TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 241 - Chương 245

Chương 241: Dò xét (2)

"Thanh Trúc, muội đã trực tiếp giao đấu với Đồ Tam Nương, thực lực nàng ta tới đâu muội hẳn ít nhiều cũng phỏng đoán được?".

Lăng Thanh Trúc không thấy có gì cần phải che giấu, thành thật gật đầu.

"Bổn sự của Đồ Tam Nương thật sự rất lớn, thiết nghĩ so với Âm Thiên Chiếu năm đó cũng chẳng hề thua kém".

"Vậy, thời điểm cùng muội giao đấu, Đồ Tam Nương có nhắc gì đến cừu hận năm xưa, hoặc là mục đích gì đó hay không?" Cơ Thành Tử tiếp tục dò hỏi.

Và Lăng Thanh Trúc, nàng cũng tiếp tục gật đầu.

"Nàng ta có nhắc. Nàng nói sẽ báo thù cho phu quân, cho những môn nhân của Huyết Linh Tông từng bị chúng ta giết chết. Nàng còn nói...".

"Thanh Trúc, nàng còn nói gì?".

Ngó nghiêng đổi sang nhìn thẳng, Lăng Thanh Trúc nói tiếp những lời còn dang dở: "... Nàng còn nói chuyện năm đó, hết thảy đều là do có kẻ âm mưu thao túng, lợi dụng sức mạnh của chính tà lưỡng đạo mà nhổ bỏ Huyết Linh Tông. Nàng nói chúng ta đã bị người xỏ mũi dắt đi".

"Chúng ta bị người xỏ mũi dắt đi?".

Cơ Thành Tử lắc đầu: "Thanh Trúc sư muội, lời nói của yêu ma muội cũng tin sao?".

"Năm đó Huyết Linh Tông làm đủ chuyện ác, nguy hại đến bách tính thương sinh. Bởi không muốn thấy cảnh sinh linh đồ thán nên chính giáo ta mới phải liên kết với thế lực tà đạo, cùng nhau hợp lực diệt đi cái hoạ Âm Thiên Chiếu".

"Nếu đấy là một âm mưu, vậy thì kẻ chủ mưu là ai? Trên thế gian này, kẻ nào lại có bản lãnh lớn tới như thế? Có thể cùng lúc thao túng được lục đại tông môn, điều khiển được chính tà lưỡng đạo?".

"Thanh Trúc sư muội, năm đó chính muội cũng đã tận mắt thấy, chính tai nghe được. Những việc ác mà Huyết Linh Tông đã làm, con số há đâu lại ít? Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, Âm Phong Cốc, Bái Nguyệt Giáo, có tông môn nào không từng bị Huyết Linh Tông gieo rắc tai ương?".

Nhớ lại chuyện xưa, thần sắc Lăng Thanh Trúc không khỏi trở nên buồn bã.

"Chưởng môn sư huynh nói phải, tội ác mà Huyết Linh Tông gây ra đích xác là rất nhiều. Năm đó Dương sư huynh cũng là bị bọn họ hạ độc thủ...".

"Haizz... Thất phu vô tội, hoài bích có tội. Thật không nghĩ chỉ vì muốn đoạt lấy Xích Diệm Kiếm của Dương sư huynh mà Huyết Linh Tông bọn họ lại ra tay tàn độc tới như vậy".Đồng cảm, ngồi ở ghế đối diện, Cơ Thành Tử cũng ra vẻ sầu thương: "Dương sư đệ thiên tư hơn người, vốn dĩ có thể trở thành một cây đại thụ của Thiên Kiếm Môn. Thật chẳng ngờ đệ ấy lại ra đi quá sớm...".

"Phải. Huynh ấy đúng là đã ra đi quá sớm. Không chỉ huynh ấy, đến cả Xích Diệm cũng hoàn toàn biệt tăm...".

"Người còn kiếm còn, người mất kiếm mất, âu cũng là định số. Thanh Trúc, ta biết quan hệ của muội và Dương sư đệ rất tốt, nhưng ta mong muội cũng đừng suy nghĩ quá nhiều".

"Cảm ơn sư huynh quan tâm, muội vẫn ổn. Thực ra muội chỉ là đột nhiên thắc mắc một chút thôi".

Lăng Thanh Trúc nói ra: "Sư huynh, Xích Diệm là bị Huyết Linh Tông đoạt mất, thế nhưng ngày đó, khi lục soát toàn bộ Huyết Linh Tông cũng không thể tìm ra nó. Chuyện này thật có hơi kỳ lạ".

"Sư muội, muội quên Huyết Linh Tông vẫn còn một con cá lọt lưới sao?".

"À...".

Lăng Thanh Trúc đưa tay vỗ trán, cười tự giễu: "Sư huynh thấy đấy, muội già quá nên đâm ra lú lẫn mất rồi. Rõ ràng mới chạm trán Đồ Tam Nương mà giờ đã quên béng sự tồn tại của nàng ta".

"Hẳn sư muội đã lo nghĩ nhiều"....

Trong đêm tối, cuộc trò chuyện cứ vậy mà tiếp diễn. Câu chữ rất nhiều nhưng nội dung thì chỉ có một, toàn bộ đều xoay quanh một người: Đồ Tam Nương. 

Nàng ta lợi hại ra sao? Mưu đồ là gì? Kế hoạch báo thù sẽ được nàng triển khai thế nào? Mục tiêu đầu tiên mà nàng nhắm tới là ở đâu, tông môn nào? Tất thảy đều được Cơ Thành Tử và Lăng Thanh Trúc đem ra thảo luận. Chừng khi đêm đã sắp tàn, vấn đề đã đại khái được hình dung, lúc này Lăng Thanh Trúc mới lên tiếng cáo từ.

"Chưởng môn sư huynh, thương tích trong người muội hiện còn chưa khỏi, tạm thời không thể trợ giúp gì được. Mọi chuyện trông cậy vào sư huynh".

Đứng lên đưa tiễn, Cơ Thành Tử trấn an: "Sư muội cứ yên tâm. Mọi chuyện cứ giao lại cho ta, sư muội hãy tập trung tịnh dưỡng. Ngày mai đợi ta cùng các vị sư đệ, sư muội thảo luận xong, chúng ta sẽ qua Trúc Kiếm Phong giúp muội hoá giải huyết độc".

"Vậy muội xin đa tạ trước".

"Đều là đồng môn, sư muội đừng khách khí".

"Được rồi, để ta tiễn muội".

...

Một lúc sau, từ Kim Kiếm Phong, một thân ảnh bay lên, hướng thẳng về Trúc Kiếm Phong. 

Đang phi hành dĩ nhiên là Lăng Thanh Trúc. Khác với ban nãy, ở phòng Cơ Thành Tử, ánh mắt nàng lúc này bỗng trở nên thâm thúy vô cùng. Một sự suy tư rất chi nồng đậm. 

Trong âm thầm, nàng nghĩ...

"Xin lỗi sư huynh. Ta cũng rất muốn tin huynh, nhưng... chuyện năm đó quả thực có không ít điểm đáng ngờ".

"Những gì huynh nói là đúng hay những lời của Đồ Tam Nương mới là thật, ta nghĩ ta cần phải tự mình điều tra một chuyến".

Chương 242: Si

Ba ngày sau. 

Đỉnh Trúc Kiếm, hậu sơn... 

Tại một nơi vắng người qua lại, dưới tàn cây, hiện có một thanh niên đang ngồi, tư thế lẫn thần thái đều có phần quái lạ. Theo nghĩa nào đó. 

Một chân co, một chân duỗi, người thanh niên nọ tựa lưng vào gốc cây, tay nâng trâm ngọc, hai mắt nhìn chằm, miệng cứ chốc chốc lại nở ra một nụ cười khó hiểu... Như vậy còn chưa đủ lạ?

Quá kỳ lạ là khác. Chí ít thì Gia Gia, nó cảm thấy như vậy. 

Sau cả buổi trời hái hoa bắt bướm, rồi quan sát bộ dạng thất thần của Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia rốt cuộc đã không nhịn nổi hiếu kì. Nó gãi đầu suy tư, thay vì chạy tới hỏi thì lại đưa tay nhặt lên một viên đá nhỏ. 

Mắt một bên nhắm một bên mở, nó cầm viên đá đưa ra đưa vào mấy bận, kế đấy thì bất ngờ ném đi. 

Phốc!

"A....!".

Ngay lập tức, một tiếng kêu đau liền cất lên. 

Miệng xuýt xoa, tay giữ trán, Lăng Tiểu Ngư lia mắt về phía hung thủ đã vừa dùng đá chọi mình, cau mày: "Gia Gia, ngươi làm gì vậy? Sao tự dưng lại lấy đá ném ta?".

Khuôn mặt chả có tí gì gọi là ăn năn hối lỗi, Gia Gia hỏi ngược: "Tiểu Ngư, ngươi biết là ta ném à?".

"Ngươi ở ngay đó, ta sao có thể không biết".

"Ngươi biết, thế sao ngươi không tránh?".

"Thì tại ta...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư vẫn đang tìm lời thì tiếng Gia Gia đã lần nữa truyền tới: "Tiểu Ngư, ngươi có phải đã bị trúng tà thuật gì rồi không?".

"Tà thuật? Ta trúng tà thuật gì chứ?".

"Không có? Vậy tại sao sau khi trở về thì ngươi lại trở nên kỳ lạ như thế?".

"Ta kỳ lạ?".

"Ừ." - Gia Gia gật đầu - "Rất kỳ lạ".

Nó nói rõ hơn: "Giống như vừa rồi nè. Tiểu Ngư ngươi tự dưng ngồi đờ ra, giơ mãi cây trâm trước mặt, chốc chốc lại cười... Bộ dạng của ngươi y chang như một kẻ đần độn vậy".Nhấc chân tiến sát, Gia Gia chăm chú vào cây trâm ngũ sắc mà Lăng Tiểu Ngư đang cầm, đặt nghi vấn: "Tiểu Ngư, bộ cây trâm này có gì đặc biệt hả? Nó có phải là một pháp bảo rất lợi hại không?".

Họ Lăng lắc đầu: "Gia Gia, đây không phải pháp bảo. Nó chỉ là một cây trâm ngọc bình thường mà ta mua ở chốn thế tục thôi".

"Có thật chỉ là một cây trâm bình thường không?".

Đối với chuyện này, Gia Gia thực hoài nghi lắm. 

Nếu đó chỉ là một cây trâm bình thường thì tại sao lại khiến Lăng Tiểu Ngư thành ra như vậy? Cứ mỗi lần ngắm xem là lại thất thần đờ đẫn?

Nhất định phải có bí mật nào đấy!

Dạ đánh chủ ý, Gia Gia nặn ra một nụ cười thân thiết: "Hì... Tiểu Ngư à, ngươi cho ta mượn cầm xem một lúc nhé? Ta thấy cây trâm này rất đẹp...".

"Cái này...".

Lăng Tiểu Ngư hơi đắn đo, nhưng rồi cũng thuận tình. Hắn giao ra Huyễn Mộng, không quên dặn: "Gia Gia, đây chỉ là phàm vật, rất dễ hư hỏng. Ngươi nhớ cẩn thận một chút".

"Biết rồi biết rồi".

Gia Gia xua tay, tiếp nhận cây trâm xong thì liền tiến hành nghiên cứu. 

Một đỗi sau.Tra đã tra, xét cũng đã xét, tuy nhiên kết quả...

"Sao lại chẳng phát hiện được gì thế nhỉ? Kỳ quái thật...". 

Nếu nói lúc này trong lòng Gia Gia không có tí thất vọng nào thì đấy là nói dối. Trên thực tế, nó đã hụt hẫng. Vốn nó nghĩ cây trâm phải tồn tại điểm gì đặc biệt kia.

...

"Gia Gia, ngươi xem xong chưa?".

"Được" người nhắc nhở, Gia Gia công khai biểu thị bất mãn. Nó đem Huyễn Mộng dúi vào tay Lăng Tiểu Ngư, bĩu môi: "Trả nè trả nè... Hứ, làm như ta sẽ nuốt mất nó ấy".

"Gia Gia...".

Họ Lăng ngượng ngùng biện minh: "Cây trâm này đối với ta rất quan trọng. Ta định vài ngày nữa sẽ đem tặng cho sư phụ, thế nên...".

Chẳng buồn bận tâm đến vế sau, Gia Gia chen ngang: "Tiểu Ngư, ý ngươi là nữ nhân có cặp mắt đáng sợ kia?".

"Gia Gia, sư phụ ta không có đáng sợ. Người rất tốt".

"Nàng ta mà tốt...".

Gia Gia như cũ vẫn bảo lưu thành kiến. Nó thắc mắc: "Tiểu Ngư, ngươi làm ta không hiểu gì hết a. Rõ ràng ta thấy ngươi rất thích cây trâm này, giờ lại định đem nó tặng cho sư phụ...".

"Có cái gì mà khó hiểu. Sắp tới là sinh thần của sư phụ, ta đem cây trâm này làm quà vốn rất thích hợp".

"Ta thì không thấy thích hợp ở chỗ nào cả. Ta cá sư phụ ngươi sẽ không thích nó đâu... Ui da!".

"Tiểu Ngư, sao ngươi lại gõ đầu ta?".

Học theo bộ dáng của Gia Gia ban nãy, Lăng Tiểu Ngư hỏi ngược: "Ngươi biết là ta đánh sao?".

"Đương nhiên là biết!".

"Ngươi đã biết thế sao còn không tránh?".

Gia Gia: "...".

Chương 243: Thầm Nguyện

Những ngày tiếp theo, cuộc sống ở Thiên Kiếm Môn cũng không có quá nhiều khác biệt, trừ bỏ mối lo Đồ Tam Nương của các vị cao tầng ra thì mọi thứ vẫn bình thường. Tất cả sinh hoạt đều diễn ra giống y như trước. 

Quãng thời gian này, Lăng Thanh Trúc đã chuyên tâm điều trị, ra sức đem huyết độc của Huyết Ảnh Tu La Công hoá giải hoàn toàn. Trợ giúp nàng, tất nhiên không thể nào là Lăng Tiểu Ngư được nữa. Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bọn họ mới là những người tiêu tốn chân nguyên để điều trị. 

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa trong quá trình trị liệu này Lăng Tiểu Ngư đã chẳng hỗ trợ được gì. Ít nhất, mỗi ngày hắn đều tới trông nom Lăng Thanh Trúc, tình nguyện để nàng sai sử...

Nửa tháng, có khi ban ngày, cũng có lúc đêm tối, Lăng Tiểu Ngư đã thường xuyên ghé qua Huyền Âm Động của ân sư. Và dám cá, số lần ghé thăm sẽ còn nối dài hơn nữa nếu như Lăng Thanh Trúc không mở lời trách cứ. 

Ngồi trên chiếc ghế đá đơn sơ, Lăng Thanh Trúc cầm một miếng trái cây, vừa ăn vừa nói: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi suốt ngày chạy tới đây như vậy thật không tốt đâu. Ta sẽ phiền lòng a".

"Sư phụ, có phải đệ tử chăm sóc cho người không được tốt?".

"Không." - Lăng Thanh Trúc lắc đầu - "Hoàn toàn trái lại, tiểu tử ngươi chăm sóc cho ta rất tốt. Cực kỳ tốt. Nhưng mà...".

"Tiểu Ngư Nhi, tu luyện cũng là nghĩa vụ cần làm. Tiểu tử ngươi nên tập trung vào tu luyện vẫn tốt hơn là cứ lãng phí thời gian lui tới động Huyền Âm này của ta".

Dang rộng hai tay, Lăng Thanh Trúc bảo: "Tiểu tử ngươi thấy đấy, tình trạng của ta bây giờ đã tốt lắm rồi, huyết độc trong người cũng đã gần như được loại bỏ hết. Ta hiện đã có thể tự lo cho mình được a".

Thu tay lại, nàng chân thành khuyên nhủ: "Với tư chất trung phẩm linh căn của mình mà ngươi có thể đạt tới thành tựu như hôm nay, đó thật sự là một điều đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, đạo hải vô nhai, kẻ tu đạo không tiến tất lùi, tiểu tử ngươi đừng nên chểnh mảng...".

...

"Trong mấy đứa đồ đệ của ta, tiểu tử ngươi là người làm ta bận tâm nhất. Thú thực nhiều lúc ta cũng chẳng tài nào lý giải nổi. Nhưng, Tiểu Ngư Nhi, ta có lòng tin ngươi không phải kẻ tầm thường. Tương lai, tiểu tử ngươi nhất định sẽ trở thành một cây đại thụ của Trúc Kiếm Phong, của Thiên Kiếm Môn ta".

Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư càng nghe ân sư nói thì trong lòng càng ngượng. Hắn cúi đầu, cử chỉ điệu thấp: "Sư phụ, người có phải là hơi quá lời rồi không. Người cũng biết là tư chất của đệ tử không được cao...".

"Hừm... Tư chất thấp thì sao?".

Lăng Thanh Trúc chẳng cho là đúng: "Tiểu Ngư Nhi, kẻ khác có thể chê bai dè bĩu ngươi nhưng ngươi không được phép tự xem thường chính mình. Đạo hải vô nhai, cần lệ vi chu. Ta tin chỉ cần ngươi tiếp tục kiên trì, cánh cửa chân nhân sớm muộn gì cũng sẽ vượt qua được".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc lấy từ giới chỉ ra một chiếc lọ nhỏ màu xanh nhạt đưa qua cho đồ nhi."Sư phụ, đây là?".

"Mở ra xem đi".

Lăng Tiểu Ngư ngoan ngoãn làm theo, đem nút lọ mở ra. 

"Cái này...".

"Sư phụ, đây... lẽ nào là Tiềm Long Chân Thủy?".

"Đích xác là Tiềm Long Chân Thủy".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu tử ngươi đối với y dược ít nhiều cũng có kiến thức, thiết nghĩ tự biết nên sử dụng Tiềm Long Chân Thủy này thế nào".

"Sư phụ, Tiềm Long Chân Thủy này... nó quá quý giá. Đệ tử...".

Ngó thấy Lăng Tiểu Ngư tính từ chối, Lăng Thanh Trúc liền làm mặt lạnh: "Sao? Tiểu tử ngươi không nhận?"."Tốt thôi. Đưa Tiềm Long Chân Thủy lại cho ta, về sau đừng tới đây làm phiền ta nữa".

"Sư phụ...". 

"Nhận hay không nhận?".

Trước thái độ lạnh nhạt, dứt khoát của ân sư, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc chỉ có thể thuận tình nghe theo. Hắn cũng không muốn làm nàng phải tức giận. 

"Sư phụ, vậy... đệ tử cảm tạ người".

"Phải vậy chứ".

Khuôn mặt hoà hoãn lại, Lăng Thanh Trúc che miệng ngáp dài, rồi bảo: "Tiểu Ngư Nhi, cũng muộn rồi, ngươi về nghỉ đi".

"Vâng. Sư phụ, người cũng nghỉ ngơi sớm".

"Biết rồi biết rồi. Bây giờ ta đi nghỉ luôn đây".

...

Quả như lời mình, đợi cho đồ nhi bước ra khỏi động phủ thì Lăng Thanh Trúc cũng liền tìm đến bên bệ đá, ngả lưng nằm ngủ. Trong khi đó, đệ tử của nàng, hắn lại không tài nào chợp mắt được. Suốt cả đêm hắn chỉ nằm trên giường nhìn ngắm. Có hai món đồ: Một là Huyễn Mộng - cây trâm ngũ sắc mua được ở Ngọc Hà trấn; còn hai... Nó là một chiếc lọ nhỏ màu xanh nhạt.

Thỉnh thoảng, hắn thầm tự nói với mình...

"Sư phụ, đệ tử nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của người".

"Cảnh giới chân nhân, đệ tử chắc chắn sẽ mau chóng đạt đến...".

Chương 244: Huyễn Cảnh

Sau hôm ấy, Lăng Tiểu Ngư đã không còn đến Huyền Âm Động của sư phụ mình nữa. Vâng theo lời nàng, hắn bắt đầu chuyên tâm vào việc tu hành hòng có thể sớm ngày chạm tới cánh cửa chân nhân. 

Để tối ưu hoá hiệu quả, giống như trước đây, hắn lần nữa tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động...

... 

Trải qua hai hôm tu luyện nhọc nhằn, tới hôm thứ ba, cũng chính là hôm nay, Lăng Tiểu Ngư đã thay đổi, quyết định không ngồi ở cửa động thứ hai của Phị Tịnh Đới Nguyệt Động nữa. Thay vào đó, hắn sẽ bước sang không gian cửa động thứ ba. 

Ngông cuồng? Liều mạng?

Thật ra thì hắn có trợ giúp cả đấy.

Đứng trước kết giới cửa động thứ ba, trong bộ đồ màu trắng với thân hình bé bé xinh xinh, Gia Gia dặn: "Tiểu Ngư, đối với tử tinh cầu ta cũng chỉ mới thao túng được một chút thôi, vì vậy nên sẽ không thể hỗ trợ ngươi một cách triệt để được. Ta chỉ có thể dùng tử tinh cầu để loại bỏ áp lực nghiền ép của cửa động thứ ba, còn về những huyễn cảnh thì ngươi phải tự mình vượt qua".

"Gia Gia, ta biết rồi".

"E hèm... Tiểu Ngư, ta hỏi lần cuối nhé. Ngươi thực vẫn muốn tiến qua bên kia?".

Rất quả quyết, Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Gia Gia, ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Không gian cửa động thứ ba sẽ giúp ta đẩy nhanh tiến độ tu luyện gấp bội lần".

"Nhưng mà sẽ nguy hiểm hơn a".

Gia Gia khuyên nhủ: "Tiểu Ngư, hay là ngươi đợi tiến vào vấn đỉnh hậu kỳ rồi hẳn đi qua bên đó".

Lăng Tiểu Ngư cúi xuống nhìn, ánh mắt cảm kích nhưng vẫn kiên trì ý định: "Gia Gia, ta biết ngươi lo cho ta. Chỉ là... ta muốn sớm ngày đạt tới cảnh giới chân nhân nhất có thể".

...

"Aizz...".

Cố khuyên mà không được, Gia Gia rốt cuộc đành thuận theo. 

"Thôi được rồi, nghe ngươi vậy".

"Dù sao nếu ngươi gặp nguy hiểm thì vẫn còn có Gia Gia ta bên cạnh. Ta chắc chắn sẽ cứu được ngươi thôi".

Mái tóc vàng đung đưa mấy lượt, Gia Gia đặt tay ở sau lưng, làm ra điệu bộ cao nhân tiến lên hai bước. Nó lấy từ trong túi áo ra một món đồ vật tròn tròn, có màu tím nhạt. Đích thị viên tử tinh cầu màu nhiệm thuở nào. 

Nâng lên viên cầu màu tím, nó tập trung thần niệm, thao túng hòng hoá giải áp lực nghiền ép của Phị Tinh Đới Nguyệt Động. ...

Lát sau. 

Công việc hoàn tất, Gia Gia xoay đầu lại bảo với người đứng phía sau: "Xong rồi. Bây giờ ngươi có thể tiến qua bên đó để tu luyện".

"Gia Gia, cảm ơn ngươi".

Hít sâu một hơi, với thần tình ngưng trọng, Lăng Tiểu Ngư nhấc chân bước tới...

...

"Số linh khí này... quả nhiên rất nồng đậm." Sau kết giới thứ ba, Lăng Tiểu Ngư thoáng cảm nhận rồi nhận xét. 

Gần như lập tức, Gia Gia cũng chen vào: "Chưa đâu. Ở bên kia, chỗ ta ngủ linh khí mới nhiều. So với ở đây thì phải gấp hai gấp ba đấy".

"Ta biết. Có điều hiện tại ta vẫn chưa có bổn sự tiến qua bên đó".

Nói gì Lăng Tiểu Ngư hắn, ngay đến sư phụ hắn còn chẳng thể làm được nữa là. 

"Trước mắt, với ta thì không gian cửa động thứ ba này thôi cũng tốt rồi".
Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ, nghĩ xong thì liền ngồi xuống, chuẩn bị vận hành pháp quyết của Trường Sinh Tiên Thuật để thổ nạp. Trước khi tu luyện, hắn không quên dặn hờ:

"Gia Gia, trong quá trình ta tu luyện, nếu thấy ta có biểu hiện bất ổn, mất đi kiểm soát thì hãy lập tức đem ta ra khỏi động".

"Ừm." - Gia Gia gật đầu - "Ta biết rồi".

"Vậy nhờ ngươi".

Nói đoạn, họ Lăng khép hờ đôi mắt, bắt đầu tu luyện...

...

Trong một khắc đầu, mọi thứ đều suông sẻ, chẳng có áp lực hay huyễn cảnh nào phát sinh. Tuy nhiên, bước sang khắc thứ hai thì câu chuyện đã khác. 

Áp lực nghiền ép đúng là đã bị tử tinh cầu của Gia Gia tạm vô hiệu hoá, nhưng huyễn cảnh, nó lại không phải thứ chịu nhân nhượng tránh lui. Trên thực tế, nó đã xảy ra. Ngay bên trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư. 

Trái với những gì Gia Gia đang thấy - không gian cửa động thứ ba với linh khí nồng đậm, khung cảnh hiện ra trước mắt Lăng Tiểu Ngư lại là một khoảng trời khác. Đẹp đẽ hơn rất nhiều. 

...

"Ủa? Ở đây là đâu? Ta tại sao lại ở đây?".

Bên trong một tiểu cốc, trên thảm cỏ xanh, Lăng Tiểu Ngư đang đứng nghi hoặc về sự hiện diện của mình thì từ phía sau, một giọng vui vẻ chợt cất lên: "Đầu gỗ".

Nghe gọi, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng xoay người lại. Chừng nhận ra chân dung kẻ nọ, hắn mới hỏi: "Tiểu Linh, là ngươi?".

"Không phải ta thì còn ai? Chẳng phải chính ngươi đã hẹn ta ra đây sao?".

"Ta hẹn ngươi?".

"Ê, bộ mặt ngươi như vậy là sao? Thái độ gì đấy?".

"Ta...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang tìm lời thì Âm Tiểu Linh đã áp sát. Rất bạo dạn, nàng nắm lấy tay hắn, rồi kéo đi.

Chương 245: Thành hôn

"Tiểu Linh, ngươi dẫn ta đi đâu vậy?".

"Tiểu Linh?".

"Tiểu...".

"Tiểu cái gì mà Tiểu".

Sau mấy bận họ Lăng hô gọi, Âm Tiểu Linh rốt cuộc cũng dừng chân. Nàng nói: "Tiểu Ngư, hai chúng ta đã sắp thành thân rồi. Từ bây giờ chàng nên tập gọi thiếp là nương tử đi là vừa".

"Thành thân? Chúng ta?".

Lăng Tiểu Ngư càng thêm mờ mịt. Hắn không nhớ mình với cô gái trước mặt đây có hứa hẹn gì. 

"Tiểu Linh, ngươi đừng đùa nữa. Chúng ta... sao có thể chứ...".

"Cái gì? Tiểu Ngư, chàng...".

Dường như bị mấy lời vô tâm của Lăng Tiểu Ngư chọc tức, Âm Tiểu Linh hung hăng vươn tay ra nắm lấy một trong hai cái tai của hắn, chỉ về phía trước mà rằng: "Đùa? Ai rảnh mà đùa với chàng hả? Chàng nhìn đi".

"Tiểu Linh, ngươi muốn ta nhìn cái...".

Lăng Tiểu Ngư nói đến đấy thì câm lặng. Trước mặt hắn, theo hướng Âm Tiểu Linh chỉ, cảnh tượng chả biết đã thay đổi tự bao giờ.

Nếu như ban nãy là một tiểu cốc vô danh nào đấy thì hiện tại, nơi mà Lăng Tiểu Ngư hắn đang đứng lại là một sảnh đường hoa lệ, sắc đỏ giăng phủ khắp nơi.

Nhìn những chữ "Hỷ" ghép đôi dán quanh bốn phía sảnh đường, rồi lại nhìn bộ y phục tân lang khoác ở trên người mình, Lăng Tiểu Ngư đầu to như cái đấu: "Đây... đây là chuyện gì? Ta tại sao lại...".

"Tiểu Ngư... À không, phải là tướng công mới đúng".

Đứng kế bên, cũng trong bộ hỷ y màu đỏ, đầu đội khăn trùm, Âm Tiểu Linh nói tiếp: "Tướng công, hôm nay chính là ngày thành thân của thiếp và chàng. Tất cả mọi người đều đang có mặt ở đây để chúc phúc cho chúng ta".

"Mọi người?".

"Ừm. Tất cả mọi người".

Như để phụ hoạ với lời Âm Tiểu Linh, một giọng nói quen thuộc cất lên: "Tiểu Ngư".

Ngó sang người vừa gọi tên mình, Lăng Tiểu Ngư ngạc nhiên: "Yến cô cô, sao cô cô lại ở đây?".

"Đứa trẻ này, nói cái gì vậy..." - Lăng Ngọc Yến trách yêu - "Hôm nay là ngày đại hỷ của con, thân là cô cô, ta sao có thể vắng mặt được".

"Yến cô cô, nhưng mà con...".

"Thôi nào. Tiểu Ngư, giờ lành tới rồi. Con với Tiểu Linh mau qua bái đường đi".

"Yến cô cô, con...".

Chả buồn bận tâm đến vẻ mặt hoang mang của cháu trai mình, Lăng Ngọc Yến cầm lấy tay hắn kéo đi. 

...
Lăng Tiểu Ngư càng đi, trong đáy mắt hắn, những gương mặt thân quen càng hiện rõ. Nào Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, đủ cả. Thậm chí đến những kẻ Lăng Tiểu Ngư hắn không mấy ưa là Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên cũng đều có mặt. Thật đông vui vô cùng. 

Thế nhưng...

"Sư phụ... Sư phụ đâu? Người không có ở đây".

Dạ bất giác lo lắng, Lăng Tiểu Ngư chụp lấy tay Chu Đại Trù, hỏi: "Đại Trù sư huynh, sư phụ đâu?".

"Lão nhân gia?".

Chu Đại Trù cười bảo: "Tiểu Ngư, bộ ngươi quên rồi hả? Lão nhân gia hiện vẫn còn đang bế quan a".

"Sư phụ bế quan...".

"Được rồi Tiểu Ngư, ngươi đừng có lề mề nữa. Tân nương đang đợi kìa".

"Đại Trù sư huynh, chuyện ta thành thân...".

"Muốn hỏi gì thì hãy để sau hãy hỏi. Bái đường trước đã".

...

Hết người này lôi đến kẻ kia kéo, Lăng Tiểu Ngư dẫu muốn cũng khó lòng từ chối được. Tất cả mọi người, ai nấy cũng đều khẳng định về cuộc hôn nhân này. Nó là sự thật. 

Thế nhưng...

"Vì sao ta lại cứ thấy nó mơ hồ? Trong lòng ta dường như cũng chẳng được vui...".

...
Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang âm thầm tự vấn thì bên cạnh, một bàn tay đưa ra giật nhẹ tay áo hắn. Là của Âm Tiểu Linh. 

"Tướng công, bái đường".

"Ta...". 

Thoạt đầu Lăng Tiểu Ngư tính từ chối, nhưng khi nhìn đến vẻ mặt chờ mong của mọi người, và nhất là ánh mắt trông đợi của Lăng Ngọc Yến, hắn đành đổi ý, miễn cưỡng cúi đầu. 

Chờ hắn bái xong bái thứ nhất, Cơ Thành Tử - người chủ trì hôn lễ - lúc này mới hô tiếp.

"Nhị bái cao đường".

...

"Phu thê giao bái".

Và một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư khom người. Bên cạnh hắn, Âm Tiểu Linh cũng làm tương tự. 

"Lễ thành".

...

...

"Tiểu Ngư, chúc mừng đệ".

"Chúc mừng ngươi, lục sư đệ".

Nối tiếp Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn, Dương Tiểu Ngọc cũng bước tới, mỉm cười nâng lên ly rượu: "Tiểu Ngư, chúc mừng ngươi".

"Hảo huynh đệ!".

Từ góc nào chả rõ, khi thanh âm Dương Tiểu Ngọc vừa lắng xuống thì giọng Chu Đại Trù đã liền vang lên. Tay trái cầm bình rượu, tay phải giữ đùi gà, hắn cười ha hả: "Chúc mừng ngươi cưới được một thê tử xinh đẹp! Chúng ta cạn ly nào!".

"Ực...".

...

"Khà... à... Rượu ngon!".

"Ế... Tiểu Ngư, ngươi sao còn chưa uống? Uống đi chứ".

Trước sự thúc ép của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư miễn cưỡng uống cạn ly rượu trong tay. 

"Tốt! Ha ha ha... Hảo huynh đệ, chúng ta cạn thêm một ly nữa!".

"Ực...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau