TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Bắc Hà Trấn

...

Lăng Thanh Trúc đã im lặng, trong một vài giây. Mấy lời đồ nhi vừa nói kia, chúng làm nàng xúc động. Đôi chút.

Nhưng dù vậy, nàng không bộc lộ ra. Thay vì thành thật thú nhận thì nàng lại bày ra bộ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu than nhẹ: "Thượng thiên à thượng thiên, Lăng Thanh Trúc ta cả đời anh minh, vì sao lại thu phải một tên đệ tử ngốc nghếch như vầy...".

Cảm thán xong, chả buồn liếc ai kia thêm lần nào nữa thì Lăng Thanh Trúc đã nhấc mông đứng dậy.

"Thằng ngốc. Ngươi còn ngồi thừ người ở đó làm gì? Mau theo ta".

...

Nửa giờ sau.

Vị trí hiện tại đã không phải chốn thâm sơn, cũng chẳng phải nơi cùng cốc. Ở đây là một thị trấn. Của những phàm nhân.

Cái chốn thế tục này, quang cảnh so ra kém xa Đào Hoa thôn của Lăng Tiểu Ngư. Trong trấn có rất ít hoa cỏ, nhưng bù lại kiến trúc thì hiện diện khá nhiều, thêm nữa phần lớn cũng rất khang trang...

Ở đây, thay vì lợp tranh như tại Đào Hoa thôn thì nhà nào nhà nấy đều là mái ngói phủ đầy, thậm chí có nhà còn được xây lên hẳn ba bốn tầng, rất đỗi cao sang...

Rõ ràng, thị trấn này, tính ra cũng đủ gọi phồn hoa.

...

Đứng nhìn chốn đông người qua lại với một bầu không khí náo nhiệt, ồn ào của kẻ mua người bán ấy, Lăng Tiểu Ngư có đôi chút ngỡ ngàng, thật lâu cũng chưa thốt ra được câu nào.

Bên cạnh, Lăng Thanh Trúc thấy thế mới hỏi: "Thế nào? Cảm giác rất mới lạ hả?".

Lăng Tiểu Ngư chẳng giấu giếm, gật đầu: "Đây là lần đầu tiên đệ tử chứng kiến một cảnh tượng náo nhiệt như vầy".

"Náo nhiệt à...".

Lăng Thanh Trúc cười ẩn ý, nói: "Tiểu Ngư Nhi, sự ồn ào này, tiểu tử ngươi có tin nó sẽ rất nhanh liền giảm xuống không?".

Ngỡ ân sư định bày trò gì, Lăng Tiểu Ngư dò hỏi: "Sư phụ, người... người không phải tính làm gì bọn họ đấy chứ?".



"Sư phụ, bọn họ đều là thế tục phàm nhân...".

"Xuy... Tiểu tử ngươi nghĩ đi đâu vậy...".Thần tình bất mãn, Lăng Thanh Trúc chỉ tay vào mặt đồ nhi mình, tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, kẻ sẽ làm gì bọn họ không phải ta mà chính là tiểu tử ngươi đấy".

"Đệ tử?".

Lăng Tiểu Ngư không hiểu: "Sư phụ, đệ tử sao có thể làm gì họ được...".

"Vậy là tiểu tử ngươi không tin?".

Lăng Thanh Trúc chả muốn nói nhiều, lập tức nắm lấy tay người đứng bên cạnh lôi đi.

"Được rồi. Nếu không tin thì ta sẽ để ngươi tự mình kiến thức".

...

Ban đầu, Lăng Tiểu Ngư đúng còn nghi hoặc, không biết Lăng Thanh Trúc sẽ bày ra trò gì. Nhưng đến hiện tại, hắn rốt cuộc hiểu được vấn đề, biết rằng mình đã nghĩ sai.

Sư phụ hắn, nàng chẳng bày ra trò gì cả. Quả đúng như lời nàng ban nãy, chính Lăng Tiểu Ngư hắn mới là nguyên nhân khiến cho bầu không khí náo nhiệt của trấn Bắc Hà này đột ngột giảm xuống.

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn nào đã động tay động chân cái gì. Hắn bất quá cũng giống như sư phụ mình, thong thả bước đi trên con đường lớn mà thôi. Điểm khác biệt, có chăng nằm ở hình thức diện mạo.

Trái với Lăng Thanh Trúc yêu kiều diễm lệ, áo trắng tinh khôi, khuôn mặt Lăng Tiểu Ngư hắn lại rất đỗi bình phàm trong khi y phục thì...

Trên rách vài mảng to, dưới rách mấy mảng nhỏ, trước sau còn dính đầy vết máu khô... Bộ dạng này, với tu sĩ thì không sao, nhưng trong mắt thế tục phàm nhân... Rõ ràng là rất khủng khiếp. Bọn họ sợ... âu cũng bình thường....

Cứ đi tới đâu là người ta khiếp đảm tránh lui tới đó, điều này khiến cho Lăng Tiểu Ngư rất không thoải mái. Hắn đưa mắt cầu cứu ân sư: "Sư phụ, người xem có thể...".

"Sao? Hỏi ta y phục à?".

Lăng Thanh Trúc rất sảng khoái gật đầu: "Được. Để ta lấy mấy chiếc váy của ta đưa cho ngươi mặc".

Váy?

Khuôn mặt co rút, Lăng Tiểu Ngư nói rõ hơn: "Sư phụ, người đừng đùa nữa. Người mau kiếm cho đệ tử một bộ y phục khác đi".

"Kiếm?".

Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ khó khăn: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi bảo ta phải đi đâu kiếm y phục bây giờ?".

"Bên kia".

Theo hướng tay đồ nhi vừa chỉ, Lăng Thanh Trúc xoay đầu ngó qua thì thấy quả có một cửa hiệu buôn bán quần áo thật.

"Sư phụ, chúng ta mau qua đó đi".

Chẳng cho ân sư có cơ hội suy tính, chối từ, lời vừa ra khỏi miệng thì Lăng Tiểu Ngư đã lập tức hành động. Tay nắm chặt tay, hắn kéo nàng đi tới cửa hiệu buôn bán y phục nọ.

...

"Chào ông chủ".

"C-Chào khách... khách quan...".

Không được tự nhiên như hai sư đồ họ Lăng, chủ cửa hiệu phải lấy hết can đảm mới nói ra được một câu. Cái này tất nhiên chẳng phải lỗi của hắn, hết thảy là do một mình Lăng Tiểu Ngư. Bộ dạng rách rưới máu me hiện giờ của hắn, trông thật là ghê người lắm.

Cũng tự mình hiểu lấy căn nguyên, Lăng Tiểu Ngư nào dám trách cứ gì. Hắn khẽ hắng giọng, bảo: "Ông chủ, ta muốn mua một bộ y phục".

"V-Vâng...".

Chủ cửa hiệu tránh sang một bên, tay chỉ vào mớ quần áo đang treo ở bức tường đối diện, nói: "Khách quan, y phục... y phục toàn bộ đều ở đó. Ngài cứ... cứ tùy ý chọn".

Chương 162: Tướng Công?

"Hmm... Cảm ơn ông chủ".

Có lẽ bởi không muốn làm chủ cửa hiệu phải khiếp đảm thêm nữa nên Lăng Tiểu Ngư chỉ lấy đại một bộ y phục, mặc xong liền rời đi ngay.

Thanh toán ư? Tất nhiên là để lại cho Lăng Thanh Trúc. Chứ còn Lăng Tiểu Ngư hắn, trên người hắn làm gì có tiền. Tinh kim, khoáng vật thì may ra...

...

Sau khi thay đổi y phục, Lăng Tiểu Ngư đã quay trở lại với diện mạo vốn có, chưa đủ nổi bật nhưng chí ít cũng tươm tất gọn gàng.

Lẽ dĩ nhiên, đối với hình dạng này của hắn, người qua đường đã không còn ai chú ý tới nữa. Hấp dẫn ánh nhìn kẻ khác, có chăng là sư phụ Lăng Thanh Trúc của hắn.

Chả có gì phải vướng mắc. Mặc dù tuổi đã tính bằng thế kỷ nhưng thân là tu tiên giả, nhờ đạo hạnh thâm sâu cùng bí quyết dưỡng nhan nên dung mạo của Lăng Thanh Trúc nàng vẫn giữ được nét trẻ trung nguyên vẹn giống thuở nào. Nhìn nàng, kẻ không biết cứ tưởng là cô gái hai lăm, hai sáu ấy chứ.

...

Liếc trái ngó phải thấy hướng nào cũng có kẻ đang lén nhìn mình, Lăng Thanh Trúc bất đắc dĩ thở dài: "Haizz... Trời sinh ta ra cũng quá mị hoặc rồi. Tùy tiện đi trên đường thôi đã khiến thế nhân si ngốc đảo điên...".

"Hừm... Sư phụ à, chắc là chưa tới mức đó đâu".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi không cần phải an ủi ta. Nhan sắc của mình thế nào ta tự biết... Chậc, chỉ sợ đến tiên nữ trong truyền thuyết cũng chẳng bì được...".

"Khục...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi ho cái gì? Có ý kiến gì sao?".

"Dạ... Không có".

...

Thong thả đi dạo một hồi, đôi chân Lăng Thanh Trúc lúc này rốt cuộc cũng chịu dừng lại. Nàng nhìn tấm biển treo trên khách điếm ba tầng trước mặt, gật gù: "Ừm, khách điếm Nhược Lai này cũng không tệ".

"Tiểu Ngư Nhi, chúng ta vào trong thôi".

...



"Chào hai vị khách quan, xin hỏi tiểu nhân có thể giúp gì cho hai vị?" Bên quầy tính, lão chưởng quầy tuổi độ năm mươi, mặt đính nốt ruồi ngay sát mép vừa nhìn thấy hai sư đồ họ Lăng tiến vào liền đon đả tươi cười, hỏi.

Đáp lại hắn, Lăng Thanh Trúc lạnh nhạt mà rằng: "Chúng ta muốn thuê phòng. Còn không?"."Dạ thưa khách quan, vẫn còn... vẫn còn...".

Vẫn nụ cười đầy thiện chí, vẫn cái giọng niềm nở nọ, lão chưởng quầy nói tiếp: "Khách quan, bổn điếm hiện còn trống ba phòng, một phòng loại bình thường và hai phòng loại thượng hạng. Không biết hai vị khách quan muốn chọn phòng loại nào?".

"Thượng hạng đi." Lăng Thanh Trúc tùy ý.

"Dạ, có ngay".

Lão chưởng quầy toan gọi tiểu nhị, nhưng chợt nghĩ tới gì, hắn lại hỏi thêm lần nữa: "Ừm, khách quan. Chẳng hay hai vị muốn lấy một phòng hay là hai phòng?".

"Hai phòng".

"Một phòng".

Gần như đồng thời, hai câu trả lời cất lên. Một là của Lăng Tiểu Ngư, còn hai thì là của Lăng Thanh Trúc.

Hai sư đồ quay mặt nhìn nhau, cuối cùng, Lăng Thanh Trúc chẳng biết nghĩ gì lại hướng Lăng Tiểu Ngư nói: "Tướng công, chàng nói gì vậy? Chúng ta đã là phu thê rồi, chàng sao còn muốn ở riêng?".

Hả? Phu... Phu thê?

Lăng Tiểu Ngư trợn mắt há mồm, tính nói nhưng nhất thời lại chẳng biết nên nói gì cho phải.
Sư phụ hắn, nàng vừa nói gì thế kia? Từ khi nào mà hắn đã biến thành tướng công của nàng rồi?

Trong lúc họ Lăng còn đang đờ người ra vì bất ngờ quá lớn do sư phụ mình vừa mới dành tặng thì nàng đã quay mặt sang nơi khác. Lấy ra một nén bạc rồi đem đặt lên bàn, Lăng Thanh Trúc cười bảo: "Chưởng quầy, tướng công ta tính tình có hơi nhút nhát, ông đừng để ý. Ông cứ cho chúng ta một phòng thượng hạng là được rồi".

Rất hiểu ý, lão chưởng quầy thu lấy nén bạc xong, lập tức gọi một tên tiểu nhị lại.

"A Đẩu, ngươi mau dẫn hai vị khách quan lên căn phòng thượng hạng phía đông đi".

"Vâng ạ".

Ứng tiếng với ông chủ, tên tiểu nhị liền tiếp cận hai sư đồ Lăng Thanh Trúc, khom người kính cẩn: "Hai vị khách quan, xin mời hai vị đi theo tiểu nhân".

"Ừm".

Lăng Thanh Trúc gật nhẹ, toan bước đi thì chợt nhớ tới Lăng Tiểu Ngư nên dừng lại.

Trông thần tình ngơ ngơ ngác ngác kia của hắn, trong dạ nàng không khỏi buồn cười. Nàng nắm lấy tay hắn, chậm rãi kéo đi.

"Tướng công, chàng còn ngây ra đó làm gì? Chúng ta lên phòng thôi".

...

Vài phút sau.

Bên trong căn phòng thượng hạng đầy đủ tiện nghi, Lăng Thanh Trúc đứng ở trước mặt đồ nhi, ngón tay vẽ loằng ngoằng tại hư không, cười hỏi: "Tướng công đang nghĩ gì mà mặt mày đăm chiêu vậy?".

"Sư phụ, người đừng đùa nữa." Lăng Tiểu Ngư đem cánh tay đang đung đưa trước mặt mình gạt xuống, cau mày nói.

Cảm nhận được đồ nhi không vui, Lăng Thanh Trúc cũng biết ý mà ngưng trêu đùa. Nàng bĩu môi: "Chỉ đùa một chút thôi, tiểu tử ngươi làm gì mà nhăn nhó vậy".

Chẳng cho là phải, Lăng Tiểu Ngư phản bác: "Sư phụ, chuyện này sao có thể đùa giỡn được chứ. Chúng ta là người trong danh môn, làm vậy... Nếu để người khác nghe được sẽ tổn hại tới uy danh của sư phụ...".

"Xuy...".

Lăng Thanh Trúc xem thường: "Tổn hại uy danh gì chứ? Ngươi làm như ta là người ưa thích hư vinh lắm ấy".

"Mà, tiểu tử ngươi có phải là lo xa quá rồi không? Ở cái chỗ thế tục phàm nhân này, tu sĩ ai ghé qua làm gì?... Lùi một bước, cứ cho là có người quá rảnh rỗi tìm tới đây đi, vậy thì sao? Lẽ nào ta đây không phát giác được?".

Chương 163: Có Kẻ Bám Theo

...

"Sư phụ, tóm lại là không được...".

Mặc cho Lăng Thanh Trúc có diễn giải thấu tình đạt lý ra sao, Lăng Tiểu Ngư vẫn trước sau như một, thủy chung không tán đồng với cách xưng hô tùy tiện của nàng.

Hết cách, Lăng Thanh Trúc chỉ đành chấp nhận nghe theo. Nàng thở dài cảm khái: "Haizz... Biết thế này ta thà dẫn Chu tiểu tử đi theo còn tốt hơn. Tiểu Ngư Nhi ngươi cứ y như khúc gỗ, chả biết vui đùa gì hết".

...

Im lặng vài giây, Lăng Thanh Trúc chợt bảo: "Được rồi, chúng ta bàn chính sự đi".

Thái độ loáng cái đã nghiêm túc lên hẳn, nàng tiếp lời: "Tiểu Ngư Nhi, trong số mười hai loại tài liệu phụ trợ chúng ta hiện đã có được mười một. Còn lại tinh huyết Thiên Hồ - loại tài liệu cuối cùng kia - thì cũng chỉ có thể tiến nhập Thanh Khâu Sơn mới lấy được".

"Tiểu Ngư Nhi, chuyến đi này... ta nghĩ là ngươi không nên theo cùng".

"Sư phụ, sẽ có nguy hiểm sao?".

"Nguy hiểm? Ta có bảo thế sao?".

Lăng Thanh Trúc trấn an: "Tiểu tử ngươi không cần lo. Ta đã kể với ngươi rồi đó thôi. Trước kia ta từng ra tay cứu nhị công chúa của Thiên Hồ tộc, đối với hồ tộc bọn họ thì ta chính là ân nhân a".

"Vậy sao sư phụ không cho đệ tử đi cùng?" Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, tiếp tục đặt nghi vấn.

Và rất nhanh, nó đã liền được người giải đáp.

"Tiểu Ngư Nhi." - Lăng Thanh Trúc nói - "Tiểu tử ngươi có điều không biết. Tộc nhân Thiên Hồ trước nay đều luôn tự cho mình là giống loài cao quý, đối với cả yêu loại và nhân loại chúng ta đều rất xem thường. Thanh Khâu là lãnh địa của bọn họ, nếu chưa có sự cho phép mà tự tiện xâm nhập, hậu quả sẽ khó lường lắm".

"Hmm... Thật ra có một chuyện nữa mà ta quên chưa kể với ngươi. Đó là Thiên Hồ tộc có tư tưởng "nữ tôn nam ti", hiểu nôm na là trọng nữ khinh nam. Chưa nói tới ngoại nhân bên ngoài, ngay trong chính bộ tộc của mình, sự xuất hiện của nam nhân cũng đã rất hạn chế. Bọn họ bị cấm đoán rất nhiều...".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi nghĩ xem. Nếu một nam nhân loài người như ngươi xuất hiện tại Thanh Khâu Sơn, còn là trước mặt nhị công chúa của Thiên Hồ tộc, vậy thì người ta sẽ nhìn ngươi thế nào?".

"... Phải chi tu vi của ngươi là chân nhân trung kỳ hay hậu kỳ gì đấy còn đỡ, đằng này...".

Lăng Thanh Trúc tặc lưỡi lắc đầu: "Chậc, vấn đỉnh trung kỳ... Ta nghĩ trong mắt Thiên Hồ tộc người ta, tiểu tử ngươi e cũng chỉ như con sâu, con kiến mà thôi...".

...

Qua một hồi lâu ngồi nghe sư phụ mình phân tích, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đã hiểu được căn nguyên.

Sư phụ hắn nói đúng, sự hiện diện của hắn chẳng những không giúp ích được gì mà có thể còn gây ra phiền toái cho nàng.

"Sư phụ, vậy đệ tử sẽ ở Bắc Hà trấn này đợi người".

Ngó thấy đồ nhi đã thông suốt, Lăng Thanh Trúc cũng an lòng: "Ừm, như thế là tốt nhất".



...

Cuộc trò chuyện giữa hai sư đồ diễn ra thêm một lúc nữa thì kết thúc. Và khi nó kết thúc thì... Lăng Thanh Trúc cũng liền đứng dậy rời đi.

Thanh Khâu Sơn, đấy chính là nơi nàng sẽ hướng đến. ...

Còn lại một mình, Lăng Tiểu Ngư ngồi trầm tư trong phòng, chừng khi nắng chiều đã nhạt, lúc này hắn mới chuyển mình đứng lên, bước ra khỏi căn phòng.

Bên dưới, vừa trông thấy thân ảnh hắn ở lưng chừng cầu thang, lão chưởng quầy đã cười tươi chào hỏi: "Khách quan, ngài tính ra ngoài sao?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư gật khẽ xem như đáp lại. Kế đấy thì tiếp tục bước đi.

"Khách quan đi thong thả. Tối tiểu nhân sẽ sai người làm mấy món ngon mang lên cho ngài dùng bữa".

...

...

"Bánh bao đây! Bánh bao nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!".

"Bánh bao đây...!".

...

"Hoành thánh đây! Hoành thánh đây!".

"Khách quan, ngài ăn thử một bát hoành thánh đi?".

Trước sự mời mọc của lão chủ quán, Lăng Tiểu Ngư nhẹ lắc đầu: "Cảm ơn ông chủ, nhưng ta không thấy đói".

"Khách quan, không đói cũng ăn thử một bát đi. Hoành thánh của lão là ngon nhất ở cái trấn này. Lão đảm bảo khách quan sẽ thấy hài lòng...".

"Ông chủ, thật sự là không cần đâu".Lăng Tiểu Ngư lần đầu tiên được người ta nhiệt tình lôi kéo mời mọc nên khó tránh có chút mất tự nhiên. Hắn nhanh chóng lách người tránh đi, sau đấy thì vội vàng chạy khỏi quán hoành thánh của ông lão nọ.

Phải, theo nghĩa nào đó thì có thể gọi là chạy.

...

"Khì... Tên ngốc...".

Lăng Tiểu Ngư vừa đi thì từ phía sau, cách quán hoành thánh khoảng tầm chục bước chân, một thanh âm trong trẻo liền cất lên. Thanh âm này, nó là từ trong miệng một cô gái phát ra.

Lại nói, vị cô nương này khá lạ mắt, vừa nhìn đã biết chẳng phải phường dân đen áo vải. Trang phục nàng mặc, khí chất nàng có, căn bản không giống bất kỳ ai ở cái trấn Bắc Hà này.

Tương tự Lăng Tiểu Ngư, cô gái cũng là một tu sĩ, đạo hạnh thậm chí còn thâm sâu hơn rất nhiều, đã là chân nhân cấp bậc...

Dõi mắt trông theo bóng người vừa "chạy" đi, cô gái nhịp chân, thầm nghĩ: "Không ngờ ở chỗ này lại vẫn có thể gặp được tu sĩ. Xem bộ dạng kẻ kia, nếu chẳng phải tán tu từ chốn thâm sơn cùng cốc bước ra thì cũng là đệ tử danh môn hạ sơn hành tẩu...".

"Ta hiện cũng không có việc gì làm, hay là cứ đi theo hắn một chút xem thử. Biết đâu lại có trò hay...".

Trong lòng đã có quyết định, cô gái chẳng chần chừ nữa, lập tức bước theo Lăng Tiểu Ngư đằng trước...

...

Đối với cái đuôi phía sau, Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn chưa hề hay biết. Hắn tiếp tục chuyến đi dạo của mình trong sự hiếu kỳ, xen lẫn vài phần thích thú...

Cứ thế, hắn đi mãi cho tới cuối đường, tiếp đấy thì rẽ vào những con ngõ. Trong quá trình di chuyển này, thỉnh thoảng hắn cũng có ghé xem vài nơi, nhưng giống như tại quán hoành thánh nọ, hắn tuyệt nhiên không hề đụng tay vào món gì. Chỉ xem, và xem, đấy là tất cả những gì hắn đã làm.

Khỏi phải nói, điều đó chắc chắn sẽ chẳng thể nào khiến cho người ta thấy thú vị được. "Cái đuôi" ở phía sau hắn, nàng đang rất nhàm chán là khác.

"Cái tên này làm gì vậy chứ? Đi cả buổi trời chỉ để nhìn ngắm thôi sao?".

"Aizz... Quả nhiên là tên ngốc từ chốn thâm sơn mò ra mà".

Cô gái lắc đầu, định quay đi thì...

"Khịt khịt...".

"Cái mùi này... có chút quái lạ".

Khuôn mặt đanh lại, cô gái tập trung đưa mắt đảo quanh tìm kiếm.

Không phải tốn quá nhiều thời gian, nàng đã tìm được khởi nguồn của luồng khí thoang thoảng mùi hương cổ quái kia.

Ở phía trước, hơi chếch về bên tay phải nàng, cách độ bảy, tám bước chân có một tiểu cô nương đang đứng. Mùi hương chính là từ trên người cô bé phát ra.

"Hửm? Yêu quái".

p/s: Tiểu ma nữ đã xuất hiện!

Chương 164: Tiểu Yêu Hồ

"Cô bé này...".

Giống như kẻ bám đuôi mình, Lăng Tiểu Ngư cũng đã phát giác ra sự bất thường trên người tiểu cô nương nọ. Thông qua pháp nhãn vừa triển khai, hắn khẳng định cô bé chính là một yêu quái, thuộc chủng hồ yêu.

Tuy vậy, trong lòng hắn vẫn còn điều nghi hoặc...

"Cô bé này đích xác là yêu quái, nhưng khí tức tại sao... hình như còn chẳng bằng một tu sĩ trúc cơ kỳ nữa".

"Lẽ nào cô bé không phải yêu tu hoá hình kỳ tu luyện lâu năm mà là con cháu của một vị đại yêu nào đấy?".

Tin là như vậy, Lăng Tiểu Ngư đứng im tiếp tục theo dõi. Hắn muốn xem xem tên tiểu yêu kia định giở trò gì.

Mặc dù Lăng Tiểu Ngư hắn xuất thân danh môn, được dạy phải có nghĩa vụ trừ yêu diệt ma, phù trợ chính giáo, nhưng như thế không có nghĩa hễ cứ gặp yêu là giết, gặp ma là diệt. Cũng như sư phụ hắn từng nói, người có thiện - ác, yêu ma có tốt - xấu. Tùy tiện lạm sát hắn cho là không nên.

...

Quyết định của Lăng Tiểu Ngư, lần này thực rất đúng đắn. Bởi lẽ tiểu cô nương khả ái kia đã chẳng hề làm ra một việc xấu xa nào cả. Suốt một đỗi lâu cô bé chỉ đứng nhìn chằm vào mấy xâu kẹo hồ lô rực rỡ sắc màu được cắm vào ụ cọc rơm ở nơi gần đó, ánh mắt khao khát vô cùng.

Thế rồi, khi đã kiềm lòng không được nữa, cô bé xê dịch tới trước, nuốt xuống một ngụm nước bọt, hỏi xin người bán kẹo: "Đại thúc, có thể... có thể cho ta một cái không?".

Trước vẻ khả ái và trông mong nọ, những tưởng người bán kẹo sẽ động lòng trắc ẩn mà lấy cho cô bé một xâu thì không, hắn đã thẳng thừng từ chối.

"Không cho! Không cho!".

"Tiểu nha đầu, có tiền thì mua không có tiền thì đi chỗ khác chơi, đừng cản trở ta buôn bán".

"Ăn mặc sang trọng như vậy mà lại không có tiền, thật không hiểu nổi...".

Bị người thẳng thừng từ chối, lại còn đuổi xua, tiểu cô nương lập tức xụ mặt, xem dáng vẻ chừng sắp khóc.

Cô bé cúi gầm xuống, lặng lẽ quay lưng bước đi...

Đứng bên này, Lăng Tiểu Ngư chứng kiến từ đầu tới cuối, trong lòng khó tránh có phần bất nhẫn. Nhận định tiểu cô nương chẳng phải một yêu quái xấu, hắn bước vội tới, đem cô bé giữ lại.

"Tiểu muội muội".



Cô bé nghe gọi thì ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Tiểu Ngư, hỏi lại: "Ngươi kêu ta?".

"Ừm".
Lăng Tiểu Ngư nở nụ cười thân thiện, chỉ vào mấy xâu kẹo hồ lô rực rỡ sắc màu, nói tiếp: "Tiểu muội muội, muội muốn ăn thứ đó phải không?".

Cô bé hồ yêu thành thật gật đầu: "Ừm... Nhưng mà... ta không có tiền. Chỉ nhị tỷ mới có tiền".

"Vậy nhị tỷ của muội đâu?".

"Lúc nãy nhị tỷ nói có chút việc cần làm, dặn ta đứng đợi ở chỗ này".

"Thì ra là vậy".

Càng tiếp xúc với tiểu hồ yêu, trong lòng Lăng Tiểu Ngư càng thấy có thiện cảm. Hắn thấy cô bé rất giống với Gia Gia...

Theo thói quen, hắn đưa tay xoa đầu cô bé: "Tiểu muội muội, để ta mua cho muội".

Nói rồi, hắn quay sang người bán kẹo, bảo: "Ông chủ, lấy cho ta hai xâu".

"Dạ, có ngay! Có ngay!".

Khác xa lúc đuổi xua tiểu cô nương hồ yêu, lần này người bán kẹo tỏ ra hết sức niềm nở. Động tác mau lẹ, hắn rút hai xâu kẹo hồ lô đưa cho Lăng Tiểu Ngư: "Công tử, kẹo hồ lô của ngài đây".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư tiếp nhận xong liền xoay lưng lại, cầm đưa cho tiểu cô nương hồ yêu vốn đang đứng ngóng trông.

"Tiểu muội muội, cho muội"."Ực...".

"Tiểu muội muội, sao vậy?".

"Ta... Nhị tỷ ta nói đừng có nhận đồ của người lạ. Rất có thể bọn họ đang có ý xấu...".

Lăng Tiểu Ngư cười nhạt, cố tỏ ra mình là người tốt: "Tiểu muội muội, muội nhìn xem ta chỗ nào giống người xấu không?".

"Cái này...".

Tiểu hồ yêu quan sát một lúc thì gật đầu: "Đúng là cũng không giống người xấu lắm".

"Ta đương nhiên không phải người xấu".

Lăng Tiểu Ngư đung đưa hai xâu kẹo hồ lô, gắng thuyết phục: "Muội xem, có người xấu nào lại đi mua đồ tặng cho muội chứ".

"Tiểu muội muội không cần lo lắng. Muội cầm lấy đi".

"Hmm...".

Tiểu hồ yêu có chút đắn đo, nhưng rồi rốt cuộc vẫn không kháng cự được sức hấp dẫn từ màu sắc và hương vị của hai xâu kẹo hồ lô. Cô bé rụt rè đưa tay tiếp nhận, nhận xong thì lập tức quay mặt đi, cắn liền một viên.

Đứng sau lưng cô bé, Lăng Tiểu Ngư hỏi thử: "Có ngon không?".

"Nhon (ngon)...".

Nghe thanh âm bị biến tấu kia từ tiểu hồ yêu, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu cười cười. Hắn đang tính nói thêm thì ở phía sau, tiếng của người bán kẹo chợt cất lên.

"Công tử...".

Đợi cho Lăng Tiểu Ngư quay lại nhìn, người bán kẹo lúc này mới tiếp tục: "Công tử, ngài vẫn chưa trả tiền".

Tiền?

Lăng Tiểu Ngư vừa nghe tới chữ này thì liền biến sắc.

Trên người hắn... không có tiền a!

Chương 165: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

...

"Công tử, ngài... không phải là không có tiền đấy chứ?".

Đợi hồi lâu vẫn chưa thấy Lăng Tiểu Ngư móc túi tiền ra trả, người bán kẹo mới đâm ngờ vực. Hắn nhăn mày, ý tứ doạ dẫm: "Công tử, Trương Ba ta buôn bán nhỏ lẻ, không có kẹo dư mà đem cho. Ngài nếu muốn ăn quỵt thì ta cũng chỉ đành nhờ mấy vị quan gia phân xử".

Tay chỉ mấy tên sai nha đang ngồi uống rượu ở một tửu điếm gần đó, Trương Ba tiếp lời: "Công tử, thế nào? Có muốn ta kêu họ lại?".

"Ông chủ xin đừng hiểu lầm, ta không phải có ý quỵt tiền".

"Vậy thì hãy mau trả tiền đi".

"Chuyện này...".

Liên tiếp bị giục, Lăng Tiểu Ngư nhất thời chưa biết xử trí ra sao, đành quay lại nhìn tiểu hồ yêu.

Hắn chưa nhìn còn tốt, vừa nhìn thì liền trợn mắt ngay. Tiểu hồ yêu kia, nó căn bản là chẳng quan tâm gì đến tình cảnh khó khăn của Lăng Tiểu Ngư hắn, thứ duy nhất khiến nó bận lòng chỉ có mỗi hai xâu kẹo hồ lô trên tay mà thôi.

Không rõ từ khi nào, một trong hai xâu kẹo ấy đã bị tiểu hồ yêu nó ăn sạch sành sanh; cái còn lại, lúc này hiện cũng đang được nó tranh thủ xử lý...

Nhìn bộ dáng vội vội vàng vàng như sợ bị người đòi kẹo lại kia của tiểu hồ yêu nó, Lăng Tiểu Ngư thực chẳng biết nói sao cho phải, rốt cuộc đành câm nín.

Kẹo đã ăn, giờ có muốn hoàn trả cũng không được nữa. Bất đắc dĩ, Lăng Tiểu Ngư mới giả vờ cho tay vào trong áo, lặng lẽ lấy từ giới chỉ ra một lọ đan dược.

"Ông chủ, ừm... lúc nãy ta vội đi ra ngoài nên không có mang theo tiền. Nhưng ta có thứ này...".



"Đây là một lọ Thanh Linh Đan, có công dụng giải độc bồi nguyên, rất tốt cho cơ thể. Ông chủ xin hãy nhận lấy, coi như thay thế số tiền mua kẹo hồ lô của ông".

..."Lấy đan thay tiền sao?".

Đứng cách Lăng Tiểu Ngư một đoạn, cô gái lạ mặt chứng kiến hành vi kia của hắn thì thầm cười. Nàng đoán trò hay nó vẫn còn.

Thanh Linh Đan trong mắt tu sĩ tính ra cũng không phải loại quá trân quý, nhưng đối với thế tục phàm nhân thì đích xác là ngàn vàng khó mua. Dùng hai xâu kẹo hồ lô để đổi lấy một lọ Thanh Linh Đan, giao dịch này rõ ràng quá hời cho Trương Ba - người bán kẹo nọ.

Nhưng là...

Trương Ba chỉ là người trần mắt thịt, hắn há có thể nhận biết Thanh Linh Đan?

Thực tế, chuyện diễn ra đúng y như dự đoán của cô gái. Trương Ba vừa nghe xong những lời Lăng Tiểu Ngư nói thì lập tức nổi giận, lớn tiếng mà rằng: "Giải độc bồi nguyên sao? Tiểu tử, ngươi tính lừa ai đấy hả?!".

Dứt khoát đem cánh tay họ Lăng gạt đi, hắn sấn tới nắm lấy cổ áo đối phương, giọng càng thêm gắt: "Tiểu tử, mau trả tiền! Nếu không thì đừng có trách ta!".

"Ông chủ, ta...".

"Ông chủ, để ta trả giùm hắn".Giữa lúc không khí đang căng thẳng, khi mà Lăng Tiểu Ngư còn chưa biết phải xoay sở ra sao thì may thay, có một người đã đứng ra giải vây cho hắn.

Là một cô gái bề ngoài tuổi độ mười tám đôi mươi, rất xinh đẹp. Phong cách ăn mặc của nàng khá đặc biệt. Thay vì trường y kín kẽ nối liền từ trên xuống dưới như những người khác thì y phục của nàng lại tách hẳn thành hai phần riêng biệt. Áo cổ cao màu đỏ, tay áo gần như chẳng có, chỉ đủ che đậy bờ vai. Không ngoa khi bảo rằng một khi nàng giơ lên cánh tay, mảng da thịt dưới nách sẽ lập tức lộ rõ ra ngay.

Bên trên đã vậy, còn bên dưới...

Cô gái, nàng không mặc quần. Thứ đang che kín hạ thân nàng đây là một chiếc váy. Tương tự phần áo phía trên, chiếc váy này cũng có màu đỏ, chẳng dài lắm, chỉ đủ phủ qua đầu gối.

May sao, từ đầu gối trở xuống dưới, nhờ có đôi giày ống cao mà da thịt nàng mới đỡ bị phơi bày. Chứ nếu không, chỉ e sự hiện diện của nàng sẽ gây nên một tràng xáo động mất. Nhất là khi sự hở hang kết hợp với dung mạo...

Như đã nói, cô gái, nàng rất xinh đẹp. Nếu như ở Lăng Thanh Trúc là vẻ mị hoặc dụ nhân thì trên khuôn mặt nàng, trẻ trung hoạt bát là những gì mà Lăng Tiểu Ngư đang thấy. Thú thực, chỉ sau cái nhìn đầu tiên thôi thì hắn đã bị nàng thu hút. Đặc biệt là cái vòng vải đang nối liền từ trán ra sau đầu cùng phần tóc mái dày đậm rẽ sang bên phải kia.

Dung nhan ấy, khí chất bất phàm ấy, thế gian có lẽ rất hiếm người có được.

...

Trước sự ngẩn ngơ, kinh ngạc của Lăng Tiểu Ngư, hồng y thiếu nữ móc túi tiền đeo bên hông ra, rất hào phóng đưa hẳn cho Trương Ba một chiếc lá bằng vàng, lớn bằng ngón tay.

"Ông chủ, bao nhiêu đây đã đủ để mua hết chỗ kẹo hồ lô này của ông rồi chứ?".

Đối lập với thời điểm lọ Thanh Linh Đan được lấy ra ban nãy, lần này vừa mới trông thấy chiếc lá bằng vàng của hồng y thiếu nữ thì hai mắt Trương Ba liền sáng lên. Hắn nhanh chóng cầm lấy nó, cẩn thận kiểm tra. Tới khi đã xác nhận đấy đúng là vàng thật, hắn lập tức niềm nở tươi cười, đưa ngay cộc rơm đang giữ.

"Cô nương, đa tạ! Đa tạ!".

"Không cần".

Hồng y thiếu nữ phẩy tay: "Được rồi, ngươi đi đi".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau