TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Quầy hàng kỳ lạ

Vàng. Đó là vàng!

Nếu như đang đứng trước mặt hắn là một vị công tử hay một vị tiểu thư nào đó thì chả nói làm gì, nén vàng này Hà Thiểm hắn có thể hiểu được. Thế nhưng đây lại là...

Căn cứ vào quần áo mà Lăng Thanh Trúc và Tô Phúc Đường đang mặc, rõ ràng là thuộc diện gia cảnh nghèo khó a. Chưa vội bàn tới chất liệu, riêng mỗi màu sắc thôi cũng đã thấy quê mùa lắm rồi. 

Ấy vậy mà chính từ những kẻ quê mùa này, một nén vàng đã được xuất ra...

Liệu có phải là vàng giả?

Hà Thiểm sinh nghi, bèn cầm lấy nén vàng trên bàn, đưa lên miệng cắn mạnh. 

"Ui a...".

"Hừ... Ngươi giỏi thì cắn thêm mấy cái nữa đi, để coi răng ngươi có gãy hay không".

Đối với thái độ hoài nghi của chủ tiệm Hà Thiểm, Lăng Thanh Trúc thực rất bực mình. Tình cảnh này, nàng đã không lường được...

Quần áo trên người mình rất đỗi thô ráp quê mùa, cái đó Lăng Thanh Trúc nàng biết chứ. Có điều nàng nghĩ, tốt xấu gì thì bản thân cũng là một siêu cấp mỹ nữ, đứng trước dung nhan ấy, nam nhân mấy kẻ lại chẳng động lòng? Mà động lòng thì sẽ rất dễ nói chuyện a. 

Ai ngờ được... Cái tên chủ tiệm thối tha này, thái độ của hắn vậy mà khinh người tới như vậy. 

"Hừm... Thật kỳ quái. Tên này rõ ràng chỉ là một phàm nhân bình thường, tại sao lại có thể dửng dưng trước nhan sắc khuynh thành tuyệt thế của ta được nhỉ? Mọi khi ta ra ngoài hành tẩu, cải trang mua đồ, hễ là nam nhân thì đều niềm nở đón tiếp kia mà...".

"Có lẽ nào... cái tên này thực chất vốn không phải nam nhân?".

Trong âm thầm, Lăng Thanh Trúc đã tự hỏi và rồi đưa ra suy đoán như vậy. Và thực tế thì suy đoán ấy, nó hoàn toàn chính xác. 

Đồng ý là tướng mạo, hình dáng Hà Thiểm là của nam nhân, tuy nhiên, đấy cũng chỉ là cái vỏ bên ngoài; chứ còn bản chất bên trong, hắn lại là nữ nhân đấy. Mà đã là nữ nhân, Hà Thiểm hắn việc gì lại phải mê mẩn nhan sắc của Lăng Thanh Trúc? 

Không. Thứ đáng để hắn quan tâm là tiền, là ngân lượng, là vàng kia. 

Tay thu lấy nén vàng mà họ Lăng đã bỏ ra, Hà Thiểm bày ra một bộ thân thiết niềm nở: "Cô nương bớt giận. Xin bớt giận..."."Hà Thiểm có mắt như mù, không nhìn được quý nhân. Là lỗi của tiểu nhân... Lỗi của tiểu nhân...".

"Hừ... Bây giờ thì sáng mắt rồi hả?".

Lạnh nhạt tùy người lạnh nhạt, Hà Thiểm vẫn tươi cười như cũ: "Dạ, dạ... Bây giờ tiểu nhân đã sáng mắt rồi".

Chưa chịu bỏ qua, Lăng Thanh Trúc hếch cằm: "Tiền bổn cô nương không thiếu, đừng nói vài ba bộ quần áo, kể cả cái cửa tiệm này của ngươi bổn cô nương mua luôn còn được. Nhưng mà thái độ ban nãy của ngươi khiến cho bằng hữu của bổn cô nương rất không thoải mái đấy...".

Tuy Lăng Thanh Trúc chẳng trực tiếp yêu cầu nhưng thân là một thương nhân, Hà Thiểm sao lại không hiểu ra ý tứ. Hắn nhanh chóng bước ra, hướng Tô Phúc Đường cúi đầu: "Hà Thiểm có mắt như mù đã khiến cô nương phiền lòng, cúi mong cô nương bỏ quá cho... Bỏ quá cho...".

Này...

Liên tiếp rơi vào tình huống bất ngờ, Tô Phúc Đường khó tránh có biểu hiện bối rối. Trong nhất thời, nàng thực không biết nên nói, hoặc là nên hỏi làm sao cho thoả. 

Dường như cũng hiểu được tâm tư của Tô Phúc Đường, Lăng Thanh Trúc thay nàng "ân xá" cho Hà Thiểm, rồi kéo nàng đi vào trong. 

"Được rồi Phúc Đường tỷ, chúng ta vào chọn y phục thôi".

..."À, suýt tí thì quên".

Lăng Thanh Trúc đi được vài bước thì dừng lại. Nàng xoay đầu, đem một nén bạc ném ra cho Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Chàng cầm lấy tiền đi dạo đâu đó một lúc đi. Lát nữa chúng ta mua y phục, son phấn xong rồi sẽ đi tìm chàng". 

...

...

"Nữ y, son phấn, mấy thứ đó đều là vật dụng của nữ nhân, sư phụ không muốn ta ở lại cũng chẳng có gì lạ. Chỉ là... tại sao sư phụ lại ném cho ta nén bạc này?".

Trên con đường lớn, Lăng Tiểu Ngư cầm nén bạc mà sư phụ mình ném cho ban nãy, vừa đi vừa nghĩ. Thú thực là trong lòng hắn đang có chút nghi hoặc.

Một nén bạc? Tại sao lại là một nén bạc? Rõ ràng sư phụ hắn có rất nhiều vàng a. 

Cũng không phải Lăng Tiểu Ngư hắn chê ít. Hắn chỉ là... hơi khó hiểu thôi. Hắn không biết liệu sư phụ mình có dụng ý nào khác hay không...

"Hmm... Hẳn là ta nghĩ nhiều. Sư phụ chắc chỉ ném đại ra thế thôi".

Gạt đi nghi vấn, Lăng Tiểu Ngư thở phào một hơi. Với tâm tình đã buông lỏng, hắn chậm rãi tiếp tục tiến về phía trước...

Tầm chục phút sau.

Sau một hồi đều đặn đưa chân, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đã dừng lại. 

Trước mặt hắn, một quầy hàng kỳ lạ đang được bày bán. Chung quanh, người đứng rất đông, chí ít cũng vài mươi có lẻ. 

"Sao lại đông vậy nhỉ?".

Xuất phát từ sự hiếu kì, Lăng Tiểu Ngư lần nữa nhấc chân, từ tốn bước tới.

Chương 232: Huyễn mộng

Qua một lúc ngó nghiêng quan sát, rốt cuộc Lăng Tiểu Ngư cũng đã tường tận nguyên do. Hắn đã hiểu tại sao mọi người lại tập trung ở đây nhiều đến vậy. 

Số là quầy hàng này có phương thức buôn bán rất lạ. Theo như quy định mà chủ quầy hàng đưa ra, nếu ai muốn mua bất kỳ món gì ở đây thì đều nhất thiết phải vượt qua được thử thách. Chỉ có duy nhất một loại, đó là ném tên. 

Thử thách ném tên ấy, nói dễ rất dễ, nhưng nói khó thì cũng rất khó. Từ bên đông sang tới bên tây gian hàng, tổng cộng có năm chiếc lọ được đặt, vị trí càng xa thì kích cỡ sẽ càng nhỏ. Lọ xa nhất, so ra thậm chí còn nhỏ hơn ba ngón tay của người trưởng thành. 

Lẽ tất nhiên, chẳng ai dại gì lại bỏ tiền ra khi mà khả năng chiến thắng gần như chỉ là một con số không tròn trịa. Người chủ quầy hàng, nàng cũng tự mình hiểu lấy điều ấy. Và đó là lý do vì sao mà nàng đã chia thử thách ném tên này ra làm năm mốc, tại mỗi mốc lại có một cái giá và phần thưởng khác nhau. 

Quy tắc cụ thể như sau: Ném tên vào lọ thứ nhất, có thể lựa chọn một trong các món đồ xếp ở bậc thứ nhất trên quầy hàng; ném tên vào lọ thứ hai, có thể lựa chọn một trong các món đồ xếp ở bậc thứ hai trên quầy hàng; những món đồ ở bậc thứ ba và thứ tư trên quầy, nguyên tắc cũng là như vậy... Nhưng riêng ở bậc thứ năm, mọi chuyện lại khác. 

Không như bốn bậc bên dưới, trên bậc thứ năm, cũng là bậc cao nhất của quầy hàng, đồ vật chỉ có duy nhất một món. Tuy nhiên món đồ này, nó lại đắt giá vô cùng.

Đó là một cây trâm được gia công từ ngọc quý, điêu khắc theo hình ảnh một con hạc đang giơ chân múa, sống động cực kỳ... 

Muốn tinh xảo? Có thừa tinh xảo. Muốn trân quý? Càng khỏi phải bàn. Chất liệu của cây trâm, gọi độc nhất vô nhị thực cũng chẳng hề ngoa. Chả biết bằng cách nào mà cây trâm ngọc này lại cùng lúc sở hữu tận những năm màu khác nhau. Càng đáng nói hơn là năm màu này, chúng vừa vặn lại nằm đúng trên năm bộ phận của con hạc - hình ảnh mà chiếc trâm được điêu khắc. 

Màu trắng ở thân, màu đen trên cánh, màu vàng dưới chân, màu tím đỉnh đầu và màu hồng ngay mỏ, thật là xảo diệu lắm thay. 

Nhân tạo ư?

Không. Người chủ cửa hàng đã lấy danh dự của mình ra bảo đảm. Nàng khẳng định màu sắc trên cây trâm là hoàn toàn tự nhiên. Một vài vị khách có hiểu biết cũng đã đích thân kiểm chứng qua. Bọn họ đã xác nhận điều đó. Rằng cây trâm kia, nó quả vô cùng trân quý. Khỏi phải nghĩ, đối với một món đồ quý giá và độc đáo nhường ấy, mọi người ai nấy tất nhiên đều rất động tâm, mong muốn có được. Thậm chí có người còn tình nguyện bỏ ra cả ngàn lượng vàng để mua lấy nữa cơ. Tiếc rằng... chủ nhân của cây trâm, nàng lại kiên quyết lắc đầu. 

Theo như lời nàng thì Huyễn Mộng - danh tự mà nàng dùng để gọi cây trâm của mình - chỉ được bán đi với duy nhất một điều kiện, đó là người mua phải vượt qua được thử thách, đem mũi tên ném vào bên trong chiếc lọ nhỏ nhất, đang đặt ở xa nhất. 

Không thể làm được? Vậy thì xin lỗi, Huyễn Mộng vẫn sẽ là của nàng. 

...

Trước sự cứng rắn của chủ quầy hàng, khách nhân chỉ đành từ bỏ, thôi không trả giá, nài nỉ thêm nữa. Kết quả là ai cũng như ai, những người muốn sở hữu Huyễn Mộng, tất cả đều phải tham gia vào cuộc thử thách mà tỉ lệ chiến thắng chẳng hơn gì một con số không. 

Mũi tên quá dài trong khi miệng chiếc lọ kia thì lại quá nhỏ, ném, làm sao ném?

Một người nối tiếp một người, khách nhân cứ thi nhau ném, ném xong thì lại thi nhau lắc đầu chán nản. Từ già tới trẻ, từ lớn tới bé, mãi vẫn chẳng có lấy một người thành công. Tất cả dần bỏ cuộc.

Chương 233: Thành công lấy tới

Nhưng, chính lúc này, khi mà ai nấy đều cho rằng thử thách của chủ quầy hàng là quá khó, điều kiện nàng đưa ra là quá ngặt nghèo thì một bất ngờ đã xảy ra. Từ đâu chả rõ, một thanh niên lạ mặt bước tới, tay với lấy mũi tên rồi ném luôn về phía trước. Động tác khá là tùy tiện. 

Có điều, chính cái sự tuỳ tiện ấy, nó lại tạo nên "kỳ tích". Lần đầu tiên, chiếc lọ thứ năm nằm ở vị trí xa nhất đã được ném trúng. Mũi tên, nó hiện đang nằm gọn bên trong thân lọ. 

"Thật không thể tin, vậy mà lại có người làm được". 

"Xa như thế mà cũng ném trúng, hắn có phải là người không vậy?".

"Chậc, cái tên này vận may thật lớn, tùy tiện ném một lần là được luôn".

"Cây trâm quý nhường ấy... Ôi... Chúng ta không còn cơ hội sở hữu nữa rồi...".

Liên tiếp là những thanh âm cảm thán của khách nhân xung quanh. Có ngạc nhiên, có tiếc nuối, có ganh tị, tâm tình đủ cả. Nhưng bất kể cảm xúc có là gì đi nữa thì đối tượng bọn họ hướng đến vẫn chỉ một người: kẻ đã vượt qua thử thách - người chiến thắng. Hết thảy đều đang tập trung ánh mắt nhìn về phía hắn. 

...

Đối với sự chú mục nọ, Lăng Tiểu Ngư thực tình chả thoải mái gì cho cam. Nghĩ mau chóng tránh đi, hắn tìm đến người chủ quầy hàng, hỏi: "Bà chủ, thử thách của bà chủ ta đã vượt qua được rồi. Đây là số tiền theo quy định".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư cầm nén bạc duy nhất mình có đưa qua.

Tiếp nhận nén bạc, người chủ quầy hàng nhìn nhìn liếc liếc thêm một lúc rồi mới lên tiếng hồi đáp: "Này. Bộ ngươi thấy ta già lắm sao?".

Câu hỏi khá đột ngột nên khiến cho họ Lăng cũng ít nhiều bị bất ngờ. Dù vậy, hắn vẫn bĩnh tĩnh trả lời: "Không có. Bà chủ còn rất trẻ".

"Phải, ta còn rất trẻ. Và vì là còn rất trẻ nên ta chính thức yêu cầu ngươi không được gọi ta là bà chủ nữa".

Không gọi bà chủ? Vậy thì gọi bằng gì?

Lăng Tiểu Ngư thoáng nghĩ, cuối cùng lựa chọn. Hắn nói: "Hmm... Vậy thì cô nương, thử thách của cô nương ta đã vượt qua rồi, bây giờ ta có thể lấy nó không?".

Chủ quầy hàng chu môi, chân mày cau lại: "Ngươi vội cái gì? Ta cũng đâu có nói là không đưa...".

Miệng thì trách, hai chân lại xoay, chủ quầy hàng vươn tay đem cây trâm quý của mình lấy xuống. Cúi nhìn nó, nàng tiếc nuối lẩm bẩm: "Cái lọ nhỏ như vậy mà cũng có người ném vô được. Đúng là đen đủi mà...".

"Haizz... Coi như ta xui xẻo vậy...".

Vốn là người coi trọng tín nghĩa nên dẫu trong lòng rất không nỡ, chủ quầy hàng vẫn quyết định từ bỏ món đồ mình yêu thích. Nàng cầm cây trâm ngũ sắc đưa cho Lăng Tiểu Ngư, dặn: "Nhớ bảo quản nó cho tốt".

"Cảm ơn cô nương".

...

Có được thứ mình muốn, trong lòng Lăng Tiểu Ngư tự nhiên là vui vẻ. Hắn nhìn trâm ngọc, thầm nghĩ: "Lát nữa đem tặng cho sư phụ, khẳng định người sẽ rất thích".Dạ chờ mong, Lăng Tiểu Ngư chẳng thể đợi thêm được nữa, vội xoay đầu bước đi. 

Chỉ là hắn còn chưa đi được bao nhiêu bước thì đã có cả tá người đứng ra cản lối. Bọn họ thi nhau nói...

"Tiểu huynh đệ, đối với cây trâm kia Chu Cát ta thật rất yêu thích, không biết tiểu huynh đệ có thể nhượng lại chăng?".

"Tiểu huynh đệ, ta là Đỗ Bân. Ta muốn mua lại cây trâm của huynh đệ...".

"Huynh đài, xin hãy bán lại cây trâm cho ta. Trần Tiệm ta tình nguyện bỏ ra hai ngàn lượng để mua".

"Hai ngàn lượng mà cũng muốn mua? Tiểu huynh đệ, ta sẽ trả ngươi năm ngàn lượng".

"Tiểu huynh đệ...".

"Tiểu huynh đệ...".

...

Một câu "Tiểu huynh đệ", hai câu "Tiểu huynh đệ", hết người này tới người khác, cả đám thi nhau hỏi mua lại cây trâm quý mà Lăng Tiểu Ngư vừa nhận được. 

Nhưng, hắn sẽ bán sao?

Đừng nói vàng bạc châu báu - những thứ vô giá trị trong mắt tu sĩ, dẫu có là linh khoáng linh thạch chất đống trước mặt, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng sẽ không động tâm. 
Tài vật bất quá cũng chỉ là tài vật, làm sao bì được với nụ cười của sư phụ hắn...

Khoan đã...

"Tại sao ta lại nghĩ thế nhỉ? Mọi khi sư phụ vẫn hay cười mà...".

Nhẹ lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư đem ý nghĩ kỳ quặc ấy gạt ra khỏi tâm trí, tiếp tục bước đi.

"Đứng lại!".

...

Đảo mắt nhìn đám người đang hung hăng cản lối, Lăng Tiểu Ngư nhíu mày, hỏi: "Các ngươi tính làm gì?".

"Làm gì? Ha ha...".

Theo sau tiếng cười, một vị công tử bước ra. Tướng mạo của hắn, nếu so với Lăng Tiểu Ngư thì anh tuấn hơn nhiều; y phục cũng là như thế, rất đỗi cao sang quý phái...

Trong bộ trường y màu vàng nhạt, hắn phe phẩy chiếc quạt trên tay, giọng cao ngạo: "Tên tiện dân, bổn thiếu gia ta muốn cây trâm của ngươi. Mau dâng lên đây".

...

"Thế nào? Tiện dân, ngươi không muốn đưa?".

Liếc sang một trung niên đứng bên cạnh, vị công tử nọ bảo: "Tiểu Tứ, nói cho hắn biết bổn thiếu gia là ai".

Thái độ ngoan ngoãn, kẻ được gọi Tiểu Tứ lập tức đứng ra.

"Tiểu tử, vểnh tai lên mà nghe cho rõ. Thiếu gia nhà ta chính là nhi tử độc nhất của tri huyện Thanh Châu".

...

"Không ngờ là con trai quan tri huyện...".

"Thì ra hắn chính là Lưu Mục - tiểu bá vương của Thanh Châu chúng ta".

"Suỵt... Nhỏ tiếng một chút. Ta nghe đồn Lưu Mục này rất bạo ngược, cẩn thận kẻo chuốc hoạ vào thân".

"Vậy sao?... Chậc, xem ra tiểu tử kia lần này xui xẻo rồi".

Chương 234: Bốn cái tát

Không phải một mà rất nhiều người, ai nấy đều cho rằng Lăng Tiểu Ngư sẽ bị Lưu Mục đoạt mất trâm ngọc, thậm chí là bị đối phương đánh đập. 

Lẽ dĩ nhiên, một vài cá nhân "tốt bụng" rất không đành chứng kiến điều đó xảy ra. Chính vì vậy, bọn họ lựa chọn tránh lui, chẳng màng đến nữa.

Trong khi đó, những kẻ còn ở lại... Ta cũng như ngươi, ngươi cũng như ta, toàn bộ đều chỉ thờ ơ đứng nhìn. 

Hợp lý thôi. Đối với bọn họ, Lăng Tiểu Ngư có là gì đâu. Bất quá người dưng nước lã. Bọn họ việc gì phải nhảy ra can thiệp để phải liên lụy. Cần biết, kẻ đang cản đường là Lưu Mục - nhi tử độc nhất của quan tri huyện Thanh Châu này.

...

Chuyện là thế đấy. Không ai can, chẳng ai giúp, họ Lăng chỉ có thể tự trông vào mình. 

Mà... hề gì chứ? Một mình đã sao? Lăng Tiểu Ngư hắn là tu sĩ kia mà. 

Không bận tâm quá nhiều đến thái độ của những người chung quanh, Lăng Tiểu Ngư chỉ đơn giản bảo với Lưu Mục và đám nô tài của y: "Ta không rảnh chơi với các ngươi. Mau tránh ra".

...

Lưu Mục im lặng. Cái im lặng của sự bình yên... trước giông bão. 

Môi nhếch nhẹ, giọng âm trầm, Lưu Mục buông tiếng: "Tiện dân, xem ra mắt ngươi bị mù, tai ngươi bị điếc rồi... Tốt thôi...".

"Tiểu Tứ. Các ngươi đem tai của hắn cắt xuống, đem mắt của hắn móc ra cho ta!".

"Vâng!".

Phận làm nô tài, Tiểu Tứ dám đâu trễ nãi, nhận lệnh xong thì lập tức lao vào ngay. Với đôi tay lực lưỡng, hắn đang toan bắt giữ Lăng Tiểu Ngư thì...

... "Binh!" một tiếng, cả người hắn đã bị đá bay. 

Ngơ ngác vài giây, những tên nô tài còn lại đồng loạt xông lên.

Và kết quả thì...

"Binh! Binh! Binh!".

"Binh! Binh!...".

...
Nhanh, gọn, lẹ, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ mười hai tên nô tài đều nằm rạp trên đất, liên tục ôm bụng kêu rên. 

Lưu Mục thấy vậy thì thần tình không khỏi đại biến. Hắn liên tiếp thụt lùi, miệng lắp bắp: "Ngươi... Ngươi... Ngươi đừng làm bậy! Phụ... Phụ thân ta là tri huyện... Là tri huyện đấy!".

Lăng Tiểu Ngư chả buồn đáp, chỉ lẳng lặng bươc đi. Chừng chuyển mình áp sát, đem Lưu Mục nắm giữ thì hắn mới mở miệng: "Ngươi thật là nhi tử của quan tri huyện?".

Cố kiềm chế nỗi khiếp đảm trong lòng, Lưu Mục khẳng định: "Đúng vậy. Ta chính là con trai duy nhất của tri huyện Thanh Châu này".

"Ngươi... Ngươi biết điều thì mau thả ta ra. Bằng không...".

"Bằng không thế nào?" Lăng Tiểu Ngư truy vấn.

Lập tức, Lưu Mục cũng đáp ngay: "Bằng không phụ thân ta sẽ tống ngươi vào đại lao, cho người tra tấn ngươi, khiến ngươi sống không bằng chết".

...

Lăng Tiểu Ngư cúi mặt trầm tư, ngẩng lên thì hỏi lại: "Bình thường ngươi vẫn hay làm như vậy?".

Cho là đối phương đã bị mình doạ sợ, Lưu Mục tự nhiên can đảm lên hẳn. Hắn hừ lạnh: "Không sai...".

"Chát!".

Lời trong miệng Lưu Mục còn chưa kịp nói hết thì đã bị người giáng cho một cái bạt tai. Rất chi vang dội. Sững sờ, Lưu Mục há hốc, muốn nói nhưng nhất thời lại không làm sao thốt ra nổi. Chính lúc này, giọng Lăng Tiểu Ngư cất lên.

"Hừ! Thế gia vô học, cậy thế làm càn". 

"Chát!".

...

Trước sau tổng cộng là hai cái bạt tai, đều vang dội như nhau. Vừa đau vừa giận lại vừa sợ, Lưu Mục lắp bắp: "N- Ngươi... Ngươi...".

Chả buồn bận tâm đến cảm nhận của họ Lưu, Lăng Tiểu Ngư vẫn lạnh lùng như cũ. 

"Quen thói ngang tàng, ức hiếp lương dân".

"Chát!".

Đó là cái tát thứ ba.

"Nhớ kỹ. Thiện giả thiện báo, ác giả ác báo".

"Chát!".

Đấy... là cái tát thứ tư. 

Đã hết?

Thật ra thì chưa. Sau tay, Lăng Tiểu Ngư mau chóng giơ chân, đạp thẳng về phía trước, đúng ngay bụng Lưu Mục. 

"Binh!".

...

Xong xuôi đâu đấy, khi mà Lưu Mục cùng đám tay sai đều đã nằm bò lăn trên đất, lúc này Lăng Tiểu Ngư mới phủi tay, tiếp tục bước đi.

Đi được một đoạn, hắn mới âm thầm tự hỏi: "Vừa rồi ta ra tay có nặng quá không nhỉ?"

Chương 235: Rời đi

"Bánh bao đây! Bánh bao nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!".

...

"Cải xanh đây! Cảnh xanh phơi phới đây!".

...

"Kẹo hồ lô đây...".

...

"Công tử! Công tử!".

Đang đi lại bị người kêu gọi, Lăng Tiểu Ngư dừng bước, xoay đầu nghi hoặc: "Lão bá, ông kêu ta hả?".

"Vâng, thưa công tử".

Nụ cười niềm nở, ông lão bán hàng mời mọc: "Công tử, công tử mua giúp lão mấy xâu kẹo hồ lô đi".

"Cái này... Xin lỗi lão bá, trong người ta hiện không còn tiền nữa".

Dù trong ánh mắt có chút thất vọng nhưng trên môi, ông lão bán hàng vẫn cố giữ nụ cười: "Không sao... Không sao...".

...

Trông theo thân ảnh già nua với cộc rơm cắm đầy kẹo hồ lô đang lặng lẽ bước đi, Lăng Tiểu Ngư thấy lòng bất nhẫn, lên tiếng gọi lại: "Lão bá, chờ một chút".

"Công tử, công tử gọi lão có việc gì?".

"Lão bá, ưm, là thế này... Trên người ta hiện không có tiền, thế nhưng nương tử của ta thì mang theo rất nhiều tiền. Nàng đang ở trong cửa tiệm gần đây. Lão bá, nếu lão bá đồng ý thì có thể đi cùng ta tới đó rồi ta sẽ bảo nương tử đưa tiền cho lão bá".

"Chuyện này...".

Ông lão bán hàng có chút nghi ngại, nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý, cùng Lăng Tiểu Ngư đi đến tiệm y phục. 

Quả như Lăng Tiểu Ngư nghĩ, Lăng Thanh Trúc và Tô Phúc Đường hiện vẫn còn bên trong. Ngay khi vừa thấy hắn, Lăng Thanh Trúc đã nói với ra: 

"Tướng công, sao mới đi đã về rồi?".

Không được tự nhiên như vị nương tử hờ kia của mình, Lăng Tiểu Ngư phải đi vào bên trong tiệm, tiếp cận rồi mới nói: "Nương tử, nàng đưa ta thêm ít tiền được không?".

"Nén bạc lúc nãy thiếp đưa cho chàng đâu?".

"Cái đó... ta dùng hết rồi".

Lăng Thanh Trúc lườm nhẹ, tỏ ý không vui: "Tướng công, tiền bạc không phải tự dưng mà có, chúng ta cần tiết kiệm a".

Biết là người ta đang cố tình làm khó, Lăng Tiểu Ngư đành trực tiếp nói ra ý định của mình: "Nương tử, ta không cần nhiều đâu. Chỉ cần đủ để mua vài xâu kẹo hồ lô của lão bá kia thôi".

"Nương tử, nàng giúp ta...".

...

"Hmm... Thôi được rồi".

Không phụ công ai đó nài nỉ, Lăng Thanh Trúc sau cùng cũng chịu mở hầu bao. Nàng lấy một nén bạc ném cho vị tướng công hờ của mình, dặn: "Mua luôn cho thiếp mấy xâu".
...

...

Một đỗi sau. 

Ông lão bán kẹo đã sớm nhận tiền và vui vẻ rời đi, trong khi đó, người ở lại là Lăng Tiểu Ngư...

Mới đầu không sao, hắn cũng vui vẻ đứng trước cửa tiệm mà nhâm nhi những viên kẹo, nhưng khi số kẹo đã vơi đi phân nửa thì cảm giác nó lại khác. 

Lăng Tiểu Ngư, hắn chẳng còn thư thái đứng đợi được nữa. Bất đắc dĩ, hắn phải đi vào bên trong cửa tiệm. 

"Tướng công, chàng vào đây làm gì?".

"Nương tử, ta...".

"Ta cái gì mà ta. Chàng mau ra ngoài đi để bọn thiếp còn thử y phục".

...

Vậy đấy. Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp bày tỏ ý kiến gì thì đã bị Lăng Thanh Trúc đẩy thẳng ra ngoài rồi. 

"Nữ nhân đúng là không chịu nói lý gì cả...".

"Hì...".

Nghe được tiếng cười, Lăng Tiểu Ngư liếc mắt nhìn qua. Vừa lúc, Hà Thiểm - chủ cửa tiệm - lên tiếng: "Công tử, ngài không hiểu tâm tư nữ nhân rồi".

"Ta không hiểu, bộ ông hiểu?".

"Đương nhiên là hiểu".

Nụ cười khang khác, Hà Thiểm tiếp lời: "Công tử, nữ nhân trên đời ai cũng như ai, đều muốn mình trở nên xinh đẹp. Họ chú ý đến quần áo, son phấn, tốn chút thời gian lựa chọn cũng là bình thường".
"Nhưng mà... đã gần một canh giờ rồi".

"Công tử, một canh giờ thì có đáng gì? Hai ba canh giờ cũng là bình thường".

Lăng Tiểu Ngư trợn mắt, câm nín luôn. 

...

Không thể kêu gọi, càng không thể hối thúc, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc chỉ còn biết tìm tới một quán trà ở gần tiệm y phục để ngồi đợi. 

May sao, quãng thời gian đợi chờ của hắn cũng chẳng kéo dài quá lâu. 

Chờ cho sư phụ thanh toán xong, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới đem mấy xâu kẹo hồ lô đưa cho nàng: "Nương tử, kẹo hồ lô của nàng".

"À, tí nữa thì quên".

Không chút khách khí, Lăng Thanh Trúc vươn tay cầm lấy, ngoạm luôn một lúc mấy viên. 

"Ừm... Mùi vị cũng được".

"Được rồi. Chúng ta tiếp tục đi dạo".

...

Lăng Thanh Trúc đi trước, Lăng Tiểu Ngư và Tô Phúc Đường nối gót theo sau. Ba người cứ thế đi dạo, rồi mua sắm thêm khoảng một giờ nữa thì dừng lại. 

Lăng Thanh Trúc đem một số đồ vật đưa cho Tô Phúc Đường, cười bảo: "Phúc Đường, toàn bộ chỗ này tặng cho tỷ".

"Thanh Trúc, cái này... Ta không thể nhận đâu".

"Tỷ không nhận cũng phải nhận".

Lăng Thanh Trúc đem số vật dụng kia đẩy ngược trở về: "Phúc Đường tỷ, cứ coi như đây là quà tạm biệt của muội".

"Tạm biệt? Thanh Trúc, muội nói vậy là sao?".

Lần này, thay vì Lăng Thanh Trúc thì người hồi đáp lại là Lăng Tiểu Ngư. Hắn nói: "Phúc Đường tỷ, bây giờ chúng ta phải trở về môn phái".

"Môn phái? Nói vậy hai người...".

"Phúc Đường tỷ, xin lỗi vì đã gạt tỷ." - Lăng Tiểu Ngư hơi áy náy - "Thật ra chúng ta vốn không phải người bình thường. Nơi chúng ta ở cũng rất xa chỗ này...".

"Ta... Ta không hiểu".

"Thật ra tỷ cũng không cần phải hiểu".

Lăng Thanh Trúc đặt một tay lên vai Tô Phúc Đường, nhắn nhủ: "Phúc Đường, ta có để lại cho tỷ một chút quà mọn. Nó được đặt bên dưới tấm chăn trong gian phòng của chúng ta".

"Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta phải đi đây. Bảo trọng".

"Phúc Đường tỷ, cảm ơn mọi người đã cho chúng ta nương náu thời gian qua. Bảo trọng".

Sư đồ họ Lăng nói lời từ tạ xong thì liền quay gót rời đi, đến khi Tô Phúc Đường phản ứng, toan lên tiếng kêu gọi thì thân ảnh bọn họ đã tiêu thất tự lúc nào...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau