TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Lăng thanh trúc, vĩnh biệt

Thiên hạ mỹ nhân không thiếu, nhưng đạt tới đẳng cấp của Đồ Tam Nương, thử hỏi được mấy người?

Xưa, đúng thật chẳng rõ; bằng xét ngày nay, dung nhan so được cũng chỉ có duy nhất một người: Vương của hồ tộc - Thiên Hồ Đại Mi. Chết đi há lại không đáng tiếc?

Nam nhân thiên hạ, dám cá sẽ có rất nhiều người phản đối đấy. 

Dù vậy, có phản đối thêm nữa cũng chả để làm gì. Lăng Thanh Trúc đã hạ sát tâm, đại thủ đoạn cũng đã được nàng tung ra rồi, còn ai có thể ngăn cản?

...

"Đồ Tam Nương, chết cho ta!".

Đi kèm câu nói, Lăng Thanh Trúc cũng chỉ tay về trước. Theo đó, vô số oan hồn lệ quỷ đồng loạt lao vào cắn xé Đồ Tam Nương; trên đỉnh đầu nàng, ngàn vạn kiếm ấn Trường Sinh cũng thi nhau đâm xuống; trong khi bên dưới, biến lửa ngút trời cũng đột ngột trào dâng đem thân thể nàng cuốn lấy. Cảnh tượng... thật chẳng khác nào địa ngục hiện chốn dương trần. Cực kỳ khủng khiếp. 

Thân chìm hiểm cảnh, dưới đại thủ đoạn của Lăng Thanh Trúc, những tưởng Đồ Tam Nương sẽ phải cả kinh thất sắc thì không, khuôn mặt nàng, nó lại rất chi bình tĩnh. 

Mặc cho oan hồn lệ quỷ cắn xé, mặc cho kiếm ấn xuyên thủng qua người, mặc cho biển lửa thiêu đốt thịt da, Đồ Tam Nương vẫn đứng yên bất động, hai mắt nhắm nghiền, miệng chẳng buồn thốt ra một thanh âm nào. 

Cứ vậy, nàng để cho thân thể bị phá hủy, mãi đến khi sắp hoá thành tro bụi thì mới bắt đầu có phản ứng. Cặp mắt nàng, nó đã vừa mới mở ra. Tuy nhiên, so với trước thì đã có nhiều sai biệt. Trong đôi mắt ấy, đồng tử thay vì màu đen thì hiện tại đã biến thành màu xanh, hai hàng lông mi cũng là như thế, xanh biếc một màu. 

Đó là một cặp linh nhãn, vốn dĩ thể chất chứ chả phải do tác động của thần thông, đạo thuật. Cặp mắt này, với những dấu hiệu đang hiển hiện ra đây thì nó rất có khả năng là...

"Thiên Phượng Thần Mục". Chính miệng Lăng Thanh Trúc đã vừa thốt ra như vậy. 

Đứng nhìn ngàn vạn oan hồn lệ quỷ, vô số kiếm ấn Trường Sinh và cả biển lửa ngút trời đang dần tan biến dưới uy năng của Thiên Phượng Thần Mục, Lăng Thanh Trúc đã không thể tin vào mắt mình được nữa. 

Nàng không hiểu. Nàng không tiếp nhận nổi chuyện này. 

Thiên Phượng Thần Mục... Tại sao Đồ Tam Nương lại có thể sở hữu Thiên Phượng Thần Mục - thánh nhãn trong truyền thuyết - khắc tinh của Tử Ngục Ma Đồng?

Chẳng phải cổ nhân đã nói đó là tuệ nhãn chỉ những bậc hiền nhân thánh giả mới có khả năng sở hữu thôi ư...

...

Tử Ngục Ma Đồng, Thiên Phượng Thần Mục...

Buồn cười thay, mai mỉa thay... Một thứ thuộc về tà đạo thì lại xuất hiện trên người một tu sĩ chính giáo, trong khi một thứ đáng ra nên dành cho các bậc hiền nhân thánh giả của chính giáo thì lại đang được nắm giữ bởi một đại ma nữ của giới tà đạo...

Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Trò đùa gì thế này?

Thượng thiên an bài mới lố bịch làm sao...

"Lăng Thanh Trúc, ngươi có cảm thấy nực cười lắm không?".Cũng cùng chung cảm nhận với họ Lăng, Đồ Tam Nương sau khi phá tan huyễn cảnh thì nhấc chân tiến lại, vừa thong thả bước đi vừa nói: "Ta là ma nữ nhưng lại sở hữu một cặp thánh nhãn, còn ngươi, một đại tu sĩ của giới chính đạo được thế nhân kính ngưỡng lại nắm giữ một đôi tà nhãn... Lăng Thanh Trúc ngươi nói xem, thượng thiên có phải đã ngủ quên trong lúc viết ra số mệnh của ta và ngươi rồi không?".

Cảm xúc đa phần đã lắng xuống, Lăng Thanh Trúc vẫn bảo trì quan điểm, vẫn giữ vững niềm tin: "Thánh nhãn - tà nhãn, bất quá cũng chỉ là một đôi mắt, lại nói lên được điều gì? Tâm thiện người thiện, tâm ác người ác. Lăng Thanh Trúc ta trước giờ không làm chuyện trái với lương tâm, đừng nói một cặp mắt, kêt cả tứ chi, gương mặt đều mang dấu hiệu của ác ma thì lại thế nào? Ta... không thẹn với lòng".

"Bộp bộp bộp...".

Đồ Tam Nương vỗ tay, cười bảo: "Hay cho câu không thẹn với lòng... Lăng Thanh Trúc à Lăng Thanh Trúc, ta thấy ngươi cái gì cũng tốt, duy mỗi trí óc thì kém cỏi quá".

"Năm đó, ngươi đã giết biết bao nhiêu người vô tội. Năm đó, có biết bao nhiêu kẻ thiện lương đã phải nằm xuống. Mấy vạn môn nhân Huyết Linh Tông, tất cả đều bị các ngươi thảm sát chỉ trong một đêm, đều đã biến thành oan hồn vất vưởng. Bọn họ vẫn đang ngày đêm than khóc đấy, Lăng Thanh Trúc ngươi có biết không?".

"Không thẹn với lòng sao? Ha ha ha... Ha ha ha ha...".

Đồ Tam Nương ngửa mặt cười to, mắt xen lẫn thương cảm cùng oán hận: "Nực cười... Ha ha ha... Thật là nực cười...".

"Lăng Thanh Trúc! Ngươi quá ngu muội!".

"Soạt!".

Trong thanh âm nồng đậm sát ý, Đồ Tam Nương đã chủ động tiếp nối trận chiến còn dang dở. Từ trong lòng bàn tay nàng, một quả cầu màu đỏ được ném thẳng về phía Lăng Thanh Trúc. 

"Oành... h... h...!".

Lách mình tránh đi, Lăng Thanh Trúc xoay người, tính phản công thì một lần nữa, huyết quang đã đánh tới. 
"Oành...!".

"Oành..!".

... 

Liên tiếp là những hư ảnh bàn tay máu được tung ra bởi Đồ Tam Nương. Cách tấn công của nàng, nó đã hoàn toàn khác trước, tần suất tung chiêu cao hơn rất nhiều. Tất nhiên, uy lực của mỗi đòn cũng mạnh mẽ hơn.

Có lẽ... Đồ Tam Nương nàng đang muốn mau chóng lấy mạng Lăng Thanh Trúc, qua đó kết thúc trận chiến này. 

Và thực tế thì... nàng đã sắp làm được rồi. 

Chẳng có bất ngờ nào từ Lăng Thanh Trúc nữa cả. Kiếm thuật cũng được, huyễn thuật cũng tốt, bất kể Lăng Thanh Trúc nàng có xuất ra thủ đoạn gì đi nữa thì kết cục vẫn chỉ có một. Kẻ chịu thiệt vẫn luôn là nàng. 

Đạo hạnh của Đồ Tam Nương quá cao. Lăng Thanh Trúc nàng căn bản chưa phải là đối thủ xứng tầm. Dù rằng nàng là chân nhân hậu kỳ, cũng rất mạnh.

Hai lần nàng thương tổn Đồ Tam Nương trước đó, hết thảy đều chỉ nhờ vào yếu tố bất ngờ, do Đồ Tam Nương sơ suất phòng bị bởi xem thường đối thủ. Nhưng bây giờ, khi mà Thiên Phượng Thần Mục đã mở thì mọi chuyện đã thay đổi rồi. Dưới cặp thánh nhãn này, mọi đòn công kích, dù công khai hay ngấm ngầm thì cũng đều bị khám phá ra cả...

Trải qua một hồi lâu giao chiến, rốt cuộc thì chuyện nên đến cũng phải đến. Sau một cú lách người tinh tế, Đồ Tam Nương cuối cùng đã thành công chạm được vào người Lăng Thanh Trúc. 

Rất hung ác, một huyết thủ được tung ra, trực tiếp đánh thẳng lên ngực Lăng Thanh Trúc, khiến nàng bị đẩy lui cả đoạn dài, miệng hộc máu tươi. 

Mà, đâu chỉ miệng, trên mắt nàng, máu cũng đang chầm chậm chảy xuống. Có lẽ suốt từ nãy giờ, bởi nàng đã quá cố gắng thi triển huyễn thuật nên mới gánh lấy hậu quả này. Không thành tất bại, đấy cũng là chuyện thường tình trong chiến đấu. 

Một tay giữ lấy mắt, một tay che lấy ngực, Lăng Thanh Trúc thở hổn hển, nhìn chằm Đồ Tam Nương...

"Lăng Thanh Trúc, sao vậy? Đến mở miệng cũng thấy khó khăn rồi hả?".

Trái với bộ dạng chật vật của họ Lăng, Đồ Tam Nương lúc này lại khá điềm nhiên thư thái. Nàng ngó xem đối thủ, nhẹ lắc đầu: "Coi bộ dạng của ngươi kìa, ngay cả đứng còn không vững...".

Thở ra một hơi, từ mỉa mai chuyển sang thương hại, Đồ Tam Nương tiếp tục nói: "Lăng Thanh Trúc, xét ra thì ngươi cũng có thể xem là một kỳ nữ, chỉ đáng tiếc là niềm tin của ngươi lại mù quáng quá".

"Ngươi bảo ta xuyên tạc, cho rằng chuyện năm đó Thiên Kiếm Môn ngươi làm là đúng. Nhưng Lăng Thanh Trúc, ngươi lầm rồi. Những lời ta nói toàn bộ đều là thật. Sư huynh Cơ Thành Tử của ngươi, hắn thực chất chỉ là một kẻ tiểu nhân, một tên ngụy quân tử mà thôi. Nực cười cho các ngươi, bấy lâu vẫn luôn bị hắn dối gạt mà không hay không biết...".

...

"Được rồi. Những gì ngươi nên biết ta đều đã nói cho ngươi biết. Thiết nghĩ dù chết ngươi cũng có thể an lòng nhắm mắt".

"Lăng Thanh Trúc, vĩnh biệt".

Chương 207: Thoả thuận

"Khoan đã!".

"Sao? Lăng Thanh Trúc, ngươi còn nhắn nhủ điều gì?".

Gắng bình ổn khí huyết, ngăn chặn độc tố đang cố xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của mình, Lăng Thanh Trúc nâng lên cánh tay trái, nói: "Đồ Tam Nương, ngươi không phải muốn Trường Sinh Thụ ư? Nó đang ở đây, bên trong giới chỉ của ta".

"Thì sao?".

Đồ Tam Nương tỏ ra hờ hững: "Lăng Thanh Trúc, không lẽ ngươi tính dùng Trường Sinh Thụ trao đổi?".

"Thật đáng tiếc, đã muộn rồi... Lăng Thanh Trúc ngươi đã nhìn thấy diện mạo của ta, đã biết rõ thân phận, mục đích của ta. Ngươi nghĩ ta còn có thể để ngươi sống mà rời khỏi đây ư?".

"Ngươi nên làm thế thì hơn...". 

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Đồ Tam Nương, ta nhắc lại: Trường Sinh Thụ đang nằm trong giới chỉ của ta".

Thần sắc nghi hoặc, Đồ Tam Nương vẫn chưa hiểu ra ý tứ, đành quay đầu nhìn tới Âm Tiểu Linh đang đứng bên ngoài quan chiến, chừng như muốn hỏi: "Tiểu nha đầu, nàng ta nói như vậy là sao?".

Khuôn mặt kia, ánh mắt ấy, Âm Tiểu Linh vừa ngó qua liền hiểu được. Các nàng là mẫu tử đã cùng nhau chung sống bao nhiêu năm rồi kia mà, thế nào lại không hiểu...

Nhưng, cũng chính vì quá quen, đã hiểu nên giờ phút này đây Âm Tiểu Linh chỉ muốn chạy tới gõ lên đầu mẫu thân mình một cái. Ý tứ đe doạ sẽ hủy đi Trường Sinh Thụ của Lăng Thanh Trúc rõ ràng như thế mà bà còn chưa nhận ra, đây có phải là quá ngốc rồi không?

Thắc mắc? Âm Tiểu Linh nàng không biết có cái gì mà mẫu thân mình phải thắc mắc, nghi hoặc.

Trên đời này, có lẽ cũng chỉ duy nhất mẫu thân nàng mới như thế, rất khôn ngoan nhưng đôi lúc lại đần đến độ khiến người phát bực. 

Phần vì câu hỏi có hơi ngớ ngẩn, phần vì còn đang bận suy tính lát nữa làm sao để bảo toàn mạng sống cho Lăng Tiểu Ngư, Âm Tiểu Linh rốt cuộc lựa chọn trầm mặc, bực thì bực nhưng vẫn lờ đi ánh mắt mong cầu của mẫu thân...

Bên này, Đồ Tam Nương trông thấy nữ nhi quay lưng, cũng tự hiểu là không thể cậy nhờ, đành tự thân vận động. Nàng hướng Lăng Thanh Trúc, chép môi bảo: "Lăng Thanh Trúc, muốn gì thì cứ huỵch toẹt ra đi, đừng có úp úp mở mở".

Ta úp mở?Lăng Thanh Trúc ngẩng lên, trong lòng có chút khó giải. Nàng không nhớ mình đã úp mở điều gì đấy. 

Thời gian hạn hẹp, sau cùng, Lăng Thanh Trúc vẫn lựa chọn làm theo. Nàng nói rõ hơn: "Đồ Tam Nương, nếu ngươi thực muốn lấy mạng ta... vậy thì giới chỉ này, ta cũng sẽ lập tức hủy đi. Trường Sinh Thụ mà ngươi muốn, nó sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này".

"Thì ra ý ngươi là vậy".

Đã thông suốt vấn đề, Đồ Tam Nương lúc này mới lộ ra lo ngại. Nàng hết nhìn mặt Lăng Thanh Trúc lại liếc xuống cánh tay, ngó xem hai chiếc giới chỉ mà đối phương đang đeo, thầm suy tính...

Thừa biết đối thủ của mình đang âm thầm toan tính điều gì, Lăng Thanh Trúc chủ động đáp trả ngay: "Đồ Tam Nương, nếu ngươi đang tính giở trò gì đó thì ta khuyên ngươi tốt nhất hãy từ bỏ".

"Đánh, Lăng Thanh Trúc ta đúng là đánh không lại. Tuy nhiên... Ngươi nên nhớ giới chỉ đang ở sát ngay bên cạnh ta; Lăng Thanh Trúc ta muốn hủy nó, bất quá một ý niệm. Đồ Tam Nương, trong sát na ngắn ngủi này, ngươi liệu có kịp đoạt lấy, hoặc là nói... ngươi có kịp giết ta?".

Câu hỏi không khó, đáp án rất dễ, thế nhưng Đồ Tam Nương lại bảo trì trầm mặc, một đỗi lâu cũng chưa thấy nói năng gì. 

Phải đợi đến khi Lăng Thanh Trúc sắp không chờ thêm được nữa, tính lên tiếng thì nàng mới mở miệng. Vẻ căng thẳng đã tiêu thất tự lúc nào, nàng nở ra một nụ cười thân thiện: "Lăng đạo hữu, coi ngươi kìa, cần gì phải quyết liệt như vậy...".

"Lăng đạo hữu, thật ra ngươi đã hiểu lầm rồi. Những lời ta nói lúc nãy cũng đâu phải thật. Ta vốn không có định giết ngươi".Không định giết ta?

Lăng Thanh Trúc thầm hừ lạnh: "Có quỷ mới tin ngươi".

Sát ý kia, bộ dạng hung ác ấy, kẻ ngu còn biết là Đồ Tam Nương nàng tính làm gì. Mà Lăng Thanh Trúc nàng, nàng há đâu chỉ là một kẻ thiểu năng đần độn?

Dáng vẻ lạnh lùng, Lăng Thanh Trúc bảo: "Đồ Tam Nương, bớt nói nhảm".

Giơ lên giới chỉ, nàng tiếp tục: "Trường Sinh Thụ đang ở đây, ngươi muốn hay là không muốn?".

Đồ Tam Nương thu lại tiếu ý, nghiêm túc gật đầu: "Muốn".

"Tốt".

Lăng Thanh Trúc đưa ra điều kiện: "Trường Sinh Thụ ta có thể đưa cho ngươi, nhưng đổi lại, ngươi cũng phải để sư đồ ta bình an rời khỏi chỗ này".

Đồ Tam Nương thoáng cân nhắc, cuối cùng lựa chọn gật đầu: "Được, ta đồng ý".

"Lời nói suông chẳng đáng tin. Đồ Tam Nương, ngươi hãy dùng tâm ma phát thệ".

"Lăng Thanh Trúc, có cần phải như vậy? Đồ Tam Nương ta tốt xấu gì cũng là đại nhân vật, phẩm chất con người ta cũng không tệ...".

Bỏ ở ngoài tai, Lăng Thanh Trúc vẫn kiên trì ý định: "Ma nữ ma môn các ngươi rất xảo quyệt, ta không tin được. Đồ Tam Nương, ngươi dùng tâm ma phát thệ vấn tốt hơn".

"Ta? Vậy còn Lăng Thanh Trúc ngươi thì sao?".

Đồ Tam Nương liếc xéo: "Trong mắt ngươi ma nữ ma môn chúng ta không đáng tin thì trong mắt ta, đám tu sĩ chính đạo các ngươi cũng chẳng đáng tin... Lăng Thanh Trúc, ta làm sao biết ngươi có giữ lời giao ra Trường Sinh Thụ hay không".

Chương 208: Chạy!

"Chuyện đó ngươi không cần lo. Giống như ngươi, Lăng Thanh Trúc ta cũng sẽ dùng tâm ma phát thệ".

Thoả thuận cứ vậy mà tiến hành. Cả Lăng Thanh Trúc lẫn Đồ Tam Nương đều quyết định ngưng chiến, cùng hướng thượng thiên mà phát thệ. 

Không như những lời thề nguyện bình thường, tâm ma phát thệ rất có ý nghĩa đối với tu sĩ. Lời thề này, một khi đã phát ra thì tu sĩ nhất định phải thực thi, nếu làm trái, hậu quả sẽ vô cùng khủng khiếp. Chết ngay thì chưa hẳn, nhưng sớm muộn cũng sẽ gánh lấy tai ương. Hoặc tu vi cả đời không tiến, hoặc bị chết bất đắc kỳ tử, hoặc thân bại danh liệt, thân thể tàn phế,..., rất nhiều khả năng nhưng tất thảy đều hết sức nặng nề. 

Lăng Thanh Trúc, Đồ Tam Nương, bọn họ đương nhiên ý thức được cân lượng của tâm ma phát thệ. Có điều... ý thức là một chuyện, hành động ra sao thì đấy lại là chuyện khác. 

Lăng Thanh Trúc thế nào thì chưa biết thật, nhưng còn Đồ Tam Nương... Chưa chắc. 

Sau bao nhiêu năm ôm ấp thù hận, hôm nay tái xuất chính là để tầm cừu báo oán. Mục tiêu của Đồ Tam Nương nàng chính là tiêu diệt lục đại tông môn, dùng máu tươi của bọn họ mà tế bái vong hồn của mấy vạn môn nhân Huyết Linh Tông đã bị thảm sát năm đó...

Âm Phong Cốc, Bái Nguyệt Giáo, Thiên Kiếm Môn, Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, sáu đại tông môn, Đồ Tam Nương nàng muốn toàn bộ đều phải trả giá cho tội ác của mình. Đặc biệt là Thiên Kiếm Môn.

Đối với chính phái được xem là thế lực đứng đầu thiên hạ này, nàng vô cùng muốn hủy diệt. Nhất là tên chưởng môn đê hèn giả dối Cơ Thành Tử kia.

Đồng ý Lăng Thanh Trúc không phải Cơ Thành Tử, cũng không hèn hạ như hắn, nhưng rốt cuộc vẫn là một vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn. Thêm nữa, vị phong chủ này còn biết được thân phận và mục đích của nàng, thử hỏi Đồ Tam Nương nàng làm sao có thể buông tha? Như vậy khác nào thả hổ về rừng?

Trước khi thời cơ chín mùi, Đồ Tam Nương nàng quyết sẽ không để xảy ra sai lầm nào. Công cuộc báo thù của nàng, đừng hòng có ai ngăn cản được!

Với những toan tính âm thầm, Đồ Tam Nương hướng Lăng Thanh Trúc, mỉm cười mà rằng: "Lăng đạo hữu, tâm ma đều đã phát thệ xong, đạo hữu có thể đem Trường Sinh Thụ giao cho ta rồi chứ?".

Lăng Thanh Trúc không vội đáp. Thay vì đáp ngay thì nàng lại mau chóng thoái lui về phía sau, bảo trì khoảng cách nhất định với Đồ Tam Nương. Xong xuôi mới cất tiếng: "Đồ Tam Nương, ngươi sẽ không nuốt lời chứ?".
"Nuốt lời?".

Đồ Tam Nương phủ nhận: "Lăng đạo hữu, ngươi nói gì lạ vậy. Ta tốt xấu gì cũng là một vị chân nhân hậu kỳ, trước đây còn từng là tông chủ phu nhân của Huyết Linh Tông... Một người có thân phận như ta làm sao lại đi nuốt lời đây?".

"Lại nói, vừa rồi chúng ta không phải đã cùng nhau dùng tâm ma phát thệ ư? Lăng đạo hữu, gan ta dẫu lớn hơn nữa cũng không dám làm trái lời thề tâm ma a".

Dáng vẻ đắn đo, nhưng rồi Lăng Thanh Trúc cũng quyết định tin tưởng. Nàng tháo một trong hai chiếc giới chỉ đang đeo trên tay ra, hơi chần chừ, sau đấy thì ném thẳng về phía Đồ Tam Nương. 

Rất cẩn thận, Đồ Tam Nương không trực tiếp dùng tay bắt lấy mà thi triển đạo thuật hiển hoá ra một bàn tay, vươn về phía trước. 

Nói sao thì Lăng Thanh Trúc cũng là một cây đại thụ, lại nổi tiêng quái nhân, tâm tư của nàng mấy ai lường được. Phòng bị vốn dĩ là nên. 

Và thực tế, sự cẩn trọng của Đồ Tam Nương đã chẳng dư thừa. Lăng Thanh Trúc đích xác đã giở trò. Chiếc giới chỉ vừa được nàng ném ra, bên trong có Trường Sinh Thụ hay không thì chưa biết, duy thấy đây chỉ là một màn biến hoá rất chi hoa lệ. Từ một chiếc nhẫn đeo tay nho nhỏ, loáng cái nó đã bành trướng ra tận hơn trăm thước, đem Đồ Tam Nương nhốt ở bên trong.

"Lăng Thanh Trúc! Ngươi lại dám giở trò!".

Trong cơn tức giận, Đồ Tam Nương gọi ra loan đao rồi phóng thẳng về phía Lăng Thanh Trúc. Ngay sau đấy, thân ảnh nàng cũng cấp tốc lao đi. 

Tiếc rằng... nàng đi không được lâu. Bất kể có là loan đao ra trước hay những huyết thủ đầy uy lực đánh tới sau thì kết quả cũng chỉ có một, đều bị chấn bay trở về. 

Bức tường linh lực mà giới chỉ của Lăng Thanh Trúc tạo ra kia, nó thật sự là quá kiên cố. 

"Hừ... đi ngang không được thì ta đây lại đi dọc".

Tâm ý xoay chuyển, Đồ Tam Nương lập tức triển khai hành động. Thay vì lao tới như trước thì bây giờ nàng lại độn thổ xuống đất. Tuy nhiên, mọi thứ cũng chẳng khác gì ban nãy. Ra không được vẫn là ra không được. Thậm chí kể cả khi nàng đã sử dụng Huyết Biến đi nữa. 

Rõ ràng, thứ đang vây khốn nàng chả phải một giới chỉ bình thường. Nó là bảo vật, phẩm cấp chắc chắn còn thuộc hàng trân bảo.

Tự biết trong nhất thời bản thân khó có thể thoát ra, bất đắc dĩ, Đồ Tam Nương mới hướng nữ nhi kêu gọi: "Tiểu nha đầu! Mau bắt nàng ta lại!".

"Muốn bắt ta? Đừng hòng!".

Vốn đã chuẩn bị từ nãy giờ, Lăng Thanh Trúc vừa trông thấy Âm Tiểu Linh có ý tứ ra tay thì liền hành động ngay. Linh phù, phi kiếm, ngân châm, ám khí các kiểu, toàn bộ đồng loạt được nàng ném ra. Ném xong, một giây cũng chẳng chần chừ, nàng khẩn trương bay đến chỗ Lăng Tiểu Ngư, thu lại kim chung rồi mang theo hắn tẩu thoát.

Chương 209: Tứ hung giới - đả thần tiên

Chính lúc này, khi Âm Tiểu Linh định đuổi theo thì khu vực bên trong giới chỉ, một trận cuồng phong chợt nổi lên. 

Trong tiếng gào thét ghê rợn chói tai, một thân ảnh hiện ra. 

Đó là một sinh vật to lớn, có dáng như chó, lông dài, bốn chân, tương tự như gấu mà không có vuốt, có mắt mà không mở được... Đích thị Hỗn Độn - một trong tứ đại hung thú sinh ra từ thuở hồng hoang. 

Lẽ dĩ nhiên, Hỗn Độn này chẳng phải chân thân hay hồn phách thực sự, bất quá chỉ là do lực lượng biến hoá ra. Nhưng dù vậy, cái uy nó thể hiện cũng rất đỗi kinh người, thừa đủ để uy hiếp tu sĩ chân nhân hậu kỳ bình thường.

Đồ Tam Nương không phải tu sĩ chân nhân hậu kỳ bình thường, bản lãnh của nàng rất lớn, điều đó không giả. Nhưng thậm chí là như vậy đi nữa thì cũng chưa chắc nàng sẽ an toàn bên trong giới chỉ được. Đơn giản là bởi thứ muốn tấn công nàng chẳng riêng mình hư ảnh Hỗn Độn. Trừ bỏ Hỗn Độn thì từ giới chỉ, có ba sinh vật khác nữa cũng hiện ra. 

Con thứ nhất có dáng như trâu, ngoại hình như hổ, khoác trên da lớp lông như nhím, trên lưng có cánh, bay được, tiếng kêu giống chó, xác thực Cùng Kỳ.

Con thứ hai thì tướng hình đồ sộ, lông dài hơn hai thước, chân hùm mặt người, đuôi dài một trượng tám thước, rành rành Đào Ngột.

Con thứ ba mặt mày dữ tợn, hai mắt sáng ngời, dáng vẻ thịnh nộ, mũi lồi ra, hai tai như hai cục thịt; trên đầu có một đôi sừng uốn lượn, khá giống sừng trâu, hai chân cũng uốn lượn vô định phương hướng, móng sắc như móng hổ; miệng lớn nhe ra, răng nhọn như lưỡi cưa, rõ ràng Thao Thiết.

Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn, tứ đại hung thú lần lượt hiện thân, khí thế quả to lớn vô cùng. Nó lớn tới nỗi khiến cho Đồ Tam Nương phải chửi to. 

Không lầm. Đồ Tam Nương, nàng đích xác đã chửi. Lời nói cụ thể như sau:

"Tứ Hung Giới, vậy mà thật là Tứ Hung Giới... Con mẹ ngươi Lăng Thanh Trúc! Ngay đến loại bảo vật trấn phái của tà tông mà ngươi cũng có!".

Đồ Tam Nương thực đã vô cùng kinh ngạc. Có nghĩ thế nào nàng cũng chẳng thể hình dung được Tứ Hung Giới - một bảo vật thất lạc vạn năm của giới tà đạo lại đang nằm trong tay Lăng Thanh Trúc - một tu sĩ chính giáo. 

Môn nhân chính giáo, bọn họ không phải rất có thành kiến với tà ma ngoại đạo ư? Cớ gì một tà vật như Tứ Hung Giới lại được Lăng Thanh Trúc nàng ngang nhiên đeo trên tay thế kia?

Mà đeo thôi đã đành, đằng này... Lăng Thanh Trúc nàng rõ ràng còn đem nó tế luyện, dùng đại lượng chân nguyên bồi đắp nhiều năm nữa...

Đồ Tam Nương dám khẳng định điều đó. Từ trên thân ảnh của tứ đại hung thú, nàng cảm nhận được khí tức nồng đậm của họ Lăng. 

...

"Bản thân sở hữu Tử Ngục Ma Đồng - đôi mắt chí tà - chưa đủ, giờ lại còn lòi ra thêm một Tứ Hung Giới - mội đại tà vật của ma môn... Con mẹ ngươi Lăng Thanh Trúc, rốt cuộc thì ta là ma nữ hay ngươi mới là ma nữ đây...".

"Ta không cam... Đồ Tam Nương ta thật sự là không cam!".

...

Đứng ở bên ngoài bức tường do Tứ Hung Giới tạo ra, Âm Tiểu Linh trông thấy mẫu thân đứng phía trong ca thán, mắng chửi thì không nhịn được, nói lớn:

"Mẫu thân! Người còn đứng đó ca cẩm làm gì?! Mau thoát ra đi!".

...

Nghe nữ nhi nhắc nhở, Đồ Tam Nương lại càng thêm bực. Nàng cũng to tiếng đáp lại: "Tiểu nha đầu ngươi không xuất bảo vật ra giải vây cho ta, đứng đó la hét cái gì?!".

"Bản lãnh của mẫu thân lớn như vậy, cần gì con cứu! Người có thể tự ra được mà!".

..."Hừ... Nữ sanh ngoại tộc. Đúng là nữ sanh ngoại tộc...".

Trong miệng lầm bầm một câu như vậy xong, Đồ Tam Nương lúc này mới đưa mắt quét nhìn bốn con vật to lớn đang gầm gừ, nhe nanh múa vuốt xung quanh. 

"Lăng Thanh Trúc, ngươi quả nhiên có lưu lại thần hồn ở đây".

"Tốt thôi. Để ta đem mớ thần hồn này đánh cho tan nát hết...".

Đã quyết liền hành, Đồ Tam Nương lập tức đưa tay lên miệng, nhổ ra một món đồ vật. Đó là một chiếc roi màu đỏ, rất bé. Nhưng dưới tác động của đạo thuật, kích cỡ của nó đã mau chóng tăng lên, loáng cái biến dài hơn năm thước.

"Hừm... Tứ đại hung thú sao? Để hôm nay Đồ Tam Nương ta dùng Đả Thần Tiên này dạy bảo đám súc sinh các ngươi một trận".

"Lăng Thanh Trúc, ngươi còn tính kéo dài thời gian tới bao giờ? Ra tay đi!".

"Grào... ào...!".

"Grừ... rừ.... rừ...!!".

Đúng như ý nguyện của Đồ Tam Nương, khi tiếng nàng vừa dứt thì thân ảnh tứ đại hung thú cũng bắt đầu hành động. Dưới sự thao túng từ đám thần hồn mà Lăng Thanh Trúc lưu lại, chúng phối hợp cùng nhau, luân phiên công kích. 

Trước thế công dồn dập ấy, Đồ Tam Nương sau một hồi né đông tránh tây thì chợt chuyển mình đáp trả. Đả Thần Tiên trên tay chẳng rõ từ bao giờ đã dài thêm hàng chục thước, nàng vung roi đánh mạnh lên đầu thân ảnh Hỗn Độn.

"Chát!".

"Gáo... áo...!!".

...Mặc dù chỉ là hư ảnh do lực lượng biến hoá mà thành, nhưng do là kết tinh của rất nhiều hồn phách, lại được bao đời chủ nhân của Tứ Hung Giới dùng chân nguyên bồi đắp nên Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn, mỗi con đều có linh trí nhất định, cũng biết cảm nhận nỗi đau, thành ra hét thảm âu rất đỗi bình thường. 

Lại nói, tếng kêu vừa rồi của Hỗn Độn, thật ra mới chỉ là màn dạo đầu mà thôi. 

Tiếp sau Hỗn Độn, ba con còn lại là Thao Thiết, Cùng Kỳ, Đào Ngột cũng lần lượt được Đả Thần Tiên của Đồ Tam Nương "hỏi thăm".

"Chát!".

"Chát!".

...

"Chát!".

"Này thì Thao Thiết!".

"Này thì Cùng Kỳ!".

"Chát! Chát...!!".

"Này thì Đào Ngột!".

...

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Đồ Tam Nương lúc này, thiết nghĩ không có gì thích hơn là chữ "Bá".

Đồ Tam Nương, nàng rất bá. Thao Thiết, Đào Ngột, Cùng Kỳ, Hỗn Độn, tứ đại hung thú vốn ghê gớm là thế, ấy vậy mà qua tay nàng, hiện tại chúng chả khác gì con chó con mèo, bị đánh đến phát hoảng, liên tục phải né tránh. 

Khổ nỗi... Đồ Tam Nương, nàng nào có nhân từ nương tay cho. Không cần biết đối phương phản kháng hay là trốn chạy, nàng vẫn như cũ vung roi mà đánh tới tấp.

Đả Thần Tiên trong tay nàng hết vung bên đông lại quất sang bên tây, hết đánh lên đầu lại đánh xuống đuôi, cứ vậy mà nối nhau liên hồi. Bộ dạng... hung ác vô cùng.

...

"Ực...".

Chừng như cũng bị mẫu thân mình doạ sợ, đang đứng bên ngoài Tứ Hung Giới, Âm Tiểu Linh vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt, hai chân lui về sau một đoạn, trong lòng thầm nghĩ: "Mẫu thân quả nhiên đúng như giáo chúng đồn đại, so với ma quỷ còn đáng sợ hơn bội phần".

Chuyển mắt nhìn sang nơi khác, phương hướng mà sư đồ Lăng Thanh Trúc đã đào tẩu, nàng lo lắng nhắn gửi: "Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư, sư đồ các ngươi tốt hơn hết là đừng nên nán lại một giây nào. Dù là Tứ Hung Giới cũng không thể vây khốn được mẫu thân ta lâu đâu".

"Lăng Tiểu Ngư... Lần sau gặp lại, có lẽ ta và ngươi đã là kẻ thù...".

"Bảo trọng".

Chương 210: Thành công tẩu thoát

...

"Chát!".

"Chát!". 

"Lăng Thanh Trúc, chết cho ta!".

...

Lực lượng tương quan khá lớn nên chẳng tốn bao nhiêu thời gian thì cuộc chiến đã đi đến hồi kết. Hiện tại thân ảnh của tứ đại hung thú đã hoàn toàn tiêu biến, đám thần hồn mà Lăng Thanh Trúc lưu lại, nó cũng đã bị đánh tan.

Thu lại Đả Thần Tiên, Đồ Tam Nương hướng bốn phía xung quanh đánh ra bốn đạo pháp quyết, rốt cuộc thành công kiểm soát được Tứ Hung Giới. Nàng đưa chiếc giới chỉ đã hoàn nguyên kích cỡ lên nhìn, lẩm bẩm: 

"Tứ Hung Giới, ngươi đi theo ả Lăng Thanh Trúc kia đúng là sai lầm".

"Hừm... Kể từ bây giờ Đồ Tam Nương ta chính là chủ nhân của ngươi. Vật của ma tông thì phải thuộc về người ma tông...".

...

Sau khi đem Tứ Hung Giới cất đi, lúc này Đồ Tam Nương mới đưa mắt liếc qua nữ nhi đang đứng ở gần đó.

"Tiểu nha đầu, qua đây ta bảo!".

Được, hay đúng hơn là bị mẫu thân kêu gọi, Âm Tiểu Linh dù không nguyện cũng đành phải bước qua. Nhưng, thay vì áp sát thì nàng vẫn bảo trì một chút khoảng cách. 

Chưa mấy hài lòng, Đồ Tam Nương yêu cầu: "Xích lại gần đây".

Không như lần trước, lần này Âm Tiểu Linh đã lắc đầu: "Mẫu thân, con đứng ở đây được rồi. Mẫu thân muốn nói gì thì nói đi".

"Tiểu nha đầu, bộ dạng của ngươi như vậy là sao? Sợ ta ăn thịt ngươi à?".

Vẻ bực bội lộ rõ trên khuôn mặt diễm kiều, Đồ Tam Nương tiếp tục trách cứ: "Hừ, giả vờ giả vịt. Tiểu nha đầu ngươi thì biết sợ ai chứ... Nếu ngươi thực biết sợ thì đã không để cho Lăng Thanh Trúc chạy thoát...".

Tỏ ra ủy khuất, Âm Tiểu Linh thanh minh: "Mẫu thân, người ta là vì lo cho người nên mới nán lại mà".

"Cái gì? Ngươi ở lại là vì lo cho ta a?".

Đồ Tam Nương cảm thấy tức cười: "Ô hô... Nữ nhi ngoan, nữ nhi thảo, hồi nãy là ai đứng bên ngoài hờ hững quan sát, để ta một mình đối phó với mấy con hung thú kia vậy?".

"Thì... bản lĩnh của mẫu thân lớn mà".

"Lớn cái con khỉ! Bộ bản lĩnh lớn thì không cần xuất lực à?! Tiểu nha đầu, ngươi rõ ràng là vì sợ ta làm hại tiểu nam nhân của ngươi nên mới cố tình trì hoãn, để mặc ta bị đám súc sinh kia cắn xé...".

"Toàn nói ngược. Mẫu thân rõ ràng mới là người cắn xé tụi nó...".....

Âm Tiểu Linh lặng im trong giây lát, đến khi lần nữa ngẩng đầu nhìn lên thì chợt hỏi, thanh âm nghiêm túc hơn trước khá nhiều: "Ừm... Mẫu thân, người nói thật cho con biết. Lúc nãy có phải người đã cố tình thả cho Lăng Thanh Trúc đi hay không?".

"Không có." Đồ Tam Nương chả cần nghĩ, lắc đầu ngay. 

Đối với câu trả lời nọ, Âm Tiểu Linh vẫn chưa vừa ý. Nàng hỏi lại: "Thật sự là không phải?".

"Không phải".

Ngắn gọn, súc tích, và chẳng thêm gì nữa. Tỏ ra mình không hề quan tâm, Đồ Tam Nương chuyển đổi đề tài. Nàng dõi mắt trông theo phương vị sư đồ Lăng Thanh Trúc đã tẩu thoát, miệng lầm bầm: "Họ Lăng kia đúng là xảo quyệt, lại dám chơi ta. Đưa cho ta một gốc Trường Sinh Thụ không có trái, thế này khác gì không đưa...".

"Lăng Thanh Trúc, đồ thứ gian manh. Tốt nhất là đừng để rơi vào trong tay ta lần nữa, bằng không... hừ hừ...".

...

...

Đồ Tam Nương đã chẳng còn ý định truy đuổi. Có lẽ thực đúng như ngờ vực của Âm Tiểu Linh, Đồ Tam Nương nàng đã thay đổi suy nghĩ, cố tình thả cho hai sư đồ Lăng Thanh Trúc thoát đi. 

Nói cách khác, bây giờ bọn họ đã an toàn. Chí ít là trong lúc này. 

Chỉ là... bọn họ không biết. Trên bầu trời, bọn họ vẫn đang tận lực độn quang phi hành. 

Mang theo đồ nhi, Lăng Thanh Trúc đã thi triển tốc độ tối đa có thể. Vì muốn mau chóng kéo dãn khoảng cách với Đồ Tam Nương, nàng thậm chí còn thiêu đốt cả chân nguyên của mình. Số lượng không ít. Cư thế, nàng chạy, chạy mãi... Tận cho đến khi... nàng chẳng còn chạy xa thêm được nữa. 

Từ trên không trung, thân ảnh nàng đã vừa mới khựng lại, rồi ngã xuống. 

May mắn, nhờ phản ứng mau lẹ, Lăng Tiểu Ngư đã kịp xoay người dang tay đỡ lấy. 

"Sư phụ, người thế nào rồi?!".

Lăng Tiểu Ngư vừa lay vừa hỏi, dáng vẻ khẩn trương vô cùng. 

Làm sao lại không khẩn trương cho được khi mà tình trạng của sư phụ hắn lúc này... Thần sắc tái nhợt, môi vương vết máu, từ trong khoé mắt máu tươi còn chảy...

Sư phụ hắn, nàng rõ ràng đã bị trọng thương...

"Sư phụ!".

"Sư phụ...!".

...

"Khục...".

Sau mấy lượt bị đồ nhi lay gọi, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng mở mắt ra. Nàng nhìn Lăng Tiểu Ngư, yếu ớt nói: "Tiểu Ngư Nhi, ta còn chưa có chết... Nhưng nếu tiểu tử ngươi còn tiếp tục lay ta như vầy, ta khẳng định sẽ đi chầu diêm vương luôn đấy".

"Sư phụ, vết thương của người...?".

"Rất nặng".

Lăng Thanh Trúc cũng chẳng giấu: "... Đám thần hồn ta lưu lại đã bị Đồ Tam Nương đánh nát, linh hồn ấn ký khắc xuống Tứ Hung Giới cũng bị tổn hại, do đó nguyên thần của ta hiện đang chịu thương tổn nặng nề".

Liếc xuống ngực, nàng nhăn mày: "Nhưng đáng ngại nhất vẫn là một chưởng ta trúng phải".

"Không ngờ Huyết Ảnh Tu La Công của Đồ Tam Nương lại khủng bố tới độ này... khục khục...".

"Sư phụ!".

"Ta ổn".

Lăng Thanh Trúc khoát tay, rồi bảo: "Tiểu Ngư Nhi, khoảng cách hiện tại hẳn đã an toàn rồi. Ngươi mau dìu ta tìm nơi ẩn náu. Ta cần liệu thương".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau