TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Đao Phong Kiếm Ảnh

"Quỷ diện nhân, khẩu khí của ngươi cũng lớn quá nhỉ?".

Trước sự uy hiếp của Đồ Tam Nương, Lăng Thanh Trúc chả có vẻ gì là sợ hãi. Nàng gọi ra một thanh trường kiếm màu đen từ giới chỉ, chỉa thẳng về phía đối phương: "Hừ, muốn giết người đoạt bảo? Còn phải xem ngươi có bản lãnh đó hay không!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng thì trường kiếm trên tay Lăng Thanh Trúc cũng liền vung lên. Trong tích tắc, một đạo kiếm quang khổng lồ lập tức giáng xuống đỉnh đầu Đồ Tam Nương.

Tốc độ cực nhanh!

Có điều, còn chưa đủ.

Hoàn toàn không có ý định né tránh, bằng tốc độ còn nhanh hơn một bậc, Đồ Tam Nương xuất động loan đao, nghiêng mình hướng thương khung chém lên.

"Oành... h... h...!".

Đao phong, kiếm ảnh, đôi bên loáng cái đã qua vào nhau, tạo nên một tiếng nổ đinh tai. Mặc dù chỉ là màn chào hỏi, thế nhưng uy lực, nó tuyệt không phải thứ mà một tên tu sĩ dưới chân nhân trung kỳ có thể điềm nhiên trụ vững được. Còn bằng một tên tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ như Lăng Tiểu Ngư... Nói gì chính diện, mỗi dư lực trùng kích thôi cũng đã đủ khiến hắn phải vội vàng bày ra phòng hộ rồi.

"Tiểu Ngư Nhi, lui xuống!".

...

Khi mà bên kia, Lăng Tiểu Ngư đã theo lời sư phụ mình cấp tốc thoái lui thì ở bên này, Đồ Tam Nương mới nhận xét: "Lăng đạo hữu, coi bộ tình cảm sư đồ các ngươi cũng không tệ".

"Bớt nói nhảm".

Lăng Thanh Trúc khiêu khích: "Quỷ diện nhân, có bao nhiêu bản lãnh cứ xuất ra hết đi. Ta tiếp".



"Ồ... Ha ha ha...!".Đồ Tam Nương cảm thấy bản thân vừa nghe được một điều rất buồn cười, và thực tế thì nàng đã cười. Trong thâm tâm, nàng chưa bao giờ cho rằng Lăng Thanh Trúc có khả năng tiếp nổi mình cả.

"Lăng đạo hữu, ngươi có phải đã quá tự tin rồi không?".

"Hừ... Quá hay không cứ đánh khắc biết... Quỷ diện nhân, một vị phong chủ Thiên Kiếm Môn chẳng phải người mà ngươi muốn đánh liền đánh muốn giết liền giết đâu".

"Thật không?" - Đồ Tam Nương nhếch môi khinh thị - "Vậy thì cho ta xem bổn sự của ngươi đi!".

Lời vừa dứt, Đồ Tam Nương đã liền phát động tấn công. Loan đao loé ánh tinh quang, nàng lao thẳng về phía Lăng Thanh Trúc, cùng đối phương quần chiến.

"Keng! Keng!".

"Keng!".

...
"Keng! Keng!".

...

Tốc độ như chớp, Lăng Thanh Trúc lẫn Đồ Tam Nương, cả hai ai nấy đều liên tiếp tung ra những đòn hiểm hốc nhằm triệt hạ đối phương. Nhưng với đạo hạnh thâm sâu cùng kinh nghiệm già dặn của mỗi người, bọn họ muốn mau chóng kết thúc căn bản là không thể nào. Kiếm có chém, đao có trảm, dẫu ác liệt thì cũng bất quá hữu kinh vô hiểm mà thôi.

Nhận ra điều đó, rằng khó có thể dựa vào đao pháp đả bại được Lăng Thanh Trúc, trải qua một hồi quần chiến, Đồ Tam Nương rốt cuộc chủ động tách ra. Nàng đem loan đao thu vào giới chỉ, khen ngợi: "Lăng đạo hữu, kiếm thuật quả nhiên tinh diệu. Rất không tồi".

"Quỷ diện nhân, đao pháp của ngươi thì lại quá tệ đấy".

Nghe Lăng Thanh Trúc đáp trả bằng những lời chê bai, những tưởng Đồ Tam Nương sẽ khó chịu thì không, nàng vậy mà gật đầu đồng thuận.

"Lăng đạo hữu nói không sai, đao pháp của ta đúng là chẳng cao siêu gì lắm. Có điều... Lăng đạo hữu, sở trường của ta chưa bao giờ là đao pháp cả".

Thông tin nọ, Lăng Thanh Trúc chả chút ngạc nhiên. Qua lời của Cơ Thành Tử - sư huynh mình, từ lâu nàng đã biết. Theo như sư huynh nàng thuật lại thì nữ nhân đeo mặt nạ này, đối phương rất có khả năng tu tập Tu La Hoá Cốt Thủ - một loại kỳ công âm tàn độc địa. Ngày đó ở Ô Long Cốc, Phổ Hạnh thần tăng của Lam Yên Tự chính là bị trúng phải loại kỳ công kia mà một cánh tay mới bị phế đi.

Tu La Hoá Cốt Thủ ngoài nhu trong cương, chú trọng vào việc bộc phát kình lực, thủ pháp dựa vào chưởng là trọng tâm, vận chuyển tinh giản nhưng liên miên bất tuyệt. Bên trong kình lực ẩn chứa cương kình, bên ngoài lại biểu hiện là nhu kình. Một khi bị Tu La Hoá Cốt Thủ đánh trúng thì xương cốt sẽ bị gãy đoạn, mục nát, thậm chí nếu kình lực đủ mạnh còn có thể làm tạng phủ kẻ địch tan nát, không cách nào cứu chữa được... Thú thực thì chỉ mới nghe qua thôi Lăng Thanh Trúc đã cảm thấy e ngại lắm rồi. Một loại kỳ công đáng sợ như thế, nào có dễ dàng gì đối phó được?

Nhưng, e ngại thì e ngại, Lăng Thanh Trúc nàng còn chưa tới nỗi không dám đánh.

"Hừm... Kể cả có thật sự là Tu La Hoá Cốt Thủ đi nữa thì sao chứ? Ta không tin Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp cùng Bát Tự Kiếm Quyết kết hợp lại thua kém tà công của ngươi".

Chiến ý có tăng không giảm, Lăng Thanh Trúc nín thở ngưng thần, tập trung thôi động linh lực, chuẩn bị xuất ra thực lực chân chính của mình.

Nơi đối diện, Đồ Tam Nương - đối thủ của nàng - cũng nối gót âm thầm vận công...

Bây giờ cuộc chiến mới chính thức được bắt đầu...

Chương 197: Sát Tâm

...

"Lăng Thanh Trúc, ta hỏi lại lần nữa! Trường Sinh Thụ ngươi giao hay là không giao?!".

"Quỷ diện nhân! Có bản lãnh thì tới mà lấy!".

Chẳng còn hoà hoãn, nhẹ nhàng như trước nữa, bầu không khí lúc này đã trở nên vô cùng căng thẳng. Hệt như uy áp đang mạnh mẽ toả ra từ trên người của Lăng Thanh Trúc, của Đồ Tam Nương.

Một trận tử chiến e rằng khó tránh.

Vẻ hiểm độc in hằn trong đáy mắt, Đồ Tam Nương cất giọng lạnh lùng: "Tốt! Lăng Thanh Trúc, thiên đường có lối ngươi không đi - địa ngục không cửa ngươi lại cứ thích xông vào, đã vậy, đừng trách ta ra tay độc ác!".

"Quỷ diện nhân, muốn đánh thì đánh, Lăng Thanh Trúc ta há lại sợ ngươi!".

"Một câu Quỷ diện nhân, hai câu Quỷ diện nhân... Lăng Thanh Trúc, ta đã bảo đừng có gọi ta là Quỷ diện nhân!".

"Soạt!".

Thân ảnh mới thấy đã tiêu thất, đến khi lần nữa hiện ra thì Đồ Tam Nương đã ở ngay bên hông Lăng Thanh Trúc.

Một chưởng được tung ra.

"Mơ tưởng!".

Vốn đã cảnh giác đề phòng, Lăng Thanh Trúc ngay lập tức nghiêng mình né tránh. Trường kiếm ngân lên, nàng quay lại phản kích.

Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp: Bạt Vũ!

...



Chưởng của Đồ Tam Nương Lăng Thanh Trúc dễ dàng né được thì kiếm của Lăng Thanh Trúc, Đồ Tam Nương cũng chả hao tốn bao nhiêu công sức đã liền có thể tránh đi.

Nơi lòng bàn tay phải của mình, Đồ Tam Nương mau chóng tích tụ linh lực. Cùng với tiếng hét to, chưởng thứ hai được nàng đánh ra. Tu La Hoá Cốt Thủ: Tam Thi Độc Thực!

...

Không giống cái danh tự "Tam Thi", thứ vừa từ trong tay Đồ Tam Nương xuất động, nó chẳng hề mang hình dạng thi cốt nào cả. Hư ảnh đánh ra, nó chỉ đơn giản là một bàn tay màu xanh lục với kích cỡ lớn hơn đầu người một chút.

Tất nhiên đã không có sự nhầm lẫn nào ở đây hết. "Tam Thi", hai chữ này vốn đâu phải để nói về hình dạng chiêu thức; cái nó đề cập là cường độ lực lượng.

Trong Tu La Hoá Cốt Thủ, chưởng đánh ra có mạnh có yếu, được chia làm chín cấp độ. Cấp thứ nhất gọi là Nhất Thi, cấp thứ hai gọi là Nhị Thi, cấp thứ ba thì là Tam Thi, cứ thế tính tới. Cửu Thi, đấy chính là mức cuối cùng, lực lượng khủng bố nhất. Theo ghi chép, một chưởng này thậm chí có thể đem tu sĩ chân nhân hậu kỳ đỉnh phong hoá thành tàn tro trong nháy mắt.

Uy kinh thiên địa, khiếp cả quỷ thần.

Hiện tại, Đồ Tam Nương đích xác còn lâu mới đạt đến cảnh giới cao siêu đó, nhưng nói thế không có nghĩa nàng chẳng hề đáng sợ. Hoàn toàn trái lại, sức mạnh của nàng thừa đủ khiến cho những tu sĩ đứng đầu thiên hạ ngày nay phải e dè kiêng kị. Lăng Thanh Trúc cũng không ngoại lệ.

Đừng thấy từ nãy giờ Lăng Thanh Trúc nàng tỏ ra hung hăng mà lầm, thực chất, trong lòng mình, nàng đã và vẫn đang nhất mực tập trung phòng bị, luôn chú ý giữ khoảng cách, tận lực tránh đi độc thủ của Đồ Tam Nương.

Linh lực, Lăng Thanh Trúc nàng không khó để hoá giải, nhưng còn độc tố ẩn giấu bên trong thì... đấy lại là chuyện khác.

Lập trường định sẵn, đối mặt với Tam Thi Độc Thực của Đồ Tam Nương, Lăng Thanh Trúc lựa chọn từ xa ứng phó. Hắc kiếm lại lần nữa vung lên, nàng xoay người chém ra liên tiếp sáu đường.Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp: Cuồng Phong Bạo Vũ!

...

Không ngoài dự tính, với trận cuồng phong bạo vũ mình vừa đánh ra, Lăng Thanh Trúc đã dễ dàng chặn đứng, hay đúng hơn là thổi bay độc thủ của Đồ Tam Nương, qua đó tạm giành thắng lợi. Tuy nhiên, cũng chính tại thời điểm họ Lăng tung chiêu thì phía bên kia, Đồ Tam Nương đã nhân cơ hội mà giở trò. Từ trong tay nàng, ba thanh ngân châm tẩm đầy kịch độc đã được phóng ra. Có điều đích đến, nó lại không phải Lăng Thanh Trúc. Thay vì Lăng Thanh Trúc thì mục tiêu mà Đồ Tam Nương hướng tới là... Lăng Tiểu Ngư!

Một hành động quá đỗi bất ngờ và có phần khó hiểu. Lăng Thanh Trúc, nàng không lường được.

"Tiểu Ngư Nhi!".

Thất thanh hô hoán, Lăng Thanh Trúc vừa hoá giải xong Tam Thi Độc Thực liền sử dụng cùng lúc cả "Tốc" kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết và Thần Hành Bách Biến trong Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp để đề thăng tốc độ lên mức tối đa hòng ứng cứu.

Còn may, nhờ phản ứng mau lẹ, cuối cùng thì Lăng Thanh Trúc nàng cũng ngăn được ba thanh ngân châm tẩm đầy kịch độc kia, thành công đem đồ nhi cứu thoát.

Cứu xong, một giây cũng chẳng dám chần chừ, nàng vội vàng đem Lăng Tiểu Ngư đẩy ra xa, đồng thời ném ra một chiếc chuông lớn đem hắn chụp lại.

...

"Quỷ diện nhân, đồ tiểu nhân hèn hạ!".

Đó là câu mắng người của Lăng Thanh Trúc. Có thể thấy, nàng đang rất tức giận trước hành vi vừa rồi của Đồ Tam Nương.

Mà, đâu chỉ tức giận, trừ bỏ giận dữ thì Lăng Thanh Trúc nàng còn nghi hoặc nữa.

Nữ nhân đeo mặt nạ kia muốn giết đồ nhi của nàng? Để làm gì kia chứ?

Lẽ nào cho rằng làm vậy sẽ khiến Lăng Thanh Trúc nàng phân tâm? Hoặc là nói đối phương tính tung hoả mù, dương đông kích tây?

Nếu đúng là vậy thì tại sao từ nãy giờ đối phương lại không tiếp tục mà đứng yên chờ đợi?

Lăng Thanh Trúc, nàng thật tình không hiểu được.

Chương 198: Không Thể Vãn Hồi

...

"Mẫu thân, người...".

Bên ngoài cuộc chiến, một thanh âm khe khẽ vừa mới cất lên. Là của Âm Tiểu Linh. Mấy lời nọ, nàng không dùng để nói với mẫu thân mình, nó đơn giản chỉ là bởi do ngỡ ngàng, vỡ lẽ.

Khác với Lăng Thanh Trúc vẫn đang hoài nghi, chưa hiểu đầu đuôi, Âm Tiểu Linh đã tỏ tường nguyên cớ. Nàng biết tại sao mới vừa rồi mẫu thân mình lại hành động như vậy, muốn giết Lăng Tiểu Ngư.

Tung hoả mù? Dương đông kích tây?

Đều không phải. Mẫu thân nàng, bà đã cố tâm giết người. Và ý định, nó hẳn đã phát sinh từ sớm, ngay tại thời điểm còn ở khách điếm Nhược Lai.

Nhớ khi ấy, sau khi biết được Lăng Tiểu Ngư chẳng những là người của Thiên Kiếm Môn mà còn là đệ tử của Lăng Thanh Trúc thì nét mặt của mẫu thân nàng đã trở nên rất đỗi âm trầm. Lo bà sẽ thương tổn hắn, Âm Tiểu Linh nàng đã vội ra sức can ngăn, xin xỏ. May mắn, bà đồng ý buông tha.

Nhưng... Âm Tiểu Linh nàng đã tin lầm rồi. Mẫu thân nàng, bà vẫn muốn trừ khử Lăng Tiểu Ngư!

Đối với bà, Thiên Kiếm Môn chính là kẻ thù! Đệ tử của một vị phong chủ Thiên Kiếm, thân phận quá đủ để bà phải lưu tâm giết hại rồi!

"Mẫu thân, có phải người sợ con sẽ cùng hắn phát sinh tình cảm gì đó nên mới quyết đem hắn diệt trừ?".

...

Câu hỏi của Âm Tiểu Linh, nếu nói nghi vấn chi bằng bảo suy đoán sẽ chính xác hơn.

Và trên thực tế thì... Âm Tiểu Linh nàng đã đoán đúng. Đồ Tam Nương đích thị vì không muốn để nữ nhi dây dưa với đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Môn nên mới ra tay ám toán.

Giữa đôi bên là huyết hải thâm cừu kia mà, làm sao có thể để chuyện ngoài ý muốn xảy ra được? Kể cả khi khả năng có rất nhỏ bé đi nữa.

Thay vì lo lắng phòng bị thì triệt để giải quyết luôn chẳng phải sẽ tốt hơn ư?



Chủ đích là vậy, muốn bóp nát từ trong trứng nước. Tiếc rằng thực tại nó lại khác xa lý thuyết. Mặc dù đã hành động rất nhanh nhưng Đồ Tam Nương vẫn chưa thể đạt được ý muốn, thành công loại bỏ Lăng Tiểu Ngư. Hệ quả là bây giờ, nàng phải hứng chịu những lời mắng chửi của Lăng Thanh Trúc.
Không vui, cũng chẳng giận hờn, bất kể Lăng Thanh Trúc có nói khó nghe cỡ nào thì Đồ Tam Nương vẫn hững hờ cho qua, xem như gió thổi. Nàng nhẹ nhếch môi, cười mà rằng:

"Lăng Thanh Trúc, trước nay ta chỉ biết ngươi là kẻ có đạo hạnh thâm sâu, pháp lực cao cường, thật không nghĩ công phu mắng người của ngươi cũng lợi hại như vậy".

Sau cái lắc đầu, Đồ Tam Nương nói tiếp: "Thật ra ngươi không cần phải tức giận tới như thế. Tiểu tử kia suy cho cùng cũng chỉ là một tên đồ đệ, nào phải thân nhân, quyến thuộc của ngươi".

"À... Hay Lăng Thanh Trúc ngươi là hạng nữ nhân đó, đồ đệ khống trong truyền thuyết?".

"Chậc chậc... Nếu đúng như vậy thì Lăng đạo hữu quả là một người rất thú vị a...".

...

"Hừ...".

Châm chọc mặc người châm chọc, Lăng Thanh Trúc chả có vẻ gì là bị tác động cả. Giận còn chưa tan, nàng chỉa mũi kiếm về phía Đồ Tam Nương:

"Quỷ diện nhân, ta với ngươi vốn không thù không oán, vậy mà ngươi hết lần này tới lần khác giở trò ám toán. Nợ mới nợ cũ, hôm nay Lăng Thanh Trúc ta sẽ tính luôn một lần".

"Thế sao?".
Chẳng có bao nhiêu e ngại, Đồ Tam Nương khiêu khích: "Vậy thì Lăng Thanh Trúc, ta đây mỏi mắt chờ trông. Một vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn sẽ có bổn sự tới đâu, ta cũng muốn biết lắm".

"Như ngươi mong muốn!".

Sau câu nói, khi thanh âm còn chưa kịp lắng thì Lăng Thanh Trúc đã bắt đầu hành động. Trường kiếm linh quang đại phóng, nàng lộn người trên không trung, chém ra một đường.

Ngay tức khắc, một đạo kiếm ảnh phô thiên cái địa xuất hiện trên bầu trời, nhắm thẳng đỉnh đầu Đồ Tam Nương mà đến.

Trước khí thế kinh nhân của đạo kiếm ảnh to lớn kia, bên dưới, Đồ Tam Nương nào dám khinh thị. Thần sắc nghiêm túc, nàng khẩn trương vận hành pháp quyết. Hai tay chụm lại, rồi cùng đưa lên đỉnh đầu, nàng xuất chưởng.

Tu La Hoá Cốt Thủ: Lục Thi Độc Thực!

"Oành... oành...!".

"Ầm... m... m...!!".

...

Độc thủ, kiếm quang, cả hai chẳng chút nhân nhượng đâm thẳng vào nhau, tạo ra những tiếng nổ vang trời. Không gian, nó thậm chí cũng theo đó mà rung động.

Không khó để thấy là lần này, Đồ Tam Nương, nàng rõ ràng đã tăng thêm rất nhiều lực đạo. Ban nãy, chưởng đánh ra chỉ dừng ở cấp độ Tam Thi, nhưng vừa rồi, cấp độ đã lên đến Lục Thi, tăng thêm gấp bội.

Khỏi phải nghĩ, với sự đề thăng này, một chưởng kia khủng bố tới mức nào có thể hình dung. Dám cá là khi đối diện với nó, dù một tu sĩ chân nhân cảnh trung kỳ cũng phải cả kinh thất sắc.

Ghê gớm? Rất ghê gớm. Nhưng... còn chưa đủ.

Cái uy của Lục Thi Độc Thực, nó dư sức hù doạ chân nhân trung kỳ, điều đó không giả, nhưng nên nhớ, Lăng Thanh Trúc chẳng phải chân nhân trung kỳ. Nàng là một vị chân nhân hậu kỳ. Lục Thi Độc Thực, nó vẫn chua là gì trong mắt nàng cả.

Ngăn được một kiếm của nàng thì sao? Nàng vẫn còn có kiếm thứ hai, kiếm thứ ba, kiếm thứ tư, thứ năm, thứ sáu,...!

"Quỷ diện nhân! Hôm nay ta bắt ngươi phải trả giá!".

Chương 199: Hủy Thánh Chú, Giết Đồ Tam Nương

...

"Lăng Thanh Trúc, có bao nhiêu bản lãnh cứ xuất ra hết đi! Ta tiếp!".

"Ngông cuồng!".

Tiếng chưa dứt kiếm đã vung lên, Lăng Thanh Trúc một lần nữa lao vào chém giết.

Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, Bát Tự Kiếm Quyết, cả hai đều được nàng sử dụng, kết hợp một cách tài tình. Với quyết tâm thanh toán nợ nần, nàng cứ thế tấn công dồn dập, thực đã gây ra không ít khó khăn cho đối thủ.

Trước sự dồn ép quyết liệt ấy, Đồ Tam Nương đương nhiên chẳng thể lơi là. Hoàn toàn trái lại, nàng hết sức tập trung ứng phó.

Cao thủ so chiêu, một sát na sơ hở cũng đủ phải ngàn thu hôm hận, thân là kẻ từng trải, Đồ Tam Nương hiểu rất rõ ràng.

Nhưng hiểu là một chuyện, làm được hay không thì đấy lại là chuyện khác. Đồ Tam Nương quả đúng đã hết sức cẩn trọng, tuy nhiên, dưới những đường kiếm quá đỗi tinh diệu của Lăng Thanh Trúc, sơ hở cuối cùng cũng vẫn xuất hiện.

Chớp lấy thời cơ, nhân lúc Đồ Tam Nương đang bận quay lưng chống đỡ hàng tá đạo kiếm quang mình vừa đánh ra, vốn đã lặng lẽ di chuyển ra phía sau đối phương, Lăng Thanh Trúc đâm nghiêng một đường kiếm hiểm hóc.

"Nguy!".

Cảm nhận được nguy cơ đến từ phía sau, trong lòng Đồ Tam Nương thầm hô một tiếng. Vô cùng mau lẹ, nàng vội vàng ngả người về bên trái hòng tránh thoát.

Chỉ là... Đường kiếm của Lăng Thanh Trúc quá hiểm, Đồ Tam Nương nàng không thể hoàn toàn tránh đi được. Điều duy nhất nàng làm được là tận lực hạn chế thương tổn gây ra, thay vì một nhát kiếm xuyên tâm thì bây giờ chỉ phải chịu một vết cắt phạm chút thịt da.

...

"Tách tách...".

"Tách tách...".

Chủ động thoái lui, Đồ Tam Nương cúi nhìn vết thương nơi hông, nét mặt càng thêm âm trầm.

Máu của nàng, nó đã chảy...



...

"Lăng Thanh Trúc, ngươi quả nhiên cũng có chút bổn sự".Nhận lời khen ngợi, ở đầu bên kia, Lăng Thanh Trúc cũng "ngợi khen" trở lại: "Tài tránh né của ngươi cũng không tệ đâu".

Thần sắc loáng cái đã lạnh lùng như cũ, nàng nói tiếp: "Quỷ diện nhân, ta nói rồi. Hôm nay ta bắt ngươi phải trả giá!".

Như để chứng minh lời nói của mình, Lăng Thanh Trúc vừa dứt câu thì liền xuất thủ. Tuy nhiên, thay vì vung kiếm tung chiêu, nàng lại ném ra một mớ phù lục.

Có tất thảy tám cái, mỗi cái được ném về một hướng khác nhau. Đông - tây - nam - bắc, trên - dưới - trước - sau, mọi phương vị đều bị linh phù phong toả. Còn người bị phong toả, lẽ dĩ nhiên là Đồ Tam Nương.

....

"Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú".

Dựa vào lịch duyệt của bản thân, Đồ Tam Nương không khó để nhận ra mình đang phải đối mặt với thứ gì. Chân mày nhíu lại, nàng nhìn Lăng Thanh Trúc, nói: "Lăng Thanh Trúc, thật không ngờ ngươi lại sở hữu thánh chú".

"Thế nào? Đã biết sợ?".

"Sợ? Ha ha ha... Lăng Thang Trúc, ngươi quá xem thường ta rồi".

Khí thế chợt bừng lên mạnh mẽ, Đồ Tam Nương tỏ ra kiêu ngạo: "Ngươi có thánh chú thì thế nào? Ngươi cho rằng dựa vào mấy tờ giấy mỏng đó liền đủ khuất phục được ta?!".

"Hừ, chết tới nơi vẫn còn ngoan cố!".
Sát tâm đã lộ, Lăng Thanh Trúc há lại do dự? Hai tay liên tục khua động, nàng đánh ra đúng tám đạo pháp quyết. Chừng đến đạo pháp quyết cuối cùng, nàng hô lớn: "Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú, khởi!".

Ngay tức khắc, chữ "khởi" vừa ra thì xung quanh Đồ Tam Nương, tám tấm linh phù bỗng rực sáng kim quang. Theo đó, hàng vạn ký tự tối nghĩa nối nhau hiện ra, phiêu phù giữa không trung, tất cả tạo thành một bức tường, hay đúng hơn là một chiếc hộp đem Đồ Tam Nương vây khốn.

"Quỷ diện nhân, ta xem ngươi làm sao ra khỏi lồng giam thiên địa này!".

...

Những tưởng thân bị bủa vây, Đồ Tam Nương sẽ ít nhiều khẩn trương thì không, vẻ mặt nàng, nó càng lúc càng tươi tắn. Thế rồi, nàng chợt nhếch môi mỉm cười.

"Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú, thật không ngờ ta lại có duyên với nó như vậy".

"Lăng Thanh Trúc, nếu là mười năm trước, ta có lẽ còn phần nào sợ hãi thánh chú này của ngươi, nhưng hiện tại...".

Đồ Tam Nương lắc đầu, ý khinh thị: "Đừng nói tám, dẫu có là mười sáu tấm phù, đối với ta cũng chỉ là trò trẻ con mà thôi".

...

"Hừm...".

Phía bên này, Lăng Thanh Trúc tuy ngoài mặt vẫn biểu hiện không tin nhưng trong thâm tâm, thực chất nàng đã bắt đầu hoài nghi.

Thái độ của nữ nhân đeo mặt nạ kia quá mức bình tĩnh rồi, hoàn toàn chẳng giống cố tình giả trang che giấu.

"Lẽ nào ả ta thực có cách thoát khỏi Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú?".

...

Càng quan sát Đồ Tam Nương, trong dạ Lăng Thanh Trúc lại càng cảm thấy bất an. Sau cùng, nàng đưa ra quyết định mà bản thân cho là thoả đáng nhất lúc này: Hủy đi Thiên Địa Tù Lung.

Thả Đồ Tam Nương? Không. Nàng muốn đem Đồ Tam Nương chôn cùng với trận pháp. Hoặc ít ra, nếu không giết được thì cũng phải khiến đối phương gánh chịu tổn thương trầm trọng.

Chủ đích đã có, Lăng Thanh Trúc lập tức triển khai hành động. Song chỉ hợp lại, nàng tập trung thần niệm, hướng một trong tám tấm linh phù đánh ra một đạo pháp quyết, miệng hô:

"Toái!".

Chương 200: Huyết Biến

Chữ "Toái" vừa ra khỏi miệng Lăng Thanh Trúc thì tấm linh phù được pháp quyết đánh lên liền phát sinh biến đổi. Kim tự bên trên bỗng đột ngột sáng hơn gấp bội, rồi mau chóng khuếch trương. Kế đấy, bảy tấm phù lục còn lại cũng lần lượt tuôn trào kim tự...

Tả thì chậm nhưng diễn biến lại cực kỳ chóng vánh, chỉ sau vài giây ngắn ngủi thì toàn bộ phù chú đều đã hoá thành muôn vạn ký tự, tất cả cùng xoay quanh Đồ Tam Nương, từ từ nghiền ép.

"Quỷ diện nhân! Ta xem ngươi làm sao chống đỡ!".

Sát ý nồng đậm, với mong muốn kết thúc tính mạng của Đồ Tam Nương, Lăng Thanh Trúc xuất thêm đại thần thông. Chỉ thấy nàng đặt một tay xuống đất, miệng niệm những câu từ tối nghĩa, tiếp đó, từ bên dưới lòng đất, một trận rung động xảy ra. Khá là dữ dội.

Nhưng, còn chưa hết. Cái uy của đạo thuật, nó nằm ở phía sau.

Trận động đất vừa qua thì ngay lập tức, từ trong bụi mù, bốn con rồng liền hiện thân.

Tất nhiên, bốn con rồng này không phải chân long, bọn chúng chẳng qua chỉ là do đất đá hợp thành dưới uy năng của đạo thuật mà thôi.

Nhưng nói thế không có nghĩa chúng yếu đuối. Hoàn toàn trái lại, chúng rất mạnh. Mỗi một con trong số chúng đều đủ sức tiêu diệt một tên chân nhân cảnh sơ kỳ chứ chả đùa.

...

"Quỷ diện nhân, ta không tin dưới Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú và Địa Long Hành mà ngươi vẫn bình an vô sự".

Dạ nghĩ tay nâng, Lăng Thanh Trúc đem bàn tay xoè rộng, hướng thẳng lên trời. Theo động tác của nàng, bốn con địa long cũng bay vút lên cao. Sau đấy, trong tiếng gào thét đinh tai, chúng đồng loạt lao xuống trận pháp đang sắp nổ tung bên dưới.



Thiên Địa Tù Lung, Địa Long Hành, tất cả cùng toái!"Oành... oành.. h... h...!!".

"... Ầm... m...!!".

...

So với những lần trước thì tiếng nổ lần này lớn hơn rất nhiều, thanh âm đương nhiên cũng vang xa hơn hẳn, không biết bao nhiêu dặm.

Một đòn vừa rồi, chẳng ngoa khi nói đã khiến cho Lăng Thanh Trúc bị tổn thất rất đỗi nặng nề. Địa Long Hành thì thôi không tính, nó cũng chỉ là đạo thuật; nhưng còn Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú, đấy lại là một câu chuyện khác...

Tám tấm phù lục kia, chúng há đâu là phàm vật. Chúng là bảo vật, độ trân quý thậm chí còn chả thua gì Thập đại bảo kiếm do Lý Bất Tri lưu lại cho Thiên Kiếm Môn. Bình thường, Lăng Thanh Trúc vẫn luôn cất giữ, nhiều phen tranh đấu cũng đều không nỡ dùng. Hôm nay sử dụng, thoáng chốc đã phải tự mình hủy đi... Lẽ nào còn chưa đủ hao tốn?

Một sự phí phạm, nhưng cần thiết. Dẫu sao thì Đồ Tam Nương cũng quá ghê gớm, nếu không bỏ ra đại giới, muốn đả bại nàng mà nói... thực là quá khó.
Hiện tại, Lăng Thanh Trúc chẳng hề cảm thấy bản thân lãng phí một chút nào. Nàng chỉ ước mình có điều kiện để "lãng phí" nhiều hơn nữa cơ.

Tại sao ư?

Hãy nhìn bãi chiến liền biết. Trong đống đất đá ngổn ngang đó, làm gì có thi thể Đồ Tam Nương. Một cái xác ư? Người sống còn chả thấy đây này. Đọng lại, duy nhất cũng chỉ có một ít máu tươi vương vãi.

Đồ Tam Nương rõ ràng đã bị thương, Lăng Thanh Trúc cho là như vậy. Nhưng theo nàng nghĩ, vết thương kia cũng không quá nghiêm trọng, thậm chí kể cả khi vẫn chưa xác định được vị trí ẩn nấp hiện giờ của Đồ Tam Nương đi nữa.

Nhất thiết phải? Chỉ cần nhìn vào Âm Tiểu Linh thôi thì Lăng Thanh Trúc cũng đã có thừa cơ sở để đưa ra nhận định rồi.

Nếu Đồ Tam Nương thật đã bị trọng thương thì Âm Tiểu Linh chắc chắn sẽ có biểu hiện gì đó. Nhưng hãy xem, từ nãy giờ nàng vẫn đứng yên, chả làm ra chút động tĩnh gì.

"Không lẽ Quỷ diện nhân cũng chẳng nói ngoa, Thiên Địa Tù Lung Đại Minh Thánh Chú đối với nàng chỉ là trò trẻ con?".

"Làm sao có khả năng. Đó là thánh chú kia mà... Ả đã bị vây khốn, theo lý sẽ phải trực tiếp hứng chịu bạo liệt từ Thiên Địa Tù Lung và Địa Long Hành...".

Lăng Thanh Trúc, nàng không muốn tin đó là sự thật, rằng Đồ Tam Nương chỉ bị chút tổn thương da thịt, chẳng hề đáng ngại.

Có điều... Lăng Thanh Trúc nàng không nguyện thì thế nào chứ? Nàng đâu có khả năng cải được ý trời. Sự thật cuối cùng vẫn là sự thật. Đồ Tam Nương - đối thủ của nàng - vẫn sống, còn là sống rất tốt. Hơn cả những gì mà Lăng Thanh Trúc có thể hình dung.

Trái với điều Lăng Thanh Trúc đang nghĩ, rằng Đồ Tam Nương đã sử dụng ẩn nặc thuật cao minh nào đó để che giấu khí tức rồi sẽ bất ngờ ra tay ám toán mình, trên thực tế, Đồ Tam Nương không hề làm như vậy. Thay vì đột ngột xuất hiện sau lưng hay bên hông, đỉnh đầu Lăng Thanh Trúc, vị trí mà Đồ Tam Nương xuất hiện lại nằm ở ngay trên đống đổ nát kia.

Trên đất, những giọt máu vương vãi mà họ Lăng lầm tưởng là từ vết thương đối thủ chảy xuống bỗng bất ngờ phát sinh biến hoá. Khá chậm rãi, chúng dần tụ lại với nhau, mỗi lúc một nhiều, cuối cùng thì biến thành một con người bằng xương bằng thịt, hoàn toàn nguyên vẹn...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau