TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Nghiệt duyên chớm nở

"Thanh Trúc cô nương, Tiểu Ngư huynh đệ, các ngươi làm gì vậy? Thật là...".

Đi kèm nụ cười hiền hậu, Tô Vinh xua tay, bảo: "Được rồi được rồi. Chúng ta đừng nói mấy chuyện ân nghĩa này nữa. Ăn bánh. Ăn bánh...".

...

...

Trưa hôm ấy.

Sau bữa cơm đơn sơ bình dị, Lăng Tiểu Ngư đã dìu "nương tử" mình ra sau nhà. Dưới tán cây, hắn nhìn khung cảnh trước mắt, nơi Tô Phúc Đường đang ngồi quạt mát cho tướng công đọc sách, cảm thán: 

"Tình cảm của phu thê họ thật tốt".

Nghe vậy, Lăng Thanh Trúc mới nhếch môi, hỏi: "Thế nào? Ngưỡng mộ người ta à?".

"Sư...".

"Suỵt!".

Mày nhăn đôi chút, Lăng Thanh Trúc nhắc nhở: "Là "nương tử". Sư gì mà sư".

Không muốn đôi co, Lăng Tiểu Ngư ngoan ngoãn chiều theo, nhanh chóng sửa lời: "Hmm... Thì nương tử".

"Phải vậy chứ".

Thu hồi tiếu ý, Lăng Thanh Trúc lặp lại câu hỏi vừa rồi: "Tướng công, chàng vẫn chưa trả lời thiếp. Nói đi, có phải là chàng rất ngưỡng mộ hai người họ không?".

"Hmm... Cũng không hẳn là ngưỡng mộ".

Lăng Tiểu Ngư tiếp lời: "Ta chỉ là cảm thấy cuộc sống của họ rất tốt. Tuy rằng vật chất có thiếu thốn nhưng tình cảm họ dành cho nhau lúc nào cũng tràn đầy. Từ khi nương náu ở đây, ta chưa từng nghe họ nặng nhẹ với nhau một tiếng nào. Bọn họ khiến ta nhớ đến phụ mẫu của mình...".

"Ta từng nghe Yến cô cô kể, lúc phụ mẫu ta còn sống, họ cũng hạnh phúc lắm"....

"Này...".

Đứng im một đỗi, Lăng Thanh Trúc chợt đưa tay kéo áo người thanh niên trước mặt. Rồi dịu dàng an ủi: "Tiểu Ngư Nhi, phụ mẫu của chàng là người tốt, lại trọng tình trọng nghĩa như vậy, thiếp tin dù đã mất thì kiếp sau họ cũng sẽ lại nên duyên vợ chồng, sẽ được hạnh phúc bên nhau thôi".

Thanh âm không lớn, lời lẽ cũng chẳng to tát gì mấy, nhưng kỳ lạ thay, khi chúng lọt vào tai Lăng Tiểu Ngư thì liền khiến nội tâm hắn an tĩnh trở lại. Một chút ưu thương loáng cái đã hoàn toàn tiêu thất, thay vào đó, sự thanh thản mới là cảm xúc đang ngự trị lúc này. 

Dáng vẻ chân thành, hắn xoay lại, trong tư thế mặt đối mặt, mắt nhìn tận mắt, nói: "Nương tử, cảm ơn nàng".

...

Lăng Thanh Trúc hết liếc xuống rồi lại liếc lên, cuối cùng thẳng thắn: "Cảm ơn thì cảm ơn, nhưng cũng không cần phải nắm tay người ta lâu như vậy chứ?".

"A, xin lỗi...".

"Phì... Coi bộ dạng của chàng kìa".

......

Trước khi Lăng Thanh Trúc có thể bước chân xuống giường, hai tiếng "nương tử" đối với Lăng Tiểu Ngư vẫn luôn có chút gì đó không thoả. Mỗi lần hô gọi đều khiến hắn cảm thấy ngại ngùng, rất thiếu tự nhiên. Thế nhưng chẳng hiểu sao kể từ sau hôm ấy, thời điểm nàng lấy lại tự do thì sự ngại ngùng càng lúc càng ít đi. Tốc độ suy giảm nhanh đến bất ngờ. 

Chỉ sau khoảng vài ba hôm thì Lăng Tiểu Ngư đã liền thuận miệng. Hắn quen đến độ dù có rơi vào tình huống bất ngờ cũng chả hề bối rối một chút nào. Hai tiếng "nương tử" được hắn hô gọi rất đỗi tự nhiên. 

Đối với sự tiến bộ đó của hắn, nếu nói Lăng Thanh Trúc chẳng có chút bất ngờ nào thì khẳng định là nói dối. Trên thực tế, nàng đã khá ngạc nhiên. Nàng không biết là tên đồ đệ tính tình cổ hủ, hay để ý lễ tiết của mình lại có lúc chịu "tiếp thu" tới như vậy. 

Đã mở mang đầu óc rồi sao? 

Lăng Thanh Trúc thực cũng chưa rõ ràng lắm. 

Mà... nàng tìm hiểu sâu làm gì kia chứ? Một kẻ cố chấp như Lăng Tiểu Ngư chịu tiếp thu "tư tưởng tiến bộ", điều đó không tốt ư?

Người sống ở đời cần phải biết tùy cơ ứng biến a.

...

Là thế đấy. Lăng Thanh Trúc đã nghĩ rất đơn giản, chỉ cho là đệ tử của mình đã mở rộng đầu óc, thành ra chẳng bận tâm quá nhiều.

Thật không may, đó lại là một sai lầm nghiêm trọng. 

Lăng Thanh Trúc nàng làm sao biết được trong tâm trí đệ tử mình, đi kèm với "tiếp thu" là một loại cảm xúc mơ hồ khác nữa. Một thứ cảm xúc mà đáng ra nó không nên tồn tại...

Nhưng, nó đã. 

Giá như hiện tại, Lăng Thanh Trúc hoặc Lăng Tiểu Ngư, một trong hai có thể nhận ra được nó - thứ tình cảm kia - thì mọi chuyện hẳn đã tốt hơn rất nhiều. Đáng tiếc, cả hai người bọn họ đều không hay không biết...

Sự gần gũi của Lăng Thanh Trúc, màn kịch phu thê mà nàng dựng lên, những lời tùy tiện vô tâm của nàng, chúng đã đưa đến một hậu quả khôn lường. Theo nghĩa nào đó, có thể nói rằng... chính nàng đã tạo nên oan nghiệt.

Chương 227: Đến lúc đòi nợ

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một tháng nữa đã qua đi. 

Một tháng này, sinh hoạt trong nhà họ Tô cũng không có nhiều khác biệt. Bữa cơm vẫn đạm bạc, tình nghĩa vẫn đong đầy... Thay đổi, hoạ chăng là bệnh tình của Lăng Thanh Trúc. 

Trải qua một tháng trời đích thân điều trị, đến hôm nay thì tình trạng của Lăng Thanh Trúc đã tốt lên rất nhiều. Hiện tại, chẳng ngoa khi nói nàng có thể một mình ra tay giải quyết vài ba tên chân nhân trung kỳ cùng lúc. Riêng với chân nhân hậu kỳ, chỉ cần không phải loại yêu nghiệt như Đồ Tam Nương thì nàng vẫn thừa sức ứng phó.

Và đó cũng chính là lý do vì sao mà Lăng Thanh Trúc lại quyết định rời đi lúc này. 

...

"Tiểu Ngư Nhi".

Đứng cạnh cửa sổ, giữa trời đêm, Lăng Thanh Trúc nhìn ra không gian bên ngoài, bất ngờ gọi khẽ.

Đợi Lăng Tiểu Ngư ứng tiếng, nàng mới tiếp tục: "Ngày mai chúng ta sẽ trở về Thiên Kiếm Môn".

"Ngày mai sao...".

Đó không phải câu hỏi. Nó là sự lặp lại. Có vương đôi phần tiếc nuối...

Đối với quyết định của ân sư, Lăng Tiểu Ngư chẳng hề bất ngờ. Trong lòng mình, hắn tự biết việc này rồi sẽ xảy ra. Chỉ là... nó sớm quá. 

Sớm? Lạ lùng thay. Cớ gì Lăng Tiểu Ngư hắn lại cảm thấy như vậy?

Lăng Tiểu Ngư tự hỏi, nhưng hỏi xong thì cũng chỉ biết cúi đầu im lặng. 

Rõ ràng, thần sắc của Lăng Tiểu Ngư lúc này có gì đó khác lạ. Nét mặt u buồn kia, nó lẽ ra không nên xuất hiện. Nhưng, Lăng Thanh Trúc, nàng lại chẳng nhận ra. 

Mắt vẫn dõi về một chốn xa xăm nào đó, nàng hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi nói xem. Làm tu sĩ tốt hay làm phàm nhân tốt?".

"Sư phụ..." - Lăng Tiểu Ngư ngẩng đầu lên, thanh âm trầm thấp - "Đệ tử không biết".

"Ngươi cũng không biết sao?".

Lăng Thanh Trúc nhếch môi cười nhạt: "Hẳn rồi. Ngay cả ta còn không biết thì tiểu tử ngươi làm sao trả lời được".

..."Tiểu Ngư Nhi, cảm ơn ngươi".

"Cảm ơn?".

Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc: "Sư phụ, người tại sao lại cảm ơn đệ tử?".

"Khì...".

Quay lại với nụ cười hoà ái, Lăng Thanh Trúc đáp: "Tiểu tử, ngươi không biết thật hay là giả đò không biết?".

"Ba tháng qua, tiểu tử ngươi đã luôn ở bên cạnh chăm sóc cho ta. Nếu như không có ngươi trợ giúp, ta e lần này tính mệnh đã khó bảo toàn rồi. Cảm ơn ngươi một tiếng vốn dĩ là nên mà".

"Sư phụ, người đừng nói vậy".

Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Nếu không phải vì muốn giúp đệ tử luyện chế một lô Trường Sinh Đan hoàn mỹ nhất thì người đã chẳng đi ra ngoài, đã chẳng đụng phải Đồ Tam Nương kia. Người bị trọng thương, hết thảy cũng đều là vì đệ tử. Nên nói cảm ơn phải là đệ tử mới đúng".

"Xuy... Ta cảm ơn ngươi, ngươi lại muốn cảm ơn ta. Thật đúng là...".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu xua tay, vài giây sau thì tiếu ý đã hoàn toàn thu liễm. Với thần tình nghiêm túc, nàng nhấc chân tiến sát đồ nhi...

"Sư phụ?"."Tiểu Ngư Nhi." - Lăng Thanh Trúc nói - "Ta nghĩ có một chuyện chúng ta cần phải làm rõ".

"Sư phụ, là... là chuyện gì?". 

Hít vào rồi thở ra một hơi, Lăng Thanh Trúc mím nhẹ đôi môi, rồi hắng giọng: "Hừm... Tiểu Ngư Nhi, thời gian qua tiểu tử ngươi đã rất tận tình chăm sóc cho ta, đó là sự thật, và dĩ nhiên, Lăng Thanh Trúc ta sẽ nhớ kỹ. Có điều...".

"Ân ra ân, oán ra oán. Lăng Thanh Trúc ta là người mang ân chưa chắc đã trả, nhưng có thù thì nhất định phải báo".

"Trong quá trình giúp ta luyện hoá dược lực, trấn áp độc tố, tiểu tử ngươi đã rất nhiều lần đụng chạm, rất nhiều lần có ý nghĩ đen tối. Không ai khác, chính ngươi đã khiến ta phải xấu hổ, làm ta chỉ muốn cắn lưỡi tự sát, chết quách đi cho xong... Tiểu Ngư Nhi, ngươi nói xem. Tiểu tử ngươi xúc phạm, "đày đoạ" ta như vậy, bây giờ ta nên đáp lễ thế nào đây?".

Đã nghe ra ý tứ muốn trừng phạt của ân sư, Lăng Tiểu Ngư khó tránh có chút bất an. Hắn lặng lẽ đưa chân thụt lùi, trong khi miệng thì cố tìm lời biện minh:

"Nhưng mà sư phụ, đệ tử... đệ tử thật không phải cố ý. Người cũng biết là lúc đó người...".

"Hửm? Lúc đó ta thế nào? Nói tiếp đi".

"Sư phụ, lúc đó người... Cơ thể người như vậy...".

"À a... Thì ra là tiểu tử ngươi vẫn còn nhớ. Có vẻ như còn là nhớ rất rõ ấy nhỉ...".

Nụ cười mỗi lúc một trở nên nguy hiểm, Lăng Thanh Trúc thay đồ nhi nói ra một cách rành mạch: "Sao? Ý tiểu tử ngươi là bởi do lúc đó thân thể ta đã chẳng còn mảnh vải che thân nào nữa, tất cả đều được phơi bày ngay trước mắt nên mới khiến ngươi mất hết bình tĩnh, trở nên bối rối? Có phải ý ngươi là sở dĩ ngươi nảy sinh những tà niệm, toàn bộ đều là lỗi do ta?".

"Ô hô... Tiểu Ngư Nhi ngươi hay thật. Thiệt thòi là ta, bây giờ tội lỗi cũng là do ta...".

"Sư phụ, đệ tử tuyệt không có ý đó!".

"Không có ý đó? Vậy thì ý ngươi là gì?".

"Đệ tử...".

Lăng Tiểu Ngư rất muốn tìm lời để giải thích, sao cho sư phụ hắn hiểu rằng lỗi lầm chẳng phải do ai, hết thảy đều bởi do hoàn cảnh. Khổ nỗi, năng lực giao tiếp của Lăng Tiểu Ngư hắn quá kém, ấp úng mãi cả buổi trời cũng chưa nói được một câu lưu loát. 

Bất đắc dĩ, rốt cuộc hắn chỉ đành chấp nhận nghe theo an bài của ân sư, mặc tình nàng xử trí.

Chương 228: Cắt!

..

"Sư phụ chắc không đến nỗi sẽ giết mình đâu...", đó là những gì mà Lăng Tiểu Ngư đã nghĩ. Và... nó đúng. Lăng Thanh Trúc, nàng quả không định giết hắn. 

Tuy nhiên... Đúng chưa hẳn đã may. Đơn giản là vì trên đời này, có nhiều thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết nữa. 

Thân là người từng trải, một tu sĩ đã sống qua mấy trăm năm, Lăng Thanh Trúc há đâu lại chẳng hiểu điều đó? Hoàn toàn trái lại, nàng rất am tường là khác. 

Vẻ nham hiểm càng lúc càng lộ rõ trên khuôn mặt diễm kiều, Lăng Thanh Trúc gọi ra một thanh trủy thủ vô cùng tinh xảo. Nàng huơ qua huơ lại mấy đường, kế đấy thì bước thẳng về phía đồ nhi. 

Dự cảm sắp có chuyện không lành xảy ra, Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa thoái lui.

"Sư... sư phụ. Người lấy dao ra làm gì?".

"Hì hì... Tiểu Ngư Nhi, chẳng phải ta đã nói rồi sao. Ta muốn trừng phạt ngươi a".

"Thế nào? Tiểu tử ngươi đã chấp nhận gánh chịu trừng phạt rồi mà. Tính nuốt lời ư?".

"Sư phụ, nhưng mà... Con dao này... Sư phụ, người không định sẽ giết đệ tử thật đấy chứ?".

"Giết ngươi?".

Lăng Thanh Trúc lập tức phủ nhận: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi nghĩ đi đâu vậy. Tiểu tử ngươi tuy rằng không được thông minh, tướng mạo cũng chẳng anh tuấn gì mấy, nhưng tốt xấu gì thì vẫn là đệ tử của ta. Có câu "Hổ dữ không nỡ ăn thịt con", huống chi con người. Thiên hạ mọi người đều biết Lăng Thanh Trúc ta là một người rất trọng tình nghĩa a".

"Tiểu Ngư Nhi, yên tâm. Vi sư sẽ không động tới một cộng tóc nào của ngươi đâu".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc lại tiếp tục bước tới. 

Và, một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư lại thụt lùi. 

Mặc dù ân sư đã quả quyết là sẽ không động tới một cộng tóc nào, nhưng bộ dáng tươi cười gian ác kia của nàng, nó vẫn làm hắn cảm thấy hết sức bất an.

Liếc qua thanh trủy thủ mà sư phụ mình đang cầm, Lăng Tiểu Ngư truy vấn: "Sư phụ, chẳng phải nói sẽ không động tới cộng tóc nào của đệ tử sao? Người cầm dao như vậy làm gì?".
"À, cái này à. Hì hì... Tiểu Ngư Nhi, dao thì đương nhiên là dùng để cắt rồi".

C-Cắt?

Cảm giác bất an càng tăng cao gấp bội, Lăng Tiểu Ngư cố hỏi rõ: "Sư phụ, người... người muốn cắt cái gì?".

Lần này thì Lăng Thanh Trúc đã không đáp lại. Thay vì trực tiếp giải đáp thì nàng dùng chính cử chỉ để trả lời.

Nụ cười ma quỷ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dưới hạ thân, bấy nhiêu cũng quá đủ để Lăng Tiểu Ngư hiểu ra vấn đề. 

Sư phụ hắn, nàng rành rành đang biểu thị ý tứ: "Tiểu Ngư Nhi, vi sư muốn thiến ngươi".

...

Cõi lòng chẳng rét mà run, Lăng Tiểu Ngư theo bản năng muốn lui. Chỉ là... hắn đã không còn đường lui nữa rồi. Sau lưng hắn, sót lại hoạ chăng mỗi một chiếc giường. 

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi không cần phải sợ. Vi sư đảm bảo với ngươi là sẽ ra tay rất nhanh gọn. Lại nói, thanh trủy thủ này rất sắc bén nha".

"Sao? Ngươi không tin?".
"Được rồi, để vi sư chứng minh cho ngươi thấy".

Dứt câu, Lăng Thanh Trúc liền vươn tay với lấy một chiếc ly cầm lên. 

"Tiểu Ngư Nhi, người nhìn nhé".

Tiếng cuối cùng vừa ra khỏi miệng cũng là lúc thanh trủy thủ trong Lăng Thanh Trúc bắt đầu di chuyển. Rất mau lẹ, dưới tác động của nó, chiếc ly bằng gốm tức thì bị cắt làm hai nửa. Vết cắt... ngọt đến không ngờ.

"Đấy. Tiểu Ngư Nhi, ngươi thấy rồi chứ?".

Đem hai nửa chiếc ly vứt đi, Lăng Thanh Trúc tập trung sự chú ý vào đệ tử của mình.

"Tiểu Ngư Nhi, cởi y phục ra nào".

"Sư phụ, đừng... đừng đùa nữa".

"Ai thèm đùa với ngươi? Ta đâu có rảnh".

"Tiểu Ngư Nhi, ngoan nào. Sẽ không đau lắm đâu".

...

"Sư phụ, không được!".

...

"Sư phụ, đừng a!".

"Á á á...!!".

Trong gian phòng chật hẹp đã sớm được kết giới bao quanh, một tiếng hét lớn vừa mới cất lên. Thảm thiết vô cùng.

Chương 229: Một sớm thanh bình

"Ríu rít...".

"Ríu rít...".

Ngoài hiên, trên tán cây dại, một bầy chim đang thi nhau ca hát. Thanh điệu rất đỗi vui tai. Chúng hết đứng cành này lại chuyền sang cành nọ, cứ vậy mà râm ran liên tục... 

Chợt, một con chim trong bầy tách ra, bay thẳng về phía bên hông căn nhà, cuối cùng chững lại ở ngoài khung cửa, nơi mà Lăng Thanh Trúc đang đứng nhìn ra. 

Vươn tay đen chú chim nọ bắt lấy, Lăng Thanh Trúc dịu dàng vuốt ve, mặc cho nó cố vùng vẫy muốn bay đi. 

"Chú chim nhỏ, đã bị ta thao túng rồi mà còn muốn chạy à?".

"Ngoan. Chơi với ta một lúc nào".

"Chíp chíp...".

"Chíp...".

Liên tiếp là những lời kháng nghị của chú chim tội nghiệp. Nhưng, có kêu la nhiều hơn nữa cũng chả để làm chi. Bởi lẽ, Lăng Thanh Trúc, nàng căn bản đâu có nghe. 

Phản kháng mặc người, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn cứ theo ý mình mà làm. Tay trái nắm giữ trong khi tay phải thì duỗi ra, nàng dùng một ngón tay dí dí vào đầu chú chim nhỏ, khiến nó phải gồng mình chống đỡ.

"Chíp! Chíp!".

"Chíp...!".

...

"Chíp chíp..." Lăng Thanh Trúc nhại lại tiếng kêu của con vật bé nhỏ trong tay mình, miệng cười khúc khích.

Hiếp đáp hồi lâu, tận đến khi chú chim tội nghiệp vì quá uất ức mà kêu loạn cả lên thì lúc này họ Lăng mới chịu dừng tay. 

"Hì hì... Chú chim nhỏ, đừng có khóc mà. Người ta chỉ trêu ngươi có một chút thôi".

"Chíp chíp! Chíp...!".

"Chà... Tiểu tử ngươi vẫn còn tức giận à? Sao lại giống trẻ con quá vậy...".

"Được rồi. Ngoan nào...".
Trái hẳn vừa rồi, lần này, động tác của Lăng Thanh Trúc đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Cử chỉ, nó thật hết sức từ ái. 

Ngón tay lướt trên lớp lông vũ mềm mại, hành động áp má kề môi... Ôi, chúng mới dịu dàng làm sao. Hình ảnh này, dám cá là chưa từng có ai nhìn thấy ở Lăng Thanh Trúc. 

Lăng Tiểu Ngư ư? Hắn cũng là lần đầu tiên bắt gặp đấy. 

Lúc nãy, thời điểm vừa mở mắt ra, sau khoảnh khắc hoảng hốt rồi suy tư ngắn ngủi thì đôi mắt hắn, chúng đã nhanh chóng cố định luôn trên người Lăng Thanh Trúc. Từng cử chỉ, từng lời nói của nàng, hết thảy hắn đều không bỏ sót một chút nào, dù là nhỏ nhất. 

Cảm xúc của hắn lúc này, nó êm đềm lắm. Chẳng hiểu tại sao khi chứng kiến bộ mặt dịu dàng của "thiếu nữ" ấy, trong lòng hắn lại đột nhiên bình yên đến lạ...

...

Lăng Tiểu Ngư đã ngồi đấy thơ thẩn cả một đỗi lâu, và chắc chắn là sẽ còn lâu hơn nữa nếu không có sự can thiệp từ Lăng Thanh Trúc.

Sau khi đem chú chim nhỏ tội nghiệp thả đi, Lăng Thanh Trúc xoay người lại, nhìn tên đồ đệ của mình, thanh âm lạnh nhạt: "Nhìn đủ chưa?".

Hệt như kẻ trộm vừa bị bắt quả tang, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, thần tình bối rối: "Sư phụ, đệ tử... Xin lỗi...".

"Hứ...".

Lăng Thanh Trúc khoanh tay trước ngực, bắt đầu giáo huấn: "Tiểu Ngư Nhi, ta biết là định lực của ngươi kém, nhưng cũng không nên kém tới mức này chứ".

"Ta biết là khuôn mặt ta rất đẹp, dáng người cũng rất dụ nhân, nhưng tiểu tử ngươi cũng đừng hễ ra là nhìn ta chằm chằm như vậy a... Tiểu Ngư Nhi, bộ ngươi thực muốn ta cắt?".Cắt?

Nhớ lại tràng cảnh đêm qua, Lăng Tiểu Ngư lập tức lắc đầy nguầy nguậy. 

Thấy hắn biểu hiện như vậy, Lăng Thanh Trúc lúc này mới tỏ ra vừa ý: "Tiểu Ngư Nhi, biết sợ là tốt. Đêm qua chỉ là màn cảnh cáo thôi đấy, nếu tiểu tử ngươi còn dám có những ý nghĩ đen tối... Hừ hừ... Liệu hồn đấy".

Nói đoạn, nàng đưa tay che miệng, ngáp dài một tiếng. Ngáp xong thì bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi mau rửa mặt đi. Hôm nay chúng ta sẽ đi dạo". 

Đi dạo?

Lăng Tiểu Ngư không khỏi nghi hoặc: "Sư phụ, tối qua người không phải nói là hôm nay chúng ta sẽ trở về Thiên Kiếm Môn sao?".

"Trước khi trở về không thể đi dạo được à?... Hiếm khi ghé chốn thế tục phàm nhân, cứ đi thăm thú một vòng đã rồi hẳn trở về".

...

Vài phút sau. 

Vị trí vẫn như cũ, là gian phòng chật hẹp của sư đồ họ Lăng. Nhưng thay vì bề bộn giống trước, gian phòng bây giờ đã gọn gàng hơn rất nhiều. 

Tiến đến bên chiếc giường đơn sơ bình dị, Lăng Thanh Trúc khẽ động thần niệm, lấy từ trong giới chỉ ra một mớ đồ vật. 

Không phải linh đan, chẳng phải phù bảo, đơn giản chỉ là vàng bạc châu báu - những món đồ rất đỗi tầm thường trong mắt tu sĩ mà thôi. 

"Sư phụ, là để tặng cho gia đình Phúc Đường tỷ phải không?".

Đáp lại Lăng Tiểu Ngư là một cái gật nhẹ. Lăng Thanh Trúc vừa đem châu báu gom xếp vừa nói: "Chúng ta đã nương nhờ bọn họ lâu như vậy, số châu báu này cói như là để báo đáp".

"Sư phụ...".

Liếc thấy đồ nhi muốn nói lại thôi, Lăng Thanh Trúc chủ động mở lời: "Sao? Có phải tiểu tử ngươi cho rằng ta rất keo kiệt?".

Chẳng đợi Lăng Tiểu Ngư trả lời thì nàng đã nói tiếp: "Tiểu Ngư Nhi, "thất phu vô tội, hoài bích có tội". Bọn họ chỉ là những người bình thường, tặng cho họ bảo vật chưa hẳn đã tốt. Nói không chừng, bảo vật chúng ta tặng còn có thể đưa tới hoạ sát thân cho họ".

"Phàm nhân có thế giới của phàm nhân. Số vàng bạc châu báu này trong mắt tu sĩ chúng ta quả thật chả đáng gì, nhưng đối với người thế tục thì lại rất hữu ích. Chí ít, với bao nhiêu đây, cả nhà Tô Phúc Đường có thể sống sung túc đến hết đời".

Chương 230: Trấn Ngọc Hà

Phía bắc thôn Tô Hạ, cách khoảng mười dặm đường có một thị trấn nhỏ, gọi là Ngọc Hà. 

Ở đây, trấn Ngọc Hà này, nhân số tuy không quá đông nhưng hoạt động mua bán lúc nào cũng diễn ra sôi nổi. Thương nhân đa phần đều là từ nơi khác đến cư ngụ, kinh doanh chủ yếu là sản vật thu lấy từ những ngọn núi chung quanh. Gỗ quý, thú rừng, khoáng sản,..., loại nào cũng có, rất chi phong phú.

Lúc này, trên con đường lớn thuộc đông trấn, chúng - những sản vật vừa kể - hiện đang được bày bán khắp nơi. Từ trong cửa tiệm ra tận ngoài ngõ, các gian hàng, cửa hiệu mọc nối nhau san sát, chật kín cả hai bên đường. Số người ghé mua, tính ra còn nhiều hơn nữa. Khung cảnh thật đúng là náo nhiệt vô cùng.

"Wow...".

Lẫn trong giai điệu ồn ào hỗn tạp, một tiếng cảm thán vừa mới cất lên. Chủ nhân thanh âm, nàng cũng chẳng ai xa lạ, đích thị người đã "ăn nhờ ở đậu" trong nhà Tô Phúc Đường mấy tháng trời qua: Lăng Thanh Trúc. 

Vẻ mặt chưa hết ngạc nhiên, Lăng Thanh Trúc tấm tắc: "Chậc, ở đây đúng là náo nhiệt a. Không ngờ chỉ là một thị trấn nhỏ mà người mua kẻ bán lại đông đúc như vầy".

Phía sau, Tô Phúc Đường mỉm cười, bảo: "Thanh Trúc, muội có điều không biết. Ngọc Hà trấn này vốn dĩ tài nguyên hết sức phong phú, thành ra thương nhân lui tới rất đông. Hơn phân nửa cư dân ở đây đều là từ nơi khác chuyển đến...".

"Thì ra là vậy".

Lăng Thanh Trúc thoáng vân vê cằm, rất nhanh liền quyết định: "Hiếm khi mới có cơ hội tới đây, hôm nay chúng ta phải đi mua sắm thoả thích mới được".

Đối lập với vẻ hân hoan mong chờ của họ Lăng, Tô Phúc Đường bên cạnh lại có phần khó xử. Nàng nhắc khéo: "Thanh Trúc muội, những đồ vật ở đây... giá không rẻ lắm".

Thừa hiểu ý tứ, Lăng Thanh Trúc cười bảo Tô Phúc Đường: "Phúc Đường tỷ không cần lo. Mọi chuyện cứ để muội lo. Hôm nay tỷ chỉ việc mua sắm thôi".

"Nhưng mà Thanh Trúc, ta...".

"Được rồi được rồi. Chúng ta đi mua sắm nào"."Thanh Trúc...".

...

Tô Phúc Đường đã cố gắng can ngăn mà không được. Lăng Thanh Trúc căn bản là chẳng chịu nghe. Bất đắc dĩ, nàng chỉ đành nhắm mắt đưa chân...

Dừng lại trước một tiệm vải, nàng thoáng quan sát rồi nói: "Thanh Trúc, tiệm này... hình như là hơi lớn".

"Ừm, cũng không tệ".

"Thanh Trúc. Y phục ở đây... nó đắt lắm".

"Không sao. Đắt mấy cũng mua được".
Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc nắm lấy tay Tô Phúc Đường kéo đi. 

"Thanh Trúc!".

...

Có hô hoán thì chuyện cũng đã rồi. Chân đã đứng bên trong cửa tiệm, lúc này Tô Phúc Đường chỉ còn biết chắp tay cầu nguyện, mong sao lời của Lăng Thanh Trúc là thật, rằng nàng sẽ có đủ tiền để chi trả. 

"Hai vị cô nương." - Trong khi Tô Phúc Đường còn đang lo lắng khẩn cầu thì ngay tại quầy tính, chủ cửa tiệm lên tiếng - "Xin hỏi hai vị cần gì?".

Sự lạnh nhạt, nó không khó để nghe ra. Tô Phúc Đường, nàng chẳng những đã nghe mà còn nghe rất rõ. Cũng chính bởi vậy nên cõi lòng nàng mới bất giác run lên. Lo lắng, và thậm chí là sợ hãi. 

Đâu có gì lạ. Tô Phúc Đường nàng xuất thân nghèo khó, bị người khinh rẻ âu cũng bình thường. Chỉ là... nàng rất không thích điều đó. Nghèo thì nghèo, nhưng chí ít nàng chưa từng ngửa tay xin ai bao giờ. Tô Phúc Đường nàng vẫn có tôn nghiêm của mình. 

Lòng tự trọng, hoặc cũng có thể gọi là tự ái nổi lên, Tô Phúc Đường lập tức xoay đầu tính đi. Nhưng chân nàng còn chưa kịp bước thì đã bị một cánh tay vươn ra níu giữ. 

Khuôn mặt đanh lại, Lăng Thanh Trúc vỗ mạnh xuống bàn, ngay trước mặt chủ tiệm.

"Chát!".

Cơn giận còn chưa tan, nàng nhấc tay lên để lộ ra nén vàng phía dưới, thanh âm lạnh lùng: "Bao nhiêu đây đủ rồi chứ?".

Ngạc nhiên. Rồi kinh ngạc. Chủ tiệm đã hai lần bất ngờ vì Lăng Thanh Trúc. Lần thứ nhất là vì hành động đập tay của Lăng Thanh Trúc, còn lần thứ hai, đó là vì thứ đồ vật hiện ra ngay vị trí nàng vừa đập tay ấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau