TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Thu Gom

...

Để luyện chế Trường Sinh Đan, trừ bỏ thứ chính yếu là quả Trường Sinh thì còn cần thêm tối thiểu bốn loại tài liệu khác nữa. Tuy nhiên, con số hoàn hảo nhất phải là mười hai.

Bốn loại tài liệu và mười hai loại tài liệu phụ trợ, phương án nào sẽ cho ra thành phẩm cao cấp hơn, thiết nghĩ đến kẻ ngu còn biết. Lăng Thanh Trúc ư? Nàng am tường hơn bất cứ người nào.

Đâu phải tự dưng mà Lăng Thanh Trúc nàng được người ta gọi là đan sư đỉnh cấp. Có nguyên cớ cả đấy. Nàng không chỉ giỏi đánh người, bản lĩnh cứu người của nàng cũng rất đáng nể phục. Trong thiên hạ, luận tài năng trị liệu Lăng Thanh Trúc nàng đúng chưa đủ để xếp thứ nhất thật, nhưng nếu xét ở các loại cổ đan cổ dược, tin tưởng dù có là Phổ Hằng thần tăng - trụ trì của Lam Yên Tự cũng chưa chắc sánh bằng.

Người bình thường, chỉ luyện mỗi Trường Sinh Đan với bốn loại tài liệu phụ trợ thì cũng đã là một vấn đề rất nan giải rồi. Bằng như luyện với mười hai loại tài liệu mà nói... khó càng thêm khó. Trên đời, có thể nắm chắc thành công, chỉ sợ cộng lại còn chưa đủ một bàn tay.

Thế mới thấy bổn sự của Lăng Thanh Trúc lớn đến nhường nào.

Có điều...

Năng lực luyện chế là một chuyện, kiếm đủ tài liệu hay không thì lại là một chuyện khác. Mười hai loại tài liệu kia, đến quá nửa Lăng Thanh Trúc chẳng hề có sẵn. Khắp Thiên Kiếm Môn cũng là như vậy, hoàn toàn không có. Hạ sơn, thật tình là có phần bất đắc dĩ.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa muốn gom đủ là một việc gì đó quá đỗi khó khăn, vượt ngoài tầm với. Lăng Thanh Trúc là ai chứ? Ngay đến loại tài bảo gần như tuyệt tích như Trường Sinh Thụ nàng còn lấy được thì huống hồ những thứ khác.

Trong vòng hai tháng thời gian, nàng đã tìm được gần hết rồi. Nói tới việc này, không thể không cảm ơn các tông môn chính giáo.



Chuyện là, sau khi rời khỏi Thiên Kiếm Môn, Lăng Thanh Trúc đã chẳng hề tìm đến những chốn thâm sơn cùng cốc mà tầm bảo. Thay vì dấn thân cầu may, nàng lại lựa chọn một phương án an toàn và nhàn hạ hơn rất nhiều. Phương án đó là cậy nhờ các tông môn chính giáo khác.Đường đường là phong chủ Trúc Kiếm Phong, một trong năm vị lãnh tụ của Thiên Kiếm Môn - đại tông môn đứng đầu chính giáo thiên hạ, thể diện của Lăng Thanh Trúc nàng há đâu lại nhỏ? Yêu cầu của nàng, theo khía cạnh nào đó có thể nói chính là mệnh lệnh đối với các tiểu môn tiểu phái.

Tuy rằng số tài liệu phụ trợ còn thiếu kia, mức độ trân quý không thấp, tiểu tông môn chẳng dễ gì sở hữu, nhưng... Một tông môn không có đâu đồng nghĩa với mười tông môn cũng không có. Trong thiên hạ, chính giáo trải dài lắm a. Lẽ nào đi hết mấy trăm môn phái lại vẫn còn chưa gom đủ?

Lăng Thanh Trúc rất có lòng tin.

Và thực tế, mọi chuyện diễn ra, so với nàng dự tính còn muốn suôn sẻ hơn rất nhiều. Chả cần phải dạo hết mấy trăm tông môn, chỉ sau khoảng vài chục lần viếng thăm thì những tài liệu cần tìm, toàn bộ đều đã được nàng gom đủ. Ít nhất là theo như dự tính ban đầu.

Lẽ dĩ nhiên, trong vài chục tông môn được Lăng Thanh Trúc ghé qua nọ, có hơn phân nửa là không chịu giao ra bảo vật. Thay vì dâng tặng thì bọn họ đã tìm cách che giấu.

Đen đủi thay, kẻ mà bọn họ đụng phải lại là Lăng Thanh Trúc - một quái nhân có quá nhiều thủ đoạn. Không chỉ quang minh mà còn đen tối nữa. Cần biết, đôi mắt nàng sở hữu chính là Tử Ngục Ma Đồng - cặp linh nhãn trứ danh về nhiếp hồn trong truyền thuyết. Nàng không dùng thì thôi, một khi sử dụng, thiên hạ mấy người còn giữ nổi bí mật?
Không tình nguyện giao ra ư? Tốt thôi, Lăng Thanh Trúc nàng sẽ tự đi lấy.

Cái gì? Muốn chạy tới Thiên Kiếm Môn để kháng nghị?

Bằng chứng đâu?

Lăng Thanh Trúc nàng tốt xấu gì cũng là một vị phong chủ của Thiên Kiếm Môn - đại tông môn đứng đầu chính giáo thiên hạ, không bằng không chứng lại dám đi tố giác nàng... Bộ chán sống rồi chắc?

Đối với mấy tiểu môn tiểu phái bị mình chiếm dụng bảo vật kia, Lăng Thanh Trúc căn bản chả ngại ngần gì lắm. Tất nhiên, đồng cảm lại càng không.

Cớ gì phải áy náy khi mà nàng chẳng phải người hưởng lợi nhất? Nên cắn rút có chăng là cái tên đệ tử đi bên cạnh nàng kia kìa. Tất cả những việc Lăng Thanh Trúc nàng đang làm, hết thảy đều là vì hắn, vì Yến cô cô của hắn a.

...

Thế đấy, Lăng Thanh Trúc thủy chung vẫn tin vào điều đó, cho rằng mình vô tội. Bởi vậy, bất kể có tiện tay lấy thêm bao nhiêu tài bảo "dư thừa" của các tông môn mình ghé qua thì nàng như cũ đều mang đồ nhi ra mà làm tấm bình phong che chắn.

Vô sỉ?

Trước giờ Lăng Thanh Trúc nàng cũng đâu phải chưa từng vô sỉ. Hà tất bận tâm...

...

Chương 157: Thanh Khâu Sơn - Thiên Hồ Tộc

Tài liệu kiếm đủ thì đương nhiên phải trở về Thiên Kiếm Môn tiến hành luyện chế đan dược, nhưng mà hiện tại, Lăng Thanh Trúc, nàng vẫn chưa về được.

Trong số những tài liệu phụ trợ cần tìm, vẫn còn thiếu một loại nữa. Loại tài liệu này, Lăng Thanh Trúc không thể đào móc ở các tiểu tông môn, đại tông môn mười quá chín cũng không có nốt. Muốn lấy được, nhất thiết phải đi tới một nơi: Thanh Khâu Sơn.

Thanh Khâu, cái chỗ này, người bình thường tuyệt chẳng bao giờ dám bén mảng đến. Đừng nói hạng trúc cơ, vấn đỉnh, kể cả có là chân nhân thì đa phần cũng chỉ quanh quẩn ở vùng ngoài, chứ còn sâu bên trong núi, e trừ chân nhân cấp hậu kỳ thì không ai dám tiến nhập.

Nguyên do ư?

Rất đơn giản. Sâu trong ngọn núi Thanh Khâu này có một bộ tộc cường đại hiện đang cư ngụ: Thiên Hồ tộc.

Về bản chất, Thiên Hồ cũng thuộc về yêu tộc. Nhưng không như đại đa số những chủng loài còn lại, tộc nhân Thiên Hồ cao quý hơn rất nhiều. Bọn họ được thượng thiên vô cùng ưu ái, vừa sinh ra đã sở hữu tiềm lực hơn người, càng lớn dung mạo càng xinh đẹp, lại còn có tài biến hoá khôn lường... Chẳng cần gì khác, chỉ riêng mỗi huyễn thuật thôi thì cũng đã quá đủ biến họ trở thành một đối thủ khó nhằn rồi.

Yêu loại cũng được, nhân loại cũng tốt, bất kể có là chủng loài nào, tộc nhân Thiên Hồ đều không hề e ngại.

Cần phải? Thiên Hồ vốn dĩ là hậu duệ của Cửu Vĩ Hồ Ly - một trong số những linh chủng cường đại nhất của thời thượng cổ, tuy rằng thời thế đổi thay, nay không bằng xưa, nhưng hổ bệnh vẫn còn hơn mèo, kẻ nào dám khinh?

...

Từ xa xưa, núi Thanh Khâu sớm đã trở thành cấm địa với cả hai giới nhân - yêu. Phàm kẻ tự ý tiến vào, kết cục không chết cũng trọng thương. Vì lẽ đó mà bình thường rất ít người đề cập tới chốn thâm sơn này. Dấn thân? Hiếm càng thêm hiếm.



Biết tới Thanh Khâu đã ít, am tường Thanh Khâu thiết nghĩ thiên hạ chẳng một ai. Một nơi rất đỗi khó lường nhường ấy, theo lý thì Lăng Thanh Trúc phải nên suy tính thật kỹ trước khi quyết định tiến nhập mới phải. Vậy mà không, nàng gần như chả cần cân nhắc chi hết thì đã quyết định xong xuôi.
Nếu có ai đó đang cảm thấy nàng dại dột khinh suất hay quá đỗi tự phụ thì xin lỗi, những nhận định ấy đều sai cả rồi. Lòng tin của nàng, nó có cơ sở.

Số là nhiều năm trước, trong lúc ra ngoài hành tẩu, Lăng Thanh Trúc nàng có tình cờ cứu được một tộc nhân Thiên Hồ, về sau mới hay đối phương chính là nhị công chúa của hồ tộc. Để đền ơn cứu mạng, vị công chúa kia đã đưa cho nàng một tín vật, dặn nếu có khó khăn gì cần giúp thì hãy mang tín vật đến núi Thanh Khâu, động Kỳ Bàn tìm nàng.

Sự thể nó là như vậy đấy. Lăng Thanh Trúc nàng chính là ân nhân của Thiên Hồ tộc người ta a. Kẻ khác không dám tiến nhập Thanh Khâu Sơn chứ còn Lăng Thanh Trúc nàng, có chi phải e sợ?

Huống hồ, việc nàng nhờ giúp, thứ nàng muốn lấy, nó đối với Thiên Hồ tộc vốn nào có khó khăn gì. Bất quá chỉ như nhổ một sợi lông trên mình con trâu mà thôi.

...

Dự tính đã có sẵn, vấn đề bây giờ chỉ là thời gian. Mà Lăng Thanh Trúc thì... nàng chẳng nóng vội lắm.

Kể tử khi gom đủ các tài liệu phụ trợ (tất nhiên là trừ loại cuối cùng ở Thanh Khâu Sơn), cước bộ của Lăng Thanh Trúc đã chậm đi rất nhiều. Thay vì lập tức chạy tới núi Thanh Khâu thì nàng lại dắt theo Lăng Tiểu Ngư đi ngắm sông nhìn núi, phong thái nhàn hạ vô cùng. Có điều... cũng chỉ là nàng nhàn hạ. Chứ còn Lăng Tiểu Ngư...

Haizz... Đáng thương lắm.

Mấy ngày vừa qua, Lăng Tiểu Ngư hắn đã phải liên tục chiến đấu không ngừng nghỉ. Nào trư yêu, thử yêu, ngô công yêu các thứ, hắn đánh đến mỏi nhừ cả tay. Trên thân thể hắn, tính ra cũng đã có không dưới hai mươi vết thương lớn nhỏ rồi.

Quần áo ư? Từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, hầu như chỗ nào cũng vương đọng vết máu, đã vậy lại còn bị rách hết mấy mảng to nữa... Thật sự là nhìn hắn bây giờ, bộ dáng so ra thậm chí chẳng bằng một tên ăn mày luôn ấy chứ.

Thảm hại. Quá là thảm hại.

Khổ nỗi... nào có ai hiểu cho.

Lăng Thanh Trúc?

Nên nhớ, không ai khác, chính nàng là người đã khiến Lăng Tiểu Ngư thành ra như hiện tại. Lấy lý do giúp hắn cải thiện năng lực chiến đấu, nâng cao kinh nghiệm thực chiến, nàng bắt hắn mỗi ngày đều phải quần nhau với yêu thú. Chủng loại thì như đã nói, rất đa dạng. Trư yêu, thử yêu, ngô công yêu các thứ...

Theo thời gian trôi, khi mà kinh nghiệm thực chiến của Lăng Tiểu Ngư ngày một tăng lên thì thực lực yêu thú hắn buộc phải đối đầu cũng càng ngày càng mạnh. Đỉnh điểm nhất là hôm nay.

Lúc này, thứ mà Lăng Tiểu Ngư hắn sắp sửa đương đầu đã không hề đơn giản như trước nữa.

Vẫn là yêu thú. Nhưng có điều đây là yêu thú hoá hình kỳ. Hay nói cách khác, nó là "yêu quái", thực lực tương đương với cấp bậc chân nhân của tu sĩ nhân loại.

Chương 158: Trả Giá Cho Sai Lầm

...

"Ực...".

Vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt, trong bộ đồ rách rưới loang lổ vết máu to nhỏ bất đồng, Lăng Tiểu Ngư đưa mắt nhìn nam nhân thân cao tám thước ở phía đối diện, tiếp đấy thì xoay đầu sang trái tìm đến một nhánh cây - nơi mà Lăng Thanh Trúc đang ngồi nhàn nhã đung đưa đôi bàn chân thon thả yêu kiều, đau khổ cầu cứu: "Sư phụ...".

"Hả?".

Lăng Thanh Trúc nuốt xuống miếng trái cây vừa nhai, hỏi: "Sao vậy Tiểu Ngư Nhi? Mặt mũi ngươi cớ gì mà nhăn nhó khó coi vậy?".

"Sư phụ à, hắn là yêu quái cảnh giới hoá hình, thực lực tương đương với cấp chân nhân của tu sĩ nhân loại...".

"Cái đó ta biết. Rồi sao?".

"Sư phụ, tu vị của đệ tử mới chỉ là vấn đỉnh trung kỳ, làm sao đánh lại hắn được".

"Tiểu Ngư Nhi, làm người không nên tự ti quá".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu, chẳng cho là phải: "Cái tên Hắc Hùng tinh này coi to lớn vậy chứ bổn sự không có nhiều đâu. Tiểu tử ngươi chỉ cần ráng tí sức là xử đẹp thôi mà".

Bên dưới, Lăng Tiểu Ngư nghe xong, nét mặt liền co rút một trận. Hắn không biết mình trở nên lợi hại như thế từ khi nào a!

Chỉ cần ráng tí sức là xử đẹp? Lăng Tiểu Ngư hắn cũng đâu phải một vị chân nhân!

"Coi bộ sư phụ đây là muốn nhìn xem giới hạn của ta".

Biết ân sư sẽ chẳng thu hồi ý định, Lăng Tiểu Ngư thôi không kêu gọi chi nữa. Nếu đây là thử thách dành cho hắn, vậy thì hắn cũng chỉ có thể cố gắng tự mình vượt qua thôi.

"Phù... ù...".

Hít vào rồi thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu thôi động linh lực, chuẩn bị cùng yêu quái Hắc Hùng giao chiến.

Trên cây, Lăng Thanh Trúc thấy vậy thì tỏ vẻ hài lòng. Nàng liếc qua yêu quái Hắc Hùng, bảo: "Tiểu Hắc Hùng, như ban nãy ta đã nói, chỉ cần ngươi thắng được tên đệ tử ngốc này của ta thì ta sẽ thả ngươi đi; còn bằng như ngươi thất bại... Vậy thì xin lỗi, ta sẽ đem ngươi lột da để đem về làm áo".

"Được rồi, những gì nên nói ta đã nói. Bây giờ tiểu Hắc Hùng ngươi có thể phóng tay hành động".

...

"Grừ... ừ...".

Sau một đỗi khẩn trương đứng đợi, nay Hắc Hùng tinh rốt cuộc đã bắt đầu di chuyển.

Đối lập với thân hình đồ sộ to lớn, những bước đi của hắn lại khá nhẹ nhàng.

Chợt, hai mắt hắn trừng lên. Mang theo khí thế lôi đình, hắn nhảy bổ vào Lăng Tiểu Ngư, song trảo vồ tới.

"Soạt!".

Hắc Hùng tinh nhanh, Lăng Tiểu Ngư há đâu lại chậm. Ngay lập tức, hắn lách mình tránh né. Né xong thì liền phản kích.

Đại Bi Thiên Diệp: Toái Không Thủ!

"Ba!".



Dưới một đòn hồi mã thương đầy uy lực nọ, Hắc Hùng tinh nhất thời không kịp phản ứng, tức thì bị chưởng kình chấn bay. Gần như đồng thời, Lăng Thanh Trúc ngồi trên cây phụ hoạ: "Đấy! Ta đã bảo mà! Cái tên Hắc Hùng tinh này có mạnh lắm đâu...".

...

"Grào... ào...".

Chừng như cảm thấy bị xúc phạm, Hắc Hùng tinh hét to một tiếng. Trong hình hài tráng hán nhân loại, hắn lần nữa nhảy xổ vào tấn công Lăng Tiểu Ngư.

"Ba! Ba!"."Ba!".

...

"Ba! Ba!".

Liên tiếp là một tràng quyền cước cuồng bạo được tung ra. Mỗi một cái đều có uy năng của cảnh giới vấn đỉnh hậu kỳ.

Rất rõ ràng, cho tới bây giờ Hắc Hùng tinh kia vẫn còn chưa xuất ra toàn lực. Mấy đòn vừa rồi, bất quá chỉ là để thăm dò đối thủ mà thôi.

Tất nhiên, Lăng Tiểu Ngư hoàn toàn hiểu được điều đó. Nội tâm chẳng dám có chút nào khinh thị, hắn xoay chuyển tư thế, tăng thêm lực đạo.

Chân đạp mạnh xuống đất rồi phóng thẳng người lên không trung. Mái tóc đang xuôi bỗng dựng đứng, ngập trong thanh quanh sáng rực, hắn đánh liền sáu chưởng.

Đại Bi Thiên Diệp: Hàng Ma Thủ!

"Ầm! Ầm! Ầm!...".

"... Ầm! Ầm! Ầm...!".

...

Sáu Phật thủ phô thiên cái địa. Sáu tiếng nổ nhức óc đinh tai. Phạm vi bán kính hơn mười thước, đất đá toàn bộ đều bị làm cho biến dạng...

Chưởng pháp kinh nhân là vậy, ấy thế mà Hắc Hùng tinh, hắn lại chẳng bị thương tổn bao nhiêu. Trên mình hắn, trừ bỏ bụi bặm bám có hơi nhiều ra thì trầy xước thật tình không đáng kể.

Da dày thịt chắc, bất quá là như vầy.

...

"Tiểu Ngư Nhi! Tiểu tử ngươi đánh gì mà kém thế!".

"Phải nhắm vào đầu hắn mà đánh chứ!".

...
"Grào... ào...!".

Lời Lăng Thanh Trúc vừa mới dứt thì trong miệng Hắc Hùng tinh, một tiếng gào chói tai nữa cũng liền cất lên. Kèm theo đó, thân thể hắn cũng bắt đầu chuyển đổi.

Rất nhanh, từ dáng hình nhân loại, Hắc Hùng tinh đã biến về nguyên dạng là một con gấu đen cực kỳ to lớn, kích cỡ chí ít cũng gấp mấy chục lần Lăng Tiểu Ngư.

Hình thể đã vậy, khí lực lại càng khỏi phải bàn. Cứ xem một quyền nó vừa giáng xuống đầu Lăng Tiểu Ngư liền biết, kình lực đủ để tạo thành một cái hố.

...

"Quả không hổ là chủng loài nổi danh về sức mạnh cơ bắp, khí lực lớn tới như vậy...".

Âm thầm hít một ngụm khí lạnh, Lăng Tiểu Ngư đối với đối thủ càng thêm dè chừng.

...

"Grừ... ừ...".

Trái với Lăng Tiểu Ngư đã lui về phòng thủ, Hắc Hùng tinh lúc này chỉ muốn mau chóng kết thúc trận chiến. Giết Lăng Tiểu Ngư, Hắc Hùng tinh tất nhiên sẽ không dám, nhưng thương tổn thì thiết nghĩ hoàn toàn có thể. Lại nói, nếu không thương tổn thì làm sao đả bại được đây?

Nên nhớ, điều kiện để Hắc Hùng tinh hắn rời khỏi đây là phải thắng được Lăng Tiểu Ngư.

Trong lòng đã có chủ ý, Hắc Hùng tinh không chần chừ thêm nữa, lập tức triển khai hành động. Hắn dồn đại lượng linh lực vào đôi tay khổng lồ, đập mạnh xuống đất, tạo nên một tiếng nổ kinh thiên, bụi mù tán loạn...

Trước đòn tấn công kỳ lạ này, Lăng Tiểu Ngư khó tránh bị làm cho bối rối. Mặc dù thời gian lúng túng rất ngắn ngủi, chỉ một hai giây, nhưng đối với một yêu quái hoá hình kỳ như Hắc Hùng tinh thì tầm đó đã là quá đủ rồi.

Từ thú dạng, loáng cái Hắc Hùng tinh đã biến thành một đám khói đen di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía đối thủ. Chừng khi tiếp cận thì hắn lại đổi sang dáng hình nhân loại, vươn yêu trảo hòng bắt giữ.

Không sai. Ý đồ của Hắc Hùng tinh chính là bắt giữ chứ chẳng phải đả bại Lăng Tiểu Ngư!

Quyết định này của hắn phải gọi là khá thông minh. Bởi lẽ, lời hứa bất quá cũng chỉ là lời hứa. Xác thực Lăng Thanh Trúc có nói sẽ thả hắn đi nếu hắn giành chiến thắng trước Lăng Tiểu Ngư, nhưng ai dám đảm bảo nàng sẽ không nuốt lời?

So với Lăng Thanh Trúc nàng, Hắc Hùng tinh hắn cũng chỉ như con sâu cái kiến vậy thôi. Nàng lật lọng thì hắn có thể làm gì được chứ?

Để bảo toàn tính mạng, biện pháp tốt nhất vẫn là nên bắt giữ Lăng Tiểu Ngư làm con tin. Hắc Hùng tinh, hắn cho là như vậy, rằng đây là phương án tối ưu hơn cả.

Nhưng, hắn sai rồi.

...

"Ồ... Ra đây là tính toán của ngươi?".

Ngồi trên cây, Lăng Thanh Trúc chả có vẻ gì là lo lắng, bất kể đồ nhi hiện đang nằm trong tay đối phương đi nữa. Nàng cắn miếng trái cây sau cùng, nhai xong mới nói tiếp: "Tiểu Hắc Hùng, ngươi hà tất phải giở trò như vầy. Ta đã hứa chỉ cần ngươi thắng được tên đệ tử ngốc của ta thì ta sẽ thả ngươi đi kia mà".

"Hừm..." - Hắc Hùng tinh cười lạnh - "Nhân loại các ngươi luôn rất giảo hoạt, ta không tin được".

"Giảo hoạt sao?".

Lăng Thanh Trúc nhếch môi đầy ẩn ý: "Ngẫm cũng đúng lắm. Nhưng mà...".

Đang nói, thân ảnh Lăng Thanh Trúc bỗng bất ngờ tiêu thất khó hiểu, tới khi lần nữa hiện ra thì đã ở ngay sau lưng Hắc Hùng tinh.

Nguy!

Thầm hô bất ổn, Hắc Hùng tinh toan hành động thì từ phía sau, một cảm giác lạnh lẽo bỗng lan toả toàn thân, đem hắn khoá chặt.

Định thân thuật!

"... Tiểu Hắc Hùng à, thật ra yêu loại các ngươi cũng giảo hoạt không kém đâu".

Chương 159: Nhớ Kỹ, Thế Sự Đa Đoan - Lòng Người Hiểm Ác

...

"Tạm biệt", đấy là hai tiếng sau cùng mà Hắc Hùng tinh nghe được, trước khi hắn bị Lăng Thanh Trúc giết chết.

Cũng bình thường. Nhân - yêu hai giới từ xưa tới nay nào có thân thiện gì, yêu ăn người, người giết yêu, mấy chuyện này xảy ra như cơm bữa.

Lại nói, kẻ có lỗi trong chuyện này đâu phải Lăng Thanh Trúc. Tất cả đều tại tên Hắc Hùng tinh kia đấy chứ. Vốn dĩ chỉ cần cùng Lăng Tiểu Ngư quần đấu một hồi, giúp hắn nâng cao năng lực thực chiến lên một chút liền xong, sẽ được thả đi. Đáng tiếc, Hắc Hùng tinh hắn tự cho mình thông minh...

Lăng Thanh Trúc nàng là hạng người nào chứ? Dám so nàng với phường tiểu nhân không giữ lời hứa ư?

Đồng ý là có đôi lúc nàng đã không giữ lời hứa thật, nhưng lần này thì khác a. Nàng rất thành tâm hứa hẹn mà...

Tóm lại là Hắc Hùng tinh đã sai, mà sai lầm thì phải trả giá. Hắn chết âu rất thoả đáng.

"Haizz...".

Theo sau cái lắc đầu tặc lưỡi, Lăng Thanh Trúc cúi nhìn thi thể con gấu đen to đùng trước mặt, giọng cảm khái: "Đã bảo ngươi rồi ngươi lại không chịu nghe. Cứ ngoan ngoãn làm theo lời ta có phải tốt không, tự dưng giở trò làm chi để bây giờ phải ra nông nỗi này...".

Trong khi nói, nàng lấy ra một thanh linh kiếm màu đen, hướng Hắc Hùng tinh mà bắt đầu cắt xẻ. Động tác mau lẹ vô cùng.

Lưỡi kiếm ngang dọc một hồi, vài phút sau thì dừng lại. Lăng Thanh Trúc đem linh kiếm cất đi, ngoắc Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang đứng xem từ nãy giờ.

Được ân sư kêu gọi, Lăng Tiểu Ngư liền tiến qua. Hắn hỏi: "Sư phụ, gì ạ?".

Lăng Thanh Trúc chỉ xuống thi thể loã lồ của Hắc Hùng tinh bên dưới, bảo: "Tên này đạo hạnh tuy không được cao nhưng tốt xấu gì cũng là yêu tu hoá hình kỳ, nội đan rất có giá trị. Tiểu tử ngươi mổ lấy đi".

"Vâng, sư phụ".

"À, Tiểu Ngư Nhi, ngươi lấy nội đan xong thì nhớ mang theo luôn tấm da gấu ta vừa lột đi ra con suối đằng kia nhé. Ta qua đó trước".



...

Lát sau.Công việc chả có gì khó khăn nên Lăng Tiểu Ngư rất nhanh liền hoàn thành. Theo chỉ dẫn của ân sư, hắn mang tấm da gấu dính đầy máu đi ra con suối gần đó, giúp nàng chà rửa.

Sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy, lúc này Lăng Thanh Trúc mới kêu hắn lại. Nét mặt chẳng lấy gì làm vui, nàng mở lời: "Tiểu Ngư Nhi, nói ta nghe một chút về trận chiến với Hắc Hùng tinh ban nãy đi".

Hiểu ân sư muốn nhắc tới chuyện gì, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, nhận lỗi: "Sư phụ, là do đệ tử không giữ được bình tĩnh, để cho Hắc Hùng tinh có cơ hội khống chế mình".

"Tại sao ngươi lại mất bình tĩnh?".

"Thưa sư phụ, đó là bởi vì...".

Lăng Tiểu Ngư dừng một chút, rồi mới nói tiếp: "Bởi vì đòn công kích của Hắc Hùng tinh khá kỳ lạ, đệ tử nhất thời không phán đoán được mục đích, vì vậy nên đã phân vân do dự...".

...

"Tiểu Ngư Nhi, bây giờ thì ngươi đã hiểu vì sao mấy ngày này vi sư lại muốn ngươi phải liên tục chiến đấu với đám yêu quái rồi chứ?".

Chẳng đợi đồ nhi trả lời, Lăng Thanh Trúc đã tiếp tục: "Tiểu Ngư Nhi, thế sự đa đoan - lòng người hiểm ác, chuyện đời không đơn giản như tiểu tử ngươi nghĩ đâu".

"Ở Trúc Kiếm Phong, tiểu tử ngươi có thể không cần phòng bị, nhưng một khi rời khỏi Trúc Kiếm Phong... Tiểu Ngư Nhi, ngươi tuyệt đối phải luôn đề cao cảnh giác. Không chỉ ngoại nhân, những kẻ trong giới tà đạo, phường yêu ma quỷ quái mà ngay cả những người thuộc chính giáo, thậm chí huynh đệ đồng môn tiểu tử ngươi cũng phải dè chừng"."Sư phụ, như vậy... như vậy có phải quá nhiều rồi không?" Lăng Tiểu Ngư hỏi lại, trong lòng cảm thấy sư phụ mình đã hơi nghiêm trọng hoá vấn đề.

Dường như cũng hiểu được tâm tư đồ nhi, Lăng Thanh Trúc cau mày, thái độ hết sức nghiêm túc: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đừng coi nhẹ. Thế gian này, ngươi không biết nó đáng sợ tới nhường nào đâu".

"Nhớ kỹ, trên đời này, kẻ duy nhất tuyệt đối đáng cho ngươi tin tưởng chỉ có một, đó là bản thân ngươi. Còn những người khác, hoặc ít hoặc nhiều, hết thảy đều có khả năng bán đứng ngươi, phản bội ngươi...".

...

Hôm nay, Lăng Thanh Trúc thật sự đã nói rất nhiều. Những gì nàng phân tích, giảng giải, toàn bộ đều khác xa với mớ đạo lý nhân nghĩa mà Lăng Tiểu Ngư hắn từng được răn dạy.

Hôm nay, qua những lời nàng nói, dẫn chứng nàng kể, Lăng Tiểu Ngư chợt thấy thế giới này đã bớt tươi sáng đi rất nhiều. Nó khắc nghiệt và tàn nhẫn hơn...

Lẽ nào đây mới thực sự là bản chất của thế giới ư?

...

"Tiểu Ngư Nhi, trên đời người tốt đích xác là có, nhưng so với người tốt thì số người xấu lại nhiều hơn. Rất nhiều".

"Tâm ngươi thiện lương, đó là điều đáng quý. Nhưng thiện lương không đồng nghĩa ngu ngốc. Nhớ kỹ, đừng quá cả tin, bất kể có là ai đi nữa".

"Sư phụ...".

Đợi cho Lăng Thanh Trúc xoay đầu nhìn lại, Lăng Tiểu Ngư mới tiếp tục: "Đệ tử sẽ ghi nhớ lời dạy của sư phụ, sẽ không tùy tiện tin người".

"Ghi nhớ?".

Lăng Thanh Trúc nghe xong, cười giễu: "Bản tính tiểu tử nguơi thế nào, ta đây há còn lạ?".

"Tiểu Ngư Nhi, lòng dạ ngươi vẫn còn mềm yếu lắm".

Chân chuyển di, Lăng Thanh Trúc bước về phía trước, vừa đi vừa nói: "Theo ta. Tiểu tử ngươi cần được trải nghiệm nhiều hơn nữa...".

Chương 160: Cô Cô Quan Trọng, Sư Phụ Cũng Quan Trọng

...

Với mục đích uốn nắn đồ nhi, giúp hắn được mở mang tầm mắt, Lăng Thanh Trúc đã bỏ ra hẳn một tháng thời gian để chỉ dạy. Nàng không chỉ cho hắn quần nhau với yêu thú, yêu quái các loại mà còn tạo "cơ hội" cho hắn tiếp xúc với một vài tu sĩ nhân loại gặp ở trên đường.

Lẽ tất nhiên, vô tình nhưng thực ra là cố ý, nàng đã để cho mấy tên tu sĩ nọ biết được rằng trên người Lăng Tiểu Ngư có cất giấu nhiều bảo vật. Kết quả là...

Chẳng ngoài dự đoán của Lăng Thanh Trúc nàng, mấy tên tu sĩ kia, bất kể kẻ gặp trước hay người chạm mặt sau, bốn tên như một, ai nấy cũng đều động lòng tham, quyết định ra tay giết người đoạt bảo. Khác nhau, có chăng là ở cách thức mà thôi.

Bốn tên tu sĩ nọ, có kẻ đã rất thẳng thắn rút kiếm ra chém giết, nhưng cũng có kẻ giảo hoạt hơn rất nhiều, trước cố thân cận sau mới bất ngờ ra tay.

Trải qua chuyện này, tâm tình của Lăng Tiểu Ngư thực sự đã bị đả kích không nhẹ. Hắn có nghĩ thế nào cũng khó lòng hình dung ra được kết cục lại là như vậy. Hắn nhớ rõ bản thân đã đối xử với bọn người kia rất tốt. Thêm nữa, đám người bọn họ còn là môn nhân chính giáo ra ngoài hành tẩu...

Môn nhân chính giáo mà còn hành xử như vậy, thử hỏi phường tà ma ngoại đạo sẽ còn hiểm độc tới độ nào?

...

Âm mưu quỷ kế, thủ đoạn huyết tinh, bộ dạng yêu ma, dáng hình nhân loại, qua một tháng trời trải nghiệm, chiến đấu, Lăng Tiểu Ngư cũng ít nhiều hiểu được. Vô hình trung, hắn đã bắt đầu có cái nhìn khác hơn về thế giới này.

Sự ngây thơ ngày nào đã lặng lẽ vơi đi, tâm phòng bị cũng âm thầm được bồi đắp.

Sự đổi thay này, là tốt hay là xấu?

Lăng Tiểu Ngư không biết. Nhưng chí ít, hắn hiểu nó là điều cần thiết.

"Nhân thế đa đoan, lòng người hiểm ác", tám chữ này Lăng Tiểu Ngư hắn cần phải khắc ghi. Bởi lẽ hắn không muốn mình trở thành nạn nhân. Hắn còn chưa muốn chết.

Ở Đào Hoa thôn vẫn có người đang ngày đêm trông ngóng hắn. Hắn đã tự hứa với lòng sẽ kề cận săn sóc cho nàng... Chân nhân chưa thành, thâm tình chưa báo, Lăng Tiểu Ngư hắn sao có thể chết được.



Hắn phải sống. Chỉ người sống mới hoàn thành được tâm nguyện. Bằng như chết rồi, ai sẽ giúp hắn hoàn thành đây? Trên thế gian cũng đâu có Lăng Tiểu Ngư thứ hai để bù đắp.

...Ngồi bên con suối vô danh, tại một ngọn núi vô danh, Lăng Thanh Trúc liếc nhìn đồ nhi với nét mặt trầm tư ở gần đó, hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đang nghĩ gì mà đăm chiêu vậy?".

Ngẩng đầu nhìn lên, Lăng Tiểu Ngư đáp: "Sư phụ, đệ tử đang nghĩ đến Yến cô cô".

"Lại nhớ tới nàng à...".

Lăng Thanh Trúc cảm thán: "Haizz... Lăng Ngọc Yến thật khiến cho người ta cảm thấy ganh tị. Trong lòng tiểu tử ngươi, nàng hẳn luôn là người quan trọng nhất".

Lăng Tiểu Ngư cũng không phủ nhận: "Yến cô cô là người thân duy nhất của đệ tử. Người đã vì đệ tử mà hi sinh rất nhiều...".

"Hi sinh?".

Lăng Thanh Trúc bĩu mỗi, bày tỏ sự bất mãn của mình: "Ngươi nói cứ như thể chỉ có mỗi Lăng Ngọc Yến mới quan tâm ngươi vậy".

"Tiểu Ngư Nhi, từ nhỏ tới lớn là ai nuôi dạy ngươi? Những lúc ngươi tập luyện bị thương là ai đã giúp ngươi bôi thuốc? Rồi khi ngươi bị tiểu nha đầu Lục Đan của Tam Tiên Đảo ức hiếp, là ai đã thay ngươi đi đòi công đạo?".

"Chưa hết. Ta hỏi ngươi chứ, nhờ có linh đan dược thủy của ai mà ngươi mới nâng cao thể chất, mới chống chịu được với áp lực nghiền ép ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động? Và hiện giờ, Lăng Thanh Trúc ta phải bôn ba như vầy, rốt cuộc cũng là vì ai?"."Sư phụ, đều... là vì đệ tử".

"Phải, đều là vì ngươi hết a".

Lăng Thanh Trúc mau chóng bồi thêm: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi thấy không? Vi sư đối với ngươi tốt biết nhường nào, ấy vậy mà ngươi lại chẳng thèm quan tâm tới ta gì cả".

"Sư phụ, không phải như thế đâu".

Lăng Tiểu Ngư nhìn ân sư, chân tâm tỏ bày: "Đối với sư phụ, đệ tử trước nay đều vẫn luôn tôn kính. Trong lòng đệ tử, sư phụ cũng giống như Yến cô cô, đều là những người quan trọng nhất".

"Quan trọng? Quan trọng tới cỡ nào?".

Lăng Thanh Trúc hỏi thử: "Tiểu Ngư Nhi, ta hỏi ngươi nhé, nếu một ngày nào đó ta thân lâm hiểm cảnh, để cứu được ta thì ngươi phải chấp nhận hi sinh mạng sống của mình, như vậy tiểu tử ngươi có nguyện không?".

Lần này Lăng Tiểu Ngư không đáp ngay. Hắn có điều nghĩ ngợi.

Không. Lăng Tiểu Ngư hắn không sợ chết. Hắn chỉ là còn bận lòng vì Lăng Ngọc Yến...

...

"Sư phụ."

Trải qua hồi lâu trầm mặc, Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn. Hắn nói với Lăng Thanh Trúc, một cách thành thật nhất: "Nếu như thật sự có một ngày như vậy, đệ tử nhất định sẽ cứu người".

"Kể cả khi ngươi phải từ bỏ mạng sống của mình?".

Nhận được cái gật đầu xác nhận, Lăng Thanh Trúc hỏi tiếp: "Thế còn Lăng Ngọc Yến, ngươi chết rồi thì nàng phải làm sao?".

Cùng với cái cúi đầu, Lăng Tiểu Ngư nói ra: "Nếu như thật sự có ngày đó, đệ tử hy vọng sư phụ có thể thay đệ tử sớm hôm bầu bạn với Yến cô cô, để cô cô trải qua quãng đời còn lại trong yên bình thanh thản...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau