TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Dù Đau Vẫn Bước

Không ở cây cầu. Nơi phát sinh biến đổi nằm tại hậu sơn của Kim Kiếm Phong.

Bên trong một cổ động, vốn đã say ngủ suốt ngàn năm, một con vượn lông vàng bỗng nhiên thức giấc. Nó mở to hai mắt, ngẩng đầu, dáng vẻ tựa hồ đang tập trung nghe ngóng điều gì...

Sự thức giấc của linh viên, đám người Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc tạm thời còn chưa hay. Phần Lăng Tiểu Ngư, kẻ đã dưới sự tác động của Thiên Tâm Kiều mà vô tình dẫn động lực lượng vô minh, đánh thức linh viên, nó tất nhiên cũng không tài nào biết được. Hiện tại, khiến nó bận lòng duy chỉ một điều: mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều.

Từ nãy giờ, sau khi tận mắt chứng kiến những đứa trẻ khác đi qua cây cầu, rốt cuộc thì nó cũng đã hiểu ra sự trắc trở bên trong, rằng thực tế chẳng hề đơn giản như mấy lời Lăng Thanh Trúc đã bảo trước đây, chỉ cần nỗ lực tất sẽ vượt qua...

Dễ, đúng thật có dễ, nhưng là đối với người sở hữu thiên phẩm linh căn như Chu Đại Trù và Dương Tiểu Ngọc kìa. Bằng hạng linh căn trung phẩm như Lăng Tiểu Ngư nó... Đừng nói ba mươi, chỉ mười tám tấm ván thôi cũng đã là một vấn đề rất lớn rồi.

"Cây cầu này khó đi như vậy, từ nãy tới giờ, người có linh căn trung phẩm hầu hết đều chỉ bước được đến tấm ván thứ mười hai liền dừng lại, duy mỗi một mình Chu Ngọc là sang tới tấm ván thứ mười ba... Mười tám tấm ván, ta làm thế nào đi được đây?".

Lăng Tiểu Ngư càng nghĩ trong lòng càng lo lắng, bất an. Nó sợ mình sẽ thất bại, vô pháp hoàn thành giao ước với Lăng Thanh Trúc. Nó sợ Yến cô cô sẽ chẳng có người cứu giúp...

"Yến cô cô...".

"Hài tử." - Trông thấy đứa trẻ đằng trước vừa mới đặt chân lên tấm ván đầu tiên mà khuôn mặt đã lộ vẻ sầu lo, băn khoăn khó nghĩ, Đồ Tự mới nghi hoặc - "Có chuyện gì vậy?".

"Tiên gia...".

Lăng Tiểu Ngư hơi đắn đo, nhưng rồi cũng lấy can đảm hỏi: "Tiên gia, linh căn trung phẩm thì có thể đi qua được mười tám tấm ván trên cầu này không?".

Mười tám tấm ván?

Đồ Tự lắc đầu: "Hài tử, đó là việc bất khả thi. Hàng ngàn năm qua chưa từng có đứa trẻ nào mang linh căn trung phẩm mà làm được".

"Tiên gia, thật sự... thật sự không thể sao?". - Lăng Tiểu Ngư chưa chịu từ bỏ, hỏi thêm lần nữa.

Chỉ là câu trả lời, nó vẫn như cũ: một cái lắc đầu phủ định.

Nhận được đáp án phũ phàng nọ, tâm tình Lăng Tiểu Ngư càng thêm trầm trọng hơn trước. Nhưng, dù là vậy, nó hãy còn chưa muốn buông xuôi, phó mặc số phận.

Hết xem "rừng đao biển lửa" lại ngó nhìn Lăng Thanh Trúc ở phía bên kia cây cầu, Lăng Tiểu Ngư siết tay thành nấm, cắn răng rồi đột nhiên bước mạnh về trước.

Nó phải đi. Khó khăn đến đâu nó cũng phải đi. Trắc trở nhường nào nó cũng phải bước tiếp. Mười tám tấm ván, Lăng Tiểu Ngư nó nhất định phải vượt qua!

...

Vì Yến cô cô của mình, Lăng Tiểu Ngư đã hạ quyết tâm hoàn thành giao ước với Lăng Thanh Trúc, sẽ đi qua được mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều. Từ đầu tới cuối, nó chẳng hề có suy nghĩ sẽ nhờ vả Dương Tiểu Ngọc, bất kể so với nó, Dương Tiểu Ngọc hiện đã thừa khả năng mời được tiên gia, cầu được linh dược.

Là vì Lăng Tiểu Ngư nó quá ngốc? Hay bởi tại nó quá kiên cường tự lập?

Không ai rõ. Lúc này mọi người chỉ thấy được là Lăng Tiểu Ngư nó đang cố gắng bước đi...

Ở sáu tấm ván đầu tiên, mọi thứ chả có gì khó khăn, nhưng kể từ tấm ván thứ bảy, cước bộ của Lăng Tiểu Ngư đã buộc phải giảm đi không ít. Là do áp lực. Tấm thứ tám lớn hơn tấm thứ bảy, tấm thứ chín lớn hơn tấm thứ tám, cứ thế, theo mỗi bước chân của Lăng Tiểu Ngư, áp lực tăng lên mỗi lúc một nhiều; và nó, nó bước đi mỗi lúc một chậm...

...

"Phù... ù...".

"Phù... ù...".



Đứng trên tấm ván thứ mười hai, Lăng Tiểu Ngư khom mình thở dốc. Xem bộ dạng của nó, khẳng định mười mươi là đã sắp tới giới hạn.

Dừng lại, đấy không nghi ngờ là lựa chọn đúng đắn nhất của Lăng Tiểu Ngư lúc này. Nó nên làm thế.

Tiếc rằng... nó đã không làm. Hay đúng hơn là nó đã làm điều ngược lại. Thay vì dừng hẳn thì nó lại nhấc chân bước tiếp.

Bàn chân run run, nó khó khăn đặt xuống tấm ván thứ mười ba. Ngay khi vừa chạm, lập tức, một cỗ áp lực to lớn liền phủ xuống, ép nó phải cong mình chống đỡ.Trong bộ dạng khòm lưng ấy, Lăng Tiểu Ngư vậy mà vẫn không hề hé môi thốt ra một thanh âm nào. Mặc cơn đau, mặc áp lực đè nén, nó tiếp tục hướng về phía trước bước đi...

"Tiểu Ngư...".

Đầu cầu bên kia, Dương Tiểu Ngọc chứng kiến tất cả, lòng bất nhẫn gọi tên. Cô bé thật không muốn nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư như vầy. Khó chịu lắm.

"Tiểu Ngư, dừng lại đi...".

...

Mấy lời trong lòng nọ của Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên chẳng thể nào nghe được. Lùi một bước, thậm chí kể cả khi Dương Tiểu Ngọc có mở miệng ra mà hô gọi thì hẳn nó vẫn không thể nào nghe. Hiện tại, đôi mắt nó đã nhoà, còn đôi tai thì đã bị tiếng "ong ong" phủ kín. Tri giác, chúng đang dần mất đi rồi...

...

"Thằng bé này...".

Cơ Thành Tử quan sát thấy trên cầu Lăng Tiểu Ngư dù đã dần mất đi tri giác nhưng vẫn cố rướn người về trước thì chân mày không khỏi cau lại: "Linh căn trung phẩm lại có thể đi ra đến tấm ván thứ mười bốn, thành tích đã xem là cực hạn. Tại sao nó vẫn còn cố gắng tiến thêm?".

"Là vì muội đã bảo nó làm thế".

Quay sang Lăng Thanh Trúc - người vừa nói, Cơ Thành Tử nghi hoặc: "Thanh Trúc sư muội, chuyện này là thế nào?".

Lăng Thanh Trúc cũng chẳng giấu giếm, đem sự tình kể lại: "Một tháng trước thằng bé này theo Mộng Kiều đến tìm muội cầu linh dược để về chữa bệnh cho cô cô của mình. Muội đã bảo nó, rằng chỉ cần nó đi qua được mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều, như vậy muội sẽ tự mình xuống núi cứu người".

"Mười tám tấm ván?".

Lý Ngọc Thường đứng ở kế bên, vừa nghe xong liền phản ứng: "Thanh Trúc sư tỷ, tỷ đây rõ ràng là cố tình làm khó dễ người. Phẩm cấp linh căn của thằng bé kia bất quá chỉ là trung phẩm, thế nào có khả năng đi qua được mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều?".

"Cái đó ta đương nhiên biết".

"Đã biết mà tỷ còn...".

Lý Ngọc Thường nói tới đấy thì hừ khẽ, dời ánh mắt lên người Cơ Thành Tử: "Chưởng môn sư huynh, cuộc khảo thí này muội nghĩ là nên kết thúc thôi".

"Không được!".Cơ Thành Tử còn chưa kịp hồi âm Lý Ngọc Thường thì bên này Lăng Thanh Trúc đã bác bỏ ngay: "Khảo thí là khảo thí, một khi kẻ bước trên cầu còn chưa chịu từ bỏ thì không thể dừng lại".

"Sư tỷ, tỷ...".

Lý Ngọc Thường đang nói bỗng chợt ngưng. Nàng phát hiện có người vừa nắm lấy tà áo mình, đến chừng liếc xem thì cũng là lúc giọng non nớt của Dương Tiểu Ngọc cất lên.

"Phong chủ... Phong chủ đem Tiểu Ngư ra đi...".

"Tiểu Ngọc...".

Lý Ngọc Thường trông mặt đồ nhi tương lai đã chực chờ tuôn lệ thì lòng càng thêm bất nhẫn. Một lần nữa, nàng hướng Cơ Thành Tử, thanh âm kiên quyết: "Chưởng môn sư huynh, mạng người trên hết. Lẽ nào huynh định nhìn thằng bé Tiểu Ngư này chỉ vì muốn cứu cô cô mình mà phải gục ngã trên Thiên Tâm Kiều?".

"Cái gì mà gục ngã?" - Lăng Thanh Trúc chẳng cho là phải - "Ngọc Thường sư muội nói quá rồi. Có ta ở đây, thằng bé kia há lại bỏ mạng?".

"Ngọc Thường sư muội đừng lo. Thằng bé kia cùng lắm là trật tay, gãy chân thôi, sẽ chả việc gì đâu".

...

"Trật tay, gãy chân, chả việc gì..." Cơ Thành Tử nhẩm lại, trán loáng cái đã in hằn mấy đạo hắc tuyến.

"Hừm...".

Nhẹ hắng giọng, hắn nói: "Thanh Trúc sư muội, mặc dù y thuật của muội rất cao, thế nhưng đau đớn không phải thứ mà một đứa trẻ nên gánh chịu".

Dứt câu, Cơ Thành Tử quay mặt đi, đang tính ra tay đem Lăng Tiểu Ngư nhấc khỏi Thiên Tâm Kiều thì chợt bị một cánh tay khác ngăn lại.

"Sư muội...".

Bất chấp cái nhìn uy nghiêm của Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc vẫn nhất quyết giữ vững lập trường: "Chưởng môn sư huynh, việc này rất quan trọng với muội. Thằng bé Tiểu Ngư này, muội muốn biết nó sẽ cố chấp tới đâu...".

"Sư muội, muội muốn gì ở thằng bé này?".

"Muội sẽ thu nó làm đệ tử chân truyền".

...

Câu trả lời của Lăng Thanh Trúc đã khiến Cơ Thành Tử và những vị phong chủ khác rất đỗi ngạc nhiên. Có nghĩ thế nào bọn họ cũng khó lòng mường tượng ra được đáp án lại là như vầy.

Trước giờ, chân truyền đệ tử có ai lại chẳng thuộc hạng tư chất hơn người? Thiên phẩm quá hiếm hoi nên thôi không tính, nhưng còn cực phẩm, thượng phẩm linh căn, ít nhiều cũng xuất hiện.

Xưa cũng tốt, nay cũng được, tiêu chuẩn ngầm để trở thành chân truyền đệ tử, tối thiểu tư chất phải là thượng phẩm linh căn. Trung phẩm ư? Hơn hai ngàn năm qua, một người cũng chưa có.

Vậy mà bây giờ...

Lăng Thanh Trúc quyết định sẽ thu Lăng Tiểu Ngư - một đứa trẻ chỉ sở hữu linh căn trung phẩm - làm đệ tử chân truyền, việc này... quá ngoài lẽ thường rồi.

Cơ Thành Tử không hiểu. Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử cũng đều là như thế, không hiểu được.

"Thanh Trúc sư muội, muội... thật muốn thu thằng bé Tiểu Ngư này làm đệ tử chân truyền?".

Đáp lại Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc gật đầu khẳng định: "Phải".

Nàng nói thêm: "Sư huynh, mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều không phải điều kiện mà là thử thách. Muội muốn xem tâm chí thằng bé này có thể kiên định tới đâu".

"Thôi được rồi. Nếu như đây đã là tâm ý của sư muội, vậy ta sẽ không can thiệp".

Chương 22: Về Lại Cô Thôn

...

Dự định của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư làm sao có khả năng nhìn ra được?

Nó không biết. Hiện tại, nó vẫn đang bước đi...

Mà, nói thế cũng không đúng. Trên tấm ván thứ mười lăm, Lăng Tiểu Ngư nó đã chẳng còn đứng nổi nữa rồi. Giờ phút này, nó đang bò đi. Từng chút một.

Tốc độ kia thật là chậm lắm, thậm chí so với một con sên còn chả nhanh hơn được bao nhiêu. Có thể thấy, giới hạn cuối cùng, Lăng Tiểu Ngư nó đã vượt qua, và đang sụp đổ...

Đôi môi tự lúc nào đã bị cắn nát, thần sắc tự lúc nào đã tái mét, với thân thể suy kiệt, Lăng Tiểu Ngư cố đưa tay về trước...

Nhưng rồi... nó đành bỏ xuống. Nó chẳng còn giữ thêm được nữa. Dẫu vậy, miệng nó thì vẫn thều thào gọi tên "Yến cô cô...".

...

"Mười sáu tấm ván, từ xưa đến nay thằng bé này chính là người đầu tiên làm được".

Tiếp sau câu nói, Cơ Thành Tử cũng liền động chân nguyên hòng đem đứa trẻ đã gục ngã trên Thiên Tâm Kiều nhấc lên.

Chính tại lúc này, dưới chấp niệm hãy đang còn thôi thúc, trên lưng Lăng Tiểu Ngư, một đồ hình bỗng chợt hiện ra.

Đồ hình này rất nhạt, tới độ thậm chí dù đứng gần quan sát e cũng khó lòng thấy được. Vì lẽ đó, trong nhất thời Cơ Thành Tử vẫn còn chưa thể phát hiện. Nhận ra, có chăng là một hiện tượng khác.

Trên cao, bầu trời vốn tĩnh lặng bỗng bất ngờ nổi gió. Mây từ đâu chả rõ lại thi nhau kéo đến, thoáng chốc đã che kín toàn bộ Kim Kiếm Phong.

"Chưởng môn sư huynh..." Dịch Bất Dịch linh cảm có sự bất tường, hướng Cơ Thành Tử gọi.

Lẽ dĩ nhiên bản thân Cơ Thành Tử cũng đã nhìn ra điều cổ quái. Hắn giao Lăng Tiểu Ngư lại cho đệ tử của Lăng Thanh Trúc là Mộng Kiều, tiếp đấy thì vội vàng triển khai pháp nhãn.

Chỉ là pháp nhãn còn chưa kịp mở thì Cơ Thành Tử hắn đã bị một tiếng gào kinh thiên chấn động, khiến phải bỏ ngang.

Trong tầm mắt hắn cũng như của những người đang có mặt, từ phía hậu sơn, một đạo kim quang phóng thẳng lên trời, chừng khi đáp xuống trên đỉnh núi Kim Kiếm thì để lộ ra một thân hình to lớn đồ sộ.

Vừa xuất hiện không ai khác mà chính là con vượn lông vàng ba mắt bốn tai đã thức giấc sau ngàn năm say ngủ. Nếu có gì mới lạ thì đấy là hình thể. So với ban nãy, lúc còn bên trong cổ động thì nó đã to lớn hơn rất nhiều, kích cỡ chí ít cũng vài mươi trượng.

Chân đạp núi cao, Thông Tý Cự Viên đứng thẳng người, liên tiếp dùng tay đấm lên ngực mình, miệng hướng đám mây đen trên bầu trời Thiên Kiếm mà gào thét.

"Grào... ào... ào...".

"Grào... ào... ào...".

...

"Ầm ầm...".

"Ầm...".

Trong tiếng gào của nó, Kim Kiếm Phong cũng bắt đầu rung chuyển. Từ bên trên, đất đá thi nhau đổ xuống...

"Đồ Tự! Mang đám trẻ rời khỏi đây!".

"Tuân lệnh sư tôn!".

Nhận được chỉ thị của Cơ Thành Tử, Đồ Tự nào dám chần chừ, vội xuất ra một tấm vải lớn, thi triển thuật pháp đem hơn trăm đứa trẻ thu vào rồi mau chóng mang đi khỏi khu vực Thiên Tâm Kiều.

Với đám người còn ở lại, Cơ Thành Tử đưa tay lên, bảo: "Lập kết giới!".

...

Vài giây sau.

Từ dưới đất, bên cạnh Thiên Tâm Kiều, thân ảnh Cơ Thành Tử hiện đã dời đi, đích đến nằm ở phía trên, tại không trung.

Hắn hướng Thông Tý Cự Viên đang kích động kêu gào, nói lớn: "Viên Tôn! Xin hãy bình tĩnh!".

"Grừ... ừ... ừ...!".

"Viên Tôn...!".



Vừa chống đỡ uy áp phát ra từ Thông Tý Cự Viên, Cơ Thành Tử vừa đưa tay kết quyết. Thông qua ấn ký màu vàng kim mới hiện lên nơi trán, hắn trực tiếp dùng thần niệm giao tiếp:

"Viên Tôn! Xin hãy bình tĩnh!".

"Viên Tôn...!".

...

Mặc cho Cơ Thành Tử kêu gọi, suốt một đỗi lâu Thông Tý Cự Viên đều chẳng hề đáp lại. Nó chỉ ngẩng đầu nhìn đám mây đen phía trên, liên tục kêu gào.

Thế rồi, hết sức đột ngột, nó bỗng há to miệng, bắn ra một luồng sáng tràn ngập khí tức hủy diệt về phía đám mây đen nọ.
...

Cùng lúc, bên dưới mặt đất, nằm trong lòng Mộng Kiều, Lăng Tiểu Ngư chợt nhăn mày "ưm" khẽ một tiếng. Theo đó, đồ hình ẩn sau lớp vải thô màu nâu đất trên lưng nó cũng lặng lẽ tan biến...

...

...

"Viên Tôn!".

Những tưởng sẽ giống như trước, Thông Tý Cự Viên vẫn tiếp tục phớt lờ Cơ Thành Tử thì không, lần này nó đã cúi nhìn hắn.

Có vẻ như đã nhận ra điều gì, nó dùng tiếng người hỏi: "Trán tàng Kim Ấn. Ngươi là chưởng môn hiện thời của bản môn?".

"Bẩm Viên Tôn, đệ tử là Cơ Thành Tử, đồ đệ thứ ba của Thanh Hà Tử".

"Thanh Hà Tử đâu?".

"Hồi Viên Tôn, ân sư đã viên tịch".

"Viên tịch?".

Thông Tý Cự Viên thoáng ngẫm, đáy lòng không khỏi có điều nghi hoặc.

"Viên Tôn, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Viên Tôn lại kích động như vậy?".

Thông Tý Cự Viên tạm gác bỏ hoài nghi, lần nữa ngẩng đầu nhìn lên thương khung.

"Vừa rồi ta đã cảm nhận được một cỗ lực lượng. Rất đáng sợ...".

Lời của Thông Tý Cự Viên tuy không nhiều nhưng đã lập tức khiến cho thần tình Cơ Thành Tử trở nên trầm trọng.

Hơn ai hết ở Thiên Kiếm Môn này, Cơ Thành Tử hắn biết rõ Thông Tý Cự Viên nơi đối diện có bao nhiêu năng lực. Đừng nói hắn, thậm chí dẫu có là sư phụ Thanh Hà Tử của hắn cũng khó lòng bì được.

"Thượng cổ linh thú", bốn chữ này chẳng phải hư danh, tự dưng mà gọi.

Khí lực to lớn, thần thông càng là mạnh mẽ vô cùng, ấy vậy mà chính miệng Thông Tý Cự Viên lại thốt lên ba chữ "Rất đáng sợ". Rốt cuộc thì thứ lực lượng vừa lướt qua Thiên Kiếm Môn là gì mà kinh khủng tới như thế?

Có lẽ cũng biết Cơ Thành Tử đang bận lòng, thắc mắc, Thông Tý Cự Viên chủ động nói ra: "Cỗ lực lượng kia, khí tức cực kỳ xa xưa. Thậm chí... ta nghĩ nó còn tồn tại trước cả thời thượng cổ".

"Viên Tôn, ý người là...".

"Lực lượng hồng hoang".

...

...

Ba ngày sau.Cuộc khảo thí đã kết thúc, sự tình phát sinh hôm đó cũng đã sớm trôi qua. Tuy vậy, dư âm thì vẫn còn lưu lại. Khó mà phai được.

Đám mây đen bỗng hiện ra trên bầu trời Thiên Kiếm, sự thức giấc và kích động của Thông Tý Cự Viên vốn đã say ngủ suốt ngàn năm, hết thảy đều tựa như một hồi chuông cảnh báo. Nhất là ở những lời nói sau cùng của Thông Tý Cự Viên kia.

"Một thời đại mưa máu gió tanh xem chừng đã đến. Đại kiếp nạn đã chuẩn bị hàng lâm. Các ngươi nên tranh thủ...".

Thông Tý Cự Viên đã nói như thế. Những lời nọ, trùng hợp thay lại rất tương đồng với dự ngôn sáu năm về trước của Thanh Hà Tử.

Như vậy, mọi thứ đã không còn là khả năng nữa. Đại tai kiếp, nó chắc chắn sẽ xảy ra. Chính giáo chắc chắn sẽ lâm nguy. Tất cả đều bắt nguồn từ một đứa trẻ. "Mắt ẩn hoàng lân, lưng tàng thái cực".

...

...

"Haaa... Cuối cùng cũng có thể đi ra ngoài".

Cách núi Ngũ Đài khoảng độ năm dặm về phía đông bắc, một đôi trẻ nhỏ tuổi tầm sáu, bảy đang cùng nhau ngự trên một thanh phi kiếm, thong thả bay đi.

Bọn họ cũng chả ai xa lạ, đích thị Lăng Tiểu Ngư và vị phong chủ tính tình cổ quái ẩn trong lốt trẻ con của Trúc Kiếm Phong: Lăng Thanh Trúc. Mấy lời vừa rồi chính là được thốt ra từ trong miệng nàng.

Đứng ở phía trước, nơi đầu mũi kiếm, Lăng Thanh Trúc tiếp tục lẩm bẩm: "Mấy ngày qua thật là chán chết đi được. Chưởng môn sư huynh cũng thiệt tình... Cứ làm như đại kiếp nạn ngày mai sẽ liền giáng xuống không bằng...".

"Đúng là biết làm khổ người khác mà...".

...

"Tiểu tử".

"Dạ?".

"Tại sao từ nãy giờ không nghe ngươi nói gì hết vậy?".

"Thần tiên sư phụ, tại Tiểu Ngư đang nghĩ tới Yến cô cô".

"Yến cô cô?".

Lăng Thanh Trúc bĩu môi: "Tiểu tử ngươi lúc nào cũng chỉ biết Yến cô cô Yến cô cô, thật chẳng giống nam nhi tí nào cả".

"Haizzz... Được rồi. Tiểu tử ngươi đừng lo lắng quá. Mặc dù tiểu tử ngươi không thể bước qua hết mười tám tấm ván của Thiên Tâm Kiều nhưng mà ta đây cũng đã đồng ý hạ sơn cứu người. Với y thuật và đạo hạnh của ta, Yến cô cô ngươi dù thập tử nhất sinh thì ta vẫn sẽ cứu lại được thôi".

"Vâng, thần tiên sư phụ. Tiểu Ngư biết rồi".

"Nếu biết rồi thì có thể nới lỏng tay ra một chút được không? Tiểu tử ngươi ôm chặt như vậy khiến ta thấy rất khó chịu đấy".

"Con xin lỗi".

Lăng Tiểu Ngư nói đoạn thì liền đem tay mình nới lỏng. Chẳng may, do động tác hơi vội lại cộng thêm việc ngự kiếm phi hành, trong một giây bất cẩn, nó đã đánh mất thăng bằng, ngã nhào xuống dưới.

"A a a...!!".

...

...

"Phù ù...".

Lát sau, trong vòng tay Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư dù đã an toàn nhưng vẫn liên tục thở gấp. Xem dáng vẻ thì quả còn đang sợ hãi.

Đối với biểu hiện này của nó, Lăng Thanh Trúc hơi bất đắc dĩ: "Chậc, coi tiểu tử ngươi kìa. Bảo ngươi nới lỏng ngươi lại triệt để buông tay. Người gì đâu mà ngốc thế cơ chứ".

"Thần tiên sư phụ, không phải...".

"Không phải cái gì mà không phải! Ngươi cứ đứng yên đấy cho ta!".

Bị quở trách, Lăng Tiểu Ngư dẫu muốn cũng khó lòng nói thêm, đành cúi đầu phó mặc...

...

Phi kiếm một đường bay thẳng, theo khoảng cách ngày càng kéo xa với núi Ngũ Đài, Đào Hoa thôn cũng mỗi lúc một nối gần.

Ban đầu, từ hơn năm mươi dặm, quãng đường lúc này chỉ còn vài ba dặm. Qua thêm một đỗi, rốt cuộc thì bóng dáng những cây hoa đào cũng đã hiện ra trong tầm mắt Lăng Tiểu Ngư.

Ngay khi phi kiếm vừa đáp xuống mái nhà tranh quen thuộc, chẳng đợi Lăng Thanh Trúc lên tiếng thì nó đã lập tức vùng ra, chạy thẳng vào bên trong nhà.

"Yến cô cô! Yến cô cô!".

Chương 23: Chỉ Sống Thêm Được Mười Năm

...

Nối gót Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc cũng đưa chân tiến vào.

Ở bên trong nhà, vừa nhìn thấy nàng, một cô gái tuổi tầm hai lăm, hai sáu, mặc trường y màu thiên thanh, ngực thêu tiểu trúc liền bước lại, cung kính cúi chào: "Đệ tử Âu Hồng bái kiến phong chủ".

"Ừm".

Lăng Thanh Trúc nhẹ gật đầu, hỏi: "Âu Hồng, tình trạng của nàng ấy thế nào rồi?".

"Hồi bẩm phong chủ, nhờ có dược thủy người đưa nên một tháng vừa qua bệnh tình của nàng ấy đã hoàn toàn được kiểm soát".

"Nói vậy là viên linh đan ta đưa cho ngươi hiện vẫn còn?".

"Dạ vâng".

Theo sau câu nói, Âu Hồng cũng lập tức lấy từ trong túi trữ vật ra một chiếc lọ nhỏ màu lam, kính cẩn đưa về phía đối diện.

Lăng Thanh Trúc tiếp nhận xong thì khẽ động thần niệm, từ giới chỉ của mình cầm ra thêm một chiếc lọ nữa.

"Đây là Bồi Nguyên Đan, rất hiệu quả trong việc tu bổ, đề thăng phẩm cấp chân nguyên tu sĩ. Cho ngươi".

"Đệ tử cảm tạ phong chủ!" Âu Hồng nhận lấy linh đan xong liền cúi người thật sâu, chân tâm cảm kích.

Suốt một tháng qua, nàng vốn vẫn cho rằng mình đang làm một công việc nhàn hạ không công, thật tình chẳng nghĩ sẽ được ban thưởng.

Chăm sóc một người bệnh thì có gì đâu nặng nhọc, đáng gọi công lao?

Huống hồ trong sơn môn, trước nay các đệ tử đều vẫn đồn đại phong chủ là người tính tình cổ quái, rất keo kiệt, nhiều khi còn tùy tiện lấy đồ của người khác biến thành của mình...

"Xem ra phong chủ cũng không tệ như mọi người vẫn kể".

Âu Hồng thầm nghĩ, trong lòng bất giác đối với Lăng Thanh Trúc đã phát sinh chút thay đổi.

Những điều đó, Lăng Thanh Trúc đương nhiên không biết. Mà nàng vốn cũng đâu cần phải biết, muốn biết. Xưa giờ, nàng rất hiếm khi bận lòng về kẻ dưới lắm.

Bàn tay be bé phẩy nhẹ, Lăng Thanh Trúc bảo: "Được rồi Âu Hồng. Ở đây đã không còn việc của ngươi nữa, trở về sơn môn đi".

"Dạ vâng, phong chủ".

...

Âu Hồng vừa đi, Lăng Thanh Trúc cũng liền hướng chiếc giường đặt nơi góc tường tiến lại.

"Thần tiên sư phụ".

"Tiểu tử ngươi tránh qua một bên, để ta xem".

...

Một lúc sau.

Lăng Thanh Trúc đem cánh tay đang đặt trên người Lăng Ngọc Yến thu hồi, mở miệng nói ra: "Bệnh tình đúng là có chút cổ quái...".

"Thần tiên sư phụ, người cứu Yến cô cô đi".

Khẽ liếc Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc trấn an: "Tiểu tử ngươi không cần lo lắng. Bệnh của cô cô ngươi tuy hơi kỳ quái nhưng đối với ta thì cũng chẳng đáng gì. Chữa trị bất quá là tốn chút công phu mà thôi".

"Được rồi. Tiểu tử ngươi tạm thời đi qua bên kia đứng, để ta tập trung thi pháp".

"Vâng".

...

Đã nắm bắt được bệnh tình, Lăng Thanh Trúc không chần chừ thêm nữa, lập tức đem chiếc lọ mà Âu Hồng trao lại mở ra.



Nàng cầm lên viên đan dược màu nâu duy nhất đựng bên trong lọ, cho vào miệng Lăng Ngọc Yến. Xong xuôi đâu đấy, nàng bắt đầu xuất động chân nguyên, thi triển pháp thuật.

...

Thời gian thi pháp cũng chẳng tính lâu, vài ba phút liền kết thúc. Kết quả thì tất nhiên là thành công tốt đẹp.

"Haaa...".

Thở ra một ngụm trọc khí, Lăng Thanh Trúc hướng Lăng Tiểu Ngư vẫn đang khẩn trương đứng đợi, bảo: "Tiểu tử, Yến cô cô ngươi được cứu rồi đấy. Chốc lát nữa sẽ liền tỉnh lại".
"Yến cô cô".

Lăng Tiểu Ngư vừa nghe xong thì vui mừng ra mặt. Nó chạy thẳng tới bên giường, đợi chờ Lăng Ngọc Yến hồi tỉnh.

Kế bên, nhận thấy mình bị người bỏ mặc, Lăng Thanh Trúc không khỏi bĩu môi lầu bầu: "Cái thằng ngốc ngươi đúng là vô tâm. Giúp ngươi cứu người mà đến một tiếng cảm ơn ngươi cũng... haizzz...".

...

Thêm vài phút nữa đã trôi qua.

Bên chiếc giường gỗ đơn sơ bình dị, Lăng Tiểu Ngư như cũ hãy còn đang đứng đợi. Nó vẫn lo lắng. Mặc dù Lăng Thanh Trúc đã bảo không sao nhưng trong lòng nó, nỗi lo vẫn cứ quanh quẩn chưa buông.

May mắn, tâm trạng thấp thỏm ấy của Lăng Tiểu Ngư nó đã rất nhanh liền được cởi bỏ. Trên giường, vốn hôn mê hơn một tháng trời nay, Lăng Ngọc Yến cuối cùng đã hồi tỉnh. Đôi mắt nàng, chúng đang chậm rãi mở ra...

"Yến cô cô! Yến cô cô!".

"Ưm...".

Lăng Ngọc Yến phải mất vài giây mới có thể định thần. Nàng nhìn đứa trẻ với khuôn mặt vì quá đỗi vui mừng mà ửng đỏ, thốt ra: "Tiểu Ngư...".

"Thật tốt quá! Yến cô cô tỉnh lại rồi!".

"Xuy...".

Lăng Tiểu Ngư vừa nói xong thì phía sau nó, ngồi trên chiếc ghế giữa nhà, Lăng Thanh Trúc tỏ ra xem thường: "Linh đan ta tốn hơn mười năm gom góp luyện chế chứ có phải mấy viên thuốc tùy tiện vò ra đâu chứ...".

Nghe được thanh âm xa lạ, trên giường, Lăng Ngọc Yến lúc này mới bắt đầu chú ý đến sự hiện diện của Lăng Thanh Trúc. Nàng hướng Lăng Tiểu Ngư, nghi hoặc: "Tiểu Ngư, cô bé kia...?".

"Yến cô cô, đó không phải cô bé đâu. Là thần tiên sư phụ đấy".

"Thần tiên sư phụ?".

"Hmm".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, nói rõ hơn: "Thần tiên sư phụ là tiên gia trên núi Ngũ Đài. Bé như vậy nhưng mà đã được những hơn bốn trăm tuổi rồi...".

...

...

Lời qua tiếng lại một hồi, Lăng Ngọc Yến rốt cuộc đã tường tận đầu đuôi cớ sự. Dáng vẻ vội vàng, nàng mau chóng bước xuống giường, cùng Lăng Tiểu Ngư đi đến trước mặt Lăng Thanh Trúc mà quỳ bái.

"Chúng thảo dân muôn vàn cảm tạ ân cứu mạng của tiên gia".

"Các ngươi không cần làm vậy, mau đứng lên đi".
Đợi cho hai cô cháu Lăng Ngọc Yến đã an vị trước mặt, Lăng Thanh Trúc lúc này mới bảo Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu tử, ta có chuyện cần nói riêng với cô cô ngươi. Ngươi tạm ra bên ngoài đứng đợi đi".

Lăng Tiểu Ngư dù nghe rõ nhưng chưa vội hồi âm. Thay vì đáp ứng, nó ngước lên nhìn Lăng Ngọc Yến hỏi ý.

Đáp lại, Lăng Ngọc Yến dịu dàng bảo: "Tiểu Ngư, con ra ngoài chơi đi. Khi nào cô cô gọi thì hãy vào".

"Vâng ạ".

...

Trông theo bóng dáng nhỏ nhắn vừa đi ra khỏi nhà, Lăng Thanh Trúc nhẹ thốt: "Thằng bé rất yêu quý ngươi".

"Vâng. Tiểu Ngư là một đứa bé rất hiền lành, lại hết sức hiếu thảo".

...

Trầm mặc giây lát, Lăng Thanh Trúc chợt chuyển dời vị trí. Thần tình nghiêm túc, nàng nhìn Lăng Ngọc Yến, hỏi: "Lăng Ngọc Yến, ngươi nghĩ sao nếu ta đem thằng bé thu làm môn hạ, dẫn nó lên núi tu hành?".

Lăng Ngọc Yến không đáp ngay. Nàng suy nghĩ một lúc rồi mới hỏi lại: "Tiên gia, Tiểu Ngư muốn tu tiên sao?".

"Ta vẫn chưa đề cập với nó".

Lăng Thanh Trúc mau chóng tiếp lời: "Tham gia khảo thí, nỗ lực bước qua Thiên Tâm Kiều, những việc nó làm, từ đầu đến cuối đều là vì muốn cứu ngươi. Nó căn bản chưa từng nghĩ sẽ bái nhập tiên môn".

"Nói vậy là Tiểu Ngư...".

Trong lòng chừng đã có quyết định, Lăng Ngọc Yến can đảm trả lời: "Bẩm tiên gia, thảo dân cùng Tiểu Ngư những năm qua đều vẫn luôn nương tựa vào nhau mà sống, thật lòng chẳng nỡ phải cách chia. Thảo dân tin rằng Tiểu Ngư cũng sẽ không muốn...".

"Thế tức là ngươi từ chối? Ngươi sẽ không để ta mang thằng bé lên núi?".

"Tiên gia." - Lăng Ngọc Yến một lần nữa hạ mình quỳ gối - "Thảo dân chẳng có tâm nguyện gì to lớn, chỉ mong có thể ở bên cạnh Tiểu Ngư, nhìn nó lớn lên, sống một cuộc đời an vui bình dị. Cầu xin tiên gia cho thảo dân được toại nguyện".

"Kể cả khi đó chỉ là một quãng thời gian ngắn ngủi sao?".

Trước câu hỏi có phần bất ngờ này, Lăng Ngọc Yến nhất thời khó tránh nghi hoặc. Nàng không hiểu tại sao tiên gia lại bảo rằng "thời gian ngắn ngủi".

"Tiên gia...?".

Thừa hiểu Lăng Ngọc Yến nghĩ gì, Lăng Thanh Trúc chẳng vòng vo thêm nữa, trực tiếp nói ra: "Lăng Ngọc Yến, có một tin tức mà ta nghĩ ngươi cần phải biết. Cháu của ngươi, Lăng Tiểu Ngư, nó chỉ có thể sống được thêm mười năm nữa thôi".

...

Lăng Ngọc Yến mở to hai mắt, toàn thân chết lặng. Nếu không nhờ có Lăng Thanh Trúc kịp ra tay đỡ lấy thì có lẽ nàng đã té ngã từ ban nãy rồi.

Lăng Tiểu Ngư, đứa cháu trai hiền lành kia của nàng chỉ còn sống thêm được mười năm... Tin tức này...

"Tiên gia." - Nuốt xuống một ngụm nước bọt, Lăng Ngọc Yến cố giữ bình tĩnh, hướng Lăng Thanh Trúc xác nhận lại - "Những lời người vừa nói...".

"Đều là thật".

Chẳng cần Lăng Ngọc Yến phải nói hết câu, phía bên này Lăng Thanh Trúc đã trả lời ngay: "Vốn ban đầu ta cũng không biết việc này, nhưng là sau đó, qua nhiều lần tiếp xúc thì ta đã dần phát hiện ra. Tới chừng chính thức tra xét, ta đã có thể khẳng định".

"Lăng Ngọc Yến, đường sinh mệnh đứa cháu trai kia của ngươi quả thực rất ngắn ngủi. Sinh cơ của nó so với người bình thường thì ít hơn rất nhiều".

"Tiểu Ngư... Không thể nào... Làm sao có thể như vậy...".

Liếc nhìn Lăng Ngọc Yến đau buồn rơi lệ, Lăng Thanh Trúc mới lên tiếng an ủi: "Sinh mệnh dù yếu nhược nhưng không phải là không có cách bù thêm...".

"Tiên gia..." - Lời trong miệng Lăng Thanh Trúc còn chưa kịp nói hết thì đang quỳ bên dưới, Lăng Ngọc Yến đã dập đầu cầu xin - "Tiên gia, cầu xin người hãy mở lòng từ bi cứu lấy Tiểu Ngư! Thảo dân van xin người...".

"Haizz... Ngươi đừng có quỳ lạy như vậy, mau đứng lên đi".

"Tiên gia, cầu xin người hãy cứu giúp Tiểu Ngư...".

"Lăng Ngọc Yến, ngươi trước hãy đứng lên rồi nói".

...

Đôi ba bận bảo ban mà Lăng Ngọc Yến vẫn nhất quyết quỳ rạp, chẳng chịu đứng lên, Lăng Thanh Trúc đành để mặc. Nàng nói: "Thế tục phàm nhân, tuổi thọ chung quy hữu hạn. Muốn tăng thêm, duy chỉ một cách, đó là tu tiên".

"Bản môn có một bộ công pháp thần diệu, danh gọi Trường Sinh Tiên Thuật, đối với sinh mệnh có tác dụng bồi đắp rất lớn. Chỉ cần cháu trai của ngươi chuyên tâm tu luyện đạo pháp này, ta đảm bảo chỉ sau vài năm, thọ nguyên của nó sẽ được kéo lên rất nhiều".

Chương 24: Chia Ly

...

"Không biết thần tiên sư phụ và Yến cô cô đang nói chuyện gì nhỉ?".

Trước mái hiên, dưới tán cây hoa đào, Lăng Tiểu Ngư nhặt một cành khô, tay chống cằm nhìn về phía căn nhà, tự hỏi. Nó có chút tò mò muốn biết.

"Thần tiên sư phụ kêu mình đi ra, Yến cô cô cũng bảo mình đi ra, chắc là chuyện của người lớn...".

"Ừm... Cũng có thể thần tiên sư phụ sẽ căn dặn Yến cô cô gì đó. Dù sao Yến cô cô chỉ mới vừa khỏi bệnh...".

"Mấy ngày tới mình nhất định không được để cho cô cô làm gì. Mình phải chăm sóc cho cô cô thật tốt...".

Vẻ mặt hằn lên nét kiên định, Lăng Tiểu Ngư co tay thành nấm nhỏ, tự hứa với lòng.

Nó rất thực tâm, cực kỳ nghiêm túc. Thậm chí bây giờ, sau khi tự hứa xong, nó đã bắt đầu suy nghĩ về những việc mình sẽ phải làm để chăm sóc cho Lăng Ngọc Yến. Nào là nấu ăn, tắm gội, thuốc thang bồi bổ, thói quen sinh hoạt,..., mọi khía cạnh nó hầu như đều lần ra đến.

Đối với nó thì điều đó chả có khó khăn gì lắm. Kinh thư, mặt chữ đúng là nó hay quên thật, thế nhưng hễ chỉ cần là việc liên quan tới Lăng Ngọc Yến, từng chi tiết nhỏ nó đều cố tâm ghi nhớ. Trong lòng nó, Lăng Ngọc Yến thật sự rất quan trọng. Giống như mong ước của Lăng Ngọc Yến, Lăng Tiểu Ngư nó cũng muốn được quấn quýt bên cạnh nàng cả đời.

Chỉ tiếc rằng...

Trời cao mấy khi chiều lòng người?

Mong ước... rốt cuộc cũng chỉ là mong ước...

...

"Tiểu tử, ngươi lại đây!".

Đã sẵn đợi chờ, Lăng Tiểu Ngư vừa trông thấy Lăng Thanh Trúc từ trong nhà đi ra cất tiếng kêu gọi thì liền buông bỏ nhành cây khô đang cầm, vội vội vàng vàng chạy đến.

"Thần tiên sư phụ".

"Hmmm".

Lăng Thanh Trúc ưm khẽ, nói: "Tiểu tử, vừa rồi ta và Yến cô cô ngươi đã bàn qua. Theo đó, cô cô ngươi muốn tiểu tử ngươi cùng ta lên núi học đạo. Nói cách khác, nàng muốn ta thu nhận ngươi làm đệ tử, hướng ngươi tu tiên".

"Tu... tiên?".

Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì thần tình mờ mịt. Nó hỏi lại: "Thần tiên sư phụ, tu tiên là phải lên núi ở sao?".

"Đúng vậy".

"Thế thì con không tu tiên đâu." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Con muốn ở đây với Yến cô cô".

Nói rồi, nó lướt qua người Lăng Thanh Trúc, chạy thẳng vào bên trong nhà. Dừng lại sát bên chân Lăng Ngọc Yến, nó bày tỏ: "Yến cô cô, Tiểu Ngư không muốn tu tiên. Tiểu Ngư chỉ muốn sống ở đây với cô cô. Yến cô cô đừng bắt Tiểu Ngư lên núi...".

"Tiểu Ngư...".

Cúi nhìn con trẻ, dạ Lăng Ngọc Yến bất giác nhói đau. Nàng nào mong để nó phải cách xa mình. Ngặt nỗi... không để nó đi thì lại không được. Lăng Ngọc Yến nàng làm sao có thể đan tâm giữ nó bên cạnh, để rồi nó phải...

Mười năm sinh mệnh, thật ít ỏi lắm.

"Tiểu Ngư à..." - Cố kiềm lòng, Lăng Ngọc Yến khuyên nhủ - "Thế tục phàm nhân tính mệnh mong manh, chẳng thể sống lâu được. Chỉ có tầm đạo tu tiên mới có thể giúp con trường sinh, giúp con tìm ra được một chân trời mới rộng lớn và tốt đẹp hơn...".

"Nay tiên gia muốn thu nhận con, đấy là phúc phần của con... Tiểu Ngư, đây chính là cơ hội muôn người được một, đừng bỏ lỡ. Nghe cô cô, hãy theo tiên gia tu hành".

"Yến cô cô, Tiểu Ngư không muốn!".

Thanh âm non nớt mà kiên định, Lăng Tiểu Ngư liên tục lắc đầu: "Tiểu Ngư không cần trường sinh! Tiểu Ngư chỉ muốn ở đây với Yến cô cô!".

"Yến cô cô, cô cô đừng có bắt Tiểu Ngư đi. Tiểu Ngư không có muốn lên núi đâu...".

"Tiểu Ngư...".

"Haizzz...".

Đứng ở trước cửa, Lăng Thanh Trúc chứng kiến tràng cảnh trước mắt thì thở dài, bảo với Lăng Ngọc Yến: "Thằng bé này rất cứng đầu. Ta thấy ngươi không cần phải che giấu nữa, hãy nói cho nó biết sự thật đi".

Lời vừa ra hết cũng là lúc Lăng Thanh Trúc xoay người bước đi, chính thức ra khỏi căn nhà. Đối với những cảnh lâm li này, nàng thực là rất ngại đứng xem.



...

Bên trong căn nhà, Lăng Ngọc Yến và Lăng Tiểu Ngư đã nói chuyện rất lâu. Thời gian tính ra hẳn cũng đủ cho một lần bắt nước pha trà.

Thế nhưng, câu chữ dù nhiều, so với nước mắt, có lẽ cũng chả đáng bao nhiêu. Hương vị làm sao bì được?

Mặn hay đắng? Là đúng hay sai? Cuộc chia ly hôm nay, ngày sau liệu có khiến người dấy lên niềm ân hận?

Lăng Thanh Trúc không nghĩ, Lăng Ngọc Yến không biết, còn Lăng Tiểu Ngư... nó cũng không hay.

Hiện tại, nó vẫn đang khóc. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, với khuôn mặt đẫm lệ, nó cúi đầu bước ra khỏi căn nhà. Chừng khi tới cửa, lúc nó quay đầu lại gọi "Yến cô cô" thì...

"Đi đi... Nếu thương cô cô thì hãy cùng tiên gia lên núi, chuyên tâm tu hành..."."Híc híc... Yến cô cô...".

Lăng Tiểu Ngư dùng tay quẹt đi nước mắt, giọng đứt quãng mà rằng: "Tiểu Ngư... híc... hứa với Yến cô cô... Híc híc... Tiểu Ngư sẽ... híc... chăm chỉ tu hành...".

"... Chờ Tiểu Ngư có thành tựu... híc... Tiểu Ngư sẽ về...".

"Yến cô cô... nhất định... nhất định phải chờ Tiểu Ngư về".

...

"Haizzz...".

Thân ảnh ban nãy rời đi nay đã quay lại, Lăng Thanh Trúc tiến đến bên cạnh đứa trẻ đang thương tâm nức nở, an ủi: "Tiểu tử ngươi cũng đừng quá lo lắng. Đợi ngươi trúc cơ thành công thì sẽ liền có thể hạ sơn thôi. Phần Yến cô cô ngươi ta sẽ thỉnh thoảng cho người lui tới trông nôm...".

"Được rồi, thời gian đã không còn sớm nữa. Chúng ta đi thôi".

...

"Yến cô cô! Tiểu Ngư sẽ chăm chỉ tu hành! Tiểu Ngư sẽ nhanh chóng về thăm cô cô...!".

Ngay khi những lời cuối cùng ấy được thốt ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì cũng chính là lúc phi kiếm phá không bay đi. Tại khoảnh khắc này, bên trong căn nhà, Lăng Ngọc Yến bỗng vội vã quay người rồi chạy nhanh ra ngoài, vừa chạy vừa hô gọi:

"Tiểu Ngư! Tiểu Ngư!".

"Tiểu Ngư! Tiểu Ngư! Tiểu Ngư...!".

"Tiểu Ngư...!".

Lăng Ngọc Yến đã chạy rất mau, cũng đã gọi rất to, nhưng... chỉ là vô ích. Lăng Tiểu Ngư, nó đã không thể nghe thấy nữa rồi.

Dẫu vậy, Lăng Ngọc Yến vẫn cứ gọi; và đôi chân nàng, chúng vẫn đang còn chạy đi.

Nàng chạy mãi... chạy mãi, tận đến khi vấp phải một hòn đá thì mới chịu ngừng lại. Gục ngã bên đường, với đôi mắt nhoà lệ, nàng ngẩng đầu nhìn hướng phi kiếm bay đi, thanh âm nức nở: "Tiểu Ngư... hức...".

...

...

Sáng hôm sau.

Trên núi Ngũ Đài, đỉnh Trúc Kiếm.

Bên trái Tĩnh Hương Đường, một trong số mười hai căn phòng dành cho đệ tử chân truyền cư ngụ, Lăng Tiểu Ngư hiện đang nằm ở đấy.

Trên chiếc giường gỗ đỏ, nó cuộn mình trong chăn, mắt sưng trông thấy. Rõ ràng, đêm qua nó đã khóc rất nhiều.

...
"Tiểu Ngư, ngươi dậy chưa?".

Giữa bầu không khí yên ả thanh bình, chợt từ cửa phòng Lăng Tiểu Ngư, một giọng nói cất lên. Nghe khá non nớt.

"Tiểu Ngư, ngươi dậy chưa Tiểu Ngư?".

...

"Sao im lặng thế nhỉ? Lẽ nào Tiểu Ngư vẫn chưa thức dậy? Hay là nói ta đến nhầm phòng?".

"Mộng Kiều sư tỷ bảo là căn thứ sáu, đúng phòng này mà".

Trước cửa, Chu Đại Trù đứng lẩm bẩm một lúc, cuối cùng quyết định đưa tay mở thử.

Tức thì, cửa lớn hé ra.

"Ồ, cửa không khoá này".

Chẳng hề có chút khái niệm phép tắc lễ nghi nào, Chu Đại Trù thản nhiên nhấc chân tiến vào bên trong căn phòng. Nó đi thẳng tới giường, chừng trông thấy Lăng Tiểu Ngư vẫn còn đang cuộn mình trong chăn thì chép miệng nói ra: "Chậc, cái tên này còn ham ngủ hơn ta nữa".

Cánh tay tròn trịa đưa về trước, Chu Đại Trù bắt đầu lay gọi: "Tiểu Ngư, mau dậy đi!".

"Mau dậy đi Tiểu Ngư! Chúng ta phải đi làm lễ bái sư...".

"Dậy! Dậy...!".

...

"Ưm...".

Trước những động tác cùng thanh âm hô gọi của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư dẫu muốn cũng khó lòng ngủ thêm. Đôi mắt sưng húp khẽ mở, nó nhìn đứa trẻ mập mạp bên cạnh, nghi hoặc: "Đại Trù?".

"Ừ, ta nè".

"Sao ngươi lại ở đây?".

"Cái gì mà tại sao ta ở đây. Ta bây giờ đã là đệ tử Trúc Kiếm Phong, không ở đây thì ở đâu".

Nhớ đến mục đích của mình, Chu Đại Trù giục: "Tiểu Ngư, ngươi mau đi rửa mặt đi. Mộng Kiều sư tỷ nói lát nữa chúng ta phải tới gặp sư phụ để làm lễ bái sư đấy".

"Thần tiên sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư ngẫm lại, rốt cuộc cũng lần ra sự tình. Đêm qua, trước lúc rời khỏi phòng hắn, Lăng Thanh Trúc đúng là có bảo hôm nay sẽ làm lễ bái sư.

"Đại Trù, ta biết rồi. Ta đi rửa mặt đây".

...

Vài phút sau.

Lăng Tiểu Ngư đã rửa mặt xong; tóc tai cũng là tương tự, được chải chuốt gọn gàng.

"Đại Trù, ta xong rồi".

Chưa nghe hồi âm, ngó qua lại thấy Chu Đại Trù đứng nhăn mặt cau mày, Lăng Tiểu Ngư không khỏi thắc mắc: "Đại Trù, ngươi làm sao vậy?".

"Tiểu Ngư, ngươi... ngươi định ăn mặc thế này đi gặp sư phụ hả?".

Vốn dĩ Lăng Tiểu Ngư cũng chẳng để ý, nhưng giờ nghe Chu Đại Trù nhắc nhở, nó mới chợt nhận ra rằng bộ đồ mình đang mặc quả có hơi bẩn, lại còn bốc mùi.

"Hôm qua ta chưa có tắm".

"Vậy ngươi đi thay đồ đi".

"Nhưng mà... ta không có đồ để thay".

...

"Đại Trù, thần tiên sư phụ chắc sẽ không trách đâu".

"Sao ngươi biết là sẽ không trách?".

Chu Đại Trù thuật lại: "Tiểu Ngư ngươi chưa biết đó chứ. Mấy hôm trước, lúc mà ngươi vẫn còn đang hôn mê á. Lúc ấy, ta thấy sư phụ bé xíu, cao hơn ta có một chút, trong lòng thắc mắc nên mới hỏi thử. Ai ngờ, ta còn chưa kịp nói hết câu đã bị sư phụ đấm cho một phát. Tiếp đấy, sư phụ nhún chân bay tới, lại đá ta thêm một phát...".

"Chưa hết đâu. Sư phụ đấm xong, đá xong rồi còn mắng ta thêm một trận nữa. Chậc, bộ dạng của sư phụ khi đó thật là đáng sợ lắm".

p/s: Mình nghe bảo là đồ buff truyện (Nguyệt phiếu, Hoả tinh châu, Kim sa châu, Thất thải châu, Bố cáo lệnh...) đã được tách riêng ra, hình như không giao dịch được nữa. Thay vào đó, độc giả khi đọc truyện sẽ có xác suất ngẫu nhiên nhặt được.

Chương 25: Bái Sư

...

"Tiểu Ngư, hôm nay là ngày làm lễ bái sư, rất trọng đại đấy. Nếu khiến sư phụ không vui thì chắc chắn sẽ nguy to".

"Đại Trù, vậy... vậy phải làm sao giờ?".

"Cái này...".

Chu Đại Trù đang nói bỗng ngưng, chợt xoay đầu nhìn ra cửa. Tại nơi đó, một thân ảnh yêu kiều đã vừa mới xuất hiện.

Trông thấy người nọ, Chu Đại Trù như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng chạy tới.

"Mộng Kiều sư tỷ! Mộng Kiều sư tỷ!".

"Gì vậy Đại Trù?" Ngó xem bộ dạng gấp gáp của đứa trẻ trước mặt, Mộng Kiều hơi nghi hoặc.

Có điều, cũng chẳng quá lâu, mối hoài nghi của nàng rất nhanh liền được Chu Đại Trù giải đáp. Giọng liến thoắng, nó kể lại sự tình: "Mộng Kiều sư tỷ, là như vầy...".

Một đỗi sau...

Trải qua hồi lâu chăm chú lắng nghe, Mộng Kiều rốt cuộc cũng hiểu rõ đầu đuôi cớ sự. Nàng mỉm cười, bảo: "Đại Trù, Tiểu Ngư, chuyện này các đệ không phải lo".

Nói rồi, nàng giơ cánh tay lên, bàn tay xoè rộng. Tức thì, trước ánh mắt ngờ vực của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, hai bộ y phục bỗng hiện ra. Chúng giống hệt nhau. Từ kiểu cách cho tới màu sắc, hoa văn,... Khác, có chăng là ở kích cỡ.

"Đại Trù, Tiểu Ngư, đây là đồng phục của các đệ. Hôm nay các đệ sẽ mặc nó đến diện kiến sư phụ, làm lễ bái sư".

"A... Ra là sẽ mặc cái này".

Chu Đại Trù thở phào, vươn tay với lấy một bộ y phục. Nó xoay trái xoay phải một vòng, chừng quan sát xong thì nhận xét: "Giống như bộ đồ của Mộng Kiều sư tỷ đang mặc vậy".

"Dĩ nhiên là phải giống".

Mộng Kiều giải thích: "Thiên Kiếm Môn chúng ta, đệ tử trên dưới đều mặc cùng một loại y phục là trường y thiên thanh. Sai biệt duy chỉ ở ký hiệu thêu trên áo, ngay trước ngực. Ví như Kim Kiếm Phong thì là một thanh tiểu kiếm màu vàng, Mặc Kiếm Phong là ba đường sóng nước uốn lượn, Liệt Kiếm Phong là một ngọn lửa màu đỏ,... Riêng Trúc Kiếm Phong chúng ta, một nhành trúc nhỏ chính là biểu tượng".

"Được rồi hai tiểu sư đệ. Các đệ cởi đồ ra đi, để tỷ mặc giúp".

Mộng Kiều vừa nói hết câu thì ở bên cạnh nàng, Chu Đại Trù bỗng liên tiếp thoái lui mấy bước, thần tình e ngại.

Thấy nó biểu hiện như vậy, Mộng Kiều mới thắc mắc: "Đại Trù, đệ làm sao vậy?".

"Mộng Kiều sư tỷ..." - Chu Đại Trù dùng cả hai tay ôm chặt bộ y phục của mình, vẻ mặt vẫn dè chừng như cũ - "Đệ nghĩ hay là khỏi đi. Đệ có thể tự mặc được mà".

"Không sao. Cứ để sư tỷ mặc giúp".

Theo sau câu nói, Mộng Kiều cũng nhanh chóng nhấc chân tiến về phía Chu Đại Trù.

Và... một lần nữa, Chu Đại Trù lại tiếp tục thoái lui.

"Đại Trù, đệ...".

"Mộng Kiều sư tỷ, thế không được đâu".

Chẳng cần Mộng Kiều phải hỏi, Chu Đại Trù đã đem nguyên do kể rõ: "Mẫu thân đệ dạy nam nữ thụ thụ bất thân. Chỉ thê tử của đệ mới có thể giúp đệ mặc đồ thôi".

"Xuy, cái gì mà nam nữ thụ thụ bất thân. Xem đệ kìa, đã được bao lớn chứ...".

"Đại Trù, mau đưa đây để sư tỷ mặc giúp cho".



"Không được đâu. Nam nữ thụ thụ bất thân".

"Đệ còn nhỏ như vậy, đâu có ai chấp. Mau lại đây nào".

"Nhỏ thì cũng là nam nhân. Sư tỷ không thể sỗ sàng thế được".

"Sỗ sàng cái đầu đệ. Đệ có cái gì đáng cho sư tỷ... Xuy...".

Vốn mang lòng tốt lại bị người phũ phàng từ chối, Mộng Kiều bất mãn chu môi. Cuối cùng, nàng quyết định từ bỏ, thôi không miễn cưỡng nữa. Thay vì cố vướng vào Chu Đại Trù, nàng chuyển mắt nhìn sang vị tiểu sư đệ còn lại của mình. "Tiểu Ngư, để sư tỷ giúp đệ thay đồ".

Quyết liền làm, Mộng Kiều tiến sát Lăng Tiểu Ngư, lúc đưa tay toan cởi áo nó thì...

Giống như Chu Đại Trù trước đó, Lăng Tiểu Ngư cũng liên tiếp thụt lùi. Giọng non nớt, nó bảo: "Nam nữ thụ thụ bất thân".

Mộng Kiều: "...".

...

Một tên thì ba hoa không chịu nghe lời, một tên lại quá đỗi thật thà cố chấp, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, cả hai trước sau như một, thủy chung từ chối lòng tốt của Mộng Kiều, khiến nàng phải chạnh lòng một trận.

Có lẽ bởi thế mà suốt từ nãy giờ, trên đoạn đường từ căn phòng của Lăng Tiểu Ngư tới Tĩnh Hương Đường, sắc mặt nàng cứ ỉu xìu trông thấy.

...

"Tới nơi rồi. Các đệ nhớ phải làm theo mọi lời sư phụ và Chí Viễn sư huynh bảo đấy." Trước cửa lớn Tĩnh Hương Đường, Mộng Kiều tạm dừng chân, cúi nhìn hai vị tiểu sư đệ của mình căn dặn.

Biết nàng có ý tốt, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù cũng rất nhu thuận gật đầu.

"Mộng Kiều sư tỷ, đệ biết rồi".

"Đệ... đệ biết rồi".

"Ừm... Chúng ta vào thôi".

...

Chân lớn đi trước, chân nhỏ theo sau, chẳng mấy chốc mà ba người Mộng Kiều, Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư đã tới đích.

Ở phía trong Tĩnh Hương Đường, ngay tại vị trí trung tâm, có hai người đã đợi sẵn. Nam là một thanh niên, bề ngoài tuổi độ hai bảy hai tám, dáng vẻ thân thiện dễ gần. Còn về người nữ, kẻ hiện đang an vị trên chiếc ghế mà chân còn cao hơn chân mình một đoạn kia, nàng cũng chả ai xa lạ, đích xác chủ nhân của toàn bộ ngọn núi Trúc Kiếm này: Lăng Thanh Trúc.

So với thường nhật thì hôm nay Lăng Thanh Trúc quả hơi khác lạ. Nàng mặc trường y, nhưng thay vì màu tím như mọi khi thì đang hiện hữu đây lại là màu trắng, kiểu cách hết sức đơn giản, chẳng có mấy hoa văn, hoạ tiết. Thêm nữa, tóc nàng cũng sai biệt hẳn. Không thả suông mà được bới cao, hệt như một thiếu phụ đoan trang của gia đình quyền quý.

Rõ ràng, Lăng Thanh Trúc bây giờ trông đã uy nghiêm hơn trước rất nhiều. Nhưng, dù là vậy, hình thức có đổi thay thì thanh âm nàng, nó vẫn giống trẻ con như cũ.

"Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư, hai tên tiểu tử các ngươi làm gì mà bây giờ mới tới hả? Có biết ta đã chờ đợi nãy giờ rồi không?".

"Sư phụ..." - Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù còn chưa biết phải đối đáp ra sao thì sát bên cạnh, Mộng Kiều đã đứng ra nhận lỗi - "Tất cả đều là do đệ tử đã không kịp chuẩn bị cho hai tiểu sư đệ. Xin sư phụ trách tội"."Chậc...".

Lăng Thanh Trúc chép môi, tay phẩy nhẹ: "Được rồi được rồi... Dù sao cũng đã tới, bỏ qua đi".

Con mắt chuyển di, nàng tập trung lên người hai đứa trẻ: "Hai tên tiểu tử các ngươi còn đứng đó làm gì, không mau lại đây!".

"Đại Trù, Tiểu Ngư, các đệ đi qua đi. Nhớ quỳ xuống".

Chiếu theo lời dặn của Mộng Kiều, Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù cùng nhau hướng chỗ Lăng Thanh Trúc bước qua. Bọn chúng quỳ xuống trước chân nàng, lần lượt cất tiếng.

"Đệ tử Chu Đại Trù bái kiến sư phụ".

"Đệ tử Lăng Tiểu Ngư bái kiến sư phụ".

"Giữ yên đấy".

Thần tình lạnh nhạt, Lăng Thanh Trúc bảo. Kế đến, nàng quay qua nói với người thanh niên có khuôn mặt thân thiện vẫn đứng chờ bên cạnh: "Tiểu Chí, bắt đầu đi".

"Vâng, sư phụ".

Người thanh niên, cũng tức Lâm Chí Viễn, đệ tử thứ ba của Lăng Thanh Trúc cung kính gật đầu. Hắn cầm lên bình rượu đặt sẵn trong khay từ nãy giờ, lần lượt rót đầy vào hai chiếc ly rồi đưa xuống cho hai đứa trẻ đang quỳ bên dưới.

"Đại Trù, cầm lấy".

"Tiểu Ngư, đệ cũng vậy".

Phát rượu xong, Lâm Chí Viễn bảo: "Hai vị sư đệ, bây giờ hãy nâng ly rượu lên ngang tầm mắt".

Đợi cho Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù đều đã y lời làm theo, lúc này hắn mới chỉnh đốn tâm tình, nghiêm túc đề cao giọng nói:

"Thiên địa thần minh, tổ sư tại thượng. Hôm nay là ngày mười bốn tháng chín, Trúc Kiếm Phong chính thức làm lễ thu nhận môn đồ, đích diện chân truyền. Kẻ nhập tiên môn gồm có hai người: thứ nhất là Chu Đại Trù, thứ hai là Lăng Tiểu Ngư. Chiếu theo di huấn tổ sư, lễ nghi chính giáo, nay dâng rượu bày tỏ tấm lòng...".

Trong giây phút tạm ngưng, Lâm Chí Viễn đột nhiên lấy ra một thanh trủy thủ, thấp giọng mà rằng: "Tiểu Ngư, Đại Trù, các đệ đưa tay ra".

"Sư huynh, chi... chi vậy?". - Chu Đại Trù nhìn thanh trủy thủ trên tay Lâm Chí Viễn, e ngại hỏi.

Thừa biết là nó đang lo lắng, Lâm Chí Viễn cười trấn an: "Sư đệ đừng sợ. Ta chỉ là muốn trích một hai giọt máu của các đệ thôi. Đây là quy định".

"Ra là như vậy".

Dạ đã tường minh, Chu Đại Trù nhẹ nhõm thở phào, chiếu theo lời Lâm Chí Viễn mà giơ một ngón tay ra.

Chẳng chần chừ, Lâm Chí Viễn cầm trủy thủ cắt xuống một đường. Lập tức, máu tươi chảy dài.

Đem mấy giọt máu nọ nhỏ vào trong ly rượu của Chu Đại Trù xong, Lâm Chí Viễn tiếp tục dời qua Lăng Tiểu Ngư. Vẫn nụ cười thân thiện giống trước, hắn bảo: "Tiểu Ngư, tới phiên đệ".

"Vâng".

Mặc dù trong lòng có e ngại nhưng do là quy định, cộng thêm Chu Đại Trù cũng đã làm nên Lăng Tiểu Ngư không chút trì hoãn, nhanh chóng giơ tay ra cho Lâm Chí Viễn trích máu.

...

"Sư phụ".

Sau khi thu hồi trủy thủ, Lâm Chí Viễn cầm lấy hai ly rượu hiện đã hoà lẫn máu tươi của Lăng Tiểu Ngư và Chu Đại Trù, kính cẩn dâng lên cho Lăng Thanh Trúc.

Tiếp đó, hắn hạ mình quỳ xuống. Ở phía sau, Mộng Kiều cũng hành động tương tự, lập tức quỳ bái.

Chính tại lúc này, khi đầu Lâm Chí Viễn và Mộng Kiều cúi sát thì nơi đối diện, bức tường kín bưng bỗng chợt rung lên một trận. Thoáng chốc, một căn phòng bí mật hiện ra.

Trước ánh mắt kinh dị của hai đứa trẻ Chu Đại Trù và Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc chậm rãi tiến vào bên trong căn phòng nọ, thành tâm dâng rượu, kính cẩn quỳ bái...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau