TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Sát Lệnh Thiên Hồ

...

Lăng Thanh Trúc vừa đi chưa lâu thì từ bên ngoài thạch thất, một nữ thị vệ đã tiến vào bẩm báo: "Vương, Bắc Gia đại nhân đã tới".

"Cho hắn vào".

...

Tầm chục giây sau.

Trừ bỏ Thiên Hồ Đại Mi thì bên trong thạch thất hiện đã có thêm một người nữa: Thiên Hồ Bắc Gia.

Trong bộ bạch y thanh nhã, hắn dừng trước tấm rèm, kính cẩn lên tiếng: "Mẫu thân".

Phía bên kia, Thiên Hồ Đại Mi nghe rõ nhưng chưa hồi đáp. Thay vào đó, nàng đưa tay vén rèm, chậm rãi bước ra.

Tương tự nhi tử mình, bộ đồ mà Thiên Hồ Đại Mi đang mặc cũng thuần một màu trắng; khác, có chăng là nó được thiết kế phức tạp hơn, hoạ tiết nhiều hơn. Và tất nhiên là cũng sang trọng hơn. Đặc biệt là phần cổ và vai áo. Ở nơi ấy, có sáu bộ da hồ ly nguyên vẹn đang được đính vào, chính chúng đã làm tôn lên vẻ quyền uy, quý phái của nàng.

Cần nói, sáu bộ da hồ ly nguyên vẹn kia, chúng không phải hàng giả, cũng chẳng phải từ chốn xa xăm nào lấy về. Chúng là da thật, được lột từ trên thân thể của những tộc nhân Thiên Hồ có uy vọng đã chết.

Ghê rợn ư?

Đối với Thiên Hồ tộc thì không. Trong quan niệm của tộc nhân Thiên Hồ, có thể được hồ vương sử dụng thân thể mình sau khi chết, đấy là một vinh hạnh lớn lao.

...

Nhân - yêu khác biệt, tư tưởng bất đồng chẳng có gì lạ.

Huống hồ, trang phục bất quá cũng chỉ là trang phục, đủ để nói lên điều gì?

Đáng chú ý đây, thiết nghĩ nên là tướng mạo của Thiên Hồ Đại Mi.



Khí chất cao quý, đó đã là lẽ dĩ nhiên, chẳng cần bàn cãi. Riêng phần nhan sắc... Không ngoa khi bảo rằng nàng chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân đương thời.

Sắc đẹp của nàng, nó ở một đẳng cấp khác biệt hoàn toàn với tất thảy mọi nữ nhân. Dương Tiểu Ngọc, Âm Tiểu Linh, Thiên Hồ Nguyệt hay thậm chí kể cả Lăng Thanh Trúc, bất kể là ai trong số những nữ nhân Lăng Tiểu Ngư từng nhìn thấy thì đều vô pháp so được. Từ mái tóc dài đen mượt, đôi mắt đa tình ướt át cho tới cánh mũi cao thon, bờ môi đỏ mọng, làn da trắng sứ không tì vết,..., toàn bộ đều vô cùng hoàn mỹ.Nếu trên đời thật có tiên tử, dám cá dung nhan cũng bất quá như vầy.

...

Sau cái liếc nhìn thoáng qua nhi tử, Thiên Hồ Đại Mi chuyển hướng bước sang chỗ chiếc bàn mà Lăng Thanh Trúc đã ngồi ban nãy. An vị xong thì mới nói: "Bắc Gia, con thân là thống lĩnh Ngoại vệ, có nhiệm vụ bảo hộ Thanh Khâu, bảo vệ Thiên Hồ tộc. Ấy vậy mà lúc địch nhân xâm nhập, con lại không mảy may hay biết chút gì, phải đợi đến khi có tộc nhân bị sát hại, được người tri hô mới tỏ tường cớ sự...".

"Bắc Gia, con giải thích thế nào đây?".

"Mẫu thân...".

Thiên Hồ Bắc Gia cúi đầu, giọng tự trách: "Tất cả đều lỗi của hài nhi. Hài nhi không có gì để giải thích, khẩn xin mẫu thân trách phạt".

"Trách phạt thì ta đương nhiên sẽ trách phạt. Nếu không, ta làm sao có thể ăn nói với thân nhân người đã khuất? Làm sao ăn nói với tộc nhân trên dưới?".

"Là hài nhi đã khiến mẫu thân phiền lòng".

...

"Haizz...".

Thiên Hồ Đại Mi thở dài, tay xoa lấy trán, vẻ chừng mệt mỏi: "Thế đạo càng lúc càng khó lường, lòng người càng lúc càng khó đoán"....

Giây phút trầm tư qua đi, Thiên Hồ Đại Mi lại trở về với phong thái oai nghiêm thường thấy. Nàng rời khỏi ghế, nói trong khi tấm lưng yêu kiều vẫn đang xoay về phía nhi tử: "Bắc Gia, chuyện trách phạt tạm thời để đấy. Trước mắt, ta có nhiệm vụ giao cho con đi làm".

"Mẫu thân, xin cứ nói".

"Ngay ngày mai con hãy dẫn theo toàn bộ Ám Tử Vệ, tiến hành một cuộc thanh trừng".

Thanh trừng?

Thiên Hồ Bắc Gia hơi nghi hoặc: "Mẫu thân, chẳng hay mẫu thân muốn loại bỏ thế lực nào?".

"Ma môn tà giáo".

Thiên Hồ Đại Mi xoay người lại, nói rõ hơn: "Ta cho con thời hạn ba ngày. Nội trong ba ngày con phải quét sạch toàn bộ đám tu sĩ nhân loại tà ma ngoại đạo kia".

"Nhớ kỹ. Sau ba ngày, nếu ngàn dặm Thanh Khâu vẫn còn sót lại một tên tà tu nào thì tội của con sẽ nhân lên gấp bội, cực hình phải chịu sẽ nhiều thêm gấp đôi".

Thiên Hồ Bắc Gia hít nhẹ một hơi, thanh âm quả quyết: "Mẫu thân yên tâm, hài nhi sẽ không để người thất vọng. Ba ngày sau, ngàn dặm Thanh Khâu chắc chắn sẽ sạch bóng tà tu".

"Không".

Hơi ngoài ý muốn, Thiên Hồ Đại Mi đột nhiên lắc đầu. Và hành động đó, nó khiến cho Thiên Hồ Bắc Gia cảm thấy thắc mắc. Nhưng... cũng chẳng quá lâu.

Sau cái lắc đầu, Thiên Hồ Đại Mi liền nói: "Bắc Gia, ta muốn ngàn dặm Thanh Khâu không chỉ vắng bóng tà tu mà còn vắng hẳn nhân loại".

"Ý mẫu thân là...?".

"Tà tu phải chết, còn về tu sĩ chính giáo... Không giết nhưng cũng không dung. Đuổi bọn họ đi".

"Hài nhi đã hiểu." - Thiên Hồ Bắc Gia nhận mệnh - "Mẫu thân, tất cả sẽ như người mong muốn".

"Tốt... Con lui xuống đi".

Chương 182: Bất Luân, Khinh Nhờn

...

...

Lệnh của hồ vương là không thể trái, cũng không ai dám trái. Đúng như những gì nàng trông đợi, nhi tử của nàng đã chấp hành rất tốt, nếu không muốn nói là quá tốt.

Chưa cần tới ba ngày thì ngàn dặm Thanh Khâu đã hoàn toàn vắng bóng nhân loại. Kẻ bị giết, người bị đuổi đi, con số ước tính phải lên đến hàng vạn. Tà tu cũng tốt, chính giáo cũng được, bất kể phàm nhân hay tu sĩ, hết thảy đều không còn nữa.

Chính nó - cuộc thanh trừng quá đỗi bất ngờ và quyết liệt ấy - đã khiến cho tu tiên giới phải một phen náo động. Dù là môn nhân chính giáo hay ma nhân trong giới tà đạo, ai nấy cũng đều đứng ngồi không yên.

Thanh Khâu xuất động, đây tuyệt chẳng phải chuyện đùa.

...

Thế mới thấy đại tộc Thiên Hồ có cân lượng cỡ nào trong mắt thế nhân. Và Thiên Hồ Đại Mi, nàng có ảnh hưởng ra sao với toàn bộ tu tiên giới.

Sự góp mặt của nàng, đối với tu tiên giới rốt cuộc là tốt hay xấu? Mai sau, nó sẽ trở nên phồn vinh? Hay rồi tàn lụi?

Không một ai biết. Mọi thứ đều phải đợi tương lai trả lời.

Còn bây giờ...

Lúc này sát lệnh của Thiên Hồ vẫn chưa được thi hành. Thiên Hồ Bắc Gia - người đã nhận lệnh, hắn cũng chưa ra tay với bất cứ người nào.

Sau khi rời khỏi phòng Thiên Hồ Đại Mi thì hắn đã lập tức trở về chỗ của mình. Dừng trước bức tường phía nam của tư thất, hắn di chuyển những ngón tay, tiếp đấy thì đánh ra một đạo pháp quyết.

Vài giây sau, bức tường vốn kín kẽ im lìm bỗng có động tĩnh. Một lối đi bí mật mau chóng hiện ra.



...

Phía bên đây, đằng sau bức tường là một căn mật thất khá rộng, tuy không xa hoa đủ đầy nhưng đồ vật nhìn chung cũng ổn. Ít ra, so với nơi mà Lăng Thanh Trúc đang ở, nó vẫn tiện nghi hơn vài phần. Mặc dù hơi lạ.
Tại đây, mật thất này, trừ bỏ bàn ghế, li tách các loại thì còn có một thứ rất đặc biệt nữa: những bức tượng.

Chúng rất nhiều, có ở khắp mọi nơi. Bốn phương tám hướng đâu đâu cũng thấy. Nào tượng gỗ, tượng đá, tượng đồng, tượng ngọc,..., phong phú vô cùng. Tuy nhiên, dẫu chất liệu có là gì, kích cỡ to nhỏ ra sao thì chúng vẫn có một điểm chung: khuôn mặt.

Tất cả những bức tượng ở đây, hết thảy đều điêu khắc một người. Một nữ nhân vô cùng xinh đẹp với y phục sang trọng có đính sáu bộ da hồ ly còn nguyên vẹn.

Chẳng phải Thiên Hồ Đại Mi thì ai?

Đến cùng là có chuyện gì? Tại sao trong mật thất của Thiên Hồ Bắc Gia lại cất chứa hàng tá bức tượng của mẫu thân mình?

Đáng nói hơn nữa là trong số những bức tượng này, có nhiều cái còn được điêu khắc ở tư thế hở hang, khêu gợi. Hình tượng rõ ràng không phải của Thiên Hồ Đại Mi. Nó là một sự khinh nhờn.

...

Thân là nhi tử lại đi làm điều này, âm thầm cất chứa tượng của mẫu thân, lắm cái còn hở hang khêu gợi... Thật không biết trong đầu Thiên Hồ Bắc Gia đang nghĩ gì.

Luyến ái mẫu thân? Một mối tình bất luân ư?

Có vẻ... đúng là như vậy.
Hãy nhìn Thiên Hồ Bắc Gia mà xem, bộ dáng hiện giờ của hắn đã nói lên tất cả.

Đứng trước một bức tượng trong tư thế nằm nghiêng, y phục nửa che nửa hở, hắn nhẹ nhàng đưa tay đặt lên khuôn mặt kiều diễm của mẫu thân mình, từ tốn vuốt ve.

"Mẫu thân, người lúc nào cũng xinh đẹp như vậy, cao quý như vậy...".

"Dung nhan của người thực khiến cho người ta phải sợ hãi. Mỗi lần đứng trước người, hài nhi đều không dám dừng lại quá lâu. Thật sự không dám...".

Theo những câu nói, bàn tay của Thiên Hồ Bắc Gia cũng từ từ di chuyển xuống dưới. Qua cằm, tới cổ, rồi dừng ở nơi ngực. Hắn xoa đôi gò bồng đảo trần trụi căng tròn được điêu khắc rất chi sống động, tiếp tục lẩm bẩm.

"Mẫu thân, người biết tại sao không?".

"Bởi vì hài nhi sợ. Hài nhi sợ mình sẽ mất tự chủ, sẽ chẳng còn kìm nén được tình cảm trong lòng nữa".

"Mẫu thân, hài nhi yêu người biết nhường nào...".

...

Cảm xúc trào dâng, Thiên Hồ Bắc Gia không thể giữ lâu thêm được nữa. Hắn cúi xuống hôn lên đầu nhũ hoa của bức tượng, tiếp đấy thì chuyển lên môi, lên mắt...

Cứ thế, hắn hôn một cách cuồng nhiệt. Thoáng chốc, từ ngực trở lên, hầu như chỗ nào cũng đều đã bị hắn đụng chạm qua. Nhưng, bấy nhiêu nào đã đủ. Thiên Hồ Bắc Gia, hắn còn chưa thoả mãn. Sau khuôn mặt diễm kiều cùng đôi gò bồng đảo căng tròn, hắn tiếp tục hôn lên bụng, lên eo, lên rốn,... Thậm chí... là cả chốn đào nguyên tư mật.

Kinh tởm?

Hẳn rồi. Nhưng... thế thì đã sao?

Ở đây là mật thất, chỉ có mỗi một mình Thiên Hồ Bắc Gia biết được. Hành vi bất luân mà hắn đang thực hiện đây, thấu tỏ hoạ may mỗi trời đất. Mà trời đất thì bất nhân lắm. Giữa chốn thiên địa bao la này, sinh linh bất quá cũng chỉ như cát bụi mà thôi.

Quỷ thần không quản, thiên địa không can, đã thế cớ gì Thiên Hồ Bắc Gia lại phải e ngại?

Hắn cứ hôn, cứ khinh nhờn mẫu thân mình đấy. Hắn yêu nàng đến thế cơ mà...

Chương 183: Bắt Đầu Lễ Hội

Thế sự đa đoan, lòng người khó đoán. Cha mẹ sinh con nào sinh tánh. Dạy dỗ thì cũng chỉ đóng góp đôi phần, làm sao bồi đắp hết được. Huống chi tình cảm, nó đâu phải thứ có thể dễ dàng kiểm soát.

Thiên Hồ Bắc Gia mang suy nghĩ lệch lạc, trách nhiệm chẳng nằm ở Thiên Hồ Đại Mi. Lỗi của nàng có chăng là quá xinh đẹp, quá mị nhân nên mới khiến hắn ngày đêm tơ tưởng.

Ngẫm cũng bi ai lắm thay.

Còn may, hậu nhân của Thiên Hồ Đại Mi nàng không phải chỉ có mỗi mình Thiên Hồ Bắc Gia. Trừ bỏ con trai trưởng Thiên Hồ Bắc Gia ra thì nàng còn có hai đứa con gái là Thiên Hồ Nguyệt và Thiên Hồ Cổ.

Khác với huynh trưởng, Thiên Hồ Nguyệt là một nữ nhân tâm tư kín đáo, nhưng đồng thời cũng hết sức thẳng thắn, rất biết suy nghĩ vì tộc nhân của mình. Đối với mẫu thân, nàng tất nhiên yêu quý, nhưng tình yêu này không giống thứ tình cảm bất luân của Thiên Hồ Bắc Gia. Tâm sinh lý của nàng rất bình thường.

Về phần Thiên Hồ Cổ...

Vị tiểu cô nương này tuổi vẫn còn nhỏ, chưa có quá nhiều điều để nói. Nhưng với sự thân cận, dìu dắt của Thiên Hồ Nguyệt, tin tưởng tương lai, khi cô bé lớn lên thì tâm tính hẳn cũng "bình thường".

...

Vẫn chưa hay biết chút gì về những biến động tại Thanh Khâu, hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt - Thiên Hồ Cổ hiện đang khá vui vẻ dạo chơi ở Bắc Hà trấn.

Đêm nay, bầu không khí trong trấn đã khác hoàn toàn so với ba ngày vừa qua. Từ đầu trấn đến cuối trấn, cả bốn phương vị đông - tây - nam - bắc, chỗ nào cũng như chỗ nào, khắp nơi đều kết hoa giăng đèn.

Lễ hội Bắc Hà, nó đã sắp sửa chính thức diễn ra.

...

Đi bên cạnh tỷ tỷ, trong bộ bạch y thanh thuần, Thiên Hồ Cổ hết xem bên đông lại ngó bên tây, chiếc miệng xinh xắn không ngừng xuýt xoa.

"Woa... Cái lồng đèn này lớn thật!".

"Còn cái này nữa... thêm cái này nữa... Tất cả đều lớn. Còn lớn hơn Cổ Cổ nữa...".

...

"A, nhị tỷ! Nhị tỷ xem bên kia có người bán kẹo hồ lô kìa!".

"Nhị tỷ nhị tỷ! Tỷ mau mua cho muội đi!".

"Khì...".

Cúi nhìn bộ dạng vòi vĩnh của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt cảm thấy buồn cười. Nàng gõ nhẹ lên đầu cô bé, mắng yêu: "Cái đồ tham ăn".

"Ứ... Có đâu..." Thiên Hồ Cổ ôm đầu phản đối.

"Còn không?".

Thiên Hồ Nguyệt nhắc lại: "Cổ Cổ, tỷ hỏi muội chứ, từ chiều tới giờ, là ai đã một mình ăn hết năm cái bánh bao, uống hết ba ly chè, sau đấy còn bồi thêm một con gà nướng, hai bát canh to, rồi lại thêm...".

Từng món, từng món lần lượt được Thiên Hồ Nguyệt liệt kê ra. Trước sau gộp lại, tên các loại đồ ăn thức uống hẳn cũng đủ để phủ đầy một trang giấy. Nó nhiều tới nỗi mà ngay đến chính bản thân tiểu yêu hồ Cổ Cổ cũng cảm thấy ngạc nhiên. Cô bé tròn mắt, tỏ ra ngờ vực:

"Nhị tỷ, muội thật đã ăn nhiều như vậy?".



"Thế muội cho là nhị tỷ bịa ra chắc?".

"Cái đó... muội cũng đâu để ý. Muội chỉ biết những món muội ăn đều rất ngon, mùi vị rất khác với đồ ăn trên núi...".

Tiểu yêu hồ bày ra dáng vẻ đáng thương, nắm lấy cánh tay Thiên Hồ Nguyệt: "Nhị tỷ, đây là lần đầu tiên muội ra ngoài a. Nhị tỷ chiều muội đi mà. Cùng lắm sau khi trở về muội sẽ ăn kiêng. À không, sẽ nhịn ăn luôn một tháng...".

"Nhị tỷ, tỷ mua kẹo hồ lô cho muội đi".
Trước sự nài nỉ của muội muội, Thiên Hồ Nguyệt tỏ ra bất đắc dĩ. Nàng gõ lên đầu cô bé lần thứ hai: "Được rồi. Tỷ chịu thua muội".

"Hì hì...".

Trái với lần trước, lần này dù bị gõ nhưng tiểu yêu hồ lại chẳng hề kêu đau. Cô bé cười lên vui vẻ, vội vội vàng vàng kéo tỷ tỷ mình đi về phía người bán hàng.

"Không phải tên bán hàng ba hôm trước. Càng tốt...".

Tiểu yêu hồ ngước lên nhìn tỷ tỷ, giục: "Nhị tỷ".

"Biết rồi".

Thiên Hồ Nguyệt nhìn người bán hàng, nói: "Ông chủ, bán cho ta vài xâu kẹo".

"Tiểu thư, cô muốn mua mấy xâu?" Người bán hàng hỏi lại.

Gần như lập tức, câu trả lời liền được đưa ra, nhưng không phải của Thiên Hồ Nguyệt mà là từ miệng muội muội nàng: Thiên Hồ Cổ.

"Mười xâu!".

Dạ hân hoan, người bán hàng cười càng tươi hơn trước. Hắn lại lần nữa dời ánh mắt lên người Thiên Hồ Nguyệt, đợi nàng xác nhận.

Không làm hắn phải hụt hẫng, Thiên Hồ Nguyệt gật đầu: "Lấy mười xâu đi".

"Dạ, có ngay có ngay...".

...

Hai tay mỗi tay năm xâu kẹo, tiểu yêu hồ Cỗ Cỗ vừa mới xoay đầu đã liền há miệng cắn một lúc tận những hai viên, nhai ngấu nhai nghiến.

Thấy vậy, Thiên Hồ Nguyệt mới bảo: "Cổ Cổ, muội ăn từ từ thôi, kẻo lại nghẹn".

"Nhông nhao (không sao)".

Tiểu yêu hồ nuốt hết hai viên kẹo xong, nói tiếp: "Bên trong giới chỉ muội đã trữ sẵn mấy túi nước rồi, nếu nghẹn chỉ cần uống vài hớp là ổn"."Muội... đúng là hết nói nổi".

"Hì hì...".

Cổ Cổ thè lưỡi, chủ động cầm một xâu kẹo hồ lô đưa cho: "Nhị tỷ, tỷ cũng ăn đi".

"Ăn đi. Tỷ không thèm".

"À... Không thèm thì thôi".

Tiểu yêu hồ rất dứt khoát, vừa bị từ chối xong thì liền bỏ ngay, chẳng buồn dây dưa thêm một giây nào nữa. Và điều đó, nó làm cho Thiên Hồ Nguyệt cảm thấy tổn thương đôi chút.

Chỉ là... ai thèm để ý. Cổ Cổ ư? Cô bé hiện đang quan tâm tới người khác rồi.

Hướng người đi theo ở phía sau, Cổ Cổ bảo: "Tiểu Ngư, ta cho ngươi một xâu kẹo hồ lô này. Cầm lấy đi".

"Cái này...".

Lăng Tiểu Ngư đang toan từ chối thì đã bị một bàn tay nhỏ nhắn vươn ra nắm lấy tay mình.

"Đây. Cho ngươi".

"Cổ Cổ, ta... ừm... cảm ơn muội".

"Hì hì... Không có gì. Cổ Cổ là một người tốt".

Bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, Âm Tiểu Linh nghe vậy thì tròng mắt khẽ đảo. Nàng nở nụ cười thân thiện: "Cổ Cổ, còn tỷ thì sao?".

"Ngươi? Ngươi thì sao?" Tiểu yêu hồ nghi hoặc hỏi lại.

Âm Tiểu Linh nói rõ hơn: "Kẹo hồ lô. Bộ muội không tính cho tỷ à?".

Tiểu yêu hồ hết cúi xuống xem mấy xâu kẹo trong tay lại ngẩng lên nhìn Âm Tiểu Linh, thần tình mờ mịt, hàng mi chớp chớp: "Tại sao ta phải cho ngươi?".

Âm Tiểu Linh: "...".

Nàng bị tiểu hồ yêu trước mặt làm cho cứng họng, nhất thời chẳng biết đáp trả ra sao.

Mất hẳn mấy giây mới lấy lại được năng lực phản ứng, Âm Tiểu Linh bất mãn nói ra: "Cổ Cổ, muội sao có thể phân biệt đối xử như vậy? So với tên ngốc Lăng Tiểu Ngư này, tỷ tỷ đối với muội còn tốt hơn mà".

"Cổ Cổ, muội quên rồi sao? Mấy hôm trước chính là tỷ tỷ đã mua nguyên cả cây kẹo to đùng cho muội a".

"Cái đấy ta đương nhiên là nhớ. Lúc đó chính mắt ta thấy ngươi bỏ tiền ra mua mà".

"Thì đấy. Tỷ tỷ tốt với muội như vậy, tại sao muội lại có thể vô tình với tỷ tỷ được. Chỉ có một xâu kẹo mà muội cũng không cho...".

Những tưởng sau khi kể lể ngần ấy, tiểu yêu hồ sẽ suy nghĩ lại mà thay đổi thái độ thì không, cô bé vẫn giống y như cũ, nhất quyết chẳng chịu cho.

Hướng Thiên Hồ Nguyệt đằng trước bước lại, cô bé vừa đi vừa lắc đầu: "... Trên mình rõ ràng có nhiều tiền như vậy, không tự đi mua ăn mà hỏi xin người khác. Đúng là kỳ quái...".

...

Mấy lời nọ tuy rằng không lớn, lại bị tiếng nhai kẹo làm cho biến dạng nhưng với thính lực nhạy bén của tu sĩ chân nhân cấp, Âm Tiểu Linh vẫn rất dễ dàng nghe được. Rành mạch là khác. Chính bởi vì là rành mạch như thế nên giờ phút này đây nàng mới đang đứng mím môi hậm hực...

Chương 184: Tú Cầu Định Nhân Duyên (1)

...

Mấy lời nọ tuy rằng không lớn, lại bị tiếng nhai kẹo làm cho biến dạng nhưng với thính lực nhạy bén của tu sĩ chân nhân cấp, Âm Tiểu Linh vẫn rất dễ dàng nghe được. Rành mạch là khác. Chính bởi vì là rành mạch như thế nên giờ phút này đây nàng mới đang đứng mím môi hậm hực...

"Tiểu Linh cô nương, cô không sao chứ?".

"Tiểu Linh cô nương?".

...

Qua mấy bận kêu gọi mà vẫn chưa thấy đối phương ư hử gì, Lăng Tiểu Ngư đang tính nói thêm gì đó thì đã bị người cắt ngang.

Âm Tiểu Linh đưa mắt lườm hắn, đột nhiên chìa tay ra, yêu cầu: "Đưa xâu kẹo hồ lô của ngươi cho ta!".

"Tiểu Linh cô nương, cái này...".

"Cái gì ta không cần biết. Ngươi chỉ cần trả lời ta, đưa hoặc là không đưa".

...

Giữa "có" và "không", sau cùng thì Lăng Tiểu Ngư đã chọn cái trước. Hắn không nói nhưng hành động đã chứng minh.

Cũng chẳng phải hắn nhu nhược mềm yếu. Sở dĩ thuận theo, đa phần đều xuất phát từ thiện ý. Nói trắng ra là... hắn thương hại cho "hoàn cảnh" của Âm Tiểu Linh.

Ngẫm lại thì suốt ba ngày vừa qua, Âm Tiểu Linh nàng vẫn thường xuyên bị tiểu yêu hồ hắt hủi a.

Người ta nói thế nào cũng là một vị tu sĩ chân nhân hàng thật giá thật nha...

Ánh mắt ái ngại, Lăng Tiểu Ngư nói: "Tiểu Linh cô nương, nếu muốn ăn nữa thì cứ đưa tiền cho ta, ta sẽ giúp cô mua thêm. Kẹo hồ lô ở bên kia vẫn còn bán".

"Ai mượn ngươi quan tâm?".

Chả có tí nào gọi là cảm kích, Âm Tiểu Linh hằn hộc: "Hừ... Đồ đầu gỗ".

...

Bị bỏ lại phía sau, Lăng Tiểu Ngư đứng dõi mắt nhìn theo bóng lưng Âm Tiểu Linh vừa mới rời đi, gãi đầu nhận xét: "Nữ nhân thật khó hiểu".



"Thôi kệ, cứ nhường nàng một chút".

Thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư thu xếp lại tâm tình rồi cũng nhanh chóng nối gót ba nữ nhân đằng trước.

...Dưới sự dẫn dắt của Thiên Hồ Nguyệt, cả đám bốn người đi tiếp qua hai con đường nữa thì dừng lại.

Chỗ này thuộc về khu phía tây của Bắc Hà trấn, khung cảnh so với ba phương vị còn lại càng thêm rực rỡ. Ở đây, những chiếc lồng đèn được treo nhiều hơn, sắc đỏ cũng dày đặc hơn...

Âu chẳng lạ. Lễ hội chính là được tổ chức tại đây kia mà.

Trên bãi đất trống tạm gọi là quảng trường này, người dân đã tụ tập rất đông. Hoà trong bầu không khí náo nhiệt, Cổ Cổ đề nghị: "Nhị tỷ, lát nữa chúng ta cũng tham gia cùng với bọn họ đi".

"Tham gia?".

Thiên Hồ Nguyệt hơi do dự: "Cổ Cổ, tỷ nghĩ hay là thôi đi. Dù sao đây cũng chỉ là lễ hội của thế tục phàm nhân".

Chẳng cho là đúng, tiểu yêu hồ phản bác: "Nhị tỷ, chính vì đây là lễ hội của phàm nhân, rất mới lạ nên chúng ta lại càng cần tham gia a".

"Nhị tỷ, chúng ta đến đây không phải để vui chơi sao? Nếu chỉ đứng bên ngoài xem thì thiệt thòi lắm".

Ở bên hông Thiên Hồ Nguyệt, Âm Tiểu Linh cũng lên tiếng tán đồng: "Nguyệt tỷ tỷ, Cổ Cổ muội muội nói phải đấy. Lễ hội vui như vầy, nếu đã tới tận đây rồi thì sao lại không tham gia cho biết".

Ngó thấy Thiên Hồ Nguyệt còn đắn đo, tiểu yêu hồ vội bày ra bộ mặt đáng thương nài nỉ: "Nhị tỷ, muội xin tỷ đó. Chỉ một lần này thôi...".

"Nhị tỷ...".

...

"Hừm... Tiểu nha đầu, muội lại giở chiêu bài này rồi".
"Đâu có đâu. Người ta rất thành thật mà...".

"Xuy... Muội mà thành thật...".

Trách cứ thì trách cứ, sau cùng thì Thiên Hồ Nguyệt vẫn gật đầu chấp thuận. Khỏi phải nghĩ, có được sự đồng ý của nàng, Cổ Cổ tất nhiên rất đỗi vui mừng. Cô bé tung tăng lách qua hàng người phía trước, mau chóng tìm lấy cho mình một vị trí thuận tiện để tham gia lễ hội.

Phía sau, Thiên Hồ Nguyệt khẽ lắc đầu. Nàng theo chân muội muội tiến lên trước, chừng dừng lại thì hướng một đám người, thanh âm nhã nhặn: "Các vị, có thể nhường cho mấy người chúng ta chỗ ngồi không?".

Kèm theo câu nói, Thiên Hồ Nguyệt cũng không quên đưa một túi ngân lượng ra.

Có tiền, người đưa tiền lại còn là một vị thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, đám phàm nhân nọ há nỡ lòng từ chối?

Thực tế thì bọn họ đã rất vui vẻ nhường lại chỗ ngồi của mình cho Thiên Hồ Nguyệt.

Chỉ vào mấy chiếc ghế trống, Thiên Hồ Nguyệt bảo với hai người đi theo bên cạnh: "Các ngươi cũng ngồi đi".

"Cảm ơn Nguyệt tỷ tỷ".

"Đa tạ Nguyệt cô nương".

...

"Oa! Nhị tỷ thật lợi hại, vừa ra tay liền kiếm được chỗ ngồi ngay".

Cổ Cổ chả rõ từ góc nào chạy lại, vừa ngồi xuống đã liền nịnh nọt. Cô bé hỏi: "Hì hì... Nhị tỷ, tỷ có biết khi nào thì mới tới phần quan trọng không?".

"Phần quan trọng gì?".

"Thì cái đoạn tung tú cầu a".

"À..." - Hiểu ra, Thiên Hồ Nguyệt cho đáp án - "Vẫn còn lâu lắm. Phải tận khi lễ hội sắp kết thúc cơ".

"Lâu như vậy...".

Cổ Cổ lại hỏi: "Vậy còn cái khúc nhảy múa, khi nào mới bắt đầu?".

"Lát nữa, sau khi màn kịch kết thúc".

"Thế là vẫn phải đợi rồi...".

Cổ Cổ ngước mắt nhìn lên sân khấu được dựng ở cách đó không xa, lẩm bẩm: "Không biết hình tượng tiên hồ sẽ trông ra sao? Chắc là đẹp lắm...".

Chương 185: Tú Cầu Định Nhân Duyên (2)

Trong suy nghĩ của tiểu yêu hồ là vậy. Cô bé cho rằng qua trí tưởng tượng phong phú của phàm nhân thế tục, hình ảnh huynh trưởng Bắc Gia và tẩu tẩu Hà Hoạch của mình sẽ càng thêm lung linh, đẹp đẽ.

Tiếc thay, ý nghĩ cuối cùng vẫn chỉ dừng ở ý nghĩ. Thực tại, nó khác xa với điều cô bé đã nghĩ. Cô bé càng mường tượng đẹp đẽ bao nhiêu thì khi tận mắt chứng kiến, trong lòng lại càng hụt hẫng bấy nhiêu.

Nhìn cặp đôi đang đóng vai Thiên Hồ Bắc Gia và Thiên Hồ Hà Hoạch trên sân khấu, tiểu yêu hồ bất mãn chu môi: "Gì vậy chứ? Chẳng phải nói là hồ tiên sao? Khó coi như vậy...".

"Nhị tỷ, tỷ nói xem, bọn họ có phải là rấ không có kiến thức không? Tự dưng lại đeo mấy cái tai hồ ly kia lên. Làm như Thiên Hồ là loại hồ yêu hạ đẳng ấy".

Có cái nhìn thoáng hơn rất nhiều, Thiên Hồ Nguyệt nói: "Thật ra cũng chẳng thể trách họ được. Dẫu sao tuổi thọ phàm nhân cũng rất ngắn ngủi, trong khi chuyện cũ thì đã trôi qua quá lâu. Bọn họ làm sao còn nhớ được hình dáng "hồ tiên" của quá khứ nữa".

"Với lại... Cổ Cổ, muội nghĩ coi. Nếu như không dùng tai hồ ly giả kia đeo lên, không dùng da lông hồ ly kia mặc vào thì người xem bên dưới sao có thể hình dung được họ là hồ tiên trong truyền thuyết".

"Nhưng... cũng quá khó coi đi".

"Muội muội ngốc, đối với họ thì như vậy mới phù hợp".

...

"Dù sao thì muội cũng thấy nó rất khó coi".

Quan điểm vẫn được giữ nguyên như cũ, tiểu yêu hồ dứt khoát quay mặt qua hướng khác, chẳng buồn xem kịch nữa. Cô bé lấy từ giới chỉ ra mấy xâu kẹo hồ lô còn sót lại, tiếp tục cắn ăn.

"Còn tưởng sẽ hay ho lắm, rốt cuộc lại thành ra như vầy...".

Như sợ bị Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư hiểu lầm, tiểu yêu hồ đính chính: "Âm Tiểu Linh, Lăng Tiểu Ngư, hai người các ngươi cũng đừng có nên tin a. Thiên Hồ tộc không phải là như vầy đâu".

Tâm tư máy động, Âm Tiểu Linh mỉm cười, hỏi: "Nếu không phải như vầy thì như thế nào?".

"Thì...".

"Cổ Cổ".

Tiểu yêu hồ toan nói thì bị Thiên Hồ Nguyệt ngăn lại. Nàng trách: "Muội đấy, lại nhiều chuyện nữa rồi".

Dời mắt sang người Âm Tiểu Linh, Thiên Hồ Nguyệt nhắc nhở: "Tiểu Linh cô nương, chuyện của hồ tộc ta khuyên cô đừng quá hiếu kì, không tốt đâu".



Cười giả lả, Âm Tiểu Linh thanh minh: "Nguyệt tỷ tỷ đã hiều lầm. Ta vừa rồi cũng chỉ là tiện miệng hỏi, chẳng có ý gì cả".

"Mong là vậy"....

Bầu không khí có trở nên căng thẳng đôi chút, nhưng rồi rất nhanh đã lại bình thường. Thiên Hồ Nguyệt đã cho qua, Thiên Hồ Cổ cũng chẳng còn bận lòng.

Đợi cho màn kịch trên sân khấu kết thúc, khi tiếng trống hội lần thứ hai vang lên, cô bé lập tức hướng Thiên Hồ Nguyệt kêu gọi: "Nhị tỷ nhị tỷ! Vũ hội bắt đầu rồi kìa!".

"Nhị tỷ, chúng ta ra đó đi!".

Thiên Hồ Nguyệt ngó xem các cặp trai gái đang tay trong tay cùng nhau nhảy múa trên quảng trường rộng lớn, chau mày: "Cổ Cổ, phần vũ hội này chỉ dành cho các cặp đôi thôi".

"Nhưng mà... muội muốn tham gia".

"Vậy trừ phi là muội biến thành nam nhân thì mới có thể cùng tỷ ra đó nhảy múa".

"Biến thành nam nhân? Có khó gì? Nhị tỷ giúp muội là được".

"Ta? Không được".

"Nhị tỷ...".

"Nhị tỷ... Muội muốn ra đó nhảy chung với họ".
"Nhị tỷ... Biến muội thành nam nhân đi. Đi, nhị tỷ...".

...

Hết lôi lại kéo, năn nỉ xong lại tới cầu xin, Cổ Cổ đã liên tục lải nhải bên tai tỷ tỷ mình, khiến nàng cảm thấy rất đau đầu.

Bất đắc dĩ, Thiên Hồ Nguyệt đành phải đáp ứng.

"Hừ, tiểu nha đầu muội chỉ được cái vòi vĩnh người khác. Biết thế ta đã chẳng dẫn muội ra ngoài".

Tay nắm lấy tai muội muội mà véo mạnh một cái, nàng bảo: "Nép sát vào người tỷ".

"Ui... Đứt tai muội rồi đây này".

Miệng xuýt xoa nhưng chân lại không hề chậm, tiểu yêu hồ ngay lập tức nép vào người tỷ tỷ mình, đợi nàng thi triển đạo thuật.

"Cổ Cổ, nhắm mắt lại".

"Rồi. Nhị tỷ làm đi".

...

Động tác vô cùng mau lẹ, trong nháy mắt một loại huyễn thuật đã được Thiên Hồ Nguyệt thi triển nhằm đánh lừa đám thế tục phàm nhân xung quanh. Kế đấy, nàng bắt đầu giúp muội muội thay hình đổi dạng.

Thời gian không dài, chưa đến chục giây thì mọi thứ đã đâu vào đấy. Từ một cô bé sáu, bảy tuổi, lúc này Cổ Cổ đã biến thành một nam nhân anh tuấn bất phàm. Chẳng riêng gì tướng mạo, thậm chí ngay đến y phục cũng sớm được thay ra cho phù hợp, khá là quý phái.

Cúi xem tay chân, quần áo của mình, Cổ Cổ nghi hoặc: "Nhị tỷ, bộ y phục này tỷ kiếm ở đâu ra vậy? Nó đúng là y phục nam nhân a".

"Có gì mà muội phải thắc mắc. Chẳng phải bình thường khi ra ngoài tỷ vẫn hay giả trang nam nhân đó sao?".

"À... Muội quên mất".

"Còn "muội"?" - Thiên Hồ Nguyệt nhắc nhở - "Cổ Cổ, muội bây giờ đã là nam nhân rồi đấy".

"Ừ hén....".

Cổ Cổ rất nhanh liền ý thức được thân phận trang nam tử của mình. Cô bé hắng giọng, bắt chước những phàm nhân ban nãy chìa tay ra trước: "Nguyệt cô nương, không biết tiểu sinh có vinh hạnh được mời cô nương nhảy cùng?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau