TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Bị Giam Lỏng?

"Muốn bắt ta? Mơ tưởng!".

Bất kể có phải đối mặt với bảo ấn Không Minh uy lực to lớn đi nữa, nữ nhân đeo mặt nạ vẫn như cũ không hề tỏ ra sợ hãi. Rõ ràng, nàng có chỗ dựa.

Chẳng cần nghi hoặc hay đợi chờ, điều đó đã mới vừa được bộc lộ ra.

Tại thời điểm Không Minh Ấn sắp đánh xuống, thân ảnh nữ nhân đeo mặt nạ bỗng đột nhiên tan ra, hoá thành một đám máu huyết rồi bắn đi khắp bốn phương tám hướng.

"Ám Tử Vệ, chặn tất cả lại!".

...

Ý đồ của nữ nhân đeo mặt nạ kia là gì, thiết nghĩ kẻ ngốc còn nhận ra. Nam tử Thiên Hồ, hắn đương nhiên cũng biết. Rất rõ là khác.

Nhưng, biết là một chuyện, ngăn chặn được hay không đấy lại là một chuyện khác.

Mệnh lệnh của nam tử Thiên Hồ đưa ra rất nhanh, điều đó không giả. Đáng tiếc là Ám Tử Vệ, bọn họ lại không mau lẹ được như vậy. Tốc độ của số máu huyết vừa bắn ra kia quá ư khủng bố, bọn họ dẫu muốn ngăn cũng đành bất lực.

Phần còn lại, vị phu nhân tóc bạc cùng đám đại nhân tu vị cấp chân nhân trung kỳ... Một vài người trong số họ đúng là đã bắt giữ được đấy. Có điều... cũng chả để làm gì.

Lý do là số máu huyết bị bọn họ dùng pháp bảo tóm lấy kia, tất cả chúng đều chỉ đơn thuần là "máu huyết" chứ nào phải hoá thân của nữ nhân đeo mặt nạ. Nói cách khác, nữ nhân đeo mặt nạ, nàng ta đã trốn thoát rồi.

...

"Nhân loại đáng chết!".

Tính khí có phần nóng nảy, vị phu nhân tóc bạc nghiến răng căm hận.

Quay sang nhìn nam tử Thiên Hồ, bà ta hỏi: "Bắc Gia, ngươi xem chuyện này nên giải quyết thế nào?".

Vẻ mặt thâm trầm, nam tử Thiên Hồ, cũng tức Thiên Hồ Bắc Gia - huynh trưởng của Thiên Hồ Nguyệt - có phần khó nghĩ: "Nữ nhân kia rõ ràng không phải hạng tu sĩ bình thường, chỉ e khó lòng truy đuổi".

"Bắc Gia, ngươi nói vậy là sao? Lẽ nào chúng ta phải cam chịu nỗi nhục này ư?".

Một tia khó chịu thoáng loé lên trong mắt nhưng rồi đã tan biến rất nhanh, Thiên Hồ Bắc Gia đính chính: "Nhĩ Lão, ý ta đương nhiên không phải như vậy".

"Nhị Lão, người nghĩ xem. Ngay cả mấy người chúng ta hợp lực cũng không bắt giữ được nữ nhân kia, nay nếu phân tán ra truy đuổi, như vậy khác nào tạo cơ hội cho ả phản sát".



Nghe qua phân tích, Nhị Lão cuối cùng cũng phần nào hoà hoãn: "Bắt không được, truy không xong... Chúng ta đường đường là đại tộc Thiên Hồ mà ngay đến một tên nhân loại cũng chẳng xử lý được...".

"Nhân loại kia đột nhập Thanh Khâu, lại còn ra tay sát hại tộc nhân ta, nếu không bắt ả đền tội thì sau này Thiên Hồ tộc chúng ta còn gì là thể diện nữa".
Gần bên, một cung trang thiếu phụ cũng gật đầu tán đồng: "Nhị Lão nói phải đấy. Chuyện này chúng ta không thể nào cho qua như vậy được".

"Lại nói, Vương của chúng ta cũng đã sắp...".

"Dung Nhi...".

Cung trang thiếu phụ nói còn chưa hết lời thì đã bị người ngăn lại. Một vị phu nhân tướng mạo hiền từ, bề ngoài tuổi độ bốn mươi đạp không mà bước lên ba bước. Nàng nhìn sang chỗ Lăng Thanh Trúc, cất tiếng: "Mọi người, trước mắt ta nghĩ có một việc mà chúng ta cần phải xử lý".

Được nhắc nhở, những người còn lại cũng ngay lập tức dồn sự chú ý lên người Lăng Thanh Trúc. Thái độ chừng không mấy tốt.

Nhận ra sự thù địch từ đám tộc nhân Thiên Hồ, Lăng Thanh Trúc thoáng ngẫm liền thấu rõ căn nguyên. Nàng cười khổ: "Các vị đạo hữu, ta và nữ nhân đeo mặt nạ ban nãy cũng không có liên quan gì a".

Chưa thấy đối phương ư hử gì, nàng bồi thêm: "Các vị đạo hữu Thiên Hồ, lúc nãy các vị cũng thấy rồi đó. Ta và nữ nhân kia vốn dĩ có thù oán. Ta cũng giống như các vị, trước đây đã từng bị nàng ta giở thủ đoạn đê hèn ám toán...".

...

Vị phu nhân ban nãy nghĩ lại, nhẹ gật đầu: "Ngươi nói cũng đúng. Dựa theo những gì ta nhìn thấy thì ngươi và nữ nhân đeo mặt nạ kia đích xác không phải cùng một ruột".

Trái với người trước, Nhị Lão lại khó khăn hơn rất nhiều: "Tố Nghi, ngươi cũng đừng quá tin người như vậy. Nói không chừng nữ nhân này tới đây cũng là có ý đồ. Bọn nhân loại chẳng có kẻ nào là người tốt đâu".

"Nhị Lão, ta nghĩ Nhị Lão đã quá lời rồi".

Vị phu nhân có tướng mạo hiền từ, tức Tố Nghi nhắc nhở: "Như lúc nãy ta có nói qua, vị Lăng đạo hữu đây là người từng cứu mạng nhị công chúa. Nói cách khác, nàng chính là ân nhân của Thiên Hồ tộc chúng ta".

"Ngươi khẳng định thân phận của nàng ta chứ?"."Nhị Lão an tâm, tín vật nhị công chúa trao cho nàng ta đã đích thân xem qua".

"Nếu vậy... Thôi được rồi. Ta sẽ nể mặt nhị công chúa mà không động tới nàng ta. Nhưng mà... Trong khoảng thời gian này, ta nghĩ vẫn nên giữ nàng ta ở lại Thanh Khâu".

...

Bị hoài nghi, đó không phải điều Lăng Thanh Trúc muốn. Giam lỏng? Cũng chẳng phải thứ nàng chờ đợi.

Nhưng không nguyện thì thế nào chứ? Cái đám tộc nhân Thiên Hồ kia, bọn họ đâu có cho nàng quyền được quyền lựa chọn.

Tự ý rời đi ư?

Thoát khỏi thì sao chứ? Sẽ kéo theo rất nhiều rắc rối. Hiểu lầm cũng càng thêm sâu đậm...

Huống hồ, Lăng Thanh Trúc nàng há phải đâu kẻ vô môn vô phái. Nàng là môn nhân Thiên Kiếm Môn, lại còn là một vị phong chủ. Nàng bị hiểu lầm thì cũng đồng nghĩa Thiên Kiếm Môn sẽ bị hiểu lầm.

Thiên Hồ là một đại tộc rất có uy vọng trong yêu giới, nếu như xảy ra tranh chấp với bọn họ thì thật không hay...

Suy đi tính lại, cực chẳng đã Lăng Thanh Trúc mới phải xuôi tay để mặc người định đoạt. Tốt xấu gì thì nàng cũng là ân nhân cứu mạng nhị công chúa người ta, chắc sẽ không đến nỗi bị đối xử quá tệ.

May mắn, mọi thứ quả như nàng dự tính. Trừ bỏ hạn chế tự do đi lại thì các tộc nhân Thiên Hồ cũng rất hữu lễ với nàng. Cơm ngày hai bữa, lại còn có tì nữ tới hầu. Khá ư thoải mái.

Nhưng... trong sinh hoạt, ở bên ngoài thôi. Chứ còn nội tâm...

Thoải mái? Lăng Thanh Trúc làm sao mà thoải mái cho được khi lại phải tiếp tục đợi chờ.

Đám Thiên Hồ tộc kia bảo với nàng phải đợi nhị công chúa của bọn họ về thì mới tiến hành giải quyết chuyện của nàng được.

"Ô hô...".

Ngẫm lại mấy lời của Nhị Lão kia, Lăng Thanh Trúc tức quá hoá cười: "Đợi nhị công chúa của các ngươi? Thiên Hồ Nguyệt kia đi ra ngoài du ngoạn, biết bao giờ nàng ta mới trở về? Chẳng lẽ nàng ta một năm chưa về ta phải chờ một năm, mười năm chưa về thì phải chờ mười năm?".

"Lăng Thanh Trúc ta là người chứ đâu phải thánh nhân, kiên nhẫn cũng có giới hạn a".

"... Nếu trong đầu các ngươi thực có ý định giam lỏng ta ở đây lâu dài... Hừ hừ... ta đây sẽ làm cho ra ngô ra khoai với các ngươi".

Nói thế nào thì nàng cũng là cây đại thụ của Thiên Kiếm Môn - đại tông môn đứng đầu chính giáo thiên hạ. Thiên Hồ tộc có danh thì Thiên Kiếm Môn nàng cũng có tiếng a.

Mèo nào cắn mỉu nào... còn chưa biết đấy.

Chương 177: Hồ Vương Triệu Kiến

Lăng Thanh Trúc có e ngại, nhưng e ngại không đồng nghĩa sợ hãi. Nếu Thanh Khâu là chốn ngoạ hổ tàng long thì Thiên Kiếm Môn nàng cũng là linh sơn thánh địa, hội tụ chính khí đất trời. Ngũ Đại Tiên Kiếm được cất giấu bên dưới năm ngọn núi, uy lực thừa đủ tru diệt mọi yêu tà.

Cái danh của tiên kiếm, tu sĩ cấp thấp đúng ít người tỏ tường, nhưng phàm là đại nhân vật, thiên hạ mấy ai chưa từng nghe?

Đừng thấy Nhị Lão kia luôn tỏ ý khinh thị mà lầm, thực chất, ở trong lòng mình, đối với thân phận của Lăng Thanh Trúc bà ta ít nhiều cũng có kiêng kị đấy. Về những người khác, ví như vị phu nhân tướng mạo hiền từ Tố Nghi, con trưởng của hồ vương Thiên Hồ Bắc Gia, bọn họ cũng giống như thế thôi.

Tóm lại, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì đều tự hiểu lấy một điều: Chưa tới mức vạn bất đắc dĩ thì tốt nhất đừng nên gây hại cho Lăng Thanh Trúc.

Nếu chẳng phải vậy, bởi trong lòng có điều cố kị thì sao bọn họ phải sai người cơm bưng nước rót, đối xử hữu lễ với Lăng Thanh Trúc?

Thậm chí kể cả việc giam lỏng - giải pháp tình huống kia nữa, bất quá cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Bọn họ biết nó không nên được kéo dài quá lâu...

Và thực tế thì... nó đúng là không lâu thật. Sau hai ngày, qua đến ngày thứ ba thì vấn đề đã bắt đầu được giải quyết. Lăng Thanh Trúc, nàng đã được Thiên Hồ tộc triệu kiến. Nhưng vị đại nhân muốn gặp nàng lại chẳng phải Nhị Lão, Thiên Hồ Bắc Gia hay nhị công chúa Thiên Hồ Nguyệt mà là... Vương của bọn họ: Thiên Hồ Đại Mi - chủ nhân chân chính của núi Thanh Khâu.

...

Theo bước chân hai nữ thị vệ, Lăng Thanh Trúc rời khỏi thạch thất. Sau mấy bận rẽ cua, cuối cùng nàng cũng đến được nơi cần phải đến.

Vẫn là một căn phòng bằng đá, nhưng so với phòng của Lăng Thanh Trúc nàng thì lộng lẫy hơn rất nhiều. Những đồ vật bên trong, chúng tất nhiên cũng cao cấp, sang trọng hơn...

...

"Lăng đại nhân, chúng ta tới rồi".

Dừng trước cửa thạch thất, một trong hai nữ thị vệ quay sang nói với Lăng Thanh Trúc ở đằng sau: "Đại nhân hãy chờ một lát để tiểu nhân vào báo cho Vương biết".



"Không sao, ngươi cứ tự nhiên".
Nữ thị vệ gật nhẹ rồi xoay người tiến thẳng vào bên trong, đến chừng trở ra thì đưa tay làm động tác mời: "Lăng đại nhân, Vương đang đợi ở bên trong".

"Tốt".

Lăng Thanh Trúc ứng tiếng, chân mau chóng chuyển di...

...

Có một điều buộc phải công nhận, đó là căn phòng của hồ vương xa hoa vô cùng. Không giống thạch thất mà Lăng Thanh Trúc đang cư ngụ, sàn chỉ lót một lớp đá phẳng, tại chỗ này, bên trên đá phẳng còn có thảm đỏ phủ giăng tận vách. Chưa hết, bàn ghế, ly tách, mọi thứ cũng đều được làm từ vật liệu trân quý, có loại còn là hi hữu khó cầu.

Phàm nhân?

Không, là tu sĩ cơ. Trong căn phòng rộng lớn tựa như cung điện này, thật lắm thứ mà tu sĩ chỉ dám mơ ước. Lăng Thanh Trúc mới đếm sơ thôi cũng được hơn mười loại rồi a.

"Chậc... Quả chẳng hổ là Vương của đại tộc Thiên Hồ, chỉ tùy tiện bày biện ra mà đã lắm bảo vật như thế. Thật không biết ở bên trong giới chỉ và bảo khố riêng của nàng sẽ còn có những bảo bối dạng gì...".

"Trong khi đó, Lăng Thanh Trúc ta thì sao? Đường đường là phong chủ Trúc Kiếm Phong, một trong năm kẻ thống lĩnh Thiên Kiếm - đại tông môn đứng đầu chính giáo thiên hạ - vậy mà ngay mấy loại tài liệu luyện đan cũng không có, phải lặn lội tự mình bôn ba kiếm tìm... Haizz... Người với người đúng là chẳng thể so được".
Lăng Thanh Trúc càng ngẫm, hai mắt càng nhìn thì trong dạ lại càng cảm khái. Nàng thấy cuộc đời sao mà bất công quá. Cùng là nữ nhân, cùng là những người có thân phận, cớ gì kẻ giàu sang nhung lụa còn người lại quá đỗi cơ hàn khốn khó?

Lăng Thanh Trúc nàng đang rất muốn biết đấy.

Chỉ là... trời già ở cao quá, chắc chẳng thể nào nghe được.

Chán nản, Lăng Thanh Trúc đành đem nghi vấn đá sang một bên, thôi không nhìn ngó lung tung nữa.

...

Đi tới giữa căn phòng lộng lẫy, trong ánh sáng êm dịu của hàng trăm viên minh châu đính trên bốn bức tường, Lăng Thanh Trúc rốt cuộc dừng lại.

Thân ảnh hồ vương, nó đã hiện ra trong tầm mắt nàng. Dù không quá rõ.

Phía sau bức rèm màu trắng, hồ vương ngồi đợi sẵn trên ghế, tay bưng chén trà nhấp khẽ rồi mới nói: "Lăng đạo hữu, mời ngồi".

"Đa tạ hồ vương".

Trái hẳn cái vẻ hậm hực ca thán vừa rồi, Lăng Thanh Trúc lúc này lại tỏ ra điềm đạm vô cùng. Động tác rất đỗi tự nhiên, nàng từ tốn bước lại chỗ chiếc bàn đặt gần đó, tự mình kéo ghế rồi ngồi xuống.

"Hồ vương, chẳng hay hôm nay triệu kiến ta tới đây là vì chuyện gì?".

"Triệu kiến?".

Thiên Hồ Đại Mi khẽ lắc đầu: "Lăng đạo hữu đã nặng lời. Bổn vương vốn là mời, sao bây giờ lại biến thành triệu kiến rồi?".

"À..." - Nàng nói tiếp - "Lăng đạo hữu, hay là bởi do đám tộc nhân của ta mấy ngày qua đối với đạo hữu có điều thất lễ, khiến cho đạo hữu nảy sinh ác cảm?".

Chương 178: Diễn Kịch

"Hồ vương, ngài hiểu lầm. Mấy ngày vừa qua Thiên Hồ tộc các vị đối đãi với ta rất tốt, thậm chí còn tốt hơn so với khi ta ở Thiên Kiếm Môn của mình".

"Nếu vậy thì bổn vương yên tâm rồi".

Vẫn như cũ, cách một tấm rèm, Thiên Hồ Đại Mi đi vào chính đề: "Lăng đạo hữu, chuyện của đạo hữu ta đã nghe tộc nhân hồi báo. Chẳng hay lần này đạo hữu cầm tín vật của Nguyệt Nhi tới đây, rốt cuộc là muốn cầu Thiên Hồ tộc ta việc gì?".

"Cái này...".

Lăng Thanh Trúc hít nhẹ một hơi, thẳng thắn nói ra: "Nếu hồ vương đã hỏi thì Lăng Thanh Trúc ta cũng không vòng vo nữa. Thật ra lần này ta lặn lội tới đây, mục đích là muốn xin Thiên Hồ tộc ngài một thứ".

"Là thứ gì?".

"Tinh huyết của vương tộc Thiên Hồ".

...

Trước và sau khi Lăng Thanh Trúc chính thức nói ra mong muốn của mình, nét mặt Thiên Hồ Đại Mi đã thay đổi khá nhiều. Trông dáng vẻ âm trầm kia của nàng thì rõ ràng cảm giác chả phải tốt đẹp gì.

Cũng đúng thôi. Thiên Hồ tộc là hậu duệ đời sau của Cửu Vĩ Thiên Hồ - một trong những linh chủng mạnh mẽ nhất ở thời thượng cổ, tinh huyết của tộc nhân Thiên Hồ há có thể tùy tiện ban cho ngoại nhân, huống hồ lại còn là một nhân loại.

Giọng đã phần nào xa cách, Thiên Hồ Đại Mi nói: "Tinh huyết khác với máu huyết bình thường, rất có ý nghĩa. Nhân loại các ngươi có lẽ không quá xem trọng, nhưng tộc nhân Thiên Hồ ta thì khác".



"Lăng đạo hữu, ngươi thân là một vị chân nhân hậu kỳ, hẳn phải biết tinh huyết Thiên Hồ chứa đựng rất nhiều thứ...".
Lăng Thanh Trúc cũng không phủ nhận: "Hồ vương, ta biết tinh huyết của Thiên Hồ tộc các vị rất đặc biệt, không thể tùy tiện trao cho ngoại nhân. Nhưng vì cứu lấy đồ nhi, ta thật sự chẳng còn cách nào. Cúi mong hồ vương niệm tình giúp đỡ".

...

Thiên Hồ Đại Mi đã rời khỏi ghế. Nàng chắp tay sau lưng, bước qua lại một hồi rồi mới lần nữa lên tiếng: "Lăng đạo hữu, chuyện ngươi trượng nghĩa cứu mạng Nguyệt Nhi, bổn vương rất đỗi cảm kích. Nếu là một loại bảo vật nào khác, dẫu yêu thích thì bổn vương cũng có thể cân nhắc mà đem tặng cho ngươi, nhưng thứ ngươi yêu cầu lại là tinh huyết vương tộc Thiên Hồ...".

"Xin thứ lỗi, bổn vương không thể đồng ý".

...

"Hồ vương, ngài không thể nghĩ lại sao?".

"Rất tiếc, bổn vương không thể".

Thần thái dù chưa xem rõ nhưng thông qua giọng điệu của Thiên Hồ Đại Mi, Lăng Thanh Trúc biết là khó lòng lay chuyển được đối phương. Nàng đành phải hạ tiêu chuẩn xuống, khẩn khoản cầu xin: "Hồ vương, nếu thực sự không thể ban cho tinh huyết vương tộc Thiên Hồ, vậy hi vọng hồ vương có thể đáp ứng Thanh Trúc vài giọt tinh huyết tộc nhân bình thường".

"Ồ..." - Trong mắt ánh lên một tia ngờ vực, Thiên Hồ Đại Mi truy vấn - "Lăng đạo hữu, nói vậy cái ngươi cần cũng không nhất định phải là tinh huyết vương tộc? Tộc nhân bình thường cũng được?".

Biết là đối phương đang ngờ vực mình, Lăng Thanh Trúc lập tức thanh minh: "Hồ vương, xin đừng hiểu lầm. Loại đan dược ta tính vì đồ nhi luyện chế, tài liệu đích xác nêu danh tinh huyết vương tộc Thiên Hồ. Thế nhưng... hồ vương ngài lại không thể ban cho".

Vốn là người thông minh, Thiên Hồ Đại Mi nghe tới đấy đã liền hiểu ngay ý tứ: "Lăng đạo hữu, ngươi đây là đang muốn làm mọi thứ có thể sao?".

Lần này Lăng Thanh Trúc không đáp ngay. Nàng xoay người sang hướng khác, thanh âm buồn bã: "Hồ vương ngài có điều không biết. Đồ nhi của ta mệnh số mỏng manh, tánh mạng hiện đang như đèn treo trước gió, tùy thời đều có thể tắt đi. Ta thân là sư phụ, sao đành tâm đứng nhìn...".

"Lăng đạo hữu coi bộ là người trọng tình trọng nghĩa".

Thiên Hồ Đại Mi tiếp tục dò xét: "Đạo hữu có thể vì đồ nhi lặn lội đến đây, chứng tỏ quan hệ sư đồ hai người không tệ. Chẳng hay đồ nhi của đạo hữu là mắc phải bệnh gì?".

"Việc này nói ra cũng chỉ có thể trách đồ nhi ta trẻ người non dạ, tâm tính quá đỗi thiện lương".

Lăng Thanh Trúc tự biên tự diễn: "Một tháng trước, ta mang theo hắn ra ngoài hành tẩu, vốn tính trui rèn. Nào ngờ... Trong một khoảnh khắc lơ là, ta vì mải lo lần theo dấu vết bảo vật nên tạm để hắn lại một mình. Đến khi trở về thì...".

"Tên ngốc đó, hắn bị kẻ gian ám toán. Toàn bộ thân gia bị cướp đi không nói gì, nhưng thậm chí tính mạng hắn cũng...".

...

Cắn nhẹ bờ môi, Lăng Thanh Trúc ngậm ngùi thương cảm: "Hắn nhập môn từ khi lên sáu, đã ở cùng ta gần hai mươi năm. Từ nhỏ tới lớn ta chính là nhìn hắn lớn lên; mọi điều hắn biết, hết thảy cũng đều là do ta dạy. Hôm nay hắn ra nông nỗi này, thân làm sư phụ, ta sao nhẫn tâm bỏ mặc...".

Chương 179: Liên Tục Dò Xét

...

Lặng im giây lát, Thiên Hồ Đại Mi cuối cùng đưa ra quyết định: "Lăng đạo hữu, tấm lòng của đạo hữu thật đáng quý... Thôi được rồi, bổn vương sẽ phá lệ giúp đạo hữu một lần".

"Hồ vương, nói vậy là ngài...?".

"Bổn vương sẽ tặng cho đạo hữu một ít tinh huyết của tộc nhân Thiên Hồ".

"Thanh Trúc cảm tạ hồ vương".

"Lăng đạo hữu không cần cảm kích. Đạo hữu đã từng cứu mạng Nguyệt Nhi, nay tánh mạng đệ tử của đạo hữu đang như đèn treo trước gió, bổn vương há có thể ngoảnh mặt làm ngơ coi như không biết".

Nghe những lời nọ của Thiên Hồ Đại Mi, Lăng Thanh Trúc không khỏi vui mừng, thậm chí là đắc ý. Nàng cho là câu chuyện do mình tự biên tự diễn vừa rồi đã làm đối phương động lòng trắc ẩn, quyết định ban tặng tinh huyết của vương tộc Thiên Hồ.

Chỉ có điều... Thực tế, nó lại không phải như vậy. Lăng Thanh Trúc nàng nghĩ sai rồi. Ý tứ của Thiên Hồ Đại Mi đúng là ban cho tinh huyết, nhưng thay vì của vương tộc thì thứ nàng nhận được sẽ chỉ là tinh huyết tộc nhân bình thường mà thôi.

Động lòng trắc ẩn ư?

Nhân - yêu xưa nay nào có thân thiết gì. Trong mắt một vị Vương của yêu tộc như Thiên Hồ Đại Mi, tính mạng nhân loại nào có chi đáng kể, hà tất bận lòng. Nếu không phải bởi nhớ ân cứu mạng nữ nhi của Lăng Thanh Trúc, dám cá còn khuya nàng mới đáp ứng điều gì.

Đối với sự phũ phàng nọ, Lăng Thanh Trúc trách lắm. Nhưng trách thì trách chứ làm sao hơn được. Lẽ nào ra tay cướp đoạt? Sẽ rất phiền toái đấy.

"Thôi vậy. Dù sao để luện chế Trường Sinh Đan, tài liệu chính yếu vẫn là quả Trường Sinh, tinh huyết Thiên Hồ bất quá cũng chỉ là một trong số mười hai loại tài liệu phụ trợ. Thêm nữa trên đan phương cũng chỉ yêu cầu tinh huyết của tộc nhân bình thường, chẳng nhất thiết phải là vương tộc... Cùng lắm đan dược luyện ra sẽ ít đi vài chục năm dương thọ...".

Tuy không thể như ý nguyện, có được tinh huyết vương tộc Thiên Hồ để luyện chế ra linh đan phẩm cấp cao nhất nhưng căn bản Lăng Thanh Trúc cũng đã đạt được mục tiêu tối thiểu đề ra. Chuyến đi đến Thanh Khâu lần này của nàng, xét chẳng hoài công vô ích. Nếu có gì đó khiến nàng vướng bận, hoạ chăng là màn hội ngộ với nữ nhân đeo mặt nạ quỷ kia.

Cuộc chạm trán này thực đã khiến nàng nảy sinh kha khá hoài nghi...

Đạo thuật mà nữ nhân kia sử dụng, rõ ràng hết sức đa dạng. Lần trước ở Ô Long Cốc nàng ta chỉ dùng ám khí và chưởng pháp, còn lần này, tại Thanh Khâu lại là đao pháp cùng thuật khống hồn cổ xưa của Tây vực.



Những phù binh mặt quỷ kia, chúng rõ ràng có ẩn chứa hồn phách kẻ khác.

Câu hỏi đặt ra là: Nữ nhân thần bí nọ có liên hệ gì với Tây vực?
Nàng ta xuất thân từ nơi đó ư?

Nếu vậy thì độn pháp nàng dùng để tháo chạy, lẽ nào cũng là pháp môn Tây vực?

Khả năng không phải không có, chỉ là... Lăng Thanh Trúc vẫn cảm thấy nó giống một loại bí pháp của Trung nguyên hơn. Cái thứ bí pháp từ một đại tông môn đã từng một thời khuynh đảo tu tiên giới Trung nguyên...

...

"Lăng đạo hữu, tại sao không nói gì vậy? Lẽ nào vẫn chưa vừa ý với bổn vương?".

Nở nụ cười thân thiện, Lăng Thanh Trúc đáp: "Hồ vương, sao có thể. Ngài đã phá lệ ban cho tinh huyết, Thanh Trúc sao còn chưa biết đủ".

"Vậy thì tốt".

Thiên Hồ Đại Mi trở lại ngồi trên ghế, ngồi xong thì hướng người ở bên kia bức rèm bảo: "Lăng đạo hữu, đạo hữu cũng ngồi xuống đi".

Đợi cho Lăng Thanh Trúc đã an vị, lúc này Thiên Hồ Đại Mi mới nói tiếp: "Chuyện của đạo hữu coi như đã giải quyết xong, bây giờ hẳn cũng nên đề cập đến vấn đề của bổn vương rồi".

"Hồ vương, chẳng hay ngài có chuyện gì muốn nói?".

Lăng Thanh Trúc, nàng đang nghi hoặc. Nếu như nàng đoán không lầm thì mười quá chín, vị hồ vương trước mặt đây hẳn sắp nhắc tới sự việc liên quan đến nữ nhân đeo mặt nạ quỷ nọ. Và lần này thì Lăng Thanh Trúc nàng đã đoán đúng. Thiên Hồ Đại Mi đích xác đang tính đề cập tới chuyện này.

Ngón tay thon đệm nhẹ xuống bàn, Thiên Hồ Đại Mi mở lời: "Lăng đạo hữu, bổn vương nghe tộc nhân hồi báo, nói rằng đạo hữu đối với nữ nhân đeo mặt nạ kia có nhận thức?".

"Nhận thức thì có hơi quá, nhưng xác thực giữa chúng ta đã từng chạm trán qua một lần".

"Cụ thể thế nào, Lăng đạo hữu có thể kể cho bổn vương được tỏ tường?".

"Chuyện này...".

Lăng Thanh Trúc hơi do dự, nhưng rồi cũng tóm lược: "Thôi được rồi, nếu như hồ vương đã muốn biết thì ta sẽ thuật lại vậy".

"Sự thể nó là như vầy...".

...

Lát sau.

Thiên Hồ Đại Mi nghe qua câu chuyện, gật gù khẽ thốt: "Thì ra mọi chuyện là như vậy".

"Lăng đạo hữu, theo như lời đạo hữu thì nữ nhân kia khẳng định là kẻ trong giới tà đạo. Nhưng bổn vương ngẫm lại, nội tâm lại càng nghi hoặc. Bổn vương tuy hiếm khi ra ngoài nhưng đối với các thế lực trong thiên hạ hầu hết đều ít nhiều hiểu biết. Kỳ lạ là trong tất cả những thông tin bổn vương có được lại chẳng một cái nào dính líu đến nữ nhân đeo mặt nạ kia".

"Lăng đạo hữu, lẽ nào trong mấy năm bổn vương bế quan, tu tiên giới đã phát sinh chuyện gì? Hoặc là nói đã xuất hiện một đại tông môn nào?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Tu tiên giới Trung nguyên những năm qua chẳng có đại sự nào phát sinh, càng không xuất ra thêm một đại thế lực nào".

"Nói vậy nữ nhân kia chỉ là một tán tu?".

"Cái đó cũng không nhất định".

Lăng Thanh Trúc gợi mở: "Hồ vương, ngài cũng biết thiên hạ không chỉ có mỗi Trung nguyên. Ở ngoại vực, đạo pháp tuy khó lòng bì kịp Trung nguyên chúng ta nhưng đại nhân vật thì đã từng xuất hiện qua".

Chương 180: Ý Muốn Của Hồ Vương

"Đạo hữu cho rằng nữ nhân đeo mặt nạ kia là từ ngoại vực tiến nhập Trung nguyên?".

"Không loại trừ khả năng đó".

...

"Một kẻ thần bí mưu đồ chẳng rõ, lại còn nắm giữ đạo thuật khó lường. Xem ra khoảng thời gian yên bình của tu tiên giới sẽ không còn giữ được bao lâu nữa".

"... Thanh Khâu của bổn vương xưa nay vốn dĩ không màng thế sự, luôn giữ trung lập với nhân - yêu, chính - tà. Nhưng hôm nay lại có kẻ to gan chạy tới náo động Thanh Khâu... Lăng đạo hữu, ngươi nói xem. Có phải đại tộc Thiên Hồ của bổn vương đã ẩn mình quá lâu, khiến cho người đời quên mất, bởi vậy nên tùy tiện một tên nhân loại vô danh cũng dám khi dễ?".

"Chuyện đó... Thanh Trúc không dám nói bừa".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Thiên Hồ là đại tộc của yêu giới, tuy xưa giờ không màng thế sự nhưng danh vọng vẫn rất lớn. Cân lượng của Thanh Khâu, tu tiên giới có tông môn nào dám xem nhẹ".

"Trước không có đâu có nghĩa hôm nay cũng sẽ như vậy?".

"Lăng đạo hữu." - Thiên Hồ Đại Mi cố tình truyền tin - "Bổn vương đã nghĩ kĩ rồi. Kể từ hôm nay, bổn vương quyết định sẽ cùng tộc nhân trên dưới góp vui một chút cho tu tiên giới này thêm phần sinh động".

...

"Hồ vương, ngài... hẳn chỉ nói chơi phải không?".

Trong thâm tâm, Lăng Thanh Trúc mong là như vậy, rằng mấy lời vừa rồi Thiên Hồ Đại Mi chỉ nói cho vui.

Cần biết, Thanh Khâu không phải là thế lực nhỏ. Hoàn toàn trái lại, nó rất lớn. Cực kỳ lớn. Thậm chí so với Thiên Kiếm Môn của nàng cũng chẳng chút nào thua kém.

Ngẫm mà xem, một đại thế lực như vậy nếu thực tham dự vào các tranh chấp của tu tiên giới, tác động sẽ ra sao? Chắc chắn là rất đỗi khó lường. Bị thiệt nhiều nhất, nói không chừng sẽ là nhân loại...



"Thiên Hồ Đại Mi à Thiên Hồ Đại Mi, ngươi làm ơn nói với ta là ngươi chỉ nhất thời giận dỗi nên nói ra mấy lời đó đi. Xin ngươi a...".
Lăng Thanh Trúc, nàng đã âm thầm nhắn gửi, hi vọng tất cả chỉ dừng lại ở đấy, vài ba câu nói. Nhưng không. Thực tại cho nàng một câu trả lời trái ngược.

Thần tình nghiêm túc, Thiên Hồ Đại Mi khẳng định: "Lăng đạo hữu, bổn vương không đùa".

"Dù sao bổn vương cũng ẩn mình ở Thanh Khâu này quá lâu, đã tới lúc nên ra ngoài nhìn ngắm thế sự một chút".

"Hồ vương...".

"Lăng đạo hữu." - Lăng Thanh Trúc còn chưa kịp nói hết câu đã bị Thiên Hồ Đại Mi cướp lời - "Đạo hữu không phải là cảm thấy không vừa ý với sự góp mặt của bổn vương vào tu tiên giới đó chứ?".

"Ta đúng là rất không vừa ý", Lăng Thanh Trúc cũng muốn nói như vậy lắm, nhưng... nàng thật chẳng dám. Dẫu sao chỗ này vẫn là Thanh Khâu - địa bàn của tộc nhân Thiên Hồ. Lăng Thanh Trúc nàng sao có thể nói năng tùy tiện được. Sẽ chọc giận người ta a.

Bởi do cố kị, nàng phải lựa lời hồi đáp: "Hồ vương hiểu lầm, Thanh Trúc nào dám. Thanh Trúc chỉ là cảm thấy hồ vương thân phận tôn quý, xưa giờ không màng thế sự, trước nay chẳng nhiễm bụi hồng trần, hiện tại nếu lại cùng thế nhân tranh đấu, như vậy khác nào tự hạ thấp bản thân mình...".

"Ha ha...".

Cười lên mấy tiếng, Thiên Hồ Đại Mi thâm ý lắc đầu: "Lăng đạo hữu, ngươi đây là đang vuốt mông ngựa bổn vương".
Tiếu ý phai nhạt, nàng tiếp tục: "Lăng đạo hữu, bổn vương không phải người thích đùa cợt. Những lời bổn vương đã nói ra thì sẽ không rút lại...".

"Hồ vương, nhưng...".

...

Lăng Thanh Trúc cố khuyên nhưng rốt cuộc đành bất lực. Ý tứ của Thiên Hồ Đại Mi trước sau như một, bất kể nàng có nói gì cũng đều phí công vô ích.

Cực chẳng đã nàng phải cười gượng mà tiếp nhận.

Đối nghịch với tâm trạng phiền lo ấy của nàng, Thiên Hồ Đại Mi lại tỏ ra khá mong chờ: "Thiên hạ rộng lớn, thiết nghĩ có rất nhiều điều thú vị. Bổn vương thực rất muốn sớm được nhìn thấy".

"Lăng đạo hữu, một thời gian nữa có lẽ bổn vương sẽ ghé qua Thiên Kiếm Môn một chuyến. Bổn vương muốn tận mắt kiến thức xem thiên hạ đệ nhất tông môn của nhân loại sẽ có dạng gì. Tới chừng đó, hi vọng đạo hữu có thể làm người hướng dẫn cho bổn vương".

Lại còn vậy?

Mặc dù dạ rất không mong nhưng ngoài mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn cố tỏ ra hoà nhã: "Đón tiếp một người có thân phận tôn quý như hồ vương đây, Thanh Trúc tất nhiên lấy làm vinh hạnh".

"Vậy thì tốt".

...

"Được rồi. Những gì cần nói bổn vương đều đã nói, bây giờ Lăng đạo hữu có thể trở về nghỉ ngơi".

"Hồ vương, vậy còn...".

Hiểu ý, Thiên Hồ Đại Mi bảo: "Đạo hữu yên tâm. Sáng mai ta sẽ sai người mang tới cho đạo hữu một lọ tinh huyết Thiên Hồ".

"Vậy Thanh Trúc xin đa tạ".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau