời: "Lăng Thanh Trúc, ngươi lẽ nào không biết đó là bất luân?! Là tội nghiệt?!".

"Lăng Thanh Trúc, chẳng lẽ ngươi không sợ sẽ bị thế nhân khinh bỉ, người đời nguyền rủa?!".

Lăng Thanh Trúc nghe xong thì cúi đầu, chừng ngẩng lên mới hít nhẹ một hơi, hồi đáp: "Thế nhân khinh bỉ, người đời nguyền rủa, muội đúng rất sợ. Nhưng... Sư huynh, so với danh vọng, địa vị thì muội càng sợ bị cô độc dày vò hơn. Muội không muốn cả đời sống trong đau khổ, tiếc nuối...".

"Nói vậy là ngươi vẫn muốn cùng hắn kết thành đạo lữ?".

Lần này Lăng Thanh Trúc không đáp ngay. Nàng nhìn qua Lăng Tiểu Ngư rồi mới trả lời: "Sư huynh, muội và Tiểu Ngư Nhi thật lòng yêu nhau, cúi mong sư huynh thành toàn".

Chương 248: Cang kiếm đoạn hồn

Mắt nhắm rồi lại mở ra, Cơ Thành Tử cuối cùng đã hạ xuống quyết tâm.

"Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, các ngươi nếu đã kiên quyết như vậy... Thôi được, Cơ Thành Tử ta sẽ thành toàn cho các ngươi".

"Chưởng môn sư huynh, cảm tạ sư...".

Niềm vui chưa kịp nở đã vội úa tàn, Lăng Thanh Trúc nhìn kim quang đang toả ra từ Cang - thanh bảo kiếm, cũng là một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm mà Cơ Thành Tử nắm trong tay, thần tình đại biến. Nàng nhanh chóng kéo Lăng Tiểu Ngư cùng bỏ chạy. 

Chỉ là... các nàng chạy thoát được sao?

...

"Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, các ngươi một kẻ là sư một kẻ là đồ mà lại sinh lòng luyến ái... Thiên Kiếm Môn ta là danh môn, há có thể dung thứ chuyện này?".

"Để không thẹn với tổ sư gia, để không thẹn với chính giáo thiên hạ, hôm nay Cơ Thành Tử ta sẽ đích thân dọn đi đống nhơ bẩn này!".

"Ong!".

"Ong!".

Cang kiếm ngân lên, Cơ Thành Tử lập tức hoá thành một đạo kim quang đuổi theo. Dựa vào đạo hạnh thâm sâu của mình, chẳng mấy chốc mà hắn đã đuổi tới. 

Chắn trước lối đi, hắn nhanh tay ném ra bốn tấm phù lục, giăng thành đại trận. 

"Để ta xem các ngươi còn có thể chạy đi đâu!".

...

"Sư huynh, huynh thật muốn truy cùng giết tận?".

Đáp lại Lăng Thanh Trúc là một ánh mắt lạnh lùng, rất đỗi hà khắc: "Sư đồ luyến ái, đại tội bất dung".

Nói đoạn, Cơ Thành Tử dang cánh tay phải ra, ngón trỏ và ngón giữa hợp lại. 

Dưới sự thao túng của hắn, Cang cấp tốc bành trướng, hoá thành một thanh đại kiếm dài đến mấy mươi thước, khí thế kinh khủng vô cùng. 

Đứng trước uy áp của tiên kiếm, Lăng Thanh Trúc tự biết khó lòng cản nổi, cắn răng khẩn cầu: "Sư huynh, xin hãy niệm tình...".

"Pháp bất vị thân, nghĩa bất dung tình".

...

"Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, các ngươi chịu chết đi!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Cơ Thành Tử thì bên cạnh hắn, Cang cũng ngân lên chói tai, bắt đầu chém xuống. 

Hung hiểm cận kề, Lăng Thanh Trúc vội vàng bày ra phòng hộ, mang ra tất cả bổn sự của mình hòng chống đỡ.

Nhưng... 

Cái uy của tiên kiếm há lại là thứ mà con người có khả năng ngăn cản?

Lăng Thanh Trúc là tu sĩ chân nhân hậu kỳ, điều đó không giả, tuy nhiên, so với Cang - một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm - thì vẫn quá ư bé nhỏ. 
Thực tế, nó đã chứng minh điều đó. Sau một kiếm nọ, toàn bộ phòng hộ mà Lăng Thanh Trúc bày bố đều sụp đổ ngay. Riêng bản thân nàng, kết quả cũng chả khá hơn bao nhiêu...

...

"Sư phụ!".

"Sư phụ!".

"Khục khục...".

Lấy tay quẹt ngang miệng, Lăng Thanh Trúc gượng dậy trấn an: "Thiếp không sao".

"Sư phụ, nhưng người...".

Dạ bất nhẫn, Lăng Tiểu Ngư hai mắt rưng rưng, hướng Cơ Thành Tử quỳ sụp xuống.

"Chưởng môn sư bá, người muốn trừng phạt đệ tử thế nào đệ tử cũng cam nguyện, chỉ xin sư bá hãy tha cho sư phụ...".

"Tiểu Ngư Nhi, chàng...".

Lăng Thanh Trúc cảm động, cố ngăn dòng lệ. Nàng ngẩng đầu nhìn lên thương khung...

"Chưởng môn sư huynh, muội thân là sư phụ, chẳng những không thể hướng đạo cho đồ nhi mà còn nảy sinh tình ý, đẩy hắn vào chỗ bất luân... Tất cả tội nghiệt đều là do muội...".

"Sư huynh, muội cam nguyện gánh lấy mọi tội hình, chỉ khẩn xin sư huynh hãy lưu cho Tiểu Ngư Nhi một con đường sống".

"Sư phụ không được!".

Đang quỳ, Lăng Tiểu Ngư lập tức bật dậy: "Không phải do người, hết thảy đều là lỗi của đệ tử! Là đệ tử đã nảy sinh tà niệm!".

Ngước lên Cơ Thành Tử, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục khẩn cầu: "Chưởng môn sư bá, tội nghiệt là do đệ tử gây ra. Xin sư bá hãy trừng phạt một mình đệ tử!".
"Tiểu Ngư Nhi, không được...".

...

"Đủ rồi!". 

Sát ý nồng đậm, Cơ Thành Tử đưa ra phán quyết: "Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, đến nước này rồi mà các ngươi còn chưa biết hối cải...".

"Oan nghiệt... Đúng là oan nghiệt!".

"Ong!".

"Ong!".

Lại một lần nữa, Cang kiếm ngân lên.

Hoàng kim kiếm khí toả ra tứ phía, nó bắt đầu chuyển động. 

Kiếm thứ hai... chém xuống. 

...

So với lần trước thì một kiếm lần này có vẻ chậm rãi hơn, tuy nhiên, uy lực ẩn chứa thì... lớn hơn rất nhiều. ít nhất cũng phải gấp đôi. 

Cái chết, có lẽ chỉ còn là sớm muộn. 

Nhưng dù vậy, Lăng Thanh Trúc vẫn như cũ, muốn bảo hộ cho tướng công của mình. 

"Tiểu Ngư Nhi, thiếp xin lỗi...".

Lăng Thanh Trúc lưu lại một nụ cười yếu ớt rồi giơ tay gạt Lăng Tiểu Ngư ra, lao thẳng về phía tiên kiếm. 

"Đừng... g... g... g...!!".

...

Lăng Tiểu Ngư với tay nhưng đã muộn. Sư phụ hắn, nương tử của hắn, nàng đã đi rồi. 

Dưới Cang kiếm, thân xác nàng đã bị cắt thành trăm mảnh. Hồn phách của nàng, nó cũng vĩnh viễn tiêu tán...

Sững sờ... Chết lặng... Lăng Tiểu Ngư gục ngã trên đất...

Một đỗi sau, hắn mới bắt đầu di chuyển. Không phải đi mà là bò. Hắn bò trên đất, nhặt từng miếng thịt, từng mảnh vải còn sót lại của Lăng Thanh Trúc. Trong lúc lượm nhặt, miệng hắn không ngừng kêu gọi...

"Sư phụ... Sư phụ...".

"Sư phụ...".

"Sư phụ...".

Chương 249: Giằng xé

..

"Sư phụ...".

"Sư phụ...".

...

Hệt như bên trong huyễn cảnh, ngoài thực tại, Lăng Tiểu Ngư cũng đang không ngừng kêu gọi. Hai tiếng "sư phụ" cứ mãi được hắn lặp đi lặp lại, da diết liên hồi. Chẳng những thế, thần thái hắn, nó cũng y chang như vậy, vô cùng thống khổ...

Chứng kiến bộ dạng khác thường ấy của hắn, vốn vẫn luôn ngồi canh bên cạnh, Gia Gia liền biết đã xảy ra chuyện, bèn thông qua ý niệm thao túng tử tinh cầu, bắt đầu can thiệp vào quá trình tu luyện. Ý định của nó là muốn trước cưỡng chế, đem linh lực bên trong cơ thể Lăng Tiểu Ngư bình ổn lại rồi sau đó mới tính tiếp. 

May mắn, mọi thứ đều suông sẻ, chẳng có bất trắc gì xảy ra. Dẫu vậy, Gia Gia không dám nấn ná lâu, giúp Lăng Tiểu Ngư bình ổn xong liền sử dụng đạo thuật biến lớn. Trong hình hài thiếu nữ, nó ôm lấy Lăng Tiểu Ngư rồi phóng thẳng một mạch ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động. 

...

"Phù... ù...".

Nguy cơ đã qua, Gia Gia biến về hình dáng cũ, ngồi bệt trên đất mà thở phào. Liếc sang Lăng Tiểu Ngư đang hôn mê bên cạnh, nó âm thầm nghi hoặc: "Rốt cuộc Tiểu Ngư đã trải qua chuyện gì trong huyễn cảnh nhỉ?".

"Lúc nãy hắn đã liên tục hô gọi sư phụ, như vậy khẳng định có liên quan đến nữ nhân đáng sợ kia... Hmm... Lẽ nào trong huyễn cảnh hắn thấy mình bị nữ nhân kia đánh giết...".

Tự cho là phải, Gia Gia gật gù: "Hừm hừm... Chuyện rất có khả năng chính là như vậy. Bình thường ta cũng hay nằm mơ thấy bị nữ nhân kia đuổi giết, bộ dạng cũng rất giống Tiểu Ngư lúc nãy...".

"Chậc... Xem ra Tiểu Ngư đối với nữ nhân kia cũng có ác cảm. Ở trước mặt ta nói tốt cho nàng, hết thảy đều là bởi trong lòng khiếp sợ hung uy mà thôi... Aizz... Tiểu Ngư cũng thật đáng thương a...".

Suy diễn hàm hồ. Rõ ràng là suy diễn hàm hồ. Những gì mà Gia Gia đang nghĩ, nó vốn khác xa sự thật. Chỉ có điều... Đúng sai lúc này liệu có quan trọng lắm không?Lăng Tiểu Ngư, hắn nào còn lòng dạ đi để ý tới suy luận của Gia Gia. Sau khi hồi tỉnh, định thần xong thì Lăng Tiểu Ngư hắn đã lập tức đứng dậy rời đi. Mặc cho Gia Gia ở phía sau kêu gọi, từ đầu đến cuối hắn đều chẳng đáp lại dù chỉ một lời. 

Trong im lặng, hắn đã trốn chạy. Chân càng bươc càng nhanh, tâm càng nghĩ càng loạn, hắn chạy, chạy mãi, tận tới khi không còn đường để chạy thêm được nữa...

Dừng trước mỏm đá cheo leo nơi vách núi, Lăng Tiểu Ngư khụy xuống. Nấm tay siết chặt, hắn đấm mạnh xuống lớp đá trải dài bên dưới. Vừa đấm vừa nói:

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi là súc sinh! Là thứ súc sinh!".

"Lăng Tiểu Ngư! Ngươi chết đi! Chết đi!".

...

"Tại sao?!".

"Tại sao ngươi lại như vậy?! Đó là sư phụ của ngươi!"....

"Hức hức...".

Sau cùng, những giọt nước mắt cũng không kiềm được mà rơi xuống. Nếm vị mặn, Lăng Tiểu Ngư lại tiếp tục vung tay lên đá, bất kể hiện giờ nó đã rươm rướm máu me.

"Tại sao?!".

"Tại sao?!".

"Tại sao ngươi lại yêu chính sư phụ của mình...".

Lăng Tiểu Ngư, hắn không hiểu. Hắn không muốn tin đó là sự thật, rằng hắn đã yêu Lăng Thanh Trúc - sư phụ của mình. 

Nhưng... hắn biết... Những gì trong huyễn cảnh đã nói lên tất cả. Chúng là tấm gương phản chiếu tâm tư của hắn. Từ sâu trong tâm trí, Lăng Tiểu Ngư hắn thực đã mong được cùng ân sư kết thành đạo lữ...

Bất luân... Tội nghiệt... Tình yêu của hắn chính là như thế. Nó sẽ hủy hoại hắn, sẽ tổn hại đến sư phụ hắn. Tình yêu này, nó vốn không nên nảy sinh, không nên tồn tại...

Điều giáo sư môn, đạo nghĩa luân thường, Lăng Tiểu Ngư hắn phải đâu chưa học. Vậy thì tại sao? Vì cớ gì hắn lại như thế...

Thứ tình cảm bất luân này, rốt cuộc đã phát sinh từ bao giờ?

Bờ môi run run, đôi tay rỉ máu, Lăng Tiểu Ngư nhìn xuống bên dưới. Chợt, hắn nghĩ: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi nên chết đi".

Chương 250: Khiến Người Nghi Hoặc

Nơi vách núi cao, Lăng Tiểu Ngư thực đã định làm như vậy, sẽ tự mình kết liễu. Nhưng rồi, tại giây phút cuối, hắn bỗng từ bỏ. 

Vì sợ hãi?

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn không hề sợ hãi cái chết. Sở dĩ thoái lui, hết thảy đều bởi do một cái tên, một hình ảnh. Tại khoảnh khắc hắn toan xuống tay hủy hoại chính mình, hắn bất giác lại nhớ đến Lăng Ngọc Yến - người cô cô tội nghiệp vẫn đêm ngày dõi mắt trông mong hắn trở về...

Cả cuộc đời mình, Lăng Ngọc Yến đều đã hi sinh cho hắn. Tuổi thanh xuân vì hắn vùi chôn, mộng thiếu nữ vì hắn vứt bỏ, gần hai mươi năm lẻ bóng đơn côi, vào ra trông đợi... 

Thử hỏi, Lăng Tiểu Ngư hắn sao có thể nhẫn tâm làm vậy, tự kết liễu mạng sống của mình?

Hắn chết rồi thì Yến cô cô của hắn sẽ ra sao? Nàng liệu có chịu nổi cú sốc quá lớn này?

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn không thể chết. Hắn không có quyền làm như vậy. Mạng của hắn đâu phải chỉ thuộc riêng mỗi hắn. Nó còn là của Lăng Ngọc Yến nữa. 

...

"Yến cô cô...".

Cánh tay từ từ hạ xuống, Lăng Tiểu Ngư thốt lên trong nước mắt.

Đợi cho tâm tình đã phần nào lắng dịu, lúc này hắn mới lại hé môi: "Yến cô cô, tha lỗi cho Tiểu Ngư. Là Tiểu Ngư đã hồ đồ".

"Cô cô, người yên tâm. Tiểu Ngư sẽ không làm chuyện dại dột như vầy một lần nào nữa đâu".

Đó là một lời hứa. Với Lăng Ngọc Yến, cũng là với bản thân mình. Lăng Tiểu Ngư, hắn có vẻ đã thông suốt. Hay ít ra, lúc này là vậy. 

Còn mai sau?

Hãy để cho mai sau trả lời.

...

...
Kể từ sau hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư không còn tìm đến Phị Tinh Đới Nguyệt Động thêm một lần nào nữa. Huyền Âm Động? Lại càng không. Suốt cả ngày, từ sáng đến tối hắn chỉ nhốt mình trong phòng, chẳng buồn gặp ai. 

Mộng Kiều cũng tốt, Chu Đại Trù cũng được, mặc cho bọn họ mấy phen thăm hỏi, Lăng Tiểu Ngư đều một mực chối từ, quyết không gặp mặt. Lấy lý do bế quan tu luyện, hắn đã cự tuyệt tất cả. Và điều đó, nó đã khiến cho một vài người nghi hoặc. Ví như... Lăng Thanh Trúc chẳng hạn. 

Bên trong động Huyền Âm, Lăng Thanh Trúc nhìn Chu Đại Trù vừa trở về báo cáo, hỏi: "Chu tiểu tử, Tiểu Ngư Nhi thật đã nói như vậy?".

Nơi đối diện, Chu Đại Trù gật đầu khẳng định: "Lão nhân gia, con không có nói dối người đâu. Tiểu Ngư đúng là đã nói như vậy a".

"Thế ngươi có bảo hắn là ta đích thân yêu cầu không?".

"Có chứ." - Chu Đại Trù quả quyết - "Lão nhân gia, con đã nói rất rõ ràng với Tiểu Ngư rồi. Con bảo với hắn là lão nhân gia muốn gặp, nhưng hắn nói hắn đang trong giai đoạn tu luyện mấu chốt, có cảm ngộ gì đó nên tạm thời không thể phân tâm ra ngoài".

"Có cảm ngộ?" - Lăng Thanh Trúc nảy sinh ngờ vực - "Là cảm ngộ gì?".

Chu Đại Trù lắc đầu: "Lão nhân gia, cái đó con cũng không biết".

"Sao lại không biết? Chu tiểu tử ngươi với hắn xưa giờ chẳng phải đều rất thân thiết ư? Hầu như chuyện gì hai đứa các ngươi cũng đều chia sẻ với nhau a".

"Chu tiểu tử, ngươi có phải là đang giấu ta chuyện gì không?".
Một bộ oan khuất, Chu Đại Trù rất chi bất mãn: "Lão nhân gia, ăn có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy được đâu nha. Nói thế nào thì... Ui da!".

Đáng thương cho họ Chu, lời trong miệng còn chưa kịp ra hết đã bị người dùng bạo lực cắt ngang. Tay xoa mông, miệng xuýt xoa, hắn kháng nghị: "Lão nhân gia, người làm gì vậy? Sao tự dưng lại đạp vào mông con?".

"Hừ... Tự dưng?".

Lăng Thanh Trúc chả có tí dấu hiệu gì gọi là áy náy ăn năn, thay vào đó, thái độ của nàng càng ngang ngược hơn trước. 

"Chu tiểu tử, ngươi có tin chỉ cần ngươi phàn nàn thêm một tiếng nữa là cái mông của ngươi sẽ nát như tương luôn không?".

Kẻ đứng dưới hiên không thể không cúi đầu, phận làm đệ tử sao dám cãi ân sư, Chu Đại Trù rất biết điều thu liễm. Hắn cười giả lả. 

"Ha ha... Lão nhân gia, người nói gì vậy chứ? Đại Trù con là đệ tử bé nhỏ của người a. Con kính yêu lão nhân gia người không hết thì lấy đâu ra phàn nàn".

"Bớt nói nhảm".

Lăng Thanh Trúc đi thẳng vào đề: "Chu tiểu tử, ngươi nói mau. Rốt cuộc là Tiểu Ngư Nhi có chuyện gì?".

"Lão nhân gia, cái này... cái này con cũng không biết".

"Cái gì? Ngươi không biết?".

Liếc thấy ân sư có dấu hiệu hành hung, Chu Đại Trù vội thụt lùi, thanh âm gấp gáp: "Lão nhân gia, người đừng có đánh con, con thật sự là không biết. Con thề với trời, nếu con mà có nửa lời gian dối thì sẽ lập tức bị ngũ lôi oanh đỉnh, chết không toàn thây".

...

Đi qua bước lại, quan sât hồi lâu, rốt cuộc thì Lăng Thanh Trúc cũng mở lời: "Chu tiểu tử, ngươi thật là không biết?".

"Lão nhân gia, con thật là không biết. Con cũng giống như người, đang cảm thấy thắc mắc. Mấy hôm nay Tiểu Ngư đúng là có chút kỳ lạ. Con vốn muốn vào xem thử nhưng hắn đâu có cho...".

"Hừm... Cổ quái thật." - Lăng Thanh Trúc vân vê cằm, lẩm bẩm - "Mọi khi chỉ cần ta gọi thì bất kể có đang bận bịu gì Tiểu Ngư Nhi cũng đều gác lại mà chạy tới ngay, tại sao bây giờ, khi ta đã hai lần sai người truyền đạt nhưng hắn vẫn chưa chịu qua... Cảm ngộ? Rốt cuộc là cảm ngộ gì chứ?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau