TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Tú Cầu Định Nhân Duyên (3)

"Ui da...!".

"Nhị tỷ, sao lại cốc đầu muội nữa?".

"Ai bảo học đòi".

Ngoài miệng thì trách như vậy nhưng rốt cuộc Thiên Hồ Nguyệt vẫn thuận tình mà khoác tay muội muội mình, cùng nhau tiến ra giữa đám đông.

Trước khi đi, Cổ Cổ hướng hai người đồng hành là Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Hai người các ngươi cũng ra nhảy với chúng ta đi".

Đối với lời đề nghị này, Lăng Tiểu Ngư đã lắc đầu từ chối. Nhưng nữ nhân bên cạnh hắn, nàng ta lại rất vui vẻ đồng ý. Thậm chí nàng còn chủ động nắm lấy cánh tay hắn rồi kéo đi, bất kể hắn có không nguyện đi nữa.

Ra tới quảng trường, trong bầu không khí rộn ràng náo nhiệt, giữa các cặp đôi trai gái khoác tay nhau cùng nhảy múa, Lăng Tiểu Ngư hơi thiếu tự nhiên, nói: "Tiểu Linh cô nương, ta thật là không biết nhảy đâu".

"Không biết? Thì sao?".

Âm Tiểu Linh chỉ qua hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ đang ở gần bên, tiếp lời: "Ngươi nhìn Cổ Cổ đi. Lúc nãy muội ấy cũng đâu có biết nhảy, nhưng giờ thì nhảy được rồi đấy thôi".

"Nhưng mà ta...".

"Nhưng nhị cái gì? Ngươi chỉ cần nhìn người khác nhảy rồi bắt chước làm theo thôi. Tốt xấu gì thì đầu gỗ ngươi cũng là một tên tu sĩ vấn đỉnh cơ mà".

"Được rồi, không nói nhiều nữa. Mau khoác tay ta".

Chủ động khoác tay nữ nhân, đối với Lăng Tiểu Ngư thì đấy là một cái gì đó khá khó khăn. Và thực tế thì hắn đã không làm. Nhưng không làm thì không làm, cuối cùng tay hắn vẫn phải vòng qua cánh tay của Âm Tiểu Linh.

Biết sao được. Âm Tiểu Linh muốn cơ mà.

Trong tư thế tay ôm lấy tay có phần thân mật nọ, Âm Tiểu Linh cau mày, giục: "Đầu gỗ, ngươi còn ngây ra đó à? Mau nhảy đi".

"Tiểu Linh cô nương...".

"Im. Ta bảo ngươi nhảy chứ không có bảo ngươi nói".

Âm Tiểu Linh tỏ ra khó chịu. Nàng dứt khoát chẳng đợi chờ chi nữa. Thay vì chờ đợi thì nàng đã chủ động dẫn bước cho Lăng Tiểu Ngư.

"Làm giống ta này. Không có khó đâu".

...

Từ chối chẳng xong, bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư đành miễn cưỡng chiều theo. Dưới sự dẫn dắt của Âm Tiểu Linh, hắn bắt đầu bước nhảy...

Mới đầu hắn nhảy rất tệ, thường xuyên lỡ nhịp. Nhưng dần dà, những bước nhảy của hắn đã trở nên thuần thục hơn, sự di chuyển cũng "khôn ngoan" hơn, không còn đá phải chân Âm Tiểu Linh nữa.

Lăng Tiểu Ngư có tiến bộ, điều đó cũng đồng nghĩa Âm Tiểu Linh chẳng cần phải chăm chăm kèm cặp, chú ý quan sát. Lúc này nàng đã có thể thoải mái hoà vào lễ hội.

Vẻ nhăn nhó sớm tan đi tự bao giờ. Trên khuôn mặt nàng, đang hiện hữu duy chỉ có nụ cười tươi tắn, ngày càng rạng rỡ.

Không như điệu bộ vui đùa thường thấy, nụ cười của Âm Tiểu Linh nàng bây giờ rất thật. Lăng Tiểu Ngư biết điều đó. Hắn cảm nhận được.

Âm Tiểu Linh của hiện tại đã thật sự biến thành một thiếu nữ đơn thuần, hoạt bát. Đáng yêu vô cùng...

"Nàng ấy như vầy... thật đẹp." Bất giác, Lăng Tiểu Ngư thầm nghĩ.

Những lúc ở bên cạnh nàng, trong lòng hắn cảm thấy rất gần gũi, tựa như cả hai đã quen nhau từ lâu lắm.

Là vì sao?



Bởi tên của nàng giống với tên vị mẫu thân đã mất của hắn ư?

Hẳn là vậy rồi.

"Mẫu thân... Năm đó người chắc cũng giống như Tiểu Linh cô nương, đều là xinh đẹp như vầy...".

...
"A...!".

"Đầu gỗ, ngươi lại đá phải chân ta rồi!".

"Xin lỗi. Vừa rồi ta hơi nghĩ ngợi nên không để ý".

"Đừng có nghĩ nữa! Chú ý nhảy đi...".

"Ừm, biết rồi".

...

Bị người trách cứ, Lăng Tiểu Ngư cũng biết điều mà thu liễm tâm tư, thôi không suy nghĩ vẩn vơ nữa.

Tay trong tay, hắn cùng Âm Tiểu Linh nhảy múa. Không chỉ một điệu. Thật ra phải đến hàng tá những giai điệu khác nhau...

Thế rồi... cũng tới lúc giai điệu cuối cùng cất lên.

Khác hẳn những phần trước, trống đã tạm ngưng, tiếng nhạc cũng dịu êm hơn nhiều. Giai điệu này, nó rất đỗi du dương, ngọt ngào... Rõ ràng là điệu khúc dành riêng cho các cặp tình nhân.

Ngó xem tư thế thân mật của các đôi trai gái xung quanh, Lăng Tiểu Ngư khó tránh ngượng ngùng. Hắn cũng không thể bắt chước theo bọn họ mà vòng tay ôm lấy eo của Âm Tiểu Linh được...

Tay trái đưa lên, thay vì ôm lấy nữ nhân bên cạnh thì hắn lại dùng nó để gãi đầu: "Tại sao lại có điệu nhảy... giống như thế chứ...".

"Ừm... Tiểu Linh cô nương, ta nghĩ hay là chúng ta đi ra khỏi đây thôi".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư liền nhấc chân bước đi.

Chỉ là... Hắn còn chưa đi được bao nhiêu bước thì một trong hai cánh tay đã bị người níu giữ.

Xoay đầu lại, Lăng Tiểu Ngư nghi hoặc: "Tiểu Linh cô nương?".

"Đã đến đây rồi thì cứ vui chơi đi".

"Nhưng mà giai điệu này...".

"Sao? Bộ ôm ta thì sẽ bẩn tay ngươi chắc?".

"Không có. Ý ta không phải vậy..."."Không phải thì được rồi. Qua đây".

...

"Ôm eo ta".

Đợi cả buổi cũng chưa thấy Lăng Tiểu Ngư có động tĩnh gìì, cực chẳng đã Âm Tiểu Linh mới phải chủ động cầm lấy tay hắn mà đem đặt lên hông mình.

"Ngươi giữ yên đấy cho ta".

"Hừ... Làm như ngươi là nữ nhân còn ta là nam nhân không bằng...".

...

Rút không được, lui chẳng xong, Lăng Tiểu Ngư còn biết làm sao hơn, đành lần nữa miễn cưỡng chiều theo.

"Nam nữ thụ thụ bất thân", sáu chữ này dẫu muốn hắn cũng vô pháp mang ra để làm lá chắn. Khác với những nữ nhân từng gặp, đứng trước Âm Tiểu Linh, trong lòng Lăng Tiểu Ngư hắn lại có chút gì đó mềm yếu.

...

Giai điệu cuối cùng tiếp tục ngân vang. Những đôi trai gái, họ cứ thế mà cùng dìu dắt nhau trong tiếng nhạc du dương.

Không khí... càng lúc càng ngọt ngào.

Ở đây, quảng trường này, nam nhân cũng được, nữ nhân cũng tốt, mọi người ai nấy đều đang rất vui vẻ, hạnh phúc. Thậm chí ngay đến Lăng Tiểu Ngư, trong lòng hắn cũng có một vài xúc cảm lạ lùng, lâng lâng khó tả...

Hắn dường như đã say. Chẳng do rượu mà tại bởi tiếng cười mỹ nhân. Rất rạng rỡ. Tựa như nắng xuân vừa chiếu rọi...

...

Tất cả đều hân hoan, ai nấy đều vui sướng, chỉ thương cho một người: Thiên Hồ Cổ. Cô bé cảm thấy mình bỗng trở nên lạc lõng.

Trong hình hài một nam tử anh tuấn bất phàm, cô bé hỏi tỷ tỷ mình: "Nhị tỷ, tại sao bọn họ lại vui như vậy?".

Thiên Hồ Nguyệt đảo mắt một vòng, rồi mới đáp: "Bởi vì bọn họ đều là những đôi uyên ương hữu tình hữu ý".

"Uyên ương? Có phải giống như đại ca và đại tẩu không?".

"Ừm, đại loại như vậy".

...

"Nhị tỷ, đó là yêu sao?".

"Ừ, là yêu".

"Vậy thế nào là yêu?".

"Khì...".

Thiên Hồ Nguyệt lần thứ tư gõ lên đầu muội muội: "Tiểu nha đầu, muội còn nhỏ, hỏi làm gì?".

"Thì tại người ta tò mò".

Tiểu yêu hồ chu môi, rồi nài nỉ: "Nhị tỷ, tỷ nói cho muội biết đi. Thế nào là yêu? Tại sao những người yêu nhau lại hạnh phúc như vậy?".

"Nha đầu ngốc. Tình yêu không phải chỉ có hạnh phúc mà còn có cả đau khổ nữa".

"Tại sao lại đau khổ?".

"Tình không viên, duyên không mãn, tất sẽ khổ đau".

Chương 187: Tú Cầu Định Nhân Duyên (4)

...

"Tình không viên, duyên không mãn, tất sẽ khổ đau", câu nói ấy vốn chỉ đơn thuần được Thiên Hồ Nguyệt dùng để giải đáp thắc mắc, chẳng có ý gì khác. Nhưng, thế sự vô thường. Nàng làm sao ngờ được rằng chính nó - câu nói nọ - lại chú định cuộc đời của muội muội mình, làm sao mường tượng ra được rồi sẽ có ngày muội muội lại vì một mối tình đơn phương mà ưu sầu khổ lụy...

Tương lai, Thiên Hồ Nguyệt nàng không biết. Thiên Hồ Cổ, cô bé cũng vậy, hoàn toàn không hay.

Lúc này, cô bé đã thôi thắc mắc. Thay vì tiếp tục truy hỏi tỷ tỷ thì cô bé lại đang chăm chú dõi mắt nhìn lên sân khấu, nơi hai kẻ phàm nhân đóng vai đại ca - đại tẩu mình chuẩn bị cùng nhau tung lên quả tú cầu.

Cô bé rất hi vọng nó - quả tú cầu kia sẽ rơi xuống chỗ mình.

Tiếc là... cô bé đã không được như nguyện. Quả tú cầu nọ, nó rơi ở phương khác mất rồi. Trùng hợp thay, chỗ mà nó rơi xuống, chẳng ngờ lại là vị trí của hai người Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh.

Trong sự thất vọng của Cổ Cổ, tiếng vỗ tay chúc mừng của đám thế tục phàm nhân xung quanh, Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn nhau, thật lâu cũng không nói năng gì.

Mà... nói gì bây giờ? Bọn họ vốn đâu có mong điều này xảy ra. Mới rồi, khi quả tú cầu rơi xuống, bọn họ đã trố mắt ngạc nhiên đấy.

Cần biết, quả tú cầu này khá có ý nghĩa. Theo quan niệm của người dân trấn Bắc Hà, trong đêm hội, hễ tú cầu rơi trúng vị trí của cặp đôi nào thì tức trời cao đã tác thành cho họ, toàn thể mọi người sẽ phải chúc mừng, tuyệt đối không bao giờ được phép ngăn cấm...

Nói cách khác, quả tú cầu này chính là vật định nhân duyên.

Nhân duyên?

Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư, hai người bọn họ mới quen nhau được bao lâu chứ?

Đành rằng ban nãy, khi trông thấy gương mặt tươi cười khả ái của Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư đã có chút "say". Nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc, nào đủ cho hai tiếng yêu đương?

Ánh mắt ngại ngùng, Lăng Tiểu Ngư nói: "Hmm... Tiểu Linh cô nương, cái này... hẳn chỉ trùng hợp. Cô nương đừng bận lòng...".

"Xuy... Ai thèm bận lòng".

Âm Tiểu Linh cầm lấy quả tú cầu, nhìn nhìn một lúc rồi chợt hỏi: "Ngươi tính thế nào? Mọi người đều đang chờ chúng ta hoàn thành điệu nhảy theo nghi lễ kìa".



"Ta nghĩ... hay là khỏi".

"Khỏi?".Âm Tiểu Linh "hứ" một tiếng, phê bình: "Đầu gỗ, ngươi sao có thể ích kỷ như vậy. Nói thế nào thì ngươi cũng đã tham gia lễ hội của người ta, giờ bỏ đi khác nào đem buổi lễ này phá hỏng? Đối với phàm nhân bọn họ, đây tuyệt không phải việc dễ dàng chấp nhận đâu. Hành động của ngươi thậm chí còn sẽ khiến họ cảm thấy bất an, lo ngại về cuộc sống của ba năm tới đấy".

"Vậy... phải làm sao?".

"Còn làm sao gì nữa, đương nhiên là phải hoàn thành nghi lễ rồi".

Âm Tiểu Linh chìa tay ra: "Còn thừ người ra đó làm gì? Mau khoác lấy tay ta".

Và như thế, trong sự chú mục của người dân trấn Bắc Hà, của Thiên Hồ Cổ, của Thiên Hồ Nguyệt, điệu nhảy cuối cùng chính thức bắt đầu.

...

...

Hiện trời đã khuya, buổi lễ từ lâu đã tàn. Trên quảng trường vốn đông đúc nay chỉ còn mỗi mấy người Lăng Tiểu Ngư, Thiên Hồ Nguyệt.

Bọn họ nán lại đây tất nhiên không phải để trò chuyện, càng không phải để ngắm hoa thưởng nguyệt. Bọn họ ở đây, đơn giản chỉ là để từ biệt. Cuộc du ngoạn của hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ đã tới hồi kết. Họ cần trở về Thanh Khâu...

Nét mặt ỉu xìu, Cổ Cổ đưa mắt nhìn hai người Lăng Tiểu Ngư - Âm Tiểu Linh, nói: "Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư, hai người các ngươi nhớ bảo trọng".

"Cổ Cổ, muội cũng vậy".Bên cạnh, Lăng Tiểu Ngư cũng nhẹ gật đầu đáp lại: "Cổ Cổ, muội nhớ giữ gìn sức khoẻ. Chúng ta sẽ nhớ muội".

"Ừ, ta cũng sẽ nhớ các ngươi".

Như vừa nghĩ tới chuyện gì, tiểu yêu hồ đột nhiên nắm lấy tay Lăng Tiểu Ngư kéo sang chỗ khác.

"Tiểu Ngư, ngươi qua đây một chút".

...

Cách hai người Thiên Hồ Nguyệt và Âm Tiểu Linh một đoạn, Lăng Tiểu Ngư hơi nghi hoặc: "Cổ Cổ, chuyện gì vậy?".

"Ngươi cúi xuống một chút".

Đợi cho họ Lăng đã hạ mình, tiểu yêu hồ lúc này mới kề miệng vào tai hắn, thấp giọng nhắn nhủ: "Tiểu Ngư, ta khuyên ngươi đừng có lấy Âm Tiểu Linh. Tỷ tỷ ta nói Âm Tiểu Linh rất gian xảo. Nếu ngươi lấy nàng thì thế nào cũng sẽ bị nàng ức hiếp cho coi...".

"Tiểu Ngư, ngươi ngốc như vậy, còn Âm Tiểu Linh thì thông minh, à không, ranh ma như vậy, ngươi sao có khả năng là đối thủ của nàng được. Ngươi nghe lời ta, đừng có để bị nhan sắc của nàng ta cám dỗ...".

Một lúc sau.

Trải qua hồi lâu khuyên nhủ, dặn dò, tiểu yêu hồ rốt cuộc cũng chịu buông tha cho cái tai của Lăng Tiểu Ngư.

Thấy cô bé trở lại, Âm Tiểu Linh hiếu kỳ hỏi thử: "Cổ Cổ, vừa rồi muội nói gì với hắn vậy?".

Tỏ ra mình rất chi vô tội, tiểu yêu hồ bình thản lắc đầu: "Có nói gì đâu. Mấy thứ linh tinh thôi".

Như không muốn bị người truy hỏi thêm nữa, cô bé quay sang giục tỷ tỷ mình: "Nhị tỷ, trời cũng muộn lắm rồi. Chúng ta đi thôi".

"Ừm, chúng ta đi thôi".

"Nguyệt tỷ tỷ, bảo trọng".

"Nguyệt cô nương, Cổ Cổ, tạm biệt".

Chương 188: Sau Lớp Mặt Nạ

...

Người cần đi đã đi, phần kẻ ở lại, họ cũng đang cất bước trở về.

Từ chỗ quảng trường đến khách điếm Nhược Lai, đoạn đường tính ra chẳng ngắn. Nếu đi bộ, thời gian chí ít cũng hơn nửa giờ.

Dài lâu như thế, ấy vậy mà cả Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh, bọn họ lại đều thấy nó rất ư ngắn ngủi. Dù rằng suốt cả đường đi bọn họ vẫn chưa nói với nhau câu nào.

Thật kỳ lạ.

...

Dừng trước cửa phòng mình, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới lên tiếng: "Ừm... Tới phòng ta rồi".

"Ta thấy." Âm Tiểu Linh gật nhẹ.

"Ta phải vào phòng." Lăng Tiểu Ngư lại nói.

Và Âm Tiểu Linh, nàng lại tiếp tục gật đầu: "Ừ".

...

Có chút luyến lưu, có chút ngại ngùng, nhưng rồi cũng chả để làm chi. Lăng Tiểu Ngư, Âm Tiểu Linh, hai người ai lại về phòng người ấy, không còn chuyện trò thêm một câu nào nữa. Nói, hoạ chăng chỉ tự mình.

Trên chiếc giường êm ái của mình, Âm Tiểu Linh nằm sấp, hai chân nối nhau đưa lên hạ xuống trong khi hai tay thì nhào nặn quả tú cầu màu đỏ.

Nàng nghịch như vậy một lúc, rồi hé môi lẩm bẩm một mình: "Đúng là đồ đầu gỗ. Hôm nay đã đá phải chân ta không biết bao nhiêu lần...".

"Còn cái bộ mặt bất đắc dĩ đó nữa chứ... Hắn làm như ta thích thân mật với hắn lắm vậy. Tất cả đều là do lễ hội thôi.Ta cũng đâu thể phá hỏng nó được...".

Phải, hết thảy chỉ vì lễ hội, một lý do rất đường hoàng, đầy thiện ý. Nhưng... thật là như thế sao?



Âm Tiểu Linh nàng là người trong giới tà đạo, là một thánh nữ ma môn kia mà. Trong mắt những kẻ như nàng, mạng sống thế tục phàm nhân nào có đáng chi? Một lễ hội? Bất quá thì cũng chỉ là lễ hội.

Mười quá chín, nàng hẳn đang tự lừa dối chính mình......

Là tình yêu chớm nở? Hay đơn thuần chỉ là sự cảm mến?

Không ai biết được. Kể cả chính Âm Tiểu Linh. Bởi lẽ từ nào giờ nàng đã từng yêu đâu. Những cảm xúc trong lòng, có khi phải mất thêm nhiều thời gian nữa, thêm nhiều lần gặp gỡ nữa thì nàng mới tỏ tường mạch lạc.

Chỉ là...

Giữa nàng và Lăng Tiểu Ngư, cả hai còn có cơ hội gặp lại không? Khi mà giờ đây nàng đã sắp chẳng thể tiếp tục đồng hành cùng với hắn được nữa.

...

Màn đêm đã lui, ánh dương quang hiện đang treo trên ngọn cây ngoài cửa sổ.

Trải qua một đêm trằn trọc, Âm Tiểu Linh rốt cuộc cũng dàn xếp được tâm tư của mình. Nàng đem quả tú cầu cất đi, đang tính ngồi dậy thì...

"Két...".

... cửa phòng chợt mở ra.
Có người đến, nhưng không phải Lăng Tiểu Ngư. Với bản tính trung hậu của mình, hắn tuyệt chẳng thể nào tự tiện như thế được. Vừa tiến nhập là một kẻ khác. Một nữ nhân.

Nữ nhân này trông rất đỗi thần bí. Trên người nàng, từ đầu tới chân hầu như đều được phủ kín bởi sắc đen. Tuy nhiên, y phục dạ hành vẫn chưa phải điểm gây chú ý nhất. Khiến người ấn tượng hơn cả là thứ đang hiện diện trên mặt nàng: một chiếc mặt nạ quỷ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nữ nhân vừa tiến vào phòng đây đích xác chính là kẻ đã từng ra tay ám toán Lăng Thanh Trúc ở Ô Long Cốc, đồng thời cũng là kẻ đã đột nhập Thanh Khâu và giết đi tộc nhân của Thiên Hồ tộc vào ba hôm trước.

...

Bất ngờ đối diện với nữ nhân đeo mặt nạ quỷ, những tưởng Âm Tiểu Linh sẽ cả kinh, lo ngại thì không, nàng chỉ hơi ngạc nhiên.

Thay vì hô hoán phòng bị, Âm Tiểu Linh chủ động bước xuống giường, lao tới bên cạnh nữ nhân đeo mặt nạ, miệng gọi: "Mẫu thân".

...

Vài phút sau.

Nữ nhân đeo mặt nạ đã không còn đứng nữa. Từ đứng, nàng hiện đã chuyển sang ngồi. Thêm nữa thì chiếc mặt nạ hình ác quỷ kia, nó cũng vừa mới được nàng tự tay tháo xuống.

Trái ngược với thứ dùng để che đậy bên trên, ẩn phía dưới lớp ngụy trang gớm ghiếm khiến lắm kẻ rùng mình e sợ là một diện mạo đẹp đẽ vô ngần.

Da mặt trắng hồng, mũi cao thon gọn, đôi môi dày căng mọng rất chi gợi cảm khiến người ta chỉ muốn cắn vào,..., hết thảy đều hoàn mỹ, chẳng chê vào đâu được. Nhất là cặp mắt phượng long lanh ẩm ướt kia.

Giống hệt như Thiên Hồ Đại Mi, cặp mắt ấy cũng đầy vẻ trí tuệ, lắm nét mị nhân. Khác, duy chỉ một điểm: phần đuôi mắt trái của Thiên Hồ Đại Mi không có nốt ruồi như của nữ nhân trước mặt.

...

Trước hôm nay, trước khi nữ nhân đeo mặt nạ lộ diện thì Thiên Hồ Đại Mi đích thị là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân; nhưng sau hôm nay, kể từ giờ, điều đó đã không đúng nữa. Đơn giản là dung nhan của nữ nhân đeo mặt nạ vốn chẳng hề thua kém vị hồ vương kia.

Có thể nói, nếu Thiên Hồ Đại Mi là tiên tử trong truyền thuyết thì nữ nhân đeo mặt nạ, nàng chính là kiểu ma nữ mê hoặc lòng người mà cổ nhân từng vẽ ra. Cả hai ai nấy mỗi người một vẻ, mười phân nguyên vẹn cả mười. Cao - thấp thật là khó phân.

p/s: Mấy hôm nay mình có thêm việc nên thành ra hơi bận, không gõ được nhiều. Mọi người thông cảm nhé. Mọi người cũng thấy đấy, hôm nào rỗi thì mình đều cố gắng viết nhiều nhất có thể mà.

Câu chuyện còn dài, đoạn hay gần tới. Thật ra thì chỉ đến khi Cá nhỏ bị người ta đưa lên thớt cắt xẻ xong thì truyện mới trở nên hấp dẫn... Chúng ta cùng theo dõi và chờ đợi nào:))

Chương 189: Một Chút Cố Sự

"Mẫu thân, người lấy được tinh huyết Thiên Hồ rồi phải không?".

"Ừm".

Nữ nhân đeo mặt nạ, cũng tức Đồ Tam Nương gật đầu, đáp lại nữ nhi: "Tuy phải tốn chút công sức để trích ra tinh huyết nhưng cuối cùng đã lấy được".

Âm Tiểu Linh tỏ ra vui mừng: "Tốt quá. Vậy là những loại tài liệu cần để luyện chế linh đan đều đã thu thập đủ cả rồi".

Trái với nữ nhi, Đồ Tam Nương lại vẫn chưa mấy vừa ý. Nàng thở nhẹ, thanh âm tiếc nuối: "Nếu như ngày đó tại Ô Long Cốc ta thành công đoạt được gốc Trường Sinh thụ kia thì hôm nay đã có thể bắt tay vào luyện chế Trường Sinh Đan rồi. Đáng tiếc...".

"Mẫu thân...".

Âm Tiểu Linh đưa tay ra nắm lấy tay mẫu thân mình, hỏi: "Chúng ta thật không thể lẻn vào Thiên Kiếm Môn để đoạt lại Trường Sinh thụ sao?".

Thấu hiểu tâm ý nữ nhi, Đồ Tam Nương khẽ lắc đầu: "Tiểu Linh, ta biết con lo cho ta, nhưng chuyện đột nhập Thiên Kiếm... Haizz... Tốt hơn con đừng nên nghĩ".

"Mẫu thân, tại sao? Ngay đến chốn ngoạ hổ tàng long như Thanh Khâu người còn dám tiến nhập, cớ gì một tông môn nhân loại... lại khiến người chùn bước?".

...

"Tiểu Linh, chẳng phải ta đã từng đề cập với con về sự đáng sợ của Thiên Kiếm Môn rồi ư?".

Đồ Tam Nương dừng một chút, rồi nói tiếp: "Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, năm vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn, nếu đánh nhau ở bên ngoài thì ta tuyệt không e ngại, nhưng khi bọn họ còn ở trong môn... Đừng nói năm, chỉ một người thôi cũng đủ khiến ta phải dè chừng rồi".

"Ngũ Đại Tiên Kiếm kia, uy lực chả phải chuyện đùa".

...

"Mẫu thân, Ngũ Đại Tiên Kiếm thật đáng sợ tới vậy sao?".

Đáp lại Âm Tiểu Linh là một cái gật đầu chắc nịch: "Rất đáng sợ".



Đồ Tam Nương hồi tưởng: "Hơn hai trăm năm trước, nếu không phải vì tên Cơ Thành Tử kia mang theo Cang - một trong Ngũ Đại Tiên Kiếm - đánh tới thì Huyết Linh Tông ta cũng chưa chắc đã bị tiêu diệt, phụ thân con... nói không chừng vẫn còn sống...".

Nghĩ đến chuyện xưa, trong lòng Đồ Tam Nương lại dâng lên niềm oán hận: "Cơ Thành Tử, Thiên Kiếm Môn... Năm đó cũng chính bọn họ đã vu oan cho chúng ta, nói Huyết Linh Tông ta đã sát hại Bá Khí Chân Nhân Dương Tổ Hiền, đoạt đi Xích Diệm Kiếm. Cơ Thành Tử, tên khốn đó không những hiệu triệu chính giáo thiên hạ mà còn liên kết với hai đại tà tông là Âm Phong Cốc và Bái Nguyệt Giáo, tất cả cùng nhau kéo tới Huyết Linh Tông..."."Hừ, toàn một lũ tiểu nhân hèn hạ, một đám đạo đức giả. Cái gì mà tru diệt yêu ma, thế thiên hành đạo? Bọn chúng chẳng qua là e ngại thực lực và quyền uy của Huyết Linh Tông quá lớn nên mới cùng nhau liên hợp để đối phó mà thôi. Thậm chí nói không chừng năm đó, đám tiểu nhân ấy là vì số tài bảo khổng lồ của Huyết Linh Tông nên mới quyết tiêu diệt chúng ta cũng có khi...".

...

"Mẫu thân...".

Ngó sang nữ nhi - người vừa mới áp tay lên tay mình, Đồ Tam Nương dần hoà hoãn lại. Thanh âm dịu dàng, nàng áy náy: "Tiểu Linh, kể từ lúc con chào đời tới nay, hầu như ngày nào cũng đều phải theo ta ngược xuôi phiêu bạt, ăn gió nằm sương. Thật khổ cho con...".

Sau cái lắc đầu, Âm Tiểu Linh nói: "Không đâu mẫu thân. Bao năm qua người đã luôn hết lòng thương yêu, chăm sóc cho nữ nhi. Nữ nhi cảm thấy rất hạnh phúc".

"Con gái ngốc".

Miệng nói tay đưa, Đồ Tam Nương đem nữ nhi ôm vào lòng, yêu thương vỗ về...

...

Thêm một lúc nữa trôi qua.

Chủ động tách khỏi người nữ nhi, Đồ Tam Nương bảo: "Tiểu Linh, con giúp ta hộ pháp một chút. Ta bây giờ cần phải liệu thương".
Liệu thương?

Thần tình lo lắng, Âm Tiểu Linh vội hỏi: "Mẫu thân, người bị thương? Có nặng lắm không?".

"Khì...".

Trông bộ dạng khẩn trương của nữ nhi, Đồ Tam Nương bật cười: "Xem dáng vẻ gấp gáp của con kìa...".

"Yên tâm, chỉ là chút thương tích do kim châm đâm trúng, không đáng lo ngại".

"Mẫu thân, là hồ vương ra tay sao?".

"Hồ vương?" - Đồ Tam Nương lắc đầu - "Xuất thủ không phải Thiên Hồ Đại Mi mà là một người khác".

"Mẫu thân, là ai?".

"Lăng Thanh Trúc".

"Lăng Thanh Trúc?".

Ánh mắt loé lên, Âm Tiểu Linh nói ra điều đang nghĩ: "Ý của mẫu thân là vị phong chủ của Trúc Kiếm Phong, người từng bị mẫu thân ám toán tại Ô Long Cốc kia?".

"Không sai. Chính là nàng".

Đồ Tam Nương nhếch môi tiếp lời: "Thật ra thì Lăng Thanh Trúc này cũng thú vị lắm. Nàng ta không giống như hầu hết những kẻ danh môn chính phái khác, chẳng những biết âm người mà còn dám thẳng thắn thừa nhận. So với cái tên Cơ Thành Tử kia thì tốt hơn rất nhiều".

"Mẫu thân, người bị người ta đánh mà còn mở miệng khen được".

"Hì...".

Đồ Tam Nương thôi không nhắc tới Lăng Thanh Trúc nữa. Nàng nhấc mông đứng dậy, hướng bên chiếc giường bước qua. An vị xong thì bảo: "Tiểu Linh, nhớ yên tĩnh một chút, đừng có chọc phá mẫu thân đấy".

"Biết rồi".

Chương 190: Bản Chất Của Đồ Tam Nương

...

Vết thương không nặng nên Đồ Tam Nương chả hao tốn bao nhiêu thời gian thì đã tự mình điều trị xong xuôi. Nàng mở mắt ra, bước xuống giường...

"Mẫu thân, thương tích của người thế nào rồi?".

Đồ Tam Nương không trực tiếp đáp mà xoay hẳn một vòng, rồi mới nói: "Con nhìn xem. Rất tốt a".

"Thế thì con yên tâm rồi".

Âm Tiểu Linh thở phào, ngước lên định nói gì đấy thì... Ở chiều đối diện, mẫu thân nàng đã không chút ý tứ mà bắt đầu đem thắt lưng tháo xuống.

"Mẫu thân, người làm gì vậy?".

Đồ Tam Nương ngẩng đầu nhìn nữ nhi, thản nhiên đáp: "Thì cởi đồ".

"Cởi đồ làm gì?".

"Thì tắm a".

...

Âm Tiểu Linh đứng nhìn mẫu thân đem từng món y phục cởi ra, hết áo tới quần, hết ngoài đến trong, thật chẳng biết nên nói gì cho phải.

Đành rằng ở đây chỉ có hai mẹ con, đành rằng Âm Tiểu Linh nàng cũng là nữ tính, nhưng... cần ý tứ một tí chứ.

Muốn tắm? Tốt thôi. Có thể vào bên trong, sau tấm bình phong rồi mới cởi có được không. Chỗ này là giữa phòng a.



"Mẫu thân, con đã nói với người bao nhiêu lần là đừng có tùy tiện cởi đồ như thế rồi mà".

Đem chiếc quần mới cởi vứt sang một bên, Đồ Tam Nương đáp tỉnh queo: "Không cởi đồ thì làm sao tắm".Trán hằn mấy đạo hắc tuyến, Âm Tiểu Linh đầy vẻ khổ não. Đối với vị mẫu thân này của mình, nhiều khi nàng cũng cảm thấy bất đắc dĩ lắm.

Liếc xem chiếc yếm cùng tiết khố - hai món y phục mỏng manh còn sót lại trên người Đồ Tam Nương, Âm Tiểu Linh càng phiền hơn gấp bội. Nàng bước tới, tay chỉ vào mấy hoạ tiết thêu thêu vẽ vẽ bên trên mà chất vấn: "Mẫu thân, cái này là cái gì?".

Đồ Tam Nương cúi xuống, rất nhanh trả lời: "Hai con heo".

"Hai con heo? Tại sao trên nội y con mua tặng mẫu thân lại có hai con heo?".

Âm Tiểu Linh nàng nhớ rõ lần trước đưa cho, chúng vốn dĩ là nội y bình thường, chẳng có hình thêu hay là hình vẽ kỳ quái nào hết a. Vậy mà bây giờ...

Heo? Thiên địa quỷ thần ơi, nó lại xuất hiện nữa rồi.

Từ nhỏ đến lớn, nếu hỏi thứ gì đó thân quen nhất, gần gũi nhất, cũng là ám ảnh nhất với Âm Tiểu Linh thì câu trả lời chỉ có một: heo. Bên cạnh nàng, hay đúng hơn là bên cạnh mẫu thân nàng lúc nào cũng có một con heo be bé đồng hành.

Chả hiểu vì nguyên cớ gì mà mẫu thân của nàng rất thích heo. Bà quý nó tới nỗi đặt hẳn một cái tên, cho ăn cho ngủ y như con ruột của mình. Sơn hào hải vị, linh đan thánh quả, hễ phàm thứ gì Âm Tiểu Linh nàng có thì con heo kia đều có.

Chưa hết, mẫu thân nàng, bà còn sai người dựa vào hình tượng của con heo kia để chế ra đủ các loại vật dụng. Nào bàn ghế, ly tách, bát đũa, chậu hoa, bồn tắm,..., cái nào cũng như cái nào, tất thảy đều mang dáng dấp của con heo kia. Thậm chí đến cả y phục của mình, bà cũng chẳng buông tha, phải thêu thêu vẽ vẽ một hai con heo lên mới chịu. Nhiều lúc, Âm Tiểu Linh nàng cảm thấy so với mình, mẫu thân đối với con heo kia còn tốt hơn...

...

Chuyến này rời khỏi tổng đàn ra ngoài thu thập tin tức, tìm kiếm thiên tài địa bảo, khó khăn lắm mới ngăn được mẫu thân mang con heo kia theo, khó khăn lắm mới khiến bà từ bỏ mớ y phục thêu vẽ dáng hình nó, Âm Tiểu Linh nàng vốn tưởng đã thoát khỏi. Ngờ đâu...

Heo. Nàng lại thấy heo!

"Mẫu thân." - Giọng chẳng lấy gì làm vui, Âm Tiểu Linh tiếp tục truy hỏi - "Người khai mau. Hai con heo này, rốt cuộc là làm sao lại xuất hiện trên nội y của người?".

"Cái này...".

Đồ Tam Nương cúi mặt, hai tay vò vò tiết khố, lí nhí nói ra: "Tiểu Linh, trong lúc con ngủ a, ta không có việc gì làm nên tiện tay thêu thêu vẽ vẽ một chút...".

...

Đợi một lúc vẫn chưa nhận được hồi âm, ngước lên lại thấy gương mặt "đằng đằng sát khí" của nữ nhi, Đồ Tam Nương mới vội trưng ra cái vẻ đáng thương của mình: "Tiểu Linh à, con đừng tức giận. Ta không phải cố tình đâu, chẳng qua tại ta nhớ Tiểu Mễ Mễ quá thôi...".

"Con biết đấy, chúng ta đi ra ngoài mấy tháng rồi. Ở tổng đàn bây giờ chỉ có mỗi mình Tiểu Mễ Mễ. Nó chắc đang nhớ chúng ta lắm".

"Tiểu Linh, Tiểu Mễ Mễ rất yêu quý chúng ta, chúng ta sao có thể vô tình với nó được. Phải làm chút gì đó để thể hiện chứ".

"Bởi thế nên mẫu thân mới thêu vẽ hình dáng nó lên trên nội y của mình?" - Sau một đỗi im lặng, Âm Tiểu Linh cuối cùng cũng lên tiếng.

Nhưng thay vì cảm thông thì nàng vẫn như cũ, tỏ ra buồn bực: "Mẫu thân à mẫu thân, ngươi làm ơn tỉnh táo lại một chút đi có được không? Cái con heo ham ăn lười biếng kia tuyệt chẳng nhung nhớ gì chúng ta đâu. Con dám cá bây giờ nó vẫn đang nằm trên giường mà chìm trong mộng đẹp a!".

"Ờ... Tiểu Linh, con nói đúng. Tiểu Mễ Mễ ham ngủ lắm, chắc lúc này nó vẫn đang nằm trên giường".

Ánh mắt lung linh hồi tưởng, Đồ Tam Nương áp cả hai tay vào má: "Chậc... Cái bộ dạng cuộn tròn trong chăn kia của Tiểu Mễ Mễ, nó sao mà đáng yêu quá chừng...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau