TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Trước tiên cần phải cởi y phục

Từ sau hôm ấy, hai sư đồ họ Lăng đã ở lại thôn Tô Hạ, trong căn nhà đơn sơ của Tô Phúc Đường - cô thôn nữ tốt bụng mà họ đã gặp dưới chân núi Bạch Hạc. 

Trong nhà nàng, trừ bỏ Tô Vinh - phụ thân của nàng - thì còn có thêm một người nữa. Đó là một nam nhân, danh gọi Tô Sáng - tướng công nàng. 

Tô Vinh, Tô Phúc Đường, Tô Sáng, thoạt nghe cứ tưởng là họ hàng quyến thuộc, nhưng thực ra thì không phải như vậy. Trên thực tế, ở thôn Tô Hạ này, tất cả mọi người đều mang họ Tô, chẳng ai là ngoại lệ. 

Đối với việc đó, sư đồ Lăng Thanh Trúc cũng chả thấy có gì lạ. Bọn họ không quá để ý. Cái mà họ lưu tâm, có chăng là nhân phẩm của những kẻ đang cho mình nương náu. Nhân thế đa đoan, lòng người hiểm ác, bọn họ cần phải phòng bị.

Thế tục phàm nhân?

Đồng ý chỉ là thế tục phàm nhân, nhưng con kiến bé nhỏ còn có thể đuổi được voi thì huống hồ con người?

Cảnh giác vốn dĩ là nên. 

May mắn, mọi thứ đều tốt đẹp. Cả ba người nhà Tô Phúc Đường ai nấy đều rất trung hậu thiện lương. Tuy rằng gia cảnh khốn khó nhưng biết thương yêu, đùm bọc lẫn nhau, đối xử với sư đồ Lăng Thanh Trúc - Lăng Tiểu Ngư vô cùng phải đạo. Từ miếng ăn cho đến giấc ngủ, bọn họ đều luôn dành cho sư đồ Lăng Thanh Trúc những gì tốt nhất có thể. Nhất là trong việc chữa trị bệnh tình cho Lăng Thanh Trúc...

Lẽ dĩ nhiên, "chữa trị" ở đây hoàn toàn là theo một nghĩa khác. Thuốc thang mà Lăng Thanh Trúc uống, bất quá chỉ để tượng trưng mà thôi. 

Một y sư chốn thế tục thì làm sao có khả năng cứu chữa được bệnh tình của Lăng Thanh Trúc - một tu sĩ chân nhân cảnh hậu kỳ? 

Biết cách cứu trị, hiện duy cũng chỉ có mỗi mình Lăng Thanh Trúc. Nhưng ngặt một điều là... Lăng Thanh Trúc, nàng không thể tự mình làm được. Nàng cần một người nữa trợ giúp. 

Cũng đành chịu. Với việc phải duy trì bí thuật Thiên Địa Na Di, Lăng Thanh Trúc nàng đâu được phép điều động chân nguyên, sử dụng linh lực. Ngay đến nguyên thần nàng còn phải tạm thời phong bế nữa là.

...

"Haizz... Đành trông cậy vào thằng ngốc này vậy".

Trên chiếc giường gỗ đơn sơ, Lăng Thanh Trúc tựa lưng vào gối, nhìn người thanh niên đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, thầm thở nhẹ. Rồi nói: "Tiểu Ngư Nhi, tính mạng của ta coi như đã giao hết cho ngươi. Lát nữa ngươi nhớ phải tập trung một chút".

"Sư phụ, đệ tử biết rồi".

"Biết thì tốt".
Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ ta sẽ nói qua cho ngươi tiến trình trị liệu. Ngươi hãy ghi nhớ mà thực hiện".

"Vâng, sư phụ".

"Được rồi. Tiểu Ngư Nhi, ngươi nghe cho kỹ".

"Huyết độc mà ta trúng phải thuộc về âm độc, do linh lực và máu huyết của người tu luyện Huyết Ảnh Tu La Công chuyển hoá mà thành, hết sức ghê gớm. Trước mắt, muốn triệt để hoá giải là chuyện bất khả thi. Chúng ta chỉ có thể đem nó tạm thời trấn áp. Có như vậy ta mới dừng vận hành Thiên Địa Na Di được...".

"May mắn, bên trong chiếc giới chỉ còn lại của ta có trữ một lọ Cửu Dương Chân Hoàn, đối với việc trấn áp huyết độc thiết nghĩ ít nhiều cũng hiệu nghiệm".

"Lát nữa, sau khi ta đem Cửu Dương Chân Hoàn phục dụng, tiểu tử ngươi giúp ta luyện hoá dược lực, dẫn qua kỳ kinh bát mạch, lục phủ ngũ tạng... Hmm... Cách thực hiện như sau...".

Mới đầu thì không sao, Lăng Tiểu Ngư rất nghiêm túc lắng nghe, cẩn thận ghi nhớ. Nhưng càng về sau, thần sắc hắn càng trở nên khác lạ, hồng lên thấy rõ. 

Đợi cho Lăng Thanh Trúc nói xong, lúc này hắn mới ngước mặt nhìn lên, ấp úng hỏi: "Sư phụ... Đệ tử... đệ tử phải trực tiếp động... động vào sao?".

"Động vào?" - Lăng Thanh Trúc tỏ ra nghi hoặc - "Động vào cái gì?".

"Sư phụ, ừm... cơ thể người".
Dường như đã hiểu ra vấn đề, Lăng Thanh Trúc lườm nhẹ một cái: "Sao? Bộ cơ thể ta trông khó coi lắm hay sao mà ngươi lo ngại như vậy?".

"Sư phụ, đệ tử không phải ý đó." - Lăng Tiểu Ngư vội thanh minh - "Ý của đệ tử là... hmm... Sư phụ, nam nữ... nam nữ thụ thụ bất thân".

Nam nữ thụ thụ bất thân? Lại là cái câu này...

Lăng Thanh Trúc chưa nghe còn đỡ, vừa nghe xong, trong dạ liền đâm ra bực bội. Nàng mím môi, sau một hồi lườm nguýt thì nói: "Tiểu Ngư Nhi, giờ đã là lúc nào rồi mà ngươi còn để tâm tới chuyện này? Ta đang bị trọng thương, là đang bị trọng thương đấy có hiểu không?".

"Với việc phải duy trì Thiên Địa Na Di, từng giờ từng khắc sinh mệnh của ta đều đang bị bào mòn. Ba ngày mất đi một năm nguyên thọ, một tháng là mười năm, hai tháng vị chi là hai mươi năm... Tiểu Ngư Nhi, Thiên Địa Na Di không thể duy trì mãi được, chúng ta chẳng có nhiều thời gian đâu...".

"Lại nói... Thân thể bị đụng chạm là ta, thiệt thòi là ta chứ đâu phải ngươi. Ngươi là nam nhân, ta đây mới là nữ nhân a... Ta không chấp, tiểu tử ngươi để ý cái gì?".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư nghe ân sư phân tích hồi lâu, cuối cùng cũng đã thông suốt. Hắn nhìn nàng, nói: "Sư phụ, đệ tử hiểu rồi. Đệ tử sẽ giúp người chữa trị".

...

Nửa giờ sau. 

Giữa trời đêm tăm tối, trong gian phòng chật hẹp, quá trình chữa trị đã chính thức bắt đầu. 

Trước tiên, Lăng Tiểu Ngư trút ra một viên Cửu Dương Chân Hoàn, đem cho Lăng Thanh Trúc phục dụng. Đợi nàng uống xong, hắn lập tức chỉnh lại tư thế, điều động linh lực. Cánh tay đưa ra, hắn đang toan chiếu theo những lời dặn dò ban nãy mà thực hiện thì nơi đối diện, tiếng Lăng Thanh Trúc chợt cất lên. 

"Khoan đã".

Lăng Tiểu Ngư hạ tay xuống, ngờ vực: "Sư phụ, sao vậy?".

Lăng Thanh Trúc hết liếc xuống rồi lại liếc lên, hơi thiếu tự nhiên bảo: "Trước khi bắt đầu... y phục của ta... cần được cởi ra".

Lăng Tiểu Ngư: "....".

Chương 217: Bắt đầu chữa trị

...

Vốn dĩ Lăng Thanh Trúc tính đợi đồ nhi hỏi han xong rồi mới trả lời, nhưng khổ nỗi nàng ngồi đợi cả buổi mà tên đệ tử của nàng vẫn cứ há mồm cứng đơ ra đó, cực chẳng đã nàng mới phải chủ động.

"Ngươi... Bộ mặt của ngươi như vậy là sao?". 

"Này... Tiểu Ngư Nhi ngươi không phải đang cho rằng ta cố tình đấy chứ?"

Lăng Thanh Trúc hỏi, hỏi xong thì chợt nhận ra những lời mình vừa nói hình như không ổn lắm. Nàng sửa ngay: "Ý ta là... Đây là việc bắt buộc. Ta cũng là bất đắc dĩ...".

...

"Tiểu Ngư Nhi, thứ đan dược ta vừa dùng là Cửu Dương Chân Hoàn, dược lực của nó là thuần dương chi lực. Trong quá trình ngươi giúp ta điều trị, nhiệt lượng toả ra sẽ rất lớn...".

"Nếu là bình thường thì chả sao, nhưng hiện tại, khi ta không thể điều động chân nguyên cộng thêm cơ thể suy nhược này, ta căn bản là sẽ không chịu nổi. Nếu nhiệt lượng không kịp thoát ra ngoài thì ta chắc chắn sẽ bị nó giết chết đấy. Tiểu Ngư Nhi, ngươi đã hiểu chưa?".

Ân sư đã nói rõ ràng như thế, Lăng Tiểu Ngư làm sao lại chẳng tường minh. Chỉ là... Hiểu là một chuyện, đón nhận ra sao thì đó lại là chuyện khác. 

Mặt nhăn mày nhó, hắn cố hỏi: "Sư phụ, nhất định... nhất định phải cởi sao? Chúng ta không thể dùng cách khác?".

"Cách? Cách gì?".

Lăng Thanh Trúc vấn ngược: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi tưởng chúng ta đang ở Thiên Kiếm Môn chắc? Tiểu tử ngươi nên biết là hiện giờ chúng ta không có nhiều điều kiện, còn bản thân ngươi thì tu vi lại quá thấp".

"Tiểu Ngư Nhi, đây là trường hợp đặc biệt, vì vậy... Vì vậy ta nghĩ chúng ta có thể tạm thời bỏ qua lễ tiết".

"Nhưng mà sư phụ...".

"Haizz...".

Lăng Thanh Trúc cúi đầu thở dài, thanh âm chợt trở nên buồn bã: "Tiểu tử ngươi nếu quan trọng lễ tiết như vậy, thế thì thôi đi. Lăng Thanh Trúc ta sống cũng đủ lâu rồi... Cùng lắm là chết thôi...".

"Sư phụ...".

...

Bỏ mặc Lăng Thanh Trúc, đứng nhìn nàng chết, Lăng Tiểu Ngư há lại đành tâm?

Nàng đã nuôi dưỡng hắn bao nhiêu năm, đã mấy phen vì hắn mà dấn thân vào nguy hiểm. Cả chuyện lần này, nàng ra nông nỗi như hôm nay, hết thảy cũng bởi vì muốn ra ngoài thu thập tài liệu, giúp hắn luyện chế một lô Trường Sinh Đan hoàn mỹ nhất. Lăng Thanh Trúc nàng làm nhiều thứ cho hắn như thế, giờ nàng thân trong hiểm cảnh, Lăng Tiểu Ngư hắn lẽ nào ngó lơ?

Lễ tiết? Thôi thì tạm gác qua một bên vậy. 

Hít nhẹ một ngụm lương khí, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng quyết định: "Sư phụ, đệ tử sẽ không để người chết đâu".

...

"Thằng ngốc ngươi rốt cuộc cũng chịu thông suốt...".

Lòng nhẹ nhõm thở ra, Lăng Thanh Trúc ngẩng đầu lên, thanh âm vậy mà mang theo chút dỗi hờn: "Hừ... Ta còn tưởng tiểu tử ngươi sẽ vì bảo vệ lễ tiết của mình mà để ta tự sinh tự diệt chứ".

"Tiểu tử ngươi...".

Lăng Thanh Trúc đang nói bỗng ngưng, hai hàng chân mày cau chặt. 

Thấy nàng như vậy, Lăng Tiểu Ngư mới vội hỏi: "Sư phụ, người sao vậy?".

"Ưm...".

Lăng Thanh Trúc cắn răng, bảo: "Tiểu Ngư Nhi, dược lực của Cửu Dương Chân Hoàn đã bắt đầu tan ra. Nó đang tác động tới huyết độc".
"Sư phụ, vậy... vậy người mau để đệ tử trợ giúp".

"Ừm".

...

Lăng Thanh Trúc chờ thêm một lúc vẫn chưa thấy đồ nhi làm ra động tĩnh gì, liền giục: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi còn thừ người ra đó làm gì? Mau giúp ta cởi y phục".

...

"Tiểu Ngư Nhi, ta sắp bị thiêu chết rồi đấy!".

Liên tiếp bị ân sư thúc giục, liếc qua lại thấy thần sắc nàng đã bị nhiệt lượng khiến cho ửng hồng, Lăng Tiểu Ngư đành nhắm mắt đưa tay, theo đúng nghĩa đen. 

Chứng kiến hành động ấy của hắn, Lăng Thanh Trúc vừa bực lại vừa buồn cười: "Tiểu tử ngươi làm cái trò gì đấy? Ngươi nhắm mắt như vậy thì làm sao giúp ta điều trị? Lát nữa ngươi còn phải đem dược lực dẫn qua kỳ kinh bát mạch của ta đấy".

Kinh mạch, huyệt đạo, vị trí đâu phải ít. Chỉ cần sai sót một chút thôi cũng đủ khiến Lăng Thanh Trúc nàng khổ sở rồi. Tệ nhất, nói không chừng còn có thể uy hiếp tới tính mạng của nàng. 

Nên nhớ, thân thể nàng bây giờ yếu nhược lắm a!

Có lẽ đã nghe ra điều ân sư lo ngại, Lăng Tiểu Ngư trấn an: "Sư phụ, không sao đâu. Lúc chữa trị đệ tử sẽ tập trung sử dụng thần thức, sẽ chẳng để xảy ra sai sót nào đâu".

"Thần thức?".

Lăng Thanh Trúc nhìn đồ nhi như nhìn một kẻ ngốc: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi dùng thần thức với dùng cặp mắt thì có gì khác nhau? Chẳng phải đều sẽ thấy hết mọi thứ?... Hừm... So với cặp mắt thì thần thức còn thấy được nhiều thứ hơn nữa a".

"Sư phụ, đệ tử... đệ tử không có ý đó".

"Chậc...".

Lăng Thanh Trúc tặc lưỡi, tỏ ra thiếu kiên nhẫn: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi bớt bày vẽ đi. Có nhìn thấy không? Ta đang sắp chết rồi đây này".

"Ngươi còn không mau giúp ta cởi y phục!".

Câu trước nhẹ nhàng, nhưng câu sau thì tức khí đã trào dâng như thác đổ. Trước cái uy của ân sư, Lăng Tiểu Ngư khó tránh bị giật mình. Hắn lấy hết can đảm mà đưa tay về phía thắt lưng của nàng. Bộ dáng khẩn trương vô cùng.

Chương 218: Một phút yếu mềm

Theo động tác cứng nhắc của họ Lăng, từng lớp y phục được vạch ra, rồi được cởi xuống. 

Ban đầu là trường y bên ngoài, tiếp đến là lớp bạch y bên trong, sau cùng thì tới nội y...

Tại bước này, cánh tay Lăng Tiểu Ngư đã dừng lại, thôi không di chuyển nữa. 

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi... còn đợi cái gì nữa? Mau... mau cởi ra".

"Ực...".

Lăng Tiểu Ngư nuốt xuống một ngụm nước bọt...

"Ực...".

... Rồi lại nuốt thêm một ngụm nữa. 

Khó khăn lắm, cánh tay của hắn mới lại được nâng lên.

...

"Hờ... ờ... hờ...".

"Hừ... ừ...".

Trong tiếng thở mà không biết là của Lăng Thanh Trúc hay của chính bản thân mình, sau một đỗi nhọc nhằn, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng thành công đem phần nội y phía trên tháo xuống. Ngay tức thì, một cặp tuyết lê trắng mịn căng tròn hiện ra. 

...

Lăng Tiểu Ngư thề là hắn không hề có ý định sẽ ngắm nghía gì cặp tuyết lê kia, thế nhưng chẳng hiểu tại sao, khi mà chúng được phơi bày ra thì hai mắt hắn, nó lại cứ nhìn chằm vào đấy, không nỡ dời đi. Mãi đến lúc bị chính chủ nhân của cặp tuyết lê nhắc nhở, lúc này hắn mới hoàn hồn, vội xoay đầu sang hướng khác. 

Trên trán chẳng biết từ bao giờ đã ướt đẫm mồ hôi, Lăng Tiểu Ngư vừa thở vừa nói: "Sư phụ... đệ tử... đệ tử không cố ý...".

Không cố ý?

"Hư... Rành rành đã nhìn chằm chằm như thế mà còn bảo là không cố ý".
Ngoài miệng thì nói vậy nhưng thực chất trong lòng, Lăng Thanh Trúc chả so đo gì lắm. Hơn ai hết, nàng ý thức được sức mị hoặc của mình, cũng đồng thời hiểu rõ phẩm chất con người Lăng Tiểu Ngư. 

Đứa đồ nhi này của nàng, tâm tính vẫn còn non nớt lắm. Đặc biệt là đối với chuyện nam nữ, hắn thực chẳng hơn gì một tờ giấy trắng...

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa Lăng Thanh Trúc xem nhẹ chuyện này. Thực ra thì... nàng cũng đang hết sức ngại ngùng. Nói sao thì nàng vẫn là nữ nhân, lại còn là trinh nữ. Mấy trăm năm qua, nàng đã bao giờ khoả thân trước mặt người khác đâu...

Bình thản ư? Da mặt Lăng Thanh Trúc nàng còn chưa luyện được tới trình độ đó.

Thần tình khó xử, Lăng Thanh Trúc hết cúi nhìn mảnh nội y phía dưới lại ngẩng xem đồ nhi trong tư thế ngoảnh mặt quay lưng, môi mấp máy muốn nói lại thôi. 

Mở miệng kêu hắn cởi giúp ư?

Chuyện này...

Lăng Thanh Trúc chỉ nghĩ thôi thì đã thấy xấu hổ lắm rồi. 

...

Lăng Tiểu Ngư không chủ động, Lăng Thanh Trúc thì lại không thể mở lời. Kết quả là sau một hồi, mảnh nội y kia vẫn còn vẹn nguyên đeo bám như cũ.

Nhưng... tình trạng đó đã chẳng duy trì quá lâu.Với lượng nhiệt đang toả ra ngày một lớn, Lăng Thanh Trúc có muốn cũng không thể ngồi im được nữa. Nàng cắn răng, cố gắng nâng lên cánh tay vô lực, hướng đến nội y bên dưới. 

"Ư...". 

"Ưm...!".

Một lần, rồi lại một lần, Lăng Thanh Trúc cố đem mảnh y phục cuối cùng cởi ra. Nhưng, sức của nàng, nó yếu quá. Sau bao nỗ lực, thất bại vẫn hoàn thất bại. 

Cái cảm giác bất lực, rồi ấm ức, chúng bắt đầu bủa vây lấy nàng, khiến nàng bật khóc...

Từ trong đôi mắt thâm sâu ngập tràn trí tuệ, những giọt nước đã lặng lẽ tuôn thành dòng, lăn dài trên má giai nhân...

Một chân nhân cảnh hậu kỳ? Một vị phong chủ cao cao tại thượng của Thiên Kiếm Môn? Hay một cường giả tính tình cổ quái? Một vị sư phụ hung hăng thường ngày mắng chửi, đánh đập đồ nhi của mình?

Tất cả đều không phải. Hiện tại, Lăng Thanh Trúc chỉ đơn giản là Lăng Thanh Trúc, một nữ nhân như bao nữ nhân khác. Cũng biết xấu hổ. Cũng biết bối rối. Cũng biết thương tâm. Và... nàng cũng biết khóc...

Tu sĩ suy cho cùng cũng chỉ là con người. Mà người thì... ai lại chả có phút giây mềm yếu. Thật sự, ngay lúc này đây, Lăng Thanh Trúc rất cần có người giúp đỡ.

May sao, trong khoảnh khắc mà nàng yếu đuối nhất ấy, một bàn tay đã kịp thời vươn ra nắm lấy tay nàng. 

Nhận ra sự vỗ về nọ, Lăng Thanh Trúc mở mắt ra nhìn. Vừa lúc, ngồi nơi đối diện, tiếng Lăng Tiểu Ngư truyền đến: "Sư phụ, đệ tử xin lỗi. Đều là đệ tử không tốt...".

"Tiểu Ngư Nhi...".

...

Nước mắt đến nhanh rồi cũng đi nhanh. Với tâm trạng đã phần nào lắng dịu, Lăng Thanh Trúc quên đi xấu hổ, bảo: "Tiểu tử ngươi còn muốn ngồi nhìn bao lâu nữa? Còn không mau giúp ta cởi y phục... Ngươi mà không cởi... Lát nữa đem xác ta đi chôn luôn đi là vừa".

"Sư phụ, vậy... đệ tử đắc tội".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư đưa cả hai tay về trước, tìm đến hạ thân Lăng Thanh Trúc. Hắn cắn răng, cố lấy hết dũng khí mà đem thứ che đậy cuối cùng kéo ra.

Chương 219: Vô đề

Trong cả đời mình, tính đến hôm nay, có lẽ khoảnh khắc này là đặc biệt nhất đối với Lăng Tiểu Ngư. Chưa bao giờ tâm tình hắn lại quái lạ như thế. Khẩn trương? Có. Ngại ngùng? Có. Hoang mang? Có. Tội lỗi? Cũng có nốt...

Cảm xúc, nó rất nhiều. 

Nhưng, dẫu nhiều hơn nữa, cuối cùng rồi cũng chả để làm chi, tất cả đều tan biến. Điểm mấu chốt nhất, thứ sẽ biến thành ký ức sâu đậm, nó lại không phải cảm xúc. Hình ảnh, đấy mới là những gì sẽ tồn tại mãi mãi.

Hiện tại, sau khi mảnh y phục cuối cùng được kéo xuống thì tay chân Lăng Tiểu Ngư cũng đã hoàn toàn bất động. Khuôn mặt hắn, nó cũng là như thế.
Tất nhiên, chẳng phải tự dưng mà Lăng Tiểu Ngư trở nên như vậy. Đờ ra, hết thảy đều bởi vì Lăng Thanh Trúc cả thôi. 

Nếu như ban nãy, một cặp tuyết lê trắng nõn căng tròn đã làm Lăng Tiểu Ngư không nỡ dời mắt thì bây giờ, nơi tư mật phía dưới lại càng "ghê gớm" hơn nữa, khiến hắn thất hồn lạc phách, tâm trí đình trệ. 
Hắn... gần như đã chẳng còn suy nghĩ gì được nữa.

Không giống huyễn cảnh mà Âm Tiểu Linh từng thi triển ở khách điếm Nhược Lai, nơi hạ thân Lăng Thanh Trúc, cánh rừng u minh thật là thưa thớt lắm. Cỏ cây ít tới nỗi chỉ cần thoáng liếc qua thôi cũng đủ thấy rõ ràng bên dưới rồi. 

Đồng ý là đôi chân Lăng Thanh Trúc đang khép đấy, nhưng... Khép thì khép, có chặt đến mấy thì cũng đâu thể che hết phần da thịt phổng phao kia được. Huống hồ... nó lại còn trắng hồng như vậy...

(Còn tiếp...)

Chương 220: Tận cùng xấu hổ

Mới đầu, bởi do đang nhắm nghiền hai mắt nên Lăng Thanh Trúc đã không nhận ra được sự thất thần của đồ nhi, nhưng qua một lúc, khi im ắng dừng lại quá lâu, nàng rốt cục cũng ngờ ngợ có gì đó bất ổn. Và thế là một trong hai con mắt của nàng hé ra. 

Chưa xem còn tốt, vừa mới xem xong, khuôn mặt nàng đã liền đỏ hết cả lên. 

"Tiểu Ngư Nhi!".

Thanh âm đầy tức khí, Lăng Thanh Trúc nói mà như hét: "Ngươi đang nhìn cái gì đấy?!".

...

"Sư phụ, đệ tử...".

Lăng Tiểu Ngư muốn giải thích, nhưng chợt nhận ra mình chẳng còn lời nào để giải thích nữa cả. Hành vi của hắn, nó rõ ràng là không thể thanh minh...

...

Vô lực ngồi trên giường, Lăng Thanh Trúc trông thấy đồ nhi cúi đầu hối lỗi thì tâm tình cũng nhanh chóng bình ổn. Cảm nhận được huyết độc trong người đang sắp bạo động, nàng cố dẹp đi xấu hổ, bảo: "Còn ngồi đó làm gì? Mau giúp ta".

"V-Vâng".

...

Lăng Tiểu Ngư ứng tiếng xong thì lập tức xoay đầu ngó lại. Chỉ là, khi ánh mắt vừa chạm tới hạ thân Lăng Thanh Trúc, hắn đã vội vã dời đi ngay. 

Khẩn trương lại càng thêm khẩn trương, hắn vươn tay giữ lấy đôi chân thon thả yêu kiều, giúp nàng điểu chỉnh tư thế. Trước là chân phải, sau đó là...

Không còn sau đó nữa. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã vừa ngưng động tác. 

Lý do? 

Cũng không có gì. Chỉ là khi cầm chân Lăng Thanh Trúc xếp lại, bởi quá vội, cõi lòng bối rối, những ngón tay của Lăng Tiểu Ngư hắn đã vô tình đụng trúng hạ thân, chính ngay tại vùng cấm địa. Cánh rừng u minh thưa thớt cùng lớp da thịt phổng phao kia, hắn hoàn toàn cảm nhận được...
Tựa như có luồng điện vừa chạy qua tay, Lăng Tiểu Ngư giật bắn người, ngã hẳn ra nền nhà, miệng há hốc nói chẳng thành câu...

"Sư... sư...".

"Đệ tử... Đ...".

...

Lăng Tiểu Ngư đã thực sự hoảng loạn. Phản ứng của hắn chứng minh cho điều đó. 

Sự sợ hãi kia, Lăng Thanh Trúc đương nhiên thấy được. Nàng nhìn rất rõ. 

Nhưng... nhìn được thì sao chứ? 

Sợ hãi? Còn có nghĩa lý gì? 

Lăng Tiểu Ngư hắn có "ăn năn hối hận" gấp trăm ngàn lần đi nữa thì cũng đâu thể thay đổi được sự thật, rằng tay hắn đã vừa mới chạm vào... cái chỗ đó của nàng. 
Thiên địa thánh thần ơi... Cả đời mình, Lăng Thanh Trúc nàng vẫn luôn giữ thân như ngọc a...

Phải. Đúng là Lăng Thanh Trúc nàng chấp nhận cho hắn đụng chạm, nhưng đó là bên trên! Khu vực phía dưới khác mà!

Khoan đã!

Chợt nghĩ tới điều gì, Lăng Thanh Trúc chầm chậm đưa mắt nhìn xuống hạ thân mình...

...

Độn thổ, đó là tất cả những gì mà Lăng Thanh Trúc mong muốn nhất lúc này. Con tim yếu đuối của nàng, nó thực đã không còn chịu đựng nổi nữa. 

Nhìn xem, đứa đệ tử ngốc của nàng đã biến nàng thành bộ dạng gì thế này? 

Ban nãy, dù cho có loã lồ thì ít ra cái chốn tư mật, đa phần vẫn được che đi. Thế nhưng bây giờ... Hai chân nàng, nó không còn khép chặt nữa. Một trong số đó đã được Lăng Tiểu Ngư xếp co lại!

Nếu như vừa rồi chỉ hở ra một góc rừng u minh thưa thớt cùng chút da thịt trăng trắng hồng hồng thì hiện tại, gần như toàn bộ đều đã được phơi bày. Mọi thứ... Tất cả...

"Lăng... Tiểu... Ngư...!!!".

...

Đã lâu... Rất lâu rồi Lăng Thanh Trúc mới gọi đích danh Lăng Tiểu Ngư. Có thể thấy, tại thời khắc này đây, nàng đã không còn xem hắn là đứa đệ tử ngốc nghếch của mình nữa. 

Sau những gì vừa mới xảy ra thì điều đó cũng không quá khó hiểu. Thậm chí, kể cả khi nàng có xuống tay hạ sát Lăng Tiểu Ngư đi nữa. 

Giả định? 

Thực ra thì trong đầu mình, Lăng Thanh Trúc đang có ý định đó đấy. Cặp mắt sắc hơn cả lưỡi dao kia của nàng, nó đã nói lên tất cả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau