TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Lão Nhân Gia, Ngàn Vạn Lần Đừng Manh Động!

...

Sự thật diễn ra quả đúng như lời Lăng Thanh Trúc, cả nửa ngày nay, Chu Đại Trù đích xác chỉ làm duy nhất mỗi một việc, đó là mang theo Thiên Tà đi khoe khoang, hòng để mọi người đều biết rằng Chu Đại Trù hắn đã thành công lấy được một thanh Đại bảo kiếm có uy năng chí cường mà hơn hai ngàn năm qua chưa một ai rút ra nổi.

Thiên hạ thường bảo "Tốt khoe, xấu che", hắn có huênh hoang một chút thì đã làm sao?

Huống hồ, tại nửa ngày này, Chu Đại Trù hắn há đâu chỉ tuyên truyền cho mỗi mình mình. Trừ bản thân ra thì hắn còn thay Dương Tiểu Ngọc và Tô Đông Vũ thông tri tin tức nữa. Chuyện Dương Tiểu Ngọc được Tuyết Ẩm nhận chủ, hắn đã kể lại rất hào hùng. Nhưng rõ ràng, chi tiết nhất thì vẫn là sự thất bại của Tô Đông Vũ.

Bên trong Kiếm Mộ, Tô Đông Vũ đã tự tin bước lên bệ như thế nào, rồi bị kiếm linh Hoàng Bào từ chối thế nào, té ngã ra làm sao, thông qua miệng Chu Đại Trù, toàn bộ đều được thuật lại một cách vô cùng sống động.

Có một vị đồng môn tận tâm như Chu Đại Trù, Tô Đông Vũ ngẫm cũng bi ai lắm thay. Chỉ sợ sau hôm nay, qua tin tức của Chu Đại Trù thì danh vọng của họ Tô sẽ liền tụt dốc không phanh. Địa vị kẻ đứng đầu trong thế hệ trẻ của Thiên Kiếm, e rằng có muốn hắn cũng chẳng cách nào giữ nổi nữa. Thậm chí kể cả khi việc hắn sở hữu Toái Vũ được công bố ra bên ngoài.

Toái Vũ là một thanh Đại bảo kiếm, điều đó không giả, nhưng phẩm cấp làm sao bì được với Tuyết Ẩm và Thiên Tà.

Vị trí thứ nhất ư? E đến cả thứ hai Tô Đông Vũ hắn còn chẳng đứng vững.

...

Thời thế đổi thay ắt lòng người cũng mau chóng thay đổi. Bàn về giá trị, thành tựu tương lai, Tô Đông Vũ đã thua kém quá nhiều so với Dương Tiểu Ngọc, danh khí rất nhanh rồi cũng phải chịu cúi đầu trước Chu Đại Trù.

Những kẻ hôm nay tôn kính hắn, ngày mai liệu còn kính?

Quá khứ suy cho cùng cũng chỉ là quá khứ mà thôi...

...

Sự kiện Kiếm Mộ lần này chắc chắn đã và sẽ làm cho nhiều thứ khác đi. Không riêng gì người trong cuộc mà đến những kẻ ngoài cuộc cũng phải chịu ảnh hưởng.

Chỉ là... Ai bị tác động thì người đó hay, chứ Chu Đại Trù, hắn chả bận tâm lắm đâu. Những việc hắn đang làm, bất quá là xuất phát từ một chút tiểu nhân tâm mà thôi.

...

"Chậc... Cảm giác thành tựu, được người ngưỡng mộ quả nhiên rất tốt a".

Trải qua mấy canh giờ liền dạo khắp hai khu vực ngoại môn - nội môn, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng bước lên được tới đỉnh Trúc Kiếm. Hắn đứng ở bậc thang trên cùng, thầm nghĩ: "Chuyến này ta thành công lấy được Thiên Tà, về báo cho lão nhân gia, lão nhân gia khẳng định là sẽ rất vui mừng".

"Chậc chậc... Lát nữa gặp lão nhân gia, ta phải nhân cơ hội này kiếm tí đỉnh mới được".

Vẫn hồn nhiên chưa hay chưa biết ở Tĩnh Hương Đường có kẻ đang chờ để xử lý mình, với khuôn mặt dương dương tự đắc, Chu Đại Trù vác theo Thiên Tà mà đưa chân, đều đặn bước đi...



Đường không quá xa, chân dù ngắn cũng rất nhanh liền tới đích. Tràng cảnh ở Tĩnh Hương Đường lúc Chu Đại Trù tiến đến, nó hoàn toàn khác xa so với những gì hắn tưởng tượng. Sư phụ hắn, tam sư huynh Lâm Chí Viễn, tứ sư tỷ Mộng Kiều, ngũ sư đệ Tiểu Ngư, tất cả vậy mà đều có mặt, hơn nữa lại còn tập trung ở bên ngoài cửa, xem bộ dáng thì rõ ràng là đang chờ đợi điều gì.

"Lẽ nào tin tức ta lấy được Thiên Tà lão nhân gia đã biết rồi?".

Cho là như vậy, Chu Đại Trù lần nữa đưa chân cất bước, vừa đi vừa nói: "Hì hì... Lão nhân gia, tại sao mọi người đều ở đây hết vậy?".Đáp lại Chu Đại Trù là một nụ cười khá tươi của Lăng Thanh Trúc: "Đại Trù, chúng ta tập trung ở đây đương nhiên là để chào đón ngươi rồi".

"Thì ra mọi người đều biết cả rồi".

Chu Đại Trù gãi đầu, giả trang ngượng ngùng: "Lão nhân gia, mọi người làm con thấy ngại a".

"Có gì đâu phải ngại. Lần này Đại Trù ngươi thành công lấy được Thiên Tà - một trong số bốn thanh Đại bảo kiếm uy lực to lớn mà suốt hơn hai ngàn năm qua chưa ai lấy được, chuyện vui như vầy, dẫu có đem đi khoe khoang khắp trên dưới Thiên Kiếm Môn này cũng là nên đấy".

"Lão nhân gia, người nói quá rồi... Ha ha...".

...

"Hừm...".

Quan sát thấy tên đệ tử kia của mình chẳng có lấy một tí xấu hổ mà đứng cười vui vẻ, nội tâm Lăng Thanh Trúc càng thêm phần bực tức. Nàng hậm hực tự nói với mình: "Thằng mập ngươi da mặt đúng là càng ngày càng dày a. Cứ cười đi, chốc lát nữa ta sẽ cho ngươi biết khóc là như thế nào".

Dạ hậm hực nhưng ngoài mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn tỏ ra rất bình thản tươi cười, tiếp tục dõi theo từng cử chỉ của đệ tử mình.

Đáng thương cho Chu Đại Trù, từ đầu đến cuối đều không hay biết chút gì, vẫn ngỡ Lăng Thanh Trúc là thật tâm khen ngợi nên mới hồn nhiên chỉ vào Thiên Tà, khoe: "Lão nhân gia, đây chính là thanh Đại bảo kiếm mà bao đời môn nhân Thiên Kiếm Môn ta muốn lấy mà không lấy được. Lão nhân gia, người nhìn xem...".

"Lão nhân gia thấy không, cỗ khí tức hung mãnh bá đạo này, đứng gần thôi cũng khiến người ta e ngại rồi".

"Cái đó là lẽ dĩ nhiên".

Lăng Thanh Trúc gật gù: "Trong số Thập đại bảo kiếm được tổ sư gia lưu lại bên trong Kiếm Mộ thì Hoàng Bào, Tử La, Thiên Tà, Tuyết Ẩm là có phẩm cấp cao nhất, ẩn chứa uy năng lớn nhất. Bốn thanh kiếm này mới chân chính là Đại bảo kiếm, xét cả thiên hạ, so bì được, số lượng thiết nghĩ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi".
Thanh âm vẫn hoà nhã như cũ, nàng bảo: "Đại Trù, đưa kiếm cho vi sư xem một chút".

"Vâng, kiếm đây ạ." Chu Đại Trù nghe xong, chẳng chút do dự mà cầm bảo kiếm đưa qua cho sư phụ mình.

Tiếp nhận Thiên Tà, Lăng Thanh Trúc ngắm nghía hồi lâu thì gật đầu nhè nhẹ: "Quả nhiên không hổ là Đại bảo kiếm chân chính...".

"Chậc, không biết nếu dùng thanh kiếm này đánh người thì cảm giác sẽ như thế nào nhỉ?".

"Lão nhân gia, muốn biết có gì khó đâu chứ. Người cứ tìm ai đó thử kiếm là được mà".

"À phải..." Lăng Thanh Trúc làm như vừa chợt ngộ ra.

Kế đấy, nàng nở một nụ cười thật tươi: "Đại Trù, có câu "địch nhân ở xa không bằng đứa đệ tử ở gần", hay là ngươi chịu khó bồi tiếp vi sư thử kiếm một chút nhé?".

"L-Lão nhân gia...".

Khuôn mặt co rút một trận, Chu Đại Trù theo bản năng mà lùi lại, đầu lắc nguầy nguậy: "Con... con không có thích hợp lắm đâu...".

"Không có đâu. Ta thấy tiểu tử ngươi thích hợp mà".

"Lão... lão nhân gia, người không thể đối xử với con như vậy được".

"Tại sao lại không?".

Chu Đại Trù khẩn trương nêu lý do: "Lão nhân gia, con đã thành công lấy được Thiên Tà - một thanh Đại bảo kiếm mà suốt hơn hai ngàn năm qua chưa từng có ai rút được. Con đã tạo ra kỳ tích, đã giúp Trúc Kiếm Phong chúng ta tăng thêm danh vọng, để cho lão nhân gia người nở mày nở mặt... Con có công a. Người sao có thể chọn con làm đối tượng thử kiếm?".

Thử kiếm ư?

Nghe thì nhẹ nhàng lắm, nhưng thân là người từng trải, Chu Đại Trù hắn há đâu chẳng biết thực tế sẽ có dạng gì. Sư phụ hắn, nàng rõ ràng là đang muốn đánh người.

Bây giờ nghĩ lại, sau khi đem mọi thứ liên kết, từ việc Lăng Thanh Trúc đứng đợi trước cửa Tĩnh Hương Đường, bộ dạng niềm nở chào đón hơi thái quá kia của nàng, và nhất là sự im lặng lạ kỳ của mấy người Lăng Tiểu Ngư, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng nhận ra có điều bất ổn. Hình như hắn đã đắc tội gì đó với vị sư phụ tính tình cổ quái của mình rồi.

Nhưng... là gì mới được chứ? Kể từ lúc hắn rời khỏi Kiếm Mộ, mãi đến tận bây giờ hắn mới gặp lại nàng kia mà.

Chu Đại Trù thật tình là nghĩ không thông.

Hai chân liên tiếp thoái lui, hắn đưa mắt tìm đến mấy vị đồng môn của mình mà cầu cứu.

Nhưng... chỉ là vô ích. Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều và thậm chí cả Lăng Tiểu Ngư, chẳng một ai có vẻ gì là sẽ lên tiếng nói hộ cho hắn. Đã và vẫn đang một mực lưu ý hắn đây, duy nhất cũng chỉ một người: sư phụ hắn.

Tay phải nắm lấy Thiên Tà, Lăng Thanh Trúc vừa xoay vừa tiến về phía trước, mặt gian mười phần: "Chu tiểu tử, cũng lâu rồi vi sư chưa chỉ dạy gì cho ngươi. Thôi thì nhân dịp này ta sẽ tận tâm giáo huấn ngươi vậy".

"Lão... lão nhân gia, có gì từ từ nói. Người ngàn vạn lần đừng manh động...".

Chương 142: Chủ Nợ Tìm Tới

...

..

"Chu tiểu tử, ngươi đứng lại đó cho ta!".

"Lão nhân gia đại từ đại bi xin tha mạng...!".

"Đứng lại!".

...

Trong quá trình "thử kiếm" của Lăng Thanh Trúc, có một việc ngoài ý muốn đã xảy ra: Thanh đại bảo kiếm Thiên Tà đã không vâng lệnh nàng. Thời điểm nàng xách kiếm lao tới, tính dạy dỗ Chu Đại Trù thì kiếm linh Thiên Tà chợt phản kháng, tự động rời khỏi tay nàng mà trở lại với Chu Đại Trù.

Thoát qua một kiếp, Chu Đại Trù nào dám nấn ná đợi chờ, ngay tức khắc mang theo Thiên Tà vội vã chạy đi.

Chỉ là... hắn chạy sao cho thoát khỏi lòng bàn tay Lăng Thanh Trúc. Một kẻ tu vị mới vấn đỉnh hậu kỳ trong khi một người sớm đã đột phá chân nhân hậu kỳ, chênh lệch ấy thật chẳng cách nào khoả lấp được. Dẫu có Đại bảo kiếm Thiên Tà trợ giúp thì cũng như vậy thôi.

Đánh không lại, chạy chẳng xong, kết quả sau cùng đến người ngu cũng biết. Chu Đại Trù, hắn rốt cuộc vẫn bị sư phụ mình đánh đập, giáo huấn cho một trận. Đúng là... oan uổng lắm thay.

...

Cái cảnh gà bay chó chạy nọ diễn ra được một đỗi thì kết thúc. Đỉnh Trúc Kiếm lại trở về với vẻ thanh bình vốn có. Tiếp những ngày sau, sinh hoạt vẫn chả khác gì so với trước. Dường như đối với sự kiện Chu Đại Trù thành công lấy được bảo kiếm Thiên Tà chỉ là một việc bình thường lắm vậy.

Thế mới thấy con người trên đỉnh Trúc Kiếm, bọn họ thực rất chi bình dị.

...

Thiên nhân luận pháp kết thúc, sự kiện Kiếm Mộ cũng đã khép lại, những tưởng bây giờ mọi người sẽ rảnh rỗi hơn thì không, một vài người thậm chí còn bận bịu nhiều hơn trước. Ví như Lăng Thanh Trúc, ví như Cơ Thành Tử chẳng hạn.

Cách đây sáu năm, sau chuyện xảy ra ở Đa Bảo Hội, Lăng Thanh Trúc và Cơ Thành Tử đã có một cuộc đối thoại dài hơi. Trong cái đêm nọ, Lăng Thanh Trúc đã từng hướng sư huynh mình đề cập tới Ô Long Cốc, tới Trường Sinh Thụ... Vốn dĩ ban đầu, bởi e ngại đôi Kim Tước nọ nên nàng không có ý sẽ đi cướp đoạt cái gì, nhưng hiện tại thì khác. Vì lời hứa với Lăng Tiểu Ngư, nàng đã thay đổi quyết định. Gốc Trường Sinh Thụ kia, bằng mọi giá Lăng Thanh Trúc nàng phải lấy được.

Lẽ dĩ nhiên, trước khi chính thức triển khai hành động thì Lăng Thanh Trúc nàng cần chuẩn bị thật chu toàn nhất có thể. Kim Tước là linh chủng sót lại từ thời thượng cổ, nắm giữ sức mạnh to lớn, muốn đối phó cũng chẳng dễ dàng gì.

Theo tính toán của nàng, từ bây giờ cho tới lúc quả Trường Sinh chín chỉ còn khoảng một năm nữa. Nói cách khác, một năm - đó là thời hạn tối đa để nàng chuẩn bị. Tranh thủ là điều cần thiết. Bận bịu âu cũng là nên...

Lăng Thanh Trúc là vậy, đang cùng Cơ Thành Tử khẩn trương luyện chế trận pháp, tìm kiếm trợ lực, trong khi đó, đệ tử của nàng - Lăng Tiểu Ngư thì... Hắn cũng chả rỗi rãi gì.

Đừng hiểu lầm, chả dính dáng gì đến chuyện Trường Sinh Thụ kia đâu. Sở dĩ muộn phiền, hết thảy chỉ bởi vì một món nợ. Hắn từng thiếu, và người ta hiện đã bắt đầu tới đòi.

...

Đỉnh Trúc Kiếm, nơi hậu sơn.

Tương tự cách đây mấy hôm, Lăng Tiểu Ngư lúc này lại phải đang tiếp đón một vị khách không mời, và tất nhiên là cũng chẳng nguyện ý gặp. Nhưng, dù nguyện hay không thì cuối cùng hắn vẫn phải gặp. Chủ nợ đã tìm đến tận cửa rồi, Lăng Tiểu Ngư hắn còn biết trốn đi đâu?



"Lệ sư tỷ." - Trong dạ có phần bất đắc dĩ, qua một hồi nhìn nhau trong im lặng, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng chủ động lên tiếng - "Sư tỷ đến tìm đệ... có việc gì vậy?".

"Không có chuyện thì không thể tìm ngươi?".

Thái độ chả lấy gì làm thân thiện, Lệ Thắng Nam tiếp lời: "Thế nào? Không hoan nghênh ta? Rất chán ghét?".
Lăng Tiểu Ngư vội lắc đầu: "Không có. Đệ... đệ không phải ý đó...".

"Thế ý ngươi là gì?".

"Đệ...".

Lăng Tiểu Ngư chừng muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng thể nói được trọn câu, chỉ biết cúi đầu tránh né.

Liếc xem bộ dạng ấy của hắn, Lệ Thắng Nam không hiểu sao chợt cảm thấy trong lòng có chút gì đó thư thái, nhẹ nhõm. Nét mặt dịu đi, nàng đột nhiên hỏi: "Ta nghe Tiểu Ngọc nói mọi chuyện ngươi làm đều là vì Yến cô cô của mình?".

Yến cô cô?

Lăng Tiểu Ngư ngước mặt nhìn lên, trong đầu thầm tự nghi vấn.

Cái này cũng chẳng thể trách hắn. Ai bảo ai kia tóm lược quá làm gì.

"Mọi chuyện ngươi làm", nhưng đấy là chuyện gì mới được chứ?

"Rốt cuộc là Tiểu Ngọc đã nói gì với nàng ấy nhỉ...".

Trong lúc Lăng Tiểu Ngư còn đang mải nghi hoặc thì ở nơi đối diện, Lệ Thắng Nam cũng tự hiểu mà bổ sung rõ ràng:

"Hừm... Ta nghe nói sở dĩ mấy năm qua ngươi nỗ lực ngày đêm tu luyện, muốn tiến vào tốp năm ở kỳ Đại hội Thiên nhân luận pháp vừa rồi, tất cả đều vì mục đích hoàn thành lời giao ước với Lăng sư bá, cầu sư bá ra tay giúp cô cô của mình kéo dài thọ mệnh?".

Ra là việc này.

Đã hiểu ra, Lăng Tiểu Ngư gật đầu xác nhận: "Ừm".

...

Lệ Thắng Nam cố đợi thêm một lúc để xem Lăng Tiểu Ngư có nói gì nữa không, nhưng kết quả... Hắn đúng là chả nói gì nữa thật.
"Đúng là tên ngốc...".

Buột miệng thốt ra một câu, Lệ Thắng Nam đành chủ động dẫn dắt: "Ngươi không cảm thấy việc làm của mình rất ngu ngốc ư?".

"Chỉ vì muốn tiến vào tốp năm, muốn hoàn thành lời giao ước kia mà ngay đến cốt nguyên ngươi cũng đem ra thiêu đốt... Ngươi lẽ nào không sợ căn cơ bị hủy, cả đời vô pháp tiến nhập cảnh giới chân nhân?".

"Đệ... Lúc đó đệ đâu có nghĩ được nhiều như vậy. Đệ chỉ muốn Yến cô cô sống lâu hơn một chút, có vậy thì đệ mới...".

Quay mặt đi, Lăng Tiểu Ngư chuyển mắt nhìn phương vị xa xăm, giọng trầm đi hẳn: "Sư tỷ có lẽ không biết. Thời điểm đệ vừa sinh ra thì mẫu thân liền qua đời. Thậm chí đến diện mạo người đệ còn chưa kịp lưu giữ... Rồi chẳng bao lâu sau, phụ thân đệ bởi quá thương nhớ mẫu thân nên cũng lâm trọng bệnh, nhắm mắt xuôi tay...".

"Kể từ đó, đệ chỉ còn lại mỗi một mình Yến cô cô là người thân duy nhất. Tỷ biết không, Yến cô cô thương đệ lắm. Người luôn dành cho đệ những gì tốt nhất; vì muốn toàn tâm toàn ý lo cho đệ, người thậm chí đã chẳng màng tình duyên, để mặc thanh xuân của chính mình trôi qua...".

"... Năm đệ lên sáu, một lần nữa, vì không đành nhìn đệ yểu mệnh, chỉ sống thêm được mười năm đã phải lìa bỏ trần thế, người nén đau để đệ theo sư phụ lên núi tu tiên luyện đạo, dẫu lòng chưa bao giờ muốn thế".

"Mười sáu năm đệ tu hành trên núi cũng là mười sáu năm Yến cô cô mỏi mắt ngóng trông chốn cô thôn. Người vẫn ở vậy, chỉ một mình, vào ra một bóng...".

Lăng Tiểu Ngư dừng trong giây lát để bình ổn tâm tình, chừng quay lại thì chốt: "Lệ sư tỷ, Yến cô cô đã hi sinh cho đệ rất nhiều. Đệ chỉ muốn được ở cạnh người, sớm hôm chăm sóc cho người, giống như người đã từng chăm sóc cho đệ. Đệ chỉ muốn cô cô có thể sống lâu thêm một chút...".

...

Lệ Thắng Nam nghe rõ nhưng qua cả buổi cũng chưa thấy hồi âm. Không phải nàng không muốn nói mà là... nàng nói không được. Cổ họng nàng, nó giống như đang vướng mắc thứ gì đó. Nghèn nghẹn.

Nối gót Lăng Tiểu Ngư ban nãy, nàng quay mặt sang hướng khác để tránh cho ai kia nhìn ra sự xúc động đang trỗi lên trong lòng.

Hít sâu một hơi, Lệ Thắng Nam nói lời hờn dỗi: "Ngươi kể lể cái gì chứ? Từ này giờ ta cũng đâu có hỏi ngươi mấy chuyện đó".

"Sư tỷ, đệ... Đệ chỉ muốn sư tỷ hiểu".

"Tại sao? Đó là chuyện riêng của ngươi kia mà. Chúng ta cũng đâu phải...".

Nói tới đó, Lệ Thắng Nam chẳng biết sao lại đột nhiên nhớ đến đoạn ký ức ở Ngũ Kiếm Đài, cái tràng cảnh thân mật nọ. Khuôn mặt hồng lên trông thấy, nàng vô cớ mắng người: "Đồ thần kinh".

...

"Chà...".

Giữa lúc Lệ Thắng Nam và Lăng Tiểu Ngư đang trong cảnh "kẻ hờn trách, người nghi hoặc" thì tại một bụi rậm gần đấy, một thanh âm tặc lưỡi khe khẽ cất lên.

"Chậc chậc... Vị Lệ sư tỷ này thật là, bản thân rõ ràng xúc động lại đi hờn dỗi với Tiểu Ngư. Tâm của nữ nhân đúng là khó hiểu".

"Hừm...".

Gần như tức thì, Chu Đại Trù vừa nói xong thì ngay bên cạnh, Mộng Kiều liền phản ứng: "Đại Trù, ta cũng là nữ nhân đấy".

"À, cái đó...".

Chu Đại Trù cười giả lả: "Tứ sư tỷ, tỷ và Lệ sư tỷ, hai người không giống nhau a. Lệ sư tỷ đâu có được thành thật, ngoan hiền, người gặp người mến như tứ sư tỷ chứ".

"Bớt nói nhảm đi".

Chương 143: Khúc Mắc Khó Cởi

...

Khoảng cách từ bụi rậm - nơi mà Chu Đại Trù và Mộng Kiều đang ẩn nấp - tới chỗ của Lăng Tiểu Ngư tính ra cũng chả xa xôi gì mấy, nhưng do nhờ có thủ đoạn ẩn nặc cao minh nên hai người bọn họ vẫn chưa bị phát hiện.

Bên trong lớp kết giới cách âm, Mộng Kiều nhìn tấm linh phù màu đen hiện đang dán trên trán Chu Đại Trù, nhỏ giọng hỏi: "Đại Trù, ẩn thân phù này đệ kiếm ở đâu ra vậy? Công năng xem ra có vẻ khá tốt".

"Hì hì..." - Chu Đại Trù tỏ ra đắc ý - "Cái đó là đương nhiên. Tốt xấu gì cũng là đồ vật của lão nhân gia mà".

"Của sư phụ?".

Mộng Kiều nghi ngờ: "Đại Trù, mấy tấm linh phù này, đệ không phải do trộm mà có đó chứ?".

"Sao có thể chứ. Đây là lão nhân gia để cho đệ lấy mà".

Như không muốn kéo thêm ở vấn đề này nữa, Chu Đại Trù mau chóng chuyển ý: "Tứ sư tỷ, chúng ta xem tiếp đi. Lệ sư tỷ kia hình như đang chuẩn bị làm gì đấy...".

...

Mấy lời của Chu Đại Trù mặc dù chỉ đơn thuần xuất phát từ ý nghĩ muốn thay đổi đề tài nhưng cũng chẳng hề ngoa. Lệ Thắng Nam, nàng đích xác là có động thái mới.

Trên tay nàng, thay vì trống rỗng thì hiện đã có thêm một thanh kiếm đường nét tinh xảo màu bạc, dài tầm bốn thước. Hướng mũi kiếm về phía người đối diện, nàng bảo: "Xuất chiêu đi".

Phía bên kia, Lăng Tiểu Ngư nhăn mày, bộ dáng khó xử: "Lệ sư tỷ, hay là thôi đi được không?".

"Không được".

Lệ Thắng Nam bồi thêm: "Lần trước ngươi chẳng phải đã đáp ứng sẽ bồi ta luyện kiếm? Thế nào? Giờ tính nuốt lời?".

"Nhưng mà sư tỷ, đạo pháp của Mặc Kiếm Phong và Trúc Kiếm Phong khác nhau, đệ đâu có giúp được gì cho tỷ".

"Ai bảo thế?"

Lệ Thắng Nam không cho là đúng. Nàng nhắc lại chuyện cũ: "Hôm đó ở Ngũ Kiếm Đài, Lưu Cảnh Thiên không phải chính là nhờ nhìn thấy kiếm pháp tinh diệu của Chu Đại Trù mới lĩnh hội được phong chi ý cảnh hay sao?".

Trước minh chứng "hùng hồn" mà Lệ Thắng Nam vừa đưa ra, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đành câm nín. Hắn muốn từ chối lắm, nhưng xem tình hình này thì... e là vô vọng.

Mấy hôm trước, thời điểm hắn gật đầu đồng ý bồi luyện kiếm cùng Lệ Thắng Nam, vốn cứ tưởng nàng chỉ tùy tiện nói cho vui thôi, ai dè đâu... Lệ Thắng Nam nàng thật sự muốn như thế thật.

Để làm gì kia chứ?

Nếu như nàng đúng là muốn rèn luyện kiếm thuật thì đáng ra nên tìm ai khác mới phải. Sở trường của Lăng Tiểu Ngư hắn là chưởng pháp kia mà. Cả cái Thiên Kiếm Môn này, môn nhân trên dưới có ai không biết hắn chính là bằng vào Thiên Diệp Thủ mà đánh bại được Lưu Cảnh Thiên?

Rất rõ ràng, mục đích của Lệ Thắng Nam nàng vốn chẳng phải muốn trau dồi kiếm thuật, đạo pháp cái gì. Nàng đây căn bản là đang dò xét, gây phiền nhiễu mà thôi.



Trong đầu mình, Lăng Tiểu Ngư cho là như vậy. Rằng những việc Lệ Thắng Nam đã và đang làm, bất quá chỉ xuất phát từ ý xấu, rất có thể đang toan tính trả đũa chuyện hôm đó, trên Ngũ Kiếm Đài.

Và thực tế thì... Lăng Tiểu Ngư hắn đã sai. Nếu là mấy tháng trước, Lệ Thắng Nam nàng đích xác từng nghĩ tính sổ với Lăng Tiểu Ngư hắn, nhưng còn bây giờ... Kể từ lúc nói chuyện cùng Dương Tiểu Ngọc, được nàng lý giải về hành động điên cuồng ngu ngốc kia của hắn, rồi trong những ngày này, trải qua mấy bận tiếp xúc hỏi han thì nàng đã phần nào hiểu được con người hắn. Tâm tình nàng, thành kiến đã sớm tan đi.

Thực chất, Lệ Thắng Nam nàng chẳng có ý nghĩ xấu xa nào nữa hết. Nàng chỉ đơn thuần là muốn thân cận với Lăng Tiểu Ngư thêm một chút, muốn hiểu về hắn thêm một chút. Đợi khi am tường rồi, chừng đó hẳn tâm cảnh nàng sẽ có thể khôi phục như lúc đầu. Hoặc ít ra thì Dương Tiểu Ngọc và nàng đều cho là như thế.

Khổ nỗi, giữa tâm ý và hành động, khoảng cách vẫn quá xa đi. Lệ Thắng Nam không biết nên triển khai thế nào. Luyện kiếm ư? Một cái cớ chả ra làm sao. Bị hiểu lầm, ngẫm cũng chẳng oan. ...

Sống ở đời, trong các loại nợ thì nợ tình là khó trả nhất, trong các hạng cướp thì đánh cắp trái tim kẻ khác là cái tội lớn nhất mà người ta không bao giờ mang ra chốn công đường để xét xử.

Trớ trêu thay, Lăng Tiểu Ngư lại đang đi trên con đường ấy trong khi vẫn điềm nhiên chưa hề hay biết. Hắn làm sao ngờ được rằng tai nạn ngoài ý muốn hôm đó, trên Ngũ Kiếm Đài lại trở thành mầm móng của một mối tình đơn phương và khổ lụy.

Lệ Thắng Nam đã sai. Dương Tiểu Ngọc đã sai. Đáng ra Lệ Thắng Nam nàng đừng nên vì gỡ bỏ khúc mắc trong lòng mà thân cận Lăng Tiểu Ngư. Bởi lẽ, sau mỗi lần nàng hỏi han tiếp xúc, càng biết nhiều, càng hiểu nhiều thì tâm trí nàng, nó lại càng khắc sâu hình bóng hắn...

Lệ Thắng Nam khác với Lý Ngọc Thường, khác với Dương Tiểu Ngọc, tâm nàng mềm yếu lắm. Phải, nàng đúng là có tâm nguyện noi gương sư phụ, quyết sẽ chẳng màng tình duyên đôi lứa, chỉ hiến dâng đời mình cho đạo pháp, cho lý tưởng thế thiên hành đạo, trừ bạo an dân. Nhưng, đấy là trước kia. Còn bây giờ? Còn sau này?

Lý trí liệu có chiến thắng được con tim? Lý tưởng có qua nổi ái tình?

Thiên đã chú định, người làm sao cãi?

...

...

Lăng Tiểu Ngư không hay, Lệ Thắng Nam cũng chẳng hề biết, hai người bọn họ cứ vậy mà tiếp tục vướng vào khói bụi hồng trần. Trên con đường tục lụy trần ai ấy, đến cuối cùng, kẻ cười là ai? Khóc lại là ai?

Hay tất cả rồi sẽ hoá thành mây khói, nhìn lại một tiếng than...

Thật khó để trả lời.

...

Tương lai mờ mịt, tươi sáng hay ảm đạm mấy người thấu rõ. Biết chắc đây duy có thực tại.

Lúc này, kể từ lần đầu tiên Lệ Thắng Nam chạy tới Trúc Kiếm Phong tìm Lăng Tiểu Ngư, thời gian tính ra cũng đã được tám tháng. Tám tháng, nói dài không dài, nói ngắn cũng không phải ngắn. Chí ít thì nó đủ để làm cho Lệ Thắng Nam nhận ra được một vài thứ, hiểu ra được một vài điều.

Chán ghét cũng tốt, hờn trách cũng được, hết thảy đều đã sớm nhạt phai. Hiện tại, trong tâm trí Lệ Thắng Nam nàng, cảm xúc còn chăng là nhớ nhung, là mộng mị, bâng khuâng, lưng chừng khó nghĩ...

Trải qua bao lần chuyện trò, tiếp xúc, chẳng biết tự khi nào mà nàng đã sa chân vào bể ái tình, khó rút ra được. Hình bóng của Lăng Tiểu Ngư, nó cứ mãi chập chờn ẩn hiện, muốn xua đi mà đành bất lực...

Phiền não lại thêm phiền não, ưu tư lại hoàn ưu tư, cực chẳng đã, Lệ Thắng Nam mới đưa ra quyết định: thôi không gặp Lăng Tiểu Ngư thêm một lần nào nữa.

Để làm gì kia chứ? Hắn... nào có ý nghĩ xa vời gì với nàng. Hắn không nói, nhưng nàng hiểu được.

...

"Haizz...".

Thở ra một hơi dài phiền muộn, với cõi lòng nặng trĩu, Lệ Thắng Nam đưa tay hái xuống một bông hoa màu đỏ, nhỏ giọng hỏi: "Hoa ơi hoa, ngươi nói ta nên làm sao mới đúng đây?".

"Những tưởng chỉ cần tiếp xúc nhiều với hắn, hiểu thêm về con người hắn thì tâm cảnh của ta sẽ khôi phục như lúc ban đầu, ngờ đâu...".

Đầu gục xuống, nàng khép đôi hàng mi, môi hé mở mà chua xót: "Ta... đã sai rồi".

"Tại sao chứ?".

"Tại sao ta lại nghĩ về hắn nhiều tới vậy? Tại sao ta cứ phải nhớ hắn?".

"Thứ tình cảm này, lẽ ra ta không nên có. Lẽ ra ta phải cắt đứt ngay khi nó mới bắt đầu...".

"Lệ Thắng Nam, ngươi đã làm gì thế này?".

...

"Sư tỷ...".

Trong lúc Lệ Thắng Nam đang chìm giữa bể muộn phiền thì phía sau nàng, cạnh một gốc cây, Dương Tiểu Ngọc cũng áy náy mà thầm tự trách.

"Ta thật sự đã mắc phải sai lầm rồi. Đáng ra ta không nên bảo sư tỷ tiếp cận Tiểu Ngư".

Nếu ngày đó Dương Tiểu Ngọc nàng không can thiệp, không khuyên nhủ gì cả thì sự thể đã chẳng thành ra như bây giờ.

"Sư tỷ...".

Than nhẹ một tiếng, Dương Tiểu Ngọc lặng lẽ quay lưng bước đi. Ngay lúc này, nàng biết dẫu có đi ra thì cũng chẳng để làm gì. Vị Lệ sư tỷ kia của nàng đã vô thức lún sâu vào bể ái tình rồi, căn bản không thể tự mình rút chân ra được nữa. Hiện tại, chỉ có một người mới có khả năng giúp được nàng: Lăng Tiểu Ngư.

p/s: Thực sự tâm trạng mình hiện không được ổn lắm. Kể từ hôm qua, khi em mình xảy ra tai nạn xe máy đến giờ thì cảm xúc vẫn chưa bình lại được. Tuy không quá nghiêm trọng nhưng tay chân, da thịt thì trầy tróc hết, hiện nó vẫn chưa thể đi lại, vận động bình thường được.

Trong khoảng thời gian này chắc mình không viết được nhiều đâu, mọi người thông cảm nhé.

Cám ơn - Pea

Chương 144: Yên Bình

...

Trúc Kiếm Phong.

Nơi hậu sơn, bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động.

Như thường lệ, giống những lần trước, lần này tiến vào đây, Lăng Tiểu Ngư lại mang theo một chiếc hộp đựng đầy thức ăn. Và tất nhiên là nó khá lớn.

...

"Hoan hô!".

Ngay khi tháo bỏ linh phù, đem nắp hộp mở ra, Gia Gia liền giơ cả hai cánh tay bé xíu của mình lên cao, vui sướng hò reo.

Đôi má phúng phính nhăn lại bởi nụ cười khả ái, Gia Gia vừa cầm thức ăn mang ra vừa điểm: "Cá hấp này. Cá nướng này. Bánh bao nhân thịt này. Canh bát bảo này. Đậu xào hoa cải này... Oa! Còn có cả món thịt hầm nấm mà Gia Gia thích nhất nữa!".

"Tiểu Ngư, ta biết ngươi là người tốt mà. Hì hì...".

"Mang đồ ăn cho ngươi thì là người tốt, vậy nếu không mang đồ ăn cho ngươi thì ta là người xấu sao?" Lăng Tiểu Ngư cười nhẹ, hỏi lại.

Và hồi đáp, như cũ vẫn là chất giọng non nớt y hệt một cô bé: "Sẽ không đâu. Tiểu Ngư ngươi cũng đâu phải nữ nhân có đôi mắt đáng sợ kia".

Thừa hiểu Gia Gia đang đề cập tới ai, Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, bảo: "Gia Gia, sư phụ ta không phải người xấu. Tuy là bình thường người hay la mắng kẻ khác nhưng tâm địa lại rất tốt. Nhiều khi cũng rất chu đáo nữa".

"Gr... gr...".

Gia Gia làm mặt quỷ, tỏ vẻ khinh thường: "Tiểu Ngư à, ngươi bị nàng ta lừa gạt rồi. Sư phụ của ngươi không có đơn giản tí nào đâu. Mỗi lần nàng lén thăm dò ta, trong lòng ta đều có cảm giác vô cùng bất an. Nhất là khi ta nhìn vào cặp mắt nàng... Chậc, nó đáng sợ lắm...".

"Gia Gia, đó là bởi vì ngươi chưa tiếp xúc với sư phụ ta nên mới cảm thấy như vậy".

Lăng Tiểu Ngư thoáng nghĩ, rồi bổ sung: "Gia Gia, ngươi ngẫm mà xem. Nếu sư phụ ta là người xấu thì đâu có cho phép ngươi cư ngụ bên trong Phị Tinh Đới Nguyệt Động này".

"Cái gì mà cho phép. Đó là bởi vì nàng ta không đi vào được cửa động thứ tư đấy chứ".

"Không phải là không vào được. Bộ ngươi quên Trúc Kiếm Phong ta có một thanh tiên kiếm với uy lực đủ để di sơn đảo hải hay sao?".

"Cái đó cũng chỉ là lời của sư phụ ngươi nói thôi, ai biết có thật hay không".

"Gia Gia, chẳng giả đâu. Trúc Kiếm Phong ta xác thực là có một thanh tiên kiếm như vậy. Mà không chỉ Trúc Kiếm Phong, bốn chi mạch khác là Kim Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong, mỗi nơi đều có. Sở dĩ sư phụ và chưởng môn sư bá của ta một mắt nhắm một mắt mở bỏ qua cho ngươi, hết thảy chỉ bởi vì trước nay ngươi chưa làm gì gây hại cho Thiên Kiếm Môn. Nếu một ngày nào đó họ phát hiện ngươi có ý đồ bất chính, khẳng định sẽ lập tức điều động tiên kiếm tru diệt ngươi ngay".

"Tiểu Ngư, ngươi làm gì vậy? Tự dưng lại đi hù doạ Gia Gia...".

Bĩu môi trách móc, Gia Gia lắc đầu xua tay: "Bỏ đi bỏ đi. Gia Gia không nghe mấy chuyện này nữa. Dù sao ta cũng chẳng có ý nghĩ gây ra động tĩnh gì ở Thiên Kiếm Môn này của ngươi... Trước mắt ta vẫn chưa có ý định nào cả. Cứ chờ ngươi đột phá cảnh giới chân nhân xong, chừng đó lại tính tiếp".

Nói đoạn, Gia Gia vươn tay cầm lên một chiếc đĩa đang đặt ở trước mặt, bắt đầu đánh chén...

...

Còn lại một mình, Lăng Tiểu Ngư cúi đầu, ánh mắt có phần mờ mịt.



"Chân nhân sao? Biết đến khi nào đây?".

Tự đáy lòng, hắn thật tình không rõ. Hiện tại tu vi của hắn mới chỉ là vấn đỉnh trung kỳ, muốn bước vào cánh cửa chân nhân, tối thiểu phải cần qua thêm một tiểu cảnh giới nữa. Nhưng qua được rồi, lại chắc gì sẽ đột phá thành công?

Chân nhân cảnh, từ xưa tới giờ thất bại vốn vẫn luôn nhiều hơn thành công đấy. ...

"Phù... ù...".

Lặng lẽ thở ra một hơi, Lăng Tiểu Ngư chợt cười tự giễu: "Lăng Tiểu Ngư à Lăng Tiểu Ngư, vấn đỉnh hậu kỳ còn chưa đạt tới, ngươi lo lắng vấn đề đột phá chân nhân làm gì chứ...".

"Cho dù khó khăn thì lại thế nào? Trước giờ ngươi cũng đâu phải chưa từng nếm trải khó khăn... Trên đời này không có chuyện gì là không thể, chỉ cần ngươi kiên trì nỗ lực, nhất định rồi cũng sẽ thành công. Chân nhân cảnh, ngươi chắc chắn sẽ thành tựu".

Vì Lăng Ngọc Yến, xuất phát từ mong muốn được kề cận sớm hôm chăm lo cho nàng, một lần nữa, Lăng Tiểu Ngư đã âm thầm củng cố quyết tâm. Hắn sẽ tiếp tục ra sức đêm ngày tập trung tu luyện, giống như cái cách mà sáu năm qua hắn vẫn làm. Hắn tin, dưới trợ lực của Phị Tinh Đới Nguyệt Động cùng sự giúp đỡ của ân sư, một ngày nào đó hắn rồi cũng có thể giống như Dương Tiểu Ngọc, dẫn động thiên kiếp hàng lâm, tiến hành đột phá...

...

"Không biết sư phụ hiện giờ thế nào rồi?".

Nhớ tới vị ân sư tính tình cổ quái kia của mình, trong dạ Lăng Tiểu Ngư nhất thời khó tránh có chút âu lo. Kể từ lúc nàng cùng chưởng môn Cơ Thành Tử rời khỏi Thiên Kiếm Môn, tính đến nay cũng đã được ba tháng mười hai ngày rồi. Suốt quãng thời gian này, ngay cả một tia tin tức cũng chưa thấy truyền về. Điều đó thực khiến cho Lăng Tiểu Ngư hắn cảm thấy bất an.

Mặc dù Lăng Thanh Trúc không nói quá rõ nhưng hắn biết, Ô Long Cốc kia là cỡ nào hung hiểm. Thượng cổ linh chủng sót lại từ thời thượng cổ như Kim Tước há đâu dễ dàng đối phó. Sức mạnh của chúng, e dẫu năm ba vị chân nhân hậu kỳ hợp lực cũng chưa chắc có thể trấn áp được.

Đồng ý là trong chuyến đi lần này, trừ bỏ chưởng môn Cơ Thành Tử ra thì còn có hai vị cung chủ của Cửu Hoa Cung và một vị cao tăng của Lam Yên Tự theo hỗ trợ, nhưng tầm đó, liệu rằng đã đủ để bảo đản an toàn?

Tuyệt đối? Chẳng có gì là tuyệt đối cả.

"Su phụ, người nhất định phải bình an trở về...".

...

Thu xếp tâm tư mà trở về với thực tại, Lăng Tiểu Ngư di chuyển tròng mắt, nhìn qua chỗ Gia Gia...

Chưa nhìn chưa rõ, vừa ngó xong, Lăng Tiểu Ngư đã phải sững sờ câm nín. Hắn bị Gia Gia làm cho kinh ngạc.

Số là ban nãy, trước mặt hắn có gần chục bát đĩa đựng đầy thức ăn, thế nhưng bây giờ, bát đĩa đúng thật vẫn còn, tuy nhiên thức ăn thì... đã hết sạch tự khi nào rồi.

Thời gian mới có bao lâu a?"Hừm...".

Nấm tay đặt hờ nơi miệng, Lăng Tiểu Ngư khẽ hắng giọng: "Gia Gia, tốc độ ăn uống của ngươi hình như ngày càng tăng tiến".

"Ba ba...".

Gia Gia dùng tay vỗ cái bụng căng tròn của mình, ợ một cái: "Ự... Tại lúc nãy Gia Gia rất đói, mà đồ ăn lại rất ngon".

Kèm với cái lắc đầu, Lăng Tiểu Ngư trách: "Bụng có đói, đồ ăn có ngon thì cũng không thể ăn như vậy. Ngươi sẽ mắc nghẹn đấy".

"Sẽ không đâu. Gia Gia có năng lực tiêu hoá rất tốt, ăn bao nhiêu cũng được hết".

"Ngươi thật là... Đúng là một con sâu gạo".

"Hì hì... Gia Gia thích làm sâu gạo".

"Xuy...".

Trước lực sát thương quá ghê gớm từ dáng vẻ hồn nhiên và nụ cười thánh thiện của Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc chẳng cách nào giữ nét mặt nghiêm trang được nữa. Hắn bật cười một tiếng, đành từ bỏ ý định giáo huấn.

Những ngón tay đưa về trước, hắn đem đặt lên má Gia Gia, véo nhẹ một cái rồi giống như thường lệ, bắt đầu dùng vạt áo lau sạch vết dầu mỡ cho nó.

"Xem ngươi này. Đã dặn ngươi bao nhiêu lần là phải ăn từ tốn để khỏi bị vấy bẩn mà không chịu nghe".

"Hì..." - Gia Gia híp mắt, lè lưỡi đáp - "Dù sao cũng có Tiểu Ngư lau cho Gia Gia mà".

"Thế lúc không có ta thì sao?".

"Không có Tiểu Ngư thì Gia Gia sẽ tự làm. Gia Gia cũng biết thuật thanh tẩy á".

"À... Ta quên mất".

Động tác khựng lại, Lăng Tiểu Ngư nói trong khi cánh tay cũng chậm rãi thu về: "Gia Gia ngươi biết thuật thanh tẩy kia mà, ta đâu cần phải lau mặt giúp ngươi".

"Ứ...".

Gia Gia rất không nguyện ý. Nó đem cánh tay đang thu về của ai kia giữ lại, đầu lắc nguầy nguậy: "Gia Gia không chịu. Gia Gia muốn Tiểu Ngư lau cơ".

"Không được. Như vậy sẽ làm áo ta bị bẩn".

"Tiểu Ngư...".

...

"Được rồi được rồi. Ta cũng chỉ nói đùa thôi, ngươi đừng có mếu nữa".

"Hì hì...".

Đúng như yêu cầu của Lăng Tiểu Ngư, khi hắn vừa nói xong thì Gia Gia đã lập tức thay đổi thái độ, từ mếu máo chuyển sang hớn hở tươi cười. Cứ như thể bộ dáng buồn buồn sắp khóc mới rồi của nó chỉ là cố tình giả trang vậy.

"Haiz... Tiểu tử ngươi đúng là càng ngày càng hư".

Chương 145: Tứ Đại Hung Thú - Tứ Đại Linh Thú

Ngoài miệng thì trách, tuy nhiên, ở trong lòng mình, Lăng Tiểu Ngư lại chả khó chịu một tí nào. Trái lại, đối với nghĩa vụ lau chùi này hắn còn có cảm giác hoài niệm. Hắn nhớ trước đây, lúc hắn còn nhỏ, trong những bữa cơm gia đình, Yến cô cô cũng thường hay lau mặt cho hắn giống như vầy.

Những ngày thơ ấu ấy, chúng vẫn luôn được lưu giữ trong tâm trí hắn, nơi cõi lòng hắn, chưa một lần phai nhạt...

...

Cúi nhìn "đứa trẻ" hiện mới ngả đầu lên chân mình, Lăng Tiểu Ngư theo thói quen đặt bàn tay lên trán nó, nhè nhẹ xoa.

Rồi, dưới yêu cầu của đứa trẻ ấy, hắn bắt đầu kể chuyện. Một trong những câu chuyện mà hắn đã từng nghe, và còn nhớ rõ...

"... Ngày xửa ngày xưa, trong thời kỳ hỗn mang, lúc đó có rất nhiều giống loài cường đại sinh sống, tạm gọi là linh chủng hồng hoang. Những hồng hoang linh chủng này, bọn chúng nắm giữ sức mạnh cực kỳ to lớn; đối với chúng, chuyện di sơn đảo hải kỳ thực cũng chỉ như con người đốn hạ một cành cây, xách lên một thùng nước, rất chi dễ dàng".

"Cũng giống như người có tốt có xấu, linh chủng hồng hoang cũng có thiện có ác. Nổi danh nhất, cũng là mạnh mẽ nhất trong số các hung thú thì chẳng đâu khác ngoài Thao Thiết, Hỗn Độn, Cùng Kỳ và Đào Ngột".

"Oa... Nghe rất lợi hại nhỉ".

Nằm gối trên đùi Lăng Tiểu Ngư, Gia Gia nghe hắn kể tới đấy thì xen vào: "Tiểu Ngư Tiểu Ngư, Thao Thiết, Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Đào Ngột, bốn con hung thú đó thực sự tồn tại hả?".

"Đương nhiên. Có rất nhiều cổ thư, điển tịch ghi chép về chúng, thậm chí còn có tranh vẽ, phù điêu các thứ nữa".

"Vậy hình dạng của chúng như thế nào? Tiểu Ngư, ngươi mô tả một chút đi".

Lăng Tiểu Ngư mỉm cười, đáp: "Được rồi".

Và như thế, hắn bắt đầu mô tả...

"Hmm... Trước tiên nói về Hỗn Độn".

"Theo cổ thư chép lại thì Hỗn Độn là linh chủng hồng hoang có dáng như chó, lông dài, bốn chân, tương tự như gấu mà không có vuốt, có mắt mà không mở được, không thấy được, có tai mà không thể nghe, có bụng mà không có ngũ tạng. Con người không có cách nào nghe thấy nó, cũng không thể nhìn thấy nó. Nó thường hay cắn đuôi mình và ngửa mặt lên trời cười... Hỗn Độn không sống trong vô vi. Nếu như gặp người cao thượng, Hỗn Độn sẽ sát hại người đó. Nếu như gặp kẻ ác nhân, Hỗn Độn sẽ phù trợ kẻ đó.

Hỗn Độn bởi vì đã hỗn lại loạn cho nên hậu thế không cho rằng Hỗn Độn có phần người. Kỳ thực nó rất hung ác...".

"Oa... Đáng sợ thật." Gia Gia cảm thán, dáng vẻ như vừa được mở mang đầu óc.

Hiếu kỳ càng tăng nhiều hơn so với trước, nó hỏi: "Tiểu Ngư, Hỗn Độn hung ác như vậy, nó có ăn thịt người không?".

"Tất nhiên là có".

Lăng Tiểu Ngư mau chóng tiếp lời: "Bởi vì là một hung thú nắm giữ sức mạnh to lớn với sinh mệnh dài vô tận nên Hỗn Độn có thể tồn tại rất lâu. Hồng hoang cho đến thượng cổ, từ thuở sơ khai cho tới lúc con người xuất hiện, nó đã luôn là cơn ác mộng với thế giới này".

"Chậc... Khủng khiếp quá".

Gia Gia tặc lưỡi, rồi nói: "Tiểu Ngư, thế còn ba con hung thú kia thì sao? Bọn chúng so với Hỗn Độn có lợi hại hơn không?".



"Cái này rất khó nói. Thao Thiết, Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Đào Ngột, tứ đại hung thú mỗi con đều nắm giữ thần thông to lớn, thọ nguyên vô tận, để kết luận ai cao ai thấp thực chẳng dễ. Huống hồ, bốn con hung thú này, bọn chúng lại khá hoà hợp. Nếu ta nhớ không lầm thì chúng chính là đồng bọn của nhau".

"Còn vậy nữa".

Gia Gia nhăn mày: "Một mình Hỗn Độn thôi ta đã thấy ghê gớm lắm rồi, nếu lại hợp tác với ba con kia nữa thì chẳng phải sẽ trở thành thiên hạ vô địch sao?"."Cái đó thì chưa hẳn".

Lăng Tiểu Ngư cười ý vị, nhưng không giải thích gì thêm.

"Được rồi. Trước hãy để ta mô tả hết ba con hung thú còn lại cho ngươi nhận thức đã".

...

"... Giống như Hỗn Độn, Cùng Kỳ bản tính cực kỳ hung ác. Nó có dáng như trâu, ngoại hình như hổ, khoác trên da lớp lông như nhím, trên lưng có cánh, bay được, tiếng kêu giống chó, thích giết người ăn thịt. Nghe nói Cùng Kỳ thường xuyên bay đến những nơi đánh nhau để ăn mũi của người tốt; nếu có người làm việc ác, Cùng Kỳ sẽ bắt dã thú tặng cho kẻ đó, đồng thời cổ vũ hắn làm nhiều chuyện xấu hơn".

"Tiếp đến là Đào Ngột".

"Trong quyển Thần Dị Kinh mà ta đọc có nói Đào Ngột là hung thú tướng hình đồ sộ, lông dài hơn hai thước, chân hùm mặt người, đuôi dài một trượng tám thước, nhiễu loạn thế gian, tính ngang tàng cố chấp...".

"Thế còn Thao Thiết?".

Đáp lại Gia Gia, Lăng Tiểu Ngư đều đều cất giọng:

“Hmm... Sinh vật này mặt mày dữ tợn, hai mắt sáng ngời, dáng vẻ thịnh nộ, mũi lồi ra, hai tai như hai cục thịt; trên đầu có một đôi sừng uốn lượn, khá giống sừng trâu, hai chân cũng uốn lượn vô định phương hướng, móng sắc như móng hổ; miệng lớn nhe ra, răng nhọn như lưỡi cưa... Trong số tứ đại hung thú thì Thao Thiết được nhắc đến nhiều hơn cả, thậm chí có sách còn viết nó chính là thủ lĩnh của mọi điều hung bạo, tàn ác...".

...

Gia Gia nằm im thêm một lúc để tiêu hoá hết những thông tin mình vừa tiếp nhận, chừng xong rồi thì mới hướng Lăng Tiểu Ngư đặt nghi vấn:

"Tiểu Ngư, bốn con hung thú kia kinh khủng như vậy, tại sao bây giờ lại biến mất? Từ nãy giờ ta toàn nghe ngươi nói nhắc đi nhắc lại cổ thư điển tịch...".

"Chuyện này thật ra cũng không có gì khó hiểu".

Lăng Tiểu Ngư nói trong khi những ngón tay vẫn đặt trên mái tóc màu vàng dày cộm của Gia Gia. "Như lúc nãy ta đã đề cập qua, tương tự con người có tốt có xấu, linh chủng hồng hoang cũng có thiện có ác".

"Thao Thiết, Hỗn Độn, Cùng Kỳ, Đào Ngột, bọn chúng đích thị rất ghê gớm, tuy nhiên, còn chưa phải vô địch thiên hạ như ngươi nghĩ. Ngay thuở sơ khai, cùng với sự xuất hiện của tứ đại hung thú thì thiên địa còn sinh ra tứ đại linh thú nữa".

"Bốn đại linh thú này gồm có Thương Long (hay còn gọi là Thanh Long), Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ. Theo truyền thuyết thì chúng là do linh khí của buổi sơ khai tụ lại mà thành, đại biểu cho ý chí của trời và đất, mang trọng trách trông coi và bảo vệ thế giới này, tránh để nó bị hủy diệt".

"Tứ đại hung thú và tứ đại linh thú, một bên thì muốn thôn tính, tàn phá trong khi một bên lại một lòng muốn gìn giữ, bảo vệ, khỏi phải nghĩ, bọn chúng tất nhiên sẽ chẳng thể nào hoà hợp được".

"Ngay từ lúc bắt đầu, tứ đại linh thú và tứ đại hung thú đã là đối trọng của nhau, luôn muốn tiêu diệt lẫn nhau. Cuộc chiến giữa chính và tà, giữa thiện và ác này đã kéo dài rất nhiều năm, từ hồng hoang cho đến thượng cổ... Cuối cùng, trải qua vô vàn tuế nguyệt, sau không biết bao nhiêu lần ác chiến, rốt cuộc thì tứ đại hung thú cũng đã bị tiêu diệt".

"Tiểu Ngư, vậy còn tứ đại linh thú kia thì sao?".

"Không rõ ràng lắm." - Lăng Tiểu Ngư lắc đầu - "Cổ thư điển tịch không thấy đề cập, chỉ mơ hồ phỏng đoán là tứ đại linh thú sau khi tiêu diệt xong tứ đại hung thú thì chúng cũng lặng lẽ ẩn mình trong thiên địa. Từ đó đến nay chưa từng có ai nhìn thấy chúng hiện thân nữa".

...

"Gô ô ô...".

Miệng phát ra một thanh âm kỳ quái, trong tư thế thẳng cẳng xuôi tay, Gia Gia nhận xét: "Thương Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, tứ đại linh thú thật vĩ đại. Chúng nó đều là người, à không, đều là thú tốt... Giá mà Gia Gia gặp được chúng nhỉ".

"Chuyện đó chắc là không thể".

Như chợt nhớ tới gì, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Phải rồi Gia Gia, lần trước ta...".

Lăng Tiểu Ngư đang nói bỗng ngưng, thần tình nghi hoặc. Mới vừa rồi Gia Gia chẳng hiểu tại sao lại đột nhiên bật dậy...

"Gia Gia, có chuyện gì vậy?".

"Tiểu Ngư, tên sư huynh mập của ngươi tới tìm ngươi kìa".

"Đại Trù sư huynh?".

"Ừ." - Gia Gia gật đầu, mày cau thấy rõ - "Nhưng mà... Tiểu Ngư à, bộ dạng của sư huynh ngươi không được tốt lắm. Hắn có vẻ rất gấp gáp...".

Gấp gáp?

"Lẽ nào đã xảy ra chuyện gì?".

Nội tâm chẳng hiểu sao lại có dự cảm không lành, Lăng Tiểu Ngư lập tức cáo từ: "Gia Gia, bây giờ ta phải về. Có gì mai ta lại đến".

"Ừ, ngươi đi đi".

Từ biệt xong, Lăng Tiểu Ngư liền nhanh chân chạy ra khỏi Phị Tinh Đới Nguyệt Động. Vừa lúc, Chu Đại Trù cũng chạy tới.

"Tiểu Ngư! Lão nhân gia xảy ra chuyện rồi!".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau