TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Rõ Ràng Thân Phận

...

"Ngươi...".

"Không thể nào... Làm sao có thể...".

Chứng kiến Đồ Tam Nương từ máu tươi tụ lại, Lăng Thanh Trúc mở to hai mắt, liên tục lắc đầu.

Nàng không dám tin những gì đang xảy ra.

Lăng Thanh Trúc nàng vừa thấy thứ gì thế này?

Huyết Biến! Đó chắc chắn là Huyết Biến!

...

"Hì hì...".

Đối nghịch với bộ dáng khẩn trương, rung động của Lăng Thanh Trúc, gương mặt Đồ Tam Nương lại lộ đầy tiếu ý. Nàng hé môi, nói: "Lăng đạo hữu, ngạc nhiên lắm sao?".

"Ngươi có lẽ không nghĩ mình còn được chứng kiến loại đạo thuật thần diệu này một lần nữa... Mà không, đâu chỉ mình ngươi, khẳng định cả đám lục đại tông môn các ngươi đều cho là như vậy. Đó chẳng phải điều các ngươi hi vọng?".

...

Rung động qua đi, Lăng Thanh Trúc dần lấy lại bình tĩnh. Nàng hết nhìn Đồ Tam Nương rồi đến nhìn Âm Tiểu Linh ở phía xa, cuối cùng nói ra: "Quỷ diện nhân, ngươi là kẻ đã bị đánh xuống Mộ Vực năm đó, tông chủ phu nhân của Huyết Linh Tông - thê tử của Âm Thiên Chiếu: Đồ Tam Nương?".

"Bộp bộp...".

Đồ Tam Nương vỗ tay, miệng cười còn tươi hơn trước: "Lăng đạo hữu, bị ngươi đoán trúng rồi".

Chuyện tới nước này, Đồ Tam Nương cũng không cần phải che giấu thêm nữa. Nàng chủ động đem chiếc mặt nạ tháo xuống.

Một dung nhan tuyệt thế liền hiện ra.



...

"Đồ Tam Nương, thật không ngờ năm đó ngươi đã bị thương tổn nhường ấy, còn bị đánh rơi xuống Mộ Vực mà vẫn có thể sống sót..."."Đây chính là bởi vì trời cao có mắt".

Đồ Tam Nương tiếp lời: "Năm đó, đám lục đại tông môn các ngươi cấu kết với nhau, cùng tiến đánh Huyết Linh Tông ta. Chỉ trong một đêm, trên dưới Huyết Linh Tông, hàng vạn nhân mạng đều bị các ngươi thảm sát. Già trẻ lớn bé, thậm chí con gà con chó các ngươi cũng không tha...".

"Vẫn còn may, ông trời đã nhìn thấy việc làm gian ác của các ngươi, rũ lòng thương xót mà ra tay che chở, cứu mẹ con ta một mạng...".

"Lăng Thanh Trúc, không ngại cho ngươi biết, lần này mẹ con ta tái xuất, mục đích chính là tiêu diệt lục đại tông môn các ngươi! Ta muốn các ngươi phải đền tội!".

...

"Đền tội?".

Lăng Thanh Trúc không cho là phải: "Hừ... Huyết Linh Tông các ngươi làm đủ chuyện xấu, đã giết hại biết bao người vô tội, năm đó chúng ta tiêu diệt các ngươi chính là thay trời hành đạo".

"Thay trời hành đạo?" - Đồ Tam Nương cười gằn - "Ta khinh!".

"Đám lục đại tông môn các ngươi chẳng qua nhìn thấy thanh thế của Huyết Linh Tông ta quá lớn, thực lực quá mạnh, đâm ra sợ hãi, ganh ghét nên mới cấu kết cùng nhau loại bỏ chúng ta!".

"... Nực cười thay, Thiên Kiếm Môn các ngươi đường đường là danh môn chính phái, vậy mà giở thủ đoạn hèn hạ như thế, đi vu oan giá hoạ cho Huyết Linh Tông ta".

"Vu oan giá hoạ? Ý ngươi là gì?".
Đồ Tam Nương trực tiếp nói ra: "Năm đó, Thiên Kiếm Môn các ngươi đem cái chết của Dương Tổ Hiền đổ lên đầu chúng ta, lấy cớ ấy mà kêu gọi chính giáo thiên hạ, cấu kết tà tông...".

"Ôi, danh môn chính phái... Ha ha ha... Đám người các ngươi chỉ là một lũ đê hèn!".

"Hết Thiên Kiếm Môn lại đến Tam Tiên Đảo, Cửu Hoa Cung, rồi hàng tá tông môn lớn nhỏ, các ngươi "đồng tâm hiệp lực" mà thay nhau vu oan giá hoạ cho Huyết Linh Tông ta. Thật bẩn thỉu...".

"Muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết, cần gì phải gieo tiếng ác như thế?!".

...

Trước những lời buộc tội của Đồ Tam Nương, cõi lòng Lăng Thanh Trúc khó tránh có vài phần dao động, trong đầu phát sinh một ít ngờ vực mông lung. Nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu...

Với niềm tin vào chính đạo, vào bản phái, Lăng Thanh Trúc phủ định: "Đồ Tam Nương, chuyện năm đó đúng sai thế nào thiên hạ đều rõ, ngươi hà tất xuyên tạc?".

"Ta xuyên tạc?".

Đồ Tam Nương cười nhạt: "Trời biết đất biết, ai làm điều ác thì kẻ ấy tự hiểu".

Nàng dừng một chút, rồi chợt lắc đầu: "Mà ta nói với ngươi mấy thứ này làm gì chứ. Lăng Thanh Trúc ngươi cũng chỉ là kẻ bị người xỏ mũi dắt đi...".

...

"Lăng Thanh Trúc, thật lòng thì ta đối với ngươi vốn cũng không có ác cảm gì. Ta đã điều tra rõ ràng, chuyện năm đó, ngươi, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, toàn bộ đều chỉ nghe theo Cơ Thành Tử mà hành động, căn bản chả phân được chân - giả, đúng - sai".

"Tuy nhiên, việc các ngươi ra tay sát hại môn nhân Huyết Linh Tông là điều có thật... Ăn bánh trả tiền, giết người đền mạng, đấy là cái lẽ hiển nhiên...".

"Lăng Thanh Trúc, xuất chiêu đi".

...

Câu nói cuối cùng của Đồ Tam Nương, âm điệu đã khác xa trước đó, hoàn toàn không có lấy một tí cảm xúc nào. Lăng Thanh Trúc, nàng nghe ra được. Nàng biết, đối phương đã thực sự hạ quyết tâm giết mình ngay tại đây.

Những gì mà Đồ Tam Nương đã nói, bất kể có phải là thật hay không thì đều chẳng còn quan trọng nữa. Riêng mỗi việc thân phận bị bại lộ thôi thì cũng đã là lý do quá đủ để đối phương hành động rồi.

p/s: Bắt đầu từ tuần sau ra chương đều trở lại, ngày vài ba chương.

Chương 202: Đuổi giết

"Huyết Ảnh Tu La Công của Huyết Linh Tông vô cùng khó lường. Đồ Tam Nương thân là tông chủ phu nhân, khẳng định có được toàn bộ pháp quyết của môn kỳ công này".

"Hai trăm năm trước, Âm Thiên Chiếu chỉ tu luyện đến tầng thứ bảy đã có thể độc bá một phương, thực lực chấn nhiếp cả lục đại tông môn. Nay Đồ Tam Nương tái xuất, thật không biết bản lãnh đã luyện tới đâu...".

...

Trong lúc Lăng Thanh Trúc đang âm thầm suy tính phía bên kia thì ở bên này, Đồ Tam Nương cũng biết ý mà chen vào: "Lăng đạo hữu, sao vậy? Sợ rồi à?".

Bật cười, nàng nói tiếp, giọng điệu chê bai: "Cũng phải thôi. Huyết Ảnh Tu La Công của Huyết Linh Tông ta đã từng khiến cho đám lục đại tông môn các ngươi người người kiêng kị kia mà".

"Tuy nhiên... Lăng Thanh Trúc, ngươi sợ cũng được, không sợ cũng tốt, bất kể cảm xúc của ngươi là gì thì kết quả của ngươi hôm nay cũng chỉ có một.... Chết!".

Theo sau chữ "Chết!" nọ, thân ảnh Đồ Tam Nương cũng tức thì biến mất, để rồi khi lần nữa hiện ra, vị trí của nàng đã đổi từ trước mặt thành sau lưng Lăng Thanh Trúc. Với bàn tay đỏ rực huyết quang, nàng đánh ra một chưởng. 

Phản ứng không chậm, tại thời điểm một chưởng kia vừa tiếp cận thì Lăng Thanh Trúc cũng xoay người chém ra một kiếm, cuối cùng ngăn cản thành công. 

Nhưng...

Không như trước, lần này kết quả có chút sai biệt. Một chưởng Đồ Tam Nương đánh ra, nó đúng là đã bị đẩy lui; có điều, dư uy thì vẫn còn để lại...

Sau cuộc chạm trán vừa rồi, hắc kiếm của Lăng Thanh Trúc đã phát sinh vấn đề. Hết sức nghiêm trọng. Vốn đen tuyền, nay nó đã bị máu tươi xâm nhiễm, linh quang đại giảm; chưa hết, thậm chí ngay đến linh tính cũng đã trở nên bất ổn, chẳng còn tương thông nhất mực với chủ nhân được nữa. 

Đây là một kết quả cực kỳ tồi tệ dành cho Lăng Thanh Trúc.

Hắc kiếm nàng dùng há đâu là linh kiếm bình thường? Hoàn toàn trái lại, nó là một thanh kiếm có phẩm cấp rất cao, tiếp cận cả Thập đại bảo kiếm. Ấy vậy mà...

Một đòn. Chỉ một lần va chạm với huyết thủ của Đồ Tam Nương liền bị tổn hại nghiêm trọng như thế... Cái này có ý nghĩa gì? Huyết Ảnh Tu La Công của Đồ Tam Nương vô cùng đáng sợ!

]

...

"Chuyện này...".Sớm đã thoái lui, Lăng Thanh Trúc cúi nhìn thanh kiếm trong tay, cõi lòng dậy sóng. 

Nàng rất rung động. Có nghĩ thế nào nàng cũng không thể hình dung được kết quả lại là như vầy... 

Hủy đi linh kiếm của nàng chỉ bằng một lần va chạm? E rằng dù là Âm Thiên Chiếu năm đó cũng chưa chắc có được bổn sự này. 

"Không được rồi. Dựa vào tình huống trước mắt, chỉ sợ Huyết Ảnh Tu La Công của ả đã luyện tới đại thành tầng thứ bảy, hoặc thậm chí có thể đã đột phá tầng thứ tám. Ta không cách nào đủ khả năng ứng phó được...".

Nếu bên người có mang theo Trường Sinh tiên kiếm, Lăng Thanh Trúc nói không chừng vẫn dám nghênh chiến, nhưng đáng tiếc, hiện tại Trường Sinh lại chẳng ở đây, đánh tiếp mà nói... mười mươi bị thiệt. 

Lúc này, mau chóng thoát khỏi nơi đây mới là phương án tối ưu nhất. Lăng Thanh Trúc, nàng biết. Và thực tế thì nàng thực sự đã làm như vậy. 

Sau khi vung kiếm đánh ra một chiêu toàn lực, lợi dụng tình cảnh bụi mù tán loạn, nàng đã nhanh chân bay về phía đồ nhi, đem hắn cùng đào tẩu. 

...

"Hừ, còn muốn chạy?".Đồ Tam Nương phá xong kiếm chiêu kinh nhân, nhìn theo phương hướng kẻ địch, hừ lạnh. 

Thân thể sáng lên một cách kỳ lạ, loáng cái nàng đã biến thành một đạo huyết quang đuổi theo. 

... 

Nhờ có "Tốc" kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết và Thần Hành Bách Biến trong Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp mà Lăng Thanh Trúc đã thi triển được một tốc độ rất chi khủng bố, nháy mắt đã mang theo Lăng Tiểu Ngư vượt ngoài trăm dặm. 

Có điều... Lăng Thanh Trúc nhanh, Đồ Tam Nương há đâu lại chậm. Trước khi sử dụng Huyết Ảnh Tu La Công, so tốc độ, Lăng Thanh Trúc có thể nhỉnh hơn đôi chút, nhưng còn hiện tại, với việc thần công đã triển lộ thì vị trí đôi bên cũng đổi chiều rồi. Bây giờ, Đồ Tam Nương mới là người có tốc độ "nhỉnh" hơn. Khá nhiều. 

Nếu không phải vì vậy thì Đồ Tam Nương làm sao có thể đuổi kịp mau như thế. Hãy nhìn xem, chỉ trong chốc lát thì đạo huyết quang do nàng hoá thành đã tiếp cận ngay sau lưng hai sư đồ Lăng Thanh Trúc rồi a. 

"Lăng Thanh Trúc, ngươi chạy không thoát đâu!".

...

"Chết tiệt!".

Trong đời mình, kể từ khi trở thành phong chủ Trúc Kiếm Phong đến nay, Lăng Thanh Trúc nào đã bao giờ trải qua cảnh này, bị một nữ nhân ma tông đuổi giết?

Trước nay vốn chỉ có Lăng Thanh Trúc nàng bắt nạt nữ nhân khác thôi đấy!

Nội tâm vừa lo vừa bực, Lăng Thanh Trúc chửi to: "Mẹ kiếp ngươi Đồ Tam Nương!".

...

"Hừ... Lại dám mắng ta...".

Ở phía sau, Đồ Tam Nương nghe họ Lăng lớn tiếng chửi mình thì cũng cao giọng đáp trả: "Con bà ngươi Lăng Thanh Trúc!".

Chương 203: Trường sinh tiên kiếm?

...

Thô tục. Rất chi thô tục. Chưa bàn tới thân phận, riêng xét dung nhan, tướng mạo thôi thì cũng đủ làm cho người ta phải để tâm lắm rồi. 

Rành rành là hai đại mỹ nữ nhan sắc khuynh thành tuyệt thế, vậy mà lại dùng những lời lẽ đó... Trong thiên hạ, thiết nghĩ cũng hiếm. Dám cá, nam nhân nếu có người tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, khẳng định kẻ ấy sẽ rất ngạc nhiên, âm thầm hô thú vị, chú tâm theo dõi. 

Chỉ là... việc đó đã không xảy ra. Câu mắng của Lăng Thanh Trúc, tiếng chửi của Đồ Tam Nương, ngoại trừ Lăng Tiểu Ngư thì chả còn tên nam nhân nào được mục sở thị nữa cả. 

Mà Lăng Tiểu Ngư ư?

Trong hoàn cảnh hung hiểm hiện giờ, hắn làm gì còn có tâm tư mà thưởng thức. Mỹ nữ mắng nhau đúng là đặc sắc đấy, nhưng đặc sắc thì cũng phải để ý tới an nguy của mình chứ.

Kề sát bên người Lăng Thanh Trúc, trong lớp linh lực do nàng thi triển, Lăng Tiểu Ngư đầy vẻ lo lắng: "Sư phụ, nàng vẫn đang theo sát chúng ta!".

"Ta biết!".

"Vậy sư phụ có thể bay nhanh hơn được không?!".

"Nếu nhanh được thì ta cũng nhanh rồi! Tiểu tử ngươi không thấy đến cả chân nguyên ta cũng thiêu đốt đây sao?!".

Nhanh hơn, Lăng Thanh Trúc phải đâu không muốn. Nàng muốn lắm chứ. Nhưng khổ nỗi cái mong muốn "nhỏ nhoi" ấy của nàng, nó vẫn còn cách thực tại xa lắm. Gần bên, có chăng là bóng dáng Đồ Tam Nương. 

Đạo huyết quang kia, nó đã đuổi ngay sát đít rồi!

"Con mẹ ngươi Đồ Tam Nương!".

...

Một lúc sau.

Trải qua hồi lâu rượt đuổi, đến hiện tại thì cả Lăng Thanh Trúc lẫn Đồ Tam Nương đều đã dừng lại. Lăng Thanh Trúc, nàng tất nhiên chẳng nguyện dừng, chỉ là... không dừng thì không được. 

Đường đã bị chặn, chạy, làm sao chạy?

...

"Lăng Thanh Trúc, ta nói rồi. Hôm nay ngươi chạy không thoát"."Hừ...".

Lăng Thanh Trúc liếc xéo: "Đồ Tam Nương, ngươi cũng đừng nên tự tin quá. Muốn giết ta? Mạng của phong chủ Trúc Kiếm Phong này không dễ lấy đâu".

"Vậy sao? Thế thì thử một chút..."

"Chíu!".

Lời chưa kịp dứt thì từ tay Đồ Tam Nương, một tia sáng màu đỏ được bắn ra, hướng thẳng về phía sư đồ Lăng Thanh Trúc. 

Mặc dù đòn đánh rất mau lẹ nhưng vốn vẫn đang đề cao cảnh giác, Lăng Thanh Trúc đã khá dễ dàng đem đồ nhi tránh thoát. Thừa hiểu nếu còn giữ Lăng Tiểu Ngư bên cạnh sẽ càng thêm nguy hiểm, nàng tái hiện bài cũ, gọi ra kim chung mà chụp hắn lại.

"Khốn kiếp Đồ Tam Nương...".

Lăng Thanh Trúc xắn lên tay áo, dũng khí chả biết từ đâu lại dâng lên cuồn cuộn. 

Có lẽ vì quá bực bởi suốt từ nãy giờ phải vắt chân lên cổ chạy bán sống bán chết, nàng dứt khoát bỏ đi ý định, thôi không chạy nữa. 

E sợ đã tan, với khuôn mặt hầm hầm lửa giận, nàng cấp tốc thôi động linh lực, lớn tiếng: "Đồ Tam Nương, ngươi muốn đánh chứ gì? Tốt! Lăng Thanh Trúc này sẽ chiều nguơi tới bến!".

"Đồ Tam Nương, có bao nhiêu bản lãnh cứ xuất ra hết đi! Để ta xem Huyết Ảnh Tu La Công của ngươi lợi hại tới nhường nào!"."Ha ha... Lăng Thanh Trúc ngươi quả nhiên thú vị." Đồ Tam Nương tán thưởng. 

Tiếp đấy thì bảo: "Lăng Thanh Trúc, ngươi yên tâm. Ta sẽ không để ngươi phải chết đau đớn đâu".

"Ta sống hay chết còn chưa tới phiên ma nữ như ngươi định!".

Hắc kiếm ngân lên, Lăng Thanh Trúc chẳng nhiều lời thêm nữa, lập tức triển khai công kích. 

Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp: Kiếm Hoá Vi Ti!

Khác nhiều so với trước, kiếm chiêu được Lăng Thanh Trúc đánh ra lần này rất đỗi thần diệu. Thay vì một đạo kiếm quang to lớn thì hiển hoá ra đây lại là hàng tá những sợi tơ mảnh nhưng ngập tràn uy năng hủy diệt. 

Một cái dạng kiếm một cái dạng tơ, loại hình công kích nào khó lường hơn thì ngay kẻ ngốc còn biết. 

Đồ Tam Nương, nàng tất nhiên hiểu rõ. Sự đáng sợ của những sợi tơ mỏng manh kia, nàng hoàn toàn cảm nhận được. Một chút sơ suất, khẳng định thân thể nàng sẽ liền bị chúng cắt ra thành từng đoạn ngay. 

Dạ chẳng dám có chút nào khinh thị, Đồ Tam Nương vừa trông thấy hắc ti đánh tới thì lập tức thi triển Huyết Biến, đem bản thân hoá thành một đám máu tươi hòng tránh đi. 

Hữu kinh vô hiểm, rốt cuộc nàng cũng thành công với phương án ấy. Thân thể tụ lại tại một vị trí khác, cách xa ban nãy, Đồ Tam Nương đang tính phản công thì thần tình chợt biến. 

Nàng khẩn trương ngẩng đầu nhìn lên thì thấy phía trên, một đạo thanh quang đang đâm thẳng xuống mình. Thực thể bên trong là một thanh kiếm, nhưng không phải hắc kiếm Lăng Thanh Trúc cầm ban nãy. Thanh kiếm này dài hơn, đồng thời cũng mỏng hơn. Thêm nữa, thanh kiếm này chẳng phải màu đen mà là màu xanh. Nếu để ý, không khó để nhìn ra hai chữ "Trường Sinh" được khắc ở gần chuôi kiếm...

"Trường Sinh", nó có nghĩa gì? Lẽ nào thanh kiếm này chính là Trường Sinh tiên kiếm, một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm vang danh thiên hạ của Thiên Kiếm Môn?

Nhưng... làm sao có thể... Trường Sinh tiên kiếm là bảo vật trấn môn, đáng ra giờ này phải nằm ở Trúc Kiếm Phong mới phải chứ. 

Lăng Thanh Trúc đã mang theo khi xuất sơn ư? 

Không thể nào. Tiên kiếm há đâu là thứ có thể tùy tiện mang đi. Thậm chí kể cả khi Lăng Thanh Trúc có là phong chủ Trúc Kiếm Phong - vị chủ nhân hiện thời của Trường Sinh đi nữa. 

Chưa tới mức đại hoạ lâm đầu, thiên hạ biến loạn thì Ngũ Đại Tiên Kiếm sẽ không xuất hiện. Đồ Tam Nương dám chắc điều đó. 

Chỉ là... thanh kiếm đang nhắm đỉnh đầu nàng đâm xuống đây, cái uy áp kinh khủng này, nó lại là chuyện gì?

Chương 204: Hung hiểm

Kinh nhưng không loạn, dưới hung uy của thanh kiếm chưa biết có phải là Trường Sinh hay không kia, Đồ Tam Nương cấp tốc bày ra phòng hộ, hai tay đồng thời hướng thương khung đánh lên. 

Tức khắc, hai huyết thủ to lớn hiện ra, cùng nhau đối kháng với đạo thanh quang đang tiến xuống. 

"Oành... oành... h... h...!".

...

Một bất ngờ đã xảy ra. Trong cuộc va chạm lần này, huyết thủ của Đồ Tam Nương vậy mà lại bại dưới kiếm quang của Lăng Thanh Trúc. Tuy nhiên, lạ lùng thay, trên mặt Đồ Tam Nương, thay vì lo lắng sợ hãi thì lúc này, thứ hiện lên đây lại là tiếu ý. 

Không sai, chính là tiếu ý. Đồ Tam Nương, nàng cười. 

Thân ảnh hiện ra ở một nơi khác, giữa không trung, Đồ Tam Nương nhìn đối thủ của mình, thâm ý nói ra: "Lăng Thanh Trúc, "Trường Sinh tiên kiếm" của ngươi thật là đáng sợ a, suýt tí nữa thì doạ chết ta rồi".

"Hừm... Đại ma nữ như ngươi, chết được một người đỡ một người".

Ngó xuống thanh kiếm màu xanh đang cầm trong tay, Lăng Thanh Trúc tiếp lời, giọng vẫn hằn học như cũ: "Nếu như thứ ta đang cầm là bản thể của Trường Sinh tiên kiếm thì mạng của ngươi đã xong tám đời rồi".

"Đáng tiếc, tiên kiếm chân chính lại không ở đây".

Đồ Tam Nương nhẹ lắc đầu, đầy cảm khái: "Aizz... Lăng Thanh Trúc, ngươi hẳn là đang cảm thấy tiếc nuối lắm nhỉ? À, cũng có lẽ là bất cam chăng?".

Thở ra một hơi, giọng Đồ Tam Nương dần nghiêm túc lại: "Lăng Thanh Trúc, ta công nhận Ngũ Đại Tiên Kiếm của Thiên Kiếm Môn ngươi rất lợi hại, nhưng nếu tự cho rằng chỉ cần có tiên kiếm ở bêm liền có thể lấy mạng ta thì ngươi lầm rồi".

"Bản thể Trường Sinh ở đây thì thế nào? Với đạo hạnh của ngươi thì có thể điều khiển được bao lâu, có thể chém ra được bao nhiêu kiếm?... Nhớ năm đó, sư huynh Cơ Thành Tử của ngươi cũng bất quá sử dụng được Cang kiếm hai lần mà thôi...".

...
"Có Trường Sinh ngươi cũng sẽ bại, không có Trường Sinh... ngươi chết càng nhanh hơn".

Vẻ hung ác lộ rõ trên khuôn mặt, Đồ Tam Nương vừa hướng Lăng Thanh Trúc bước đi vừa nói.

"Lăng Thanh Trúc, chịu chết đi".

"Mạng ta ở đây, có bản lãnh thì tới lấy!".

Lăng Thanh Trúc vừa dứt câu thì liền mng theo kiếm ấn Trường Sinh lao lên, bắt đầu tấn công dồn dập. Nào Bát Tự Kiếm Quyết, nào Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, và thậm chí là Thiên Diệp Thủ, tất cả đều được nàng tận lực thi triển. 

Không thể không nói, kể từ lúc Lăng Thanh Trúc xuất ra kiếm ấn Trường Sinh thì uy lực những đòn đánh của nàng đã tăng lên đáng kể. Bát Tự Kiếm Quyết, và nhất là Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, sự biến hoá đã trở nên phong phú, đa chiều hơn. Dám cá, nếu đang đối mặt với nàng chẳng phải Đồ Tam Nương mà là một tên chân nhân hậu kỳ nào khác thì một trăm quá chín mươi chín đã bị nàng hạ sát cả rồi. 

Đáng tiếc... Thực tế lại hoàn toàn trái ngược. 

Lăng Thanh Trúc có đạo hạnh thâm sâu, pháp lực cao cường là thật, nhưng Đồ Tam Nương, bản lãnh của nàng cũng không phải giả. Với Tu La Hoá Cốt Thủ và Huyết Ảnh Tu La Công - hai đại kỳ công kinh khủng bậc nhất trong thiên hạ, nàng dư sức để đè ép mọi đối thủ. Lăng Thanh Trúc bất quá cũng chỉ là một trong số đó - những kẻ sẽ gục ngã dưới chân nàng mà thôi. 
Không. Nàng không cuồng vọng. Những lời nàng đã nói ban nãy hoàn toàn là thật, có cơ sở hẳn hoi. Kể cả hôm nay Lăng Thanh Trúc có mang theo tiên kiếm Trường Sinh thì nàng cũng sẽ áp chế được. 

Suốt hơn hai trăm năm qua, Đồ Tam Nương nàng há đâu chỉ biết trốn chạy, tìm kiếm thiên tài địa bảo chữa thương cho mình và nữ nhi. Nàng vẫn luôn ngày đêm tu tập đạo pháp đấy... 

Cái ngày này, Đồ Tam Nương nàng đã chờ đợi quá lâu rồi. Công cuộc báo thù, tru diệt lục đại tông môn, hôm nay sẽ bắt đầu từ Lăng Thanh Trúc...

...

"Keng! Keng!".

"Keng...!".

Đồ Tam Nương một bên ra sức chống đỡ kiếm ấn Trường Sinh, một bên âm thầm tích súc lực lượng. Cứ thế, trải qua một hồi quần chiến ác liệt, khi hai cánh tay đã bắt đầu có dấu hiệu đau nhức do trực tiếp ngạnh kháng cùng kiếm ấn, nàng đột nhiên mở to hai mắt, di chuyển ra phía sau Lăng Thanh Trúc rồi bất ngờ tung ra một đòn cực hiểm. 

Một chưởng kia, chứa đựng bên trong là cả trời lực lượng, lại còn kèm theo cả độc tố, thiết nghĩ nếu trúng phải, mười mươi Lăng Thanh Trúc sẽ lập tức ngã xuống ngay. 

May mắn, nàng tránh được. 

Phản ứng vô cùng mau lẹ, trước khi bị độc thủ của Đồ Tam Nương đánh trúng thì Lăng Thanh Trúc đã kịp xoay người rồi vung lên kiếm ấn đón đỡ. 

Nhưng... mọi thứ còn chưa kết thúc. 

Tại thời điểm Lăng Thanh Trúc xoay người đón đỡ thì sau lưng nàng bỗng hiện ra thêm một Đồ Tam Nương nữa. Tương tự người trước, Đồ Tam Nương này cũng tung ra một chưởng. Khác, có chăng là một chưởng này mang theo khí tức hủy diệt ghê gớm hơn, chứa đựng độc tố nhiều hơn. 

Với sự kết hợp cả Tu La Hoá Cốt Thủ và Huyết Ảnh Tu La Công, khẳng định một khi Lăng Thanh Trúc trúng phải chưởng này, thân thể lẫn nguyên thần nàng sẽ bị hủy ngay tức khắc.

Chương 205: Ma Đồng Hiện

Chết, đấy đã là kết cục của Lăng Thanh Trúc. Bởi lẽ hiện giờ nàng làm sao có thể xoay trở kịp. Trước mặt, sau lưng, cả hai đều có độc thủ của Đồ Tam Nương. Mà hai độc thủ này, một cái lại kinh khủng hơn một cái...

Lại nói, tốc độ ra đòn của Đồ Tam Nương há đâu lại chậm?

Từ nãy giờ nàng đã âm thầm tích súc lực lượng, lúc này đánh ra chính là những đòn chí tử. Cửa nào cho Lăng Thanh Trúc thoát ra được đây?

Vô vọng, đấy là những gì đang thấy. Chấm dứt, đấy là điều mà Đồ Tam Nương đang nghĩ. Chỉ có điều...

Trời mấy khi chiều lòng người. Tận mắt nhìn thấy chắc gì đã thật. Ít ra thì trong trường hợp này, thị giác của Đồ Tam Nương đã bị đánh lừa. "Lăng Thanh Trúc" vừa xoay lưng vung kiếm ấn Trường Sinh đón đỡ độc thủ kia, nó thực ra chỉ là ảo ảnh. Chân thân của Lăng Thanh Trúc hiện đã ở một nơi khác rồi. Ngay trên đỉnh đầu của Đồ Tam Nương.

"Nguy!".

Cõi lòng thầm hô lên một tiếng bất ổn, Đồ Tam Nương vội vàng ngưng công kích, mau chóng thoái lui. Tiếc rằng đã chậm. Trên đầu nàng, kiếm ấn Trường Sinh đã đâm xuống. 

"Xẹt!".

...

"Tách tách...".

"Tách tách...".

Một lần nữa, máu lại đổ. Từ trên vai trái của Đồ Tam Nương, những giọt máu đỏ tươi đang lặng lẽ chảy xuôi dòng...

Nét mặt âm trầm, nàng ngẩng đầu nhìn kẻ vừa làm cho mình bị thương tổn.

"Tử nhãn... Lăng Thanh Trúc, cặp mắt của ngươi lẽ nào chính là Tử Ngục Ma Đồng?".
Đồng tử màu tím, bên trong lại có sóng nước xao động liên hồi, căn cứ vào những đặc điểm ấy, Đồ Tam Nương gần như đã có thể khẳng định thứ mình đang thấy đây chính là Tử Ngục Ma Đồng - cặp linh nhãn với đầy những truyền thuyết chết chóc xung quanh nó. 

Đợi hồi lâu vẫn chưa thấy Lăng Thanh Trúc hồi âm, Đồ Tam Nương nói tiếp: "Quả nhiên chính là Tử Ngục Ma Đồng".

"Vừa rồi ta còn đang ngạc nhiên là làm sao mình lại không nhận ra huyễn thuật của ngươi, hoá ra hết thảy đều nhờ vào đôi mắt này".

"Ha ha... Quả là kỳ lạ. Trong truyết thuyết, Tử Ngục Ma Đồng xưa nay chỉ xuất hiện trên người những kẻ thuộc giới tà đạo, không phải đại ma đầu thì cũng là bậc ma nữ độc bá một phương, vậy mà Lăng Thanh Trúc ngươi, ngươi lại sở hữu cặp mắt tà ác này...".

Trước những lời cảm thán nọ, Lăng Thanh Trúc thủy chung vẫn bảo trì trấn định, chẳng chút lung lay. Nàng đáp trả: "Thiện ác do người, linh nhãn hay tà nhãn lại nói lên được điều gì?".

"Ồ, vậy sao...".

Đồ Tam Nương không tán đồng, cũng chẳng phản đối, chỉ bảo: "Vậy thì Lăng Thanh Trúc, hãy cho ta thấy nhãn thuật của ngươi đã luyện tới cảnh giới nào. Ta thực là đang rất muốn kiến thức xem Tử Ngục Ma Đồng có bao nhiêu lợi hại".

"Như ngươi muốn".
Bí mật đôi mắt của mình đã bị đối phương nhìn ra nên Lăng Thanh Trúc đã chẳng còn lợi thế bất ngờ nữa, đành công khai thi triển nhãn thuật. Thừa hiểu bổn sự của đối phương, nàng tập trung hết mức, tận lực đề thăng huyễn thuật lên mức cao nhất có thể. 

Sắc tím càng ngày càng đậm, sóng nước xao động mỗi lúc một nhiều, cùng với sự thay đổi của Tử Ngục Ma Đồng, bầu không khí xung quanh Lăng Thanh Trúc cũng nhanh chóng trở nên âm u, lạnh lẽo... 

Ánh dương quang thoáng chốc lụi tàn, ngày bỗng hoá đêm... Giữa không gian tăm tối ấy, vô số tiếng ma kêu quỷ gào chợt nối nhau vang lên... Tiếp đấy, hàng ngàn thân ảnh xuất hiện. Chúng nhe nanh múa vuốt, bay lượn quanh người Đồ Tam Nương, chực chờ xâu xé. Tràng cảnh kinh khủng vô cùng. 

Nhưng, còn chưa hết. Sau những oan hồn lệ quỷ hình hài dữ tợn, một biển lửa cũng mau chóng hiện ra dưới chân Đồ Tam Nương. Đồng thời, trên đầu nàng, kiếm ấn Trường Sinh cũng tùy thời đâm xuống. 

Điểm đáng nói ở đây là kiếm ấn này, nó không phải chỉ có một. 

Mười? Hai mươi? Không. Vô số.

Trên bầu trời tối đen như mực, thanh quang hiện ra chẳng biết bao nhiêu mà kể, đâu đâu cũng có. Mỗi một đạo thanh quang là một kiếm ấn của Trường Sinh, cái nào cái nấy đều mang theo hung uy khiếp người, dư sức để tru diệt một tên chân nhân hậu kỳ bình thường. 

Mặc dù Đồ Tam Nương không phải một chân nhân hậu kỳ bình thường, nhưng chắc chắn dưới vô số kiếm ấn nọ, thể xác lẫn nguyên thần nàng đều sẽ bị tiêu diệt ngay tức khắc. 

Chạy ư?

Đồ Tam Nương nàng có thể chạy được đi đâu khi mà xung quanh là ngàn vạn oan hồn lệ quỷ, bên dưới là biển lửa ngút trời thiêu đốt?

Trái - phải, trên - dưới, trước - sau, mọi phương vị hết thảy đều đã bị phong toả. Thời khắc này, thậm chí kể cả có sử dụng Huyết Biến thì khả năng trốn thoát của Đồ Tam Nương, tin tưởng cũng chỉ là con số không tròn trịa. 

Làm sao... Bằng cách nào mà Đồ Tam Nương bảo toàn tính mạng được đây? Phản sát... chính là như vầy sao? Đây chính là cái giá mà nàng phải trả vì đã dám xem nhẹ Lăng Thanh Trúc?

Nếu đúng là vậy thì... tiếc nuối thay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau