TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Đều Là Vì Hắn

"Sư huynh, sư phụ đã xảy ra chuyện gì?!".

"Sư phụ... sư phụ bị thương rất nặng, cả người đầy máu... Sắp không xong rồi!".

Lời của Chu Đại Trù chẳng khác nào một nhát búa giáng xuống đầu Lăng Tiểu Ngư, làm hắn chết lặng. Trong vài giây. Chừng khi "thanh tỉnh" được đôi chút, hắn mới tóm lấy đôi vai sư huynh mình, hỏi gấp: "Sư phụ đang ở đâu?!".

"Trong... Trong động Huyền Âm! Chưởng môn sư bá đưa sư phụ về...".

Mấy lời sau cùng của Chu Đại Trù, Lăng Tiểu Ngư có lẽ đã không thể nào nghe đực nữa. Đơn giản là vì bây giờ, thân ảnh hắn đã ở cách rất xa rồi.

...

Từ Phị Tinh Đới Nguyệt Động tới Huyền Âm Động, khoảng cách cũng chẳng xa xôi gì mấy, lại cộng thêm tốc độ xé gió của mình nên rất nhanh chóng, Lăng Tiểu Ngư đã có tại động Huyền Âm.

Trước cửa động lúc này có hai người đang đứng chờ, đích xác là Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn. Bọn họ nhìn thấy Lăng Tiểu Ngư chạy tới thì liền tiến ra, ý tứ ngăn cản.

"Sư tỷ, sư phụ?!".

Tuy Lăng Tiểu Ngư hỏi rất ngắn gọn nhưng dựa vào nét mặt khẩn trương vương nỗi sợ hãi kia của hắn, Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn há đâu lại không hiểu được. Mộng Kiều đáp: "Sư phụ bị thương rất nặng".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư chững lại một vài giây, kế đấy thì sấn tới, toan chạy thẳng vào bên trong động.

"Tiểu Ngư!".

Ngay lập tức, Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn liền can ngăn. Lâm Chí Viễn vừa níu giữ vừa khuyên: "Tiểu Ngư, chưởng môn sư bá cùng các vị sư thúc đang tập trung cứu chữa cho sư phụ, bây giờ đệ vào sẽ làm họ bị phân tâm".

"Phải đấy Tiểu Ngư." - Bên cạnh, Mộng Kiều cũng nói thêm vào - "Lúc nãy chưởng môn sư bá đã căn dặn chúng ta không được để cho ai làm phiền họ. Đệ đi vào chẳng những không giúp được gì mà còn có thể khiến quá trình liệu thương bị ảnh hưởng".

"Phù phù...".

Trong tiếng thở gấp, Chu Đại Trù - kẻ vừa nối gót Lăng Tiểu Ngư chạy tới động Huyền Âm - cũng chen vào: "Tiểu Ngư, bọn họ cũng không có cho ta vào".

Nghe qua những lời khuyên can của các sư huynh, sư tỷ, Lăng Tiểu Ngư trong lòng dẫu nôn nóng cũng chỉ đành chấp nhận đứng ở bên ngoài. Dẫu vậy, bộ dáng của hắn lúc này... Răn cắt chặt, nấm tay siết đến phát run. Máu chảy thành dòng...

"Tiểu Ngư...".

Nhìn thấy sư đệ mình như vậy, Mộng Kiều bất nhẫn. Nàng đặt bàn tay mềm mại lên lưng hắn, lựa lời trấn an: "Bên trong, ngoài chưởng môn sư bá cùng các vị sư thúc ra thì còn có nhị vị cung chủ của Cửu Hoa Cung và Phổ Hạnh thần tăng của Lam Yên Tự trợ giúp... Sư phụ chắc... nhất định sẽ không sao đâu".



Không sao ư?

Lăng Tiểu Ngư cũng muốn tin lắm, chỉ là...
Chưởng môn sư bá từ lâu đã là chân nhân hậu kỳ, các vị sư thúc cũng sớm thành tựu chân nhân trung kỳ nhiều năm, đạo hạnh rất đỗi thâm sâu, trên người càng có không ít linh đan thánh dược, với sự hợp lực của bốn người bọn họ, trên đời liệu có mấy loại thương tích làm khó được? Vậy mà bây giờ sư phụ hắn...

Trừ bỏ các vị sư bá, sư thúc trong môn phái còn có cả một vị thần tăng của Lam Yên Tự cùng hai vị cung chủ của Cửu Hoa Cung trợ giúp, điều đó có ý nghĩa gì?

Mặc dù đối với Phổ Hạnh thần tăng và hai vị cung chủ kia Lăng Tiểu Ngư hắn chưa một lần diện kiến, thế nhưng uy danh thì ít nhiều cũng từng được nghe qua. Đạo hạnh của bọn họ, so với chưởng môn sư bá của hắn thiết nghĩ cũng không chênh lệch bao nhiêu.

Như vậy, trong môn ngoài phái, vị chi có tất thảy bảy người. Bọn họ đang hợp lực cùng nhau để cứu chữa cho Lăng Thanh Trúc - sư phụ hắn...

Còn chưa rõ sao? Thương tích của sư phụ hắn, khẳng định là rất nghiêm trọng.

Kể từ lúc sư phụ và chưởng môn sư bá Cơ Thành Tử của hắn rời khỏi Thiên Kiếm Môn, dấn thân vào cuộc hành trình tiến nhập Ô Long Cốc, đoạt Trường Sinh Thụ, suốt hơn ba tháng trời bặt vô âm tín, Lăng Tiểu Ngư hắn làm sao có thể không bận lòng lo nghĩ?

Thực tế thì hắn rất bất an, thường xuyên áy náy. Và bây giờ, hắn lại càng tự trách nhiều hơn...

Nếu không phải vì lời hứa với hắn, sư phụ hắn đã chẳng mạo hiểm mà tiến vào Ô Long Cốc để lấy quả Trường Sinh. Nếu không phải vì hắn thì lúc này sư phụ hắn đâu có ra nông nỗi như vầy...

Tất cả... đều là do hắn. Chính hắn đã hại sư phụ mình.

"Sư phụ, đều là lỗi của Tiểu Ngư...".

...

Máu nhuộm bàn tay, hơi nước làm mờ đôi mắt, Lăng Tiểu Ngư cứ đứng đấy mà tự trách chính mình. Mặc những lời động viên an ủi của Mộng Kiều, của Lâm Chí Viễn, của Chu Đại Trù. Hắn... dường như đã chẳng còn nghe rõ nữa.

...

Thời gian chậm trôi, bầu không khí nặng nề tiếp tục nối dài thêm. Mãi tận mấy canh giờ sau, sự trầm lắng mới bắt đầu biến chuyển. Trải qua hơn cả buổi trời mỏi mắt ngóng trông, đám người Lăng Tiểu Ngư cuối cùng cũng đợi được vị chưởng môn sư bá của mình đi ra.

Vừa nhìn thấy Cơ Thành Tử, nhanh hơn tất thảy, Lăng Tiểu Ngư ngay lập tức áp sát, hỏi vội: "Sư bá! Sư phụ con...?!".

Quan sát thấy đứa đệ tử trước mặt bởi quá lo lắng cho sư muội mình mà trở nên thất thố, bỏ qua lễ tiết, Cơ Thành Tử đương nhiên sẽ chẳng chấp nê làm gì. Hắn thở nhẹ, hồi đáp: "Lúc nãy mấy người chúng ta đã hợp lực thi triển đại thủ đoạn để cứu chữa cho sư phụ ngươi; hiện tại, sư phụ ngươi đã qua cơn nguy hiểm rồi".

Nhận được đáp án, trong lòng Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng được xoa dịu đi phần nào. Hắn tính hỏi thêm thì nơi đối diện, Cơ Thành Tử đã lên tiếng trước. Tuy nhiên, đối tượng hướng đến lần này lại là Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn và Chu Đại Trù.

"Mộng Kiều, Chí Viễn, Đại Trù, ba đứa hãy dẫn các vị sư thúc, Phổ Hạnh đại sư và nhị vị cung chủ tới Tĩnh Hương Đường trước đi. Ta có chuyện cần nói riêng với Tiểu Ngư một lúc".

Mặc dù trong dạ có điều nghi hoặc nhưng vì là lệnh của chưởng môn, ba người Chu Đại Trù chẳng dám hỏi nhiều, sau giây phút lưỡng lự ngắn ngủi liền làm theo. Trước khi rời đi, Chu Đại Trù dặn dò người huynh đệ chí cốt của mình: "Tiểu Ngư, ngươi ở lại trông lão nhân gia, có chuyện gì nhớ nói cho ta biết".

...

Ba người Chu Đại Trù đã đi, các vị trưởng bối cũng đã rời khỏi, trước cửa Phị Tinh Đới Nguyệt Động hiện giờ, còn ở lại duy chỉ Lăng Tiểu Ngư và Cơ Thành Tử.

"Chưởng môn sư bá, tình trạng của sư phụ bây giờ thế nào? Xin sư bá hãy nói rõ cho đệ tử được biết".

Cơ Thành Tử vuốt nhẹ chòm râu bạc, chậm rãi nói ra: "Tiểu Ngư, ngươi cũng đừng quá lo lắng, sư phụ ngươi thực sự đã ổn rồi".

"Sư bá, sư phụ là bị Kim Tước đả thương phải không?".

Trái với suy đoán của Lăng Tiểu Ngư, Cơ Thành Tử vậy mà lắc đầu: "Không phải Kim Tước".

Hắn tiếp tục: "Thực lực của đôi Kim Tước kia đích xác là rất mạnh mẽ, nhưng điều đó chúng ta vốn đã lường trước, cũng sớm có biện pháp đối phó rồi...".

"Trong lần tiến nhập Ô Long Cốc này, lẽ ra mọi thứ đã rất tốt đẹp, chỉ là không ngờ... Tại thời điểm vừa đoạt xong Trường Sinh Thụ, chúng ta còn chưa kịp rút lui thì bất chợt bỗng bị người ra tay ám toán".

"Ám toán? Sư bá, đó rốt cuộc là ai?".

Lăng Tiểu Ngư thật tình là nghĩ không ra kẻ nào lại có lá gan lớn tới như vậy. Thiên hạ ngày nay, trong giới tu tiên luyện đạo có ai không biết Thiên Kiếm Môn, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự hiện đang là ba trong số bốn đại môn phái thống lĩnh nhân sĩ chính giáo, nắm giữ quyền uy rất đỗi to lớn. Cùng lúc lại ra tay với cao tầng của cả ba đại môn phái, đối phương lẽ nào không sợ bị trả thù?

"Sư bá, lẽ nào là người của Bái Nguyệt Giáo hoặc Âm Phong Cốc?".

"Đều không phải".

Một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư lại nhận được cái lắc đầu phủ định: "Kẻ ra tay ám toán chúng ta sử dụng đạo thuật rất đặc biệt, khó có khả năng là người của Âm Phong Cốc hoặc Bái Nguyệt Giao. Huống hồ, với thực lực hiện tại của hai đại tà tông này, ta không nghĩ bọn họ dám làm ra hành động như vậy".

"Mà thôi, lai lịch của kẻ đó cũng chẳng phải vấn đề ngươi nên bận lòng. Chuyện mà ngươi cần quan tâm bây giờ chính là phải chăm sóc thật tốt cho sư phụ mình".

Cơ Thành Tử thấp giọng, ánh mắt nhìn Lăng Tiểu Ngư có phần khác lạ: "Tiểu Ngư, lẽ ra với bản lĩnh của mình, dù bất ngờ bị ám toán, sư phụ ngươi cũng sẽ không thể nào chịu tổn thương nghiêm trọng được. Sở dĩ ra nông nỗi này, hết thảy... đều là vì ngươi".

Chương 147: Nhân Vật Thần Bí

"Sư bá...".

"Cứ nghe ta nói".

Cơ Thành Tử khe khẽ lắc đầu, thuật lại: "Lúc đó, dưới sự ám toán bất ngờ của kẻ nọ, sư phụ ngươi chính là bởi vì muốn bảo vệ gốc Trường Sinh Thụ vừa đoạt được kia nên mới không kịp bày ra phòng hộ. Hậu quả, sư phụ ngươi chẳng những trúng phải độc thủ của đối phương mà còn bị đối phương dùng kiếm đâm xuyên qua người".

"Tiểu Ngư, ta biết Thanh Trúc sư muội sở dĩ cố chấp giữ lấy Trường Sinh Thụ như vậy, hết thảy đều là vì ngươi".

"Sư phụ...".

Lăng Tiểu Ngư càng nghe thì dạ lại càng đau xót, ân hận. Hắn không ngờ sư phụ lại đối tốt với mình như vậy, chỉ vì lời hứa với hắn mà thà đặt bản thân vào nguy hiểm chứ quyết chẳng chịu buông tay.

Trường Sinh Thụ, quả Trường Sinh, Lăng Tiểu Ngư hắn đích xác rất khát khao có được, nhưng nếu chỉ vì có được nó mà phải dùng mạng sống của Lăng Thanh Trúc để đánh đổi thì... hắn hoàn toàn không nguyện.

Tuy rằng bây giờ sư phụ hắn đã qua cơn nguy kịch, tính mạng đã được bảo toàn, nhưng như thế đâu có nghĩa nàng chưa từng cận kề sinh tử, chưa từng gánh chịu những đau đớn, tổn thương?

"Đều là lỗi của đệ tử...".

...

"Ngươi cũng đừng quá tự trách." - Cơ Thành Tử đặt một bàn tay lên vai người đệ tử trước mặt, bảo - "Sự đời khó lường, con người chỉ có thể tính được một, không tính được hai".

"Ngươi vì cô cô mình mà liều mạng tu luyện, trên Ngũ Kiếm Đài bất chấp thiêu đốt cốt nguyên. Thanh Trúc sư muội thì lại vì lời hứa với ngươi mà khư khư quyết giữ Trường Sinh Thụ, thà chịu thương tổn cũng quyết không buông tay. Haizz... Hai sư đồ các ngươi, thật chẳng biết nên gọi trọng tình hay ngốc nghếch nữa".

Sau cái lắc đầu, Cơ Thành Tử lấy từ chiếc giới chỉ đang đeo ra một chiếc lọ nhỏ màu đen đưa qua, đoạn dặn:

"Tiểu Ngư, mặc dù tính mạng của sư phụ ngươi hiện đã không còn đáng lo ngại nữa, thế nhưng độc tố nàng trúng phải, có một phần vẫn đọng lại trong cơ thể".

"Lọ Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn này chính là báu vật của Cửu Hoa Cung, được nhị vị cung chủ tặng cho, có công hiệu giải độc rất tốt. Ngươi hãy cầm lấy, cách mỗi ba ngày thì cho sư phụ ngươi uống một viên".

"Cám ơn sư bá".

"Cũng không phải đan dược của ta, không cần cảm ơn. Người ngươi cần cảm tạ là hai vị cung chủ của Cửu Hoa Cung kìa".

...

"Được rồi, những gì cần nói ta đều đã nói, những gì ta muốn hỏi ngươi cũng đã trả lời. Tiểu Ngư, Thanh Trúc sư muội giao lại cho Trúc Kiếm Phong các ngươi. Hãy trông nôm nàng...".

"Vâng, đệ tử biết rồi".

...

Cơ Thành Tử vừa đi, Lăng Tiểu Ngư cũng lập tức hướng bên trong động Huyền Âm chạy vào.

Lăng Thanh Trúc - người hắn muốn gặp, nàng chẳng ở đâu xa, chỉ ngay trên bệ đá mà nàng vẫn hay ngồi đả toạ thôi.

Huyền Âm Động vẫn giống trước, hệt thuở nào hắn ghé qua, rất đỗi đơn sơ bình dị. Khác, duy cũng chỉ con người...



Không như trước, hôm nay sư phụ hắn... Thay vì ngồi, hoặc đứng thì hiện nàng lại đang nằm. Tư thế thoạt trông thì an nhiên nhưng thần thái... Mặt mày nhợt nhạt, đôi môi tím tái, đến một tí huyết sắc thậm chí còn chẳng có...

Diện mạo đã vậy, bằng xét tới y phục...

Có lẽ bởi cố kị điều riêng tư, có phần bất tiện nên mấy người Cơ Thành Tử vẫn để nguyên trạng. Bộ quần áo cũ, nó vẫn đang được mặc trên người sư phụ hắn.
Bộ quần áo này, hắn nhớ rõ lúc tiễn Lăng Thanh Trúc đi, nó vốn thuần một màu trắng, rất chi sạch sẽ. Ấy vậy mà giờ... Từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, hầu như chỗ nào cũng đều bị vấy bẩn. Bởi máu. Đặc biệt là ở nơi bụng, máu đậm đến nỗi từ đỏ chuyển thành đen.

Bạch y đã hoá huyết y, đôi mắt thâm sâu ngày nào nay cũng đóng chặt... Lăng Thanh Trúc của hiện tại, sao mà thảm hại quá, sao mà yếu đuối quá. Bộ dáng hung hăng, đôi lúc vô sỉ trước đây, giờ đâu mất rồi?

"Sư phụ...".

Tâm mới bình nay đã lại trào dâng, Lăng Tiểu Ngư quỳ xuống trước bệ đá, tay nắm lấy cánh tay ân sư, rưng rưng chừng sắp khóc. Hắn hé môi muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc lại chẳng tài nào thốt nổi thành câu.

Cứ thế, Lăng Tiểu Ngư chỉ quỳ trong im lặng. Rất lâu...

...

Trong khi ấy, tại Tĩnh Hương Đường.

Bên trong đại sảnh, ngoại trừ Cơ Thành Tử và các vị sư đệ, sư muội của mình là Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử ra thì Trương Dĩnh, Tần Ngọc - hai vị cung chủ của Cửu Hoa Cung - và Phổ Hạnh thần tăng của Lam Yên Tự cũng đang hiện diện.

Ngồi ở vị trí chủ toạ, Cơ Thành Tử đặt tách trà trên tay xuống, mở lời:

"Nhị vị cung chủ, Phổ Hạnh đại sư, đối với chuyện xảy ra Ô Long Cốc, mọi người có nhận định gì không?".

Phổ Hạnh và hai tỷ muội Trương Dĩnh, Tần Ngọc đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng thì Phổ Hạnh nói: "Có thể vô thanh vô tức tập kích chúng ta, chứng tỏ đạo hạnh của kẻ nọ phải cực kỳ thâm sâu. Căn cứ vào thủ đoạn âm hiểm kia, mười quá chín đối phương hẳn là người trong tà đạo".

"Phổ Hạnh đại sư nói không sai".

Ngồi ở ghế bên cạnh, Tần Ngọc - đại cung chủ của Cửu Hoa Cung - tiếp lời: "Kẻ thần bí kia ra tay rất thâm hiểm, đạo thuật thi triển cũng tàn độc vô cùng, căn bản chẳng thuộc pháp môn chính giáo ta. Chỉ là...".

Tần Ngọc thoáng cau mày, thần tình khó nghĩ: "Với tu vi và thủ đoạn đó, ta thật không biết từ bao giờ trong giới tà đạo lại xuất hiện một nhân vật đáng gờm như vậy".

...

"Tần đạo hữu kiến thức sâu rộng, nổi danh thông hiểu cổ kim mà cũng không thể đoán ra lai lịch kẻ nọ, điều này... quả thật khiến cho ta cảm thấy lo ngại".
Cơ Thành Tử ra vẻ trầm ngâm, hướng Phổ Hạnh hỏi: "Phổ Hạnh đại sư, lúc sư muội ta đối phó với tên hắc y nhân ấy, đại sư cũng đã tiếp qua một chưởng của hắn, chẳng hay đại sư có nhìn ra được chút manh mối gì không?".

Phổ Hạnh nghe rất rành mạch nhưng chưa vội trả lời. Hắn đem tay áo cà sa vén lên, xoè ra cho mọi người cùng xem.

...

"Chuyện này...".

"Đây là...".

Chưa xem chưa biết, đám người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Trương Dĩnh, Tần Ngọc vừa xem xong thì nội tâm liền rúng động.

Bàn tay của Phổ Hạnh, thoạt nhìn bề ngoài thì không sao nhưng trên thực tế, xương cốt bên trong hầu như đều đã rạn nứt hết cả. Thông qua pháp nhãn, bọn họ rất dễ dàng thấy được điều đó.

"Phổ Hạnh đại sư, tại sao đại sư không nói với chúng ta?".

Dáng vẻ quan tâm, Trương Dĩnh - nhị cung chủ Cửu Hoa Cung - nhanh chóng lấy ra một lọ đan dược.

"Đại sư hãy uống một viên Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn này vào....".

Hơi ngoài ý muốn của mọi người, Phổ Hạnh vậy mà lắc đầu từ chối.

"Đại sư, ông...".

"Nhị vị cung chủ." - Chẳng đợi Tần Ngọc nói hết câu thì Phổ Hạnh đã cướp lời - "Xin nhị vị đừng hiểu lầm. Lão nạp không phải không muốn nhận sự giúp đỡ, chỉ có điều là...".

Theo sau tiếng thở nhẹ, Phổ Hạnh nói ra nguyên cớ: "Bàn tay này của lão nạp đã không dùng được nữa rồi".

"Đại sư, ý của đại sư là nó đã không thể chữa trị được nữa?".

Ngó qua hàng ghế nơi đối diện, dừng trên mặt Lý Ngọc Thường - người mới hỏi, Phổ Hạnh gật đầu: "Đúng là không thể chữa trị được nữa".

Hắn tiếp tục: "Bàn tay này của lão nạp, nhìn bên ngoài thì thấy chẳng có gì nhưng thực chất xương cốt bên trong đều bị đoạn tuyệt sinh cơ cả rồi. Sở dĩ hiện tại còn giữ được dáng vẻ này, hết thảy đều là nhờ lão nạp bao năm tu tập đạo thuật Kim Cang Bất Hoại của Phật môn mà thôi".

...

Sau lời giải thích của Phổ Hạnh, bầu không khí bên trong Tĩnh Hương Đường liền rơi vào trầm mặc. Tất cả đều đang có điều lo nghĩ.

Còn nhớ lúc đó, Phổ Hạnh và hắc y nhân kia chỉ đối nhau duy nhất một chưởng, vậy mà không ngờ... Một chưởng duy nhất này, nó lại có thể gây ra tác động lớn tới nhường ấy, khiến cho bàn tay của Phổ Hạnh bị phế đi.

Phổ Hạnh là ai chứ? Ở Lam Yên Tự, đạo hạnh của hắn dù gì cũng xếp trong ba hạng đầu, từ lâu sớm đã thành tựu chân nhân hậu kỳ, há muốn phế liền phế được?

Tiếc rằng thực tế chuyện đó đã xảy ra.

Rốt cuộc thì hắc y nhân kia là ai, loại chưởng pháp đối phương sử dụng là gì mà lại đáng sợ tới như vậy?

Liên tiếp là những câu hỏi hiện lên trong đầu đám người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Trương Dĩnh, Tần Ngọc,... Và câu trả lời thì... vẫn còn là ẩn số.

May sao, một chút tin tức hữu ích cuối cùng cũng được người nói ra. Lên tiếng là phong chủ của Tương Kiếm Phong: Ngọc Vân Tử.

"Chưởng môn sư huynh, đệ nghĩ là mình đã từng nghe qua một loại đạo thuật tương tự như của tên hắc y nhân kia sử dụng".

Chương 148: Tu La Hoá Cốt Thủ

Hửm?

Hơi bất ngờ, Cơ Thành Tử truy vấn: "Ngọc Vân Tử, đệ thật sự có nhận thức loại chưởng pháp này?".

"Đệ cũng không hẳn đã nhận thức, bất quá từng xem qua một chút bên trong cổ tịch".

"Ra vậy".

Cơ Thành Tử gật nhẹ, rồi bảo: "Vậy Vân Tử, đệ hãy nói lại một chút để cho mọi người cùng nghe".


"Vâng, sư huynh".

Và như thế, Ngọc Vân Tử bắt đầu thuật lại...

"Theo như quyển sách vô danh đệ từng xem qua, người viết có đề cập đến một loại kỳ công chí âm chí tà, vô cùng đáng sợ, danh tự gọi Tu La Hoá Cốt Thủ".
"Loại đạo thuật này, theo nhận định của người viết thì nó chỉ thích hợp cho nữ nhân tu luyện, nam nhân dù luyện được, thành tựu cũng chẳng đến được bao xa. Điểm đặc biệt của loại kỳ công này là ngoài nhu trong cương, chú trọng vào việc bộc phát kình lực, thủ pháp dựa vào chưởng là trọng tâm, vận chuyển tinh giản nhưng liên miên bất tuyệt. Bên trong kình lực ẩn chứa cương kình, bên ngoài lại biểu hiện là nhu kình. Một khi bị Tu La Hoá Cốt Thủ đánh trúng thì xương cốt sẽ bị gãy đoạn, mục nát, thậm chí nếu kình lực đủ mạnh còn có thể làm tạng phủ kẻ địch tan nát, không cách nào cứu chữa được".

"Nạn nhân trúng phải Tu La Hoá Cốt Thủ có chết ngay hay không tùy thuộc vào tu vi và kình lực phát ra của người xuất chưởng. Nếu sức mạnh giữa đôi bên quá chênh lệch thì chuyện trúng chỉ một chưởng xương cốt toàn thân liền nát vụn âu cũng rất đỗi bình thường...".

...

p/s: Hôm nay chỉ đủ thời gian gõ bấy nhiêu, có trách thì ta cũng đành chịu. Thật sự là vô phương. (Dù sao viết cũng chỉ để nhuộm cho ngày thêm nắng, cho đêm thêm đen...).

Độc giả: Ơ! Cái con tác nó lại lên cơn rồi! Toàn nói nhảm!

Phi! Phi!

Chương 149: Đêm Ngày Túc Trực

"Thật không ngờ trên đời lại tồn tại một loại kỳ công đáng sợ tới như vậy." Cơ Thành Tử nghe sư đệ mình kể xong thì cảm thán thốt ra một câu.

Tiếp đấy thì hướng Phổ Hạnh hỏi: "Phổ Hạnh đại sư, đại sư cảm thấy thế nào về những lời sư đệ ta vừa nói?".

Thừa hiểu Cơ Thành Tử đang đề cập tới khía cạnh nào, Phổ Hạnh rất mau chóng hồi đáp: "Sư đệ của đạo hữu nói quả không sai. Một chưởng ta trúng phải, rất có thể chính là Tu La Hoá Cốt Thủ nọ".

"Xem ra thế đạo hiện giờ đã có sự chuyển biến rồi...".

...

Sau cuộc nghị luận tại Tĩnh Hương Đường hôm ấy, Phổ Hạnh thần tăng, nhị vị cung chủ Trương Dĩnh - Tần Ngọc, Cơ Thành Tử cùng ba vị phong chủ của Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong, Tương Kiếm Phong, hết thảy ai nấy đều phải âm thầm lo ngại.

Sự xuất hiện của hắc y nhân kia, nó quá đỗi ngoài ý muốn. Đạo hạnh thâm sâu, kỳ công đáng sợ, mười quá chín còn là người trong giới tà đạo, đây thật sự là một mối nguy khó lường đối với thương sinh thiên hạ.

Vốn là lãnh tụ của chính giáo, mấy người Cơ Thành Tử, Phổ Hạnh, Trương Dĩnh - Tần Ngọc, bọn họ có lo lắng âu cũng hợp lẽ.

Tất nhiên, đám người bọn họ không chỉ ngồi đó mà lo lắng suông. Trên thực tế, bọn họ đã bắt đầu điều phái môn nhân đi điều tra về lai lịch của hắc y nhân kia. Chẳng riêng Thiên Kiếm Môn, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự, nhiều tông môn khác dưới sự phân phó của bọn họ cũng âm thầm cho người đi thu thập các lộ tin tức...

...

Thế đạo xem chừng sẽ có biến. Dự ngôn của Thanh Hà Tử - người đã viên tịch - và Viên Tôn - linh thú hộ sơn của Thiên Kiếm Môn, nó có thể đã sắp đến thời điểm. Trước đại kiếp nạn chuẩn bị hàng lâm, đám người Cơ Thành Tử, Phổ Hạnh, Trương Dĩnh - Tần Ngọc khẩn trương cũng là điều tất yếu. Nói thế nào thì bọn họ vẫn đang là những người đại diện cho chính đạo đấy.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa ai thuộc chính giáo cũng sẽ vì tên hắc y nhân thần bí kia, vì đại kiếp nạn sắp sửa hàng lâm nọ mà nhọc lòng lo nghĩ. Chí ít, Lăng Tiểu Ngư chẳng nằm trong số ấy.



Hiện tại, hắn vẫn đang còn ở Huyền Âm Động; khiến hắn bận tâm, có chăng là người đang nằm trước mặt.

Lăng Thanh Trúc, nàng vẫn chưa hồi tỉnh. Lúc này, so với bảy hôm trước thì thần sắc của nàng đã tươi tắn hơn một chút, trên mặt huyết sắc cũng bắt đầu lộ rõ......

"Tiểu Ngư".

Đang ở cùng trong động phủ, Mộng Kiều tiến lại gần vị sư đệ của mình, lựa lời khuyên nhủ: "Đệ đã túc trực bên sư phụ suốt bảy ngày bảy đêm rồi, hay là về nghỉ một chút đi. Sư phụ cứ để cho tỷ chăm sóc...".

"Phải đấy Tiểu Ngư." - Kế bên Mộng Kiều, Chu Đại Trù cũng mau chóng xen vào - "Ngươi đã bảy ngày không ăn không uống gì rồi, hãy về nghỉ đi. Tuy ngươi là tu sĩ, nhưng cũng không nên để bản thân như vậy".

Ngồi trên chiếc ghế đá cạnh bệ cao - nơi mà Lăng Thanh Trúc đang nằm với chăn gối sớm được người mang đến, Lăng Tiểu Ngư quay đầu lại. Hắn nhìn hai vị sư huynh, sư tỷ của mình, thấp giọng chối từ: "Đại Trù sư huynh, tứ sư tỷ, đệ muốn ở bên cạnh trông coi sư phụ".

"Nhưng mà Tiểu Ngư ngươi...".

"Sư huynh." - Đáp lại Chu Đại Trù như cũ vẫn là cái giọng trầm thấp nọ - "Chừng nào sư phụ còn chưa tỉnh thì đệ vẫn chưa thể an lòng được".

Lăng Tiểu Ngư thoáng dừng trong giây lát, rồi nói tiếp: "Sư phụ ra nông nỗi này, hết thảy đều là vì đệ. Lúc này đệ sao có thể bỏ mặc người được..."....

Khuyên mãi chẳng thành, Mộng Kiều và Chu Đại Trù quay mặt nhìn nhau, ai nấy đều thấy được vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Đối với sự cố chấp của Lăng Tiểu Ngư, bọn họ thực sự là hết cách.

Có vẻ như cũng đã lường trước tràng cảnh sẽ diễn ra như vầy, Chu Đại Trù khẽ động thần niệm, từ bên trong giới chỉ lấy ra một chiếc hộp. Chiếc hộp này, kiểu dáng trông y hệt như mấy cái mà Lăng Tiểu Ngư vẫn hay dùng đựng thức ăn mang tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động cho Gia Gia. Rõ ràng, ý tứ của Chu Đại Trù ra sao, thiết nghĩ ai nấy đều hiểu được.

"Tiểu Ngư." - Chu Đại Trù nói - "Lúc nãy ta có xuống bếp làm một ít đồ ăn, tất cả đều là những món mà ngươi thích ăn nhất đấy".

"Tiểu Ngư, ngươi ăn một chút đi".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay tiếp nhận chiếc hộp đựng thức ăn, nhẹ gật đầu: "Cám ơn sư huynh, để lát nữa đệ sẽ ăn".

"Lại lát nữa".

Chu Đại Trù nhăn mày: "Tiểu Ngư, đây đã là lần thứ bao nhiêu ngươi nói với ta câu này rồi?".

Trong dạ mình, Chu Đại Trù quả chẳng vừa ý tí nào. Tại sao ư? Đơn giản là bởi vì hắn biết Lăng Tiểu Ngư sẽ không đụng tới một miếng thức ăn nào ở bên trong chiếc hộp này. Ba chữ "để lát nữa" chính là đồng nghĩa "không bao giờ" a.

"Tiểu Ngư, dù sao số thức ăn này cũng là ta bỏ công sức ra nấu, ngươi không ăn nhiều thì cũng phải ăn ít chứ".

Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, có phần áy náy: "Sư huynh, đệ xin lỗi. Nhưng thực sự là đệ ăn không vô".

"Thì ngươi cũng phải cố mà ăn một chút chứ...".

Chương 150: Hồi Tỉnh

...

Xuất phát từ sự yêu mến quan tâm, Mộng Kiều, Chu Đại Trù và thậm chí là Lâm Chí Viễn, ai nấy cũng đều ra sức khuyên nhủ Lăng Tiểu Ngư, bảo rằng tình trạng của Lăng Thanh Trúc đã ổn, kêu hắn phải để ý bản thân mình, nhưng kết quả thì...

Mọi thứ đâu rồi lại vào đấy. Trước, Lăng Tiểu Ngư không ăn không uống; sau, hắn cũng vẫn không uống không ăn.

Quả là đáng lo ngại.

...

Đành rằng Lăng Tiểu Ngư là một tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ, thể trạng tốt hơn thế tục phàm nhân rất nhiều, thế nhưng... chung quy cũng chỉ là con người, cảm giác đói khát làm sao lại chẳng có? Nên nhớ, những ngày qua hắn không hề dùng lấy một viên ích cốc đan nào đấy.

Thân thể đã vậy, bằng xét đến tâm tình...

Nhìn hắn mà xem, lúc nào cũng ủ rũ như lá úa hoa khô, cứ tiếp diễn xuống, chỉ e sớm muộn gì cũng thành bệnh.

Điều đó, mấy người Chu Đại Trụ, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn thật là chẳng hề mong muốn một tí nào. Nhưng khổ nỗi những lời khuyên can của bọn họ, Lăng Tiểu Ngư lại đâu có chịu nghe. Hắn căn bản vô pháp thông suốt được vấn đề a.

...

Ngày tiếp ngày, đêm nối đêm, khi mà phiền lo mỗi lúc một chồng chất, lúc Chu Đại Trù sắp không nhịn được mà đòi triển khai "thủ đoạn" buộc Lăng Tiểu Ngư phải "nghỉ dưỡng" thì may sao, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng hồi tỉnh.

Trên bệ đá, bên dưới tấm chăn, từ trong miệng Lăng Thanh Trúc, một tiếng "ưm" khẽ đã vừa mới cất lên.

Thanh âm ấy tuy rằng rất nhỏ nhưng vẫn đủ cho Lăng Tiểu Ngư nghe được. Từ vẻ ủ rũ, nét mặt hắn bỗng chốc tươi lên gấp chục lần. Hắn hô gọi:

"Sư phụ, người... người tỉnh rồi phải không?".

"Ư...".

Lăng Thanh Trúc hé ra đôi mắt. Sau vài giây định thần, khi mà thân ảnh của người nơi đối diện đã rõ nét, lúc này nàng mới lên tiếng: "Tiểu Ngư Nhi? Sao ngươi lại ở đây?".

"Sư phụ...".

Xác nhận Lăng Thanh Trúc đã hoàn toàn thanh tỉnh, Lăng Tiểu Ngư mừng vui khôn xiết. Có lẽ bởi vì vậy mà giọng hắn mới nhanh hơn bình thường gấp bội: "Người rốt cuộc đã tỉnh lại rồi...".

"Tỉnh? Ý ngươi là ta đã hôn mê rất lâu sao?".



Lăng Thanh Trúc cau mày, ngẫm lại...

Một lúc sau."Ta nhớ rồi. Ta đích xác đã bị trúng độc thủ của nữ nhân đeo mặt nạ quỷ kia. Ả ta muốn cướp lấy Trường Sinh Thụ...".

Nghĩ tới Trường Sinh Thụ, hai mắt Lăng Thanh Trúc đột nhiên mở to. Thần tình biến đổi, nàng hỏi vội: "Tiểu Ngư Nhi, Trường Sinh Thụ đâu?!".

"Sư phụ đừng lo." - Lăng Tiểu Ngư lập tức trấn an - "Gốc Trường Sinh Thụ kia hiện đang được chưởng môn sư bá cất giữ. Sư bá dặn đệ tử nhắn lại với người là sau khi người thanh tỉnh, bất cứ lúc nào cũng có thể đến Kim Kiếm Phong để lấy".

Nghe được những lời nọ, trong lòng Lăng Thanh Trúc mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng bình tâm quan sát thạch động, quan sát đồ nhi, hỏi tiếp: "Tiểu Ngư Nhi, ta đã hôn mê bao lâu rồi".

"Tính hết hôm nay là vừa đúng một tháng mười ba ngày".

"Lâu như vậy?".

Lăng Thanh Trúc khó tránh bị bất ngờ. Nàng vốn tưởng thời gian mình hôn mê chỉ là mười ngày nửa tháng...

Một tháng mười ba ngày, con số này... hình như cũng không nhỏ a.

"Tiểu Ngư Nhi, hơn một tháng qua là tiểu tử ngươi đã ở bên chăm sóc ta sao?".

Lăng Tiểu Ngư hồi đáp: "Còn có Đại Trù sư huynh, tam sư huynh và tứ sư tỷ nữa. Bọn họ chỉ mới vừa rời đi một lúc".

"Vậy sao...".

Lăng Thanh Trúc nâng lên cánh tay, bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi đỡ ta ngồi dậy".
"Vâng, sư phụ".

...

"Khục khục...".

"Sư phụ, người không sao chứ?!".

Liếc xem bộ dáng khẩn trương của đồ nhi, Lăng Thanh Trúc tỏ ra bất mãn: "Tiểu Ngư Nhi, ta chỉ là trong họng khó ở nên ho vài cái, tiểu tử ngươi có cần sốt sắng tới vậy không?".

"Đệ tử...".

...

Lăng Thanh Trúc sau khi an vị, tiến hành kiểm tra thân thể xong thì chuyển mắt ngó xem người ngồi trên chiếc ghế ở chiều đối diện.

Càng nhìn, sắc mặt nàng càng trở nên khó coi. Thế rồi, nàng bất ngờ yêu cầu: "Tiểu Ngư Nhi, chìa tay ra".

"Sư phụ?".

"Ta bảo thì làm theo đi, lề mề quá".

Tuy nghi hoặc nhưng Lăng Tiểu Ngư cũng ngoan ngoãn y lời, đưa cánh tay ra.

Cầm lấy tay hắn, Lăng Thanh Trúc bắt đầu tra xét...

...

"Cũng không có bị thương tổn gì...".

Trong cái nhìn nồng đậm hoài nghi, Lăng Thanh Trúc chất vấn: "Tiểu Ngư Nhi, cơ thể ngươi chẳng bị gì, thế sao bộ dạng của ngươi lại tệ vậy?".

Nghe ân sư hỏi, Lăng Tiểu Ngư tự xem lại mình thì mới chợt nhận ra bản thân đã thay đổi nhiều so với trước. Môi khô khốc, mắt thâm quầng, thậm chí cơ thể còn toát lên mùi khó ngửi... Thật sự là khá ư tiều tụy.

Ý thức được tình trạng của bản thân, Lăng Tiểu Ngư nhanh chóng đứng dậy, chân lui về sau một đoạn.

"Sư phụ, đệ tử...".

Trông dáng vẻ ấp a ấp úng kia của hắn, Lăng Thanh Trúc mới thử suy đoán: "Tiểu Ngư Nhi, đừng nói với ta là suốt hơn một tháng qua tiểu tử ngươi đã không ăn không uống, mãi túc trực bên cạnh ta đấy nhé?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau