TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Trêu Đùa

Trước câu hỏi của ân sư, Lăng Tiểu Ngư đã không nói gì. Cái im lặng của sự đồng tình. Và nó đã khiến cho Lăng Thanh Trúc cũng phải "câm nín" trong một vài giây.

Đối với sự tận tâm chăm sóc kia, Lăng Thanh Trúc nàng chẳng hề yêu cầu a.

"Tiểu Ngư Nhi." - Mi chớp mấy lượt, qua một hồi lặng im ngồi nhìn, Lăng Thanh Trúc chợt hỏi - "Đầu ngươi có vấn đề hả?".

Nàng nói tiếp: "Bị trọng thương, nằm bất động là ta chứ đâu phải ngươi. Ngươi nhịn ăn nhịn uống ngồi ở đây làm cái gì? Bộ tính cùng ta đồng cam cộng khổ luôn chắc?".

"Sư phụ, đệ tử...".

"Muốn nói gì thì nói ra đi. Ngươi đừng có ấp a ấp úng nữa được không?".

...

"Sư phụ, nếu không phải vì đệ tử thì người cũng sẽ chẳng bị trọng thương. Người còn chưa hồi tỉnh, đệ tử làm sao có thể an nhiên mà ăn uống được".

Sau khi nhận được câu trả lời từ đồ nhi, nếu nói Lăng Thanh Trúc không hề có tí cảm giác nào thì đó là nói dối. Thực tế thì nàng đã hơi hơi xúc động. Dường như trong cả đời mình, suốt mấy trăm năm nàng chỉ luôn một mình một bóng, chưa từng được người khác hết mực quan tâm giống như vầy. Cái cách Lăng Tiểu Ngư đêm ngày túc trực để trông nôm nàng, ngẫm... cũng có phần ấm áp.

"Gì chứ? Mình cũng đâu phải trẻ con mà cần có người quan tâm chăm sóc từng li từng tí như thế...".

Gạt đi chút xúc động vừa trỗi lên trong dạ, Lăng Thanh Trúc mau chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng nói với Lăng Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư Nhi, đầu ngươi thật sự là có vấn đề rồi".

"Ta bị thương là do bị nữ nhân đeo mặt nạ quỷ kia ám toán, nhất thời không kịp trở tay chứ nào có can hệ gì với ngươi. Thêm nữa... tiểu tử ngươi nhịn ăn nhịn uống làm gì? Lẽ nào ta một tháng chưa tỉnh thì ngươi sẽ nhịn ăn nhịn uống một tháng, ta một năm chưa tỉnh thì ngươi sẽ nhịn ăn nhịn uống một năm? Ngươi tưởng ngươi là thần tiên chắc?".

"Hừ... Càng nói càng bực. Ta biết Tiểu Ngư Nhi ngươi không phải người thông minh, nhưng đâu ngờ là ngươi ngốc tới độ này...".



Bị ân sư liên tiếp phê bình, trách mắng, những tưởng Lăng Tiểu Ngư sẽ phải khó chịu, hoặc chí ít cũng chạnh lòng thì không, hắn chả có cảm xúc nào giống như thế hết. Trong lòng hắn thấy rất đỗi bình thường.
Đúng vậy. Miễn là Lăng Thanh Trúc bình an vô sự, hắn có bị nàng mắng thêm bao nhiêu lần nữa cũng được.

Quan sát thấy thần thái đồ nhi vẫn cứ "trơ trơ" như cũ, Lăng Thanh Trúc bất đắc dĩ, đành dừng lại, thôi không la mắng chi nữa.

"Đúng là đàn gảy tai trâu".

Hậm hực thốt ra một câu như vậy xong, nàng dời đi ánh mắt, thay vì nhìn người thì bây giờ chỉ tự nhìn mình.

Nhưng rồi cũng chẳng được bao lâu, Lăng Thanh Trúc đã lại lần nữa ngẩng lên. Mặt nồng đậm hồ nghi, nàng truy hỏi: "Tiểu Ngư Nhi, ta nhớ thời điểm ở Ô Long Cốc, bộ đồ ta mặc có màu trắng mà, tại sao bây giờ lại biến thành màu lam?".

"Sư phụ, chuyện đó...".

Lời trong miệng Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp nói ra hết thì đã bị Lăng Thanh Trúc cắt ngang: "Tiểu Ngư Nhi, khai thật đi. Suốt hơn một tháng ngươi túc trực bên cạnh ta, rốt cuộc thì tiểu tử ngươi đã làm những gì? Có phải nhìn thấy ta dung mạo thiên tiên, dáng người mị hoặc nên đã cầm lòng không đặng mà động tay động chân gì đó đúng không?".

"Sư phụ, đệ tử không có!".

Tự dưng lại bị người cáo buộc, Lăng Tiểu Ngư vội thanh minh: "Sư phụ minh giám, đệ tử tuyệt đối chưa từng có ý nghĩ đen tối nào. Thời gian qua, trừ bỏ việc sắp xếp chăn gối, sửa lại đầu tóc cho người ra thì đệ tử chẳng động chạm gì nữa cả...".
"Ngươi không động chạm thế sao quần áo của ta lại đổi màu?".

"Sư phụ, y phục của người là do tứ sư tỷ đem thay".

"Mộng Kiều?".

Lăng Thanh Trúc dường như vẫn chưa tin tưởng lắm: "Thật là Mộng Kiều? Không phải ngươi?".

"Không phải đệ tử. Đệ tử là nam nhân, sao có thể... có thể làm chuyện đó được".

"À, cũng đúng. Tiểu Ngư Nhi ngươi lúc nào cũng "nam nữ thụ thụ bất thân" mà nhỉ. Suýt nữa thì ta quên...".

Mấy lời vừa rồi, Lăng Thanh Trúc đương nhiên đã chẳng hề thành thật. Lăng Tiểu Ngư là người thế nào, Lăng Thanh Trúc nàng há đâu lại chẳng biết. Nói gì giúp nàng thay y phục, chỉ bảo hắn bế đi thôi thì mặt hắn cũng đã hồng tới tận mang tai rồi.

Bất quá là trêu đùa một chút thôi.

...

"Hừm...".

Nhẹ hắng giọng, Lăng Thanh Trúc thay đổi đề tài. Nàng ngó xuống chiếc hộp đang nằm ở dưới bệ, cách Lăng Tiểu Ngư vài bước chân, thắc mắc: "Tiểu Ngư Nhi, hộp gì kia vậy?".

Lăng Tiểu Ngư thoáng nhìn qua, rồi đáp: "Sư phụ, đó là thức ăn do Đại Trù sư huynh tự mình nấu".

"Ồ... Là của Chu tiểu tử sao...".

Trong lòng vừa có chủ ý, Lăng Thanh Trúc bảo: "Tiểu Ngư Nhi, đem đồ ăn lấy ra đi. Ta đói rồi".

Chương 152: Thật Là Vô Ý Vô Tứ

...

Nghe ân sư kêu đói, Lăng Tiểu Ngư nào nghĩ nhiều, lập tức vâng lời mà đem chiếc hộp đặt bên dưới cầm lên. Hắn gỡ bỏ tấm linh phù có công dụng giữ nhiệt dán ở mặt ngoài, nhanh chóng lấy hết thức ăn ra.

Từng chiếc đĩa, từng cái bát với đầy đủ các món xào, hấp, luộc, nướng lần lượt được bày ra tại một góc trống trên bệ đá. Cúi nhìn chúng, Lăng Thanh Trúc đánh giá: "Đều là những món mà tiểu tử ngươi thích. Thằng mập Đại Trù xem vậy mà cũng có tâm lắm".

"Đại Trù sư huynh trước nay đều đối với dệ tử rất tốt." Trên ghế, Lăng Tiểu Ngư cũng liền phụ hoạ.

Chỉ là Lăng Thanh Trúc, nàng lại bỗng thay đổi thái độ. Đi cùng nụ cười ẩn ý, nàng nói ra: "Ừm, thật sự rất tốt. Tốt đến độ bất thường...".

Cánh tay phải đưa về trước, Lăng Thanh Trúc vỗ vỗ lên vai đồ nhi mình mấy cái, bảo: "Tiểu Ngư Nhi, đừng trách vi sư không cảnh báo ngươi. Ngươi cũng biết đấy, cái chuyện nam nhân luyến ái nam nhân, nữ nhân luyến ái nữ nhân từ xưa giờ không phải không có. Biết đâu chừng thằng mập Đại Trù kia lại là loại hình này cũng nên".

"Sư phụ..." - Khuôn mặt bất giác mà co rút một trận, Lăng Tiểu Ngư phủ định - "Đại Trù sư huynh không phải như thế đâu".

"Sao tiểu tử ngươi biết là không phải? Trên đời chuyện gì cũng có khả năng xảy ra a".

"Nhưng mà sư phụ, tâm sinh lý của Đại Trù sư huynh thật sự rất bình thường".

"Bình thường cái con khỉ. Cái thằng mập đó mà bình thường thì đã không gây ra bao nhiêu động tĩnh như vậy. Từ nhỏ đến lớn, số phiền toái nó đem về cho ta, chép lại cũng đủ một cuốn sách rồi a".

...

"Mà thôi, không nói tới thằng mập lắm chuyện đó nữa. Tiểu Ngư Nhi, chúng ta ăn cơm đi".

"Vâng, sư phụ".

...

Hơn chục giây sau.

"Tiểu Ngư Nhi, ta bảo ăn cơm".

"Dạ?".

Lăng Thanh Trúc ngầm thở dài, thần tình bất đắc dĩ: "Gắp cho ta".



Chưa thấy đồ nhi động đũa, nàng bồi thêm: "Thế nào? Cơ thể ta hiện đang không được tốt, nhờ ngươi gắp cho cũng không được à? Tiểu tử ngươi ở đây chẳng phải là để chăm sóc ta sao?".

"Vậy... để đệ tử gắp cho người".Rốt cuộc thì Lăng Tiểu Ngư cũng cầm đôi đũa lên. Hắn hỏi: "Sư phụ, người muốn ăn món nào?".

"Hmm... Để xem...".

Lăng Thanh Trúc quan sát một chút, rồi hếch cằm lên: "Cá hấp đi".

...

Cứ thế, dưới sự chỉ dẫn của ân sư, Lăng Tiểu Ngư gắp miếng thịt cá đầu tiên cho vào miệng nàng. Hắn đợi nàng ăn xong thì hỏi: "Sư phụ, người thấy thế nào? Có vừa miệng không?".

"Khá tốt".

Nghe vậy, Lăng Tiểu Ngư mới nở nụ cười. Hắn tiếp tục gắp thêm một miếng thịt cá trắng ngần nữa.

"Sư phụ, người ăn thêm đi".

"Ừm...".

...

Kẻ gắp người ăn, chẳng bao lâu sau thì thịt cá hấp đã vơi đi gần phân nửa. Lúc này Lăng Thanh Trúc mới bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi cũng đừng mãi gắp cho ta, tự mình ăn đi".

"Đệ tử không sao. Sư phụ ăn xong rồi đệ tử sẽ ăn"."Cần gì rườm rà vậy? Trước giờ mấy sư đồ chúng ta dùng cơm, chẳng phải đều là cùng ăn sao?".

"Sư phụ...".

"Đừng có ý kiến. Ta bảo ngươi ăn thì ngươi cứ ăn đi".

Liếc thấy người nào đó còn chần chừ do dự, Lăng Thanh Trúc liền lạnh giọng: "Tiểu Ngư Nhi, bây giờ ngay cả lời của sư phụ ngươi cũng không nghe nữa đúng không?".

"Sư phụ, người đừng giận. Đệ tử sẽ ăn".

"Vậy thì ăn đi. Lẽ nào còn đợi ta gắp cho ngươi?".

Trước sau liên tiếp bị giục, Lăng Tiểu Ngư có muốn do dự nữa cũng chẳng được. Hắn động đũa, tùy tiện gắp lấy một miếng đậu chiên cho vào miệng.

Chứng kiến hành vi "tuỳ tiện" ấy của hắn, nơi đối diện, Lăng Thanh Trúc không khỏi trợn mắt.

Lý do?

Còn phải hỏi sao? Đôi đũa kia, vừa rồi Lăng Tiểu Ngư hắn đã dùng để gắp thức ăn cho nàng a. Bây giờ hắn lại... hắn lại như thế, cái này...

Như vậy là hôn gián tiếp đấy!

"Vô ý vô tứ... Thật là vô ý vô tứ...".

Hít vào, rồi thở ra một hơi rõ dài, Lăng Thanh Trúc thu xếp tâm tình, thầm tự nhủ: "Đại nhân không chấp tiểu nhân, người thông minh không chấp kẻ khờ khạo. Ta coi như chưa nhìn thấy...".

"An ủi" mình xong, Lăng Thanh Trúc khẽ hắng giọng: "Hừm... Tiểu Ngư Nhi, vi sư no rồi. Số thức ăn còn lại ngươi giải quyết hết đi".

Lăng Tiểu Ngư lập tức dừng đũa, nghi hoặc: "Sư phụ, người thấy không khoẻ ở đâu sao?".

"Không có. Ta thấy no thôi".

"Nhưng vừa rồi sư phụ chỉ mới ăn mấy miếng...".

"Dạ dày ta nhỏ, được chưa?... Hừ... Nói ngươi ngốc đúng là chả sai đi đằng nào...".

...

Chương 153: Hạ Sơn

Nhờ được Lăng Tiểu Ngư tận tình chăm sóc, cách mỗi dăm ba hôm lại được mấy người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử thay nhau dùng chân nguyên điều trị, lại còn có thánh dược quý báu Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn của Cửu Hoa Cung nên thương tích trên người Lăng Thanh Trúc rất nhanh liền khỏi hẳn. Sau hai tháng, nàng đã hoàn toàn khang phục như lúc đầu. Và điều đó cũng đồng nghĩa rằng nàng sắp phải rời khỏi Trúc Kiếm Phong, rời khỏi núi Ngũ Đài này.

Nguyên do? Chỉ có một: Vì chuyện của Lăng Tiểu Ngư, hay đúng hơn là Lăng Ngọc Yến.

Trường Sinh Thụ mặc dù đã lấy được, nhưng Lăng Thanh Trúc chưa muốn đem quả của nó đưa cho Lăng Ngọc Yến phục dụng ngay. Đừng hiểu lầm, nàng chẳng có tư tâm gì cả, sở dĩ làm vậy, hết thảy đều là xuất phát từ ý tốt mà thôi.

Quả Trường Sinh đích xác có công dụng kéo dài tuổi thọ, tuy nhiên, thay vì trực tiếp ăn vào thì đem nó luyện thành đan dược, hiệu quả chắc chắn tốt hơn rất nhiều. Nói cách khác, so với ăn quả Trường Sinh thì nuốt Trường Sinh Đan, thọ nguyên càng được gia tăng. Thậm chí, nếu luyện chế ra được một lô đan dược hoàn hảo, việc tuổi thọ kéo lên gấp bội cũng không phải không thể.

Suy đi tính lại, Lăng Thanh Trúc đã quyết định như thế, rằng mình sẽ dùng quả Trường Sinh để luyện chế đan dược. Nhưng, vấn đề nằm ở đấy. Trường Sinh Đan - thứ đan dược cần luyện chế kia, trừ bỏ quả Trường Sinh ra thì nó còn cần thêm vài loại tài liệu khác nữa. Mà những tài liệu này... cũng chả dễ gì có được.

Không chỉ Lăng Thanh Trúc, ngay đến cả mấy vị đồng môn cùng cấp bậc với nàng là Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử và thậm chí là cả Cơ Thành Tử, bọn họ cũng đều không có. Hết cách, Lăng Thanh Trúc cuối cùng chỉ đành tự thân xuất thủ, ra ngoài tìm kiếm tài liệu luyện chế thánh đan.

Lại nói, trong lần hạ sơn này, Lăng Thanh Trúc đã chẳng đi một mình. Ngoài bản thân nàng thì còn có thêm một người đồng hành nữa: Lăng Tiểu Ngư.

Dĩ nhiên, nếu xét theo quy định tông môn, với tu vị mới chỉ ở hàng vấn đỉnh của mình, Lăng Tiểu Ngư vốn là không được phép tùy tiện xuống núi. Thế nhưng quy định bất quá cũng chỉ là quy định, làm sao ngăn nổi ý muốn của Lăng Thanh Trúc. Nàng đã cho phép hắn đi, ai cản được?

Chưởng môn Cơ Thành Tử ư? Đây là chuyện của Trúc Kiếm Phong nha.

Huống hồ, một việc cỏn con như vầy, Cơ Thành Tử lẽ nào lại bận lòng?

Lùi một bước, cứ cho là Cơ Thành Tử quá rỗi rãi đi, vậy thì đã sao? Lăng Thanh Trúc nàng dắt đồ nhi xuống núi là vì có công chuyện a.

...



Đường đường là một vị phong chủ, quyền uy của Lăng Thanh Trúc nào có đơn giản. Tại Trúc Kiếm Phong, ý nàng chẳng khác nào ý trời, không ai trái được. Lăng Tiểu Ngư, hắn tất nhiên cũng không dám cãi. Mà, hắn cãi làm gì kia chứ? Đối với lần hạ sơn này, hắn vui mừng còn chẳng hết nữa là.

Mang theo tâm trạng phấn khởi, Lăng Tiểu Ngư đứng sát bên sư phụ mình, từ biệt cùng các vị đồng môn: "Đại Trù sư huynh, tam sư huynh, tứ sư tỷ, mọi người nhớ giữ gìn sức khoẻ".

"Tiểu Ngư...".

Đối lập với sự mừng vui âm thầm của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù lại có nét mặt khổ não vô cùng. Hắn tiến lên trước hai bước, rồi dang tay ôm lấy người huynh đệ chí cốt của mình: "Tiểu Ngư à, ngươi cũng phải tự mình bảo trọng...".

"Ở dưới núi không có như trên núi. Thiên hạ bao la, lòng người hiểm ác, Tiểu Ngư ngươi nhớ phải thật cẩn thận, đừng để bị người ta lừa gạt...".

...

"Hừm...".

Ở kế bên, Lăng Thanh Trúc đứng đợi mãi mà vẫn chưa thấy Chu Đại Trù nói xong thì nội tâm khó tránh sinh ra chút bực bội. Nàng chủ động chen ngang: "Chu tiểu tử, ngươi bớt nói nhảm đi. Có ta ở bên cạnh, ai có thể lừa gạt Tiểu Ngư Nhi được".Chu Đại Trù tách khỏi người Lăng Tiểu Ngư, chân lui lại mấy bước, trong miệng thấp giọng lẩm bẩm: "Chính vì có người ở bên cạnh nên con mới càng lo a".

"Chu tiểu tử, thằng mập ngươi mới nói cái gì đó?".

"Dạ... Con có nói cái gì đâu".

"Hừ. ngươi liệu hồn đấy".

Quay lại nhìn Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc giục: "Tiểu Ngư Nhi, trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta lên đường thôi".

"Vâng, sư phụ".

...

"Tiểu Ngư! Ngươi nhớ bảo trọng!".

"Tiểu Ngư! Chúng ta sẽ nhớ đệ!".

...

...

p/s: Không biết mọi người ăn lễ thế nào, chứ hôm qua Pea thì chỉ ngồi nhà đánh Liên Quân với mấy nhỏ bạn. Aizz... Cái số FA...

Chương 154: Bên Gốc Lam U Giải Bày Tâm Sự

Cách chân núi Ngũ Đài sáu mươi dặm về phía đông bắc...

Bên dưới tàn cây hoa đào, tại một góc cô thôn, một mái nhà tranh đơn sơ đang hiện diện.

Thật ra thì nó đã nằm đó từ lâu lắm rồi. Sáu mươi năm có lẻ. Từ thời phụ thân Lăng Thành Trụ còn tại thế tận cho đến bây giờ, khi Lăng Ngọc Yến đã ở ngoài bốn mươi.

Với một người tuổi ngoại tứ tuần, có thể nói Lăng Ngọc Yến đã chẳng còn trẻ trung gì nữa. Nàng sắp già rồi...

Đáng ra, ở cái tuổi này, nữ nhân trong thôn ít gì cũng sớm có một đứa cháu để ẵm bồng; ấy vậy mà Lăng Ngọc Yến, nàng lại vẫn chỉ cô đơn lẻ bóng. Nói gì cháu con, ngay một người bạn đời nàng còn chả có.

Nàng xấu xí lắm ư?

Nào phải. Xét khắp thôn Đào Hoa này, bàn về nhan sắc, Lăng Ngọc Yến nàng có thể không đứng thứ nhất, thứ hai nhưng tốp năm thì chắc chắn hiện diện, bất kể cái tuổi của nàng đã quá lớn để liên tưởng đến hai từ "mỹ nhân" đi nữa.

Bao năm qua, người tới nhà nàng dạm hỏi, không tới một trăm thì cũng được vài chục; trong số đó, thanh niên trẻ trung nào có thiếu? Nhiều là đằng khác. Chỉ là... nàng không ưng.

Lăng Ngọc Yến nàng đã từng tự hứa với lòng, rằng cả đời này nàng sẽ không màng tình duyên đôi lứa, chỉ nguyện được sống bên cạnh Lăng Tiểu Ngư, dành hết mọi tình thương cho hắn, cho đứa cháu trai bất hạnh của mình. Hôm nay, mặc cho hắn đã sớm lên núi tu tiên, chí nguyện của nàng vẫn sẽ như cũ, không bao giờ thay đổi.

Tình duyên ư? Hà tất vướng bận. Đối với Lăng Ngọc Yến nàng, chỉ cần được nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư, được tự tay nấu cho hắn những món hắn yêu thích, như vậy thì nàng cũng đã vui lắm rồi...

...

"Tiểu Ngư, lại một năm nữa đã sắp trôi qua rồi..." Phía sau nhà, trên thảm cỏ xanh, Lăng Ngọc Yến ngồi bên gốc Lam U Thảo mà Lăng Tiểu Ngư đã đem về trồng thuở trước, thỏ thẻ.



So với dạo trước thì bây giờ nàng đã già thêm đôi chút. Khuôn mặt tuy vẫn giữ được nét trẻ trung nhưng nơi khoé mắt, vết nhăn đã bắt đầu xuất hiện; trên mái tóc, đâu đó đã thấp thoáng điểm vài sợi bạc...Cũng phải thôi. Lăng Ngọc Yến nàng bất quá chỉ là người trần mắt thịt, thể xác mỏng manh yếu đuối, dẫu có phục dụng linh đan dược thủy thì hiệu quả tính ra nào được bao nhiêu. Cùng lắm kéo dài thêm một chút thời gian mà thôi. Dần dà, sự lão hoá rồi sẽ càng lúc càng nhanh, và nàng, nàng sẽ càng lúc càng già. Những nếp nhăn sẽ chóng dày đặc, mái tóc đen rồi cũng thành bạc trắng... Một kiếp hồng nhan liệu còn giữ được mấy năm?

Hẳn là ít lắm.

Đối với điều đó - năm tháng của mình, Lăng Ngọc Yến đương nhiên ý thức được. Rất rõ ràng là khác.

Không. Nàng bận tậm chẳng phải vì sợ già, sợ xấu. Khiến nàng lo nghĩ, hết thảy chỉ vì ba chữ: "Lăng Tiểu Ngư".

Lăng Ngọc Yến nàng không đành rời xa hắn, đứa cháu trai, cũng là người thân duy nhất của mình. Nàng sợ rồi sẽ đến một ngày nàng không còn có thể đợi hắn được nữa. Nàng sợ cái ngày đó, khi hắn trở về nhưng nàng thì đã lìa bỏ dương thế...

"Tiểu Ngư...".

Môi nở nụ cười buồn bã, Lăng Ngọc Yến chạm khẽ chiếc lá Lam U, than nhẹ: "Năm tháng thật vô tình...".

"Giá như ta có thể sống nhiều thêm một chút thì tốt biết bao"."Tiểu Ngư nói chỉ cần nó tu luyện đến cảnh giới chân nhân thì sẽ được phép tự do ra vào môn phái, chừng đó có thể ngày ngày xuống núi thăm ta... Nhưng chỉ sợ rằng... ta sẽ không đợi được mất...".

...

"Xuy...".

Bật ra một tiếng, Lăng Ngọc Yến tự giễu: "Lăng Ngọc Yến à Lăng Ngọc Yến, ngươi như vậy có phải là quá tham lam rồi không?".

"Tiểu Ngư đáng ra chỉ có thể sống đến năm mười sáu tuổi, may nhờ gặp được tiên gia, tiến nhập tiên môn tu hành nên thọ nguyên mới vượt xa phàm nhân thế tục, lại còn biết pháp thuật, bản lãnh hơn người... Nó như vậy, ngươi nên vui mừng mới phải chứ...".

Hít vào một hơi, Lăng Ngọc Yến gạt đi niềm thương cảm. Nàng cúi nhìn xuống dưới, nơi bát cơm cùng hai chiếc đĩa thức ăn sớm được để sẵn, lắc đầu: "Đồ ăn nguội cả rồi".

Dút câu, nàng cũng liền vươn tay cầm lấy bát cơm, từ tốn gắp ăn.

...

"Cô cô...".

Trong lúc Lăng Ngọc Yến đang ngồi dưới tán cây hoa đào, bên cạnh gốc Lam U Thảo dùng cơm thì ở phía sau, một thanh âm khẽ thốt, giọng nghẹn ngào thương cảm chỉ đủ để người bên cạnh nghe được.

Từ nãy giờ, Lăng Tiểu Ngư đã đứng ngay đó, tại mép cửa sau nhà này. Những gì Lăng Ngọc Yến nói, từng câu từng chữ hắn đều nghe rành mạch. Và cũng chính bởi vì đã nghe, đã thấy nên lòng hắn mới cảm thấy chua xót, quặn đau.

Thì ra bấy lâu cô cô hắn vẫn luôn lo sợ. Trong những lầm đoàn tụ, nàng chưa một lần nói ra, có lẽ bởi không muốn làm hắn bận lòng lo nghĩ. Cũng giống như cái cách hắn lựa chọn im lặng với bao khổ nhọc đã trải qua ở Thiên Kiếm Môn vậy...

Chương 155: Cỏ Lam U Mãi Vẫn Đợi Chờ

...

"Tiểu tử, không tính ra gặp cô cô ngươi sao?".

Xoay lại nhìn Lăng Thanh Trúc - người vừa dùng thuật truyền âm nhập mật với mình, Lăng Tiểu Ngư khẽ lắc đầu.

"Đệ tử muốn đợi cô cô dùng cơm xong rồi sẽ ra".

"Haiz...".

Theo sau tiếng thở dài, Lăng Thanh Trúc vỗ nhẹ lên vai đồ nhi, bảo: "Vậy ngươi tiếp tục chờ, ta đi dạo một lát... Mấy cảnh đoàn tụ - chia ly này thật sự không thích hợp với ta...".

...

Lăng Thanh Trúc nói xong liền rời đi, một giây cũng chẳng buồn nấn ná. Còn lại một mình, Lăng Tiểu Ngư cứ vậy mà lặng lẽ dõi mắt nhìn theo từng cử chỉ của thân ảnh hao gầy phía trước...

...

Chẳng phải chờ đợi quá lâu, bữa cơm của Lăng Ngọc Yến chỉ gói gọn trong dăm ba phút liền xong. Nàng ăn rất ít.

Động tác chậm rãi, nàng đem bát đĩa xếp chồng lên, rồi đứng dậy. Nhưng, khi đầu vừa xoay, hai chân còn chưa kịp bước thì...

"Xoảng... Xoảng..!".

... Một cái bát, hai chiếc đĩa còn vương đọng thức ăn, toàn bộ đều rơi xuống và vỡ tan.

...

Có lẽ vì quá bất ngờ, lòng còn nghi hoặc nên Lăng Ngọc Yến đã đứng im không nói tiếng nào. Trong khi đó, Lăng Tiểu Ngư... hắn cũng không nói, hay đúng hơn là chưa nói.

Thay vào đấy, hắn nhấc chân bước tới, chừng khi khoảng cách đôi bên đã kéo lại rất gần, lúc này hắn mới lên tiếng: "Yến cô cô, Tiểu Ngư về rồi".

Chỉ một câu đơn giản như thế thôi nhưng đã khiến cho Lăng Ngọc Yến suýt nữa thì chẳng kiềm được nước mắt. Môi mấp máy, nàng khó khăn lắm mới thốt ra được: "T... Tiểu Ngư... Là con thật sao? Cô cô không bị ảo giác chứ?".

Cũng khó trách Lăng Ngọc Yến lại tự ngờ vực chính mình như vậy. Bởi lẽ hằng năm, Lăng Tiểu Ngư đều chỉ trở về trong một khoảng thời gian nhất định. Mà hôm nay, nó lại chưa phải ngày hắn được phép xuống núi. Quá ngạc nhiên âu cũng bình thường.



Thấu hiểu tâm tư của Lăng Ngọc Yến, Lăng Tiểu Ngư mới đưa tay ra nắm lấy tay nàng rồi đặt lên má mình, cười bảo: "Cô cô xem, đây đâu phải ảo giác".

Cùng với những ngón tay chạy dọc trên khuôn mặt bình phàm của người thanh niên đứng nơi đối diện, Lăng Ngọc Yến cũng xúc động gật gù: "Đúng... Đúng vậy... Đây không phải ảo giác. Tiểu Ngư của cô cô thực sự đã về rồi"."Yến cô cô, sao cô cô lại khóc? Tiểu Ngư về cô cô nên vui mới phải chứ".

"Ta... Ta là bởi vui quá nên mới khóc...".

...

"Cô cô, trời đang nắng, chúng ta vào nhà đi".

"Ừm".

...

Quãng đường ngắn ngủi, chả được mấy bước chân thì hai cô cháu Lăng Ngọc Yến và Lăng Tiểu Ngư đã đi vào bên trong nhà. Vừa bước qua khỏi cửa, Lăng Ngọc Yến liền hỏi: "Tiểu Ngư, con ăn gì chưa? Để Yến cô cô dọn cơm cho con nhé?".

"Mà không được...".

Câu trước mới đi câu sau đã tới, Lăng Ngọc Yến tự phủ định: "Đồ ăn lúc nãy cô cô nấu không được ngon, cũng chẳng nhiều...".

"Tiểu Ngư, con ở đây đợi cô cô một chút, để cô cô xuống bếp làm thêm vài món mà con ưa thích".

Nói rồi, Lăng Ngọc Yến lập tức chuyển hướng toan bước đi, nhưng chưa kịp đi thì cánh tay đã liền bị người níu giữ.

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu: "Yến cô cô, không cần đâu. Con không đói".Hắn kéo Lăng Ngọc Yến đi đến chỗ chiếc bàn, để nàng an vị rồi mới tiếp tục: "Cô cô, lần này con hạ sơn là vì có chuyện quan trọng cần làm".

Chuyện quan trọng?

Lăng Ngọc Yến quan tâm hỏi: "Tiểu Ngư, là chuyện quan trọng gì vậy?".

"Hmm..." - Lăng Tiểu Ngư ra vẻ thần bí - "Tạm thời chưa thể nói cho cô cô được. Đợi khi nào làm xong con sẽ kể rõ đầu đuôi cho cô cô nghe".

"Đứa nhỏ này, bày đặt thần thần bí bí với cô cô...".

Sau cái bĩu môi, Lăng Ngọc Yến đổi thành lo lắng: "Tiểu Ngư, chuyện quan trọng mà con nói, nó có nguy hiểm gì không?".

Đáp lại nàng là cái một cái lắc đầu, rất quả quyết: "Cô cô yến tâm, sẽ chẳng có nguy hiểm gì đâu. Lần này cùng con xuống núi còn có sư phụ nữa".

"Lăng tiên tử?".

Lăng Ngọc Yến theo phản xạ đảo mắt ngó quanh hòng tìm kiếm.

Thấy nàng như vậy, Lăng Tiểu Ngư mới bảo: "Cô cô không cần tìm, sư phụ hiện không ở đây".

Hắn nói rõ hơn: "Lúc nãy sư phụ nói không thích nhìn mấy cảnh đoàn tụ - chia ly cho nên đã một mình đi dạo rồi".

"Thì ra là vậy".

...

...

Buổi trò chuyện thân mật giữa hai cô cháu đã diễn ra khá lâu, tận những một canh giờ có lẻ. Nếu không phải bởi Lăng Thanh Trúc cảm thấy nhàm chán mà truyền âm thúc giục thì chỉ e còn lâu nó mới chấm dứt.

Nhưng, nếu thì cũng vẫn là nếu. Thực tế lại đi theo chiều hướng trái ngược.

Hiện tại Lăng Tiểu Ngư đã rời khỏi. Bên trong mái nhà tranh đơn sơ, còn ở lại duy mỗi một mình Lăng Ngọc Yến.

Nàng ở đây, và sẽ tiếp tục ở đây thêm nhiều năm nữa. Để nhớ nhung. Để đợi chờ...

Chờ cho Lam U Thảo nở hoa. Đợi cho kẻ trồng hoa lại lần nữa quay về...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau