TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Oan Gia Chạm Mặt

Chứng kiến mẫu thân mơ màng tưởng nhớ, Âm Tiểu Linh dứt khoát nhắm nghiền hai mắt, ngửa mặt lên trời, tay vỗ trán mà than: "Mẫu thân ta hết thuốc chữa rồi".

Khuyên không được, can gián chẳng xong, hết cách, Âm Tiểu Linh chỉ đành bỏ mặc.

Hướng cửa phòng bước ra, nàng nhắn lại: "Con ra ngoài một lát, mẫu thân tắm xong thì nhớ an ổn ở trong này đợi con".

"Tiểu Linh, con đi đâu đấy?".

"Dạo".

"Vậy nhớ ghé tiệm y phục mua cho ta vài bộ quần áo luôn nhé".

...

Lát sau.

Thời điểm Âm Tiểu Linh quay lại thì Đồ Tam Nương cũng đã tắm gội xong. Chỉ có điều là...

Môi bặm chặt, Âm Tiểu Linh hết hít vào rồi lại thở ra, đưa mắt nhìn kẻ đang loã lồ ngồi vắt chéo chân trên giường mà nhâm nhi ly trà, bực bội lên tiếng: "Mẫu thân! Người đang làm cái trò gì đấy?!".

Đồ Tam Nương nuốt xong ngụm trà rồi mới ngẩng lên, nghi hoặc chớp chớp: "Ta? Ta có làm trò gì đâu?".

"Người đừng có giả đò!".

Âm Tiểu Linh nói rõ hơn: "Tại sao người lại vẫn trần truồng như thế? Đã tắm xong rồi kia mà".

"À, con nói cái này à".

Đồ Tam Nương cúi xem thân thể, rất vô ý vô tứ mà cong tay búng nhẹ một cái lên nhũ hoa hồng hồng của mình, thản nhiên đáp: "Lúc nãy ta tắm xong, vốn tính thay y phục, nhưng sau đó ta nghĩ lại thì quyết định thôi. Mấy bộ đồ của ta đã cũ hết cả rồi, đợi con đem quần áo mới về thay luôn một thể".

"Đợi con? Mẫu thân không thể cứ mặc tạm một bộ, hoặc phủ tạm một miếng vải lên che bớt thân thể mình ư?".

"Để làm gì? Chẳng phải lại mất công cởi xuống?".

Lần này thì Âm Tiểu Linh triệt để câm nín. Nàng chưa thấy ai như vị mẫu thân này của mình, ngay đến việc thay y phục mà cũng tính toán chi li tới như vầy. Đúng là lười quá thể.

Không mảy may để ý đến thái độ của nữ nhi, Đồ Tam Nương đem ly trà trên tay bỏ xuống, rồi đứng dậy.

Vừa tiếp cận nữ nhi, nàng liền bắt lấy chiếc giới chỉ, tự tiện tìm kiếm.

"Tiểu Linh, y phục con mua cho ta đâu? Để ta xem nào...".

"À, đây rồi".

Từ không gian giới chỉ của Âm Tiểu Linh, Đồ Tam Nương rất nhanh đã lôi ra ba bộ quần áo: một cái màu xanh, một cái màu đỏ, một cái màu hồng.

Ngắm nhìn chúng, Đồ Tam Nương cau mày, chưa mấy vừa ý: "Tiểu Linh, con đây là mua y phục cho ta hay là mua cho con vậy? Màu sắc loè loẹt thế này...".

Chẳng cho là đúng, Âm Tiểu Linh phản bác: "Cái gì mà loè loẹt? Con thấy mấy bộ này rất hợp với mẫu thân. Người mặc lên khẳng định sẽ càng trở nên xinh đẹp".

"Xinh đẹp?".

Đồ Tam Nương "xuy" nhẹ một tiếng: "Ta vốn dĩ đã rất xinh đẹp rồi".

...

"Haizz... Tiểu Linh, hay là con mang mấy bộ quần áo này đổi lại đi. Con lấy mấy bộ màu đen hoặc màu tím ấy".

"Đen đen tím tím... Mẫu thân lúc nào cũng đen đen tím tím".

"Thì tại ta thích mà".

Đồ Tam Nương nắm tay nữ nhi, nài nỉ: "Tiểu Linh, chúng ta cần tôn trọng sở thích của nhau a. Con mau giúp ta đi đổi đi".

"Tiểu Linh ngoan, giúp mẫu thân đi đổi nào".

...

"Hứ, không đi".

Mặc cho mẫu thân có ra sức nài nỉ cỡ nào, Âm Tiểu Linh vẫn trước sau như một, nhất quyết không đồng ý. Rõ ràng, nàng đây là cố tình muốn ép mẫu thân mình phải sửa đổi.

Có điều, Đồ Tam Nương há đâu lại là hạng nữ nhân dễ bị người khác xỏ mũi dắt đi?



Sau một hồi điệu thấp mà vẫn chả được cốc khô gì, nàng rốt cuộc buông tay. Nhưng thay vì từ bỏ, thay vì nghe theo sự an bài của nữ nhi thì nàng đã đưa ra một quyết định hoàn toàn trái ngược.

Lấy chân gạt mớ y phục qua một bên, nàng hướng cửa phòng bước ra. Xem ý định thì hình như muốn tự mình đi mua sắm y phục.

Đứng phía sau, Âm Tiểu Linh dõi mắt nhìn theo, vừa trông thấy mẫu thân mình đưa tay định mở cửa thì lập tức lao tới giữ lại.

"Mẫu thân, ngươi lại muốn làm trò gì đấy?!".

"Ta ra ngoài mua y phục".

"Ra ngoài?".
Chỉ vào cơ thể trần trụi của mẫu thân, Âm Tiểu Linh nói tiếp: "Với bộ dạng này à?".

Thần sắc vẫn điềm nhiên như cũ, Đồ Tam Nương gật đầu: "Ừ".

...

Lần thứ hai, Âm Tiểu Linh lại cạn lời. Nàng không biết phải nói gì nữa. Bất đắc dĩ, nàng đành phải tự mình mang mớ y phục vừa mới mua về đem đi đổi, bất kể trong lòng có bực bội tới đâu đi nữa.

Đừng đi? Để mặc mẫu thân nàng ư?

Âm Tiểu Linh nàng thực chẳng dám. Người khác sao chưa biết chứ riêng vị mẫu thân tính tình dở dở ương ương này của nàng, nói không chừng sẽ thật sự trần như nhộng mà bước ra đường mất.

...

...

Thêm một lúc nữa trôi qua.

Lần thứ năm trong ngày, cửa phòng Âm Tiểu Linh được mở.

Vẫn trần truồng như cũ, Đồ Tam Nương bước ra chào đón nữ nhi mới đổi xong y phục trở về. Với nụ cười trìu mến trên môi, nàng hỏi: "Tiểu Linh, con đổi xong rồi hả?".

Âm Tiểu Linh không đáp, chỉ "hừ" khẽ rồi lấy từ giới chỉ ra ba bộ đồ (một đen hai tím), đem ném qua.

Chụp lấy, Đồ Tam Nương ngắm nhìn y phục, rất vừa ý: "Hì... Phải như vầy chứ".

Đã có quần áo mới, Đồ Tam Nương chẳng chần chừ thêm nữa, nhanh chóng đem chúng xỏ vào.

Chính lúc này, tiếng của Âm Tiểu Linh truyền tới: "Mẫu thân!".

Nghe hô gọi, Đồ Tam Nương xoay người lại, nghi hoặc: "Tiểu Linh, lại chuyện gì?".

"Mẫu thân cứ thế mà mặc?".

Đồ Tam Nương hết ngó xuống rồi lại nhìn lên, thần tình càng mờ mịt hơn trước: "Không mặc thì chả nhẽ ta phải ở truồng?".

...

Nếu ai đó hỏi cảm giác của Âm Tiểu Linh hiện giờ là gì thì đáp án chỉ có một: nghẹn khuất. Cực kỳ nghẹn khuất.

Mặt hồng đến tận mang tai, nàng ném thêm mấy thứ nữa về phía mẫu thân mình.

Nhanh tay đem chúng bắt lấy, Đồ Tam Nương xem kỹ thì nhận ra là sáu cái nội y. Cuối cùng đã hiểu rõ vấn đề, nàng vỗ tay lên trán: "À... Thì ra là thiếu mấy cái này".

...

...

Nội y đã mặc, trường y đã khoác, từ bộ dạng loã lồ trần trụi, lúc này Đồ Tam Nương đã trở lại với dáng vẻ đoan trang thùy mị.

Trong bộ tử y kín đáo, nàng ngồi soi gương, tự mình chải chuốt. Xong xuôi đâu đấy nàng mới tiến đến chiếc bàn đặt giữa phòng, nơi nữ nhi đang ngồi chống cằm suy tư. "Tiểu nha đầu, đang nghĩ gì đấy?".

Âm Tiểu Linh hờ hững: "Không nghĩ gì hết".

"Xuy... Còn giấu...".

"Giấu? Con có gì mà phải giấu?".

Đi kèm nụ cười ẩn ý, Đồ Tam Nương nói ra: "Tiểu nha đầu, thật là không có sao? Vậy chứ tên tiểu tử vấn đỉnh trung kỳ kia, giữa các ngươi lại là chuyện gì?".

Như mèo bị giẫm phải đuôi, Âm Tiểu Linh bật người dậy.

"Mẫu thân, sao... sao người biết?!".

Đáy mắt thoáng qua một tia khác lạ nhưng rồi rất nhanh đã trở lại bình thường, Đồ Tam Nương nửa đùa nửa thật: "Có gì đâu. Lúc nãy khi con đi ra ngoài mua y phục, ta thấy ở trong phòng buồn chán quá nên đã len lén theo sau, vô tình bắt gặp con và tên tiểu tử kia dắt tay nhau đi dạo...".

Vốn chẳng ngốc, Âm Tiểu Linh đem thông tin sàng lọc, loáng cái đã hiểu ngay vấn đề. Nàng giậm chân xuống sàn nhà, bực tức: "Mẫu thân, người dùng thần thức theo dõi con!".

"Tiểu nha đầu, đừng nóng. Ta cũng đâu phải cố ý".

Đồ Tam Nương thanh minh: "Lúc nãy ta thật sự cảm thấy buồn chán nên mới dùng thần thức đảo quanh cái trấn này một vòng, ai biết lại vô tình bắt gặp con với hắn dắt tay nhau đi dạo chứ".

"Bọn con không có dắt tay!".

"Ờ, không có thì thôi. Chắc ta nhìn lầm...".

...

"Chỉ đùa một chút thôi mà. Tiểu nha đầu này sao lại tức giận như vậy chứ?".

Trong lòng có điều suy đoán, Đồ Tam Nương đứng nhìn nữ nhi hiện đã bỏ sang chỗ ô cửa, chậm rãi tiến qua.

Đặt tay lên vai nữ nhi, nàng nói: "Tiểu Linh, đừng tức giận".

Chưa thấy hồi âm, Đồ Tam Nương đành nhượng bộ: "Được rồi, là ta sai. Ta xin lỗi con".

"Thôi nào, chúng ta là mẹ con kia mà. Đừng có giận lâu như vậy chứ".

...

Trước thái độ "ăn năn hối lỗi" của mẫu thân, Âm Tiểu Linh cũng dần bình tâm trở lại. Nàng thở mạnh một hơi, xoay lưng nhìn kẻ đứng phía sau, khoanh tay nói: "Không cần giả đò. Nhất định đang muốn tra hỏi chứ gì?".

"Hì hì... Làm gì có".

Câu trước thì phủ nhận như vậy, thế nhưng câu sau, Đồ Tam Nương đã liền dò xét: "Hmm... Tiểu Linh, tiểu tử kia... hắn là ai vậy? Làm sao con quen với hắn?".

"Hứ... Biết ngay là người sẽ hỏi mà".

"Tiểu Linh, ta không phải nhiều chuyện đâu. Ta chỉ vì lo cho con nên mới hỏi thôi. Con biết đấy, nhân thế đa đoan - lòng người hiểm ác. Nam nhân trong thiên hạ chẳng có mấy người tốt, rủi yêu nhầm kẻ xấu thì sẽ chuốc lấy nhiều khổ lụy lắm".

Vừa nghe đến chữ "yêu", chẳng hiểu sao sắc mặt của Âm Tiểu Linh lại hồng lên thấy rõ. Nàng vội quay đầu sang hướng khác, miệng không quên phản bác: "Cái gì mà yêu? Mẫu thân đừng có ăn nói lung tung. Con sao có thể vừa ý tên ngốc đó được chứ".

Thật là không thể sao?

Đồ Tam Nương hoài nghi lắm. Cũng phận nữ nhi, tuổi đã tính bằng thế kỷ, nàng há chẳng nhìn ra điểm bất thường?

Hãy xem. Thiếu nữ đứng trước mặt nàng đây, phản ứng có phải đã thái quá rồi không?

"Chậc chậc... Tiểu nha đầu này lẽ nào thực đã phải lòng người ta...".

Chân mày nhíu lại, Đồ Tam Nương âm thầm suy tính.

"Hừm... Tên tiểu tử kia, tướng mạo cũng chả có gì nổi bật, tu vi cũng rất bình thường. Tiểu nha đầu nhà mình sao lại vừa mắt hắn được nhỉ?".

"Trong giáo có biết bao nhiêu bậc anh tài tư chất xếp hàng thiên kiêu theo đuổi vẫn nhất mực chối từ, nay mới cách biệt mấy hôm mà đã để ý tới nam nhân bên ngoài... Rốt cuộc thì tiểu tử này có điểm gì hấp dẫn?".

"Hừm... Coi bộ ta phải đích thân đi gặp hắn để thăm dò một chút. Nếu đúng là nam nhân tốt thì không sao, nhưng nếu là kẻ chẳng ra gì... Hừ hừ... Vậy thì cũng đừng trách vì đâu mà biển xanh lại mặn, gừng già lại cay...".

...

Thu xếp tâm tư, Đồ Tam Nương nặn ra một nét mặt tươi cười, bước sát nữ nhi.

"Tiểu Linh à, ta vừa rồi cũng chỉ...".

Đang nói, Đồ Tam Nương bỗng ngưng. Thay vì hỏi nàng chợt nhớ tới điều gì thì chi bằng hỏi nàng đã nhìn thấy thứ gì sẽ chính xác hơn.

Mới rồi, trong lúc ngó ra ngoài cửa sổ, Đồ Tam Nương nàng đã vô tình trông thấy một thân ảnh. Rất quen thuộc.

Kẻ kia... không ai khác, đích thị là người từng bị nàng ám toán và cũng từng ám toán nàng: Phong chủ Trúc Kiếm Phong - Lăng Thanh Trúc.!

Chương 192: Thiên Ý Trêu Ngươi

"Nữ nhân này sao lại ở đây?".

"Mẫu thân, người nói ai?".

"Suỵt...".

Lấy tay ra hiệu, Đồ Tam Nương cẩn thận thi triển đạo thuật. Làm xong nàng mới chỉ xuống Lăng Thanh Trúc đang thong thả bước đi trên đường, nói: "Là nữ nhân kia".

Âm Tiểu Linh nhìn kỹ, thử đoán: "Mẫu thân, là tu sĩ?".

"Không chỉ là tu sĩ". - Đồ Tam Nương gật đầu - "Tu vi của nàng ta đã là chân nhân hậu kỳ rồi".

"Chân nhân hậu kỳ? Cao như vậy?".

Âm Tiểu Linh hỏi tiếp: "Mẫu thân, người nhận thức nữ nhân kia?".

"Đâu chỉ nhận thức. Dạo gần đây ta và nàng đã hai lần giao thủ qua rồi a".

Âm Tiểu Linh thoáng ngẫm liền nhớ ra: "Mẫu thân, ý người là nữ nhân kia... Nàng ta chính là phong chủ Trúc Kiếm Phong Lăng Thanh Trúc - kẻ từng bị mẫu thân ám toán ở Ô Long Cốc?".

"Cũng đồng thời là kẻ đã ra tay ám toán ta lúc ở Thanh Khâu Sơn".

Tiếp lời nữ nhi xong, Đồ Tam Nương đưa tay vân vê chiếc cằm, nghi ngờ càng đậm: "Xem hướng di chuyển thì hình như Lăng Thanh Trúc kia đang tiến về khách điếm Nhược Lai này. Lẽ nào nàng đã lần theo dấu vết của ta?".

"Chắc không thể nào đâu. Thuật truy tung của nàng ta sao có khả năng ghê gớm tới như vậy được...".

Trong khi Đồ Tam Nương đang vì sự xuất hiện của Lăng Thanh Trúc mà nghi hoặc thì bên cạnh nàng, Âm Tiểu Linh cũng đang âm thầm tự vấn. Giống như mẫu thân, nàng cũng đang thắc mắc về nguyên nhân Lăng Thanh Trúc hướng thẳng tới khách điếm Nhược Lai này. Khác, có chăng nằm ở chiều hướng suy diễn.

Chả hiểu tại sao, trong lòng mình, Âm Tiểu Linh lại bỗng liên tưởng đến Lăng Tiểu Ngư. Nàng lo hắn cùng với Lăng Thanh Trúc kia có liên hệ gì đó.



"Mấy ngày qua ta cũng không có hỏi về xuất thân của hắn, chỉ biết hắn là tu sĩ danh môn, thuộc người chính đạo...".

"Lăng Thanh Trúc kia vốn là đại tu sĩ, chẳng lý gì lại tùy tiện dạo chơi qua cái chốn thế tục phàm nhân này cả... Lẽ nào nàng và tên đầu gỗ Lăng Tiểu Ngư kia thật có quan hệ? Thậm chí nói hắn là đệ tử của nàng ta?".
Âm Tiểu Linh rất không hi vọng điều đó biến thành sự thật.

Ngẫm mà xem, nhiều năm trước, chính Thiên Kiếm Môn đã hiệu triệu chính giáo thiên hạ, cấu kết với hai đại tà tông nữa là Âm Phong Cốc và Bái Nguyệt Giáo, tất cả cùng hợp lực tiêu diệt Huyết Linh Tông nàng, sát hại phụ thân nàng... Đối với nàng, bọn họ chính là cừu nhân. Sâu đậm nhất thì không ai khác ngoài Thiên Kiếm Môn, ngoài Cơ Thành Tử - kẻ đã vu oán giá hoạ cho Huyết Linh Tông về cái chết của Bá Khí Chân Nhân Dương Tổ Hiền - màn khởi đầu cho một cuộc thảm sát đẫm máu...

Trong trận chiến ác liệt đó, Huyết Linh Tông vì quá đỗi bất ngờ, lại bị kẻ gian bán đứng nên đã chẳng kịp triển khai bất cứ phòng hộ nào, chỉ có thể trực diện đối đầu. Nhưng với sự tương quan quá lớn về lực lượng, sau cùng, dẫu kiên cường chống trả thì Huyết Linh Tông vẫn bị tiêu diệt. Còn phụ thân nàng - Âm Thiên Chiếu - tông chủ Huyết Linh Tông - cũng táng thân dưới Cang kiếm của Cơ Thành Tử.

Riêng phần mẫu thân Đồ Tam Nương của nàng... Tuy có may mắn hơn phụ thân, đã chạy thoát được, thế nhưng...

Theo lời mẫu thân nàng kể lại thì hôm đó, dưới một kiếm kinh thiên kia của Cơ Thành Tử, dù đã được phụ thân che chắn nhưng nguyên thần của bà vẫn bị tổn hại nghiêm trọng, cơ thể cũng là như vậy, huyết nhục đầm đìa...

Một nữ nhân bụng mang dạ chửa, mình đầy thương tích lại còn bị bao người truy sát, tình cảnh gian nan cỡ nào có thể nghĩ. Ngàn cân treo sợi tóc chưa chắc đủ để hình dung.

Trong quá khứ, hai mẹ con nàng đã phải nếm chịu biết bao nhiêu khổ sở? Trong quá khứ, hai mẹ con nàng đã có biết bao lần suýt phải táng thân giữa chốn rừng hoang cốc vắng? Và đã bao nhiêu lần, vì bảo vệ nàng, vì muốn thu thập thiên tài địa bảo cứu chữa cho nàng mà mẫu thân phải bất chấp hiểm nguy lao vào quần nhau với đám yêu ma quỷ quái chốn thâm sơn cùng cốc?

Nhiều. Nhiều lắm. Nó nhiếu tới mức tâm trí một đứa trẻ không cách nào có thể ghi nhớ hết được.

Là ai?

Là ai đã đẩy mẹ con nàng rơi vào hoàn cảnh gian nan ấy?

Chính là lục đại tông môn. Để lại "dấu ấn" sâu đậm nhất thì chẳng ai khác ngoài Cơ Thành Tử, ngoài Thiên Kiếm Môn. Chính Thiên Kiếm Môn đã khơi mào cho tất cả. Tru diệt, truy sát, năm đó nhân mã Thiên Kiếm tham gia thực không hề ít.Mặc dù hiếm khi nghe mẫu thân đề cập nhưng Âm Tiểu Linh biết, Thiên Kiếm luôn là cái gai trong mắt, cây kim trong lòng của bà. Riêng Âm Tiểu Linh nàng, nàng đương nhiên cũng rất căm hận môn phái này.

Thử hỏi, với mối huyết hải thâm cừu kia, Âm Tiểu Linh nàng sao có thể chấp nhận được việc Lăng Tiểu Ngư là môn nhân Thiên Kiếm, là đệ tử của Lăng Thanh Trúc - một trong năm kẻ đứng đầu Thiên Kiếm?

"Chắc sẽ không đâu. Một tên đầu gỗ như hắn sao có khả năng là đệ tử của Lăng Thanh Trúc kia được...".

Trong thâm tâm, Âm Tiểu Linh đã hi vọng như thế, chí ít thì Lăng Tiểu Ngư và Lăng Thanh Trúc sẽ chẳng có quan hệ gì. Tiếc rằng thực tế, nó lại đâu như nàng mong đợi. Bất kể có không muốn thế nào đi nữa thì sự thật vẫn cứ là sự thật.

Dưới đường, Lăng Thanh Trúc đã vừa rẽ bước tiến vào khách điếm Nhược Lai.

...

"Ồ, là khách quan".

Đứng bên bàn tính, lão chưởng quầy vừa trông thấy thân ảnh Lăng Thanh Trúc tiến vào thì liền nở nụ cười tươi chào hỏi. Coi bộ hắn rất có ấn tượng với nàng.

Âu cũng đúng. Lăng Thanh Trúc là người lạ kia mà. Lại nói, khắp cả cái trấn Bắc Hà này, bàn về dung mạo, nữ nhân nào có ai so được với Lăng Thanh Trúc? Lão chưởng quầy kia nhớ rõ thực rất đỗi bình thường.

Chỉ là... nhớ hay quên thì đấy cũng là chuyện của hắn, chả ảnh hưởng gì tới Lăng Thanh Trúc cả. Nàng tùy tiện gật đầu đáp lại, đáp xong thì lập tức bước lên lầu. Từ đầu đến cuối đều không hề hé môi thốt ra một tiếng nào. Rất chi lạnh nhạt.

Nhưng, cũng chẳng duy trì được quá lâu. Sự hờ hững nọ, nó rất nhanh liền được thay đi bởi một gương mặt khác. Tươi tắn hơn khá nhiều.

...

"Không biết Tiểu Ngư Nhi đang làm gì nhỉ?".

Mang theo nụ cười mừng vui sum họp, Lăng Thanh Trúc đưa tay gõ cửa.

"Cốc cốc".

Và... Chẳng phải chờ đợi quá lâu, vài giây bất quá thì cửa phòng đã được người mở ra. Bên trong, một khuôn mặt khác cũng đang hân hoan chào đón.

Chương 193: Sư Đồ Đoàn Tụ

...

"Sư phụ?".

"Sư phụ?" - Trông thấy đồ nhi vừa nhận ra mình bỗng liền thay đổi sắc mặt, Lăng Thanh Trúc khó tránh nghi ngờ - "Không phải ta thì ngươi nghĩ là ai?".

"Tiểu Ngư Nhi, chẳng lẽ ngươi đang đợi người nào?".

"K-Không có." Lăng Tiểu Ngư lập tức phủ nhận.

"Thật là không có? Nhưng bộ dạng của ngươi đáng nghi lắm".

"Sư phụ, chỉ là do đệ tử quá bất ngờ thôi".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư liền chuyển ý: "Sư phụ, người vào phòng đi".

...

Lát sau, bên trong căn phòng.

Lăng Thanh Trúc tự mình đưa tay kéo ghế ngồi xuống, ngồi xong thì hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, mấy ngày qua tiểu tử ngươi ở đây thế nào? Có xảy ra chuyện gì không?"

"Cũng không có gì đặc biệt ạ".

Lăng Tiểu Ngư quan tâm hỏi lại: "Sư phụ, còn người? Người đã lấy được tinh huyết Thiên Hồ chưa?".

Chép môi, Lăng Thanh Trúc tỏ ra bất mãn: "Hừ, tiểu tử ngươi chỉ nghĩ đến tinh huyết Thiên Hồ thôi à?".

Hiểu ra ý tứ, Lăng Tiểu Ngư vội đính chính: "Sư phụ, ý đệ tử không phải như vậy...".



"Không phải vậy thì là gì?".
Hờn trách còn chưa tan, Lăng Thanh Trúc bắt đầu kể khổ: "Tiểu Ngư Nhi à Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi có biết chuyến này tới Thanh Khâu ta đã phải chịu biết bao nhiêu hung hiểm không? Vì muốn lấy được tinh huyết Thiên Hồ về luyện chế đan dược giúp Yến cô cô ngươi kéo dài thọ mệnh mà tính mạng của ta thậm chí đã suýt bỏ lại đó luôn rồi a".

"Sư phụ, Thiên Hồ tộc gây khó dễ cho người sao?".

"Đâu chỉ là gây khó dễ. Bọn họ còn muốn giết người nữa kìa".

Đứng kế bên, Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì trong lòng càng vướng mắc. Hắn không hiểu. Trước lúc rời đi, sư phụ hắn chẳng phải đã nói mình từng cứu mạng nhị công chúa Thiên Hồ tộc, đối với Thiên Hồ tộc là một ân nhân ư? Tại sao bây giờ lại bảo suýt bị bọn họ giết chết?

"Sư phụ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?".

Dường như cũng đoán được tâm ý đồ nhi, Lăng Thanh Trúc nửa chân nửa giả mà thuật lại: "Haizz... Còn có thể là chuyện gì. Đen đủi quá thôi...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi còn nhớ chuyện ta bị trọng thương lần trước chứ?".

"Ý sư phụ là việc người bị ám toán ở Ô Long Cốc, lúc đi lấy Trường Sinh Thụ?".

"Ừ, chính là lần đó".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, nữ nhân đeo mặt nạ từng ám toán ta tại Ô Long Cốc, nàng ta đã xuất hiện ở Thanh Khâu Sơn".
"Thanh Khâu Sơn...".

Lăng Tiểu Ngư nhẩm lại, thử đoán: "Sư phụ, nữ nhân đeo mặt nạ kia có ý đồ với Thanh Khâu?".

"Đúng là có ý đồ." - Lăng Thanh Trúc gật đầu - "Tuy chưa rõ mục đích cụ thể là gì nhưng theo như những gì ta được biết thì ả đã sát hại một tộc nhân của Thiên Hồ tộc. Cũng chính vì hành động này của ả nên mới khiến ta suýt tí thì mất mạng".

Lăng Tiểu Nghi hơi khó hiểu: "Sư phụ, ra tay là nữ nhân đeo mặt nạ, cớ gì người lại bị liên lụy?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Tiểu Ngư Nhi à, chuyện trên đời không phải lúc nào cũng đơn giản như ngươi nghĩ đâu".

Theo sau tiếng thở nhẹ, nàng nói tiếp: "Tiểu tử ngươi cũng biết đấy, nhân - yêu xưa nay vốn đâu có hoà hợp gì. Thiên Hồ tuy tự coi mình cao quý hơn yêu, nhưng như thế đâu có nghĩa sẽ nhìn nhân loại thuận mắt hơn".

"Hoàn toàn trái lại, tộc nhân Thiên Hồ, bọn họ thậm chí còn rất khinh thị con người chúng ta. Trong mắt họ, con người chính là những kẻ xảo quyệt và dối trá nhất...".

"Lại nói, nữ nhân đeo mặt nạ kia sớm không tới muộn không tới, lại chọn đúng ngay thời điểm ta vừa tiến nhập Thanh Khâu chưa lâu liền ra tay sát hại tộc nhân Thiên Hồ. Ta là nhân loại, ả cũng là nhân loại, với quan niệm cố hữu về nhân loại của cái đám Thiên Hồ tộc tự nhận mình cao quý kia, bọn họ không hoài nghi ta mới lạ".

Lăng Tiểu Ngư nghe qua, trong lòng ít nhiều cũng hiểu được nguồn cơn cớ sự. Hắn hỏi, vẻ mặt rất đỗi quan tâm: "Sư phụ, vậy sau đó thế nào? Thiên Hồ tộc có gây thương tổn gì đến người không?".

"Có sao không".

Rất không biết xấu hổ, Lăng Thanh Trúc bịa chuyện: "Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi không biết đó chứ, cái đám Thiên Hồ tộc kia chẳng những bắt giam ta mà còn tra tấn, hành hạ ta nữa. Nhất là hồ vương Thiên Hồ Đại Mi kia".

"Ngươi biết không, nàng đã ném ta vào một nơi tối tăm mù mịt, từng giờ từng khắc đều ra sức giày vò ta, thật là khiến cho ta muốn sống không được muốn chết chẳng xong...".

Lăng Thanh Trúc càng nói thì gương mặt càng hằn lên nét đau đớn. Răng cắn lấy môi, mi che đôi mắt, dáng vẻ khổ sở, đáng thương vô cùng.

Biểu cảm kia, sự thương tâm ấy, Lăng Tiểu Ngư thấy được, còn là rất rõ. Nhưng... Trực giác lại đang mách bảo hắn có gì đó sai trái. Đặc biệt là khi hắn quan sát người ngồi trước mặt thêm một lần nữa.

Tóc vẫn đen, da vẫn trắng, đôi tay vẫn thon thả mịn màng,..., từ đầu tới chân, làm gì có chỗ nào có dấu hiệu từng bị tra tấn, hành hạ?

Sư phụ hắn, nàng rành rành vẫn hoàn hảo vẹn nguyên kia mà.

Chương 194: Rời Đi

"Sư phụ..." - Ngón trỏ gãi nhẹ lên má, Lăng Tiểu Ngư nói ra ngờ vực trong lòng - "Hình dạng của người bây giờ... hình như không có giống từng bị người ta tra tấn...".

Mi hé ra, Lăng Thanh Trúc ngẩng đầu nhìn lên. Khoé mắt rưng rưng chừng sắp khóc, nàng tỏ ra oan ức mà hơn trách: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi nói vậy là sao?!".

"Tiểu tử ngươi nghi ngờ ta?! Ngươi lại dám nghi ngờ ta?!".

"Lăng Thanh Trúc ta là vì ai mới phải mạo hiểm chạy tới Ô Long Cốc lấy Trường Sinh Thụ để rồi bị người ta ám toán? Lăng Thanh Trúc ta lại vì ai mà rời khỏi tông môn ra ngoài tìm kiếm thiên tài địa bảo, vì ai mà một mình tiến nhập Thanh Khâu - cái chốn ngoạ hổ tàng long ngập tràn hung hiểm kia?".

"Tiểu Ngư Nhi, hết thảy mọi thứ ta làm đều là vì ngươi, vì Yến cô cô của ngươi a!".

"Lăng Ngọc Yến không biết ơn ta cũng tốt, tiểu tử ngươi không cảm kích ta cũng được, Lăng Thanh Trúc ta đều sẽ chẳng để tâm. Thế nhưng mà... Tiểu Ngư Nhi, ngươi sao có thể hoài nghi ta - người đã hết lòng yêu thương, chăm sóc ngươi, đã không màng hiểm nguy giúp ngươi hoàn thành tâm nguyện?".

"Sư phụ, đệ tử...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang bối rối trước phản ứng thái quá của sư phụ mình, nhất thời chưa biết ăn nói ra sao thì ngồi bên dưới, tiếng của Lăng Thanh Trúc đã lại vang lên. Thanh âm vẫn là thương tâm, hờn trách như cũ.

"... Không có vết thương thì không bị tổn thương hay sao?".

"Tiểu tử ngươi thấy da thịt ta lành lặn liền cho rằng ta bịa chuyện. Nhưng ngươi có biết thể nội ta hiện đang thế nào không? Có biết nguyên thần ta hiện ra sao không?!".

"Ngươi cũng là tu sĩ mà. Ngươi phải biết trên đời có rất nhiều cách để tra tấn tâm linh, thần thức một tu sĩ chứ!".

...

Mới đầu Lăng Tiểu Ngư đích xác nghi ngờ, chẳng mấy tin tưởng; nhưng trải qua một hồi, sau khi nhìn thấy bộ dáng thương tâm của ân sư, nghe thấy những lời hờn trách của nàng thì nội tâm hắn đã dần dần thay đổi. Cuối cùng, lý trí vẫn gục ngã trước con tim. Lăng Tiểu Ngư, hắn đã lựa chọn tin tưởng.

Và, cũng chính vì đã lựa chọn tin tưởng mà giờ phút này hắn mới thấy áy náy. Chân tâm hối lỗi, hắn khụy gối quỳ xuống.

"Sư phụ, là đệ tử không tốt, đã hoài nghi người...".



Trên ghế, Lăng Thanh Trúc nhắm một mắt mở một mắt liếc xem, rồi nhếch môi thầm đắc ý.
"Thế mới phải chứ...".

"Tiểu Ngư Nhi à Tiểu Ngư Nhi, tiểu tử ngươi vẫn chỉ là một con cá nhỏ nằm trong lòng bàn tay của vi sư thôi. Tài diễn xuất của vi sư từ lâu đã đạt đến cảnh giới lô hoả thuần thanh, siêu phàm nhập thánh rồi. Tiểu tử ngươi làm sao so bì nổi...".

Dạ thì dương dương tự đắc như vậy, nhưng ở ngoài mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn bày ra bộ dáng thương tâm như cũ. Bực tức chuyển sang dỗi hờn, nàng nói: "Ngươi quỳ làm gì? Ai bắt ngươi quỳ?".

"Tiểu tử ngươi dám nghi ngờ lời nói của ta, rõ ràng trong mắt đã không còn kính trọng ta nữa. Đã thế ngươi còn quỳ làm gì?".

"Sư phụ..." - Đầu càng cúi thấp, Lăng Tiểu Ngư thực tâm tỏ bày - "Ở trong lòng mình, đệ tử kính người như phụ mẫu, tuyệt chẳng có chút nào dám khinh thị".

"Không có? Hừ... Ngươi nói ai tin? Rõ ràng mới rồi ngươi đã nghi ngờ ta, cho rằng ta bịa chuyện".

"Là đệ tử hồ đồ, cúi mong sư phụ trách phạt".

"Trách phạt? Hừ...".

Chưa thấy ân sư có dấu hiệu gì là hoà hoãn, Lăng Tiểu Ngư thoáng nghĩ, mở lời cam đoan: "Sư phụ, xin người đừng giận. Đệ tử hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ dám hoài nghi người nữa. Bất kể người bảo gì đệ tử đều sẽ nghe theo".

Hai mắt chợt loé ánh tinh quang, Lăng Thanh Trúc rốt cuộc cũng "bình tâm" trở lại. Nàng ra vẻ hờ hững, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, mấy lời ngươi vừa nói đều là thật? Không có lừa ta đấy chứ?".
"Sư phụ, lời đệ tử nói tất cả đều là thành tâm thành ý".

Đã có được sự xác nhận của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc lúc này mới tháo lớp ngụy trang. Xem như chưa có chuyện gì xảy ra, nàng thản nhiên bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đi lấy một bình trà nóng lên đây. Vi sư khát nước rồi".

...

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi trố mắt nhìn ta làm gì? Còn không mau đứng lên đi lấy trà cho ta".

...

Ân sư kêu khát, phận làm đệ tử, Lăng Tiểu Ngư sao có thể bỏ ở ngoài tai.Thực tế thì hắn đã ngoan ngoãn vâng lời mà đứng dậy đi xuống dưới lầu lấy trà. Mặc dù trong lòng cảm thấy có gì đó... không đúng lắm.

Thái độ của sư phụ hắn, nó có phải là chuyển biến hơi nhanh rồi không?

Một giây trước còn thương tâm hờn giận, vậy mà một giây sau đã...

Lăng Tiểu Ngư có cảm giác mình đã bị lừa. Nhưng... nghi thì nghi, lời đã hứa, hắn làm sao đem thu hồi được?

Năm tháng tương lai, coi bộ Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ có thêm rất nhiều việc để làm.

...

Chuyện mai sau, đối với Lăng Tiểu Ngư là tốt hay xấu, là ngọt hay đắng, biết rõ hoạ may có trời. Bản thân hắn ư? Vẫn mờ mịt lắm.

Nhưng thôi, tạm gác sự tương lai mà quay về với thực tại...

Lúc này, bên trong căn phòng đã vắng bóng người. Cả Lăng Tiểu Ngư lẫn Lăng Thanh Trúc, toàn bộ đều đã rời đi. Mà, không riêng gì họ, ở một căn phòng khác, hai mẹ con Đồ Tam Nương - Âm Tiểu Linh cũng đã rời đi.

Phương hướng... hệt như những người trước.

p/s: Trúc vs Nương, ai sẽ nằm xuống nào?

Chương 195: Khai Chiến

...

Có Lăng Tiểu Ngư đồng hành nên tốc độ của Lăng Thanh Trúc chẳng mau lẹ gì mấy, so với tiêu chuẩn chân nhân hậu kỳ của mình thì chậm hơn rất nhiều.

Dẫu vậy, có chậm hơn nữa thì cũng là tu sĩ phi hành, thường nhân làm sao đo lường cho được?

Khá chóng vánh, chỉ sau một buổi độn quang ngự kiếm, hai sư đồ Lăng Thanh Trúc đã ở cách trấn Bắc Hà rất xa. Ngoài mấy ngàn dặm.

Lướt trên một ngọn núi vô danh nào đó, chính lúc này, Lăng Thanh Trúc đột nhiên dừng lại.

Đáp xuống cô sơn, Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc: "Sư phụ, sao chúng ta lại dừng lại?".

"Ngươi đoán thử." Lăng Thanh Trúc không trả lời mà bảo.

Lăng Tiểu Ngư cau mày, thử đoán: "Sư phụ, người không phải lại muốn để đệ tử quần nhau với yêu ma quỷ quái nữa đấy chứ?".

"Khì...".

Trông bộ dạng lo lắng vì ám ảnh của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc phì cười: "Thế nào? Tiểu Ngư Nhi, ngươi khiếp đảm rồi à?".

"Cũng... không hẳn".

"Không hẳn gì chứ. Tiểu tử ngươi rõ ràng là đã bị đám yêu ma quỷ quái kia hù doạ".

Nét mặt loáng cái bỗng trở nên nghiêm túc, Lăng Thanh Trúc nói tiếp, giọng điệu khác xa vừa rồi: "Tiểu Ngư Nhi, vốn dĩ ta cũng tính cho ngươi rèn luyện thêm ít hôm rồi mới trở về Thiên Kiếm Môn, nhưng ta e ý định này phải tạm gác lại rồi".

"Sư phụ...".

Đưa tay ngăn lời đồ nhi, Lăng Thanh Trúc xoay đầu nhìn lại phía sau, cất tiếng: "Đạo hữu, đã theo chúng ta lâu như vậy rồi, thiết nghĩ cũng nên ra mặt đi chứ".

...

"Bộp bộp bộp...".

Theo sau tiếng vỗ tay, từ khoảng không vô định, hai thân ảnh cũng từ từ lộ rõ.

Là hai nữ nhân, một người cao lớn, người còn lại thì nhỏ hơn một chút, thấp hơn Lăng Thanh Trúc khoảng nửa cái đầu. Cả hai đều khoác trên mình một bộ áo choàng màu đen, đều đang đeo mặt nạ.

Lại nói, hai chiếc mặt nạ giống y như đúc kia, chúng thực chả đẹp đẽ gì cho cam. Rất ghê rợn là khác.

Ác quỷ, đấy là hình dạng được mô tả.

...



"Là ngươi?".

Nhìn hai thân ảnh vừa xuất hiện, cặp mắt Lăng Thanh Trúc liền híp lại. Bằng tất cả sự tôn trọng nhất, nàng âm thầm điều động linh lực, đề cao cảnh giác.

Đối lập với vẻ khẩn trương của nàng, Đồ Tam Nương lại tỏ ra khá thoải mái. Nàng cười đáp: "Lăng đạo hữu, linh giác thật nhạy nha".
Tay khoanh trước ngực, Đồ Tam Nương thắc mắc: "Ta vốn đã rất cẩn thận che giấu khí tức, chẳng hay Lăng đạo hữu làm cách nào mà phát hiện được vậy?".

Lăng Thanh Trúc cũng không giấu diếm, chỉ Âm Tiểu Linh mà rằng: "Kẻ để lộ không phải ngươi mà là nàng ta".

"À, ra vậy...".

Nghe qua, Đồ Tam Nương liền gật gù chấp nhận. Đối với đáp án kia, nàng thấy rất đỗi hài lòng. Bởi lẽ, người bị đối phương phát hiện là nữ nhi của nàng chứ chả phải Đồ Tam Nương nàng. Mà nữ nhi của nàng ư?

Tay vỗ nhẹ lên vai Âm Tiểu Linh, Đồ Tam Nương an ủi: "Tiểu nha đầu, thiên hạ bao la, kỳ nhân vô số. Mặc dù con giỏi che giấu hành tung, rất có thiên phú làm đạo tặc, nhưng đứng trước một vị cao nhân đạo hạnh thâm sâu như Lăng đạo hữu đây... thực sự vẫn có chút thiếu hụt. Đây cũng là chuyện bình thường, không cần hụt hẫng".

Hụt hẫng?

Âm Tiểu Linh quay sang nhìn mẫu thân, ánh mắt như muốn nói: "Mẫu thân, con có bảo mình thấy hụt hẫng à? Bớt tự biên tự diễn đi có được không?".

Ý tứ kia, thật chẳng khó để hiểu ra. Khổ nỗi là Đồ Tam Nương, nàng lại... Hiểu thì đúng đã hiểu, nhưng là theo một hướng khác cơ.

Lần thứ hai, nàng vỗ về nữ nhi: "Tiểu nha đầu, tuổi con còn nhỏ, năm tháng còn dài, chớ nên nản lòng thoái chí...".

...

An ủi nữ nhi xong, Đồ Tam Nương lại dời mắt về phía hai sư đồ Lăng Thanh Trúc.

"Lăng đạo hữu, chúng ta nói chuyện một chút chứ?".

"Nói chuyện?" - Lăng Thanh Trúc bĩu môi - "Giữa chúng ta thì có chuyện gì để nói?".

"Sao không?" - Đồ Tam Nương chẳng cho là đúng - "Lăng đạo hữu, biển người mênh mông, gặp gỡ tức đã có duyên. Huống chi ta với đạo hữu lại gặp nhau đâu chỉ một lần".

"Phải, chính xác thì chúng ta đã chạm mặt hai lần. Chỉ có điều là...".
Lăng Thanh Trúc dừng trong giây lát, rồi mới chốt: "... Mỗi lần chạm mặt, nếu không phải ngươi ám toán ta thì cũng là ta ám toán ngươi. Ngươi nói xem, đây là duyên ư? Ác duyên hay nghiệt duyên?".

"Ác duyên hay nghiệt duyên thì cũng là duyên".

Đồ Tam Nương mỉm cười, nói tiếp: "Lăng đạo hữu, cổ nhân có câu "oan gia nên giải không nên kết". Tại Ô Long Cốc đúng là ta đã từng làm chuyện không phải với đạo hữu, nhưng thời điểm ở Thanh Khâu Sơn, đạo hữu cũng đã nhân lúc ta bị đám người Thiên Hồ tộc vây khốn mà ra tay ám toán. Tính trước gộp sau, có thể nói chúng ta hiện đã hoà, chẳng ai nợ ai".

"Vậy sao?".

Lăng Thanh Trúc vẫn lãnh đạm như cũ: "Nếu đã chẳng ai nợ ai, vậy thì cớ gì ngươi lại âm thầm bám theo chúng ta? Hành vi của ngươi hình như không được quang minh chính đại lắm thì phải".

"Cái này...".

Đồ Tam Nương có phần xấu hổ: "Lăng đạo hữu, thật ngại quá. Ta đây xuất thân tà giáo, thành ra hành vi hơi mập mờ một chút... Đạo hữu xin đừng hiểu lầm, thật ra ta chẳng có ý định giết người đoạt bảo đâu".

...

"À à... Hoá ra là muốn giết người đoạt bảo... Quỷ diện nhân, Lăng Thanh Trúc ta sớm biết ngươi có ý đồ bất chính mà. Thế nào? Lại muốn cướp đi Trường Sinh Thụ của ta?".

Lần này thì Đồ Tam Nương không đáp ngay. Thay vì hồi âm Lăng Thanh Trúc thì nàng lại quay sang hỏi nhỏ nữ nhi của mình: "Tiểu nha đầu, làm sao nàng ta biết chúng ta định giết người đoạt bảo?".

Chưa nghe còn đỡ, vừa nghe xong, Âm Tiểu Linh thật muốn gõ cho mẫu thân mình một phát. Rõ ràng đã tự mình nói ra, bây giờ lại còn nghi hoặc...

...

"Tiểu nha đầu, sao con không nói gì hết vậy?".

"À... Ta biết rồi. Tiểu nha đầu con nhất định là sợ bị người ta nhìn ra thân phận".

Đinh ninh với nhận định ấy, Đồ Tam Nương rất biết điều mà buông tha, thôi không hỏi han gì nữa. Nàng chuyển đổi mục tiêu, nhắm tới Lăng Thanh Trúc.

"Hừm... Lăng đạo hữu, ngươi hiểu lầm ta rồi. Ta làm sao lại có ý định giết người đoạt bảo được chứ...".

Mấy lời nọ, Lăng Thanh Trúc tất nhiên chẳng hề tin tưởng. Dù vậy, nàng vẫn thuận theo mà chất vấn: "Không có ý định giết người đoạt bảo? Vậy nói xem, mục đích của ngươi là gì, Quỷ diện nhân?".

"Chẹp... Lăng đạo hữu, ngươi đừng có một câu Quỷ diện nhân hai câi Quỷ diện nhân có được không? Khó nghe lắm a".

Đồ Tam Nương bất mãn yêu cầu, tiếp đấy thì thở ra một hơi, "chân tâm" tỏ bày: "Haizz... Lăng đạo hữu, chẳng giấu gì ngươi, trước đây, trong một trận đại chiến, ta từng bị thương tổn rất nặng, về sau lại không được chữa trị đàng hoàng nên đã lưu lại di chứng, khiến cho thọ nguyên ngày một hao mòn...".

"Lăng đạo hữu, nói gần nói xa không qua nói thật, sở dĩ ta bám theo đạo hữu, mục đích cũng chỉ đơn giản là muốn xin đạo hữu đưa cho vài quả Trường Sinh để đem về luyện chế đan dược nhằm kéo dài thêm một ít thời gian. Mong đạo hữu thành toàn".

"Hừ, nói tới nói lui rốt cuộc vẫn là muốn Trường Sinh Thụ của ta".

Lăng Thanh Trúc nhếch môi cười nhạt: "Quỷ diện nhân, nếu ta không đưa thì thế nào?".

"Không đưa?".

Ánh mắt loáng cái đã trở nên sắc lạnh, Đồ Tam Nương cũng "tươi cười" mà đáp lại: "Lăng đạo hữu, nếu vậy thì ta đành phải làm chuyện bất nhân, giết người đoạt bảo rồi".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau