TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Phơi Bày Thân Thể

...

"Xong rồi".

"Tiểu Linh cô nương, cô...".

Âm Tiểu Linh chỉ chỉ về phía cửa phòng, nói: "Tỷ muội Cổ Cổ đang ở bên kia. Ta không muốn để bọn họ nghe thấy".

Hiểu ra, Lăng Tiểu Ngư lúc này mới quan sát lớp kết giới xung quanh, nhận xét: "Kết giới cách âm này có vẻ rất lợi hại".

"Tất nhiên".

Âm Tiểu Linh rất đỗi tự tin: "Cho ngươi hay, kết giới này của ta, đừng nói chân nhân trung kỳ, kể cả có là chân nhân hậu kỳ cũng đừng hòng nghe lén được".

"Lợi hại như vậy sao?".

Ánh mắt trở nên khác lạ, Lăng Tiểu Ngư nhìn người đối diện chăm chú hơn.

Nhận ra sự dò xét, Âm Tiểu Linh truy hỏi: "Ngươi nhìn ta chằm chằm như vậy làm gì? Bộ tính ăn tươi nuốt sống ta chắc?".

Chả bận tâm quá nhiều, Lăng Tiểu Ngư thay vì trả lời thì vấn ngược: "Tiểu Linh cô nương, tu vị của cô... là chân nhân trung kỳ hả?".

"Trung kỳ?" - Âm Tiểu Linh lắc đầu - "Không có. Cảnh giới hiện tại của ta mới chỉ là chân nhân sơ kỳ thôi".

"Vậy... cô bao nhiêu tuổi rồi?".

Không còn sảng khoái như trước nữa, đối với câu hỏi lần này Âm Tiểu Linh đã dừng hẳn một lúc. Nàng nhăn mày, chỉ trích: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi là đại đầu gỗ à? Bộ trước giờ không có ai nói với ngươi, rằng hỏi tuổi một nữ nhân là điều tối kị ư?".

"Hình như... trước đây sư phụ cũng từng mắng ta như vậy".

"Thì đấy." - Âm Tiểu Linh được dịp giáo huấn - "Tuổi tác của nữ nhân là một điều cơ mật, có hiểu không? Nam nhân các ngươi khi đứng trước mặt nữ nhân, tuyệt đối đừng bao giờ đá động tới tuổi tác. Mà cho dù có thì cũng phải là những lời khen tặng, thật hoa mĩ. Biết chưa?".

"Như vậy... có phải là hơi giả dối không?".

"Chẹp...".

Âm Tiểu Linh chép môi, hận thiết bất thành cương ( rèn sắt không thành thép): "Nam nhân yêu bằng mắt, nữ nhân yêu bằng tai. Nữ nhân họ rất thích nghe lời đường mật, biết chưa đầu gỗ".

...

"Được rồi, không nói với ngươi mấy chuyện này nữa. Chúng ta bàn chính sự một chút đi".

"Hừm... Đầu gỗ, ngươi nói thử xem hai tỷ muội Cổ Cổ liệu có phải là tộc nhân Thiên Hồ tộc không?".

...

Cứ thế, dưới sự dẫn dắt của Âm Tiểu Linh, hai người tiếp tục trò chuyện. Đa phần là Âm Tiểu Linh nói còn Lăng Tiểu Ngư thì ngồi nghe.

Đến chừng đã giải toả ra hết những nghi hoặc trong lòng, Âm Tiểu Linh lúc này mới nhìn qua ô cửa, khẽ lắc đầu: "Mới đây mà đã muộn như vậy rồi".

"Aizz... Ta phải đi tắm thôi".



Dứt câu, Âm Tiểu Linh lập tức xoay lưng, hướng tấm bình phong bên trái căn phòng bước lại.

"Tiểu Linh cô nương, cô... cô định làm gì vậy?".

Phía sau tấm bình phong, Âm Tiểu Linh ló đầu ra, đáp gọn: "Tắm a".

"Nhưng... nhưng đây là phòng của ta".
"Thì sao?".

"Ta... ta vẫn đang ở trong phòng".

"Ta thấy. Rồi sao?".

Đã nói tới như vậy rồi mà đối phương vẫn chưa chịu hiểu, Lăng Tiểu Ngư đành phải huỵch toẹt ra, bằng một câu rất đỗi quen thuộc: "Tiểu Linh cô nương, nam nữ thụ thụ bất thân".

...

Âm Tiểu Linh im lặng. Nhưng không phải cái lặng im của sự đồng tình mà là... ngỡ ngàng.

Âm Tiểu Linh, nàng ngạc nhiên lắm. Đối với một người sinh ra và lớn lên trong ma tông như nàng, muốn gặp gỡ loại hình thiện lương chân chất như Lăng Tiểu Ngư thật còn khó hơn tìm kiếm thiên tài địa bảo nữa a.

"Nam nữ thụ thụ bất thân"? Cái tư tưởng cổ lỗ sĩ này...

"Đúng là đồ đầu gỗ. Hắn tưởng ta cứ vậy mà công khai tắm chắc...".

"Bổn thánh nữ vốn dĩ sẽ triển khai kết giới xung quanh, nhưng nếu ngươi đã nói thế... Để bổn thánh nữ đùa giỡn với ngươi một chút vậy".

Từ manh nha loáng cái đã đi đến chính thức quyết định, Âm Tiểu Linh bắt đầu bày trò. Nàng nói với Lăng Tiểu Ngư: "Nam nữ thụ thụ bất thân? Đây là tư tưởng người Trung nguyên các ngươi à?".

Theo sau cái lắc đầu, nàng tiếp tục: "Nhưng mà ta đâu phải người Trung nguyên. Ta sinh ra và lớn lên tại Tây vực. Người Tây vực chúng ta nam nữ bình đẳng, không quá câu nệ chuyện tiếp xúc".

Đối với lý giải này, Lăng Tiểu Ngư tất nhiên chẳng chịu: "Tiểu Linh cô nương, nhưng ở đây dù sao cũng là đất Trung nguyên. Cô không thể tùy tiện tắm rửa trong phòng nam nhân như thế được".

"Ta tùy tiện? Đầu gỗ, con mắt nào của ngươi thấy ta tùy tiện hả?".

Âm Tiểu Linh hơi bất mãn: "Ngươi nghe cho kỹ, Âm Tiểu Linh ta xem ngươi là bằng hữu, rất tin tưởng ngươi nên mới tắm rửa ở đây có biết không".

"Nhưng mà ta...".

"Ngươi đừng có nhưng nhị mãi được không? Ta chỉ tắm một lát, sẽ nhanh thôi".

Nói rồi, Âm Tiểu Linh đem y phục cởi ra. Bắt đầu từ thắt lưng, rồi tới chiếc áo đỏ cụt tay bên ngoài, tiếp nữa là đôi giày cao gót, chiếc váy rực rỡ sắc màu...

Từng món từng món cứ thế mà lần lượt được trút xuống. Chẳng tốn bao nhiêu thời gian, một thân thể yêu kiều đã hoàn toàn lộ rõ. Chỉ tiếc là cái thân thể trần trụi này, nó lại không được một ai chiêm ngưỡng. Lăng Tiểu Ngư ư? Nói gì thưởng thức, ngay đến liếc xem hắn còn chả dám nữa là.

Từ rất sớm, ngay thời điểm chiếc thắt lưng của Âm Tiểu Linh bị chính nàng tháo xuống thì hắn cũng đã lập tức quay mặt đi nơi khác rồi.

Trong đầu hắn, sáu chữ "nam nữ thụ thụ bất thân" vẫn còn được ghi nhớ kỹ lắm.

...

Một lúc sau.

Bên trong thùng nước, cạnh tấm bình phong.

Âm Tiểu Linh dùng pháp nhãn dò xét cả buổi, xác nhận nam nhân phía bên kia quả thực không có hành vi thất lễ nào thì cau mày thầm nghĩ: "Cái tên này, bộ hắn là hoà thượng chắc?".

"Ngay bên cạnh có một đại mỹ nhân sắc nước hương trời loã lồ tắm gội mà hắn vẫn có thể điềm nhiên ngồi ở đó đả toạ dưỡng thần... Rốt cuộc là tâm cảnh của hắn quá cao hay là do mị lực của ta còn quá thấp?".

"Sao có thể chứ? Âm Tiểu Linh ta dù gì cũng là đệ nhất ma nữ của ma môn kia mà...".

"Hừm... Nhất định là hắn lo sợ bản thân kiềm lòng không được nên mới cố tình ra vẻ thế thôi".

...

"Được rồi. Hãy xem bổn thánh nữ đối phó ngươi đây".

Với chủ ý vừa mới nảy sinh, Âm Tiểu Linh khẽ đảo tròng mắt, bất ngờ nhảy xổ ra khỏi thùng nước, miệng hét toáng lên: "A! Cứu mạng...!".

Phía ngoài, Lăng Tiểu Ngư vốn đang ngồi đả toạ để thanh trừ tạp niệm, chợt nghe tiếng hét thất thanh của Âm Tiểu Linh, tưởng nàng xảy ra chuyện nên liền mở mắt. Chẳng kịp nghĩ nhiều, hắn trượng nghĩa xông vào.

"Tiểu Linh cô nương!".

"Soạt!".

Lời vừa ra khỏi miệng Lăng Tiểu Ngư thì một trong hai cánh tay của hắn cũng đã bị người ôm chặt lấy.

Âm Tiểu Linh một bộ hốt hoảng: "Tiểu Ngư! G-Gián... Có gián!".

"Gián?".

Âm Tiểu Linh gật liền hai cái: "Ừ, là gián. Nó ở trong thùng nước...".

Tỏ tường căn nguyên, trong lòng Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc có thể nhẹ nhõm thở phào. Vừa rồi nghe Âm Tiểu Linh hét lên thất thanh, hắn còn tưởng đã xảy ra đại sự gì cơ.

Một con gián? Đường đường là tu sĩ chân nhân cấp lại bị một con gián doạ thành như vầy, đến độ ngay cả y phục cũng chưa kịp mặc...

Chờ một chút...

Nghĩ tới y phục, Lăng Tiểu Ngư theo phản xạ đưa mắt cúi xuống nhìn thì...

Trăng trắng hồng hồng, một bộ ngực căng tròn đang lồ lộ ngay sát bên hắn. Trong số đó, có một cái còn ép vào cánh tay bên trái của hắn.

Ngó tiếp xuống dưới...

Cách rốn khoảng độ gang tay, cái chốn tư mật cũng nửa che nửa hở. Đào nguyên bên trong thì đúng chưa thấy rõ thật, nhưng còn rừng rậm bên ngoài thì... trọn vẹn mười mươi.

Thậm chí... đến những giọt nước óng ánh đọng lại kia, hình ảnh cũng sống động vô cùng...

Chương 172: Vén Màn

Đã thấy những điều không nên thấy, đã xem những chỗ không nên xem, Lăng Tiểu Ngư hệt như vừa bị đầu độc, tâm trí tức thì đình trệ. Hắn chẳng còn suy nghĩ được gì nữa cả.

Cái này cũng khó trách. Ngẫm mà xem, từ nhỏ đến lớn Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã gặp qua tình huống tương tự bao giờ?

Loã lồ. Một thân thể loã lồ đang ở ngay trước mắt hắn!

Nếu như cái thân thể kia xấu xí, thô kệch thì chả nói làm gì. Đằng này...

Nhìn đi. Ngực căng, da trắng, eo thon, đường cong lả lướt,... Dáng người mị hoặc lại kết hợp cùng với một khuôn mặt trẻ trung xinh xắn, đây rõ ràng là một vưu vật trời sinh a.

Tận mắt chứng kiến vưu vật này, thiên hạ nam nhân thử hỏi có mấy người không động tâm? Lăng Tiểu Ngư, hắn dù ngốc hơn nữa thì cũng là nam nhân đấy.

Lại nói, Lăng Tiểu Ngư hắn bản tính vốn chân chất thiện lương, xưa giờ nào có từng nghĩ tới mấy cái chuyện phong nguyệt này. Hôm nay tự dưng lại phải xem cả một toà thiên nhiên, hắn không đờ ra mới lạ.

Mà, đình trệ cũng đâu chỉ mỗi mình hắn. Ở đây, trong căn phòng này, vẫn còn có thêm một kẻ khác cũng đang há hốc dứng nhìn: Cổ Cổ.

Lúc nãy, sau khi cùng nhị tỷ mình trò chuyện xong, cô bé vốn tính chạy qua chỗ Lăng Tiểu Ngư chơi. Nào ngờ chân còn chưa kịp bước vào phòng thì đã nghe tiếng hét thất thanh của Âm Tiểu Linh từ bên trong truyền ra. Bởi do tò mò cộng với một chút quan tâm, cô bé mau chóng xông vào. Ai mà ngờ...

Trước mắt cô bé, Âm Tiểu Linh và Lăng Tiểu Ngư, hai người bọn họ, một kẻ thì loã lồ trần trụi ra sức bám víu trong khi một kẻ thì cũng "cam tâm tình nguyện" đứng yên cho người bám víu...

Cái này có ý nghĩa gì? Chính là loại sự tình "thiên kinh địa nghĩa" của các cặp đôi a!

...

"Cổ Cổ, đừng nhìn".

Tuy xuất phát muộn hơn nhưng với tu vị chân nhân cảnh của mình, chỉ loáng cái thanh y thiếu nữ, cũng tức Thiên Hồ Nguyệt đã bắt kịp muội muội. Nàng dùng tay che kín hai mắt muội muội, xong rồi mới nhìn sang chỗ hai người Lăng Tiểu Ngư - Âm Tiểu Linh, hừ lạnh: "Vô sỉ!".

Đã "thanh tỉnh" được phần nào, Lăng Tiểu Ngư vội vàng đem vị mỹ nhân trần trụi vẫn còn ôm chặt lấy mình đẩy ra, khẩn trương giải thích: "Ta... Không phải như cô nghĩ đâu! Vừa rồi ta chỉ...".

"Hừ...".



Thêm một tiếng hừ lạnh được phát ra từ trong miệng Thiên Hồ Nguyệt. Nàng mắng: "Ngu ngốc. Bị trúng tà thuật còn không biết".

Tà thuật?Lăng Tiểu Ngư nghĩ tới gì, chợt quay đầu nhìn lại chỗ Âm Tiểu Linh. Vừa lúc, ngã bên dưới sàn nhà, Âm Tiểu Linh nhếch môi một cách thâm ý.

"Tiểu Linh cô nương, cô...".

"Ha ha ha! Ha ha...!".

Từ khẽ khàng bỗng đổi sang phô trương, với khuôn mặt đầy đắc ý, Âm Tiểu Linh ôm bụng cười phá lên. Nhưng lạ là tiếng cười này, nó lại không đến từ trước mặt mà vọng lại từ đằng sau.

Theo phản xạ, Lăng Tiểu Ngư lập tức xoay đầu.

Sau lưng hắn, trừ bỏ hai tỷ muội Thiên Hồ Cổ và Thiên Hồ Nguyệt, chả biết tự bao giờ đã xuất hiện thêm một nữ nhân khác nữa. Nàng mặc không nhiều, chỉ có duy nhất một lớp vải quấn quanh phần thân thể từ ngực xuống đùi. Nhìn vào mái tóc dài còn ướt nhẹp kia, mười quá chín hẳn mới từ trong nước bước ra chưa lâu.

"Tiểu Linh cô nương?".

"Hì..." - Âm Tiểu Linh giơ lên cánh tay trái, mấy ngón tay lắc lư - "Đầu gỗ, chào a".

"Cô...".

Hết nhìn Âm Tiểu Linh đằng trước lại ngó Âm Tiểu Linh đằng sau, nhớ tới câu nói ban nãy của Thiên Hồ Nguyệt, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng hiểu được đầu đuôi cớ sự.

Hoá ra suốt từ nãy giờ, người đã khoả thân trước mặt hắn, ôm chầm lấy hắn, nàng ta vốn chẳng phải Âm Tiểu Linh. Nàng ta chỉ là do Âm Tiểu Linh dùng đạo thuật biến hoá ra mà thôi. ...

"Trò vui hết rồi".

Kế hoạch đùa giỡn với Lăng Tiểu Ngư đã bị Thiên Hồ Nguyệt làm cho phá sản, Âm Tiểu Linh không có lý do gì để tiếp tục thêm nữa. Nàng chỉ tay về phía cô gái đang nằm loã lồ bất động trên sàn nhà, đánh ra một đạo pháp quyết.

Ngay tức thì, hàng giả Âm Tiểu Linh kia liền tiêu thất, trở về nguyên dạng là một hình nhân bằng vải.

Thu hình nhân nọ vào giới chỉ, Âm Tiểu Linh quay sang hai tỷ muội Thiên Hồ Nguyệt, hỏi: "Nguyệt tỷ tỷ, tại sao tỷ tỷ lại chạy qua bên này vậy? Có phải chúng ta đã làm phiền tỷ?".

"Còn không".

Thiên Hồ Nguyệt chưa lên tiếng thì tiểu yêu hồ Cổ Cổ đã chỉ trích: "Âm Tiểu Linh, ngươi không những là một tên đại lừa gạt mà còn rất vô sỉ nữa".

"Ta vô sỉ?".

Âm Tiểu Linh chẳng cho là đúng: "Cổ Cổ, muội có phải đã nặng lời quá rồi không? Tỷ tỷ có làm gì đâu chứ...".

Cổ Cổ tròn mắt: "Âm Tiểu Linh, ngươi đúng là không biết xấu hổ".

"Gì chứ... Kẻ khoả thân cũng đâu phải bản thân ta, chỉ là một hình nhân thôi mà".

"Chỉ là hình nhân sao?".

Thiên Hồ Nguyệt bĩu môi khinh thị: "Để làm cho hình nhân trở nên sinh động như thế, chẳng phải ngươi cần phối hợp với nó ư?".

"Cái đó...".

Bị người nhìn ra, Âm Tiểu Linh có muốn chối cũng không được nữa. Mà ngẫm lại thì vừa rồi, hành động của nàng đúng hơi quá đà thật.

"Sao thế nhỉ? Nghe ả ngũ vĩ yêu hồ này nói xong, tự dưng lại thấy mình bị thiệt...".

...

Chương 173: Người Mặt Quỷ Tái Hiện

...

...

Màn kịch đã hạ, những kẻ có mặt ai lại trở về nhà nấy. Tất nhiên là với một tâm trạng khác hơn khi đến rất nhiều. Bị tác động nhiều nhất, thiết nghĩ không ai khác ngoài Lăng Tiểu Ngư.

Hôm nay, hắn đã trải qua một chuyện lớn lao, rất ngoài ý muốn. Lần đầu tiên hắn biết thế nào là vưu vật trời sinh. Cái này cũng chẳng phải do Âm Tiểu Linh dụ nhân bậc nào, cốt yếu là bởi bản thân hắn đơn thuần quá thôi.

Một kẻ luôn quan niệm "nam nữ thụ thụ bất thân" như hắn, trong một giây phút bất chợt lại bị người khoả thân ôm chặt lấy... Đòn tấn công này, nó thật sự là quá mãnh liệt; sức sát thương, nó thật là quá lớn rồi.

Hiện tại, tuy trò đùa đã ngưng, cái ôm ép sát kia cũng đã chấm dứt, nhưng dư âm thì... như cũ vẫn còn vương đọng. Trong tâm trí Lăng Tiểu Ngư.

Hắn tất nhiên không muốn nghĩ. Khổ nỗi, hắn càng cố quên thì trong lòng càng nhớ. Đôi gò bồng đảo trăng trắng hồng hồng kia, chốn tư mật u u minh minh ấy, chúng cứ cố tình hiện lên mãi.

Tất cả chỉ là giả, bất quá một hình nhân biến hoá, Lăng Tiểu Ngư biết chứ. Nhưng, giả thì giả, cảm giác vẫn chân thật lắm...

Bất đắc dĩ, để thanh trừ tạp niệm, một lần nữa Lăng Tiểu Ngư phải ngồi xuống đả toạ...

...

Trong khi đó, ở tại một nơi khác.

Chỗ này cách trấn Bắc Hà khá xa, danh gọi Thanh Khâu. Nó là ngọn núi cao nhất nằm trong dãy Thái Hằng Sơn. Khác với phần bên dưới, trên đỉnh Thanh Khâu này, bất kể xuân hạ hay là thu đông, quanh năm bốn mùa cỏ cây đều tươi tốt, hoa quả càng khỏi phải nói, luôn luôn đủ đầy, mặc dù vị trí vốn dĩ ở rất cao, vươn tận tầng mây.



Rõ ràng là một sự trái tự nhiên. Thay vì cái lạnh, thay vì sương tuyết phủ giăng thì lại hết sức trong lành, ấm áp... Quá bất thường.

Thế tục phàm nhân khi chứng kiến quang cảnh trên đỉnh Thanh Khâu, trăm người như một chắc chắn đều sẽ không nhịn được mà buông lời cảm thán, cho rằng kỳ diệu. Tuy nhiên, đối với tu sĩ thì khác. Đặc biệt là từ cấp bậc chân nhân sơ kỳ trở lên. Giống như Lăng Thanh Trúc - kẻ hiện đang có mặt trên đỉnh Thanh Khâu chẳng hạn, trong mắt nàng, sự kỳ diệu của Thanh Khâu, bất quá cũng chỉ nhờ vào đạo thuật mà thôi....

"Haizz... Không biết phải đợi tới khi nào đây...".

Tại một góc nhỏ của Thanh Khâu Sơn, bên trong động Kỳ Bàn, Lăng Thanh Trúc ngồi trên chiếc ghế đá chống cằm nhìn vào hình ảnh của mình trong tấm gương đặt gần đó, thở dài thốt ra.

Nàng đang chán nản. Vốn tưởng sau khi tới động Kỳ Bàn, chỉ cần giơ tín vật ra sẽ lập tức được diện kến nhị công chúa của Thiên Hồ tộc, nào ngờ... Một vị trưởng bối của bọn họ nói lại với nàng là nhị công chúa đã sớm ra ngoài du ngoạn, chưa biết bao giờ mới trở về.

Như thế thì cũng thôi đi, không gặp nhị công chúa thì Lăng Thanh Trúc nàng đây sẽ cầu kiến hồ vương - mẫu thân của nhị công chúa - để khẩn xin vài giọt tinh huyết của vương tộc Thiên Hồ vậy. Ai mà ngờ... vị hồ vương kia, nàng lại đang bế quan.

Bất đắc dĩ, Lăng Thanh Trúc đành hạ tiêu chuẩn xuống thêm một nấc, hỏi gặp Thiên Hồ Bắc Gia - huynh trưởng của nhị công chúa Thiên Hồ Nguyệt. Kết quả... Giống như mẫu thân mình, cái tên Thiên Hồ Bắc Gia này cũng đang bận tu luyện.

"Số ta sao lại đen đủi như vầy hả trời? Vội vội vàng vàng chạy đến núi Thanh Khâu này, cuối cùng lại phải ở đây chờ đợi...".

Trong cơn buồn chán, Lăng Thanh Trúc ngồi nhúng ngón tay vào tách trà, vừa vẽ lên gương vừa lầm bầm trách móc: "Thiên Hồ Nguyệt à Thiên Hồ Nguyệt, chẳng phải muội bảo chỉ cần ta có chuyện muốn nhờ, cầm tín vật tới đây thì sẽ lập tức nhận được trợ giúp hay sao.."."Tín vật ta cũng đã đưa ra rồi mà có thấy ai đếm xỉa gì tới đâu".

...

Đem tách trà trên tay đặt xuống, Lăng Thanh Trúc chuyển bước qua lại, nâng cằm suy luận.

"Thiên Hồ Nguyệt ra ngoài du ngoạn, hồ vương thì bế quan, Thiên Hồ Bắc Gia lại bận tu luyện...".

"Ba người trọng yếu bậc nhất của Thiên Hồ tộc lại cùng lúc vắng mặt, chuyện này... có phải là trùng hợp quá rồi không?".

"Lẽ nào ở đây đã xảy ra chuyện gì rồi?".

...

Lăng Thanh Trúc càng ngẫm càng thấy hoài nghi. Thậm chí trong dạ, nàng đã tính đến việc chủ động điều tra. Nhưng ý định mới manh nha, còn chưa kịp triển khai thì một hồi náo động bỗng bất ngờ xảy ra.

Từ một góc nào đó của đỉnh Thanh Khâu, bên trong thung lũng - vương quốc của tộc nhân Thiên Hồ này, một tiếng nổ đinh tai chợt truyền tới. Tiếp đó, tiếng hô đánh giết thi nhau lan truyền...

"Xem ra đúng là đã có chuyện xảy ra rồi".

Sau vài giây đắn đo nghĩ ngợi, Lăng Thanh Trúc cuối cùng quyết định dùng tới một tâm ẩn thân phù cao cấp, lặng lẽ đi ra khỏi thạch thất, hướng về nơi phát ra thanh âm chém giết nọ.

Quãng đường không tính xa xôi nên chẳng mất bao nhiêu thời gian thì Lăng Thanh Trúc đã đến nơi cần đến. Hơi ngoài dự tính, tràng cảnh trước mắt khá sai biệt so vơi những gì mà nàng đã hình dung. Thay vì một cuộc nội chiến giữa các tộc nhân Thiên Hồ thì đây lại là một màn bao vây tróc nã của Thiên Hồ tộc dành cho ngoại nhân. Một tên nhân loại.

Đáng nói hơn nữa là tên nhân loại này, trùng hợp thay hắn lại chính là kẻ đã từng ra tay ám toán Lăng Thanh Trúc nàng tại Ô Long Cốc hòng cướp đi Trường Sinh Thụ: Nữ nhân đeo mặt nạ quỷ!

Chương 174: Ăn Miếng Trả Miếng

...

"Keng!".

"Keng!".

...

"Oành!".

"Oành!".

Đứng giữa vòng vây của tộc nhân Thiên Hồ, nữ nhân đeo mặt nạ quỷ tuy có chật vật nhưng tạm thời vẫn còn ứng phó được. Các đòn công kích, bất kể đến từ hướng nào, mạnh mẽ ra sao thì đều không sao đả thương được nàng. Có thể thấy đạo hạnh của nàng cao tới nhường nào. Chân nhân cấp hậu kỳ, đấy đã là điều chắc chắn.

Sau một chiêu càn quét tứ phương, nữ nhân đeo mặt nạ tạm ngưng công kích. Nàng đứng giữa không trung đưa mắt nhìn khắp lượt tộc nhân Thiên Hồ, giọng thanh thúy: "Các vị đạo hữu, ta bất quá chỉ là ngưỡng mộ cảnh sắc Thanh Khâu nên chạy tới đây ngắm xem một chút, các vị cần gì hùng hổ đuổi xua như vậy?".

"Nhân loại to gan!" - Lời nữ nhân đeo mặt nạ vừa dứt thì phía bên hông nàng, một vị phu nhân tóc bạc cũng liền quát lớn - "Ngươi đột nhập Thanh Khâu, lại còn ra tay sát hại tộc nhân Thiên Hồ ta... Hôm nay dù có mười cái mạng ngươi cũng đừng hòng chạy thoát!".

"Có phải không?" Nữ nhân đeo mặt nạ hỏi lại, trong giọng điệu ẩn ẩn chút khinh thường.

Ngó thấy nàng như vậy, ở bên này, phía chính diện, một nam tử tộc Thiên Hồ mới cau mày. Hắn nói với các tộc nhân của mình: "Đừng nhiều lời với ả nữa. Hãy mau bắt ả lại rồi tra khảo".

Dứt câu, nam tử Thiên Hồ liền vung lên lưỡi kiếm, dẫn đầu tộc nhân vây đánh nữ nhân đeo mặt nạ.

"Keng! Keng!".

"Keng! Keng!".

...



Trước thế công ác liệt của hơn chục hồ yêu tu vị chân nhân trung kỳ, hậu kỳ các loại, nữ nhân đeo mặt nạ khó tránh bị đẩy vào thế hạ phong, buộc phải liên tiếp thoái lui. Dù vậy, nàng như cũ vẫn chưa hề bị trúng phải một nhát kiếm hay một nhát đao nào. Từ đầu tới chân, thân thể nàng vẫn nguyên si lành lặn.

"Keng!".

Vung loan đao đẩy lùi nam tử Thiên Hồ - kẻ duy nhất có tu vị chân nhân hậu kỳ trong đám, nữ nhân đeo mặt nạ lộn người ra sau, ý toan đào tẩu.

Khỏi phải nghĩ, đó tất nhiên là một quyết định sáng suốt. Nữ nhân đeo mặt nạ dẫu có lợi hại thì cũng bất quá một thân một mình, há địch nổi với cả một bộ tộc? Nên nhớ, ở đây là Thanh Khâu Sơn - vương quốc của tộc nhân Thiên Hồ. Nàng càng đánh, thời gian càng dài thì tình thế sẽ càng bất lợi. Chưa biết chừng chốc lát nữa thôi thì ngay cả hồ vương - vị chủ nhân rất đỗi khó lường của Thanh Khâu - cũng sẽ tự mình lao ra.

Chạy, đó là tất cả những gì mà nữ nhân đeo mặt nạ đang cố gắng, cần phải làm. Và thực tế thì nàng đã làm khá tốt. Với thân pháp hết sức cao minh của mình, nàng gần như loại bỏ được hoàn toàn đám tộc nhân Thiên Hồ phía sau.

Nhưng, chính tại lúc này, khi nàng sắp thoát ra khỏi vòng vây của Thiên Hồ tộc thì dị biến bất ngờ phát sinh. Từ trong hư không vô định, một thanh tiểu kiếm bỗng lao thẳng về phía nàng.

Có kẻ ám toán!

Lâm nguy bất loạn, tuy có chút kinh hãi nhưng nữ nhân đeo mặt nạ vẫn lách mình né được thanh tiểu kiếm kia. Phản ứng phải nói nhanh nhạy vô cùng.

Chỉ là...

Nữ nhân đeo mặt nạ nhanh, Lăng Thanh Trúc - kẻ bất ngờ ra tay ám toán - há đâu lại chậm. Kết hợp cả "Tốc" kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết và Thần Hành Bách Biến trong Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp, sau thanh tiểu kiếm, nàng cũng ngay lập tức áp sát kẻ địch, đồng loạt phóng thêm sáu cây ngân châm. "Keng! Keng!".

Thời gian quá gấp, nữ nhân đeo mặt nạ lúc này đã vô pháp chuyển di, bất đắc dĩ chỉ có thể vung loan đao đón đỡ. Tiếc rằng... nàng đỡ không nổi.

Sáu cây ngân châm, số lượng tuy chẳng quá nhiều nhưng quỹ đạo thì lại cực kỳ khó nắm bắt. Nữ nhân đeo mặt nạ, nàng cố lắm cũng chỉ ngăn được bốn cây. Phần hai cây còn lại, chúng đã xuyên qua lớp linh lực phòng hộ trên người nàng, cắm ngập trong da thịt.

...

"Đạo hữu, mùi vị bị ám toán cũng không tệ chứ?".

Theo sau chất giọng ngọt ngào, thân ảnh Lăng Thanh Trúc cũng rất nhanh liền lộ rõ.

"Là ngươi?".

Mặc dù đang lúc đêm tối nhưng với nhãn lực của một tu sĩ chân nhân hậu kỳ, chẳng khó để nữ nhân đeo mặt nạ nhận ra thân phận người đã ám toán mình.

Trái với sự ngạc nhiên của đối phương, Lăng Thanh Trúc lại khá thoải mái. Nàng mỉm cười đáp lại: "Phải, chính là ta - kẻ từng bị ngươi đánh lén ở Ô Long Cốc".

"Môn nhân Thiên Kiếm Môn, phong chủ Trúc Kiếm Phong Lăng Thanh Trúc..." - Nữ nhân đeo mặt nạ mỉa mai - "Tưởng người danh môn thế nào, hoá ra cũng chỉ biết dùng thủ đoạn đê hèn âm toán người khác".

"Đê hèn?".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Không không. Đạo hữu, ngươi nói vậy thật không thoả nha".

"Lần trước tại Ô Long Cốc ngươi ám toán ta, lần này ta bất quá chỉ là đáp lễ lại. Lăng Thanh Trúc ta là người rất sòng phẳng a".

"Hứm... Vậy mà ta cứ tưởng đám danh môn chính phái các ngươi ai nấy đều là bậc quân tử, hành vi luôn quang minh chính đại kia đấy".

"Quang minh chính đại thì cũng phải tùy lúc, tùy người. Chứ hạng như đạo hữu đây... Xin lỗi, Lăng Thanh Trúc ta vẫn thích đóng vai người xấu hơn".

Chương 175: Các Lộ Thần Thông

...

"Ngươi rất thú vị, Lăng Thanh Trúc".

Cười nhạt, Lăng Thanh Trúc cũng khen tặng nữ nhân đeo mặt nạ: "Đạo hữu, so với ta ngươi chẳng phải càng thú vị hơn ư".

"Hmm... Thật ra ta đang rất tò mò đấy".

"Ngươi tò mò điều gì?" Nữ nhân đeo mặt nạ hỏi lại.

"Diện mạo, lai lịch. Lăng Thanh Trúc ta thực rất muốn biết ngươi có thân phận gì".

"Như đang thấy, ta chỉ là một kẻ tà ma ngoại đạo chuyên đi giết người cướp của".

Đang nói, ánh mắt nữ nhân đeo mặt nạ chợt loé lên bất thường. Nhanh như chớp, nàng trở mình, tay nắm loan đao đem ném ra.

"Keng! Keng! Keng!".

...

Sau khi ngăn đón hàng tá phi tiêu, ám khí các loại, loan đao lần nữa bay về với chủ nhân của mình.

Hiện thân ở tại một vị trí khác, nữ nhân đeo mặt nạ liếc qua chỗ nam tử Thiên Hồ có tu vi chân nhân hậu kỳ, khinh thị: "Nữ nhân ưa ám toán không lạ, nhưng ngay đến nam nhân cũng giỏi âm người thì... thật hiếm thấy".

Ý tứ mỉa mai nam tử Thiên Hồ dĩ nhiên nghe ra, nhưng dù vậy, hắn vẫn chả có vẻ gì là xấu hổ ngại ngùng. Khuôn mặt trấn định như thường, hắn từ tốn đáp trả: "Đối phó với hạng đầu trộm đuôi cướp như ngươi, cần gì phải câu nệ".

Tay vung lên, hắn hạ lệnh cho toán thị vệ vừa chạy tới: "Ám Tử Vệ nghe lệnh! Thiên Sát Phong Hành!".

...

"Bố trận ư?".

Trái, phải, trước, sau, bốn phương đều bị phong toả. Thậm chí trên - dưới hai hướng cũng dày đặc thị vệ yêu hồ... Tình cảnh này, rõ ràng vô cùng bất lợi đối với nữ nhân đeo mặt nạ. Nhất là khi nàng còn bị thương tổn dưới màn ám toán của Lăng Thanh Trúc ban nãy...

Hít nhẹ một hơi, nữ nhân đeo mặt nạ đột nhiên đem loan đao thu vào giới chỉ, vừa lắc đầu vừa nói: "Thanh thế đúng là to lớn thật. Thiên Hồ tộc các ngươi quả rất cho ta mặt mũi".

"Hừ...".

Vị phu nhân tóc bạc của tộc Thiên Hồ tỏ ra căm hận: "Ngươi dám đột nhập Thanh Khâu giết người tộc ta, nhân loại ngươi thật đã chán sống!".

"Lão bà, bà nói vậy là sai rồi".



Nữ nhân đeo mặt nạ đính chính: "Không như yêu tộc các ngươi tuổi thọ dồi dào, thọ mệnh nhân loại chúng ta khá là ngắn ngủi. Ta đây thấy sống còn chưa đủ, cớ gì lại muốn tìm chết?".

"Vậy sao...".

Lần này hồi đáp không phải vị phu nhân tóc bạc mà là nam tử Thiên Hồ. Bộ dáng vẫn khá điềm tĩnh, hắn bảo: "Nhân loại, nếu ngươi thực còn ham sống, ta khuyên ngươi nên buông tay chịu trói".Che miệng cười lên mấy tiếng, nữ nhân đeo mặt nạ lắc đầu: "Yêu hồ đạo hữu, ta cũng đâu phải đứa trẻ lên ba...".

"Nói vậy là ngươi muốn ngoan cố tới cùng?".

Nữ nhân đeo mặt nạ không đáp, coi như đồng tình.

...

"Tốt".

Nam tử yêu hồ chẳng muốn lãng phí thời gian thêm nữa, lập tức truyền lệnh: "Ám Tử Vệ, bắt lấy ả!".

Nhận được mệnh lệnh, trên - dưới, trái - phải, trước - sau, hàng trăm thị vệ Thiên Hồ đồng loạt triển khai công kích.

...

"Chậc... Trận pháp quả nhiên lợi hại".

Đã sớm lui khỏi phạm vi của Thiên Sát Phong Hành trận do Ám Tử Vệ của Thiên Hồ tộc bố trí, Lăng Thanh Trúc một bên đứng xem, tặc lưỡi thốt ra.

Nếu như lúc trước còn ít nhiều hoài nghi thì hiện tại nàng đã hoàn toàn tin tưởng, rằng núi Thanh Khâu này là một chốn ngoạ hổ tàng long.

Cần biết, nhân số trước mắt đây vẫn chưa phải toàn bộ lực lượng của Thiên Hồ tộc. Còn ẩn giấu bao nhiêu Lăng Thanh Trúc đúng thật không rõ, nhưng có một điều mà nàng dám chắc chắn: trong tất cả những tộc nhân Thiên Hồ ở đây, chẳng một ai sánh được với hồ vương.

...

"Xem ra lần này ả có mọc thêm cánh cũng khó bay".Nhận định như vậy nên Lăng Thanh Trúc không có ý góp vui thêm nữa. Nàng mau chóng lui về một góc hòng tránh bị Thiên Sát Phong Hành trận làm ảnh hưởng.

...

Cũng chính lúc này, khi Lăng Thanh Trúc vừa lui bước thì dị biến một lần nữa phát sinh.

Đứng giữa vòng vây của Ám Tử Vệ và các vị đại nhân của Thiên Hồ tộc, qua một hồi chật vật chống đỡ, nữ nhân đeo mặt nạ bỗng bất ngờ xuất ra đại thủ đoạn.

Trên tay nàng chẳng biết từ bao giờ đã có thêm bốn tấm phù lục. Nàng đem chúng ném ra, đồng thời hô lớn: "Quỷ Binh, hiện!".

"Bùm!".

"Bùm!".

"Bùm!".

"Bùm!".

Cùng với sự tiêu thất của bốn tấm phù lục thì bốn tiếng nổ cũng cùng lúc vang lên. Tiếp đấy, từ trong khói bụi, bốn thân ảnh to lớn hiện ra. Bọn chúng mỗi tên một vẻ, nhưng chung quy thì kẻ nào kẻ nấy đều thuộc dạng mặt xanh nanh vàng, thân cao tận vài chục thước, dữ tợn vô cùng.

"Để ta cho bọn yêu hồ các ngươi thấy sự lợi hại của phù binh!".

Đã quyết liền hành, nữ nhân đeo mặt nạ chả chần chừ thêm một giây nào nữa, khẩn trương trích ra bốn giọt máu, cùng lúc đánh lên người của bốn thân ảnh phù binh mặt quỷ.

"Khống Hồn Thuật: Cuồng Quỷ!".

"Grào... ào...".

"Grào... ào...".

Dưới sự thao túng của nữ nhân đeo mặt nạ, bốn thân ảnh phù binh mặt quỷ gào thét đinh tai, tựa như ác thú nhảy bổ về bốn hướng mà tấn công các tộc nhân Thiên Hồ.

Thoáng chốc, Thiên Sát Phong Hành trận lung lay sắp vỡ.

...

"Làm càn!".

Rốt cuộc đã không thể giữ nổi bình tĩnh được nữa, nam tử Thiên Hồ có tu vị chân nhân hậu kỳ quát lớn. Trên tay hiện ra một bảo ấn, hắn đem nó ném về phía trước.

"Không Minh Ấn, trấn!".

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau