TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Bảo Kiếm Hiện

Trải qua mấy bận hữu kinh vô hiểm, so với trước thì Chu Đại Trù hiện đã chịu an phận hơn rất nhiều. Hắn đã không còn quá hiếu động mà chạy lên phía trước nữa. Thay vì làm kẻ tiên phong thì lúc này hắn chỉ dám đứng ở sau lưng Cơ Thành Tử quan sát.

Đi bên cạnh, Dương Tiểu Ngọc thấy hắn rụt rè cảnh giác như vậy thì trong lòng không khỏi có chút buồn cười. Nàng cố ý hỏi: "Đại Trù ngươi sao vậy? Lúc nãy chẳng phải rất lăng xăng ư, sao tự nhiên giờ đã co cụm lại rồi?".

"Chậc...".

Theo sau cái tặc lưỡi, Chu Đại Trù lắc đầu nguầy nguậy: "Ta không có dám đi trước nữa đâu...".

"Nãy giờ Tiểu Ngọc ngươi cũng thấy rồi đấy, ta suýt nữa đã bị cấm chế cắt thành mảnh vụn mấy lần rồi a".

"Ai bảo ngươi lăng xăng làm gì".

...

Lời qua tiếng lại mấy câu rồi thôi, Dương Tiểu Ngọc không nói nữa. Xưa giờ nàng vốn rất kiệm lời, trong hoàn cảnh như vầy mà có thể chủ động lên tiếng cũng đã xem là chuyện hiếm lắm rồi.

Tất nhiên đấy là do quan hệ. Chứ bằng chuyển đổi đối tượng, thay Chu Đại Trù bằng một ai đó khác thì mười quá chín, dám cá Dương Tiểu Ngọc sẽ chỉ bảo trì im lặng suốt đường đi. Giống như cái cách nàng đã và vẫn đang làm với Tô Đông Vũ vậy.

Từ nãy giờ, bắt chuyện với Dương Tiểu Ngọc há đâu có mỗi Chu Đại Trù? Tô Đông Vũ, hắn cũng cố nói đấy chứ. Chỉ có điều là trước những lời nói của hắn, trước sau như một, Dương Tiểu Ngọc nếu không im lặng thì cũng ậm ừ cho qua. Thái độ rất chi lãnh đạm.

Dù trong dạ chẳng thoải mái gì nhưng Tô Đông Vũ vẫn đành cam chịu, tự hiểu mà dừng lại. Nếu không thì hắn còn có thể làm gì? Thân là một vị sư huynh "đức cao vọng trọng", Tô Đông Vũ hắn cần phải giữ hình tượng a.

...



...

Tô Đông Vũ có ý nghĩ đen tối, đó là sự thật. Tương lai, nói không chừng hắn sẽ dùng âm mưu quỷ kế để đối phó với Dương Tiểu Ngọc, với Trúc Kiếm Phong - những cái gai trong mắt hắn. Nhưng, nói đi thì cũng phải nói lại. Tô Đông Vũ có mưu đồ, mấy người Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù há lại để yên cho hắn tùy nghi định đoạt?

Nên biết, Dương Tiểu Ngọc không phải kẻ tầm thường; tâm trí nàng, nó già dặn hơn cái tuổi hai mốt nhiều lắm. Trong khi đó, người của Trúc Kiếm Phong cũng nào dễ bị tính toán. Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, bọn họ có thể hơi thiếu tâm cơ, nhưng còn Lăng Thanh Trúc - kẻ đứng phía sau họ đâu này?

Bàn về thủ đoạn, sợ rằng tính cả Thiên Kiếm Môn, Lăng Thanh Trúc nếu xếp thứ hai thì chẳng ai dám nhận đứng thứ nhất. Con người nàng thoạt trông có vẻ tùy tiện nhưng thực chất tâm tư lại sâu kín vô cùng. Không như Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, tư tưởng của Lăng Thanh Trúc nàng rất khác. Mặc dù là môn nhân chính giáo nhưng đối với mấy thứ nguyên tắc, lí lẽ gì kia, một khi thấy cần thì nàng vẫn sẵn lòng vượt qua ranh giới chứ không cổ hũ mà bấu víu.

Theo khía cạnh nào đó, cách hành xử của Lăng Thanh Trúc nàng có phần tương đồng với người trong tà đạo.

...

Chuyện mai sau tạm thôi gác lại. Quá khó để nói trước điều gì. Nên bận tâm có chăng là những gì sắp sửa xảy ra.

Đi hết thông đạo, Cơ Thành Tử tiếp tục mở ra một lớp kết giới nữa. Hắn đứng trước một cái bệ cao với những bậc thang nối liền từ mặt đất lên tới đỉnh, thấp giọng nói ra: "Chúng ta đã đến rồi. Trước mặt các ngươi chính là chỗ cất giữ những thanh Đại bảo kiếm".

Ở gần bên, Chu Đại Trù và Dương Tiểu Ngọc quay mặt nhìn nhau, vẻ ngờ vực lộ rõ trong đáy mắt. Cuối cùng, Chu Đại Trù nói: "Chưởng môn sư bá, nhưng mà con không có thấy thanh kiếm nào cả".Chu Đại Trù hắn không nói dối. Ở trên bệ đá cao kia, đích thị là chẳng có lấy một thanh kiếm nào. Nói gì kiếm, thậm chí một mảnh sắt vụn cũng không thấy nữa là.

Lẽ nào đang bị cấm chế che đi?

Hiểu được nỗi nghi ngờ của đám hậu bối, Cơ Thành Tử vuốt râu cười cười. Cười xong, hắn tiến lên trước mấy bước. Dừng ngay trước bệ đá cao, hắn bắt đầu làm ra những động tác kỳ quái...

...

"Tiểu Ngọc, ngươi nói xem, động tác của chưởng môn sư bá có phải là hơi...".

"Thế nào?".

"Thì nó...".

Chu Đại Trù tính nói, nhưng nghĩ lại liền thôi. Tốt xấu gì người ta cũng là chưởng môn nhân a.

"Hừm hừm... Không có gì không có gì... Ta chỉ là cảm thấy động tác của sư bá rất đẹp mắt thôi".

Thật sự là đẹp mắt?

Đánh chết Dương Tiểu Ngọc cũng không tin đó là những gì Chu Đại Trù muốn nói. Nhưng hiểu thì hiểu, nàng cũng rất biết điều mà an phận, tiếp tục dõi theo vị sư bá kia của mình.

Chẳng để mọi người phải chờ đợi lâu, sau một lúc "múa may", Cơ Thành Tử rốt cuộc cũng dừng lại. Chính tại lúc này, sự thay đổi bắt đầu xảy ra. Bầu không khí trong hầm mộ vốn đang yên tĩnh bỗng bất ngờ xáo động. Những tiếng ngân chói tai liên tiếp vang lên...

Tầm chục giây sau, trên bệ đá cao, bốn thanh Đại bảo kiếm lần lượt hiện ra.

Chương 132: Hoàng Bào

Tím, xanh, vàng, trắng, mỗi thanh Đại bảo kiếm có một màu riêng biệt, dễ thấy chất liệu dùng để rèn ra chúng vốn dĩ khác nhau. Điểm chung duy nhất có lẽ chỉ nằm ở sức mạnh ẩn chứa bên trong: cực kỳ ghê gớm.

Chẳng phải tự dưng mà bốn thanh kiếm kia lại từng được Lăng Thanh Trúc nhận định là chân chính Đại bảo kiếm, phẩm cấp vượt xa sáu thanh kiếm đã được lấy ra khỏi Kiếm Mộ trước đó. Cứ nhìn khí tức toả ra từ chúng liền biết, rất chi rợn người. Uy áp lớn tới nỗi dù là cảnh giới chân nhân sơ kỳ như Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc cũng phải nhăn mặt cau mày.

Chu Đại Trù ư? Hắn sớm đã dùng tới linh quang bảo hộ rồi.

...

Kể từ khi Đại bảo kiếm xuất hiện thì không gian trong khu vực mà đám người Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù đang đứng cũng thay đối hoàn toàn. Theo đúng nghĩa đen.

Khắp bốn hướng, các bức tường đều đã biến mất, lối ra cũng chẳng còn đâu nữa. Thấy được chỉ là một mảng tối tăm lạnh lẽo, vật thể duy nhất vẫn giữ nguyên, trừ bệ đá cao kia ra thì không còn gì khác...

Dưới ánh sáng của những viên minh châu đính trên bệ đá, Chu Đại Trù có chút bất an, hỏi Cơ Thành Tử: "Chưởng môn sư bá, không gian chung quanh chúng ta tại sao lại biến thành như vầy?".

Cơ Thành Tử dù biết nhưng chẳng giải đáp. Hắn chỉ thâm ý cười nhạt: "Chu tiểu tử, cái quan trọng bây giờ không nằm ở sự thay đổi của không gian".

Ngước nhìn bốn thanh Đại bảo kiếm được cắm ở bốn vị trí cao thấp khác nhau trên bệ, Cơ Thành Tử bảo: "Bảo kiếm dành cho người hữu duyên, có thể lấy được hay không phải trông vào vận khí của các ngươi".

"Trong số Thập đại bảo kiếm thì bốn thanh trước mắt này là có uy lực lớn nhất, chỉ cần một người lấy được thôi thì tổng thể thực lực của Thiên Kiếm Môn cũng sẽ tăng lên rất nhiều. Tuy nhiên, ta phải nhắc nhở các ngươi: Hơn hai ngàn năm qua, kẻ đánh chủ ý lên chúng đã có không ít, nhưng tất cả đều bị kiếm linh từ chối, vài người còn bị kiếm khí tổn hại căn cơ; vì lẽ đó, ta hy vọng các ngươi nên cân nhắc và thận trọng, biết buông tay đúng lúc...".

"Được rồi. Những gì cần nói ta đều đã nói. Các ngươi có thể bắt đầu".



...Tiếng Cơ Thành Tử đã dứt được một lúc nhưng đám người Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc, Tô Đông Vũ vẫn chưa ai tiến lên bệ đá. Xem ra trong lòng bọn họ đối với việc lấy kiếm này cũng không tự tin lắm.

Tròng mắt khẽ đảo, Chu Đại Trù nhích người sang bên trái một chút, hướng Tô Đông Vũ nói: "Kính lão đắc thọ. Tô sư huynh, ở đây ngoài chưởng môn sư bá ra thì ngươi là người có bối phận cao nhất, tuổi cũng lớn nhất, ta nghĩ sư huynh cứ xuất thủ trước đi".

Như cảm thấy còn chưa đủ, Chu Đại Trù bồi thêm: "Tô sư huynh, chắc ngươi sẽ không phải quá thiếu lòng tin đến nỗi khước từ đâu nhỉ? Nói thế nào thì sư huynh ngươi cũng là kẻ đứng đầu trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn chúng ta a".

...

"Hừ...".

Mặc dù nội tâm khá khó chịu nhưng do đang ở trước mặt Dương Tiểu Ngọc và sư phụ mình nên Tô Đông Vũ cũng chả dám làm ra hành động khó coi nào. Dạ âm thầm hừ một tiếng xong, rất có phong phạm đại sư huynh, hắn cười đáp: "Chu sư đệ nói như vậy thật là quá đề cao ta rồi. Đông Vũ ta bất quá chỉ là một môn nhân Thiên Kiếm, tư chất cũng chưa phải đệ nhất, nào dám nhận cái danh "đứng đầu" gì kia".

"Nhưng nếu Chu sư đệ và Dương sư muội đều có điều e ngại, vậy cứ để sư huynh ta đi trước cũng được".
"Tô sư huynh thật là có tấm lòng cao cả a".

Chu Đại Trù đưa tay chỉ lên đỉnh của bệ đá cao bên cạnh, làm động tác mời: "Vậy mời sư huynh".

Tầm chục giây sau, khi Tô Đông Vũ đã bước lên bệ...

Một lần nữa, tiếng Chu Đại Trù lại cất lên: "Sư huynh, chúc ngươi thành công lấy được bảo kiếm a!".

...

"Hừ, tên mập... Ngươi và đám người Trúc Kiếm Phong của ngươi cứ đợi đấy...".

Thở mạnh một hơi, Tô Đông Vũ tạm gạt đi bực bội trong lòng, tập trung vào việc lấy kiếm. Tuy nói trước khi đại hội Thiên nhân luận pháp bắt đầu, Tô Đông Vũ hắn đã thành công được Toái Vũ nhận chủ, nhưng đối với đợt tiến vào Kiếm Mộ này, hắn vẫn rất đỗi chờ mong.

Toái Vũ là một thanh Đại bảo kiếm, điều đó không giả, nhưng bàn về danh khí cũng như uy lực, nó sao có thể sánh được với bốn thanh Đại bảo kiếm ở đây. Chênh lệch căn bản là rất lớn.

...

Sau những bước chân chậm rãi, Tô Đông Vũ cuối cùng dừng lại ở bậc thang thứ hai mươi tám, ngay trước thanh kiếm màu vàng được cắm quá nửa nọ.

"Trong số bốn thanh Đại bảo kiếm ở đây thì Hoàng Bào này chính là thích hợp nhất để kết hợp với đạo thuật của Kim Kiếm Phong ta...".

Trong lòng sớm đã có chủ ý nên Tô Đông Vũ chẳng mất thời gian để nghĩ ngợi, mau chóng vận hành pháp quyết, đặt tay lên chuôi kiếm Hoàng Bào.

Chương 133: Thất Bại

"Ong...!".

Vừa mới tiếp xúc với bàn tay của Tô Đông Vũ thì Hoàng Bào tức khắc ngân lên một tiếng chói tai. Kế đấy, từ trên chuôi kiếm, những tia linh quang màu vàng liên tục toả ra, đem cả cánh tay hắn quấn lấy...

...

"Cái này...".

Đứng ở bên dưới, Chu Đại Trù chứng kiến tràng cảnh nọ thì không khỏi động dung. Hắn lại hỏi Cơ Thành Tử: "Chưởng môn sư bá, Hoàng Bào hình như đang công kích Tô sư huynh...".

"Đó là tất nhiên. Đại bảo kiếm là linh kiếm đích thực, bên trong đã hình thành kiếm linh, tự có ý thức của mình. Muốn kiếm linh nhận chủ thì phải vượt qua được khảo nghiệm của nó".

Nét mặt lấy làm lạ, Cơ Thành Tử vấn ngược: "Chu tiểu tử, lẽ nào Lăng sư muội không có nói với ngươi vấn đề này?".

"Không có." - Chu Đại Trù thành thật lắc đầu - "Lão nhân gia chỉ tóm tắt sơ lược về danh tự của bốn thanh kiếm, rồi nói cái nào lợi hại nhất, phù hợp với đạo thuật của Trúc Kiếm Phong nhất rồi liền phủi mông bỏ đi".

"Haizz... Lăng sư muội cũng thật là...".

Cơ Thành Tử ngầm thở dài. Đối với vị sư muội kia của mình, đôi lúc hắn thật rất bất đắc dĩ đấy.

"Hừm...".

Theo sau tiếng hắng, Cơ Thành Tử tốt bụng mà thay sư muội mình giải thích rõ ràng: "Đại Trù, để ta nói qua cho ngươi một chút...".

...

Vài phút sau.

Trải qua một hồi được Cơ Thành Tử giảng giải cho, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng từ kẻ vô tri biến thành người hiểu biết. Nhưng, hắn càng biết, càng hiểu thì nội tâm lại càng chùn bước. Hắn không nghĩ muốn lấy được Đại bảo kiếm lại khó khăn tới như vậy.



"Hèn chi lúc nãy sư bá bảo phải biết cân nhắc, nên buông tay đúng lúc...".
"Kiếm linh khủng bố như vậy, làm sao mà vượt qua được chứ".

Ngẩng đầu ngó lên bệ cao, trông thấy khuôn mặt hồng - đen lẫn lộn của Tô Đông Vũ, Chu Đại Trù lại càng thêm e ngại: "Xem ra hắn cũng không thể vượt qua được khảo nghiệm của kiếm linh Hoàng Bào rồi".

...

"Ư...!".

Trùng hợp làm sao, ngay lúc chữ cuối cùng vừa được Chu Đại Trù thốt ra thì phía trên, Tô Đông Vũ cũng bật lên một tiếng, miệng hộc máu tươi, cả người đổ nhào xuống dưới.

"Đông Vũ!".

Ra tay đem đồ nhi bắt lấy, Cơ Thành Tử vội vàng kiểm tra tình trạng.

...

"Sư bá, Tô sư huynh thế nào rồi?" Đợi cho Cơ Thành Tử đã kiểm tra xong, lúc này Dương Tiểu Ngọc mới lên tiếng hỏi.

Tất nhiên đây không phải vì nàng quan tâm Tô Đông Vũ, khiến nàng bận lòng là vấn đề kiếm linh kia. Mới vừa rồi, trước khi Tô Đông Vũ ngã xuống, nàng đã chẳng hình dung được diễn biến lại nhanh tới như vậy.
Từ lúc Tô Đông Vũ đặt tay lên Hoàng Bào đến khi ngã xuống, thời gian mới có bao lâu? Chỉ vài phút mà thôi.

Rốt cuộc trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, kiếm linh Hoàng Bào đã đưa ra khảo nghiệm gì? Có thể khiến cho Tô Đông Vũ ra nông nỗi này, chỉ sợ cái gọi "khảo nghiệm" còn khó hơn những gì nàng hình dung rất nhiều...

...

Đến kẻ có tâm chí vững vàng, tu vị chân nhân như Dương Tiểu Ngọc còn tự thấy lo lắng thì Chu Đại Trù - người vốn đã bất an, hắn dĩ nhiên càng khiếp hãi hơn bội phần.

Dáng vẻ thiếu tự nhiên, hắn nối gót Dương Tiểu Ngọc dò hỏi: "Chưởng môn sư bá, Tô sư huynh hắn... hắn liệu không có bị gì chứ?".

"Căn cơ thì vẫn ổn. Nhưng mà...".

Thần tình nghiêm túc, Cơ Thành Tử nói ra: "Cả thân thể lẫn nguyên thần của hắn đều đã bị kiếm khí tổn hại, e rằng phải tịnh dưỡng rất lâu mới bình phục".

"Sư bá, này... thật nghiêm trọng tới như vậy sao?".

Chu Đại Trù có chút khó tin. Không phải hắn hoài nghi lời nói của Cơ Thành Tử, chỉ là... Ban nãy, Tô Đông Vũ mới đứng nắm chuôi kiếm Hoàng Bào có một lúc, cũng đâu thấy Hoàng Bào làm ra động tĩnh to lớn gì, bất quá lan toả một mớ linh ti đem cánh tay hắn quấn lấy thôi. Rất nhẹ nhàng tình cảm a.

Chừng cũng hiểu được thắc mắc của Chu Đại Trù, Cơ Thành Tử giải đáp: "Đại Trù, kiếm linh khảo nghiệm không đơn giản như những gì ngươi thấy. Thời điểm ngươi và kiếm thể tiếp xúc, kiếm linh sẽ cùng ý thức của ngươi va chạm, nếu bất cẩn thậm chí còn có khả năng nguy hiểm tới tính mạng".

Cúi nhìn đồ nhi hiện đã bất tỉnh nhân sự, hắn tiếp lời: "Đông Vũ đã thất bại rồi. Xem ra nó và Hoàng Bào không có duyên".

"Đại Trù, Tiểu Ngọc, hiện tại cơ hội sở hữu bảo kiếm cũng chỉ có thể trông cậy vào các ngươi...".

"Chậc...".

Chu Đại Trù tặc lưỡi, e ngại mười phần: "Chưởng môn sư bá à, con nghĩ chắc là Đại Trù con không có hy vọng đâu. Ngay cả một vị chân nhân như Tô sư huynh còn bị kiếm linh biến thành như vầy, một tên vấn đỉnh hậu kỳ như còn thì sao kham nổi chứ".

"Cái đó cũng không nhất định".

Cơ Thành Tử chẳng cho là đúng: "Đại Trù, kiếm linh khảo nghiệm không phải chỉ đơn thuần ở tu vi, thực lực mà còn tại thể chất, tâm tính,..., nói chung tiêu chuẩn rất phức tạp. Đông Vũ bị kiếm linh từ chối, điều đó không có nghĩa ngươi cũng chắc chắn sẽ như vậy. Nói không chừng ngươi cơ duyên tốt, vận khí dày, dễ dàng vượt qua khảo nghiệm cũng nên".

Chương 134: Tuyết Ẩm

...

"Cái gì mà cơ duyên tốt, vận khí dày chứ, Đại Trù mình từ nào giờ có được may mắn lắm đâu...".

Tự thấy bản thân khó lòng lấy được bảo kiếm, tiến lên chỉ sợ sẽ chỉ giống như Tô Đông Vũ, thoáng chốc liền bị kiếm linh tổn thương, đánh cho ngã nhào xuống dưới, thành ra Chu Đại Trù rất không nguyện ý bước đi. Hắn đùn sang cho Dương Tiểu Ngọc:

"Hì... Tiểu Ngọc à, ở đây ngươi tư chất cao nhất, ngộ tính tốt nhất, tâm trí cũng vững vàng nhất, hay là ngươi đi lấy kiếm trước đi".

"Tại sao ta phải đi trước mà không phải ngươi đi trước?" Dương Tiểu Ngọc quay sang chất vấn.

Lần này, Chu Đại Trù đưa tay gãi đầu, rất thành thật tỏ bày: "Cái đó... ta hơi sợ a".

"Tiểu Ngọc ngươi cũng thấy rồi đấy, ngay cả Tô sư huynh còn thất bại thì ta sao mà thành công được. Nhưng Tiểu Ngọc ngươi thì khác, ta rất có niềm tin ở ngươi...".

"Thân là đại nam nhân, đối mặt vấn đề lại đùn đẩy cho một nữ nhân... Hừ...".

Những tưởng sau khi bị Dương Tiểu Ngọc chê trách thì Chu Đại Trù ít nhiều sẽ cảm thấy xấu hổ thì không, hắn rất thản nhiên đối đáp: "Tiểu Ngọc, ta vẫn chưa phải đại nam nhân. Ta là tiểu nam nhân".

"Haizz...".

Dương Tiểu Ngọc lắc đầu, thôi không nói nữa. Nàng biết dù có nói thêm cũng chả để làm gì. Da mặt của tên mập kia vốn là rất dày đấy.

"Muộn một chút chi bằng cứ sớm một chút đi".

Quyết định xong, Dương Tiểu Ngọc ngẩng nhìn bệ đá cao trước mặt, nhẹ hít vào một hơi rồi nhấc chân bước tới.

Cũng như Tô Đông Vũ ban nãy, Dương Tiểu Ngọc khá từ tốn bước đi. Tuy nhiên lần này, vị trí nàng dừng lại không phải bậc thang thứ hai mươi tám nữa; ba mươi hai, đấy mới là số thứ tự của bậc thang nơi nàng an vị.

Âu cũng đúng. Hoàng Bào đã tương thích với đạo thuật của Kim Kiếm Phong thì làm sao có thể phù hợp với Mặc Kiếm Phong nàng được. Một cái chủ kim, một loại chủ thủy, đôi bên căn bản là khác biệt hoàn toàn. Thay vì Hoàng Bào, thanh Đại bảo kiếm được Dương Tiểu Ngọc nhắm tới là Tuyết Ẩm.

Tím, xanh, vàng, trắng, trong số bốn loại màu sắc đang hiện hữu trên bệ thì Tuyết Ẩm nằm ở vị trí cuối cùng. Từ chuôi kiếm đến thân kiếm, tất cả đều thuần bạch sắc, rất chi tươi sáng.

Cảm nhận khí tức toát ra từ Tuyết Ẩm, Dương Tiểu Ngọc thầm nghĩ: "Sư phụ nói không sai, Tuyết Ẩm này thuộc tính âm hàn, quả rất thích hợp cho ta sử dụng. Nếu Lam Diệt Yên Ba của ta kết hợp với nó để thi triển, tin tưởng uy lực sẽ gia tăng gấp bội".

"Vấn đề bây giờ chỉ là làm sao mới qua được khảo nghiệm...".

"Kiếm linh khác nhau, đối tượng khác nhau thì khảo nghiệm cũng sẽ khác nhau. Không biết lần này ta phải đối mặt với loại khảo nghiệm gì...".

Mau chóng gạt đi mọi tạp niệm, Dương Tiểu Ngọc thôi nghĩ nữa. Một cách chậm rãi, nàng đặt tay lên chuôi kiếm trước mặt.

"Ong...!".

Ngay lập tức, một tiếng ngân cất lên. Cùng với đó, một cỗ khí tức lạnh lẽo cũng liền bao trùm lấy toàn thân Dương Tiểu Ngọc.

...

Trong khoảng không gian tối tăm, kỳ lạ thay, Dương Tiểu Ngọc lại đang đứng đó trong khi mấy người Chu Đại Trù, Cơ Thành Tử thì chẳng thấy đâu.



"Lẽ nào ý thức của ta đang ở bên trong Tuyết Ẩm?".

"Không sai. Ý thức của ngươi hiện đang ở bên trong thanh kiếm".

Nghe được thanh âm xa lạ, theo phản xạ, Dương Tiểu Ngọc vội quay nhìn. Nhưng... nàng lại chẳng thấy ai ngoài sự tăm tối.

"Ngươi không nhìn được ta sao?"Một lần nữa, thanh âm xa lạ ấy lại cất lên. Và lần này thì Dương Tiểu Ngọc đã có thể khẳng định đấy là giọng của một nữ nhân. Tuy là không êm tai gì mấy.

"Ngươi là kiếm linh của Tuyết Ẩm?".

"Đúng vậy. Ta chính là kiếm linh của Tuyết Ẩm".

Nói đoạn, kiếm linh bỗng bất ngờ xua đuổi: "Ngươi không phải người ta đang chờ. Thu tay đi".

"Tại sao?" - Dương Tiểu Ngọc cảm thấy bất cam, hỏi rõ - "Khảo nghiệm ngươi còn chưa đưa ra, cớ gì khẳng định ta không thích hợp?".

"Khảo nghiệm? Chẳng phải ta vừa mới nói đó ư?".

Mới nói?

Dương Tiểu Ngọc ngẫm lại, hướng hư không xác nhận: "Ý ngươi khảo nghiệm chính là phải tìm ra vị trí của ngươi?".

"Không phải tìm ra mà là chân chính nhìn thấy".

"Tốt. Ta sẽ thấy được ngươi".

"Một cô bé như ngươi? Có thể không?".

Ý tứ khinh thị của kiếm linh, Dương Tiểu Ngọc nghe ra rành mạch, dẫu vậy, nàng không phản bác. Điều duy nhất nàng làm lúc này là tập trung tinh thần, triển khai pháp nhãn lên mức tối đa.

Tiếc rằng kết quả...

Bất kể đã tập trung linh lực ở mức cao nhất thì Dương Tiểu Ngọc vẫn giống như cũ, chẳng khám phá ra được gì. Thứ thấy được chỉ là một khoảng không tăm tối mà thôi...

"Thế nào? Đó là tất cả những gì ngươi làm được?".

"Nếu vậy thì ngươi không phải người thích hợp để sử dụng Tuyết Ẩm... Ta nghĩ đã đến lúc đưa ngươi ra khỏi đây rồi".

"Khoan đã"."Sao? Lẽ nào ngươi còn có thủ đoạn chưa dùng?".

Đối với câu hỏi nọ, Dương Tiểu Ngọc không trả lời mà vấn ngược: "Kiếm linh, khảo nghiệm này của ngươi vốn chẳng liên quan gì đến linh lực, tu vị phải không?".

"Xem ra ngươi đã hiểu vấn đề".

Kiếm linh tiếp lời, giọng điệu vẫn hững hờ như trước: "Nhưng mà ngươi có thể làm gì được đây, cô bé?".

Dương Tiểu Ngọc im lặng, không phải cái im lặng của sự đồng tình hay cam chịu. Nàng đang muốn chứng minh cho kiếm linh kia thấy, rằng đối phương đã sai rồi.

Cùng với việc nín thở, ngưng thần, Dương Tiểu Ngọc mau chóng đem đôi mắt đóng lại. Cứ thế, nàng giữ yên một đỗi tầm chục giây sau thì mở. Và khi đôi mắt ấy mở ra thì... hết thảy đều đã khác.

Mới vừa rồi tròng mắt vốn dĩ bình thường, đen trắng phân minh, thế nhưng bây giờ, cái ranh giới ấy đã hoàn toàn bị khoả lấp. Mắt nàng, chúng hiện chỉ còn lại duy nhất một màu. Không phải đen, cũng không phải trắng mà là lam. Một đôi lam nhãn kỳ dị đang rực sáng như những viên minh châu...

"Lam Sắc Tinh Hải...".

Sau tiếng bật thốt kinh ngạc, thân ảnh của kiếm linh cũng từ từ lộ rõ.

Tung tích đã bị người khám phá, che giấu còn có ý nghĩa gì?

Đúng như Dương Tiểu Ngọc phán đoán, kiếm linh đích thị có hình hài nữ nhân; hơn thế nữa, nàng lại còn là một nữ nhân rất xinh đẹp, dung nhan chí ít cũng thuộc hàng đại mỹ nữ chim sa cá lặn, khuynh thành khuynh quốc.

Không như những nữ tử bình thường, tóc và chân mày nàng đều có màu trắng, đôi con ngươi cũng là như thế, trắng nốt.

Trong bộ bạch y thướt tha, kiếm linh tiến lên mấy bước, khi dừng thì mở miệng nói: "Xin lỗi, lúc nãy ta đã đánh giá thấp ngươi".

...

Chưa thấy đối phương đáp lại, kiếm linh tiếp tục: "Có lẽ do ta đã chờ đợi quá lâu, đã thất vọng quá nhiều nên không mấy trông đợi nữa. Chẳng ngờ hôm nay...".

"Cho ta biết, tên của ngươi là gì?".

Lam nhãn đã thu hồi, Dương Tiểu Ngọc đáp: "Ta họ Dương, danh gọi Tiểu Ngọc".

"Dương liễu y y, ngọc khiết băng thanh, tên rất đẹp".

Chỉ vào mình, kiếm linh tự giới thiệu: "Ta là kiếm linh của Tuyết Ẩm, chủ nhân trước kia gọi ta là Tiểu Tuyết".

Dương Tiểu Ngọc nhẹ gật đầu, rồi hỏi: "Tiểu Tuyết, vậy bây giờ, ngươi có phải đã thừa nhận ta rồi không?".

Hơi ngoài mong đợi, kiếm linh, tức Tiểu Tuyết lắc đầu: "Vẫn chưa thể. Vừa rồi mới chỉ là điều kiện tiên quyết, còn chưa phải chính thức khảo nghiệm".

"Từ trước đến giờ, kẻ muốn có được Tuyết Ẩm thì nhất thiết phải làm được một việc".

...

"Tiểu Ngọc, ngươi đã chuẩn bị xong rồi chứ?".

"Ngươi có thể bắt đầu".

"Tốt. Tiểu Ngọc, vì ngươi đã kích phát được Lam Sắc Tinh Hải nên đối với ngươi ta rất có hảo cảm. Hy vọng ngươi cũng có thể giống như chủ nhân đời trước, thông qua được khảo nghiệm này".

Chương 135: Nhận Chủ

Trong khi bên trong Dương Tiểu Ngọc đã bắt đầu khảo nghiệm thì ở bên ngoài, Chu Đại Trù hết bước qua trái lại đi qua phải, dáng vẻ khá là sốt ruột.

Hắn cảm thấy khó hiểu là tại sao lần khảo nghiệm này của Dương Tiểu Ngọc lại lâu tới như vậy. Phải biết, tính từ lúc Dương Tiểu Ngọc đặt tay lên Tuyết Ẩm tới bây giờ, thời gian cũng đã hơn một khắc rồi a.

"Khảo nghiệm lần này sao lại lâu như vậy chứ...".

Dạ khó kiềm, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng phải tìm đến Cơ Thành Tử.

"Chưởng môn sư bá, so với Hoàng Bào thì phẩm cấp của Tuyết Ẩm thế nào?".

"Cái này...".

Cơ Thành Tử ra vẻ trầm ngâm: "Hoàng Bào và Tuyết Ẩm thuộc tính vốn dĩ khác nhau, mỗi thanh kiếm đều có công năng riêng của mình, rất khó để phân định cao thấp. Tuy nhiên, theo ta biết thì dù là tổ sư gia năm đó hình như cũng không được kiếm linh của Tuyết Ẩm chân chính thừa nhận".

"Hả?".

"Chưởng môn sư bá, không phải chứ? Ngay đến tổ sư gia mà cũng...".

Chu Đại Trù thực rất đỗi bất ngờ. Hắn làm sao có thể hình dung được chuyện đó, rằng tổ sư gia đã từng bị kiếm linh của Tuyết Ẩm từ chối.

Tổ sư gia Lý Bất Tri là hạng nhân vật nào? Thiên hạ đệ nhất nhân của mấy ngàn năm trước đấy!

Một bậc vĩ nhân như vậy mà còn không được chấp nhận, kiếm linh Tuyết Ẩm kia cũng quá kén cá chọn canh rồi.

"Xem ra Tiểu Ngọc phen này chỉ e đành cam thất bại...".

...

Chu Đại Trù đã đinh ninh như vậy, rằng Dương Tiểu Ngọc sẽ bị kiếm linh của Tuyết Ẩm chối từ.

Mà, đâu chỉ mình hắn, cả Cơ Thành Tử cũng có cùng ý nghĩ. Hắn vốn chưa từng đặt xuống quá nhiều kỳ vọng. Dẫu sao thì bốn thanh kiếm kia cũng đã cắm ở đây hơn hai ngàn năm rồi, trước giờ có bao người muốn lấy nhưng rốt cuộc đều chẳng ai thành công. Dương Tiểu Ngọc nếu thất bại âu cũng bình thường.

Thực tế, mọi việc đã diễn biến theo chiều hướng tiêu cực. Đúng như dự đoán của Cơ Thành Tử và Chu Đại Trù, sau một đỗi khảo nghiệm thì cơ thể Dương Tiểu Ngọc bắt đầu có dấu hiệu thương tổn. Trên mặt nàng, khí sắc đã hoàn toàn chuyển biến, trở nên tái nhợt. Còn ở nơi tay, máu tươi cũng tự động xuôi dòng...

Lo Dương Tiểu Ngọc sẽ bị Tuyết Ẩm tổn hại căn cơ, Chu Đại Trù hướng Cơ Thành Tử khẩn xin: "Chưởng môn sư bá, Tiểu Ngọc sắp không xong rồi! Sư bá mau cứu muội ấy đi!".

"Chuyện này...".

Cơ Thành Tử lắc đầu: "Đại Trù, chỉ e là không được".

"Hiện tại Tiểu Ngọc đang ở vào trạng thái rất đặc biệt. Ý thức của nó đang cùng với kiếm linh của Tuyết Ẩm va chạm, nếu bây giờ ta can thiệt sẽ dễ dẫn tới nguy cơ...".

"Vậy... vậy phải làm sao bây giờ?".



"Chỉ có thể dựa vào bản thân nó. Nếu nó quyết định buông bỏ thì cuộc khảo nghiệm sẽ lập tức chấm dứt".

"Thế nhưng nếu Tiểu Ngọc quyết không chịu bỏ cuộc...".

Tới đó thì Chu Đại Trù liền câm nín. Hắn không dám nghĩ.
"Tiểu Ngọc à Tiểu Ngọc, ngươi làm ơn đừng có giống như Tiểu Ngư chấp nhất đến cùng...".

...

Đối lập với sự nôn nóng bên ngoài, bên trong Tuyết Ẩm, bầu không khí lại vô cùng lạnh lẽo. Khắp bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng thấy băng tuyết bủa giăng, tất cả đều tập trung vào Dương Tiểu Ngọc, liên tiếp công kích.

Trong tràng cảnh băng thiên tuyết địa ấy, Dương Tiểu Ngọc đã bị làm cho chật vật vô cùng. Nàng không sao có thể chống đỡ hết được. Những ngọn băng thứ, rồi băng cầu, băng tiễn, chúng thật sự là quá nhiều đi.

Nhưng, khó khăn còn chưa hết. Sau những đợt tấn công đơn lẻ, băng tuyết chung quanh đã dồn hết lên phía trên, cùng nhau hợp thành một ngọn núi mà trấn áp Dương Tiểu Ngọc. Trong khi đó, ở trước mặt nàng, dưới sự thao túng của Tiểu Tuyết, những mũi băng thứ vẫn cứ nối nhau lao tới.

Không thể tránh, cũng không thể chạy, Dương Tiểu Ngọc chỉ đành đứng yên đấy, tay trái đỡ lấy băng sơn còn tay phải thì đưa ra hoá giải những đợt băng thứ. Tình cảnh hung hiểm cực kỳ.

"Crắc...".

Thế rồi chuyện gì đến cuối cùng cũng phải đến. Băng sơn quá nặng, Dương Tiểu Ngọc chẳng còn đủ khả năng để chống đỡ nữa. Cánh tay nàng, nó vừa bị gãy rồi.

Không. Đừng nghĩ là ý thức thì thân thể sẽ chẳng bị gì. Thực tế thì những gì xảy ra bên trong, ở phía ngoài kết quả cũng sẽ giống y như vậy. Tay trái của Dương Tiểu Ngọc, xương cốt thật là đã đoạn.

...

"Xem ra khảo nghiệm này, ngươi vẫn chưa đủ sức để vượt qua được".

Nhìn cô gái đang khụy gối dùng tấm lưng mà đỡ lấy băng sơn, Tiểu Tuyết dừng công kích. Vẻ hụt hẫng lộ rõ trên khuôn mặt diễm kiều, nàng nói: "Tiểu Ngọc, với trình độ hiện giờ của ngươi thì chưa thể sử dụng được Tuyết Ẩm. Hãy tiếp tục tìm hiểu băng chi áo nghĩa, hai mươi năm sau hãy trở lại tìm ta".

"Được rồi. Chúng ta kết thúc thôi".

"Khoan... đã...".

Vốn đang trong tư thế cúi mặt do bị băng sơn trấn áp, Dương Tiểu Ngọc cắn răng, cố ngẩng lên. Lam nhãn rực sáng linh quang, nàng thốt ra: "Ta... không muốn đợi... thêm hai mươi năm".
"Tiểu Ngọc, ngươi...".

Tiểu Tuyết cau mày, khuyên bảo: "Trong hoàn cảnh hiện tại, sự cố chấp sẽ chỉ khiến ngươi gánh thêm thương tổn mà thôi. Nghe ta, đối với băng chi áo nghĩa ngươi vẫn chưa...".

Được bấy nhiêu thì Tiểu Tuyết không nói nữa. Nàng đã bị Dương Tiểu Ngọc chặn lại. Không phải câu chữ mà bằng hành động.

Ở nơi đối diện, Dương Tiểu Ngọc đã vừa thay hình đổi dạng. Cùng với cỗ khí tức âm lãnh thì tóc nàng cũng mau chóng dài ra. Thay vì màu đen như trước thì nó đã chuyển thành màu lam, hệt như đôi mắt. Thậm chí cả lông mi, chân mày, móng tay,... cũng đều là như thế.

"Đây là...".

"Làm sao có thể? Chuyện này làm sao có thể... Thể chất của ngươi...".

Từ tận đáy lòng, Tiểu Tuyết thật không dám tin những gì mình đang thấy là sự thật. Có nghĩ thế nào nàng cũng chẳng hình dung ra được Dương Tiểu Ngọc lại có thể kích phát được thể chất tới trạng thái này. Nhớ năm đó, ngay chủ nhân đời trước của nàng còn phải hao tốn rất nhiều năm sau mới làm được...

...

Cùng lúc, ở bên ngoài.

Chu Đại Trù trợn mắt há mồm, tay chỉ Dương Tiểu Ngọc đứng trên bệ cao mà thốt lên: "Tiểu Ngọc lại giống như lúc đó rồi. Hệt như thời điểm nàng tiến vào chân nhân cảnh...".

"Không sai. Đích thị là trạng thái kỳ diệu này." Bên cạnh, Cơ Thành Tử cũng gật đầu tán đồng.

Hắn cảm thán: "So với lúc đó, khí tức phát ra càng mạnh hơn bội phần. Đứa trẻ này... thiên tư thật đáng sợ".

"Đáng sợ?".

Chu Đại Trù thầm tự vấn, rất nhanh liền gật đầu: "Phải. Tiểu Ngọc thật rất đáng sợ".

...

Lợi hại, nó chẳng còn đủ dùng. Chỉ có hai chữ "đáng sợ" mới thích hợp dành cho Dương Tiểu Ngọc lúc này. Từ trong thâm tâm, Cơ Thành Tử và Chu Đại Trù đều công nhận điều đó. Mai sau, Dương Tiểu Ngọc nàng chắc chắn sẽ trở thành một cây đại trụ chống đỡ cho Thiên Kiếm Môn. Thành tựu của nàng, khẳng định sẽ vượt xa tất cả mọi người...

Tiểu Tuyết, nàng cũng giống như vậy, rất có lòng tin vào sự trưởng thành của Dương Tiểu Ngọc.

Băng sơn đã tan, trên nền tuyết trắng, Tiểu Tuyết bước tới chỗ Dương Tiểu Ngọc. Chợt, nàng quỳ xuống, tay phải đặt lên phần ngực bên trái, cung kính mà rằng: "Tiểu Tuyết - kiếm linh của Tuyết Ẩm - nguyện đi theo chủ nhân, dẫu chết cũng không thay lòng".

...

"Ong...!".

Chữ cuối cùng vừa ra khỏi miệng Tiểu Tuyết thì trên bệ cao, bản thể Tuyết Ẩm tức khắc ngân lên một tiếng. Thanh âm này, nó khác xa tiếng ngân trước đó, dễ nghe hơn rất nhiều.

"Thanh âm này...".

Thần tình biến đổi, Cơ Thành Tử bên dưới khó tin bật thốt.

"Không thể nào. Tuyết Ẩm vậy mà thật sự nhận chủ...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau