TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Cổ Cổ - Âm Tiểu Linh

...

"Cô nương, hmm... cám ơn".

Lăng Tiểu Ngư ngó sang hồng y thiếu nữ - người mới ra tay giải vây cho mình, hơi ngại ngùng nói ra.

Đáp lại hắn, hồng y thiếu nữ chìa bàn tay trắng ngần của mình, bảo: "Đưa cho ta".

Đưa?

Lăng Tiểu Ngư nhất thời còn chưa kịp hiểu nên chỉ biết đứng nhìn.

Thấy hắn như vậy, hồng y thiếu nữ mới nói rõ: "Lọ Thanh Linh Đan của ngươi. Chẳng phải vừa rồi ngươi tính dùng nó để thay thế số tiền mua kẹo hồ lô sao?".

"À...".

Rốt cuộc đã hiểu ra, Lăng Tiểu Ngư rất sảng khoái cầm lọ đan dược đặt vào lòng bàn tay của người nơi đối diện. Miệng không quên dặn: "Cô nương, Thanh Linh Đan này có công dụng giải độc bồi nguyên, thích hợp dùng cho các trường hợp như...".

...

"À, ra loại thuốc này là dùng như vậy".

Hồng y thiếu nữ kiên nhẫn nghe hết lời dặn dò của người nào đó, cười cười gật gật. Kế đấy, nàng đem lọ Thanh Linh Đan cất đi, từ đầu đến cuối đều chả buồn kiểm tra chút gì.

Chuyển ánh mắt sang người tiểu hồ yêu với khoé miệng lem luốc nước đường, cố tỏ ra thân thiện: "Tiểu muội muội, mặt mày bị vấy bẩn hết rồi kìa".

"Lại đây để tỷ tỷ lau cho".

"Không".

Hơi ngoài ý muốn của hồng y thiếu nữ, tiểu yêu hồ vậy mà thẳng thừng từ chối. Cô bé bước lại gần Lăng Tiểu Ngư, kéo tay áo hắn, bảo: "Ngươi giúp ta lau".

"Ta?" Lăng Tiểu Ngư chỉ vào mình, hỏi lại.

"Ừ".

Nhận được cái gật đầu của tiểu hồ yêu, Lăng Tiểu Ngư mới chớp chớp hàng mi, truy ngược: "Tại sao lại là ta?".

Đối với việc lau chùi này, Lăng Tiểu Ngư hắn không phải không nguyện ý, chỉ là... hắn thắc mắc. Rõ ràng bên cạnh có một người chủ động muốn giúp mà không chịu, trong khi kẻ chẳng nói năng gì như hắn đây thì lại được cậy nhờ. Tiểu hồ yêu này rốt cuộc là làm sao...

"Mà thôi, ta cứ giúp nó lau đi vậy".

...

"Tiểu muội muội, xong rồi đó".

"Thật đã sạch rồi chứ?".

"Yên tâm, đã sạch cả rồi".

"Vậy thì tốt".



Tiểu yêu hồ nói hết câu thì liền phủi mông bước sang một bên. Xem bộ dạng ấy thì rõ ràng cô bé chẳng hề có ý định nói tiếng cảm ơn nào.

Thái độ phũ phàng là vậy, thế nhưng Lăng Tiểu Ngư lại không thấy có tí gì khó chịu. Hắn chỉ nhẹ lắc đầu cười nhạt cho qua.

Trong khi đó, ở phía bên kia...

Sau một đỗi lén lút nhòm ngó mấy xâu kẹo hồ lô cắm ở đầu cọc rơm mà hồng y thiếu nữ đang cầm, cô bé xích lại gần hơn một chút, rồi hỏi: "Ngươi có thể bán chịu cho ta mấy cái không?".
"Sao? Tiểu muội muội còn muốn ăn?".

Tiểu hồ yêu không trực tiếp trả lời mà nói: "Ta không có tiền nhưng nhị tỷ của ta thì mang theo rất nhiều tiền. So với túi tiền của ngươi còn lớn hơn. Ngươi bán cho ta, lát nữa nhị tỷ về ta sẽ kêu nhị tỷ trả tiền cho ngươi".

Ngầm hô thú vị, hồng y thiếu nữ lắc đầu: "Tiểu muội muội, tỷ tỷ đây không thiếu tiền".

"Tại sao? Phàm nhân... À, các ngươi không phải đều rất thích tiền sao?".

"Hì, vậy cứ xem tỷ tỷ đây là một ngoại lệ đi".

...

Tròng mắt khẽ đảo, hồng y thiếu nữ đề nghị: "Tiểu muội muội, hay là như vầy, nếu như muội chịu gọi ta một tiếng tỷ tỷ thì ta sẽ cho muội hai xâu kẹo hồ lô".

"Không." Tiểu hồ yêu chả cần tới một giây để nghĩ ngợi thì đã dứt khoát chối từ.

Đương nhiên, thiếu nữ hồng y sẽ không vì vậy mà bỏ cuộc. Nàng điều chỉnh tỉ lệ trao đổi: "Tiểu muội muội, hai xâu không đủ vậy thì năm xâu nhé?".

"Không".

Vẫn không?

Lần thứ ba, hồng y thiếu nữ nhượng bộ: "Vậy... toàn bộ số kẹo hồ lô này thì sao?".

Chẳng còn dứt khoát được như trước, lần này tiểu hồ yêu đã phải đắn đo. Nhưng, đắn đo thì đắn đo, sau cùng cô bé vẫn lắc đầu: "Không thèm".

...

"Tiểu nha đầu này khó chơi vậy...".

Qua mấy bận điều chỉnh mà vẫn chưa được người chấp nhận, hồng y thiếu nữ cau mày, cuối cùng đành từ bỏ.

Kèm theo cái lắc đầu, nàng hơi chán nản nói ra: "Aizz... Được rồi được rồi, không gọi thì không gọi. Tỷ tỷ ta đại nhân đại lượng, không thèm chấp tiểu nhân hẹp dạ như muội. Đây, số kẹo này cho muội hết đấy".

"Ta là Cổ Cổ, chẳng phải tiểu nhân".

Miệng nói tay đưa, tiểu hồ yêu tiếp lấy cọc rơm với đầy những xâu kẹo hồ lô cắm ở phía trên. Giống với ban nãy, khi được Lăng Tiểu Ngư lau mặt cho, cô bé vẫn không hề nói tiếng cảm ơn nào. "Tiểu nha đầu này... nói không chừng cũng có chút lai lịch." Bên cạnh, thiếu nữ hồng y thầm suy đoán.

Trải qua một hồi tiếp xúc, từ cách ăn mặc, thái độ và cung cách ứng xử của tiểu hồ yêu, hồng y thiếu nữ có cơ sở để đưa ra nhận định như vậy. Nàng tin trong chủng loại yêu hồ, phụ mẫu cô bé hẳn phải là những người rất có thân phận.

"Hay là ta thăm dò một chút vậy".

Trong lòng đã có chủ ý, hồng y thiếu nữ mỉm cười, hướng tiểu hồ yêu hỏi: "Tiểu muội muội, tên của muội là Cổ Cổ à?".

"Nhừ (Ừ)".

Đem viên kẹo hồ lô đang nhai trong miệng nuốt xuống, tiểu hồ yêu, cũng tức Cổ Cổ gật đầu: "Ta tên Cổ Cổ. Cổ ở đây là cái trống chứ không phải tiếng cổ trong thiên thu vạn cổ đâu".

"Biết rồi. Tiểu muội muội là cái trống".

Tay chỉ qua một quán nước ở gần đó, hồng y thiếu nữ chợt đề nghị: "Cổ Cổ muội muội, hay là chúng ta qua bên đó ngồi đi. Muội ăn nhiều kẹo như vậy chắc là cũng khát nước rồi...".

"Ực... Ngươi nhắc ta mới để ý. Đúng là ta có hơi khát nước thật".

"Vậy chúng ta đi qua đó thôi".

"Chờ một chút".

Cổ Cổ rất không nể nang mà đem cánh tay mới nắm lấy tay mình gạt ra. Cô bé kéo áo Lăng Tiểu Ngư - kẻ vẫn đang đứng im lặng từ nãy giờ: "Ngươi cũng qua đó đi".

"Ta?... Hmm... Ta nghĩ là...".

"Ngươi cũng đi đi." Lời từ chối Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa kịp nói xong thì tiếng hồng y thiếu nữ đã truyền đến.

Nàng nở nụ cười thiện chí: "Gặp gỡ tức là có duyên. Ngươi nếu không ngại thì chúng ta hãy trò chuyện một lát".

"Cô nương, chuyện này...".

"Ngươi đi đi. Ta thấy ngươi đứng đây cũng đâu có việc gì làm...".

Nói rồi, Cổ Cổ bắt đầu ra sức lôi kéo, chẳng cần biết họ Lăng có nguyện ý hay không.

...

Đợi cho tất cả đều đã an vị trên ghế, lúc này hồng y thiếu nữ mới nhìn sang Lăng Tiểu Ngư, hỏi: "Từ nãy giờ ta vẫn chưa biết tên ngươi?".

"À... Ta họ Lăng, tên Tiểu Ngư".

"Tiểu Ngư?" - Đang bưng chén trà uống, Cổ Cổ ngước mắt lên, chen vào - "Tức là con cá nhỏ à?".

Lăng Tiểu Ngư gật khẽ coi như xác nhận. Kế đấy, hắn hướng qua hồng y thiếu nữ...

Biết ý, thiếu nữ hồng y chủ động nói ra: "Ta họ Âm, tên Tiểu Linh".

"Linh? Cái gì Linh?".

Liếc Cổ Cổ - người mới hỏi, hồng y thiếu nữ, cũng là Âm Tiểu Linh giải thích: "Chữ Linh của ta ý chỉ lanh lợi, đáng yêu".

"Ồ... Ra là lanh lợi đáng yêu...".

...

Chương 167: Không Đơn Thuần Chỉ Là Những Viên Kẹo

Sau câu nói ấy thì Cổ Cổ thôi chẳng hỏi han gì nữa. Cô bé chỉ ngồi đấy, tiếp tục lấy xuống những xâu kẹo hồ lô rồi cắn ăn.

Phần Lăng Tiểu Ngư... Hắn thì càng không đáng nói. Trước im lặng, sau cũng lặng im, căn bản không khác gì khúc gỗ.

May sao, Âm Tiểu Linh đã chẳng để bầu không khí trầm lắng ấy nối dài thêm nữa. Nàng vươn tay lấy đi một xâu kẹo hồ lô, đưa mời nam nhân nơi đối diện: "Ngươi ăn thử đi".

"Cô nương, không cần đâu".

Dễ gì buông tay, thay vì rút về thì Âm Tiểu Linh lại kéo lấy tay Lăng Tiểu Ngư, đặt luôn xâu kẹo hồ lô vào đó.

Đối với hành động có phần sỗ sàng này của nàng, Lăng Tiểu Ngư thực rất bất ngờ. Giữa nàng và hắn, đôi bên chỉ là những người xa lạ, bất quá mới gặp gỡ hôm nay, theo lý thì nàng không nên có hành vi thân mật như vầy mới phải. Dù sao nàng cũng là một nữ nhân kia mà.

"Ngươi đừng có nhìn ta nữa. Mau ăn thử đi. Trông bộ dạng quê mùa của ngươi, ta dám cá là ngươi chưa từng ăn qua thứ này".

Tiếp lời nữ tử họ Âm, tiểu hồ yêu Cổ Cổ cũng bồi vào: "Tiểu Ngư, ngươi chưa từng ăn thật à? Vậy thì ngươi mau ăn đi. Ngon lắm".

Trước sự ân cần của Âm Tiểu Linh, sự hối thúc của tiểu yêu hồ Cổ Cổ, Lăng Tiểu Ngư dẫu muốn cũng khó lòng từ chối được. Hắn miễn cưỡng cầm lấy xâu kẹo hồ lô mà đưa lên miệng, cắn nhẹ.

"Thế nào? Ngon lắm đúng không?".

Hồi đáp Cổ Cổ, Lăng Tiểu Ngư gật đầu: "Ừm, rất ngon. Vị chua ngọt thanh nhẹ, ăn rất vừa miệng".

"Hì hì...".

Có người đồng cảm với mình, tiểu hồ yêu liền cười lên vui vẻ. Cô bé hào phóng rút thêm một xâu kẹo đưa cho Lăng Tiểu Ngư: "Cho ngươi thêm một cái nữa nè".

"Cái này...".

"Cầm lấy".



"Được rồi".

..."Hừm...".

Theo sau tiếng hắng, Âm Tiểu Linh với khuôn mặt đầy thiện chí, hướng tiểu hồ yêu nói: "Cổ Cổ muội muội, cũng cho tỷ một xâu nào".

Cổ Cổ ngẩng đầu nhìn lên, giọng dứt khoát: "Không cho".

...

Có lẽ vì tâm tình vừa bị đả kích nên Âm Tiểu Linh đã im lặng trong vài giây. Chừng khi bình tĩnh lại, lúc này nàng mới chất vấn: "Cổ Cổ, tại sao Lăng Tiểu Ngư thì được còn tỷ tỷ thì không? Toàn bộ chỗ kẹo này đều là tỷ tỷ cho muội mà".

Chả chút ngại ngần, tiểu hồ yêu đáp trả ngay: "Lúc nãy nó là của ngươi nhưng bây giờ nó là của ta. Ta thích cho ai là quyền của ta".

"Thêm nữa... Âm Tiểu Linh ngươi có nhiều tiền như vậy, muốn mua bao nhiêu chẳng được. Nhưng Tiểu Ngư thì khác, trên người hắn không có tiền. Hắn rất đáng thương a".

"Khục khục...".

Lăng Tiểu Ngư đang nhai dở viên kẹo, nghe tiểu hồ yêu nói như thế thì lập tức ho sặc sụa. Hắn thật chẳng ngờ ở trong mắt cô bé mình lại có hình tượng như vậy.

Đáng thương? Hắn... đáng thương lắm sao?Trực giác mách bảo, Lăng Tiểu Ngư ngó sang chiếc ghế đối diện.

Quả như hắn nghĩ, bên kia, nữ tử họ Âm đang che miệng cười. Xem ra nàng cũng rất có cảm xúc đối với những lời kia của tiểu yêu hồ.

...

"Hừm...".

Có lẽ không muốn làm cho ai kia phải ngượng ngùng, bối rối, Âm Tiểu Linh nhanh chóng thay đổi đề tài. Bắt đầu bằng một câu hỏi: "Cổ Cổ muội muội, muội đang ăn kẹo hồ lô, vậy chứ muội có biết nó được làm từ thứ gì, tại sao lại được gọi "hồ lô" không?".

"Không biết".

Cổ Cổ thành thật lắc đầu. Kế đấy thì quay qua hỏi Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, ngươi có biết không?".

"Ta cũng không biết. Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy thứ này".

Dời về vị trí cũ, tiểu hồ yêu hỏi Âm Tiểu Linh: "Vậy ngươi thì sao? Ngươi có biết không?".

"Hì... Tỷ tỷ không chỉ biết mà còn biết rất rõ".

Âm Tiểu Linh bắt đầu giảng giải: "Nguyên liệu để làm kẹo hồ lô này là những quả táo gai. Ban đầu, khi mới xuất hiện thì người ta chỉ xiên hai quả táo gai trong một xâu, gồm một quả nhỏ ở trên và một quả to ở dưới. Chính điều đó đã khiến cho xâu kẹo trông giống những quả hồ lô và cái tên kẹo hồ lô cũng bắt nguồn từ đấy... Ngày nay, tuy hầu hết những xâu kẹo hồ lô đều có từ tám đến mười viên, nhưng người ta vẫn giữ nguyên cái tên kẹo hồ lô như cũ".

"Ồ... Thì ra là như vậy. Cũng chẳng đặc biệt lắm".

Không tán đồng với tiểu hồ yêu, Âm Tiểu Linh bảo với cô bé: "Tiểu muội muội, thật ra kẹo hồ lô này còn có những ý nghĩa rất sâu sắc đấy".

"Ý nghĩa? Ý nghĩa gì?".

"Hmm... Là như vầy...".

Âm Tiểu Linh kể ra: "Trước đây, loại kẹo này chỉ được tìm thấy vào cuối đông, khi tiết trời vẫn còn se lạnh. Người ta thường mua tặng cho những đứa trẻ với ước vọng gia đình luôn may mắn, đoàn viên, nên kẹo làm ra phải tròn, những hạt nhỏ li ti trên viên kẹo biểu tượng cho con cháu đầy đàn, quả có vị hơi chua vì họ luôn quan niệm không phải lúc nào cuộc sống cũng đủ đầy, suôn sẻ. Những viên kẹo hồ lô xinh xắn, xiên qua thanh tre cũng chính là mong muốn hạnh phúc và sum vầy luôn nối tiếp. Chính những khó khăn của cuộc sống mới tạo cho con người có ước mơ. Khi cho kẹo họ muốn khuyên người nhận hiểu hết ý nghĩa của sự khó khăn, chật vật trong đời sống hằng ngày nhưng không vì thế mà nản lòng thất vọng, phải có niềm hi vọng vào tương lai, dù ít hay nhiều. Lớp đường trong suốt bọc ở ngoài quả đỏ không quá ngọt, chỉ vừa đủ để giảm bớt độ chua của quả. Vị ngọt thao thao đầu lưỡi là ý nghĩa của niềm hi vọng sâu sắc đó...".

Chương 168: Ngũ Vĩ Yêu Hồ

...

"Không ngờ mấy viên kẹo nhỏ nhỏ xinh xinh này lại mang nhiều ý nghĩa tới vậy".

Trải qua một đỗi lâu ngồi nghe Âm Tiểu Linh nói, tiểu yêu hồ Cổ Cổ rốt cuộc cũng đã có cái nhìn đầy đủ hơn về những xâu kẹo hồ lô mình đang ăn. Cô bé hiếm hoi khen tặng: "Âm Tiểu Linh, ngươi thật là có kiến thức".

"Không có gì. Tỷ tỷ đây bình thường rỗi rãi hay du ngoạn bên ngoài nên đối với các truyền thuyết, cố sự cũng ít nhiều hiểu biêt".

Âm Tiểu Linh chuyển qua dò xét: "Cổ Cổ, muội thì sao? Tỷ trông muội rất lạ mắt, hình như không phải người của trấn Bắc Hà này".

"Ta đương nhiên không phải người ở đây. Ta vốn dĩ là tam công...".

"Cổ Cổ!".

Sau chữ "tam công", tiểu yêu hồ chưa kịp nói thêm thì đã bị một tiếng quát cắt ngang.

Gần như tức thời, cả Cổ Cổ, Lăng Tiểu Ngư, Âm Tiểu Linh, ba người đồng loạt quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Khoảng cách chẳng xa lắm, chỉ tầm độ chục bước chân, ở nơi đó, một cô gái cũng đang dõi mắt ngó qua bên này.

Nàng mặc một bộ đồ màu xanh đậm, tóc dài màu đen, nét mặt xinh đẹp nhưng nghiêm nghị lạ thường. Cái khí chất ấy, thật vừa nhìn đã biết chẳng phải thường nhân. Cao quý vô cùng...

Trái hẳn dáng vẻ khẩn trương của hai người bên cạnh, tiểu yêu hồ Cổ Cổ vừa trông thấy cô gái xinh đẹp kia thì hết sức vui mừng. Cô bé reo lên hai tiếng "Nhị tỷ!" rồi bật dậy, chạy thẳng về phía nàng.

"Nhị tỷ, sao tỷ đi lâu vậy? Nãy giờ muội đợi tỷ mãi...".

Thanh y thiếu nữ đặt tay lên người muội muội, lặng lẽ kiểm tra. Tra xong thì nói: "Cổ Cổ, không phải tỷ đã dặn muội phải ở yên đợi tỷ ư. Tại sao muội lại đi cùng người lạ như thế?".

Xoay lại nhìn hai người Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh, tiểu yêu hồ lắc đầu: "Nhị tỷ, bọn họ không phải người xấu đâu. Lúc nãy họ đã mua kẹo hồ lô cho muội. Hmm... Nhất là tên Lăng Tiểu Ngư này".



"Nhị tỷ, tỷ không biết đâu. Tiểu Ngư hắn tốt lắm. Hồi nãy a, muội thấy mấy xâu kẹo hồ lô kia thì rất muốn ăn thử, nhưng mà muội không có tiền. Cái tên bán hàng kia nói muội không có tiền nên đã đuổi muội đi...".

"Cái gì?".Sát cơ hiện lên trong đáy mắt, thanh y thiếu nữ lập tức truy hỏi: "Cổ Cổ, là kẻ nào đã dám xua đuổi muội?".

Trông bộ dạng muốn giết người kia của tỷ tỷ mình, tiểu yêu hồ vội nói: "Nhị tỷ, tỷ đừng tức giận. Muội không có sao hết. Lúc nãy Tiểu Ngư đã giúp muội".

Thanh y thiếu nữ khẽ liếc nam nhân đứng bên trong quán nước, ngờ vực: "Hắn thật đã giúp muội sao?".

"Đúng vậy".

Tiểu yêu hồ thuật lại: "Lúc nãy, sau khi cái tên bán hàng kia xua đuổi muội, Tiểu Ngư hắn đã chạy tới hỏi muội muốn ăn kẹo phải không. Muội trả lời là muội không có tiền, chỉ nhị tỷ mới có tiền. Sau đấy hắn đã mua cho muội hai xâu kẹo hồ lô".

"Nhưng mà nhị tỷ, Tiểu Ngư hắn gạt người đấy. Hắn vốn dĩ cũng không có tiền nha".

Nét mặt hơi đổi, thanh y thiếu nữ hỏi: "Sau đó thế nào?".

"Sau đó..." - Tiểu hồ yêu chỉ vào Âm Tiểu Linh, tiếp tục kể - "Sau đó thì Âm Tiểu Linh xuất hiện. Nàng không những thay Lăng Tiểu Ngư trả tiền mà còn giúp muội mua hết toàn bộ số kẹo hồ lô kia".

...

"Cổ Cổ, những gì muội nói đều là thật cả chứ?"."Thật. Đương nhiên là thật".

"Nói vậy... nhị tỷ cần phải cảm ơn hai người họ rồi".

Chân chuyển di, thanh y thiếu nữ nhắm quán nước tiến lại. Nàng đi rất chậm, khoảng cách giữa các bước chân cũng rất ngắn. Nhưng, chính sự từ tốn ấy, nó đã khiến cho hai người Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh phải khiếp đảm.

Trong mắt kẻ khác, thanh y thiếu nữ đúng chỉ đơn thuần là thanh y thiếu nữ, một cô gái xinh đẹp cao quý. Tuy nhiên, hình ảnh mà hai người Lăng Tiểu Ngư - Âm Tiểu Linh đang thấy lúc này, nó lại là một thứ... rất ngoài mong đợi.

Một con hồ ly năm đuôi với kích cỡ còn lớn hơn cả khách điếm ba tầng đang hiện diện trước mặt bọn họ.

Trong giới hồ yêu, số đuôi đại biểu cho thực lực. Chỉ khi đạt tới chân nhân cảnh thì mới có được ba đuôi. Bằng như năm đuôi mà nói...

Hiếm. Rất hiếm có người đạt tới.

...

Chân nhân trung kỳ? Hay là chân nhân hậu kỳ? Thực lực của thanh y thiếu nữ rốt cuộc nằm ở mức nào?

Nếu là khi khác, trong một trường hợp khác, Lăng Tiểu Ngư có lẽ sẽ âm thầm tự vấn. Nhưng hiện tại thì không. Hắn làm gì còn tâm tư để hỏi. Chân nhân trung kỳ hay chân nhân hậu kỳ thì có gì khác biệt chứ? Bất kể cái nào cũng đều đủ sức bóp chết hắn đấy!

Theo bản năng, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu lùi lại phía sau...

...

"Nói." - Từ trong miệng thanh y thiếu nữ, ở khoảng cách tầm năm bước chân, một giọng lạnh lùng cất lên - "Các ngươi tiếp cận muội muội ta rốt cuộc là có mục đích gì?".

"Ta...".

"Tỷ tỷ, xin đừng hiểu lầm!" - Giữa lúc Lăng Tiểu Ngư còn chưa biết nên bắt đầu từ đâu thì Âm Tiểu Linh đã lên tiếng thanh minh - "Chúng ta thật sự không có ý xấu gì với Cổ Cổ...".

"Không có ý xấu?" - Thanh y thiếu nữ cười khinh, hỏi lại - "Với thân phận của các ngươi sao?".

Chương 169: Xin Tha

Nhân - yêu xưa nay vốn luôn bất hoà. Yêu ăn người, người giết yêu đã là chuyện xảy ra như cơm bữa. Mà Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh, trong hai người bọn họ còn có một người là tu sĩ cấp chân nhân, thử hỏi sao thanh y thiếu nữ chẳng nghi ngờ cho được?

Nói không chừng... hai người bọn họ đã sớm nhìn ra lai lịch của muội muội nàng rồi cũng nên...

Sát ý lan toả hư không, thanh y thiếu nữ âm thầm điều động linh lực, tùy thời ra tay.

...

"Nguy rồi. Ả ngũ vĩ yêu hồ này đã động sát tâm...".

Quan sát thấy nét mặt thanh y thiếu nữ mỗi lúc một thêm lạnh lùng, trong lòng Âm Tiểu Linh cũng nhanh chóng suy tính đường lui.

"Bản thân ta có Bách Quỷ Binh Phù và Huyết Ngục Hoả Long Ấn, dẫu ả ta là chân nhân hậu kỳ cấp bậc thì cũng chưa chắc làm gì được ta. Nhưng còn tên ngốc Lăng Tiểu Ngư kia...".

Động lòng trắc ẩn, Âm Tiểu Linh đưa mắt liếc sang người bên cạnh.

Bộ dáng khẩn trương, thần tình lo lắng... Trên mình Lăng Tiểu Ngư hắn, từ đầu tới chân đều chả có tí nào cho thấy là đang cất giấu bảo vật phòng thân cả.

Mà thực sự thì... hắn đúng là không có thật. Trước khi rời đi, vị sư phụ Lăng Thanh Trúc kia của hắn cũng không để lại bảo vật gì hết a.

Làm gì kia chứ? Ở chỗ này bất quá chỉ là một thành trấn của thế tục phàm nhân, hung hiểm lấy đâu ra mà phải lưu hờ bảo vật?

Mọi chuyện đáng ra sẽ là như vậy. Nhưng đen đủi thay, thực tại khác xa lý thuyết. Trước mắt đây, nó lại là một trường hợp ngoại lệ. Ở trấn Bắc Hà, cái chỗ phàm nhân thế tục này, hung hiểm không những đã xuất hiện mà mức độ còn rất lớn...

Một ngũ vĩ yêu hồ, đấy há là hạng nhân vật Lăng Tiểu Ngư hắn có khả năng đối phó được?

Cái chết, đó là điều mà Lăng Tiểu Ngư đang nghĩ tới...



Nhưng, trong cái rủi còn có cái may. Giữa lúc hắn bị áp lực phát ra từ người thanh y thiếu nữ đè ép thì một giọng non nớt chợt cất lên: "Nhị tỷ đừng a!".
Sau tiếng hô gọi, tiểu yêu hồ Cổ Cổ cũng liền chạy đến bên cạnh thanh y thiếu nữ. Cô bé nắm lấy vạt áo nàng, nói: "Nhị tỷ, tỷ đừng có làm hại họ! Họ là người tốt mà!".

"Người tốt?".

Thanh y thiếu nữ cúi xuống, bảo: "Cổ Cổ, nhân thế đa đoan - lòng người hiểm ác, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài. Tốt - xấu không phải chỉ một hai lần tiếp xúc liền nhận ra được".

Cái hiểu cái không, Cổ Cổ gãi đầu: "Nhưng bọn họ đã mua kẹo hồ lô cho muội...".

"Cổ Cổ, bọn họ không phải người bình thường".

"Không phải người bình thường? Ý tỷ là...".

Cổ Cổ rốt cuộc hiểu ra vấn đề, đã biết tại sao nhị tỷ mình lại động sát tâm. Tuy vậy, khi nhìn xem hai người Lăng Tiểu Ngư và Âm Tiểu Linh, đặc biệt là Lăng Tiểu Ngư, trong lòng cô bé bỗng có đôi phần bất nhẫn.

Nhớ lại bộ dạng lúc hắn mua kẹo cho mình, bị người bán hàng doạ dẫm uy hiếp vì không có tiền để trả, cô bé sau cùng vẫn lựa chọn tin tưởng.

"Nhị tỷ, tỷ qua đây một chút".
...

"Cổ Cổ, muội muốn nói gì?" Đứng trong kết giới cách âm vô hình, thanh y thiếu nữ cau mày, hỏi. Nàng thật tình đang rất muốn biết nguyên cớ vì sao mà muội muội của mình lại bận tâm về hai tên tu sĩ nhân loại kia tới vậy.

Cầu xin cho bọn họ? Đáng ư?

"Nhị tỷ...".

Nội tâm chẳng quá phức tạp như tỷ tỷ mình, tiểu yêu hồ Cổ Cổ nghĩ rất đơn giản: "Lúc nãy nhị tỷ cũng nói rồi đó, nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài, tốt - xấu không thể chỉ qua một hai lần tiếp xúc liền nhận ra được. Tỷ mới gặp bọn họ lần đầu, làm sao tỷ dám khẳng định bọn họ là người xấu?".

"Cổ Cổ, hai người bọn họ là tu sĩ, trong đó có một người còn là chân nhân cấp bậc. Rõ ràng bọn họ đã sớm nhìn ra thân phận hồ yêu của muội".

"Nhưng bọn họ đâu có làm hại muội".

Cổ Cổ nói tiếp: "Nhị tỷ thấy đó, từ nãy giờ bọn họ đối với muội rất tốt, không những mua kẹo cho muội ăn mà còn gọi nước cho muội uống nữa. Bây giờ tỷ giết chết bọn họ thì chúng ta sẽ biến thành người xấu a".

...

"Nhị tỷ, muội năn nỉ tỷ mà. Tỷ đừng có giết họ...".

Nghe qua lập luận thơ ngây nhưng không hẳn vô lý, cúi xuống lại thấy vẻ khẩn cầu trong mắt muội muội, sát tâm của thanh y thiếu nữ khó tránh bị dao động. Nàng nói: "Cổ Cổ, hai người bọn họ dù sao cũng là tu sĩ nhân loại, nếu bây giờ thả bọn họ đi...".

Tuy thanh y thiếu nữ chưa nói hết ý nhưng tiểu yêu hồ cũng đã đoán ra được: "Nhị tỷ, có phải tỷ lo bọn họ sẽ làm ảnh hưởng đến việc thưởng thức lễ hội ba ngày sau không?".

"Ừm." - Thiếu nữ thanh y gật đầu - "Tỷ không muốn có bất kỳ tên tu sĩ nhân loại nào quấy rầy chúng ta".

"Hmm...".

Tiểu yêu hồ ra vẻ trầm ngâm, rồi chợt reo lên: "Có rồi!".

Chương 170: Nguồn Gốc Lễ Hội

"Nhị tỷ, tỷ xem như vầy có được không. Thay vì giết chết hay là thả bọn họ đi, chúng ta sẽ giữ bọn họ lại bên cạnh, đợi tới khi lễ hội kết thúc thì mới thả...".

"Chuyện này... Cổ Cổ, bọn họ là nhân loại. chúng ta là hồ yêu, ở chung một chỗ thật chẳng phải ý hay".

"Nhị tỷ, chỉ ba ngày thôi mà. Muội xin tỷ đó...".

"Cổ Cổ, muội... Haizz... Thôi được rồi, cứ làm theo ý muội vậy".

"Hoan hô! Nhị tỷ là tốt nhất!".

...

Đã được thanh y thiếu nữ chấp thuận, tiểu yêu hồ Cổ Cổ lúc này mới đắc ý chạy về phía hai người Lăng Tiểu Ngư, Âm Tiểu Linh, nói: "Hai cái tên lừa gạt các ngươi, ta nể tình các ngươi mua kẹo hồ lô cho ta nên đã cầu xin nhị tỷ tha cho. Các ngươi phải cảm kích ta có biết không".

Nội tâm thở phào, Âm Tiểu Linh cười nhẹ, nói lời cảm tạ: "Cổ Cổ muội muội, cảm ơn muội".

"Ừm".

Tiểu yêu hồ tỏ vẻ hài lòng, nhưng cũng không được lâu. Cô bé dời mắt sang người Lăng Tiểu Ngư, hơi bất mãn: "Tiểu Ngư ngươi không cảm ơn ta à?".

"Ừm... Cảm ơn muội, Cổ Cổ".

"Phải vậy chứ".

Cổ Cổ đặt tay sau mông, bắt chước bộ dạng người lớn, tiếp tục thông tri: "Hừm... Tuy rằng nhị tỷ ta đã đồng ý tha cho các ngươi, thế nhưng vì để đề phòng, chúng ta sẽ giữ các ngươi bên cạnh trong ba ngày tới, chờ khi lễ hội kết thúc rồi mới chính thức thả các ngươi đi".



Lễ hội? Tâm tư máy động, Âm Tiểu Linh dò hỏi: "Cổ Cổ, không biết lễ hội mà muội nói là gì vậy?".

"Là Hội Bắc Hà".

...

...

Mặc dù hai tỷ muội Cổ Cổ nói không quá rõ nhưng Âm Tiểu Linh cũng đã rất nhanh liền tường tận đầu đuôi. Qua tiếp xúc với một vài người dân bản địa, nàng hiện đã hoàn toàn nắm được thông tin về Hội Bắc Hà.

Theo những gì Âm Tiểu Linh nàng nghe được thì Hội Bắc Hà này đã tồn tại chừng ba trăm năm, bắt nguồn từ một câu chuyện...

Khoảng ba trăm năm trước, có một cô thôn tên gọi Liêm Hạ, dân số ước độ hai trăm. Một ngày nọ, trong thôn xảy ra một trận đại dịch, chỉ chưa đầy một tháng đã cướp đi mạng sống của hơn nửa thôn dân. Số còn lại, hầu như ai cũng như ai, đều đang cận kề cái chết.

Giữa thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi mà người ta kêu trời trời không thấu, gọi đất đất không nghe ấy, những tưởng thôn Liêm Hạ sẽ phải chịu cảnh mồ hoang xác vắng thì kì tích đã xảy ra.
Hôm đó, trên bầu trời Liêm Hạ bỗng xuất hiện ngũ sắc tường vân. Tiếp đấy, từ trong tường vân, một đôi thần tiên đáp xuống, tự xưng là tộc nhân Thiên Hồ. Người nam tên Bắc Gia, người nữ gọi Hà Hoạch.

Hai vị hồ tiên nọ thần thông quảng đại vô cùng, chỉ trong một buổi đã liền chữa khỏi cho toàn bộ dân chúng thôn Liêm Hạ. Chưa dừng lại ở đó, sau khi chữa trị xong họ còn vì thôn Liêm Hạ ra tay thanh trừ tận gốc mầm bệnh, chướng khí các loại...

Để tưởng nhớ ân đức tái sinh của hai vị hồ tiên, người dân mới thay chữ "Liêm Hạ" thành "Bắc Hà" - cách viết tắt của hai cái tên Bắc Gia và Hà Hoạch. Cũng kể từ đó, cách mỗi ba năm người ta lại tổ chức một lần lễ hội để cầu cho mùa màng tốt tươi, con cháu vui vầy. Nhưng trên hết, ý nghĩa quan trọng nhất thì vẫn là tình duyên đôi lứa.

Xuất phát từ lòng kính ngưỡng hai vị hồ tiên, dân chúng thôn Liêm Hạ, nay là trấn Bắc Hà sẽ chọn ra một cặp đôi để đóng vai họ, tái hiện lại sự kiện đại dịch từng xảy ra trong quá khứ. Ở cuối lễ hội, hai người đóng vai hồ tiên sẽ cùng tung một quả tú cầu. Tú cầu bay đến vị trí của đôi trai gái nào thì cả làng sẽ thành tâm chúc phúc cho họ...

...

"Hmm... Theo như những gì ta dò la được thì Hội Bắc Hà là như vậy đó." Bên trong khách điếm Nhược Lai, tại căn phòng thượng hạng mà hai sư đồ Lăng Tiểu Ngư đã thuê trước đó, Âm Tiểu Linh sau một hồi tường thuật thì chốt hạ.

Ngồi đối diện với nàng, Lăng Tiểu Ngư nghe xong thì gật gù: "Thì ra Hội Bắc Hà có nguồn gốc như thế... Hai vị hồ tiên Bắc Gia và Hà Hoạch kia thật sự là người tốt".

"Cái gì mà hồ tiên chứ?".

Âm Tiểu Linh phản bác: "Lăng Tiểu Ngư ngươi cũng đâu phải thế tục phàm nhân, há chẳng biết thần tiên vốn dĩ là không tồn tại trên đời này. Hay ít ra, tự cổ chí kim, thần tiên vẫn chưa bao giờ lộ diện. Cho dù có thì cũng chỉ là truyền thuyết hư vô mờ mịt... Hai kẻ Bắc Gia và Hà Hoạch nọ, gọi hồ yêu thì chính xác hơn đấy...".

"Cái đó ta biết, nhưng dù sao cũng chỉ là cách xưng hô, gọi hồ tiên cũng được mà".

"Xuy... Mặc kệ ngươi. Ngươi thích gọi gì thì gọi".

...

Sau giây phút lặng im ngắn ngủi, Âm Tiểu Linh lấy từ giới chỉ ra một xấp phù lục màu đen, bên trên có những hoa văn tối nghĩa tới độ mà Lăng Tiểu Ngư chẳng thể nhận ra nổi một cái nào.

Trước sự ngờ vực của hắn, Âm Tiểu Linh đem linh phù bố trí xung quanh, miệng niệm pháp quyết...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau