TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Nổi hứng đánh người

Phần vì thời gian đã chậm trễ nhiều so với dự tính, phần bởi huyết độc trong người vẫn chưa được hoá giải một cách triệt để nên trên đường trở về, Lăng Thanh Trúc đã chẳng la cà thêm chỗ nào nữa.

Tất nhiên, suốt quãng thời gian độn quang phi hành ấy, sư đồ họ Lăng cũng có dăm bảy bận chạm mặt với những tu sĩ khác. Chính giáo có, tà đạo cũng có. Nhưng bất kể là ai, người thuộc phe nào thì đều không dám tới gây phiền toái. 

Đánh chủ ý lên một vị chân nhân cảnh hậu kỳ? Bọn họ đâu có điên. Trừ phi là vị chân nhân hậu kỳ này đang bị trọng thương thì mặc may mới có kẻ lớn gan làm bừa. 

Chỉ là... Lăng Thanh Trúc, nàng đang bị trọng thương sao?

Hôm nay đâu phải hôm qua. Ba tháng trước Lăng Thanh Trúc đúng thật vô lực, nhưng còn bây giờ... Đừng nói một tên, kể cả có là một tá chân nhân sơ kỳ, trung kỳ gộp lại nàng cũng đủ tự tin chém phát chết luôn đấy.

Muốn đánh chủ ý lên nàng ư? Cứ tự nhiên. Chỉ cần không phải loại yêu nghiệt như Đồ Tam Nương thì Lăng Thanh Trúc nàng đều sẽ tình nguyện đón tiếp. 

...

"Haizz...".

Trên đường phi hành, Lăng Tiểu Ngư nghe được tiếng thở dài của ân sư thì trong lòng không khỏi nghi hoặc: "Sư phụ, người có tâm sự hả?".

Giọng nhạt nhẽo, Lăng Thanh Trúc đáp: "Ừ".

"Sư phụ, người đang phiền lòng chuyện gì vậy? Nói cho đệ tử biết được không?".

Lăng Thanh Trúc bĩu môi: "Nói với ngươi làm gì? Ngươi sẽ tình nguyện giúp ta chắc".

"Sư phụ, người nói đi. Chỉ cần giúp được thì đệ tử đều sẽ không từ chối".

"Tiểu tử ngươi nói thật chứ?".

"Thật".

Đã có cái gật đầu xác nhận của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc mới an lòng nói ra nỗi phiền muộn của mình: "Thật ra cũng chả có gì to tát, chỉ là ta chợt nhớ lại tràng cảnh ở thạch động hôm nọ nên sinh ra buồn bực...".

"Haiz... Lăng Thanh Trúc ta đường đường là phong chủ Trúc Kiếm Phong, một vị chân nhân cảnh hậu kỳ, một bậc anh thư muôn người nể trọng, vậy mà lại lâm vào tình cảnh đó, bị một đám tiểu miêu tiểu cẩu đánh chủ ý, toan ra tay bắt giữ. Đứng trước mặt ta, bọn chúng còn nói ra mấy lời dâm tục nữa chứ...".

"Long du thiển thủy tao hà hí, hổ lạc bình dương bị khuyển khi (Rồng gặp nước nông tôm bỡn cợt, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh), quả là chẳng sai".

..."Sư phụ, chuyện cũng qua rồi. Người đừng để bụng nữa".

"Hứ, tiểu tử ngươi nói nghe dễ lắm".

Tròng mắt khẽ đảo, Lăng Thanh Trúc chợt ngưng phi hành. Đợi cho Lăng Tiểu Ngư ở đằng trước quay lại, nàng mới hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, mới rồi ngươi có hứa là sẽ giúp ta mà phải không?".

"Cái đó...".

"Hì, Tiểu Ngư Nhi..." - Ý gian càng lúc càng nồng, Lăng Thanh Trúc nở một cười đầy ý vị - "Nội tâm vi sư hiện rất không thoải mái, cần được giải toả. Tiểu tử ngươi hãy giúp vi sư đi".

"Giúp... Giúp thế nào?".

"Hmm... Đơn giản lắm".

Lăng Thanh Trúc cười càng tươi hơn trước: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi chỉ cần mang thân ra cho ta đánh vài cái là được rồi".

...

"Tiểu Ngư Nhi, ta hứa sẽ nhẹ tay...".
"Soạt!".

Lăng Thanh Trúc còn chưa nói hết thì bên cạnh nàng, Lăng Tiểu Ngư đã hoá thành một đạo thanh quang bay mất. Tốc độ phải nói là mau lẹ vô cùng.

...

"Chạy cái gì chứ?".

Phía sau, Lăng Thanh Trúc nhìn theo hướng đồ nhi vừa đào tẩu, vân vê chiếc cằm mà lẩm bẩm: "Vi sư cũng đâu có ăn thịt ngươi, chỉ muốn đánh mấy cái để trút buồn bực thôi mà".

"... Vậy mà lúc nãy còn bảo cam tâm tình nguyện giúp ta. Lời hứa của đệ tử đúng là không đáng tin chút nào".

"Mà không được. Tiểu Ngư Nhi ngươi là đệ tử của ta, ta sao có thể để ngươi mang danh thất tín được".

"Haizz... Thôi thì cứ để vi sư đây làm người xấu một lần...".

...

Lát sau.

"Tiểu Ngư Nhi, sư phụ tới rồi đây!".

"Nè, đừng có chạy!".

...

"Binh! Binh!".

"Binh!".

"Đã bảo ngươi đừng có chạy rồi lại không chịu nghe".

"Nhẹ nhàng không muốn lại muốn bạo lực, tiểu tử ngươi đúng là thần kinh có vấn đề".

Chương 237: Gặp lại

"Sư phụ, người mới là kẻ thần kinh có vấn đề đấy!".

Mấy lời đó, Lăng Tiểu Ngư muốn nói ra lắm. Nhưng... Mong muốn cuối cùng cũng chỉ là mong muốn, rốt cuộc thì ác vẫn thắng thiện, thiệt thòi như cũ vẫn là hắn. 

Bái nhập Trúc Kiếm Phong, nhận Lăng Thanh Trúc nàng làm sư phụ, liệu đấy có phải là sai lầm hay không? 

Trong một khoảnh khắc, Lăng Tiểu Ngư đã âm thầm tự vấn. Và câu trả lời thì... Hắn đã biết, nhưng đúng hay sai, sợ rằng ngay cả bản thân hắn cũng không xác định được. 

Tương lai, ai nói trước được điều gì?

...

Bỏ qua chuyện mai sau mà trở về thực tại. 

Trải qua một quãng đường xa, sau một vài "sự cố" nho nhỏ, sư đồ họ Lăng rốt cuộc cũng tiến vào địa phận của Thiên Kiếm Môn. Nhưng thay vì cùng nhau trở về thì chỉ có mình Lăng Thanh Trúc hồi tông. Riêng phần Lăng Tiểu Ngư... Khi khoảng cách với núi Ngũ Đài còn khoảng độ sáu mươi dặm thì hắn đã dừng lại. 

Đào Hoa thôn - quê nhà của hắn hiện đang ở ngay bên dưới. 

...

Lòng mong mỏi được gặp cô cô của mình, Lăng Tiểu Ngư một giây cũng chẳng chần chừ, lập tức đáp xuống cô thôn.

Nhanh chóng tìm đến mái nhà tranh thân quen, khi hắn đang định tiến thêm thì từ bên hông căn nhà, một thanh âm chợt truyền tới. Là tiếng đồ vật rơi xuống đất. 

Tiếp đấy, giọng của Lăng Ngọc Yến cất lên: "Tiểu Ngư!".

"Yến cô cô!".

...

Không hẹn mà gặp, cả Lăng Tiểu Ngư và Lăng Ngọc Yến đều chạy thẳng về phía đối phương. Khoảng cách chỉ còn chưa đến bước chân, Lăng Ngọc Yến lúc này mới dừng lại. Trong bộ hoàng y đã cũ, nàng hỏi: "Tiểu Ngư, sao con lại ở đây?". 

"Phải rồi, sư phụ con đâu? Nàng có ở đây không?".

...

"Yến cô cô, người không cần tìm. Sư phụ không có ở đây".

"Nói vậy chỉ có mình con thôi sao?".

"Ừm...".

Lăng Tiểu Ngư gật nhẹ, rồi đề nghị: "Yến cô cô, chúng ta vào nhà trước đi".
"À, ừ. Ta quên mất...".

...

Vừa tiến vào bên trong căn nhà, Lăng Ngọc Yến liền tự tay kéo ghế, bảo: "Tiểu Ngư, con ngồi xuống đi".

"Yến cô cô, người để con tự làm".

"Không sao. Đừng khách sáo với cô cô".

Lăng Tiểu Ngư còn chưa an vị xong thì đứng kế bên, Lăng Ngọc Yến đã vươn tay với lấy bình trà, tự mình rót ra. 

"Tiểu Ngư, con uống trà nhé".

...

"Yến cô cô, bình trà... hình như hết rồi".

"A...".

Nghe Lăng Tiểu Ngư nhắc, Lăng Ngọc Yến lúc này mới để ý là bình trà trên tay đã cạn nước tự bao giờ. Nàng cười xoà: "Tiểu Ngư, con xem. Yến cô cô đã già nên đâm ra lú lẫn mất rồi".

"Già"... Tuy chỉ là một từ được nói ra trong lúc vô ý nhưng khi vào tai Lăng Tiểu Ngư, nó lại khiến cho hắn cảm thấy chạnh lòng. 

Yến cô cô của hắn, nàng thực đã hi sinh vì hắn quá nhiều. Tuổi xuân của nàng, tất cả đều đã dành trọn cho hắn...Một chút thương cảm trỗi lên trong dạ, Lăng Tiểu Ngư đưa tay nắm lấy cánh tay gầy guộc của Lăng Ngọc Yến, khẽ thốt: "Yến cô cô, là Tiểu Ngư không tốt, đã không thể sớm hôm chăm sóc cho người".

Tiếu ý chóng phai, Lăng Ngọc Yến nâng lên cánh tay còn lại, đặt trên đỉnh đầu người thanh niên trước mặt, nhè nhẹ xoa.

"Ngốc quá. Con bây giờ đã là tu sĩ danh môn, sao có thể tùy tiện hạ sơn được...".

"Yến cô cô...".

"Đừng tự trách. Cô cô hiểu mà. Chỉ cần mỗi năm con đều về đây thăm cô cô, như vậy là cô cô đã vui lắm rồi".

Ngăn dòng cảm xúc, Lăng Ngọc Yến cố nặn ra một nụ cười, trêu: "Coi con kìa, đã ngần này tuổi rồi mà vẫn cứ thích bám víu cô cô. Cô cô không cần một oa nhi lớn tới như vậy đâu".

Gượng cười, Lăng Tiểu Ngư đáp lại: "Dù lớn hơn nữa thì Tiểu Ngư vẫn là Tiểu Ngư, con cá nhỏ của Yến cô cô".

"Xuy... Cá nhỏ đến mấy thì cũng phải có lúc trưởng thành chứ. Cô cô còn đang chờ con dẫn về một nàng dâu đây này".

...

"Thịch...".

Giữa lúc hai cô cháu Lăng Tiểu Ngư - Lăng Ngọc Yến đang thân mật chuyện trò thì từ phía sau nhà, một tiếng động truyền tới. Nó khá giống với ban nãy, thời điểm Lăng Ngọc Yến đánh rơi chiếc giỏ tre khi nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư. 

Là ai?

Ai đã vừa gây ra động tĩnh?

"Yến cô cô?".

Hiểu ý, Lăng Ngọc Yến đưa tay vỗ trán: "Coi ta kìa, lại quên mất việc này".

"Tiểu Ngư, con chờ ta một lát. Có bất ngờ cho con đấy".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng thì cũng là lúc Lăng Ngọc Yến chuyển mình đứng lên. Nàng bước thẳng ra sau nhà, chừng khi trở lại thì dắt theo một người nữa. Là một cô gái. 

Cô gái này bề ngoài tuổi độ hai lăm hai sáu, dáng người cao gầy, khuôn mặt tuy không tới mức diễm lệ nhưng cũng tính xinh đẹp ưa nhìn. 

Lại nói, cô gái này, nàng khác với Lăng Ngọc Yến, vốn dĩ chẳng phải phàm nhân bình thường. Nàng là tu sĩ, tu vi thuộc hàng vấn đỉnh...

Trong bộ trường y màu thiên thanh ngực thêu ba đường sóng nước uốn lượn, cô gái đứng sát bên hông Lăng Ngọc Yến, có chút ngại ngùng nhìn Lăng Tiểu Ngư, rồi khẽ nói: "Chào ngươi".

Chương 238: Khó hiểu

"Lệ sư tỷ, tại sao sư tỷ lại ở đây?".

Đúng như Lăng Ngọc Yến kỳ vọng, Lăng Tiểu Ngư thực đã rất bất ngờ. Có nghĩ thế nào hắn cũng không thể hình dung ra nổi việc này, rằng cô gái đang hiện diện bên trong căn nhà lại là Lệ Thắng Nam. 

Nếu đang đứng đây là Dương Tiểu Ngọc, hoặc thậm chí Mộng Kiều, Lăng Tiểu Ngư hắn đều sẽ dễ dàng tiếp nhận. Nhưng... tại sao lại là Lệ Thắng Nam?

Nàng và hắn, đôi bên đâu phải bạn thanh mai trúc mã, cũng đâu phải tỷ đệ từng sớm tối bên nhau. Tuy là đồng môn đấy, nhưng mỗi người vốn thuộc một chi mạch khác nhau kia mà. Lăng Tiểu Ngư hắn là đệ tử Trúc Kiếm Phong, trong khi Lệ Thắng Nam nàng lại là môn nhân của Mặc Kiếm Phong...

Trong lúc bên kia Lăng Tiểu Ngư đang đợi nghe một lời giải đáp thì ở bên này, Lệ Thắng Nam lại rất đỗi lề mề, mãi chẳng chịu hồi âm. 

Không phải nàng khinh người, chỉ đơn giản là bởi... nàng không biết nên nói ra làm sao. Lần này Lệ Thắng Nam nàng hạ sơn, âm thầm tìm đến đây, mục đích vốn dĩ để tìm hiểu về Lăng Tiểu Ngư thông qua cô cô của hắn là Lăng Ngọc Yến. 

Vậy đấy, lý do như thế, Lệ Thắng Nam nàng làm sao đem nói ra được.

"Làm thế nào bây giờ? Ta nên giải thích sao với hắn đây...".

...

"Hừm...".

Khá may mắn cho Lệ Thắng Nam, ở thời khắc mà nàng bối rối, khó xử nhất, có một người đã đứng ra nói hộ. 

Sau tiếng hắng nhẹ, Lăng Ngọc Yến bảo với cháu trai của mình: "Tiểu Ngư, coi con kìa. Thắng Nam vì quan tâm con nên mới lặn lội đến đây thăm nom cô cô. Con hỏi cái gì mà hỏi".

"Vì con?".

Lăng Tiểu Ngư càng ngạc nhiên hơn trước. Hắn... không hiểu a.

Lệ Thắng Nam cớ gì lại vì hắn mà chạy xuống đây, chốn cô thôn này? Bình thường không phải mỗi lần tìm hắn luyện kiếm nàng đều đòi chém đòi giết ư?

"Thế nào? Ta ở đây làm ngươi khó chịu lắm sao?".
Giấu đi sự ngượng ngùng, Lệ Thắng Nam cố bày ra vẻ tự nhiên nhất có thể. Nàng vờ trách móc: "Ta hạ sơn ra ngoài làm nhiệm vụ, trên đường trở về nhìn thấy Đào Hoa thôn, chợt nhớ đến Yến cô cô nên mới ghé xuống thăm người. Có can hệ gì tới ngươi chứ?".

"Đệ... đệ có nói gì đâu".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe trong lòng càng mờ mịt. Cuối cùng, hắn quyết định cho qua, thôi không hỏi han gì nữa. 

Khá tinh ý, Lăng Ngọc Yến chen vào: "Được rồi được rồi. Coi hai đứa kìa... Nào, hai đứa ngồi xuống đây".

...

Bên chiếc bàn nhỏ, một nam hai nữ, ba người chuyện trò với nhau thêm một lúc nữa, đến khi mặt trời sắp lặn, ánh chiều đã phai thì Lệ Thắng Nam mới chuyển mình đứng lên. Nàng hướng Lăng Ngọc Yến, nhu thuận nói ra: "Yến cô cô, trời sắp tối rồi. Để con xuống bếp nấu cơm cho người".

"Thắng Nam, con cứ ngồi đây nói chuyện với Tiểu Ngư, bếp núc cứ để ta lo".

"Yến cô cô...".

Đem Lăng Ngọc Yến giữ lại, Lệ Thắng Nam kiên quyết: "Cô cô và Tiểu Ngư lâu rồi mới gặp lại, hai người cứ trò chuyện. Mọi việc cứ để con lo".
"Nhưng mà Thắng Nam...".

"Yến cô cô đừng lo, tài nấu nướng của con tốt lắm, nhất định sẽ không làm người thất vọng đâu".

...

Dõi mắt trông theo thân ảnh cao gầy cho tới khi khuất hẳn, Lăng Ngọc Yến tỏ vẻ hài lòng. Nàng ngó sang Lăng Tiểu Ngư, thâm ý nói ra: "Tiểu Ngư, Thắng Nam quả đúng là một cô gái tốt".

Chưa rõ ý tứ, Lăng Tiểu Ngư gật đầu phụ hoạ: "Đại Trù sư huynh và Mộng Kiều sư tỷ cũng nói Lệ sư tỷ rất tốt".

"Vậy còn con?".

"Con?" - Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc - "Con thì sao?".

"Thì cảm nhận của con".

Lăng Ngọc Yến nói rõ hơn: "Tiểu Ngư, con cảm thấy Thắng Nam thế nào?".

"Lệ sư tỷ... Ừm, con nghĩ tỷ ấy là một người tốt".

"Rồi sao nữa?".

"Tỷ ấy... Con nghe nói bình thường tỷ ấy rất dịu dàng, là một người chững chạc".

"Sao nữa?".

Lại sao? 

Lăng Tiểu Ngư lộ vẻ nhăn nhó, bảo: "Yến cô cô, người sao vậy? Tự dưng lại tra hỏi con. Chuyện của Lệ sư tỷ con cũng đâu biết nhiều".

Chương 239: Dù không có thì ngươi vẫn là nam nhân

Lúc ấy, Lăng Tiểu Ngư đã kháng nghị, từ chối trả lời. Thay vì Lệ Thắng Nam thì hắn bẻ sang những vấn đề khác. 

Ý tứ của hắn, phần nhiều là do e ngại. Lệ Thắng Nam không phải Dương Tiểu Ngọc, cũng không giống Mộng Kiều. Đối với hắn, nàng vẫn có khoảng cách. Hắn cảm thấy mình nên tôn trọng nàng. 

Tuy nhiên, đó là hắn thấy. Riêng Lăng Nhọc Yến, nàng lại "thấy" khác. 

Lăng Ngọc Yến cho rằng cháu trai trốn tránh, hết thảy là bởi do xấu hổ. Nàng nghĩ giữa hắn và Lệ Thắng Nam có mối quan hệ tốt hơn hai chữ "đồng môn". 

Ngẫm mà xem. Có vị sư tỷ đồng môn nào lại tự dưng chạy đến chốn cô thôn này để tìm hiểu về sư đệ mình? Rồi còn quan tâm chăm sóc cho cô cô của y?

Nếu được nhờ vả thì thôi, chả nói làm gì. Đằng này... Lệ Thắng Nam, nàng đây là tự ý hành động, hoàn toàn tự nguyện. 

Tỷ đệ bình thường ư? Đánh chết Lăng Ngọc Yến cũng không tin. 

Lòng mang ý tốt, dạ mong tác hợp, Lăng Ngọc Yến nhìn cháu trái mình, cười bảo: "Tiểu Ngư, con đi xuống bếp phụ giúp Thắng Nam đi".

"Yến cô cô, chuyện này... Con nghĩ như vậy không hay đâu".

"Cái gì mà không hay. Bộ nam nhân thì không thể vào bếp sao?".

Đứng hẳn dậy, Lăng Ngọc Yến đem kẻ nào đó kéo ra khỏi ghế.

"Đừng chần chừ nữa, mau xuống bếp phụ Thắng Nam đi".

"Yến cô cô...".

"Đi đi".

...

"Haizz...".

Kháng nghị bất thành, bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư đành phải chiều theo, nhấc chân tiến vào trong bếp. 

Nhìn cô gái đứng bên bếp lửa hiện đã bắt đầu nấu nướng, hắn mở miệng, thanh âm có chút ngại ngùng:

"Hmm... Lệ sư tỷ. Cô cô bảo đệ xuống giúp tỷ".

Lệ Thắng Nam đáp trong khi tay vẫn cầm đũa xào nấu: "Ngươi biết nấu ăn sao?".

"Hmm... Biết một chút".

"Vậy... tới đây phụ ta".

Trong dạ thở phào, Lăng Tiểu Ngư theo lời bước tới...

...

...

Cùng nhau nấu rồi lại cùng nhau ăn, đấy quả là khoảng thời gian êm đềm. Chí ít thì với nó, Lệ Thắng Nam đã rất vui vẻ. Cho dù nàng đã không biểu lộ ra quá nhiều. 

Chỉ hơi đáng tiếc là... những giây phút bình yên ấy, nó trôi qua nhanh quá. 

Hiện tại, bữa cơm đã ăn xong, chuyện trò cũng đã kết thúc. Dưới mái nhà tranh, còn ở lại chỉ duy mỗi một mình Lăng Ngọc Yến...

...

Từ biệt Lệ Thắng Nam ở lối vào tông môn, Lăng Tiểu Ngư lập tức chuyển hướng, nhắm thẳng Trúc Kiếm Phong của mình bay về. 

Thời điểm hắn vừa đáp xuống đỉnh núi thì từ bên trong Tĩnh Hương Đường, một thân ảnh chạy ra. Khá là to lớn. Mang theo thân hình tròn trịa, Chu Đại Trù vừa chạy vừa hô lớn: "A a... Tiểu Ngư ư ư ư...!!".

...

"Đại Trù sư...".

Chữ "huynh" Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp nói ra thì cả người đã bị Chu Đại Trù ôm chặt. 

Miệng mếu máo, Chu Đại Trù nói: "Tiểu Ngư, sư huynh ta thật là nhớ ngươi a... Ngươi tại sao lại đi lâu như vậy...".

"Sư huynh, đệ...".

"Soạt".

Đột ngột tách ra, làm như chợt nhớ tới chuyện gì, Chu Đại Trù hỏi vội: "Tiểu Ngư, ngươi mau nói cho ta biết đi. Ngươi mất rồi phải không?".

"Mất?" - Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc - "Mất cái gì cơ?".

"Tiểu Ngư, cái đó đó. Lão nhân gia đã kể với chúng ta rồi".

"Sư phụ kể cái gì?".

...

"Tiểu Ngư".

"Lục sư đệ".

Nối gót Chu Đại Trù, từ bên trong Tĩnh Hương Đường, Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn đi ra. 

Đợi tiểu sư đệ của mình lên tiếng chào xong, lúc này Mộng Kiều mới hỏi: "Tiểu Ngư, chuyện đó... không phải thật đâu đúng không?".

Chuyện đó?
Lăng Tiểu Ngư càng thêm mờ mịt: "Sư tỷ, chuyện đó là chuyện gì?".

"Tiểu Ngư, thì là chuyện đó đó".

Chu Đại Trù tiếp tục: "Lão nhân gia vừa mới kể cho chúng ta nghe hết rồi. Ngươi không cần che giấu nữa đâu".

Khuôn mặt mếu còn nhiều hơn lúc nãy, Chu Đại Trù vỗ vai người huynh đệ chí cốt của mình, ngậm ngùi thương cảm: "Tiểu Ngư, số ngươi sao lại khổ như vậy. Híc... híc...". 

"Tiểu Ngư ngươi năm nay chỉ mới có hai mấy tuổi, còn chưa biết nữ nhân là gì mà đã... Oa oa... Huynh đệ, ngươi thật đáng thương. Thật là quá đáng thương...".

...

"Này... Chuyện này...".

Trước sự đón tiếp kỳ quặc của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư hệt như vừa bị đẩy vào trong đám sương mù. Đầu to như cái đấu, hắn liếc qua Mộng Kiều, ý tứ mong được giải đáp ngọn ngành. 

"Sư tỷ?".

...

"Đại Trù sư huynh...".

"Mộng Kiều sư tỷ...".

"Tam sư huynh?".

...

"Mọi người... mọi người làm sao vậy?".

"Hu oa... hụ hụ...".

Sau mấy bận hỏi han, rốt cuộc lần này cũng có người chịu hồi đáp cho Lăng Tiểu Ngư. Ngay bên cạnh hắn, Chu Đại Trù vừa khóc vừa nói: "Tiểu Ngư, ngươi đừng nén chịu nữa. Ngươi cứ khóc đi. Chúng ta hiểu mà".

"Nhưng tại sao đệ phải khóc? Sư huynh, rốt cuộc huynh đang đề cập tới chuyện gì vậy?".

"Còn chuyện gì nữa, đương nhiên là chuyện đó rồi".

"Chuyện đó? Mà chuyện đó là chuyện gì?".

"Thì chuyện ngươi bị yêu quái cắt mất tiểu đệ đệ đó".

...

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư há hốc đứng im, bên cạnh, Chu Đại Trù cố kiềm nước mắt, an ủi: "Tiểu Ngư, ngươi cũng đừng quá thương tâm, đừng nghĩ ngợi nhiều... Đối với chúng ta, cho dù không có tiểu đệ đệ thì ngươi vẫn là nam nhân chân chính a".

"Ực...".

Khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, Lăng Tiểu Ngư truy vấn: "Đại Trù sư huynh, là ai... là ai nói với huynh đệ bị... bị như thế?".

"Đương nhiên là lão nhân gia nói".

Chu Đại Trù tiếp lời: "Lão nhân gia kể Tiểu Ngư ngươi trong lúc đánh nhau với yêu quái, không may bị nó ra tay cắt mất tiểu đệ đệ...".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì trên trán càng hằn đậm hắc tuyến. Sau cùng, hắn hét lớn: "Sư phụ ụ ụ...!!".

Chương 240: Dò Xét ...

"Hắt xì...!".

"Ai mới nhắc ta vậy nhỉ?".

Trong khi Lăng Tiểu Ngư đang lớn tiếng hô gọi ở đỉnh Trúc Kiếm thì tại Kim Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc - đối tượng được hô gọi - lại đang thảnh thơi ngồi uống trà. Khó ở, nếu có cũng chỉ là một cái nhảy mũi vừa cất lên. 

Khịt nhẹ, họ Lăng đưa tay quẹt ngang, rồi hướng Cơ Thành Tử - người đang ngồi trên chiếc ghế đối diện, nói: "Sư huynh, huynh như vậy là hơi keo kiệt rồi a".

Chưa hiểu mấy, trong bộ trường bào màu vàng nhạt, Cơ Thành Tử hỏi lại: "Sư muội, tại sao lại bảo ta keo kiệt?".

"Hưm...".

Ngón tay chỉ chỉ vào tách trà mà mình vừa bỏ xuống, Lăng Thanh Trúc đáp: "Trà này nè. Mùi vị của nó rất tệ. Muội nhớ Kim Kiếm Phong của sư huynh vốn đâu thiếu trà ngon".

"Sư muội, ta cũng đâu biết muội sẽ ghé qua".

Dạ có chút hiếu kì, Cơ Thành Tử trực tiếp hỏi thẳng: "Thanh Trúc, muội nói đi. Tìm ta rốt cuộc là có việc gì?".

Lăng Thanh Trúc ra vẻ trầm ngâm, thần tình nghiêm túc lên hẳn. Nàng hơi do dự, nhưng rồi cũng nói.

"Sư huynh, chuyện của hai trăm năm trước, cái ngày Huyết Linh Tông bị tiêu diệt, huynh hẳn còn nhớ chứ?".

Sắc mặt khẽ biến, Cơ Thành Tử ngờ vực: "Thanh Trúc, sao tự dưng muội lại nhắc đến chuyện này?"

"Không phải tự dưng".

Lăng Thanh Trúc nhìn thẳng vào mắt Cơ Thành Tử, đem tin tức báo lại: "Chưởng môn sư huynh, Đồ Tam Nương, nàng vẫn còn sống".

...

Cơ Thành Tử nghe xong thì im lặng. Tin tức này, nó thật quá ngoài mong đợi rồi. 

Cố giữ cho nét mặt được tự nhiên, Cơ Thành Tử hỏi lại: "Thanh Trúc, những lời muội vừa nói... là thật chứ?"."Hoàn toàn là thật." Lăng Thanh Trúc gật đầu xác nhận. 

"Có bằng chứng không?" Cơ Thành Tử lại hỏi.

Và hồi đáp, như cũ vẫn là cái giọng chắc nịch của Lăng Thanh Trúc: "Chính mắt muội đã nhìn thấy".

Nàng nhớ lại...

"Lần này muội mang theo Tiểu Ngư Nhi ra ngoài, mục đích vốn dĩ là thu thập tài liệu để về luyện chế Trường Sinh Đan. Trong số đó, có một loại tài liệu hơi khó lấy là tinh huyết tộc nhân Thiên Hồ. Để lấy được nó, muội buộc phải tìm đến núi Thanh Khâu...".

"Sư huynh, chính tại nơi đó - Thanh Khâu Sơn, muội đã lần nữa chạm trán với nữ nhân đeo mặt nạ quỷ đã từng ra tay ám toán chúng ta ở Ô Long Cốc".

"Quỷ diện nhân?".

Cơ Thành Tử thắc mắc: "Sư muội, nữ nhân đó có quan hệ với Thanh Khâu?".

"Không." - Lăng Thanh Trúc lắc đầu - "Nàng và Thiên Hồ tộc chả có dính líu gì cả. Tính tới hiện tại thì giữa bọn họ còn có chút cừu hận"."Sư muội, chuyện là thế nào?".

"Động cơ thì muội cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết là cái đêm muội ở Thanh Khâu, nữ nhân đeo mặt nạ quỷ đã một mình đột nhập rồi giết đi tộc nhân Thiên Hồ, khiến cho Thiên Hồ Đại Mi vô cùng tức giận".

"Nói vậy... hành động bất thường ngày đó của Thanh Khâu, tất cả đều là bắt nguồn từ việc này...".

Cơ Thành Tử vuốt nhẹ chòm râu, nói ra điều mình đang nghĩ: "Sư muội, theo ý tứ của muội, quỷ diện nhân... nàng ta hẳn là Đồ Tam Nương?".

"Đúng là Đồ Tam Nương".

Lăng Thanh Trúc nói tiếp: "Lúc ở Thanh Khâu, khi nhìn thấy huyết độn thần diệu mà quỷ diện nhân dùng để tẩu thoát thì trong lòng muội đã có chút ngờ vực. Sau đấy, ở lần chạm trán thứ ba, thời điểm bị nàng phát hiện hành tung và tiến hành truy sát thì tất cả đều được phơi bày".

"Khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ kia, nó đúng là của Đồ Tam Nương. Trên đời này, trừ bỏ Âm Thiên Chiếu ra cũng chỉ có duy nhất Đồ Tam Nương nàng mới luyện được Huyết Ảnh Tu La Công đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần ấy. Nếu không phải vậy thì muội đã chẳng bị đánh cho trọng thương suýt chết...".

"Thanh Trúc, muội bị trọng thương? Vậy... tình trạng hiện giờ của muội?".

Trước sự quan tâm của Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc trầm giọng nói ra: "Tạm thời đã kiểm soát được, tuy nhiên, để có thể hoàn toàn khang phục, muội e là phải nhờ đến sư huynh và các vị sư đệ, sư muội giúp đỡ một phen".

"Sư huynh biết đấy, huyết độc của Huyết Ảnh Tu La Công nào phải chuyện đùa... Ngẫm lại thì vẫn còn may. Nếu như lúc đó muội bị Đồ Tam Nương dùng Tu La Hoá Cốt Thủ bồi thêm một chưởng nữa, chỉ sợ cái mạng này của muội đã thật sự tiêu rồi".

...

"Năm đó, chỉ với Huyết Ảnh Tu La Công Âm Thiên Chiếu đã có thể dựng nên một Huyết Linh Tông độc bá thiên hạ, khiến hai giới hắc bạch ai nấy đều kiêng kị. Để tiêu diệt được hắn, chúng ta buộc lòng phải hợp tác cùng Âm Phong Cốc và Bái Nguyệt Giáo...".

"Cứ tưởng Âm Thiên Chiếu chết, Huyết Linh Tông bị diệt thì thiên hạ đã được thái bình, không ngờ...".

"Haizz...".

Cơ Thành Tử thở dài, nét mặt phiền lo: "Thân thể bị trọng thương, lại còn rơi xuống Mộ Vực, ấy vậy mà Đồ Tam Nương vẫn có thể bảo toàn mạng sống. Ông trời quả là biết trêu ngươi".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau