TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Duyên Phận?

Lăng Tiểu Ngư tất nhiên là không thể hiểu được. Bởi lẽ một tháng trước, lúc chia tay, Dương Tiểu Ngọc rõ ràng còn ở Đào Hoa thôn. Vậy mà hôm nay, gặp lại thì cô bé đã ở trên núi...

Nếu là kẻ khác, rất có thể đã suy luận ra, nhưng Lăng Tiểu Ngư, nó thực vẫn chưa lần tới được.

Có lẽ sớm đã quen với sự chất phác trì trệ kia của nó, Dương Tiểu Ngọc sau một thoáng nghi hoặc liền kể rõ đầu đuôi: "Chuyện là như vầy. Hôm đó sau khi ngươi cùng tiên gia rời đi, ta đã nhờ phụ thân dẫn đến nhà của trưởng thôn để kiểm tra linh căn...".

Câu nối câu, chữ nối chữ, bằng chất giọng thanh thúy êm tai, Dương Tiểu Ngọc cứ thế mà đem sự tình kể lại. Tất nhiên, chuyện cô bé cậy nhờ Lý Ngọc Thường mang đến Trúc Kiếm Phong tìm gặp cũng được nói ra.

Bên này, Lăng Tiểu Ngư nghe xong, ánh mắt không nhịn được mà hướng lên đài cao, chỗ bức tường kết giới, đúng ngay vị trí Lăng Thanh Trúc đã bước qua trước đó.

"Thần tiên lão sư phụ tại sao lại không cho ngươi gặp ta nhỉ? Cũng không nói ta biết là ngươi có tới nữa...".

"Việc này...".

Dương Tiểu Ngọc học theo người bằng hữu thân thiết của mình nhìn lên đài cao, nói: "Phong chủ của ta bảo là do phong chủ của ngươi tính tình quái gở, mười phần quá chín hẳn bởi canh cánh chuyện tới Mặc Kiếm Phong xin Băng Linh quả nhưng bị từ chối khi xưa, vậy nên hôm đó mới làm khó dễ, cự tuyệt không cho ta gặp mặt ngươi".

"Hmmm... Chắc là phong chủ của ngươi nói đúng. Thần tiên lão sư phụ tính khí thực rất xấu".

...

"Tiểu Ngư, ngươi ở Trúc Kiếm Phong không có bị ai ức hiếp đó chứ? Phong chủ của ngươi có làm khó dễ gì ngươi không?".

"Ta...".

Ngó thấy người bằng hữu của mình chần chừ khó nói, trong lòng Dương Tiểu Ngọc tức thì chùng xuống: "Tiểu Ngư, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Ngươi nói cho ta biết đi".

"Thật ra...".

Lăng Tiểu Ngư đắn đo một hồi, chẳng biết nghĩ gì cuối cùng lại quyết định che giấu: "Tiểu Ngọc à, ngươi đừng có lo, ta không sao hết. Thần tiên lão sư phụ mặc dù tính khí hơi xấu một chút nhưng rốt cuộc cũng đã đáp ứng sẽ chữa trị cho Yến cô cô. Người nói chỉ cần hôm nay ta đi qua được mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều thì sẽ liền cùng ta xuống núi".

"Thiên Tâm Kiều?" - Dương Tiểu Ngọc nghi hoặc - "Tiểu Ngư, đó là cái gì vậy?".

"Ồ, phong chủ của ngươi không có nói với ngươi à?".

"Không có". - Dương Tiểu Ngọc thành thật lắc đầu.

Một tháng qua, tuy rằng mỗi ngày Lý Ngọc Thường đều ở bên cạnh cô bé nhưng đích xác vẫn chưa một lần đề cập đến Thiên Tâm Kiều. Có lẽ trong suy nghĩ của Lý Ngọc Thường thì việc đó là không cần thiết.

Ba mươi tấm ván trên Thiên Tâm Kiều, với kẻ khác thì quả đúng gian nan trắc trở, tuy nhiên, nếu đối tượng là Dương Tiểu Ngọc... Vượt qua vốn đã chuyện tất yếu, cần gì phải căn dặn?

Đáng bận tâm đây có chăng là Lăng Tiểu Ngư. Nó biết được, nghe được đấy, thế nhưng thực tế há đâu lại giống như những gì Lăng Thanh Trúc đã nói, nhẹ nhàng tới vậy.

"Chỉ cần cố gắng hết sức thì nhất định sẽ vượt qua", bất quá chỉ là mấy lời lừa gạt trẻ con mà thôi.

Thương thay, Lăng Tiểu Ngư hãy còn u mê tin tưởng, rằng bản thân có thể hoàn thành giao ước bước qua mười tám tấm ván trên Thiên Tâm Kiều... Nở nụ cười ngây ngô, nó nói: "Tiểu Ngọc, để ta cho ngươi biết. Thiên Tâm Kiều là như vầy nè...".

Dựa theo những gì được nghe kể từ Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư cố gắng đem hình dáng Thiên Tâm Kiều tả lại một cách chi tiết nhất.



Lát sau, khi nó đã nói xong thì một giọng cảm thán cất lên: "Chà, thì ra Thiên Tâm Kiều là như vậy".

Bất ngờ nghe được thanh âm xa lạ, theo phản xạ, cả Lăng Tiểu Ngư lẫn Dương Tiểu Ngọc cùng quay sang nhìn. Sát bên hai người bọn họ, cách chỉ tầm hơn hai bước chân, một thân ảnh mập mạp chẳng rõ đã đứng đấy tự bao giờ.

Dường như cũng nhận ra sự nghi hoặc của Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc, đứa trẻ mập mạp kia cười hì hì, mở miệng báo danh: "Xin chào, ta là Chu Đại Trù".

"Xin chào, ta là Lăng Tiểu Ngư". - Bên này, Lăng Tiểu Ngư lễ phép đáp lại. Tiếp sau nó, Dương Tiểu Ngọc cũng lên tiếng tự mình giới thiệu: "Chào ngươi, ta là Dương Tiểu Ngọc".

"Hì hì...".

Vẫn cái khuôn mặt tươi cười vui vẻ, đứa trẻ mập mạp, tức Chu Đại Trù nói tiếp: "Tiểu Ngọc, Tiểu Ngư, hai người các ngươi cũng tham gia khảo thí phải không?".

"Ừm. Chúng ta tới để khảo thí".

"Ta biết ngay mà!".

Chu Đại Trù vỗ tay cái "chát", xoay đầu ngó lại phía sau, hướng một đám trẻ nhỏ hiện đang tò mò nhìn qua bên này, lớn giọng mà rằng: "Đấy! Đám các ngươi nghe thấy chưa? Ta đã bảo bọn nó cũng đến tham gia khảo thí mà các ngươi cứ không tin...".

Quay mặt lại, trong bộ y phục tuy chưa đủ gọi sang trọng nhưng cũng coi tươm tất, gọn gàng, Chu Đại Trù giải thích: "Là như vầy, lúc nãy ta và cái đám bọn kia có tranh luận. Ta nói hai người các ngươi cũng đến đây tham gia khảo thí mà bọn chúng cứ nhất quyết phản bác, không chịu tin".

"Tại sao bọn họ lại không tin?".

Hồi đáp Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù nói ra nguyên do: "Thì tại các ngươi đấy. Lúc nãy chẳng phải các ngươi mỗi người đều cùng tiên gia ngự kiếm phi hành mà đi tới đấy ư".

Chu Đại Trù lấy hơi, tiếp tục: "Bọn chúng trông thấy các ngươi đi cùng tiên gia, cho rằng đã được tiên gia thu nhận rồi, không nghĩ các ngươi ở đây để tham gia khảo thí nữa".

"Vậy còn ngươi? Tại sao ngươi lại không cho rằng như vậy?".

Dời ánh mắt sang Dương Tiểu Ngọc - người vừa hỏi, Chu Đại Trù bày ra bộ dạng đắc ý: "Cái này à... Hừm hừm... Chẳng giấu gì các ngươi, Đại Trù ta vốn rất thông minh lanh lợi, tư chất hơn người. Gì chứ cái việc cỏn con này thì làm sao qua nổi mắt ta".

"Tiểu Ngọc, Tiểu Ngư, các ngươi không biết đấy chứ, Đại Trù ta từ lúc mới chào đời thì đã có nhận thức rõ ràng, một ngày sau liền biết nói chuyện ăn cơm... Nửa tháng tuổi ta đây đã có thể chạy nhảy leo trèo, tự đọc kinh thư, học một biết mười, học mười biết trăm...".

Kế bên, Dương Tiểu Ngọc càng nghe Chu Đại Trù nói thì chân mày càng nhíu lại. Rõ ràng là cô bé chẳng hề tin tưởng một tí nào cả.

Sinh ra mới một ngày đã liền biết ăn, biết nói, nửa tháng sau thì kinh thư cũng đọc hiểu rõ ràng... Tên Chu Đại Trù này là thánh nhân chắc?

Nhưng mà thánh nhân, bọn họ sẽ có bộ dạng như vầy sao?
Đánh chết Dương Tiểu Ngọc cũng không tin.

Có điều, đấy là Dương Tiểu Ngọc. Chứ còn Lăng Tiểu Ngư, xem thái độ thì hình như...

"Không phải chứ? Tiểu Ngư lẽ nào thật tin mấy lời ba hoa bịa đặt của tên mập Đại Trù này...".

"Người đâu mà ngốc thế không biết".

Dạ buồn bực thầm nghĩ, Dương Tiểu Ngọc quyết đoán vươn tay đem người bằng hữu quá đỗi chất phát của mình kéo đi.

"Tiểu Ngư, chúng ta qua bên kia đứng".

"Tiểu Ngọc...".

"Ủa? Sao các ngươi lại tự nhiên bỏ đi hết vậy...".

Còn lại một mình, Chu Đại Trù vô thức gãi đầu, gãi xong thì cũng nối gót mò theo.

"Tiểu Ngư, Tiểu Ngọc, các ngươi chờ ta với!".

...

"Ngươi không ở bên đó, theo chúng ta làm gì?". - Dương Tiểu Ngọc ngay khi vừa nhìn thấy thân hình mập mạp của ai kia tiến lại, lập tức tỏ ra khó chịu.

Khổ nỗi cái tên Chu Đại Trù - tác nhân khiến cô bé phiền lòng này, nó đâu có chịu thấu hiểu. Miệng cười hì hì, nó bảo: "Ta đứng ở bên đó đâu có biết nói chuyện với ai".

"Chẳng phải đám bạn của ngươi đứng đầy kia đấy ư. Bọn chúng đang nhìn ngươi kìa".

Theo ngón tay Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù quay đầu nhìn lại, nhưng rồi rất nhanh, nó lắc nguầy nguậy: "Chậc... Cái đám đó đâu phải bạn ta. Hôm nay ta chỉ mới gặp lần đầu a".

"Chúng ta và ngươi cũng chỉ mới gặp lần đầu". - Dương Tiểu Ngọc lập tức thêm vào.

Khỏi phải nghĩ, cô bé dĩ nhiên là rất không nguyện cùng với Chu Đại Trù kết bạn.

Ngặt một điều, Chu Đại Trù đâu có chịu "buông tha" cho. Trái hẳn vẻ nhăn nhó khó coi của người nơi đối diện, Chu Đại Trù nó vẫn rất hồ hởi: "Không giống nha. Cái đám bọn chúng làm sao so được với hai ngươi. Bọn chúng nông cạn lắm...".

"Với lại, khi nói chuyện cùng hai người các ngươi, ta cảm thấy rất hợp. Giống như là... giống như... Phải rồi! Là tri kỷ!".

"Tiểu Ngọc, Tiểu Ngư, Đại Trù ta thấy mình và các ngươi rất có duyên. Các ngươi xem, Tiểu Ngư - Tiểu Ngọc - Đại Trù, Tiểu - Tiểu - Đại... Chậc, đây chẳng phải trùng hợp bình thường đâu. Theo như mẫu thân ta hay nói thì chính là duyên phận a".

"Duyên phận gì chứ... Ai thèm duyên phận với ngươi. Tiểu Ngư, chúng ta đừng nói chuyện với nó nữa".

Dương Tiểu Ngọc nói xong liền nắm tay Lăng Tiểu Ngư kéo đi.

Trước thái độ có phần phũ phàng kia của cô bé, nếu là một đứa trẻ nào khác thì mười phần quá chín sẽ tự biết mà thôi đeo bám, quấy rầy. Nhưng Chu Đại Trù, da mặt của nó lại dày hơn những đứa trẻ bình thường rất nhiều. Nó chẳng những không chút bận lòng mà còn dùng bộ mặt tươi cười đi theo bắt chuyện.

"Tiểu Ngọc à, ngươi đừng có như vậy mà. Đại Trù ta thật sự thích các ngươi lắm".

"Các ngươi tin ta đi, ba người chúng ta rất có duyên phận....".

"Các ngươi ngẫm mà xem. Trên đời có biết bao nhiêu người, vậy mà ba chúng ta vẫn có thể gặp được nhau, lại còn cùng nhau bái nhập Thiên Kiếm Môn... Tiểu - Tiểu - Đại. Chúng ta là Tiểu - Tiểu - Đại, là duyên phận a...".

Chương 17: Bắt Đầu Khảo Thí

Nơi quảng trường đông đúc, trong khi mọi người ai nấy đều bảo trì im lặng, Chu Đại Trù lại chân cao chân thấp mò theo Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc, miệng hết nói bên đông lại nói sang bên tây, nhất thời khó tránh tạo nên một chút huyên náo. Giữa đám trẻ hơn trăm đứa, ba người bọn chúng hợp lại rõ ràng là nổi bật hơn tất thảy. Thậm chí tới độ khiến cho các vị cao tầng tông môn cũng phải đưa mắt liếc nhìn.

Sau tất cả, Lăng Thanh Trúc là người đầu tiên lên tiếng: "Thằng nhỏ Chu Đại Trù này cũng thật thú vị".

"Ba hoa lẻo mép, có cái gì mà thú vị." Gần như lập tức, ngồi ở chiếc ghế đầu tiên bên trái, sát chiếc ghế của Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường xen vào. Thái độ thì dĩ nhiên là chả vui vẻ gì.

Đáp lại, Lăng Thanh Trúc bĩu môi: "Ngọc Thường sư muội là người thanh tâm quả dục, lòng như tượng đá nên đương nhiên nhìn không thú vị rồi".

"Tu tiên luyện đạo há chẳng vì muốn thoát khỏi kiếp phàm nhân yếu nhược? Lòng vương tục niệm còn trông gì trường sinh, nghĩ gì đại đạo thần minh?".

"Ngọc Thường sư muội, ngươi cũng không thể nói như vậy. Những người tu tiên luyện đạo như chúng ta, trọng yếu nhất vẫn là phù trợ chính giáo, hành hiệp trượng nghĩa, cứu độ thế nhân. Sư muội nếu đối với phàm nhân thế tục hững hờ lãnh đạm, thế thì khác gì bọn tà ma ngoại đạo xem rẻ nhân mạng...".

"Thanh Trúc sư tỷ, tỷ biết ta vốn chưa bao giờ nảy sinh những ý nghĩ đó, hà tất quy buộc".

"Ngọc Thường sư muội, sư tỷ ta có quy buộc gì đâu, ta chỉ là thấy sao nói vậy...".

...

An toạ trên ba chiếc ghế còn lại, Cơ Thành Tử, Dịch Bất Dịch và Ngọc Vân Tử quay mặt nhìn nhau, ai nấy đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Ba người bọn họ thật là rất phiền lòng về hai nữ nhân đang ngồi đấu khẩu bên cạnh.

Ngẫm lại thì xưa giờ, kể từ khi lên làm phong chủ, các nàng hình như chưa có lần nào chạm mặt mà hân hoan niềm nở được với nhau cả.

"Tính tình trái ngược, cả đời chỉ e khó đổi".

Thầm cảm thán, Cơ Thành Tử lắc đầu, khẽ cười mà rằng: "Thanh Trúc sư muội, Ngọc Thường sư muội, phàm kẻ trong giới tu luyện, có ai lại không biết hai vị sư muội đều là đấng anh thư, là trụ cột của chính giáo. Các muội hà tất phải tranh luận làm mất hoà khí".

"Chưởng môn sư huynh nói phải đấy." - Theo sau Cơ Thành Tử, Ngọc Vân Tử cũng lên tiếng khuyên can - "Hai vị sư tỷ ai nấy đều là bậc kỳ nữ được thế nhân kính ngưỡng, cần gì phải...".

"Ngưng!".

Ngọc Vân Tử đang nói, lời chưa ra hết đã bị người cắt ngang. Chém đoạn thì chính thị Lăng Thanh Trúc. Nàng khẽ lườm vị sư đệ trung hậu của mình, bảo: "Ngọc Vân Tử ngươi đúng là chẳng thay đổi chút nào cả, vẫn cứ nhiều lời như mọi khi".

Nhiều lời?

Ngọc Vân Tử thầm tự hỏi, có chút oan uổng thở dài, gượng cười cam chịu.

Nếu là kẻ khác, Ngọc Vân Tử hắn còn có thể phản bác, tranh luận, nhưng Lăng Thanh Trúc thì... Vị sư tỷ này của hắn thực là phiền toái ghê lắm, một khi dây vào, trừ phi chịu bỏ ra chút vốn liếng, bằng không sẽ rất khó thoát. Mà tài bảo của Ngọc Vân Tử hắn, nó lại khá ít ỏi...

"Dẹp" xong Ngọc Vân Tử, Lăng Thanh Trúc lúc này mới quay sang Cơ Thành Tử, tiếp lời: "Chưởng môn sư huynh, muội vốn cũng đâu có muốn tranh hơn thua gì, chỉ tại mấy lời của Ngọc Thường su muội... Chậc, muội chỉ lo Ngọc Thường sư muội quá tách rời thế tục mà có ngày trở nên vô cảm, chính tà khó phân nên mới...".

"Thanh Trúc sư tỷ, muội nghĩ sư tỷ đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Mặc Kiếm Phong có đạo thuật của Mặc Kiếm Phong, tỷ không thể lấy tư tưởng của Trúc Kiếm Phong mình áp đặt lên được".

...

"Thật là...".



Trên chiếc ghế chính giữa, Cơ Thành Tử quan sát thấy hai vị sư muội của mình lại sắp phát sinh thêm một cuộc đấu khẩu nữa, bèn vội hắng giọng, thay đổi chủ đề:

"Hừm hừm... Thanh Trúc sư muội, có một chuyện mà ta quên nói với muội. Ừm, là một chuyện tốt".

Hả? Chuyện tốt?Lăng Thanh Trúc vừa nghe Cơ Thành Tử nói xong, mặt mày liền tươi lên thấy rõ. Nàng tạm đem "đối thủ" Lý Ngọc Thường gạt sang một bên, cười hỏi: "Chưởng môn sư huynh, là chuyện tốt gì vậy? Có phải huynh đã đồng ý kiến nghị lần trước của muội, quyết định sẽ cấp thêm tài nguyên tu luyện cho Trúc Kiếm Phong?".

Trán thoáng hằn mấy đạo hắc tuyến, Cơ Thành Tử lắc đầu: "Không phải việc đó".

"Nếu không phải việc đó thì là việc gì..." Thần sắc loáng cái đã ỉu xìu, Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ thất vọng.

Nhưng rồi rất nhanh, khuôn mặt nàng đã lại liền tươi tắn. Nguyên do nằm ở mấy lời vừa được thốt ra từ miệng Cơ Thành Tử.

"Thanh Trúc sư muội, chuyện mà ta muốn nói với muội là thông tin về đứa nhỏ Chu Đại Trù kia. Linh căn của đứa nhỏ này chính là mộc hệ linh căn, thuộc hàng cực phẩm." Cơ Thành Tử, hắn đã vừa mới nói như vậy đấy.

Rõ ràng, đây đích xác là một tin tức tốt, nếu không muốn nói là quá tốt.

Từ xưa tới nay, linh căn hàng cực phẩm nào có mấy khi xuất hiện. Năm bảy chục năm Thiên Kiếm Môn thu được một người cũng đã xem là hỉ sự. Ấy vậy mà lần này, trong năm thuộc tính ngũ hành kim, mộc, thủy, hoả, thổ, Chu Đại Trù lại sở hữu mộc hệ linh căn...

Cái này có ý nghĩa gì? Thượng thiên đã định nó sẽ là người của Trúc Kiếm Phong, là đệ tử của Lăng Thanh Trúc nàng!

"Ha ha...".

Vui mừng quá đỗi, Lăng Thanh Trúc nhất thời khó nhịn cười to mấy tiếng. Cái bộ dạng ấy, nó nào giống một vị phong chủ. Thất thố vô cùng.

Ngồi ở chiếc ghế cuối cùng bên phải, Ngọc Vân Tử ngó thấy nàng như vậy, trong đầu thầm nghĩ: "May mà kết giới có tác dụng cách âm, bằng không khẳng định sẽ doạ cho đám trẻ nhỏ bên dưới phải nháo nhào một phen...".

...

Một lúc sau.

Tiếng cười đã dứt, Lăng Thanh Trúc đã bình tâm trở lại. Dẫu vậy, trên mặt nàng, tiếu ý thì vẫn giăng đầy.

Cố ý lại làm như vô tình, nàng cất tiếng: "Xem ra hạt giống tốt cũng không chỉ mỗi Mặc Kiếm Phong mới thu được. Trúc Kiếm Phong vẫn rất được tổ sư gia phù hộ a".

Kế bên, Lý Ngọc Thường há chẳng biết đối phương đang nhắm vào mình, bèn đáp trả: "Phẩm cấp linh căn cao chưa chắc tâm tính đã tốt. Xem biểu hiện của nó từ nãy giờ, ngoài việc ba hoa lẻo mép thì muội đây thật vẫn chưa thấy có điểm gì nổi trội... À, nếu hình thể cũng tỉ lệ thuận với năng lực lĩnh hội pháp quyết thì Chu Đại Trù nó quả đáng bồi dưỡng đấy, Thanh Trúc sư tỷ"."Aizzz... Ngọc Thường, muội lẽ nào chưa nghe câu "ngọc quý ẩn trong đá, trân kim tàng dưới đất"? Tại sao sư muội có thể nông cạn tới vậy chứ...".

Liếc thấy Lý Ngọc Thường định phản pháo, Lăng Thanh Trúc quyết đoán cướp lời. Nhưng thay vì "đối thủ" của mình, nàng lại hướng sang Cơ Thành Tử dò la: "Chưởng môn sư huynh, chúng ta nói một chút về thằng bé Chu Đại Trù kia đi".

"Ừm, chưởng môn sư huynh, chuyện Chu Đại Trù sở hữu cực phẩm mộc linh căn huynh làm sao biết được vậy? Có chắc chắn không?".

"Ta đảm bảo".

Cơ Thành Tử đưa tay vuốt chòm râu bạc, vừa vuốt vừa nói: "Kể ra cũng thật trùng hợp. Thằng bé Chu Đại Trù kia là do chính Tô Đông Vũ mang về núi đấy".

"Tô Đông Vũ?".

Trong lúc Lăng Thanh Trúc còn đang lục tìm trong trí óc thì Dịch Bất Dịch đã nhớ ra. Hắn hướng Cơ Thành Tử xác nhận lại: "Chưởng môn sư huynh, Tô Đông Vũ huynh vừa nhắc có phải chính là đứa bé sở hữu cực phẩm kim linh căn của hai mươi năm trước không?".

"Ừm, chính là nó".

Cơ Thành Tử nói thêm: "Hai mươi năm trước, Kim Kiếm Phong của ta có thể thu được một đệ tử như Đông Vũ, ngẫm lại thì đúng là một may mắn lớn".

"Chưởng môn sư huynh coi bộ rất yêu quý thằng bé Tô Đông Vũ này".

Dời sang Lăng Thanh Trúc - người vừa nói, Cơ Thành Tử gật gù: "Nói ra không sợ các vị sư đệ, sư muội cười chê. Ta đối với Đông Vũ đúng thật cũng có chút thiên vị".

"Sư huynh." - Lần này đến lượt Ngọc Vân Tử dò hỏi - "Đông Vũ sư điệt, ngoại trừ phẩm cấp linh căn thì ngộ tính hẳn cũng phải rất cao?".

"Cao?".

Cơ Thành Tử cười cười: "Còn hơn cả cao".

...

Lời của Cơ Thành Tử rõ ràng có hàm ý, đáng để suy ngẫm. "Còn hơn cả cao", bốn chữ này không phải có thể tùy tiện nói ra, đặc biệt khi người phát ngôn lại là Cơ Thành Tử - một vị chân nhân đức cao vọng trọng trong giới chính đạo.

Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bốn người tất nhiên có điều nghi hoặc, rất muốn biết. Chỉ là hiện thời, Cơ Thành Tử lại chừng như chưa muốn phơi bày. Hắn nhìn xuống bên dưới, nơi quảng trường đông đúc, thấp giọng nói ra:

"Thời gian cũng không còn sớm, nên bắt đầu khảo thí rồi".

Dứt câu, Cơ Thành Tử liền động chân nguyên, thi pháp truyền âm...

Rất nhanh, từ đâu chẳng rõ, một thân ảnh bỗng chợt hiện ra trên Trắc Thí Đài, ngay ở trung tâm.

Vừa lộ diện là một trung niên bề ngoài tuổi độ năm mươi, râu dài bốn tấc, mặc trường y màu thiên thanh, ngực thêu một thanh tiểu kiếm màu vàng bắt mắt.

Y xoay người hướng năm vị phong chủ cúi chào, chờ nhận được cái gật đầu của Cơ Thành Tử xong thì mới hoàn nguyên vị trí.

Đảo mắt một vòng đám trẻ bên dưới, đợi tất cả đều đã chăm chú, lúc này y mới mở miệng, nói: "Chào các hài tử".

"Ta xin tự giới thiệu. Ta là Đồ Tự - người sẽ giám sát việc trắc thí của các ngươi".

Chương 18: Thiên Phẩm

Tay chỉ cây trụ có gắn một quả cầu trong suốt phía trên ở bên cạnh, Đồ Tự nói tiếp: "Thạch trụ bên cạnh ta đây gọi là Tinh Quang Trụ, được chính tổ sư gia tự mình bố trí vào hơn hai ngàn năm trước".

"Tương tự trắc linh cầu mà đệ tử bản môn đã dùng để kiểm tra linh căn của các ngươi, Tinh Quang Trụ này cũng có cùng công dụng. Tuy nhiên, so với trắc linh cầu thì phẩm cấp của Tinh Quang Trụ này cao hơn rất nhiều. Nói cách khác, trắc linh cầu có thể sai lầm nhưng Tinh Quang Trụ thì tuyệt đối không. Kết quả mà nó cho ra, suốt hơn hai ngàn năm qua luôn luôn chính xác...".

Đồ Tự tạm ngưng trong chốc lát để đám trẻ bên dưới kịp tiếp thu, sau đó mới lại lần nữa cất tiếng: "Các hài tử. Có một điều mà các ngươi nên biết, đó là không phải cơ địa của mỗi người đều giống nhau. Thỉnh thoảng trong cơ thể một số người sẽ tồn tại một vài điểm đặc thù quái lạ, ngẫu nhiên lại đem tư chất linh căn che giấu đi. Một phần, thậm chí có khi là gần như toàn bộ...".

"Vì lẽ ấy, để đảm bảo tính chính xác, cũng là nhằm tránh bỏ lỡ nhân tài, bản môn sẽ tiến hành kiểm tra linh căn của các ngươi thêm một lần nữa, trên Trắc Thí Đài, Tinh Quang Trụ này".

"Cách thức thì chẳng có gì khó hiểu. Các ngươi chỉ cần đặt tay lên Tinh Quang Trụ rồi tập trung ý niệm là được. Căn cứ vào thuộc tính và phẩm cấp linh căn mà các ngươi sở hữu, tinh cầu trên Tinh Quang Trụ sẽ sáng lên tương ứng. Nếu là kim linh căn thì ánh sáng sẽ là màu vàng, mộc linh căn là màu xanh lục, thủy linh căn là màu lam nhạt, hoả linh căn là màu đỏ, thổ linh căn là màu nâu đất. Còn nếu là trường hợp linh căn biến dị...".

Nói tới đây, Đồ Tự chợt cười một cách hàm ý: "Người sở hữu lôi linh căn, thời điểm đặt tay lên Tinh Quang Trụ, tinh cầu phía trên sẽ phát ra ánh sáng màu tím. Người sở hữu phong linh căn, ánh sáng sẽ là màu trắng. Người sở hữu băng linh căn, như vậy ánh sáng nhìn thấy sẽ có màu lam đậm...".

"Lẽ đương nhiên, phẩm cấp linh căn có cao có thấp. Tổng cộng bao gồm năm loại tương ứng với số lượng vòng sáng mà tinh cầu sẽ phát ra, chia ra làm: hạ phẩm linh căn, trung phẩm linh căn, thượng phẩm linh căn, cực phẩm linh căn và thiên phẩm linh căn. Trong đó, hạ phẩm linh căn là thường thấy nhất, cực phẩm thì rất ít, thiên phẩm lại càng hiếm hoi. Thậm chí xét ở một vạn người sở hữu linh căn, có thể tìm ra được một người mang linh căn thiên phẩm thì cũng đã tính nhiều...".

Đồ Tự nhẹ lắc đầu, tựa tiếu phi tiếu, bảo: "Các hài tử, thiên phẩm linh căn kia, thật ra các ngươi cũng không cần nghĩ nhiều. Đó là sủng nhi của trời, chẳng thể so được".

"Có điều... linh căn thấp, ví như hạ phẩm, trung phẩm cũng chưa hẳn là điều gì quá tệ. Xuất phát điểm tuy kém một chút nhưng nếu biết cố gắng, chăm chỉ tu hành, tương lai nhất định sẽ đạt được thành tựu. Đạo hải vô nhai, cần lệ vi chu. Các ngươi nhớ lấy".

...

"Được rồi. Những gì cần nói ta đều đã nói. Bây giờ ta sẽ gọi từng người lên trắc thí. Đọc đến tên ai thì người đó hãy bước lên, theo lời ta ban nãy mà tập trung ý niệm, đặt tay lên Tinh Quang Trụ".

Lời vừa dứt, Đồ Tự liền lấy ra một bảng danh sách sớm viết chằng chịt họ tên, bắt đầu gọi: "Lê Bình".

Bởi đã được căn dặn rõ ràng nên khi Đồ Tự đọc xong thì bên dưới, một thanh âm liền ứng đáp: "Có ạ!".

Theo sau câu nói, từ trong đám trẻ hơn trăm đứa, một cậu bé khẩn trương bước lên Trắc Thí Đài.

"Hãy đặt tay lên Tinh Quang Trụ." - Ngó thấy đứa trẻ mình vừa gọi do quá hồi hộp mà trở nên bối rối, Đồ Tự mới nhắc nhở.

"Vâng".

Đứa trẻ Lê Bình đáp xong thì tiến sát Tinh Quang Trụ. Nó hít mạnh một hơi rồi từ từ nâng cánh tay đặt lên thân trụ.

Vài giây sau...

Thay vì trong suốt như vốn có, tinh cầu trên Tinh Quang Trụ lúc này đã sáng lên.

Đồ Tự nhìn hai vòng sáng màu nâu đất đang hiển hiện, đều đều nói ra: "Lê Bình, trung phẩm thổ linh căn".

Ghi chép lại xong, hắn tiếp tục gọi lên một cái tên khác: "Người tiếp theo, Vương Bàn".

"Có ạ!".

"Đặt tay lên Tinh Quang Trụ".

Tương tự Lê Bình vừa rồi, lần này ánh sáng mà tinh cầu phát ra vẫn là màu nâu đất, nhưng thay vì hai vòng sáng thì hiển hiện đây chỉ có đúng duy nhất một vòng.

"Vương Bàn, hạ phẩm thổ linh căn".

...

"Người tiếp theo, Chu Ngọc".

"Có ạ!".

...

"Chu Ngọc, trung phẩm hoả linh căn".



...

"Người tiếp theo, Lý Đại Chùy".

"Có!".

..."Lý Đại Chùy, hạ phẩm mộc linh căn".

...

"Người tiếp theo, Trần Đông".

"Có ạ!".

...

"Trần Đông, trung phẩm thủy linh căn".

...

"Người tiếp theo...".

...

Cứ như thế, một người rồi một người, hơn trăm đứa trẻ lần lượt được Đồ Tự gọi lên đài trắc thí. Trong hơn trăm đứa trẻ này, đại đa số linh căn đều chỉ là hạ phẩm và trung phẩm, hàng thượng phẩm thì chỉ được duy nhất một người. Riêng về hai cấp bậc cao nhất là cực phẩm linh căn và thiên phẩm linh căn thì... một người cũng chưa thấy.

Nhưng dù vậy, trên mặt Đồ Tự chẳng có vẻ gì là thất vọng. Xem bộ hắn hẳn đã sớm quen với việc này.

Thần tình đạm mạc, hắn cứ theo việc mà làm, theo tên mà gọi. Mãi tới khi chỉ còn sót lại đúng ba đứa trẻ.

"Chu Đại Trù", "Lăng Tiểu Ngư", "Dương Tiểu Ngọc", trong số ba cái tên còn chưa trắc thí kia, khiến Đồ Tự chú tâm vậy mà có tận hai người.

"Chu Đại Trù, sơ khảo: cực phẩm mộc linh căn".

"Dương Tiểu Ngọc, sơ khảo: biến dị băng linh căn".

Nhìn vào hai hàng chữ nọ, nhất ở cái tên sau cùng, nội tâm Đồ Tự khó tránh nảy sinh điều khác lạ.

Một đứa là cực phẩm mộc linh căn còn một đứa thì lại là biến dị băng linh căn hiếm gặp. Trong lần tuyển chọn môn đồ này, không nghi ngờ đây chính là hai đứa trẻ đáng lưu tâm nhất.

"Chỉ là Dương Tiểu Ngọc này...".

Ghi thuộc tính nhưng lại chẳng điền phẩm cấp linh căn, từ xưa tới giờ, ngẫm cũng mới lần đầu tiên thấy.

"Hẳn Lý sư thúc có dụng ý của mình".Tạm gác một chút nghi hoặc trong lòng, Đồ Tự nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, gọi: "Người tiếp theo, Chu Đại Trù".

"Có có!".

Dưới đài, Chu Đại Trù ứng tiếng, tiếp đấy thì quay sang nói với Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc bên cạnh: "Tiểu Ngư, Tiểu Ngọc, các ngươi coi ta này".

Nói đoạn, Chu Đại Trù xoay người, ưỡn ngực bước lên đài cao.

Nếu là một đứa trẻ khác, với tư thế cao đầu ưỡn ngực nọ, mười mươi chắc hẳn phải có chút uy phong. Nhưng Chu Đại Trù thì... Uy phong đâu chả thấy, xem được rõ ràng duy chỉ mỗi cái tướng đi ục ịch của nó. Thật ngẫm cũng hài hước.

"Cái thằng bé này...".

Nén nhịn cười, Đồ Tự bảo: "Tiểu tử, đặt tay lên Tinh Quang Trụ đi".

"Vâng, thưa lão thần tiên".

Lão?

Đồ Tự cười cười, chờ xem kết quả.

Cũng không bắt hắn phải đợi lâu, Chu Đại Trù chân dạng chữ "Bát", cố hít một hơi thật sâu rồi đem bàn tay tròn trịa của mình áp lên Tinh Quang Trụ.

Gần như lập tức, tinh cầu trên đỉnh trụ sáng lên. Thay vì chỉ một như những đứa trẻ trước đó, lần này khởi điểm vậy mà có đến những hai vòng sáng. Rõ ràng, tư chất của Chu Đại Trù so với những đứa trẻ khác thì cao hơn rất nhiều.

Thực tế đã vừa mới chứng minh. Sau hai vòng sáng ban đầu, tinh cầu đã rất nhanh liền phát ra vòng sáng thứ ba, rồi thứ tư.

"Rất tốt".

Đồ Tự nhìn bốn vòng sáng màu xanh lục chói mắt trên đỉnh Tinh Quang Trụ, hết sức hài lòng gật đầu: "Chu Đại Trù, cực phẩm mộc linh...".

Chữ "căn" vừa ra tới miệng thì Đồ Tự bỗng thôi không nói nữa. Hắn không nói tiếp được. Trước mặt hắn, tinh cầu trên đỉnh Tinh Quang Trụ đã mới thay đổi. Từ bốn vòng sáng, nó hiện đã biến thành năm vòng.

Phải. Đúng là năm vòng. Mặc dù hơi nhạt nhưng vòng sáng thứ năm kia xác thực vẫn có.

Năm vòng sáng... Cái này nói lên điều gì?

Thiên phẩm linh căn! Chu Đại Trù sở hữu thiên phẩm linh căn, chính thị thiên kiêu!

Hỉ sự tới quá bất ngờ, Đồ Tự nhất thời trở nên thất thố, mãi hồi lâu cũng chưa thể khép miệng.

Âu khó trách. Tự cổ chí kim linh căn cấp bậc thiên phẩm vẫn luôn cực kì khan hiếm, há đâu ai cũng nhìn thấy được?

Lại nói, trong bảng danh sách, kết quả sơ khảo rõ ràng đã ghi linh căn của Chu Đại Trù là cực phẩm, không phải thiên phẩm. Tuy nói trắc linh cầu thỉnh thoảng sẽ xảy ra sai sót, nhưng là rất nhỏ, tỉ lệ thậm chí còn chưa đến một phần trăm.

Từ cực phẩm linh căn lại biến thành thiên phẩm linh căn, Đồ Tự hắn làm sao có thể ngờ được?

Thất thố là điều tất yếu.

Mà, đâu phải chỉ mỗi mình Đồ Tự, trên Trắc Thí Đài, sau bức tường kết giới vô hình, các vị trưởng bối của hắn cũng đang rất kích động đấy thôi...

"Ha ha ha...".

Vui mừng hơn tất thảy, Lăng Thanh Trúc khoái chí cười to. Nàng quay sang bảo với người ngồi bên cạnh: "Ngọc Thường sư muội, muội thấy rồi chứ? Đây chính là "ngọc quý ẩn trong đá, trân kim tàng dưới đất" a".

"Chậc chậc... Ngọc Thường sư muội, nhìn người không thể chỉ nhìn ở bề ngoài. Thằng nhỏ Chu Đại Trù này tuy hình tướng có hơi mất cân đối nhưng tư chất, tiềm lực thì...".

Bấy nhiêu thì Lăng Thanh Trúc bỏ dở, chẳng tiếp nữa. Nàng biết vậy là đủ để sư muội của mình "hiểu ra" rồi.

Cực phẩm linh căn còn có khả năng bị nghi ngờ về thành tựu chứ bằng thiên phẩm linh căn... Dù cho tổ sư gia đội mồ sống dậy cũng tuyệt đối không thể phủ nhận đấy.

(*) Đạo hải vô nhai, cần lệ vi chu: Bể đạo không bờ bến, cần cù cố gắng là con thuyền.

Chương 19: Rung Động Lòng Người

Việc Chu Đại Trù được phát hiện sở hữu thiên phẩm mộc linh căn đã làm Lăng Thanh Trúc rất đỗi vừa ý, hân hoan một trận. Tất nhiên, trừ Lý Ngọc Thường có chút không vui ra thì ba vị phong chủ còn lại, bọn họ cũng ít nhiều hoan hỉ.

Chi mạch dù tách riêng, đạo thuật dẫu mỗi nơi mỗi khác thì chung quy vẫn chung một cội nguồn, cùng là môn nhân phái Thiên Kiếm, hà tất phải đố kị ghét ganh?

Là người hoà nhã, biết cân nhắc vì tông môn nhất, Cơ Thành Tử sau khi gửi lời chúc mừng đến Lăng Thanh Trúc, tiếp đến đã liền hướng Lý Ngọc Thường, khẽ cười mà rằng: "Trúc Kiếm Phong của Thanh Trúc sư muội đã thu được một hạt giống tuyệt hảo, nhưng Mặc Kiếm Phong của Ngọc Thường sư muội hẳn cũng không kém. Ngọc Thường sư muội, sư huynh ta đang rất chờ mong để được thấy phẩm cấp linh căn của đồ nhi muội đấy".

"Chưởng môn sư huynh, muội còn chưa chính thức thu Tiểu Ngọc làm đồ đệ".

"Chẳng phải chỉ là việc sớm muộn".

Cơ Thành Tử quay mặt đi, đưa mắt nhìn xuống bên dưới, vuốt râu nhận định: "Đứa bé Dương Tiểu Ngọc này lúc nãy ta đã âm thầm dùng pháp nhãn quan sát. Linh căn của nó, tin tưởng cũng giống như Ngọc Thường sư muội, là cấp bậc thứ tư: hàng cực phẩm".

"Nếu quả như chưởng môn sư huynh suy đoán, vậy thì hôm nay đúng là ngày đại hỉ của Thiên Kiếm Môn ta rồi".

Phong chủ Tương Kiếm Phong - Ngọc Vân Tử - nở nụ cười thân thiện, nói tiếp: "Biến dị linh căn so với ngũ hành linh căn thì chiếm ưu thế hơn một bậc, dù cực phẩm thì cũng sẽ không thua kém thiên phẩm bình thường bao nhiêu".

Lời của Ngọc Vân Tử hoàn toàn thoả đáng, rất có cơ sở. Nhưng... đôi lúc nói đúng chưa hẳn đã hay. Chí ít là ở trong trường hợp này.

Lăng Thanh Trúc vốn đang vui vẻ, vừa nghe hết câu nói của Ngọc Vân Tử thì nét mặt liền trầm đi.

"Ngọc Vân Tử, ngươi mới nói cái gì đấy? Bộ có ai hỏi ngươi sao?".

"À ừm.. Sư đệ chỉ là...".

"Ngồi yên ở đó! Cái tật nhiều chuyện của ngươi sao mà vẫn không bỏ được thế hả?".

Lần thứ hai bị Lăng Thanh Trúc giáo huấn, Ngọc Vân Tử cười khổ, đành tự mình khoá miệng, thôi không phát biểu chi nữa.

...

Cùng lúc, phía bên kia kết giới.

Thân ảnh mập mạp của Chu Đại Trù sớm đã rời khỏi, hiện tại, người đang đứng trên Trắc Thí Đài đây là một đứa trẻ khác, họ Lăng, tên gọi Tiểu Ngư.

Giống như bao đứa trẻ đã đi lên trước đó, Lăng Tiểu Ngư cũng đang rất hồi hộp. Đứng trước tiên gia, dưới sự chú mục của bao nhiêu người, nhịp tim nó không khỏi trở nên gấp gáp...

"Hít...".

Mở rộng lồng ngực, Lăng Tiểu Ngư hít vào một hơi thật sâu, từ từ nâng tay đặt lên Tinh Quang Trụ.

Kết quả...

"Hai vòng sáng. Lăng Tiểu Ngư, trung phẩm mộc linh căn".

"Phù... ù...".

Khảo thí thông qua, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng thở phào, hướng Đồ Tự cúi chào rồi quay nhìn bên dưới, nhắm chỗ Dương Tiểu Ngọc và Chu Đại Trù bước lại.

...

"Người tiếp theo, Dương Tiểu Ngọc".

"A, Tiểu Ngọc, lão thần tiên gọi ngươi kìa".

"Ta biết rồi".



Dương Tiểu Ngọc ứng đáp Chu Đại Trù xong thì ngó sang Lăng Tiểu Ngư. Vừa lúc, tiếng Lăng Tiểu Ngư cũng cất lên: "Tiểu Ngọc, ngươi lên đi".

"Hmm".

Dương Tiểu Ngọc gật đầu, thái độ rất đỗi nhu hoà, hoàn toàn khác xa lúc ứng đáp Chu Đại Trù.

Đối với sự chuyển biến này của cô bé, Chu Đại Trù đương nhiên không khó để lý giải. Nó nhìn theo thân ảnh mảnh mai cao quý đang từ tốn bước lên đài trắc thí, cố tình thở dài lẩm bẩm: "Aizzz... Phân biệt đối xử. Rõ ràng là phân biệt đối xử...".
Cảm thán xong, nó lại chuyển sang nghi hoặc: "Tiểu Ngư à, Tiểu Ngọc hình như rất quan tâm ngươi nha?".

"Ta cũng rất quan tâm Tiểu Ngọc. Chúng ta là bằng hữu tốt".

"Bằng hữu tốt?" - Chu Đại Trù hỏi tiếp - "Vậy hẳn là các ngươi chơi chung với nhau từ nhỏ đi?".

"Ừm".

Lăng Tiểu Ngư gật đầu, đoạn bổ sung: "Nhà ta và nhà Tiểu Ngọc cũng không xa lắm. Yến cô cô ta là y sư, phụ thân của Tiểu Ngọc cũng là y sư, thế nên cô cô ta rất hay dẫn ta qua nhà Tiểu Ngọc. Lúc mà Tiểu Ngọc còn chưa biết nói chuyện thì chúng ta đã chơi chung với nhau rồi".

"Thì ra là vậy".

Chu Đại Trù gật gù, ra vẻ ta đây đã hiểu. Nó ngước lên đài, bộ dạng có chút tò mò: "Tiểu Ngư, Linh căn của Tiểu Ngọc được mấy phẩm nhỉ?".

"À, mà ngươi không cần nói đâu. Ta đoán chắc là trung phẩm giống Tiểu Ngư ngươi. Cao lắm thì hẳn cũng chỉ thượng phẩm là cùng".

Chu Đại Trù, nó đã cho là như vậy, rằng phẩm cấp linh căn của Dương Tiểu Ngọc chỉ từ hàng thượng phẩm trở xuống. Bởi lẽ trong lòng nó hiểu được cực phẩm và thiên phẩm là cỡ nào khan hiếm. Thêm nữa... So với Lăng Tiểu Ngư thì Chu Đại Trù nó thật chẳng có yêu thích Dương Tiểu Ngọc nhiều lắm. Nói cách khác, Chu Đại Trù nó rất không mong đợi Dương Tiểu Ngọc sẽ sở hữu linh căn phẩm cấp vượt trội hơn Lăng Tiểu Ngư quá lớn.

Tiếc rằng thực tế, nó lại xảy ra theo chiều trái ngược. Suy đoán mơ hồ, ý nghĩ ngây thơ của một đứa trẻ làm sao thay đổi được một sự thật hiển nhiên?

Trên đài trắc thí, ngay khi bàn tay nhỏ nhắn của Dương Tiểu Ngọc đặt lên Tinh Quang Trụ thì tinh cầu trên đỉnh liền phát ra ba vòng sáng màu lam đậm chói loà, nhiều hơn khởi điểm của Chu Đại Trù một vòng.

"Cái này...".

Dưới đài, Chu Đại Trù chứng kiến sự tình vừa xảy ra thì không khỏi trợn mắt há mồm. Nó... rất ngạc nhiên a.

Khởi điểm ba vòng sáng, nhiều hơn cả Chu Đại Trù nó một vòng... Cái này nói lên điều gì? Lẽ nào phẩm cấp linh căn của Dương Tiểu Ngọc...

"Ực... Chắc là không đâu...".

...

Chu Đại Trù đã cố tình phủ định, nhưng dẫu thế, sự thật vẫn cứ là sự thật. Thay không ra, đổi không được.

Theo sau ba vòng sáng nọ, tinh cầu trên đỉnh Tinh Quang Trụ đã rất nhanh liền phát ra thêm vòng sáng thứ tư, rồi thứ năm.

Năm vòng sáng, số lượng đúng bằng với Chu Đại Trù. Tuy nhiên, cường độ thì rõ ràng hơn hẳn...

..."Thiên phẩm băng linh căn...".

Phía bên kia kết giới, Cơ Thành Tử, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, cả ba chẳng biết đã rời khỏi ghế tự lúc nào. Thần tình kích động, Cơ Thành Tử nói tiếp những lời còn dang dở: "Vượt qua lẽ thường. Đứa trẻ này đã vượt qua lẽ thường...".

Bên cạnh, Dịch Bất Dịch thêm vào: "Tự cổ chí kim, linh căn biến dị có phẩm cấp cao nhất được ghi nhận chỉ là cực phẩm, trước giờ chưa từng xuất hiện thiên phẩm. Vậy mà đứa bé Dương Tiểu Ngọc này...".

Dịch Bất Dịch quay lại nhìn Lý Ngọc Thường vẫn còn an nhiên trên ghế, cảm thán: "Lý sư tỷ, tỷ thật là biết cách làm người khác phải kinh ngạc".

"Bất Dịch sư đệ là đang trách ta đấy à?".

Lý Ngọc Thường từ tốn đứng lên, hiếm hoi bày ra chút tiếu ý: "Chẳng giấu sư đệ, thời điểm phát hiện băng linh căn của Tiểu Ngọc thuộc hàng thiên phẩm, ta cũng đã rất thất thố".

"Thất thố là nên. Thất thố là nên...".

Kinh ngạc qua đi, Cơ Thành Tử nở nụ cười tươi, tiếp tục: "Ngọc Thường sư muội, thượng thiên xem ra thật rất chiếu cố Mặc Kiếm Phong của muội. Sư huynh ta cảm thấy có chút ganh tị đấy".

"Chưởng môn sư huynh quá lời rồi".

...

"Thiên phẩm thì thiên phẩm, có cái gì ghê gớm đâu chứ...".

Giữa lúc bầu không khí đang tràn ngập niềm hân hoan thì một giọng khó chịu chợt cất lên. Người nói đúng là kẻ duy nhất vẫn còn ngồi lại trên ghế: Lăng Thanh Trúc.

Trái hẳn bốn người Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc chả hề vui vẻ một tí nào hết. Nàng vốn tưởng Chu Đại Trù bộc lộ ra thiên phẩm mộc linh căn đã là chuyện bất ngờ lắm rồi, ai dè...

Biến dị băng linh căn, lại còn là thiên phẩm. Chỉ sợ vài ba tên Chu Đại Trù cộng lại cũng hãy còn thua kém đấy. Mà Lăng Thanh Trúc, nàng đâu có muốn thua.

"Aizz... Tổ sư gia à tổ sư gia, người thật là không có mắt mà".

...

...

Bất cam quy bất cam, ca thán hoàn ca thán, rốt cuộc thì Lăng Thanh Trúc vẫn chỉ đành chấp nhận sự thật, buộc phải nén nhịn mà nhìn Lý Ngọc Thường "lên mặt".

Biết sao được. Người ta thắng thì người ta có quyền. Đời là vậy mà...

"Thanh Trúc sư muội." - Trước một cây cầu, sát bên vách núi, Cơ Thành Tử ngó thấy vị sư muội của mình vẫn chưa nguôi bực bội, bèn tiến qua "an ủi" - "Sư muội đừng nên như vậy. Mặc dù linh căn biến dị hàng thiên phẩm rất đặc biệt nhưng cũng chưa chắc đã ưu việt hơn ngũ hành linh căn. Trăm sông đổ về một bể, tu luyện đến cảnh giới cuối cùng thì chẳng phải đều giống nhau?".

"Giống nhau gì chứ..." - Lăng Thanh Trúc rất không đồng tình - "Nếu thực là giống nhau thì Thiên Kiếm Môn chúng ta còn bày ra việc khảo thí làm gì, thu đại một đám đệ tử luôn cho mau gọn".

"Sư muội... Muội sao có thể nói như vậy được".

"Thì muội chỉ theo ý huynh mà suy ra thôi".

Biết dù có nói thêm nữa thì cuối cùng phần thiệt vẫn thuộc về mình, Cơ Thành Tử dứt khoát từ bỏ ý định, để mặc Lăng Thanh Trúc ôm hậm hực đứng chờ cuộc trắc thí tiếp theo.

Một đỗi sau...

Từ hướng Trắc Thí Đài, Đồ Tự hiện đang cất bước tiến về phía cây cầu, nơi các vị phong chủ đang đứng đợi. Tất nhiên là hắn không đi một mình. Theo sau còn có hơn trăm đứa trẻ nữa...

"Sư tôn, các vị sư thúc, đệ tử đã đưa người đến." - Đồ Tự dừng ở trước mặt mấy người Cơ Thành Tử, tại vị trí cách tầm bốn bước chân, cúi đầu nói.

"Ừm".

Ứng tiếng, Cơ Thành Tử nhẹ gật đầu: "Đồ Tự, ngươi làm rất tốt".

"Cảm ơn sư tôn khen ngợi".

Chương 20: Bước Qua Thiên Tâm Kiều

...

"Các hài tử, ta xin tự giới thiệu. Ta là chưởng môn hiện thời của Thiên Kiếm Môn, danh gọi Cơ Thành Tử".

"Con xin chào lão thần tiên chưởng môn!".

Cơ Thành Tử vừa dứt câu thì từ trong đám trẻ nhỏ, một cậu bé có thân hình mập mạp liền cúi người thật sâu, lên tiếng chào hỏi.

Liếc nhìn Chu Đại Trù - đứa bé nọ, Cơ Thành Tử mỉm cười, vậy mà hoà nhã gật đầu đáp lại: "Ừ, chào tiểu tử ngươi".

Có người dẫn đầu, sau Chu Đại Trù, rồi Dương Tiểu Ngọc, Lăng Tiểu Ngư, những đứa trẻ khác cũng nối nhau hướng Cơ Thành Tử và bốn vị phong chủ khác cung kính cúi chào.

Đợi cho chúng an vị, lúc này Cơ Thành Tử mới từ tốn tiếp lời: "Các hài tử, Trắc Thí Đài các ngươi đều đã thông qua, nhưng điều đó không đồng nghĩa các ngươi sẽ được Thiên Kiếm Môn ta thu nhận".

"Muốn trở thành môn nhân phái Thiên Kiếm ta, trừ bỏ linh căn thì tâm tính cũng rất quan trọng, là yếu tố cần thiết".

Tay chỉ cây cầu bên cạnh, Cơ Thành Tử nói tiếp: "Cây cầu này gọi là Thiên Tâm Kiều. Giống như Tinh Quang Trụ mà các ngươi đã thấy ở Trắc Thí Đài, Thiên Tâm Kiều cũng là đồ vật được tổ sư gia của bản môn tự mình bố trí hơn hai ngàn năm trước".

"Thiên Tâm Kiều có tất thảy ba mươi tấm ván, trên mỗi một tấm ván đều chứa đựng huyền cơ. Tùy vào tư chất cao thấp, tâm chí mềm yếu, người bước lên cầu sẽ đi được quãng đường tương ứng...".

...

Giảng giải hồi lâu, Cơ Thành Tử cuối cùng chốt hạ: "Các hài tử, những gì cần nói ta đều đã nói. Phần còn lại, đi qua được bao nhiêu tấm ván, bước ra được bao nhiêu xa, tất cả đều phụ thuộc vào chính bản thân các ngươi".

Nói đoạn, Cơ Thành Tử động chân nguyên, hai tay bắt quyết rồi hướng khoảng không bên dưới Thiên Tâm Kiều đánh ra.

Ngay lập tức, lửa chẳng biết từ đâu bỗng phụt lên, nháy mắt đã lan thành đám lớn phía dưới Thiên Tâm Kiều. Nhưng, còn chưa hết. Tiếp sau ngọn lửa, hàng ngàn lưỡi kiếm cũng thi nhau đâm lên tua tủa, ghê rợn vô cùng...

"Quái...!".

Phía bên này, Chu Đại Trù vốn vẫn luôn chăm chú dõi theo, nay chợt thấy "rừng đao biển lửa" hiện ra bên dưới Thiên Tâm Kiều thì nhất thời không nhịn được kêu lên.

Kinh ngạc? Đúng là cũng có. Nhưng trên hết, cảm giác ngự trị vẫn là e ngại, sợ hãi.

Nhìn xem. Tuy nói là cầu nhưng những tấm ván kia, chúng đâu có được móc nối gì với nhau. Chúng nằm riêng biệt, hoàn toàn lơ lửng giữa hư không a.

Là thế đấy. Chỉ mỗi cây cầu thôi thì đã thấy nguy hiểm lắm rồi, giờ ngay bên dưới cầu lại xuất hiện thêm rừng đao biển lửa nữa...

Nếu rủi sẩy chân ngã xuống dưới...

"Ực...".

Chu Đại Trù nghĩ tới đó thì vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt, khẽ rùng mình. Nó quay sang Lăng Tiểu Ngư, thấp giọng hỏi: "Ê Tiểu Ngư, ngươi nói xem mớ lưỡi kiếm cùng lửa đỏ kia, chúng có phải thật không?".

Lăng Tiểu Ngư nhìn nhìn tràng cảnh bên dưới Thiên Tâm Kiều một lúc, hồi đáp: "Ta nghĩ chắc là thật".

"Vậy... Tiểu Ngư, ngươi nói coi nếu chúng ta lỡ ngã xuống thì có chết hay không?".

"Chắc là sẽ chết". - Một lần nữa Lăng Tiểu Ngư thành thật trả lời.

"Ực...".



Và một lần nữa, Chu Đại Trù lại nuốt xuống một ngụm nướt bọt.

...

Bộ dạng e sợ của Chu Đại Trù cùng hàng trăm đứa trẻ khác, Cơ Thành Tử đương nhiên thấy rõ. Dẫu vậy, hắn chẳng có ý trấn an hay giải thích thêm gì, chỉ đơn giản bảo:

"Các hài tử, Thiên Tâm Kiều đã mở, các ngươi hiện có thể bước lên. Nhớ kỹ, tư chất tuy trọng yếu nhưng tâm tính cũng rất quan trọng. Nếu trong các ngươi có kẻ tâm thuật bất chính, không tiến lại lùi thì bất kể tư chất các ngươi cao tới đâu, bản môn cũng sẽ cân nhắc loại bỏ"....

...

Cơ Thành Tử, Lăng Thanh Trúc, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, Lệ Thắng Nam, Mộng Kiều, toàn bộ hiện đều đã dời đi. Đích đến thì chính tại đầu bên kia của Thiên Tâm Kiều.

Bên này sót lại, người lớn tính ra duy cũng chỉ còn một mình Đồ Tự. Với thần tình đạm mạc, hắn giục đám trẻ: "Các hài tử, đừng chần chừ nữa. Hãy bước lên cầu đi".

"Vâng, tiên gia".

Mau mắn, cũng là can đảm hơn tất thảy, Dương Tiểu Ngọc nhấc chân bước ra. Cô bé kéo theo Lăng Tiểu Ngư, bảo: "Tiểu Ngư, chúng ta đi qua thôi. Sẽ không sao đâu".

Lăng Tiểu Ngư liếc xuống ngọn lửa đang cháy phừng phực bên dưới cây cầu, hơi e ngại: "Tiểu Ngọc, hay... hay chúng ta đợi sau đi".

"Đúng đấy! Đúng đấy!".

Hết sức đồng tình, Chu Đại Trù đứng ở kế bên vội chen vào: "Tiểu Ngọc à, ta cảm thấy chúng ta nên đi sau thì sẽ tốt hơn. Ngọn lửa lớn như vậy, lưỡi kiếm nhiều như vậy, lỡ mà sẩy chân một cái là tiêu đời luôn".

"Tiêu đời gì chứ." - Dương Tiểu Ngọc chẳng cho là đúng - "Những tấm ván tách nhau lơ lửng, ngọn lửa và số lưỡi kiếm kia, hết thảy đều chỉ là để thử lòng can đảm của chúng ta thôi. Các vị tiên gia làm sao thực sẽ đứng nhìn chúng ta xảy ra chuyện gì được".

"Cái đó cũng chưa hẳn. Biết đâu lúc chúng ta té ngã mà tiên gia lại nhất thời lơ đễnh, không kịp cứu thì sao...".

"Tên mập ngươi chỉ giỏi bàn lui. Đúng là nhát gan".

Chả buồn để ý đến Chu Đại Trù nữa, Dương Tiểu Ngọc quay sang nói với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, ngươi hãy tin tưởng ta. Chúng ta cùng nhau đi qua cầu đi".

"Tiểu Ngư à, ngươi đừng có đi!".

Lăng Tiểu Ngư vừa mới mở miệng, còn chưa kịp nói thì đã bị Chu Đại Trù níu lại: "Tiểu Ngư, đừng nghe Tiểu Ngọc xúi bậy. Linh căn của Tiểu Ngọc là thiên phẩm còn linh căn của ngươi chỉ là trung phẩm, đâu có đánh đồng được. Lúc nãy ngươi cũng nghe lão thần tiên chưởng môn nói rồi đấy. Trên mỗi một tấm ván của cây cầu này đều có chứa đựng huyền cơ, kẻ bước lên sẽ phải gánh chịu một áp lực vô hình... Tiểu Ngọc tư chất cao, đi qua sẽ dễ dàng, nhưng mà Tiểu Ngư ngươi thì khác. Rủi mà sơ suất một chút là coi như xong đời luôn...".

"Tên mập nhà ngươi nói hết chưa?!".

Mặc kệ Dương Tiểu Ngọc phản ứng, Chu Đại Trù vẫn cố lôi kéo Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư, cây cầu này ngươi đâu có biết nên đi đứng ra sao. Tiên phong dẫn đường chắc chắn sẽ bị thiệt đấy. Chúng ta cứ đứng ở đây đợi đi".

"Đại Trù, nhưng mà Tiểu Ngọc..."."Tiểu Ngọc tư chất cao, là nhân tài được chú mục, rủi thật có xảy ra chuyện thì các vị tiên gia cũng sẽ ra tay cứu nó thôi. Ngươi đừng lo".

"Nhưng nếu lỡ các vị tiên gia lơ đễnh không cứu kịp thì sao?".

"Chậc, đây là câu nói của ta..."

Chu Đại Trù hơi bất đắc dĩ, giảng giải rõ ràng: "Tiểu Ngư à, sao ngươi ngốc như vậy. Ta nói là nói trường hợp của ngươi kìa. Chứ Tiểu Ngọc tư chất cao như vậy, các vị tiên gia dĩ nhiên sẽ tùy thời lo bảo hộ nó rồi".

"Nhưng mà...".

Lăng Tiểu Ngư cái hiểu cái không, nhất thời trở nên khó nghĩ, chưa biết phải quyết định ra sao cho thoả.

May mắn, chính lúc này, giọng Đồ Tự cất lên: "Các hài tử, thật ra các ngươi cũng không cần tranh luận, níu kéo làm gì".

Ánh mắt hơi khác lạ, hắn nhìn Lăng Tiểu Ngư, tiếp tục: "Tiểu Ngư, lúc nãy Lăng sư thúc đã truyền âm căn dặn, bảo phải để ngươi bước lên Thiên Tâm Kiều cuối cùng".

Lăng sư bá?

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang bận nghi hoặc thì bên cạnh, Chu Đại Trù đã vỗ vai nó, bảo: "Đấy, Tiểu Ngư ngươi thấy chưa. Ngay cả tiên gia cũng đã căn dặn như vậy rồi. Ngươi hãy ở đây chờ cùng với ta đi".

"Chu tiểu tử, ai bảo là ngươi được đứng chờ?".

Đột nhiên bị gọi tên, Chu Đại Trù khó tránh hoang mang. Nó gãi đầu, hướng Đồ Tự hỏi: "Lão thần tiên, ý... ý người là sao? Tại sao con không được đứng chờ?".

"Tại sao?" - Đồ Tự tựa cười mà như không cười - "Chu tiểu tử, ở đây ngươi cùng với Dương Tiểu Ngọc chính là hai người có tư chất cao nhất. Tiên phong dẫn đường, nếu không phải tiểu tử ngươi thì còn ai?".

"Chuyện này..." - Khuôn mặt nhăn nhó khó coi, Chu Đại Trù nài nỉ - "Lão thần tiên, lá gan con nhỏ lắm, cũng không có thích làm tiên phong nữa. Lão thần tiên để con ở lại đi...".

"Không được." - Đồ Tự kiên quyết lắc đầu - "Các ngươi ai cũng chần chừ, sợ sệt, vậy lẽ nào muốn ta và sư tôn cùng các vị sư thúc phải đứng đợi mãi?".

"Chu tiểu tử, đừng nhiều lời nữa, mau bước lên cầu đi".

"Lão thần tiên...".

"Ngươi nếu còn không chịu đi lên, vậy thì đừng trách ta đem ngươi ném lên".

Chu Đại Trù: "...".

Thế là xong. Bao nhiêu lời khẩn thiết, Chu Đại Trù rốt cuộc chỉ đành nuốt ngược trở vào. Tiên gia đã muốn nó đi, nó há có thể từ chối không đi?

Liếc nhìn rừng đao biển lửa phía dưới Thiên Tâm Kiều, nó thở dài, thầm nghĩ: "Tiểu Ngọc là thiên phẩm linh căn, Đại Trù mình cũng là thiên phẩm linh căn. Nếu mà rủi có sẩy chân té xuống, các lão thần tiên nhất định sẽ chẳng bỏ mặc đâu".

Tự trấn an mình xong, Chu Đại Trù hít một hơi thật sâu, nối gót Dương Tiểu Ngọc bước lên Thiên Tâm Kiều...

...

Không thể không nói, phẩm cấp linh căn quả có can hệ rất lớn với Thiên Tâm Kiều. Dựa vào cấp bậc thiên phẩm linh căn của mình, Dương Tiểu Ngọc và Chu Đại Trù đã rất dễ dàng đi qua hai mươi tấm ván đầu tiên của cây cầu này. Khó khăn chỉ thật sự xuất hiện khi bọn chúng đặt chân lên tấm ván thứ hai mươi mốt.

Nhưng dù vậy, cuối cùng thì cả hai đều hoàn thành phần khảo thí của mình một cách trọn vẹn. Ba mươi tấm ván, toàn bộ hai người bọn chúng đều đã vượt qua.

Có người đi trước tất có kẻ theo sau. Hơn trăm đứa trẻ còn lại, từng nhóm một lần lượt nối nhau bước lên Thiên Tâm Kiều...

Cứ thế, mãi một lúc lâu sau...

Ngay chính lượt cuối cùng, khi Lăng Tiểu Ngư đặt chân xuống tấm ván đầu tiên của Thiên Tâm Kiều thì một sự tình quái lạ chợt xảy ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau