TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Ngươi cứ đợi đó

Sát ý có dâng, sát tâm có trào, nhưng đến cuối cùng chúng cũng bị đánh tan đi. Bởi độc tố. 

Huyết độc, nó đã bắt đầu bộc phát. 

"Sư phụ!".

Chứng kiến dòng máu đỏ tươi vừa tràn ra khỏi miệng Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư quên luôn sợ hãi, lập tức lao tới bên giường. 

"Sư phụ! Sư phụ!".

"Phải rồi, liệu thương... Ta phải giúp người liệu thương...".

"Nhớ" lại nhiệm vụ của mình, Lăng Tiểu Ngư khẩn trương chỉnh lại tư thế cho ân sư, bắt đầu điều động linh lực, chiếu theo những căn dặn trước đó của nàng mà tiến hành chữa trị...

...

Quá trình trấn áp độc tố đã diễn ra khá lâu, những hai canh giờ mới kết thúc. Và khi nó kết thúc thì cũng là lúc linh lực trong người Lăng Tiểu Ngư đã gần như cạn kiệt. 

Chẳng có gì lạ. Lăng Tiểu Ngư là ai chứ? Hắn bất quá chỉ là một tên đệ tử chân truyền với tuổi đời chưa đến ba mươi của Thiên Kiếm Môn. Tu vị của hắn, bất quá chỉ là vấn đỉnh trung kỳ. Giúp một vị chân nhân hậu kỳ trị liệu, đó thực sự là việc quá sức. Kể cả khi nó có vô cùng đơn giản đi nữa. 

Thành thật mà nói thì trong suốt quá trình chữa trị, Lăng Tiểu Ngư đã phải rất cố gắng mới kiên trì được đến giây phút cuối cùng mà không để xảy ra bất cứ một sai sót nào. 

May mắn, trời không phụ người có tâm, sau tất cả, mọi thứ đều hoàn hảo. Huyết độc trong người Lăng Thanh Trúc, nó hiện đã an tĩnh trở lại. Dược lực của Cửu Dương Chân Hoàn cũng là như thế, đã được luyện hoá hoàn toàn...

...

Khí sắc đã tốt lên thấy rõ, Lăng Thanh Trúc chầm chậm mở ra đôi mắt. Nàng nhìn đứa đệ tử trung hậu vẫn còn đang ngồi trước mặt, quan sát một hồi thì bỗng chợt mím môi.

"Tiểu Ngư Nhi, tại sao ngươi lại chảy máu mũi?".

Chảy máu mũi?

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì ngờ vực, đưa luôn cánh tay lên mũi, quẹt ngang một đường. Chừng hạ xuống xem thì... Quả như Lăng Thanh Trúc nói, mũi hắn đúng là có máu đang chảy. 

"Sư phụ, đệ tử...".

"Lăng... Tiểu... Ngư...".Lăng Thanh Trúc cố sức nghiến răng, phát từng tiếng một: "Nói. Ngươi có phải... có phải đã nghĩ bậy hay không?!".

"Sư...".

Lăng Tiểu Ngư theo phản xạ rời khỏi chiếc giường, lắc đầu nguầy nguậy: "Sư phụ, đệ tử... đệ tử không có!".

"Không có?" - Lăng Thanh Trúc tiếp tục chất vấn - "Nếu không nghĩ bậy thì tại sao ngươi lại chảy máu mũi?".

"Đệ tử...".

"Lăng Tiểu Ngư, ta muốn giết ng... khục khục...".

"Sư phụ!".

...

...

Sau bao khó khăn vất vả, đủ loại tâm tình, quá trình trị liệu rốt cuộc cũng chính thức khép lại. Tất nhiên là tạm thời. 

Huyết độc mà Đồ Tam Nương ban tặng há đâu đơn giản?Cửu Dương Chân Hoàn phẩm cấp đúng rất cao đấy, nhưng muốn trấn áp huyết độc, một viên còn lâu mới đủ. Theo như tính toán của Lăng Thanh Trúc thì tối thiểu phải là mười viên. Như vậy cũng tức là nói, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn cần sự trợ giúp của Lăng Tiểu Ngư thêm chín lần nữa. 

Chín, con số không lớn. Trước đó, Lăng Thanh Trúc cũng cho là như vậy, chẳng quá để tâm. Có điều bây giờ, nàng lại hết sức bận lòng. 

Quá trình chữa trị, nó "khó khăn" hơn nàng tưởng rất nhiều. Nàng đã không lường được khi mình phơi bày thân thể, "sự cố" sẽ phát sinh nhiều tới như vậy. Và nàng, nàng sẽ cảm thấy xấu hổ tới như vậy. 

Yêu ma quỷ quái, bất kể có hung hăng tới đâu, bộ dạng có gớm ghiếc cỡ nào, Lăng Thanh Trúc nàng đều chưa bao giờ sợ hãi. Nam nhân nhân loại? Càng không đáng nhắc. 

Trong thiên hạ, trừ bỏ Âm Thiên Chiếu - tông chủ Huyết Linh Tông - đã sớm bị tiêu diệt ra thì làm gì còn có nam nhân nào áp chế được nàng? Ngay đến Cơ Thành Tử còn phải ăn trái đắng của nàng nữa là. 

Nói tóm lại, kể từ thời điểm tiếp nhận vị trí phong chủ Trúc Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc nàng đã luôn đứng trên kẻ khác, chưa một nam nhân nào có đủ bổn sự khiến nàng phải mất đi kiểm soát.

Vậy mà hôm nay...

Lần đầu tiên Lăng Thanh Trúc nàng đã biết thế nào là tận cùng xấu hổ. Lần đầu tiên nàng phải bất lực ngồi nhìn, thương tâm bật khóc... 

Là ai? Ai đã khiến nàng trở nên mềm yếu và đáng thương như thế?

Chính là Lăng Tiểu Ngư, tên đồ đệ thật thà ngốc ngếch của nàng...

Đệ tử ư? Trải qua một đêm xấu hổ nhường ấy, Lăng Thanh Trúc nàng khó lòng còn có thể xem hắn là đệ tử như trước được nữa. 

Đệ tử thì cũng là nam nhân a. Mà đã là nam nhân, mấy kẻ lại chẳng động tâm trước một nữ nhân xinh đẹp đang khoả thân phơi bày mọi thứ ngay trước mặt? 

Nên nhớ, Lăng Tiểu Ngư hắn không phải hoà thượng, cũng không phải thánh nhân. Hắn chỉ là một tu sĩ bình thường với tu vị yếu kém, định lực mỏng manh. Hắn làm sao kiểm soát được bản thân mình?

Trong quá trình trợ giúp nàng luyện hoá dược lực, trấn áp độc tố, đã không ít lần hắn mất bình tĩnh rồi a. Ngay đến máu mũi còn chảy ra kia mà...

"Hừ... Nếu mà hắn trấn định được thì đã chẳng đụng chạm ta như vậy. Và ta, ta cũng sẽ không bối rối, khó xử tới như vậy".

"Lăng Tiểu Ngư, tiểu tử ngươi đã biến ta thành một kẻ thảm hại chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống... Tất cả đều là lỗi của ngươi...".

"Lăng Tiểu Ngư à Lăng Tiểu Ngư, tiểu tử ngươi cứ đợi đó. Tới lúc có thể điều động được linh lực, Lăng Thanh Trúc ta nhất định sẽ tính sổ với ngươi. Cả vốn lẫn lời".

Chương 222: Hai tháng

Dạy dỗ cho đồ nhi một trận, đấy là điều mà Lăng Thanh Trúc đã nghĩ, và toan tính thực hiện. Rất đỗi quyết tâm. 

Chỉ là...

Để từ ý nghĩ chuyển hoá thành hành động, quãng đường cần đi, đôi lúc nó lại xa xôi dữ lắm. Nhất là ở trong trường hợp phải nhẫn nhịn đợi chờ...

Kể từ sau cái đêm xấu hổ nọ, tính đến nay cũng đã được hai tháng rồi. Suốt quãng thời gian ấy, Lăng Thanh Trúc thực đã không ít lần nghiến răng doạ nạt, nguyền rủa Lăng Tiểu Ngư. Công khai lẫn âm thầm. 

Nhưng rồi... 

Ngày tháng trôi qua, theo những lần chữa trị, cảm xúc của Lăng Thanh Trúc cũng từ từ thay đổi. Ác niệm giảm bớt, thiện cảm tăng lên. 

Da thịt nàng đúng là vẫn bị Lăng Tiểu Ngư đụng chạm đấy, mỗi lần bị đụng chạm và phát hiện hắn có hành vi bối rối, mất đi tự chủ, Lăng Thanh Trúc nàng đúng là cũng tức giận đấy, tuy nhiên... Trừ bỏ bực tức và xấu hổ thì trong lòng nàng, nó vẫn còn tồn tại một loại cảm xúc khác nữa: sự biết ơn. 

Mỗi lần trợ giúp nàng luyện hoá dược lực, trấn áp độc tố xong, Lăng Tiểu Ngư hắn đều rơi vào trạng thái suy kiệt. Vẻ mệt mỏi hằn in trên khuôn mặt ấy, Lăng Thanh Trúc nàng há đâu lại chẳng nhìn thấy?

Nàng thấy rất rõ. Cũng nghe rành mạch. Những tiếng thở nhọc nhằn, chúng đã truyền đến đôi tai nàng. Giống như bây giờ vậy.

...

"Phù... ù...".Ngồi trên giường, sau tiếng thở mạnh, Lăng Thanh Trúc từ từ mở ra đôi mắt. Nàng im lặng nhìn đồ nhi một lúc, rồi chuyển mình đứng lên, chậm rãi đặt chân bước xuống.

Sau hai tháng trời phải liên tục duy trì, hiện tại thì bí pháp Thiên Địa Na Di đã được thu hồi, vậy nên việc nàng có thể tự do hành động cũng không có gì khó hiểu. Đáng lưu tâm đây, hoạ chăng là thái độ, cử chỉ của nàng. 

Môi cong lên, mày nhíu lại, Lăng Thanh Trúc dừng ở trước mặt Lăng Tiểu Ngư, cách hắn khoảng tầm ba bước chân. Rồi nói: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi có gan làm lại không có gan chịu. Biết hôm nay là lần trị liệu cuối cùng, ta sẽ khôi phục hành động nên liền lăn ra ngủ...".

"Hừm... Tiểu tử ngươi rõ ràng là làm nhiều chuyện xấu, có tật giật mình...".

"Trốn tội", đấy là danh từ mà Lăng Thanh Trúc đang gán cho đệ tử của mình. Chính miệng nàng đã thốt ra những lời như vậy. 
Có điều, xét đi thì cũng phải xét lại. Lời nói của Lăng Thanh Trúc tuy là gán ghép, là cáo buộc đấy, nhưng giọng điệu đâu này?

Thanh âm kia, nó nào giống giận dữ, chán ghét. Đang hờn dỗi thì đúng hơn. 

Lại nói, thiên hạ có câu "Tri nhân, tri diện, bất tri tâm". Những lời thốt ra bên ngoài và tâm ý còn lưu giữ bên trong, ai dám khẳng định rằng chúng đồng nhất?

Hãy nhìn xem. Nếu thực oán trách Lăng Tiểu Ngư thì tại sao bây giờ Lăng Thanh Trúc còn chưa xuống tay trừng phạt?

Lăng Tiểu Ngư đã nằm lăn ra ngủ? Vậy thì sao chứ? Với tính khí của Lăng Thanh Trúc nàng, nói gì ngủ, dù là đang bị thương bất tỉnh nàng cũng có thể lôi ra đánh đập nữa là. Trong quá khứ, chuyện tương tự đã từng xảy ra rồi a. 

Căn bản là Lăng Thanh Trúc nàng không muốn, đơn giản vậy thôi. Hễ phàm là người từng quen biết và kiến thức qua ngoại hiệu "quái nhân" của nàng, tin tưởng ai nấy đều sẽ nhận ra điều đó. Ấy thế mà bản thân Lăng Thanh Trúc, nàng lại không chịu thừa nhận. 

Nhẹ chép môi, nàng tiếp tục lầu bầu: "... Tiểu tử ngươi đừng tưởng cứ ngủ đi là xong. Ngươi trốn được một ngày chứ làm sao trốn được cả đời?".

"Cái tội của ngươi lớn lắm. Ta sẽ không đơn giản mà bỏ qua cho ngươi đâu...".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc siết tay thành nấm, nhấc chân tiến sát. Hạ người ngồi xuống bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, nàng di chuyển nấm tay tới gần khuôn mặt hắn. 

Cứ thế, nàng để yên một lúc, cuối cùng thì chậm rãi buông ra. Thay vì đánh đập thì nàng lại áp bàn tay lên má đồ nhi, dịu dàng khẽ thốt: "Tiểu tử ngốc, mặt mũi hốc hác hết cả rồi...".

Chương 223: Khang phục

Sáng hôm sau. 

Khi mặt trời đã lên được tầm một sải tay thì cũng là lúc Lăng Tiểu Ngư bắt đầu cựa quậy. Kèm theo một tiếng "ưm" khẽ, đôi mắt thâm quầng của hắn cũng từ từ mở ra. 

Vị trí hắn nằm vẫn y như cũ, trên nền nhà. Thế nhưng gối chăn thì... Hắn nhớ rõ là tối qua, lúc Lăng Tiểu Ngư hắn thiếp đi, trên nền nhà vốn dĩ làm gì có chăn gối. 

"Chắc là sư phụ đã kê gối và đắp chăn cho ta".

"Sư phụ đối với ta thật tốt".

Nghĩ tới ân sư, Lăng Tiểu Ngư mới đưa mắt tìm kiếm. Phát hiện chiếc giường đã trống không tự bao giờ, lúc này hắn mới mau chóng đứng dậy, hướng bên ngoài bước ra. 

Rất nhanh, thân ảnh Lăng Thanh Trúc đã hiện lên trong tầm mắt hắn. 

Thì ra Lăng Thanh Trúc nàng cũng chẳng đi đâu xa, vẫn ở bên trong căn nhà thôi. Hiện tại, nàng chính là đang cùng với Tô Phúc Đường ngồi trò chuyện với nhau. 

...

Nhận ra sự có mặt của Lăng Tiểu Ngư, phía bên này, Tô Phúc Đường xoay đầu lại, mỉm cười chào hỏi: "Tiểu Ngư, đệ dậy rồi à?".

"Đệ", tiếng xưng hô khá là thân mật. Dù vậy, Lăng Tiểu Ngư cũng không thấy có gì bất ổn. Hai tháng, ngần ấy thời gian đã là quá đủ cho hắn làm quen rồi. 

Lại nói, lối xưng hô này vốn dĩ chẳng do Tô Phúc Đường khởi xướng, là bởi do sư phụ hắn đề nghị đấy. 

Khoé môi nhếch nhẹ, Lăng Tiểu Ngư gật đầu với Tô Phúc Đường: "Phúc Đường tỷ, tỷ dậy sớm".

"Khục...".

Khá "trùng hợp", thời điểm Lăng Tiểu Ngư vừa mới dứt câu thì nơi đối diện, một tiếng ho vì sặc nước cũng cất lên. Chủ nhân thanh âm, dĩ nhiên không phải Tô Phúc Đường. 

Đem tách trà trên tay bỏ xuống, Lăng Thanh Trúc quay người lại. Nàng liếc Lăng Tiểu Ngư, ý tứ chê trách: "Tướng công, chàng có biết là mặt trời đã lên từ lâu lắm rồi không?".

"Không phải Phúc Đường tỷ dậy sớm mà là do chàng dậy quá muộn".

"Thanh Trúc, muội sao lại trách Tiểu Ngư đệ?".

Tô Phúc Đường cười cười, bảo: "Tiểu Ngư đệ dậy trễ, tất cả còn không phải do muội ư".

"Do muội?".

Lăng Thanh Trúc nghi hoặc: "Tại sao lại do muội? Đêm qua muội cũng đâu có làm gì chàng ấy".Tô Phúc Đường: "...".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

...

Có một điều mà cả Lăng Tiểu Ngư và Tô Phúc Đường đều buộc phải công nhận, đó là phong cách đối đáp của Lăng Thanh Trúc đôi khi rất dễ khiến người ta hiểu lầm. 

"Đêm qua muội cũng đâu có làm gì chàng ấy"? Nói thế khác nào bảo ngoại trừ đêm qua thì mọi khi vẫn thường "làm gì" đó?

"Hừm...".

Tô Phúc Đường che tay hắng nhẹ, trực tiếp nói thẳng chứ không dám vòng vo khúc nào nữa: "Thanh Trúc, ý ta là... Ừm, Tiểu Ngư đệ dậy trễ, nguyên do hẳn vì đã quá quan tâm chăm sóc cho muội. Dạo này ta thấy đệ ấy đã tiều tụy đi khá nhiều".

"Tiều tụy?".

Lăng Thanh Trúc ngó qua nhìn Lăng Tiểu Ngư, nhưng rất nhanh đã lại quay mặt đi nơi khác, miệng lẩm bẩm: "Bộ nhiều tới vậy sao...".

"Hì...".

Ngồi bên cạnh, Tô Phúc Đường nhẹ lắc đầu. Nàng chuyển thân đứng dậy, đoạn bảo: "Được rồi. Phu thê hai người cứ ở đây trò chuyện, bây giờ ta phải xuống bếp".

"Phúc Đường tỷ, để muội xuống giúp tỷ".Câu còn chưa dứt thì Lăng Thanh Trúc đã nhấc mông khỏi ghế, nhưng vừa định bước theo thì đã liền bị Tô Phúc Đường ngăn lại. Tô Phúc Đường trách cứ: "Coi muội kìa, mới xuống giường được đã không chịu an phận rồi".

"Hừm, sức khoẻ của muội còn yếu như vậy thì giúp được cái gì chứ? Được rồi, muội cứ yên ổn ngồi ở đây cho ta nhờ. Ta cũng không muốn bị Tiểu Ngư đệ giận hờn trách móc đâu".

"Cái gì mà giận hờn trách móc... Chàng ấy dám sao...". 

...

...

Mặc dù Lăng Thanh Trúc đã cố nài nỉ nhưng Tô Phúc Đường vẫn trước sau như một, thủy chung không đồng ý để nàng xuống bếp cùng mình. Bất đắc dĩ, Lăng Thanh Trúc đành phải thuận theo, ở lại trò chuyện với Lăng Tiểu Ngư - vị tướng công trên danh nghĩa của mình. 

Thái độ hờ hững, họ Lăng gõ gõ ngón tay xuống bàn, bảo với người đang đứng gần đó: "Ngồi xuống đi".

...

"Sư...".

Lăng Tiểu Ngư sau khi an vị trên ghế, vừa mở miệng, còn chưa kịp nói đến âm thứ hai thì đã bị Lăng Thanh Trúc ra dấu bảo im lặng. 

Nàng nhướn mày, dùng thuật truyền âm: "Sư cái đầu ngươi. Đã nhắc bao nhiêu lần rồi, quan hệ của chúng ta bây giờ là phu thê. Ngươi phải gọi ta là nương tử".

"Nhưng mà...".

Học theo ân sư, Lăng Tiểu Ngư cũng sử dụng truyền âm nhập mật: "Sư phụ, tình trạng của người không phải đã tốt hơn rồi ư? Chúng ta tại sao còn đóng giả phu thê?".

"Không đóng giả phu thê thì đóng giả cái gì? Tỷ đệ? Bộ mặt mũi chúng ta giống nhau lắm chắc?... Một con công với một con gà, nói ra ai tin là cùng chung huyết thống...".

"Sư phụ, ý đệ tử không phải như vậy. Ý đệ tử là...".

"Là? Là cái gì? Ngươi không thể nói luôn một lần được à?".

Chả buồn chấp thái độ thiếu thân thiện của sư phụ mình, Lăng Tiểu Ngư trực tiếp nói thẳng: "Sư phụ, hiện tại người đã có thể sử dụng lực lượng, đã đến lúc chúng ta nên trở về Thiên Kiếm Môn. Chúng ta đâu cần đóng giả phu thê nữa".

"Trở về Thiên Kiếm Môn?".

Lăng Thanh Trúc hỏi lại: "Tiểu Ngư Nhi, ai bảo với ngươi là bây giờ chúng ta sẽ trở về Thiên Kiếm Môn?".

Chương 224: Bởi do chân tình?

...

"Sư phụ, người nói vậy tức là...?".

"Tức là chúng ta sẽ không trở về Thiên Kiếm Môn bây giờ".

"Sư phụ, tại sao?".

"Tại vì ta chưa muốn chết".

Lăng Thanh Trúc nói rõ ràng hơn: "Tiểu Ngư Nhi, mặc dù hiện tại ta đã có thể sử dụng chân nguyên, nhưng số lực lượng được phép điều động, nó cũng chẳng nhiều lắm đâu".

"Tiểu tử ngươi biết đấy, ngoại trừ vết thương thân thể thì nguyên thần ta còn bị tổn hại nữa. Ta cần phải điều trị thêm một khoảng thời gian, có vậy mới đảm bảo an toàn được".

...

Nghe qua đầu đuôi cớ sự, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng đã hiểu ra vấn đề. Theo ý tứ của sư phụ hắn thì nàng muốn nán lại thôn Tô Hạ này thêm một khoảng thời gian nữa. 

Đối với việc này, thực ra thì Lăng Tiểu Ngư hắn cũng không có ý kiến gì mấy. Duy nhất khiến hắn cảm thấy hơi thiếu tự nhiên là cách xưng hô mà thôi. "Nương tử", hai tiếng này, hắn vẫn ngại gọi lắm...

Sư đồ lại đi đóng giả phu thê, chuyện này... Thậm chí cho đến bây giờ Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn thấy có gì đó không đúng...

...

"Tướng công, chàng đang nghĩ gì mà có vẻ đăm chiêu vậy?".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang ngồi tự vấn lương tâm thì trên chiếc ghế bên cạnh, Lăng Thanh Trúc bỗng thay đổi lối xưng hô, mở miệng chứ chẳng truyền âm như trước nữa.

Biết có người tiếp cận, Lăng Tiểu Ngư cũng miễn cưỡng phối hợp. Giấu đi sự ngại ngùng, hắn mỉm cười, đáp: "Nương tử, không có gì. Ta chỉ đang nghĩ đến vài chuyện linh tinh thôi".

"Tiểu huynh đệ, là chuyện linh tinh gì vậy?".

Sư đồ họ Lăng không hẹn mà gặp, cả hai cùng xoay đầu nhìn ra cửa, nơi thanh âm vừa truyền tới. Nam trước nữ sau, bọn họ lần lượt lên tiếng chào hỏi.

"Tô Bá".
"Chào Tô Bá".

...

Trên môi treo nụ cười thân thiện, Tô Vinh đem chiếc hộp thuốc đang đeo tháo xuống, treo hẳn lên chiếc đinh đóng ở góc tường. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư mới hỏi: "Tô bá, người mới đi thăm bệnh về hả?".

"Ừm".

Tô Vinh gật đầu, vừa tiến lại bàn vừa nói: "Nhi tử của Tứ Nương ở đầu thôn lâm bệnh, sáng nay bà ấy có tới nhà mời ta qua đó thăm khám".

"Tô Bá, bệnh tình của y thế nào? Có nặng lắm không?".

"À, không nặng lắm. Chỉ cảm phong hàn bình thường thôi".

"Thế thì tốt rồi".

...

"Tiểu Ngư, coi chàng kìa. Sao không rót trà cho Tô bá?".Được "nương tử" của mình nhắc nhở, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới nhận ra sự thiếu sót, vội đưa tay với lấy bình trà, rót ra một ly mời Tô Vinh. 

Tô Vinh cũng không khách sáo, cầm uống ngay. 

Uống xong, hắn đưa mắt nhìn Lăng Thanh Trúc, ra vẻ vừa ý: "Ừm, khí sắc của Thanh Trúc cô nương hôm nay thật sự đã tốt lên rất nhiều, thêm nữa còn có thể xuống giường đi lại... Hmm, ta nghĩ bệnh tình của cô nương đã sắp được trị khỏi rồi".

"Tô Bá, người cứ gọi con là Thanh Trúc đi ạ. Hai chữ "cô nương" con nghe không quen đâu".

"Chuyện này...".

Tô Vinh lắc đầu: "Không được không được. Ta không thể gọi thẳng tên như vậy được. Ta thấy cứ thêm hai chữ "cô nương" vào sẽ tự nhiên hơn".

"Tô Bá, người thật là...".

Tô Vinh đã nói thế nên Lăng Thanh Trúc không miễn cưỡng thêm làm gì. Nàng vươn tay nhấc bổng bình trà, rót thêm cho đối phương một ly, đoạn nói: "Tô bá, bệnh tình của Thanh Trúc có thể thuyên giảm như hiện tại, hết thảy đều là nhờ thuốc thang của Tô bá. Nếu không có người tận tình cứu chữa, chỉ e cái mạng này của Thanh Trúc đã xong".

"Thanh Trúc cô nương đã nặng lời".

Cầm tách trà trên tay nhưng chưa vội uống, Tô Vinh lắc đầu, chẳng cho là đúng: "Nói tới công lao, lão Tô ta sao có thể bì được với Tiểu Ngư huynh đệ. Suốt hai tháng qua, hắn đã luôn túc trực bên cạnh cô nương. Nếu không có sự chăm sóc ân cần của hắn, ta e dù mình có dốc hết tinh lực cũng chưa chắc chữa được".

Lăng Thanh Trúc thoáng liếc qua vị tướng công tạm thời của mình, rồi bật cười: "Tô bá nói cứ như thể chàng ấy mới là y sư vậy".

"Ha ha...".

Theo sau tiếng cười, Tô Vinh bảo: "Thanh Trúc cô nương, Tiểu Ngư huynh đệ không phải y sư, nhưng so với y sư thì hắn còn giỏi hơn".

Thu liễm tiếu ý, Tô Vinh nói tiếp, giọng điệu đã nghiêm túc lên nhiều: "Thanh Trúc cô nương, thật không dám giấu, căn bệnh mà cô nương mắc phải quả là rất kỳ lạ. Mạch tượng, khí huyết, chúng cứ thay đổi liên tục, khiến cho ta chẳng tài nào xác định được, chỉ có thể kê đơn cầm chừng".

"Những thang thuốc mà cô nương đã uống, chúng vốn không phải loại đặc trị gì, bất quá chỉ có tác dụng cải thiện thể chất, nâng cao sức đề kháng của cơ thể mà thôi... Vốn dĩ ban đầu ta cũng không mấy hi vọng, nhưng sau mấy ngày điều trị, trông thấy bệnh tình của cô nương có dấu hiệu thuyên giảm thì ta mới an lòng tiếp tục".

Nói một thôi một hồi, sau cùng, Tô Vinh chốt hạ: "Thanh Trúc cô nương, trải qua hai tháng trời điều trị, đến hôm nay ta có thể khẳng định một điều: Sự khang phục của cô nương, công không nằm ở thuốc, đa phần đều nhờ vào ý chí của bản thân cô nương. Ta nghĩ chính tấm chân tình của Tiểu Ngư huynh đệ đã giúp cô nương khao khát cầu sinh, từ đó mới vượt qua được bệnh tật".

Chương 225: Những người trung hậu

Chân tình động nhân tâm? Lăng Thanh Trúc nghe qua chỉ muốn bật cười. Đây là một sự hiểu lầm quá lớn rồi a. Bệnh tình của Lăng Thanh Trúc nàng, thuyên giảm đều là nhờ vào dược lực của Cửu Dương Chân Hoàn cả đấy chứ. 

Đồng ý là Lăng Tiểu Ngư cũng có hỗ trợ, nhưng công của hắn, Lăng Thanh Trúc nàng không nghĩ nó lớn lao giống như những gì Tô Vinh vừa mới nói đâu. 

Riêng phần mình, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên cũng không cho rằng như vậy. Hắn lên tiếng phủ nhận: "Tô bá, con nghĩ không phải đâu. Thật ra con đâu có làm gì nhiều...".

"Tiểu Ngư huynh đệ, ngươi đừng khiêm tốn. Lão Tô ta không bịa chuyện gạt ng đâu".

...

Tô Vinh vì chẳng hay biết nên một mực khăng khăng, Lăng Tiểu Ngư thì lại bởi hoàn cảnh nên cũng không tiện đem sự thật phơi bày, thành ra đành miễn cưỡng tiếp nhận công lao. 

Sau vài giây im lặng, Tô Vinh hỏi: "Phải rồi Tiểu Ngư huynh đệ, ngươi có thấy Phúc Đường đâu không?".

"Tô bá." - Nhanh hơn đồ nhi một bước, Lăng Thanh Trúc hồi đáp Tô Vinh - "Phúc Đường tỷ hiện đang ở dưới bếp... À, hình như là tỷ ấy đang ra".

Quả đúng như lời Lăng Thanh Trúc, khi câu nói của nàng vừa dứt chưa lâu thì thân ảnh Tô Phúc Đường đã xuất hiện. Cầm trên tay một chiếc đĩa lớn, nàng tiến lại bên chiếc bàn, rồi đem nó đặt xuống. 

"Con vừa làm một ít bánh ngô, phụ thân và mọi người ăn đi".

"Phúc Đường, tỷ cũng ngồi xuống đi".

"Hmm... Mọi người cứ ăn trước đi, để ta ra ngoài vườn gọi Tô Sáng".

Tô Phúc Đường nói xong liền đi, vài phút sau, thời điểm quay lại thì mang thêm một người nữa. Đúng là tướng công của nàng: Tô Sáng. 

...
An vị trên bàn ăn một lúc, khi chiếc bánh ngô đầu tiên đã được nuốt xuống bụng, thay vì ăn tiếp cái thứ hai thì Lăng Thanh Trúc dừng lại. Ngay lập tức, Tô Phúc Đường liền bảo: "Thanh Trúc, muội ăn thêm đi".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Thôi, muội no rồi".

"Nhưng muội chỉ mới ăn một cái...".

"Hừm..." - Chẳng đợi Tô Phúc Đường nói xong thì bên cạnh nàng, Tô Vinh đã đưa tay hắng giọng - "Phúc Đường, Thanh Trúc cô nương chỉ vừa mới khang phục, sức khoẻ vẫn còn rất yếu".

Tuy phụ thân nói không quá rõ nhưng vốn là một nữ nhân thông minh, Tô Phúc Đường rất nhanh liền hiểu ý. Nàng ngại ngùng: "Thanh Trúc, xin lỗi muội. Ta thật đã thiếu sót...".

"Phúc Đường tỷ đã quá lời rồi. Muội thực không có ý gì đâu".

Thoáng cân nhắc, Lăng Thanh Trúc đưa cánh tay lên, từ trên đầu tháo xuống một cây trâm hoa tinh xảo. Nàng đặt nó xuống bàn, dịch chuyển về phía Tô Phúc Đường. 

"Thanh Trúc, muội...?".
"Phúc Đường, tỷ cầm lấy đi, coi như tiền thuốc thang của muội".

"Cái này...". 

Tô Phúc Đường tỏ ra khó xử. Nàng quay sang nhìn phụ thân. 

Tô Vinh nhận ra ánh mắt của nữ nhi nhưng không hề đáp lại. Thay vào đó, hắn vươn tay giữ lấy cây trâm màu bạc đang nằm trên bàn, đẩy ngược về phía Lăng Thanh Trúc. 

"Tô bá?".

"Thanh Trúc cô nương, tiền thuốc thang lão Tô ta đã nhận rồi. Cây trâm lần trước cô đưa cho Phúc Đường đổi được rất nhiều ngân lượng. Chúng ta không thể lại nhận thêm nữa".

"Tô bá, phu thê Thanh Trúc đã làm phiền mọi người lâu như vậy... Cây trâm này cứ coi như một chút tâm ý, xin mọi người hãy nhận lấy".

Vẫn y như cũ, Tô Vinh kiên quyết chối từ: "Thanh Trúc cô nương, cây trâm này gia đình lão Tô ta thật là không thể nhận".

"Tô bá...".

"Cô nương đừng nói nữa. Nếu cô nương đã gọi ta một tiếng "Tô bá" thì xin hãy thu lại cây trâm này đi. Nếu không, lão Tô ta sẽ rất khó xử".

...

Trước sau đã mấy bận giải bày nhưng đối phương vẫn cứ khăng khăng từ chối, bất đắc dĩ, Lăng Thanh Trúc đành phải đem trâm hoa cài lại. Tay trái chụm lấy tay phải, nàng bày tỏ lòng biết ơn: "Tô bá, Phúc Đường tỷ, Tô Sáng huynh, ân tình của mọi người Thanh Trúc sẽ khắc ghi".

Nối gót ân sư, Lăng Tiểu Ngư ngồi bên cạnh cũng chân thành cảm kích...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau