TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Những kẻ không mời

Một góc Chu Nga Sơn, buổi chiều tà. 

Lúc này trời đang đổ mưa rất to, bầu trời mây đen giăng phủ, tất cả khiến cho không gian trở nên u ám nặng nề.

Trong thạch động vô danh nào đó, một bóng người đang đứng nhìn mưa rơi, trên gương mặt trẻ trung ngập tràn lo lắng. 

Thế rồi... bóng người xoay đi. Hắn đưa mắt ngó vào trong, nơi một thân ảnh khác đang khoanh chân điều tức. 

"Sư phụ, người nhất định không được xảy ra chuyện gì".

Thầm nhắn gửi một câu như vậy xong, bóng người, cũng chính là Lăng Tiểu Ngư quay lưng lại, lần nữa nhìn ra bên ngoài. 

Ngắm mưa?

Không. Hắn làm gì có tâm trạng đó. Cái hắn xem chẳng qua là động tĩnh. 

Trước lúc tiến hành liệu thương, sư phụ hắn đã dặn phải chú ý hộ pháp, tuyệt đối đừng để bất cứ điều gì làm ảnh hưởng đến nàng, bằng không bao nhiêu công sức của nàng sẽ đổ sông đổ bể. Tồi tệ hơn, nàng thậm chí có thể bị huyết độc phản phệ, điên loạn mà chết...

Hiểu rõ tầm quan trọng của vấn đề, Lăng Tiểu Ngư nào dám có chút lơ là. Và đó chính là lý do vì sao hắn lại đứng quan sát khung cảnh bên ngoài thạch động, và bây giờ thì đang bắt đầu bố trí cấm chế. 

Dẫu sao thì vị trí hiện tại cũng là chốn núi thẳm rừng sâu, ai dám đảm bảo sẽ không có bất trắc xảy ra. Cẩn trọng là nên. 

...

Những cấm chế mà Lăng Tiểu Ngư bày bố, xét ra thì cũng không lợi hại gì mấy, bất quá chỉ đủ để ứng phó với tu sĩ vấn đỉnh trở xuống mà thôi. 

Tất nhiên chuyện này chẳng thể trách hắn. Hắn chỉ là một tiểu tu sĩ, cấm chế cao cấp lấy đâu ra được?
Từ Lăng Thanh Trúc ư? Trên người nàng hiện làm gì còn cấm chế hay pháp bảo phù hợp mà lấy. Toàn bộ đều đã dùng để đối phó Đồ Tam Nương cả rồi. 

Chung quy, những thứ Lăng Tiểu Ngư hắn có thể sử dụng, nếu Lăng Thanh Trúc chưa dùng ở cuộc chiến ban nãy thì cũng nằm gọn bên trong Tứ Hung Giới với gốc Trường Sinh Thụ; còn sót lại, nếu có cũng chỉ là những pháp bảo, những cấm chế cao cấp đòi hỏi phải tiêu tốn rất nhiều lực lượng mới thao túng được. 

Mà Lăng Tiểu Ngư, hắn lấy đâu ra lực lượng?

Đừng nói hắn, ngay đến sư phụ Lăng Thanh Trúc của hắn còn chẳng thể triển khai được nữa là. Nàng đã quá suy yếu rồi. Việc nàng cần làm bây giờ là tập trung liệu thương chứ không phải bố trí cấm chế. Lúc này, công tác ngụy trang, che giấu hành tung chỉ có thể trông cậy ở Lăng Tiểu Ngư.

Trên thực tế, Lăng Tiểu Ngư đã rất cẩn trọng bày bố, quyết chẳng để bản thân xảy ra sai sót nào. 

Nhưng... Đúng đắn đâu có nghĩa sẽ an toàn. Ý trời khó lường lắm. Đôi lúc, ông trời lại rất thích trêu ngươi thế nhân...

Dưới trận mưa to, trong không gian u tối, khi mà Lăng Tiểu Ngư còn đang loay hoay bố trí cấm chế thì từ thương khung, năm thân ảnh xa lạ bất ngờ đáp xuống. Vị trí đúng ngay trước thạch động mà sư đồ Lăng Tiểu Ngư đang trú ngụ.

Trong đám người này, kẻ nào kẻ nấy tướng mạo đều khá đường hoàng, bốn người tu vi sàn sàn như nhau, thấp nhất vấn đỉnh trung kỳ, cao nhất vấn đỉnh trung kỳ đỉnh phong. Duy có lão nhân dẫn đầu là vượt trội hơn hẳn, đã là chân nhân sơ kỳ. 
Đứng bên ngoài thạch động, trong lớp linh quang mờ mờ bao bọc, dưới lớp đạo bạo màu xám, lão nhân quan sát hồi lâu thì mở miệng: "Tiểu huynh đệ, bần đạo dẫn đệ tử ra ngoài rèn luyện, gặp trận mưa lớn, không biết tiểu huynh đệ có thể cho chúng ta vào trú một lúc?".

"Chuyện này...".

Thần tình khó xử, Lăng Tiểu Ngư kính cẩn đáp lại: "Tiền bối, ta e là phải xin lỗi ngài. Sư phụ ta hiện đang đả toạ dưỡng thần bên trong, không tiện để tiền bối vào".

Lão nhân lần nữa liếc nhìn Lăng Thanh Trúc ở gần đó, trong lòng có suy đoán, thử hỏi: "Tiểu huynh đệ, khí sắc của sư phụ ngươi hình như không được tốt. Nàng có phải là đã bị thương?".

Lăng Tiểu Ngư nghe thế thì lập tức cười nhạt, lắc đầu: "Tiền bối, ngài hiểu lầm rồi. Thần sắc của sư phụ là do công pháp tu luyện, trước giờ vẫn vậy".

Đó là một lời nói dối. Và nó cần thiết. 

Với hoàn cảnh trước mắt, khi mà ân sư đang bị trọng thương, Lăng Tiểu Ngư làm sao dám cho lão nhân biết sự thật? Nhân thế đa đoan, lòng người hiểm ác, trước lúc tập trung vào điều trị, sư phụ hắn đã cảnh báo qua rồi. 

Trừ phi là môn nhân Thiên Kiếm, bằng không thì tuyệt đối không được tin tưởng bất cứ kẻ nào!

Diễn kịch. Phải, hắn cần diễn kịch. Lăng Tiểu Ngư hắn phải tỏ ra thật tự tin, thật bình tĩnh...

Tâm ý họ Lăng, nó là như vậy. Hắn muốn làm cho đám người lạ trước mắt nghĩ rằng bản thân có chỗ dựa, nghĩ rằng sư phụ hắn chỉ là đang đả toạ dưỡng thần. 

Tuy nhiên... Ý nghĩ và hành động, nó là hai phạm trù khác nhau. 

Một kẻ mới lần đầu hạ sơn hành tẩu như Lăng Tiểu Ngư, khả năng ứng phó có thể cao được bao nhiêu? Hắn muốn diễn? Nhưng hắn diễn giỏi cỡ nào? 

Nên nhớ, đám người mà hắn đang phải đối mặt, luận tuổi đời thì thấp nhất cũng đã ngoài năm mươi rồi đấy. Huống hồ lúc nãy, thời điểm bọn họ đáp xuống lại còn nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư đang bố trí cấm chế...

Chương 212: Dâm ý phơi bày

Tại sao phải bố trí cấm chế? Nhìn hang động tạm bợ kia thì rõ ràng đâu phải chỗ cư ngụ lâu dài...

"Hừm... Rõ ràng có chỗ khuất tất." - Lão nhân mặc đạo bào thầm nghĩ.

Hắn nở nụ cười nhạt, thế rồi đột nhiên nhấc chân tiến lên phía trước, hướng vào bên trong thạch động. 

Thấy vậy, Lăng Tiểu Ngư lập tức đứng ra ngăn cản. 

"Tiền bối, xin hãy dừng bước".

Hắn tiếp tục: "Sư phụ không thích bị người làm phiền trong lúc đả toạ".

Nụ cười càng tươi tắn, thân thiện hơn trước, lão nhân mặc đạo bào đáp: "Tiểu huynh đệ xin đừng lo, chúng ta chỉ vào trú mưa một lúc, sẽ không quấy nhiễu sư phụ của ngươi đâu".

Dứt câu, lão nhân lách mình, tiếp tục tiến vào. Sau lưng hắn, bốn tên đệ tử cũng bắt đầu nối gót đi theo.

"Tiền bối!".

Một lần nữa, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư vượt lên chắn lối. Và lần này thì hắn đã biểu lộ tức giận. Giọng lạnh lùng, hắn cảnh báo: "Xin tiền bối đừng khiến ta khó xử. Một khi gia sư cảm thấy phiền lòng thì ta thật không gánh nổi hậu quả đâu".

"Hửm?".

Lão nhân liếc qua Lăng Thanh Trúc, rồi nhận xét: "Xem ra sư phụ của tiểu huynh đệ cũng không phải người dễ gần".

"Nhưng mà không sao. Băng sơn mỹ nhân thực ra lại rất hợp với khẩu vị của ta".

"Tiền bối, ngài... Ngài nói vậy là ý gì?!".

"Ý gì?".

Lão nhân không trực tiếp trả lời Lăng Tiểu Ngư mà quay lại nhìn bốn tên đệ tử của mình, nói với người ở gần nhất: "Cát Cát, vị tiểu huynh đệ này hỏi ta có ý gì đấy, sao ngươi không giải đáp cho hắn nhỉ?".

Người được gọi Cát Cát gật đầu, y lời hướng Lăng Tiểu Ngư, cười bảo: "Tiểu huynh đệ, không ngại nói cho ngươi biết. Sư phụ ta thật ra là người rất biết thương hương tiếc ngọc. Nữ nhân càng xinh đẹp thì sư phụ ta càng yêu quý a...".

"Ngươi... Các ngươi...".

Lăng Tiểu Ngư lùi lại mấy bước, cố lấy hết dũng khí, nói lớn: "Hừ! Trông các ngươi tướng mạo đường hoàng, bộ dáng hẳn cũng là môn nhân chính giáo, không ngờ trong đầu lại có những ý nghĩ đen tối như vậy...".

"Ta khuyên các ngươi nếu còn chưa muốn chết thì hãy lập tức cút khỏi đây, đừng để sư phụ ta phải động thủ!".

Trước những lời hăm doạ của Lăng Tiểu Ngư, đám người Cát Cát chẳng những không chút e sợ mà còn cười cợt. Cười to nhất thì vẫn là lão nhân mặc hôi bào. Hắn lắc đầu mà rằng: "Tiểu huynh đệ, khả năng diễn kịch của ngươi còn kém lắm".

"Giết chúng ta ư? Chỉ sợ hiện giờ sư phụ ngươi đứng còn không vững ấy chứ... Nàng rõ ràng là đã bị thương, thương tích xem ra còn rất nặng".

Trong mắt ý dâm mồn một, lão nhân đưa tay vuốt chòm râu bạc: "Hay là như vầy đi. Dương Tích ta cũng biết chút y thuật, hãy để ta xem giúp cho sư phụ ngươi".Nói đoạn, lão nhân, tức Dương Tích liền sấn tới. 

"Soạt!".

Và, giống như cũ, Lăng Tiểu Ngư đưa tay chặn lại. 

Có chút không vui, Dương Tích trầm giọng: "Tiểu huynh đệ, cứu người như cứu hoả, ngươi tốt nhất nên để ta xem giúp cho sư phụ ngươi thì hơn".

"Sư phụ ta không cần ngươi xem!".

Thần tình nghiêm nghị, Lăng Tiểu Ngư dứt khoát yêu cầu: "Mời các ngươi ra khỏi đây!".

...

"Ha ha ha...".

Đối với những lời quá đỗi "ngây thơ" của họ Lăng, Dương Tích không khỏi bật cười.

Tuy nhiên cười xong, nét mặt hắn lại âm trầm thấy rõ: "Tiểu tử, ngươi có chút không thức thời rồi đấy".

"Xem nào... Tu vị bất quá vấn đỉnh trung kỳ, đạo hạnh còn chẳng bằng đứa đệ tử kém cỏi nhất của ta. Tiểu tử, ngươi lấy cái gì để ngăn ta?".

Chưa nghe hồi âm, Dương Tích mới nói tiếp: "Tiểu tử, hà tất khư khư cố chấp".

"Ngươi nhìn xem. Sư phụ của ngươi xinh đẹp như vầy, hiện lại còn đang suy yếu, thân thể tùy người định đoạt. Tiểu tử ngươi lẽ nào không thấy động tâm?".
Vừa nói, Dương Tích vừa tiến lại gần Lăng Tiểu Ngư, ra chiều thân thiện.

"Tiểu tử, ngươi chẳng lẽ không muốn biết dưới lớp y phục kia sẽ là khung cảnh dạng gì? Chốn đào nguyên tư mật của nàng, tiểu tử ngươi lẽ nào không muốn nhìn thấy?".

"Im miệng!". 

...

Môi nhếch nhẹ, Dương Tích liếc xéo người vừa vùng ra khỏi tay mình: "Tiểu tử, coi bộ ngươi không muốn nhận ý tốt của ta rồi".

"Tốt thôi. Có vị sư phụ xinh đẹp như vầy mà ngươi không muốn, vậy thì cứ để cho Dương Tích ta... Chậc chậc, cái thân hình nóng bỏng này...".

"Xẹt!".

Phi kiếm xuất ra, Lăng Tiểu Ngư chém mạnh một đường, buộc cho Dương Tích phải lùi lại. 

Dù vậy, Dương Tích còn lâu mới từ bỏ ý định. 

Chậm rãi phủi tay, hắn từ tốn nói ra: "Tiểu tử, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Thế thì cũng đừng có trách ta ra tay độc ác".

"Cát Cát, giải quyết hắn".

...

"Keng! Keng!".

"Keng!".

Hơi ngoài mong đợi của Dương Tích, trận chiến diễn ra lâu hơn hắn tưởng. Càng bất ngờ hơn nữa là Cát Cát - đại đệ tử của hắn - vậy mà lại không thể chiếm được chút ưu thế nào trước Lăng Tiểu Ngư.

Âu cũng hợp lẽ. Lăng Tiểu Ngư tốt xấu gì cũng là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Môn, một kẻ xuất thân từ tiểu phái như Cát Cát há lại có khả năng so bì?

Dường như cũng nhận ra gì đó, Dương Tích lúc này mới liếc mắt ra hiệu cho ba tên đệ tử còn lại của mình, ý bảo cùng hợp lực đối phó Lăng Tiểu Ngư trong khi bản thân thì lao tới chỗ Lăng Thanh Trúc hòng bắt giữ. 

"Sư phụ!".

Ngó thấy ân sư gặp nguy hiểm, Lăng Tiểu Ngư vội vàng chyển hướng để ứng cứu. Nhưng... 

Đám người Cát Cát, bọn họ lại không muốn để hắn đi. 

"Tránh ra!".

Chương 213: Phản sát

"Bất lực", đó là từ thích hợp nhất để nói về Lăng Tiểu Ngư lúc này. Hắn không ngăn được bước tiến của Dương Tích. Xung quanh hắn, đám người Cát Cát đã bao vây. 

Trong khoảnh khắc mà trí đã rối, tâm đã loạn, hắn chợt nhớ tới một thứ. Hai vết bớt hình hắc - bạch song ngư nơi lòng bàn tay mình. Cỗ lực lượng kỳ dị ẩn chứa nơi ấy, trước nay hắn vẫn chưa một lần dám đem ra sử dụng. 

Phải. Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn luôn lo sợ. Và kẻ khiến hắn sợ hãi, không ai khác ngoài sư phụ của mình: Lăng Thanh Trúc. 

Nhớ có lần nàng đã chỉa kiếm vào hắn, bảo sẽ lập tức xuống tay giết hắn nếu Lăng Tiểu Ngư hắn cùng hung linh có mối liên hệ gì đó...

Mặc dù chuyện đã qua lâu nhưng trong thâm tâm, Lăng Tiểu Ngư chưa một lần quên đi. Quên làm sao được khi mà hai vết bớt hắc - bạch song ngư trên tay hắn vẫn đang còn hiện hữu? Quên làm sao được khi mà cỗ lực lượng kỳ dị ẩn chứa bên trong vết bớt cứ ngày một lớn lên?

Suốt quãng thời gian qua, Lăng Tiểu Ngư hắn đã luôn phải âm thầm che giấu bí mật này, cố không để cho ai biết. Đặc biệt là Lăng Thanh Trúc. Hắn thật chẳng muốn khiến nàng hoài nghi mình thêm nữa. Hắn sợ nàng sẽ thay đổi thái độ, không còn đối tốt với mình...

Nếu được, Lăng Tiểu Ngư hắn tình nguyện cả đời cũng không bao giờ đụng tới cỗ lực lượng kia. Thậm chí dẫu đấy có là một sự hi sinh to lớn đi nữa. Nhưng...

Trong tình cảnh này, khi mà Lăng Thanh Trúc đang gặp nguy hiểm, hắn sao có thể đành lòng đứng nhìn?

Không... Hắn phải cứu nàng. Dù cho có để lộ bí mật, dù cho có khiến nàng hoài nghi hay thậm chí sẽ bị nàng ghét bỏ, hắn vẫn như cũ, muốn cứu nàng. Chẳng còn gì để đắn đo do dự, Lăng Tiểu Ngư ngay lập tức tiến hành câu thông với cỗ lực lượng ẩn chứa bên trong đôi hắc - bạch song ngư nơi lòng bàn tay mình. 

Chính tại lúc này, khi sức mạnh tiềm ẩn của Lăng Tiểu Ngư sắp được bung ra thì ở nơi đối diện, Lăng Thanh Trúc - người hắn muốn cứu - đã bất ngờ mở mắt. 

Với cái nhìn lạnh lùng, nàng đánh ra một chưởng, nhắm thẳng ngay lồng ngực của Dương Tích - kẻ đang hùng hổ lao tới.

"Ba!".
...

Không cầu kỳ hoa lệ, bất quá chỉ là một chưởng đơn giản. Nhưng chính một chưởng trông như tùy tiện này, nó lại khiến cho đám người Cát Cát đứng phía sau phải cả kinh thất sắc. Nguyên do là bởi Dương Tích - sư phụ của bọn chúng - đã nằm yên bất động rồi. 

Ngất xỉu? 

Không. Dương Tích đã chết! Nguyên thần của hắn đã bị tiêu diệt!

Một chưởng... Chỉ duy nhất một chưởng liền diệt sát đi Dương Tích - kẻ đã sớm thành tựu cảnh giới chân nhân sơ kỳ... Như vậy người ra tay, tu vị phải là ở cấp bậc gì?

Chân nhân trung kỳ? Hay là... chân nhân hậu kỳ?

Cõi lòng chẳng rét mà run, đám người Cát Cát nào còn dám nấn ná thêm một giây nào nữa, vội vàng phi thân tháo chạy. 

Chỉ có điều... bọn chúng chạy thoát sao?

Chương 214: Nhập thế tục

"Còn muốn chạy?!".

Cơn giận còn chưa lắng, Lăng Thanh Trúc lao ra khỏi thạch động, tay thon vung lên. 

Tức khắc, bốn đạo kiếm khí màu lục bắn ra, cấp tốc truy đuổi đám người Cát Cát. 

Rất nhanh, những tiếng hét thảm cất lên. 

...

"Sư phụ!".

Từ bên trong thạch động, Lăng Tiểu Ngư nối gót vội vã lao theo. Chừng tiếp cận ân sư thì lo lắng hỏi: "Sư phụ, người... người không sao chứ?!".

Lăng Thanh Trúc xoay đầu, đang tính mở miệng thì...

"Phụt...!".

Từ trong miệng nàng, máu tươi bất chợt phun ra. Trải dài ba thước...

"Sư phụ!".

....

...

Ngày hôm sau...

Dưới chân núi Bạch Hạc, một đạo thanh quang đã vừa mới đáp xuống. 

Người đến là một thanh niên tuổi độ hai ba, hai bốn, tướng mạo bình phàm, tu vị vấn đỉnh trung kỳ. Đích thị Lăng Tiểu Ngư.

Tất nhiên, Lăng Tiểu Ngư không đi một mình. Đồng hành cùng hắn còn có Lăng Thanh Trúc nữa. Chỉ là Lăng Thanh Trúc, nàng đã không tự mình ngự kiếm phi hành. Thay vào đó, nàng được đồ nhi bồng bế mang đi. 

Đừng nghĩ Lăng Thanh Trúc quá lười, đều là bất đắc dĩ cả đấy. Đồng ý là nàng cũng thích được bồng bế đấy, nhưng trong trường hợp này, nguyên do lại khác. 
Lực lượng của nàng tạm thời đã chẳng thể điều động được nữa. Lúc này, đừng nói ngự kiếm phi hành, ngay đến đứng dậy bước đi, đối với nàng cũng đã là một việc quá sức rồi.

...

"Sư phụ, người thấy trong mình thế nào? Có mệt không?".

Nằm trong lòng đồ nhi, Lăng Thanh Trúc hé ra đôi mắt, giọng yếu ớt: "Tiểu Ngư Nhi, ta còn chịu được".

Nàng chậm rãi xoay đầu, thoáng quan sát rồi hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ chúng ta đang ở đâu?".

"Sư phụ, đệ tử cũng không biết. Vừa rồi phi hành, đệ tử nhìn thấy một cô thôn ở đây nên mới đáp xuống".

Tìm chỗ có phàm nhân mà dừng chân, đó thực ra không phải chủ ý của Lăng Tiểu Ngư. Hắn chỉ làm theo căn dặn của sư phụ mình mà thôi. 

Ở Chu Nga Sơn, thạch động nọ, trước lúc lâm vào hôn mê, Lăng Thanh Trúc đã nói cho hắn biết rõ tình trạng của mình. Nàng nói do quá trình liệu thương bị gián đoạn, lại phải xuất động lực lượng để giải quyết đám người Dương Tích, Cát Cát nên đã bị huyết độc của Huyết Ảnh Tu La Công phản phệ, tấn công vào lục phủ ngũ tạng...

Để bảo toàn tính mạng, Lăng Thanh Trúc nàng buộc phải thi triển một đại bí thuật gọi là Thiên Địa Na Di. Bí thuật này, theo như nàng nói thì nó chẳng những có thể ngăn chặn được sự xâm nhiễm của huyết độc mà còn giúp nàng tạm thời ổn định được thương tổn nơi nguyên thần. Chỉ là cái giá...

Trên đời làm gì có bữa ăn nào miễn phí. Thiên Địa Na Di đúng là thần diệu đấy, nhưng ngoài lợi ích, nó còn đưa đến tác hại nữa. Thọ nguyên, đấy là cái giá phải trả. 

Muốn bí pháp Thiên Địa Na Di được vận hành suông sẻ, Lăng Thanh Trúc nàng phải đảm bảo được hai điều kiện. Thứ nhất, không được phép điều động chân nguyên, xuất sử linh lực; thần thức cũng là như vậy, không thể xuất sử. Thứ hai, dùng chính sinh mệnh lực của mình cung cấp. Con số... thực chẳng hề ít. Cách mỗi ba ngày, thọ nguyên của Lăng Thanh Trúc nàng sẽ giảm đi một năm. Một tháng sẽ là mười năm, hai tháng vị chi là hai mươi năm, cứ thế tính tới...

Nếu trong một trường hợp khác, khi bên cạnh không phải Lăng Tiểu Ngư mà là Cơ Thành Tử, hoặc Lý Ngọc Thường, Ngọc Vân Tử,... thì mọi chuyện đã khác, Lăng Thanh Trúc sẽ chẳng cần lo nghĩ quá nhiều. Đáng tiếc, đang đồng hành với nàng lại là Lăng Tiểu Ngư. 

Với tu vi vấn đỉnh trung kỳ của mình, Lăng Tiểu Ngư làm sao có khả năng bảo vệ nàng trên đường trở về Thiên Kiếm Môn?

Quãng đường từ Chu Nga Sơn đến Ngũ Đài Sơn vẫn còn rất xa, bất trắc nếu có âu cũng bình thường.

Lo xa quá ư?

Chuyện xảy ra ở Chu Nga Sơn chính là minh chứng tốt nhất. Trong cái thế giới này, chuyện gì cũng có khả năng xảy ra cả.

...

Bay thẳng về tông môn thì không được, ẩn nấp chốn núi thẳm rừng sâu lại sợ bị tu sĩ lòng dạ bất chính phát hiện ra, cực chẳng đã Lăng Thanh Trúc mới đưa ra quyết định, bảo Lăng Tiểu Ngư mang mình tìm đến chốn thế tục phàm nhân. Bởi theo nàng lý giải thì ở những nơi ấy, tu sĩ rất hiếm người lui tới. Chí ít khi ẩn nấp tại đó, sự an toàn của sư đồ nàng sẽ được đảm bảo hơn. 

...

"Sư phụ...".

Cúi nhìn ân sư đang nằm trên tay mình, Lăng Tiểu Ngư vô cùng áy náy: "... Nếu không phải bởi đệ tử làm vướng bận thì người đã chẳng ra nông nỗi như bây giờ... Tại thạch động, cũng là do đệ tử vô dụng không thể hộ pháp được cho người. Đều là lỗi của đệ tử...".

"Thằng ngốc...".

Lăng Thanh Trúc ngó lên, giọng vẫn yếu ớt như cũ: "Cái gì mà tại ngươi làm vướng bận chứ. Tất cả đều là vì Đồ Tam Nương kia quá lợi hại thôi...".

"Còn chuyện ở thạch động... Tiểu tử ngươi chỉ là một tiểu tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ, làm sao đối phó được với bọn chúng".

"Sư phụ...".

"Đừng tự trách nữa. Đây là ý trời, là kiếp nạn của ta".

Chương 215: Thôn nữ tô hạ

..

"Khục khục...".

"Sư phụ!".

"Bị sặc thôi".

Lăng Thanh Trúc nuốt xuống một ngụm nước bọt, rồi mới nói tiếp: "Tiểu Ngư Nhi, ta bảo với ngươi rồi, với bí pháp Thiên Địa Na Di đang vận hành, tạm thời ta sẽ không chết được đâu... Việc bây giờ của ngươi là phải tìm cho ta một chỗ để tịnh dưỡng rồi giúp ta từ từ liệu thương...".

Ngưng trong giây lát, nàng chợt hỏi: "Phải rồi, mới nãy ngươi nói chúng ta hiện đang ở chỗ của phàm nhân thế tục đúng không?".

"Vâng." - Lăng Tiểu Ngư gật đầu - "Trước mặt chúng ta có một cô thôn".

"Vậy tốt rồi... Tiểu Ngư Nhi, ngươi đưa ta đến đó".

...

Y lời ân sư, Lăng Tiểu Ngư lập tức nhấc chân cất bước. Chỉ là... còn chưa đi được bao nhiêu bước thì chân hắn đã dừng lại. 

"Tiểu Ngư Nhi, sao vậy?".

"Sư phụ, có người đang đi tới".

"Có người?".

Lăng Thanh Trúc cố xoay đầu ngó xem...

Đúng như lời đồ nhi, từ hướng cô thôn đích xác có một người đang hướng bên này tiến lại. Đó là một nữ nhân còn rất trẻ, tuổi đời thiết nghĩ chưa đến ba mươi, mặc một bộ đồ màu nâu cũ kỹ với vài ba miếng vá, trên lưng mang một chiếc gùi được đan từ tre...

Rõ ràng, cô gái này là một thôn nữ gia cảnh nghèo khó. 

...

"Sư phụ, đệ tử nên làm gì?"."Tùy cơ ứng biến".

...

Một lúc sau.

Bước chân thôn nữ chậm dần, rồi dừng hẳn. Nàng nhìn hai sư đồ Lăng Thanh Trúc - Lăng Tiểu Ngư, ánh mắt đầy nghi hoặc: "Xin hỏi... các vị là ai?".

"Chúng ta...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang nghĩ ngợi tìm lời thì nằm trên tay hắn, Lăng Thanh Trúc đã hồi âm: "Cô nương, chúng ta là người nơi khác tới, trên đường không may gặp phải đạo tặc, trong lúc vội vã đã chạy đến chỗ này...".

"Cô nương, xin hỏi ở đây là nơi nào?".

"Ở đây là thôn Tô Hạ, thuộc huyện Thanh Châu, phủ Hoài Nam".

"Thôn Tô Hạ sao...".

Trông thấy Lăng Thanh Trúc có vẻ thắc mắc, thôn nữ mới lên tiếng giải đáp: "Thôn Tô Hạ chúng ta là nơi hẻo lánh, xưa nay rất hiếm người lui tới"."Ra vậy... khục khục...".

"Cô nương, cô... Trông khí sắc của cô thì hình như đang bệnh nặng. Có thể để ta xem một chút không?". 

"Cô nương biết y thuật sao?" Lăng Thanh Trúc hỏi lại. 

Thôn nữ cũng liền gật đầu: "Phụ thân ta là y sư, thành ra ta cũng biết sơ một chút".

"Ừm... Vậy phiền cô nương xem giúp".

Đã có được sự đồng thuận từ Lăng Thanh Trúc, thôn nữ mau chóng tiến hành bắt mạch, kiểm tra bệnh tình.

Một lúc sau. 

Thôn nữ buông tay, thần tình lo ngại: "Cô nương, mạch tượng của cô nương rất rối loạn, bệnh tình xem ra khá nghiêm trọng".

Lăng Thanh Trúc thở dài, "thành thật" nói ra: "Chẳng giấu gì cô nương, cách đây ba tháng, ta đột nhiên mắc phải bệnh lạ, trong trấn không ai chữa được. Vì lo ta xảy ra điều bất trắc, tướng công mới thuê người hộ tống, cùng ta đi tìm danh y chữa trị. Nào ngờ giữa đường lại bị đạo tặc chặn đường cướp bóc...".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc ngước lên nhìn Lăng Tiểu Ngư, cố đưa tay nắm lấy phần áo trước ngực hắn mà rằng: "Tướng công, là thiếp đã liên lụy chàng...".

"Sư... ta...".

Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư đang bối rối, nhất thời chưa biết phải đối đáp ra sao thì bên cạnh, thôn nữ đã lên tiếng đề nghị: "Công tử, thê tử của ngài hiện đang rất suy nhược, không tiện đi lại đâu. Nếu hai vị không chê thì xin hãy đến nhà ta ở tạm mấy hôm. Phụ thân ta là một y sư giỏi, nói không chừng có thể giúp được hai vị".

"Chuyện này...".

Lăng Thanh Trúc giả vờ hỏi ý đồ nhi: "Tướng công, chàng xem thế nào?".

Thế nào? Còn có thể thế nào được nữa? Lăng Thanh Trúc nàng rõ ràng đã quyết định rồi đấy thôi. 

Khuôn mặt nhăn nhó làm người khó hiểu, Lăng Tiểu Ngư gật đầu, chẳng tự nhiên gì mấy: "Ừm... Vậy... làm phiền cô nương".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau