TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Thiên Tà

...

"Ong... g... g...!".

Tiếng ngân thứ ba của Tuyết Ẩm vang lên, và lần này thì kéo dài hơn hẳn. Thêm nữa, ánh sáng phát ra từ thân kiếm cũng đột ngột gia tăng gấp chục lần.

Thứ bạch quang nọ, nó rực rỡ tới nỗi khiến cho một tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ như Chu Đại Trù cũng không dám nhìn thẳng mà phải nghiêng người tránh đi. Để rồi sau đó, khi hắn quay đầu lại thì...

Trên bệ cao, trải qua khoảng thời gian đứng bất động, cơ thể Dương Tiểu Ngọc cuối cùng cũng có phản ứng. Mái tóc dài màu lam không gió tự bay, nàng nhẹ nhàng đem thanh kiếm cắm ở trước mặt rút lên.

Tầm một phút sau, lúc linh quang đã hoàn toàn tiêu tán và thân ảnh Dương Tiểu Ngọc cũng đã lui gót trở về bên dưới...

Chu Đại Trù là người đầu tiên áp sát. Hắn nói ngay: "Tiểu Ngọc Tiểu Ngọc, ngươi thật lợi hại!".

Tay chỉ vào Tuyết Ẩm, hắn hỏi để xác nhận lại: "Tiểu Ngọc, ngươi rút được Tuyết Ẩm, như vậy có phải bây giờ ngươi đã trở thành chủ nhân của nó rồi không?".

"Ừm".

"Ba!".

Quá kích động, Chu Đại Trù vỗ lên vai trái người đối diện một cái rõ mạnh: "Quá lợi hại!".

"Ủa? Tiểu Ngọc, ngươi sao vậy? Ta chỉ vỗ có một cái thôi mà".

Ném cho họ Chu một cái nhìn trách móc, Dương Tiểu Ngọc nén đau nói ra: "Tay trái của ta đã bị gãy rồi".

"Hả? Ngươi... Tiểu Ngọc, ta... ta xin lỗi! Ngươi để ta xem...".

Nói đoạn, Chu Đại Trù đưa tay toan kéo áo xem thì ngay lập tức bị Dương Tiểu Ngọc dùng cánh tay còn lại gạt đi. Nàng lườm hắn cảnh báo: "Ngươi mà dám động coi chừng ta chặt luôn cái tay ngươi".

...

Trước là bị doạ, sau đã tự mình ý thức được hành vi vừa rồi là thất lễ nên Chu Đại Trù mau chóng thoái lui. Có chút ngượng ngùng, hắn nhận lỗi: "Tiểu Ngọc, ngươi đừng hiểu lầm. Ta không phải có ý đó đâu...".

"Hư...".

Dứt khoát bỏ qua Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc tiến đến trước mặt Cơ Thành Tử - người đang chờ đợi với dáng vẻ tươi cười hoà ái.

"Chưởng môn sư bá, đệ tử không phụ kỳ vọng, đã rút được Tuyết Ẩm".

"Hmm... Rất tốt".

Cơ Thành Tử đem lọ đan dược đã chuẩn bị sẵn đưa cho Dương Tiểu Ngọc, bảo: "Tiểu Ngọc, thuốc này đối với ngoại thương rất công hiệu, ngươi hãy dùng đi".

"Đệ tử đa tạ sư bá".

"Đừng khách sáo. Ngươi rất xứng đáng được chiếu cố".

"Được rồi, đừng nói nhiều nữa, liệu thương quan trọng hơn. Ngươi trước đem đan dược uống vào rồi ta sẽ trợ giúp ngươi đem xương cốt nối lại".

"Vâng".

...

Ngó thấy Dương Tiểu Ngọc đã nuốt xong đan dược mình đưa và bắt đầu đả toạ điều tức, Cơ Thành Tử lúc này mới an lòng mà dời mắt sang Chu Đại Trù.

"Chưởng môn sư bá, người... người nhìn chằm con như vậy làm gì?".

Miệng cười ý vị, Cơ Thành Tử đưa tay chỉ lên bệ cao: "Đông Vũ và Tiểu Ngọc đều đã lên, bây giờ không phải tới lượt Chu tiểu tử ngươi xuất thủ rồi ư?".

Đầu rụt xuống, Chu Đại Trù e ngại: "Chưởng môn sư bá, con nghĩ là không cần đâu. Con cũng không có lợi hại như Tiểu Ngọc".

"Đại Trù, đối với mỗi thanh kiếm khác nhau thì khảo nghiệm đưa ra sẽ khác nhau. Hoàng Bào, Tuyết Ẩm có thể khó khăn với ngươi, nhưng hai thanh còn lại, biết đâu chừng tiểu tử ngươi sẽ đáp ứng đủ tiêu chuẩn cũng nên".

"Sư bá, người đừng lừa con. Nếu mà dễ lấy thì tụi nó đã không cắm ở đây suốt hơn hai ngàn năm qua... Con nghĩ kỹ rồi, con sẽ không tiếp nhận khảo nghiệm đâu. Cái đám kiếm linh này khó chơi lắm".

"Tiểu tử ngươi...".



Cơ Thành Tử khuyên mãi chẳng thành, trong lòng tự nhiên sinh ra bực bội. Hắn cảm thấy cái tên tiểu tử đứng trước mặt đây thật có vài phần "phong thái" của vị sư muội họ Lăng kia của mình

"Haiz... Cũng chỉ có muội ấy mới có thể dạy ra được những tên đồ đệ khó bảo như vầy".

Ngẫm mà cảm thán, Cơ Thành Tử hơi bất đắc dĩ, từ khuyên nhủ chuyển thành uy hiếp: "Chu tiểu tử, ta cho ngươi hai lựa chọn: hoặc là ngươi tự đi lên, hoặc là chờ ta đích thân dắt ngươi đi lên. Nhưng mà ta nói trước, ta dắt người cũng không có nhẹ nhàng gì mấy đâu".

"Sư... sư bá, việc gì phải...".

"Mau chọn đi".

Trông bộ dạng nghiêm túc kia của Cơ Thành Tử, Chu Đại Trù hiểu là vị sư bá này của mình cũng không có nói chơi. Hết cách, hắn đành vâng mệnh mà bước lên bệ cao. Tự mình dấn thân vẫn tốt hơn là bị người đưa đi a.

"Haizz... Người già đúng là khó tính mà".

"Chu tiểu tử, ngươi lầm bầm cái gì đấy?".

"Dạ, con có lầm bầm gì đâu".

Bao nhiêu chữ hờn câu trách Chu Đại Trù rốt cuộc chỉ có thể đem chôn giấu tận đáy lòng. Mang theo khuôn mặt khổ não, hắn tiếp tục bước đi...

Một bước, một bước, rồi một bước, tốc độ đưa chân của hắn so với hai vị đồng môn trước đó của mình còn chậm hơn mấy phần. Coi bộ... Chu Đại Trù hắn cũng là người từ tốn lắm.

Có điều, dẫu có từ tốn hơn nữa thì quãng đường cũng không thể nối dài thêm. Bệ cao bao nhiêu, thang dài bao nhiêu thì thủy chung vẫn chỉ bấy nhiêu. Sau cùng, Chu Đại Trù đã dừng lại tại bậc thang thứ hai mươi bốn.

Tất nhiên đấy là một quyết định có cơ sở, đã được hắn cân nhắc hẳn hoi. Ở ngay bậc thang thứ hai mươi bốn này, thanh kiếm được cắm danh gọi Thiên Tà, vừa hay thuộc tính khá phù hợp với đạo thuật của Trúc Kiếm Phong hắn. Lại nói, trong số ba thanh kiếm còn an vị trên bệ đây, so với Hoàng Bào và Tử La thì Thiên Tà này ở vị trí thấp nhất a.

Điều đó có ý nghĩa gì?

Theo như suy nghĩ của Chu Đại Trù thì thanh Thiên Tà này sẽ "dễ dãi" hơn hai thanh Hoàng Bào và Tử La kia.

Thật sự là một lối suy diễn sai lầm, vô căn cứ. Nhưng nếu Chu Đại Trù hắn đã tin như vậy rồi thì biết sao được. Là dễ hay khó, là thành hay bại, tất cả đành trông vào vận khí của hắn vậy.

...

"Thiên Tà à Thiên Tà, ta thấy thân hình của ngươi so với mấy thanh kiếm kia thì to lớn, uy phong hơn rất nhiều. Ừm, diện mạo, phong thái đều rất giống ta...".

"Ta cảm thấy giữa chúng ta rất có duyên phận, bởi thế cho nên ngươi cũng đừng đưa ra khảo nghiệm quá khó a".

...

"Chu tiểu tử, đừng có đứng đó lảm nhảm nữa. Mau đặt tay lên kiếm đi".

Liếc xuống bên dưới, Chu Đại Trù "Vâng" dài một tiếng. Rồi đặt tay lên trên chuôi kiếm Thiên Tà.

"Ong...!".

...

Trái hẳn phần dạo đầu đã xảy ra với Dương Tiểu Ngọc ban nãy, khi ý thức của Chu Đại Trù tiến vào bên trong Thiên Tà thì kiếm linh đã lập tức hiện thân ngay.

Không thể không nói, kiếm linh này, hình dạng trông rất kỳ quái, hoàn toàn khác xa Tiểu Tuyết. Thay vì nữ tính thì kiếm linh này lại là nam tính, hình tướng cũng chả phải nhân loại mà thuộc về yêu loại.

Chân to như cột, mắt lớn như miệng chén, trên đầu còn đính thêm đôi sừng, tướng mạo quả thực rất đỗi dữ dằn, hung ác...

"Ực...".
Trông thấy kiếm linh với bộ dạng hung thần ác sát kia, Chu Đại Trù không kiềm được mà nuốt xuống một ngụm nước bọt. Hắn... bị doạ a.

"Tiểu tử, lúc nãy ngươi nói cái gì?".

Bị thanh âm to lớn làm cho giật mình, Chu Đại Trù len lén thụt lui, khiếp đảm hồi đáp: "Ta... ta có nói gì đâu".

"Hử?".

Kiếm linh trong hình hài yêu loại thở mạnh một hơi, giọng oang oang: "Không có? Thật là không có? Rõ ràng ta đã nghe ngươi nói...".

"Đúng là cuồng đồ! Một kẻ xấu xí như ngươi lại dám mang ra so sánh với ta! Tiểu tử, ngươi chán sống rồi phải không?!".

"K-Kiếm linh đại ca, có gì... có gì từ từ nói... từ từ nói...".

"Từ từ nói? Tại sao ta phải từ từ nói? Ta là Thiên Tà, là Thiên Tà người người nghe danh đều khiếp đảm! Ta thích nói thì nói, ai dám ngăn cấm ta?!".

"Tiểu tử, ngươi không cho ta nói, có phải là muốn khiêu chiến với ta hay không?! Nói! Có phải không?!".

Khiêu chiến?

Chu Đại Trù khóc không ra nước mắt. Từ nãy giờ Chu Đại Trù hắn nào có vẻ gì là đang khiêu chiến chứ? Hắn khiếp sợ còn chẳng hết đây này!

"Xong rồi xong rồi! Cái tên kiếm linh này đầu óc hình như không có được bình thường...".

"Số ta sao lại đen đủi như vầy chứ? Đến cả loại kiếm linh thần kinh có vấn đề này mà cũng để cho ta gặp được... Thượng thiên, ông cũng thật là biết chiếu cố ta a...".

...

"Tiểu tử, tại sao ngươi không nói?! Có phải là đang khinh thường ta hay không?!".

"Grào.... ào... ào...!".

Đối mặt với tiếng gầm tức giận của kiếm linh Thiên Tà, Chu Đại Trù cuống quýt thanh minh: "K-Kiếm linh đại ca, ta sao có thể xem thường ngươi! Đại ca ngươi cao lớn như vậy, uy mãnh như vậy, khôi ngô tuấn tú như vậy, rõ ràng là một đại nam nhân tràn đầy mị lực người gặp người kính, ma gặp ma yêu...".

"Vừa nãy, những lời của ta tất cả đều là hàm hồ. Một người bình thường như ta sao có khả năng so sánh với kiếm linh đại ca ngươi được. Kiếm linh đại ca, ta tầm mắt thấp kém, không có thấy được đỉnh núi cao, đại ca đừng chấp... Đừng chấp...".

...

Mấy lời nịnh hót nọ, những tưởng sẽ vô ích thì không, chúng lại rất có tác dụng với kiếm linh Thiên Tà.

Nét mặt đã phần nào dịu xuống, Thiên Tà "hừm" nhẹ: "Tiểu tử, may mà ngươi còn có mắt nhìn, có thể nhận ra phong thái mị lực của Thiên Tà ta".

Nếu là lúc khác, trong một trường hợp lợi thế hơn, Chu Đại Trù khẳng định đã đem toàn bộ thức ăn trong bụng nôn hết ra ngoài. Nhưng với tình cảnh hiện giờ... Dẫu muốn nôn hắn cũng chỉ đành nén nhịn.

Gắng nở ra một khuôn mặt tươi cười phụ hoạ, Chu Đại Trù ra sức tán đồng: "Đúng vậy! Đúng vậy! Thiên Tà đại ca anh tuấn tiêu sái, mị lực chiếu rọi thế gian...".

...

"Khà khà...".

Kiếm linh Thiên Tà càng nghe Chu Đại Trù tán dương, ca tụng, trong dạ lại càng thích chí. Hắn liên tục vỗ đùi cười to, giục Chu Đại Trù tiếp tục nói...

...

"Tiểu tử, nói hay lắm!".

"Tiểu tử ngươi tuy là hình dáng có chút xấu xí nhưng tầm mắt đúng là rất không tệ, hơn hẳn cái đám hàng xóm của ta. Đặc biệt là con nhỏ Tiểu Tuyết bên trong Tuyết Ẩm...".

Trong tư thế ngồi xếp bằng, kiếm linh Thiên Tà một tay chống cằm, một tay đặt hờ trên cái đùi to lớn của mình, chợt hỏi: "Tiểu tử, mục đích của ngươi đến đây là để lấy đi bản thể Thiên Tà phải không?".

Chu Đại Trù đương nhiên sẽ chẳng dại gì mà gật đầu thừa nhận. Đối với một thanh kiếm có kiếm linh tính khí kỳ dị như thanh Thiên Tà này, Chu Đại Trù hắn thà đi nhặt một khúc củi về làm vũ khí còn hơn.

Đầu lắc nguầy nguậy, hắn chối bay: "Kiếm linh đại ca, đây là hiểu lầm. Hiểu lầm thôi".

"Hửm? Hiểu lầm?".

"Đúng vậy, chỉ là hiểu lầm".

Chu Đại Trù mau chóng tiếp lời: "Kiếm linh đại ca, ta vốn dĩ không có muốn tiến vào bên trong Kiếm Mộ này đâu. Ta là bị người ta ép buộc a".

"Ai ép buộc ngươi?".

"Là lão nhân gia - sư phụ của ta. Lão nhân gia ra điều kiện, bắt ta bằng mọi giá phải lấy được Thiên Tà về, nếu không sẽ đem ta lột da rút xương...".

Chương 137: Để Ta Tiễn Ngươi Xuống Địa Ngục

...

"Tiểu tử, mấy lời này của ngươi, tất cả đều là thật?".

"Tuyệt đối không giả. Kiếm linh đại ca, ta thật sự là bị lão nhân gia ép buộc...".

"Thì ra là vậy".

Liếc thấy kiếm linh Thiên Tà đã gật gù cảm thông, Chu Đại Trù liền bắt lấy cơ hội. Hắn nói: "Cái đó... Kiếm linh đại ca, đại ca có thể cho ta ra ngoài được không?".

"Hửm? Tiểu tử ngươi không sợ trở về tay không như vậy sẽ bị sư phụ ngươi lột da rút xương sao?".

"Chuyện ấy... ta đương nhiên là sợ. Nhưng mà ta không thể vì sự ích kỷ của bản thân mà mạo phạm đến kiếm linh đại ca được. Từ sau khi diện kiến phong thái nam nhân mị lực kinh khủng khiếp của đại ca, tận đáy lòng ta đây rất ngưỡng mộ...".

Hòng tránh bị cuốn vào cái gọi là khảo nghiệm gì kia, Chu Đại Trù đã ra sức lấy lòng kiếm linh Thiên Tà. Hắn hy vọng đối phương sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng, xui cho hắn, kiếm linh Thiên Tà này lại chả phải hạng tâm trí bình thường.

Mặt mày phơi phới, Thiên Tà đưa tay, vừa ngoáy mũi vừa bảo: "Tiểu tử ngươi quả nhiên là người hiểu biết. Ta rất thích điểm này của ngươi. Nhưng mà...".

"Tiểu tử, nguyên tắc là nguyên tắc, không thể bỏ qua được".

"Kiếm... kiếm linh đại ca...".

"Tiểu tử ngươi không cần phải nói nữa. Thiên Tà ta anh tuấn tiêu sái nhưng tuyệt đối chẳng dễ dãi. Làm người, làm yêu đều cần tuân thủ nguyên tắc".

Thiên Tà chuyển mình đứng dậy, sắc mặt cũng theo đó mà nghiêm túc lên hẳn: "Tiểu tử, chuẩn bị đi. Khảo nghiệm của ta cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi qua được mười quyền của ta mà chưa bị ngất đi thì coi như ngươi thắng".

"Kiếm linh đại ca, ta... ta làm sao có khả năng tiếp được mười quyền của ngươi được. Ta chỉ mới là một tên tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ a!" Chu Đại Trù gấp tới độ muốn khóc, cố chối từ khảo nghiệm.

Tiếc thay, lời từ chối của hắn lại chả có nghĩa lý gì hết. Kiếm linh Thiên Tà căn bản là không màng đến. Hắn thở mạnh, bắt đầu vận lực.



"Tiểu tử! Khảo nghiệm bắt đầu!".Thanh âm còn chưa kịp lắng thì Thiên Tà đã liền động thủ. Bằng cánh tay còn to hơn đầu người lớn, hắn nhắm thẳng Chu Đại Trù tung ra một quyền.

Trước một quyền hung bạo này, Chu Đại Trù dĩ nhiên chẳng thể nào đứng im chờ chết được. Sử dụng "Tốc" kiếm quyết, hắn lập tức tránh đi.

Quyền đánh vào hư vô, Thiên Tà hơi ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh liền cười ha hả: "Ha ha ha! Tốt! Tiểu tử ngươi thân pháp không tệ...".

"Tiếp ta thêm một quyền!".

Quyết xong liền hành, Thiên Tà tức khắc đánh ra quyền thứ hai. Một quyền này, so với trước thì uy lực lẫn tốc độ đều tăng lên thấy rõ.

Có điều kết quả, nó vẫn giống như trước, đánh vào hư vô.

"Ha ha ha! Tốt! Tốt! Tiểu tử ngươi cũng thú vị lắm!".

"Để xem lần này ngươi còn né được không...".

"Thiên Tà: Đệ tam quyền!".

"Rít... t... t...!".Hoà trong tiếng ma sát, một quyền ngập tràn uy lực đánh thẳng về phía Chu Đại Trù. Tốc độ cực nhanh!

"Xẹt...!".

...

Sau hai đợt thành công né tránh, tới quyền thứ ba này thì rốt cuộc Chu Đại Trù đã không thể hoàn hảo tránh né được nữa. Một bên vai hắn đã bị đánh trúng, mặc dù uy lực gánh chịu chẳng nhiều.

"Cái tên này... Tốc độ ra đòn của hắn càng lúc càng nhanh, dù có "Tốc" kiếm quyết thì ta vẫn không cách nào trốn thoát được nữa...".

"Phải làm sao đây? Phải làm sao đây...".

"Tiểu tử!".

Giữa lúc Chu Đại Trù còn chưa tìm ra biện pháp ứng phó thì bên kia, cái giọng oang oang của Thiên Tà đã lại cất lên: "Tiếp quyền thứ tư của ta!".

"Ba!".

"Ư...!".

Nếu quyền thứ ba Chu Đại Trù còn kịp lách đi, chỉ phải nhận lấy một phần lực lượng công kích thì ở quyền thứ tư này, hắn vô pháp phản ứng, hoàn toàn gánh chịu nguyên vẹn mười thành lực lượng.

Khỏi phải nghĩ, với sức mạnh to lớn của kiếm linh Thiên Tà, Chu Đại Trù tất nhiên chẳng thể nào an ổn được. Thực tế thì hắn đã bị thương, thương tích xem ra còn không nhẹ.

"Tiểu tử, ngươi chỉ có chút bản lãnh đó thôi sao?".

Kiếm linh Thiên Tà ngó thấy chỉ mới quyền thứ tư mà Chu Đại Trù đã chống đỡ không nổi thì nhăn mày: "Lâu lắm mới có kẻ tiến vào đây, tiểu tử ngươi cũng đừng khiến ta thất vọng như vậy chứ?".

"Haizz... Thôi vậy. Để Thiên Tà ta tiễn ngươi xuống địa ngục đi".

Chương 138: Đại Thần Tha Mạng!

Sát ý bỗng chốc lan tràn, từ trên người Thiên Tà, một cỗ khí tức âm lãnh tức tốc bành trướng. Mắt lộ rõ hung quang, trong tiếng gào đinh tai nhức óc, hắn lao thẳng về phía trước, vung tay đấm xuống đỉnh đầu Chu Đại Trù.

Chính tại lúc này, dị biến chợt phát sinh. Nó đến từ Chu Đại Trù.

Chẳng rõ bởi do quá sợ hãi hay gì mà hai mắt Chu Đại Trù đột nhiên co rút lại, tiếp đấy thì chuyển đổi màu sắc, từ đen - trắng hợp lại thành duy nhất một màu. Tối tăm còn hơn cả mực.

Nhưng, còn chưa hết. Sau đôi mắt thì những bộ phận khác trên cơ thể hắn cũng mau chóng biến đổi. Đầu, mình, tay, chân, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, chỗ nào cũng đều thay đổi cả...

Tả thì chậm nhưng trên thực tế diễn biến lại nhanh vô cùng. Tính từ lúc quyền thứ tư được Thiên Tà đánh ra, chỉ nháy mắt sau, khi quyền đầu còn chưa chạm được vào người Chu Đại Trù thì quá trình biến đổi của hắn đã hoàn tất rồi.

Và, khi sự chuyển hoá đã xong xuôi...

Hình ảnh mập mạp quen thuộc của Chu Đại Trù đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó, kẻ đang hiện diện đây lại là một sinh vật vô cùng đáng sợ.

Sinh vật này mặt mày dữ tợn, hai mắt sáng ngời, dáng vẻ thịnh nộ, mũi lồi ra, hai tai như hai cục thịt; trên đầu có một đôi sừng uốn lượn, khá giống sừng trâu, hai chân cũng uốn lượn vô định phương hướng, móng sắc như móng hổ; miệng lớn nhe ra, răng nhọn như lưỡi cưa, miệng hơi cong vào bên...

Ác thú! Rành rành là một ác thú!

Tuy chưa biết tại sao ý thức của Chu Đại Trù lại biến thành hình dạng hung ác này, nhưng chắc chắn, sự chấn nhiếp mang lại tuyệt đối không nhỏ chút nào.

Ngoa ư? Không, đấy là sự thật. Hãy nhìn kiếm linh Thiên Tà mà xem, hắn... đang sợ hãi.

Đường đường là kiếm linh của một thanh Đại bảo kiếm, nắm giữ sức mạnh chẳng kém gì chân nhân lại khiếp sợ trước Chu Đại Trù - một tên tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ, thoạt nghe đúng thật vô lý. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Chu Đại Trù bây giờ, hắn vẫn còn là Chu Đại Trù mà mọi người biết nữa sao?



Hiện tại, Chu Đại Trù đã không phải Chu Đại Trù nữa. Hắn là một quái thú với khí tức phát ra sặc mùi chết chóc, cực kỳ hung lệ. "Ác", một chữ này chỉ e còn chưa đủ để hình dung...
"Grừ... rừ... ừ...".

"Grừ... ừ... ừ...".

Trong tiếng gầm gừ ghê rợn, Chu Đại Trù, hoặc có lẽ nên gọi là quái thú do Chu Đại Trù biến thành từng bước tiến về phía kiếm linh Thiên Tà. Bốn chiếc răng nanh mở to, nó kêu kên một tiếng chói tai, đồng thời dùng chân đạp xuống.

"Ầm!".

Cái đạp tưởng giản đơn mà tác động lại lớn đến không ngờ. Chính nó đã vừa khiến cho không gian vô định nơi này rung lên dữ dội.

Quá khó tin. Thật sự là quá khó tin...

Ở trong hình hài quái thú này, Chu Đại Trù vậy mà sở hữu khí lực kinh hồn tới như vậy. Nên nhớ ban nãy, kể cả có là Dương Tiểu Ngọc với trạng thái thân thể tối cường của mình cũng chẳng làm ra động tĩnh lớn được nhường này. Một nửa e còn chưa đến.

Có thể khẳng định lai lịch của Chu Đại Trù tuyệt không đơn giản. Hình hài quái thú hắn đang hoá thành đây, dám cá hẳn phải liên hệ gì đó. Nói không chừng đấy lại là bản thể chân chính của hắn cũng nên
Nếu sự thật đúng là như thế, rằng gốc tích của Chu Đại Trù đại biểu cho sự tà ác thì tương lai sau này, chỉ sợ sẽ có rất nhiều phiền toái bủa vây hắn. Tình huynh đệ, nghĩa sư đồ, mọi thứ rồi sẽ ra sao? Khó còn nguyên vẹn.

...

Tạm gác chuyện mai sau mà quay về thực tại.

Lúc này, dưới hung uy của quái thú do Chu Đại Trù hoá thành, kiếm linh Thiên Tà buộc phải liên tiếp thoái lui. Không phải hắn không muốn đánh trả mà là... hắn không dám. Hắn không đủ can đảm.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy diện mạo hung ác kia thì bao nhiêu dũng khí của hắn đều tan thành mây khói cả rồi. Mặc dù hắn là kiếm linh, nhưng sau mấy đời chủ nhân, kiến thức về thế sự hắn ít nhiều cũng có hiểu biết. Hắn nhận ra được mình đang đối mặt với thứ gì.

Thiên địa quỷ thần ơi! Trước mắt Thiên Tà hắn đây vậy mà lại là... lại là...

Hung thú! Hồng hoang đại hung thú!

Tuy chỉ là ý thức hiển hoá ra nhưng khí tức này, nhân loại tuyệt đối sẽ không thể nào có được. Yêu ma cũng là như thế, không thể có!

Đây... quá nửa là hàng thật!

Tại sao một hung thú của thuở hồng hoang lại từ ý thức của một tên nhân loại hiển hoá ra?

Tên nhân loại này, hắn đến cùng là có mối liên hệ gì với vị hung thần cổ xưa kia? Lẽ nào hắn chính là nhân dạng chuyển thế của hung thần?

Nếu là bình thường, kiếm linh Thiên Tà hẳn sẽ âm thầm tự hỏi những câu như thế. Có điều hiện tại, hắn làm gì còn lòng dạ đâu mà nghi vấn. Toàn bộ tâm trí hắn đều bị chấn nhiếp cả rồi.

Xuất phát từ ham muốn sinh tồn, kiếm linh Thiên Tà quyết định bỏ đi mọi tôn nghiêm, quỳ sụp xuống: "Thao Thiết đại thần tha mạng!".

Chương 139: Thu Phục

...

Một lúc sau.

Giữa không gian bốn bề vắng lặng, từ trong hôn mê, ý thức của Chu Đại Trù dần hồi tỉnh. Hắn "ưm" khẽ một tiếng, dùng tay dụi mắt...

"Ui... đau đầu quá...".

"Ủa? Sao ta vẫn còn ở đây? Không phải ta bị tên kiếm linh kia đánh chết rồi sao?".

Tròng mắt chuyển di, Chu Đại Trù vừa mới xoay đầu thì cả người liền cứng đờ ra. Hắn vừa nhìn thấy một kẻ rất không muốn thấy.

"A a a...!!".

Hoảng hồn hét lên một tiếng, theo bản năng, Chu Đại Trù dùng cả tay lẫn chân mà gấp rút lùi lại phía sau. Miệng mếu máo van xin:

"Kiếm linh đại ca, ngươi tha cho ta đi... Đại Trù ta năm nay mới có hai mươi ba tuổi, ngay đến nữ nhân còn chưa từng ôm lấy một lần, ta thật không muốn chết đâu...".

"... Cả nhà ta chỉ còn lại mỗi một mình ta, ta có bổn phận lấy vợ sinh con đặng sau này chết còn có người thờ cúng a... Kiếm linh đại ca, ngươi đừng có giết ta mà...".

...

Chu Đại Trù cứ như vậy mà sầu thảm van nài. Trông bộ dáng hắn thì rõ ràng đã chẳng còn nhớ chút gì về việc mình biến thành đại hung Thao Thiết nữa. Chỉ tội cho kiếm linh Thiên Tà, trước vốn bị Thao Thiết đánh cho dở sống dở chết, giờ quỳ sụp một đống rồi lại tiếp tục bị Chu Đại Trù dùng giọng điệu thảm thương kia tra tấn.

Mấy lời kia, chúng y hệt như những gì mà ban nãy Thiên Tà hắn đã nói.

...

"Ủa? Sao...".

Mếu suốt một buổi mà vẫn chưa thấy kiếm linh Thiên Tà ư hử gì, Chu Đại Trù không khỏi đâm ra nghi hoặc. Hắn len lén đưa mắt ngó qua nhìn.

Vừa hay, phía bên này Thiên Tà cũng ngẩng đầu lên.

"Di...".

Chưa xem chưa biết, Chu Đại Trù vừa mới xem xong thì liền trợn mắt há mồm. Hắn bị kinh ngạc.



Ở phía bên kia, hơi chếch về bên trái một chút, Thiên Tà hiện đang quỳ lù lù một đống. Khuôn mặt của hắn, vốn hung hăng dữ tợn nay đã biến thành... biến thành... Chu Đại Trù không biết phải diễn tả ra sao, hắn chỉ thấy nó sưng rất to, trông buồn cười lắm.

Mà, đâu chỉ mặt mũi, cả mình mẩy, tay chân Thiên Tà cũng bầm dập khá nhiều...

"Cái này... là sao?".
Chu Đại Trù thực không hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra. Hắn tò mò gọi thử: "K-Kiếm linh đại ca".

"Thịch!".

Chu Đại Trù vừa nói xong thì phía bên kia, kiếm linh Thiên Tà lập tức dập đầu: "Đại thần tha tội!".

"Hả?".

Chu Đại Trù chả hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, dùng tay chỉ vào mặt mình, hỏi: "Kiếm linh đại ca, ngươi là đang nói chuyện với ta?".

"Dạ, đại thần".

Đại thần?

Chu Đại Trù âm thầm ngờ vực: "Quái! Cái tên này bị gì vậy? Tự nhiên lại gọi mình là đại thần... Còn mặt mày hắn nữa, tại sao lại biến thành thế kia nhỉ...".

"Hừm..." - Hắng nhẹ một tiếng, Chu Đại Trù dò xét - "Kiếm linh đại ca...".

"Tiểu nhân không dám!".

"Kiếm linh đại ca, ngươi...".

"Tiểu nhân không dám!".

...

Mấy bận lên tiếng đều bị Thiên Tà sợ sệt dập đầu cắt ngang, Chu Đại Trù bất đắc dĩ, đành lấy dũng khí mà hạ bối phận của đối phương xuống. "Ừm, Thiên Tà".

"Có tiểu nhân".

...

Thật sự được?

"Cái tên này bị gì vậy nhỉ? Lẽ nào thần kinh phát bệnh, tự ra tay đánh đập mình, hành hạ bản thân xong thì trí nhớ đảo lộn mà nhận lầm ta là vị đại thần nào đó trong ký ức?".

Chu Đại Trù suy đi nghĩ lại, cuối cùng cảm thấy lý do đó là thoả đáng nhất. Bởi dẫu sao thời điểm mới tiến vào đây, Thiên Tà đã để lại cho hắn ấn tượng theo hơi hướng ấy rồi.

Nếu không thì còn nguyên do nào khác đây? Lẽ nào nói chính Chu Đại Trù hắn đã ra tay đánh đập, khiến cho Thiên Tà sinh tâm khiếp hãi ư?

Một tên tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ như hắn? Quá viễn vông rồi...

...

"Để xem nào, bây giờ cái tên này đang phát bệnh, nhận ta là đại thần gì đó. Hay là ta...".

"Lão nhân gia có nói qua, kiếm linh một khi nhận chủ thì sinh mạng của nó sẽ hoàn toàn thuộc về chủ nhân, trừ phi chủ nhân tự nguyện từ bỏ, bằng không nó sẽ không thể tự do hành động được. Chuyện phản bội xưa nay chưa từng xuất hiện...".

"Đã vậy, tại sao ta không nhân cơ hội này mà thu phục nó. Chỉ cần để nó nhận chủ, về sau dù nó có thanh tỉnh thì gạo đã nấu thành cơm rồi, nó cũng chỉ đành chấp nhận an bài thôi".

"He he...".

Trong lòng đắc ý cười gian, Chu Đại Trù rốt cuộc đưa ra quyết định. Mường tượng ra bộ dáng mà một đại nhân vật nên có, hắn nghênh ngang bước tới chỗ Thiên Tà.

"Tiểu Thiên Tà, bổn đại thần có chuyện cần nói với ngươi".

"Vâng, xin đại thần cứ nói. Tiểu nhân kính cẩn lắng nghe".

"Ừm...".

Theo sau cái gật đầu, Chu Đại Trù nói: "Tiểu Thiên Tà, bổn đại thần thấy ngươi là người biết điều, sẵn bên người lại đang thiếu một kiện binh khí vừa tay, vì vậy cho nên ta nghĩ thu nhận ngươi. Thế nào? Ngươi có nguyện ý đi theo bổn đại thần không?".

Những tưởng đối với lời đề nghị này của Chu Đại Trù, kiếm linh Thiên Tà sẽ cảm thấy khó xử thì không, hắn đã rất vui vẻ mà nhận lời ngay. Niềm hân hoan lộ rõ trên khuôn mặt sưng tấy, Thiên Tà dập đầu, tự nguyện phó thác: "Tiểu nhân Thiên Tà cam nguyện cả đời đi theo đại thần, dẫu chết cũng không thay lòng!".

...

"Ong...!".

Chương 140: Thế Nào Là Tục? Thế Này Là Tục

...

"Ong...!".

Kiếm linh nhận chủ, bản thể Thiên Tà tức thì ngân vang một tiếng.

Dưới bệ, Cơ Thành Tử nhìn sự thể vừa mới phát sinh, kinh ngạc đến thốt chẳng nên lời.

Hắn làm sao dễ dàng tiếp nhận cho được?

Đồng ý là trước đó Cơ Thành Tử hắn đã nhất quyết cưỡng ép, bắt Chu Đại Trù phải đi lên tiếp nhận khảo nghiệm của kiếm linh, nhưng... cũng chỉ làm cho có thôi. Cơ Thành Tử hắn nào hy vọng chi đâu...

Chu Đại Trù khác với Dương Tiểu Ngọc, tuy linh căn của hắn cũng thuộc cấp thiên kiêu nhưng tâm chí thì... có phần yếu nhược. Lại nói, tu vi của hắn hiện mới chỉ là vấn đỉnh chứ chưa phải chân nhân, càng không có điểm gì quá nổi trội hơn chân nhân cấp bậc. Theo lý, đến cả Tô Đông Vũ còn bị từ chối thì Chu Đại Trù hắn cũng nên nhận thất bại mới đúng. Ấy vậy mà...

Chu Đại Trù, hắn đã thành công. Tiếng ngân vui kia chính là minh chứng cho sự quy phục của kiếm linh Thiên Tà.

"Lẽ nào hắn thật sự là người có đại vận khí, phúc duyên sâu dày?".

...

"Keng... g... g...!".

Thiên Tà được rút ra khỏi bệ đá liền đại phóng linh quang, trong thoáng chốc, một cỗ khí tức hung lệ đã tràn ngập không gian, dọc ngang tám hướng.

Cảm nhận được nguồn lực lượng kinh hồn ấy, Chu Đại Trù càng thêm vui sướng bội phần. Hắn vuốt ve bảo kiếm, yêu thích nói không nên lời.

...

"Hừm...".

Kiềm chế rung động trong lòng, Cơ Thành Tử ngước lên mà hô gọi: "Chu tiểu tử! Lấy được kiếm rồi còn không mau xuống đây!".

Như chợt tỉnh từ cơn mê, Chu Đại Trù ngó xuống bên dưới, cười hì hì: "Vâng, chưởng môn sư bá. Con xuống liền đây".

Hoàn toàn trái ngược với thời điểm bước lên, lần này từ bệ cao bước xuống, thay vì khổ não thì khuôn mặt Chu Đại Trù lại tươi rói thấy rõ. Một bộ tiểu nhân đắc chí, hắn mang cái thân hình tròn trịa của mình mà chậm rãi bước đi...

...

"Hì hì... Chưởng môn sư bá, Tiểu Ngọc".

Nhìn xem dáng vẻ tươi cười nọ của họ Chu, Cơ Thành Tử và Dương Tiểu Ngọc chẳng hẹn mà đồng thời nảy sinh ý nghĩ muốn vung tay đấm cho hắn một phát.

Tất nhiên là sau cùng bọn họ đã không làm thế. Trong khi Dương Tiểu Ngọc buông ra một câu "Tiểu nhân đắc chí" thì Cơ Thành Tử lại rất biết kiềm chế. Tỏ ra vừa ý, hắn mỉm cười hồi âm: "Chu tiểu tử, thật là không nhìn ra a".

Thừa hiểu Cơ Thành Tử có ý gì, Chu Đại Trù đáp: "Chưởng môn sư bá, tại sư bá không biết đó chứ. Lão nhân gia vẫn thường hay dạy con làm người phải biết khiêm tốn một chút, thành ra trước giờ con vốn vẫn luôn ẩn giấu tài năng, chưa có dùng hết...".

"Ồ, là vậy sao...".

Cơ Thành Tử tiếp lời: "Chu tiểu tử, nếu bây lâu ngươi vẫn một mực khiêm tốn, cớ gì hôm nay lại hiển lộ tài năng?".

Chả cần đắn đo nghĩ ngợi, Chu Đại Trù đáp ngay: "Sư bá, thật ra con cũng không muốn trở thành tâm điểm chú ý đâu. Nhưng mà lão nhân gia đã căn dặn hôm nay nhất định phải lấy được Thiên Tà về, nếu không sẽ lột da, rút xương con. Haizz... sư bá, Đại Trù con cũng chỉ là bất đắc dĩ a".

Bất đắc dĩ?

Cơ Thành Tử nghe xong suýt đã không nhịn được mà mắng to. Đã may mắn được Thiên Tà nhận chủ giờ lại còn bảo là bất đắc dĩ. Nếu thật là bất đắc dĩ mà rút được bảo kiếm thì chắc chắn môn nhân trên dưới Thiên Kiếm Môn này đều sẽ rất cam tâm tình nguyện mà làm người bất đắc dĩ đấy.

"Đúng là thầy nào thì trò nấy".

Tự hiểu nếu mình còn tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện thì sớm muộn cũng sẽ bị Chu Đại Trù chọc tức, Cơ Thành Tử dứt khoát quay mặt đi.

"Được rồi. Khảo nghiệm đã thông qua, bảo kiếm cũng đã lấy được, chúng ta trở về thôi".

"Chưởng môn sư bá, vậy còn Tô sư huynh?".

Chu Đại Trù chỉ tay vào Tô Đông Vũ hiện vẫn còn chưa hồi tỉnh, tiếp tục nói: "Sư bá không chờ Tô sư huynh tỉnh lại để cho hắn thử thêm một lần nữa à? Khó khăn lắm hắn mới có cơ hội tiến vào đây a".



Cơ Thành Tử lắc đầu: "Cơ hội mỗi người chỉ có một lần. Hoàng Bào là lựa chọn của nó, thất bại là điều nó phải chấp nhận".

"Được rồi, không nói nữa. Đại Trù, Đông Vũ giao cho ngươi, chúng ta rời đi".

"Sư bá, cái này...".

...

Muốn kháng nghị lại không thể kháng nghị, bất đắc dĩ, Chu Đại Trù đành chuyển Thiên Tà qua tay trái trong khi tay phải thì đưa ra với ý định nắm lấy Tô Đông Vũ đặt lên vai rồi vác đi. Chỉ là ý định còn chưa kịp thực hiện, tay chỉ vừa mới chạm vào người thì Tô Đông Vũ đã tỉnh dậy.

"Ồ, Tô sư huynh, ngươi tỉnh rồi?".

"Ngươi... Chu Đại Trù...".
"Phải, ta nè".

"Tại sao ngươi ở đây? Ngươi muốn làm gì?".

"Ta muốn làm gì chứ? Tô sư huynh, sư bá bảo ta tới dìu ngươi ra ngoài".

"Ra ngoài? Nói vậy các ngươi cũng thử xong rồi sao...".

"Ừ".

Chu Đại Trù đem sự thể tóm gọn: "Chuyện là thế này, sau khi Tiểu Ngọc thành công lấy được Tuyết Ẩm thì tới phiên ta đi lên. Thanh kiếm mà ta chọn là Thiên Tà".

Chỉ sang cây kiếm màu xanh đang an vị bên tay trái, hắn nói ra: "Chính là nó đó".

"Chậc... Ta không ngờ kiếm linh Thiên Tà lại dễ dàng thu phục như vậy. Tô sư huynh, ngươi không biết đấy chứ. Tên kiếm linh này sùng bái, khiếp sợ ta lắm. Lúc đó ta chỉ vừa mới mở lời thì hắn đã rối rít quỳ lạy thề thốt rồi. Nói cái gì cả đời cam nguyện đi theo ta, dù chết cũng chẳng thay lòng...".

"Hư... ư...".

"Tô sư huynh, ngươi lại làm sao vậy? Mới nói mấy câu đã ngất rồi...".

"Sư bá à! Tô sư huynh lại xỉu nữa rồi này!".

...

...

Trong đợt tiến vào Kiếm Mộ lần này, xét ra thật có nhiều điều ngoài ý muốn. Hoàng Bào, Tử La, Thiên Tà, Tuyết Ẩm, bốn thanh Đại bảo kiếm có phẩm cấp cao nhất, uy lực lớn nhất mà suốt hơn hai ngàn năm qua chưa một ai thành công rút được, rốt cuộc hôm nay cũng đã có hai thanh nhận chủ.

Tuyết Ẩm thuộc về Dương Tiểu Ngọc, tuy bất ngờ nhưng không lớn lắm. Bởi lẽ thiên tư của Dương Tiểu Ngọc vốn dĩ rất cao, thời điểm đột phá chân nhân cảnh còn dẫn động lôi - hoả song kiếp, thành công thức tỉnh năng lực tiềm ẩn của người sở hữu thiên phẩm linh căn... Ở Dương Tiểu Ngọc nàng, hai chữ "kỳ tích" đã từng xuất hiện qua, thành ra hiện tại lấy được Tuyết Ẩm, theo nghĩa nào đó thì nó cũng bình thường. Đáng ngạc nhiên đây là Chu Đại Trù kìa...

Mặc dù cũng là người sở hữu thiên phẩm linh căn, nhưng ngoài tốc độ tăng tiến tu vi có nhanh hơn người khác một chút, trên kiếm thuật có thành tựu hơn người khác một chút thì những thứ khác tính ra cũng bình thường. Công bằng mà xét, trong số ba người tiến vào Kiếm Mộ lần này, Chu Đại Trù chính là kẻ có ít hy vọng nhất. Thế mà kết quả...

Đáng ra thành công lại thất bại, đáng ra phải thất bại thì lại thành công, âu là ý trời vậy.

...

Thiên ý chú định, phàm nhân làm sao sửa được? Nghịch thiên cải mệnh há đâu là chuyện người thường có khả năng thực hiện. Đại năng thánh giả thì hoạ may.

Lại nói, đối với kết quả của lần tiến nhập Kiếm Mộ này, trừ bỏ Tô Đông Vũ thì làm gì còn ai muốn thay đổi. Dương Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ không nguyện ý. Cơ Thành Tử, hắn yêu quý thì hẳn có yêu quý, nhưng thiết nghĩ cũng chẳng thể vì đồ nhi mà chối bỏ thực tại được. Nên nhớ, ngoài chức vị phong chủ Kim Kiếm Phong thì hắn còn là chưởng môn của Thiên Kiếm Môn. Tầm mắt hắn tin tưởng phải rộng lớn hơn nhiều.

Cuối cùng, phần Chu Đại Trù...

Hơn ai hết trong nhóm ba người, Chu Đại Trù hết sức hài lòng với kết quả hiện giờ.

Thất vọng sao được khi hắn đã lấy được Thiên Tà - một thanh Đại bảo kiếm uy lực kinh người - chứ?

Vốn dĩ, chuyến này đi vào bên trong Kiếm Mộ, Chu Đại Trù hắn chỉ là tính dạo qua cho biết chứ chẳng hề nghĩ nhiều. Hoàng Bào, Tử La, Thiên Tà, Tuyết Ẩm, hắn muốn tận mắt nhìn xem bộ dạng của chúng ra làm sao, nếu được thì kiến thức luôn uy năng càng tốt. Ai dè...
Bị cưỡng ép nên mới miễn cưỡng bước lên bệ mà tham gia khảo nghiệm, đụng phải một tên kiếm linh dị hợm thần kinh có vấn đề, cứ tưởng là xui xẻo, vậy mà cuối cùng xui xẻo lại biến thành may mắn. Hơn nữa còn là đại may mắn...

Chối bỏ? Chu Đại Trù hắn đâu có điên.

Giống như một thái cực khác đối nghịch với Tô Đông Vũ, trong khi họ Tô bất cam, bị đả kích bao nhiêu thì Chu Đại Trù lại đắc ý, vui sướng bấy nhiêu. Chả bởi vậy mà từ nãy giờ, Chu Đại Trù hắn cứ mãi ca hát suốt dọc đường đấy thôi.

...

"Tiểu Ngư là con cá nhỏ

Đại Trù là cái bếp to

Chúng ta sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...".

Kiếm vác trên vai, chân nghênh ngang hình chữ bát, Chu Đại Trù cứ thế vừa đi vừa hát.

"Tiểu Ngư xếp thứ sáu

Đại Trù vị thứ năm

Nhập tiên môn, chung hoạn nạn

Bên suối nhỏ, dưới tàn cây, mông đau ta ngồi hát...

Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Sinh ra là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ

Suốt đời là huynh đệ...".

...

Vài giờ sau.

Trên đỉnh Trúc Kiếm.

Bên trong Tĩnh Hương Đường, bầu không khí hiện đang có phần căng thẳng. Những người có mặt, từ Lâm Chí Viễn, Mộng Kiều cho tới Lăng Tiểu Ngư, hết thảy đều đứng im thin thít, chẳng ai dám hé môi thốt nửa lời. Động tĩnh duy nhất của bọn họ chỉ có một, đó là thỉnh thoảng lén đưa mắt liếc nhìn sư phụ mình, xem thần thái của nàng.

Thật không may, cái vẻ mặt ấy, nó chả vui vẻ gì cho cam. Trái lại, nó càng lúc càng trầm đi, khúc sau tệ hơn khúc trước...

"Cộp cộp...".

"Cộp cộp...".

Hoà trong nhịp gõ xuống bàn, qua một đỗi lâu im lặng, Lăng Thanh Trúc cuối cùng cũng lên tiếng: "Tiểu Chí, Mộng Kiều, Tiểu Ngư Nhi, mấy đứa các ngươi có một người huynh đệ rất được a".

"Hắn ra khỏi Kiếm Mộ cả nửa ngày rồi, mấy vị sư thúc sư bá của các ngươi cũng đã cho người sang hỏi han, chúc mừng cả rồi, ấy vậy mà hắn còn chưa chịu lết về trình diện...".

"Tiểu Chí, Mộng Kiều, Tiểu Ngư Nhi, mấy đứa các ngươi nói xem, thằng mập đó có phải sau khi lấy được bảo kiếm xong thì chẳng thèm để ta vào mắt nữa rồi phải không?".

"Sư phụ...".

Dạ lo Lăng Thanh Trúc sẽ trách phạt người huynh đệ chí cốt của mình, Lăng Tiểu Ngư đứng ra nói đỡ: "Đại Trù sư huynh trước giờ đều luôn tôn kính sư phụ, chưa về gặp hẳn có lý do nào đó thôi".

"Lý do?".

Lăng Thanh Trúc thâm trầm ý vị mà rằng: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi có biết lúc nãy ta dùng thần thức quan sát đã thấy được những gì không?".

"Cái thằng mập đó vốn dĩ chả có vướng bận hay bị ngăn trở gì hết. Cả nửa ngày nay hắn chính là xách theo Thiên Tà đi dạo khắp ngoại môn - nội môn, bắt chuyện từng người để khoe khoang a".

Lăng Tiểu Ngư sau khi biết được lý do liền triệt để câm nín. Hắn hình dung không ra thực tế lại là như thế.

Mà đâu chỉ hắn, đến cả Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn biết được đáp án còn trố mắt lên nữa là.

Xách Đại bảo kiếm đi dạo quanh cả hai khu vực ngoại môn - nội môn nguyên nửa ngày chỉ để khoe khoang, chuyện này...

Tục!

Quá tục rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau