TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Có Người Ái Mộ

...

"Ly sư muội, muội nói Lăng sư huynh có phải rất lợi hại hay không? Năm nay huynh ấy chỉ mới có hai mươi hai tuổi thôi a".

"Đó là tất nhiên".

Người được gọi Ly sư muội nhanh chóng tiếp lời: "Mặc dù tư chất của Lăng sư huynh không được cao, chỉ là trung phẩm mộc hệ linh căn, thế nhưng tốc độ tu hành của huynh ấy so với bậc thiên tài sở hữu cực phẩm linh căn còn muốn nhỉnh hơn vài phần. Đủ thấy ngộ tính của Lăng sư huynh là cỡ nào đáng sợ".

"Ngộ tính của Lăng sư huynh cực cao, đó là điều chẳng cần bàn cãi. Tuy nhiên, để đạt tới thành tựu như hiện nay, trừ ngộ tính ra thì sự kiên trì nỗ lực của sư huynh thiết nghĩ mới càng thêm đáng khâm phục".

"Lương sư tỷ nói không sai".

Cô gái ban nãy - người đã hỏi nữ tử họ Ly - gật gù: "Muội có nghe Dĩnh sư tỷ bảo suốt mấy năm vừa qua, vì chuẩn bị cho kỳ Đại hội Thiên nhân luận pháp, Lăng sư huynh mỗi ngày đều lui tới Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu tập. Mà cổ động kia, theo lời kể của Dĩnh sư tỷ thì áp lực nghiền ép bên trong rất kinh khủng, người thường khó lòng chịu đựng nổi. Hơn hai ngàn năm qua, chỉ có mỗi một mình Lăng sư huynh là có thể kiên trì được trong thời gian dài tới vậy...".

"Chưa hết đâu. Dĩnh sư tỷ còn cho muội biết ngoài áp lực nghiền ép ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động ra thì Lăng sư huynh cũng từng ngâm mình trong những loại nước thuốc rất đáng sợ. Những loại nước thuốc này, chúng sẽ khiến cho người ngâm đau đớn khôn cùng, cảm giác so với bị xẻ thịt róc xương còn muốn kinh khủng hơn nhiều".

"Chuyện đó muội cũng nghe Lâm sư huynh kể rồi." - Nữ tử họ Ly chen vào - "Huynh ấy còn lấy tính mạng ra đảm bảo đó là sự thật mười mươi".



"Lẽ nào còn có thể giả?".Lương Ngọc - người lớn tuổi nhất trong nhóm - nói với cái nhìn xa xăm: "Thành tựu của Lăng sư huynh không phải tự nhiên mà đến, tất cả đều là thành quả của sự nỗ lực kinh người. Kỳ tích huynh ấy tạo nên, trừ ngộ tính thì ý chí kiên định cũng rất quan trọng. Huynh ấy chính là tấm gương để chúng ta học hỏi...".

"Hì hì...".

Đứng kế bên, nữ tử họ Ly ngó thấy sư tỷ mình có biểu hiện khác lạ, mắt nhìn xa xăm như vậy thì không khỏi lên tiếng trêu đùa: "Lương sư tỷ, thế nào? Sư tỷ có phải là động tâm rồi không?".

Lương Ngọc nghe xong liền quay sang trách cứ: "Ăn nói linh tinh!".

"Đâu có linh tinh." - Nữ tử họ Ly chẳng cho là đúng - "Lương sư tỷ, mặt tỷ đỏ lên rồi đây này. Sư tỷ rõ ràng là có ý với người ta...".

"Không có! Ta chỉ là... chỉ là khâm phục ý chí phi thường của Lăng sư huynh thôi".
"Trước khâm phục, sau thì ái mộ phải không? Hì hì...".

"Ly sư muội, muội... Hứ, ta không nói chuyện với muội nữa!".

"Lương sư tỷ! Tỷ đừng chạy a! Nếu không động tâm thì sao phải chạy đâu này?!".

...

Mấy lời của nữ tử họ Ly, tuy xuất phát từ ý tứ trêu đùa nhưng xét kỹ bên trong, nhận định của nàng thực cũng không phải vô căn cứ. Lăng Tiểu Ngư hôm nay đã khác xa Lăng Tiểu Ngư của ngày xưa, được người ái mộ âu rất bình thường.

Đúng là trong thế hệ trẻ hiện nay của Thiên Kiếm Môn, người đứng đầu, được ngưỡng vọng nhất vẫn là hai đại thiên kiêu Tô Đông Vũ và Dương Tiểu Ngọc, nhưng bọn họ ở quá xa tầm với, khiến cho người ta có cảm giác chỉ có thể nhìn mà không thể chạm. Trong khi đó, Lăng Tiểu Ngư lại khác...

Hắn xuất thân từ chốn cô thôn, tư chất trung đẳng, vốn là một kẻ bình phàm. Thái độ sống của hắn cũng là như vậy, trước nay đều rất biết an phận thủ thường. Nói cách khác, hắn rất tương đồng với đại đa số môn nhân, những đệ tử thuộc tầng lớp bên dưới. Chính sự tương đồng ấy nên các đệ tử nội môn và ngoại môn mới cảm thấy hắn gần gũi, mới dành nhiều thiện cảm hơn cho hắn...

Theo khía cạnh nào đó thì Lăng Tiểu Ngư chính là hình ảnh phản chiếu của tầng lớp đệ tử cấp dưới. Hắn đại biểu cho họ. Duy nhất khác biệt là hắn có ý chí kiên cường hơn, có ngộ tính cao hơn, và... tất nhiên là cũng may mắn hơn.

Thân phận chân truyền đệ tử, thiết nghĩ nó đã đem tới không ít quyền lợi cho Lăng Tiểu Ngư hắn.

Trước đây, cũng chính bởi sự "bất công" này mà có nhiều người trong lớp đệ tử nội môn - ngoại môn đã sinh lòng ganh ghét đối với Lăng Tiểu Ngư. Bọn họ chẳng xem trọng hắn như những vị chân truyền khác. Nhưng, giờ thì khác rồi. Bất kể là ganh ghét hay khinh thị thì hết thảy đều đã tan thành mây khói. Mà cho dù còn, tin tưởng con số cũng nhỏ nhoi không đáng nhắc.

Chương 127: Tâm Sự Của Lệ Thắng Nam (1)

Chỉ mười sáu năm tu luyện, ở tuổi hai mươi hai đã bước vào cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ; bằng vào tu vị ấy, tại Ngũ Kiếm Đài hắn đã đánh bại Lưu Cảnh Thiên - một kỳ tài tu luyện vừa lĩnh hội phong chi ý cảnh, thành tựu bậc này há là thứ một con người tầm thường có khả năng đạt tới?

Địa vị chân truyền đệ tử dẫu tốt hơn nữa cũng bất quá chỉ trợ giúp phần nào, làm sao thành toàn tất cả được. Hãy nhìn những người khác mà xem. Kim Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong, Tương Kiếm Phong và thậm chí là Trúc Kiếm Phong, trong hàng đệ tử chân truyền, kẻ dưới năm mươi tuổi gom lại cũng được một tá, nhưng thử hỏi có mấy người hơn được Lăng Tiểu Ngư?

Địa vị cao, lợi ích nhiều, nó quan trọng nhưng chưa phải cần thiết nhất. Cốt yếu là nằm ở bản tâm con người. "Nhân định thắng thiên" âu chính như vậy.

...

Đi từ sự ganh ghét, đố kị đến tôn kính, được người ngưỡng vọng, đấy là những gì mà trận đấu sau cùng với Lưu Cảnh Thiên đã mang lại cho Lăng Tiểu Ngư, biến hắn thành đối tượng được không ít nữ đệ tử âm thầm ái mộ.

Giống như Lương Ngọc vừa xấu hổ chạy đi kia, trong hai lớp đệ tử nội môn và ngoại môn của Mặc Kiếm Phong, một số nữ tử khác cũng có cùng chung ý nghĩ. Phần còn lại, tuy động tâm chưa đến nhưng hầu hết đều phát sinh thiện cảm. Trừ một người.

Người này, nàng không thuộc hai lớp nội môn - ngoại môn và vốn chẳng lạ lẫm gì với Lăng Tiểu Ngư. Hoàn toàn trái lại, so với bất kỳ ai khác ở Thiên Kiếm Môn này, nàng còn "thân" với Lăng Tiểu Ngư hơn nhiều. Lệ Thắng Nam, đấy là tên của nàng.

Từ nãy giờ, Lệ Thắng Nam nàng thật ra chẳng ở đâu xa. Nàng đứng ở phía sau nhóm người Lương Ngọc kia thôi. Sở dĩ bọn họ không nhìn thấy, nguyên do đơn giản chỉ là vì Lệ Thắng Nam nàng đã dùng ẩn nặc thuật che giấu hành tung. Và giờ, khi các sư muội của mình đã khuất xa, lúc này đạo thuật mới được giải trừ.



Thân ảnh cao gầy mau chóng hiện ra, Lệ Thắng Nam dõi mắt nhìn theo hướng mà đám người Lương Ngọc đã chạy đi, hậm hực thốt ra: "Hừ... Cái tên vô lại đó thì có gì đáng để cho các ngươi ái mộ chứ".
Nhớ lại tràng cảnh xấu hổ hôm nọ, khi bản thân đã cùng kẻ vô lại kia mắt nhìn mắt, môi dán chặt môi, Lệ Thắng Nam bất giác siết chặt những ngón tay. Khuôn mặt còn đỏ hơn cả Lương Ngọc ban nãy, nàng nghiến răng: "Lăng Tiểu Ngư, ngươi là cái tên khốn đáng ghét...".

Nghĩ tới người này, Lệ Thắng Nam thật không sao có thể bình tĩnh cho được. Suốt những ngày qua, nàng đã cố gắng để quên, nhưng càng muốn quên thì lòng nàng, nó lại càng "nhớ".

Chẳng nhớ làm sao được khi mà nụ hôn kia là nụ hôn đầu tiên của nàng. Mấy chục năm nay, kể từ khi bái nhập Mặc Kiếm Phong, trở thành đệ tử chân truyền của ân sư Lý Ngọc Thường, Lệ Thắng Nam nàng nào đã từng thân mật với nam nhân bao giờ đâu. Nói gì ôm, nói gì hôn, ngay đến một cái nắm tay nàng còn chưa từng nắm nữa là.

Vốn dĩ, tư tưởng của nàng là phải noi gương sư phụ, cả đời sẽ chỉ chuyên tu đạo pháp chẳng màng tình duyên, ái dục, vậy mà bây giờ... Băng thanh ngọc khiết nay đã còn đâu...

Lòng nàng đã đục, tâm nàng đã loạn, cách nào bình đây?

"Lăng Tiểu Ngư, tất cả đều là do ngươi hại ta..."....

Nửa giờ sau.

Vị trí hiện tại đã không phải dãy hành lang nối từ đông phòng đến tây phòng ở khu vực dành cho đệ tử nội môn nữa; chỗ này là một khu vườn thuộc đỉnh Mặc Kiếm.

Bên mép khu vườn, dưới tàn đại thụ, có một cô gái hiện đang ngồi suy tư, dáng vẻ bần thần đến lạ. Trong bộ trường y màu thiên thanh ngực thêu ba đường sóng nước uốn lượn, cô gái trầm mặc hồi lâu rồi bỗng chợt vươn tay về trước, nhẹ nhàng đem một đoá hoa hái xuống.

Cúi nhìn bông hoa màu trắng, nàng chạm khẽ, thều thào buông tiếng: "Hoa ơi hoa, ngươi nói ta phải làm sao đây?".

"Ta không muốn nghĩ, thế nhưng lòng ta lại cứ nghĩ. Sự thể phát sinh hôm đó, ta biết tất cả chỉ là ngoài ý muốn, hắn cũng không phải cố tình, nhưng tại sao ta...".

"Chỉ là một sự cố chẳng ai mong, ta cớ gì bận tâm nhiều như vậy? Lòng ta sao phải rối ren tới như vậy?".

Đối với chuyện hôm đó, Lệ Thắng Nam tự hiểu rõ ràng. Nàng biết bản thân nên hành xử sao cho đúng. Nhưng lý trí của nàng, nó cuối cùng vẫn không thắng được tình cảm.

Thế nhân thường nói "Nam nhi trọng nghĩa, nữ nhi trọng tình", mà Lệ Thắng Nam, nàng lại còn là hạng nữ nhi băng thanh ngọc khiết chưa nhiễm bụi trần mang chí nguyện hiến dâng cuộc đời cho đạo pháp, cho mộng tưởng cao đẹp thế thiên hành đạo, nay xảy ra chuyện như vậy, tâm nàng há còn có thể phẳng như gương, trong như suối?

Chương 128: Tâm Sự Của Lệ Thắng Nam (2)

Nàng đâu phải Lý Ngọc Thường từng trải qua bao phen giông tố, từng nghe và tận mắt nhìn muôn cảnh tục lụy trần ai mà tâm có thể kiên định như sơn, vững như bàn thạch. Lệ Thắng Nam nàng bất quá chỉ là một tiểu nữ tử ngay đến cửa sơn môn còn chưa bước ra được mấy lần, rất chi non nớt.

Đừng thấy thường ngày nàng rất có phong phạm đại sư tỷ mà lầm, thực chất ở phương diện tình cảm, nàng chẳng khác gì một chú nai tơ cả. Và đó cũng chính là lý do vì sao mãi đến tận hôm nay, khi Thiên nhân luận pháp đã kết thúc được mười ngày rồi mà nàng vẫn chưa thể bình tâm lại được.

"Ta... rốt cuộc nên làm gì bây giờ?".

"Hôm qua đi thỉnh giáo sư phụ, người bảo tâm cảnh bao năm của ta đã bị phá hỏng, điều đó làm cho người vô cùng thất vọng. Người yêu cầu ta mau chóng gạt đi tạp niệm, ngăn cấm không cho nghĩ đến hắn nữa. Nhưng mà ta phải làm sao mới kiểm soát được mình đây...".

"Nếu cứ tiếp tục thế này, chỉ sợ đạo hạnh của ta sẽ chẳng còn tiến xa thêm được nữa mất...".

"Lăng Tiểu Ngư, ngươi có biết ngươi đã hại ta rồi hay không? Ngươi có biết chỉ bởi vì ngươi mà bây giờ ta...".

Lệ Thắng Nam càng nói thì thanh âm càng nghẹn lại. Cuối cùng, nước mắt đã không kiềm được nữa mà rơi xuống.

Lệ Thắng Nam, nàng đã khóc. Những giọt nước mắt của sự bất lực, ai oán và tự trách. Giờ phút này, nàng thực là rất thương tâm. Nhất là khi nhớ lại thái độ ngày hôm qua của sư phụ, nước mắt của nàng lại chảy xuống nhiều hơn...

Vì cái gì chứ?

Vì cái gì mà Lệ Thắng Nam nàng phải chịu cảnh như vầy?

"Lăng Tiểu Ngư! Tất cả đều là lỗi của ngươi!".

Kèm theo tiếng hét thương tâm, bông hoa trên tay cũng bị Lệ Thắng Nam vò nát, ném đi thật xa.



Chính tại lúc này, từ phía sau lưng Lệ Thắng Nam, một cô gái đi tới. Nàng mặc một bộ đồ màu trắng, kiểu cách đơn giản, dung nhan kiều diễm mê người. Tiếc là thần thái hơi hững hờ một chút.

"Sư tỷ." Cô gái mặc bạch y khẽ gọi. Nghe được giọng nói thân quen, Lệ Thắng Nam giật mình, lập tức nín khóc. Động tác vội vàng, nàng dùng tay lau đi nước mắt vướng đọng trên khuôn mặt mình, vừa lau vừa hỏi: "Tiểu Ngọc, muội đến từ lúc nào?".

"Cũng được một lúc rồi." Dương Tiểu Ngọc thành thật đáp.

Và lẽ dĩ nhiên, câu trả lời ấy lập tức khiến cho Lệ Thắng Nam phải bối rối.

"Tiểu Ngọc, nói vậy... muội nghe hết rồi phải không?".

"Ừm." Trái với vẻ bối rối của sư tỷ mình, Dương Tiểu Ngọc gật đầu một cách điềm tĩnh.

Nàng hỏi: "Sư tỷ, tâm cảnh của tỷ thật sự đã bị phá hỏng rồi sao?".

Lệ Thắng Nam cúi đầu khẽ gật, chua xót nói ra: "Đối với chuyện phát sinh hôm đó, ta không cách nào vượt qua được...".

"Tiểu Ngọc, muội nói cho ta biết, ta phải làm sao bây giờ?".
Trước ánh mắt trông mong cầu cứu của sư tỷ mình, Dương Tiểu Ngọc thoáng ngẫm một lúc, chợt hỏi: "Sư tỷ, tỷ nói thật cho muội biết, đối với Tiểu Ngư tỷ cảm thấy thế nào?".

"Ta... Còn có thể thế nào chứ? Hắn căn bản là một tên vô lại xấu xa".

Bên cạnh, Dương Tiểu Ngọc lắc đầu phủ nhận: "Sư tỷ, nếu tỷ không nói thật thì muội cũng chẳng cách nào giúp được".

"Tiểu Ngọc, ta...".

Lệ Thắng Nam cắn môi, sau một hồi do dự thì rốt cuộc cũng chịu nói lời thành thật: "Thật ra ta không phải không biết chuyện hôm đó chỉ là ngoài ý muốn, hắn vốn cũng không cố tình...".

"Ta biết, Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng phải người xấu. Tuy tư chất kém một chút, tướng mạo bình thường một chút nhưng ngộ tính lại rất cao, tâm chí càng là kiên định hiếm ai sánh bằng...".

"À, còn một điểm nữa: Lăng Tiểu Ngư hắn là một kẻ cực kỳ ngu ngốc".

Ngu ngốc?

Dương Tiểu Ngọc truy vấn: "Sư tỷ, tại sao sư tỷ lại nói Tiểu Ngư như vậy?".

"Nói hắn ngu ngốc ấy hả?".

Lệ Thắng Nam như cũ quả quyết: "Lăng Tiểu Ngư hắn đúng là như vậy mà. Ta nghe mọi người nói hôm đó, trong trận đấu với Lưu Cảnh Thiên, hắn đã bất chấp mà thiêu đốt cốt nguyên...".

"Cốt nguyên, đó là cái gì chứ? Chỉ vì một trận đấu mà hắn lại cả gan tự đẩy bản thân vào nguy hiểm như vậy, đó không phải ngu ngốc thì là gì? Ta nghe sư phụ nói nếu chẳng nhờ Lăng sư bá bỏ ra đại giới, tự mình dùng cốt nguyên của bản thân để bù đắp thì e hôm nay căn cơ của hắn đã hỏng mất rồi".

"Sư tỷ nói đúng. Hành động của Tiểu Ngư hôm đó thật sự rất ngu ngốc. Nhưng mà...".

Dương Tiểu Ngọc dừng một chút, rồi mới chốt hạ: "Sư tỷ, nếu tỷ biết tại sao hắn làm như vậy, hẳn tỷ sẽ có cái nhìn khác hơn về sự "ngu ngốc" ấy của hắn".

Chương 129: Kiếm Mộ

"Tiểu Ngọc, ý muội là bên trong chuyện này còn có ẩn tình?".

Theo sau cái gật đầu nhè nhẹ, Dương Tiểu Ngọc kể ra: "Sư tỷ có biết tại sao mấy năm vừa qua Tiểu Ngư lại bất chấp khổ nhọc mà ngày ngày đều tiến vào Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tu luyện hay không?".

"Nếu tỷ cũng như mọi người, cho rằng hắn làm vậy là vì muốn toả sáng ở Thiên nhân luận pháp thì tỷ đã lầm rồi. Trên thực tế, hết thảy chỉ bởi vì một lời giao ước".

"Năm năm trước, xuất phát từ lòng hiếu thuận, lo sợ tính mệnh phàm nhân mong manh nên Tiểu Ngư đã đến gặp Lăng sư bá, thỉnh cầu người chỉ điểm cách kéo dài thọ mệnh cho người cô cô nơi thế tục của mình. Lúc đó sư bá đã bảo hắn, nếu hắn có thể tiến vào tốp năm ở Thiên nhân luận pháp thì sẽ thành toàn cho hắn".

"Với tư chất linh căn trung đẳng cùng tu vị trúc cơ của mình khi ấy, Tiểu Ngư nếu tiếp tục tu luyện như trước thì tuyệt đối sẽ không thể nào hoàn thành được mục tiêu tiến vào tốp năm kia. Để hoàn thành một việc gần như bất khả thi, hắn chỉ còn cách là phải lựa chọn biện pháp tu hành nhanh nhất, cũng đầy khổ nhọc nhất".

"Những đau đớn mà hắn gánh chịu suốt năm năm qua, toàn bộ đều không phải vì bản thân hắn mà là vì Lăng Ngọc Yến - người cô cô nơi thế tục của hắn...".

...

Lệ Thắng Nam càng nghe thì tâm tình càng chuyển biến, theo đó, sự hờn trách cũng âm thầm phai nhạt. Nàng không ngờ căn nguyên mọi chuyện lại là như thế. Sự "ngu ngốc" kia của Lăng Tiểu Ngư hắn, hoá ra tất cả đều vì cô cô của mình...

"Tiểu Ngọc, những lời muội vừa nói, hết thảy đều là thật sao?".

"Mỗi một chữ đều là thật".

"Nói vậy cái tên đó... cũng không tệ lắm".

Nở một nụ cười nhạt hiếm hoi, Dương Tiểu Ngọc hỏi: "Vậy bây giờ sư tỷ còn cho hắn ngu ngốc? Còn oán trách hắn xấu xa vô lại nữa không?".

"Ta...".



Lệ Thắng Nam cúi mặt, trong lòng khó nghĩ: "Ta cũng không biết".
"Sư tỷ".

Dương Tiểu Ngọc đặt một tay lên vai sư yỷ mình, đưa ra lời khuyên: "Muội nghĩ sở dĩ tỷ không thể vượt qua được chuyện hôm đó, căn nguyên quá nửa là bởi trong lòng còn nhiều khúc mắc với Tiểu Ngư. Chỉ cần tỷ hiểu hơn về hắn, khi đó, với cái nhìn chân thực nhất, muội tin tưởng tâm tỷ sẽ bình ổn lại thôi".

"Tiểu Ngọc, ý muội tức là bảo ta phải đi tiếp xúc với hắn?".

Đáp lại Lệ Thắng Nam là một cái gật đầu: "Được vậy là tốt nhất".

Nàng nói thêm: "Tâm tỷ là vì Tiểu Ngư mà loạn, nếu đã không thể tự quên đi thì chi bằng trực tiếp đối mặt để giải quyết".

"Được rồi, sư tỷ hãy cân nhắc lời muội".

...

Thu lại tầm mắt hướng theo người rời đi, Lệ Thắng Nam xoay đầu nhìn về phương vị Trúc Kiếm Phong, hé môi lẩm bẩm: "Thật sự phải đi gặp hắn sao?".

...
...

Trước sư phụ ngăn cấm, sau sư muội lại khuyên gặp, cả hai đều có lý giải riêng của mình, thực khiến cho Lệ Thắng Nam khó nghĩ vô cùng. Nàng không biết phải nghe ai, bỏ ai.

Sau cùng, trải qua mấy ngày đêm đắn đo cân nhắc, Lệ Thắng Nam đã đưa ra quyết định, đó là sẽ lần lượt thực hiện từng cái một. Trước tiên nàng sẽ vâng lệnh ân sư bế quan để loại trừ tạp niệm, nếu sau ba tháng vẫn chưa có tiến triển thì nàng đành nghe theo sư muội mình mà tìm gặp Lăng Tiểu Ngư.

Khúc mắc của nàng cần mau chóng được cởi bỏ, nếu không sau này nàng sẽ rất khó chuyên tâm tu hành tiếp được.

...

Rốt cuộc, kết quả cuối cùng sẽ là gì? Liệu Lệ Thắng Nam nàng có thành công vượt qua được chuyện ấy?

Trước mắt vẫn chưa ai có thể trả lời được. Đáp án vẫn phải chờ đợi thời gian. Ba tháng, hoặc nhiều hơn một chút. Còn hiện tại...

Thiên Kiếm Môn có nhiều việc đáng bận tâm hơn là vấn đề tâm cảnh của Lệ Thắng Nam. Đơn cứ lúc này, quan trọng nhất chẳng đâu khác ngoài phần thưởng đặc biệt dành cho tốp ba của kỳ đại hội Thiên nhân luận pháp vừa rồi: ba suất tiến vào Kiếm Mộ.

Mấy ngàn năm qua, trong giới tu tiên luyện đạo, có ai không biết Thiên Kiếm Môn nổi danh là nơi nắm giữ những thanh kiếm tốt nhất thiên hạ?

Trừ bỏ Ngũ đại tiên kiếm trấn môn khiến thế nhân phải e dè khiếp sợ thì Thập đại bảo kiếm cũng làm người kiêng kị không ít.

Kiếm Mộ, đó chính là nơi cất giữ Thập đại bảo kiếm của Thiên Kiếm Môn.

Hơn hai ngàn năm trước, tổ sư gia của phái Thiên Kiếm là Lý Bất Tri đã một tay tạo ra Kiếm Mộ này. Ông đã đem mười thanh linh kiếm có uy lực cực lớn cho cả vào đây.

Trải qua mấy cuộc bể dâu, sau bao lần môn nhân tiến nhập, tính đến nay bên trong Kiếm Mộ chỉ còn lại bốn thanh đại bảo kiếm, sáu thanh còn lại thì đã lần lượt được người lấy đi...

p/s: Chương hôm nay vẫn còn...

Chương 130: Kiếm Mộ (2)

Kim Kiếm Phong, một góc hậu sơn.

Theo bước chân chưởng môn Cơ Thành Tử, ba người đệ tử có thành tích tốt nhất ở kỳ Đại hội Thiên nhân luận pháp vừa rồi là Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù hiện đang cùng nhau tiến vào bên trong Kiếm Mộ.

Qua mấy lớp kết giới, sau một đỗi âm thầm quan sát trước sau, Chu Đại Trù rốt cuộc khó nhịn tiến lên mấy bước, hỏi khẽ Dương Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc, ngươi có thấy kỳ quái hay không?".

"Kỳ quái gì?" Dương Tiểu Ngọc hơi nghi hoặc, hỏi lại.

"Thì Kiếm Mộ này nè".

Chu Đại Trù đảo mắt trái phải một vòng, nói tiếp: "Ở đây là trọng địa của môn phái, vậy mà lại không có ai canh giữ hết".

"Ngươi thật cho là không có?".

Chu Đại Trù đảo mắt thêm một vòng, rồi đáp: "Thì đúng là không có mà".

Nhẹ lắc đầu, Dương Tiểu Ngọc cho biết: "Đại Trù, ngươi lầm rồi. Xung quanh đây không phải không có ai mà là do mắt ngươi không nhìn thấy ai thôi".

"Nếu như Đại Trù ngươi chẳng mang thân phận đệ tử Thiên Kiếm và tự ý tiến vào cấm địa này thì khẳng định là ngươi đã bị giết không dưới trăm lần rồi".

Thần tình có chút e ngại, Chu Đại Trù láo liên nhìn trước ngó sau, giọng càng thấp hơn so với vừa rồi: "Tiểu Ngọc, ý ngươi là ở xung quanh đây thật có người canh giữ?".

"Không ít".

"Vậy bọn họ... bọn họ có đang nhìn ta không?".

"Ngươi đi mà hỏi họ".

"Nhưng... ta đâu có thấy".

...



Dọc theo con đường, cũng nhờ có một kẻ tính tình hoạt bát như Chu Đại Trù mà bầu không khí mới bớt đi phần nào căng thẳng. Dẫu vậy, điều đó cũng chẳng có quá nhiều ý nghĩa. Nhất là đối với Tô Đông Vũ.

Âu cũng dễ hiểu. Trong lòng Tô Đông Vũ vốn đã rất gai mắt Lăng Tiểu Ngư, việc ghét lây Chu Đại Trù thật hết sức bình thường. Huống chi trước đó, từ sau chuyện ở Đa Bảo Hội và bị Lăng Thanh Trúc giáo huấn, đối với người của Trúc Kiếm Phong hắn đã có sẵn thành kiến rồi. Đời này của Tô Đông Vũ hắn, chỉ sợ duyên nợ với Trúc Kiếm Phong vẫn còn không ít...

...

Vài phút sau, khi lớp kết giới cuối cùng của cấm địa đã mở.

Gần như tức khắc, một cổ động hiện ra. Khác với Huyền Âm Động của Lăng Thanh Trúc, Huyễn Tinh Động của Lý Ngọc Thường, cổ động này thay vì ăn sâu vào vách đá hay kiến tạo dưới đáy hồ thì nơi nó hiện diện lại là ở bên dưới mặt đất, được thiết kế theo kiểu hầm mộ.

Đứng ngay phía trước, Cơ Thành Tử đem ngọc bài thu lại, cúi nhìn cửa động, hay có lẽ nên gọi là cửa mộ, nói: "Chúng ta tới rồi".

Phản ứng mau lẹ nhất, từ dưới chót, Chu Đại Trù chạy vọt lên. Ban đầu thì đứng, sau đấy thì từ đứng chuyển hẳn sang ngồi, hắn tò mò nhìn xuống dưới mộ, ngẩng lên mới hỏi: "Chưởng môn sư bá, ở dưới rất sâu a".

Hé môi cười nhẹ, Cơ Thành Tử lắc đầu: "Chu tiểu tử, lần này ngươi lại nhìn sai rồi".

"Kiếm Mộ thật ra vốn chẳng sâu, chỉ là do cấm chế khiến cho ngươi trông thấy huyễn cảnh mà thôi".

"Ồ... Ra là như vậy".

Chu Đại Trù gật gù: "Quả nhiên không hỗ là trọng địa của môn phái, cấm chế thật lợi hại".
Lần này Cơ Thành Tử không nói gì. Hắn chỉ đứng vuốt nhẹ chòm râu rồi đưa chân đặt xuống bậc thang nơi cửa mộ. Đi được vài bước thì bảo: "Các ngươi theo ta".

...

Cầu thang bằng đá dù đã được xây từ rất lâu, hai ngàn năm có lẻ, nhưng hình dạng thì trông vẫn vẹn nguyên. Tính từ mặt đất xuống đến đáy mộ, tổng cộng có một trăm linh chín bậc thang hết thảy, mỗi bậc đều vẫn rất chi kiên cố, nói gì đổ vỡ, thậm chí ngay một vết nứt còn chẳng tìm ra nữa là.

Thế mới thấy, thủ đoạn của bậc tiên gia là cỡ nào thần diệu.

...

"Chưởng môn sư bá, chúng ta tới nơi rồi hả?" Sau khi bước hết bậc thang cuối cùng, Chu Đại Trù thoáng quan sát chung quanh, chừng thấy đã không còn lối đi thì liền hỏi.

Đáp lại hắn, Cơ Thành Tử lắc đầu: "Còn chưa".

Chưa?

Chu Đại Trù nghe thế thì vượt lên phía trước, hai tay đưa ra mò mẫm vách tường nơi đối diện.

"Sư bá, ở đây có phải là có một lớp kết giới hay không?".

"Kết giới thì đúng là có, nhưng lại không phải ở chỗ ấy".

Cơ Thành Tử xoay người sang bên trái, ngón tay chỉ ra: "Kết giới nằm ở bức tường này".

Nói rồi, hắn lấy một tấm ngọc bài ra, miệng niệm pháp quyết.

Vài giây sau, từ ngọc bài, một tia kim quang bắn thẳng về phía bức tường. Nháy mắt, tường đá khai mở. Một thông đạo hiện ra...

...

Không thể không nói, Kiếm Mộ quả chẳng hổ là trọng địa của Thiên Kiếm Môn. Ở nơi này, cấm chế có rất nhiều, hơn nữa lại còn rất phong phú đa dạng. Trong số đó, những loại đủ uy năng hạ sát tu sĩ chân nhân cảnh kể ra cũng chẳng ít.

Khỏi phải nghĩ, với sự hiếu kỳ và hấp tấp của mình, Chu Đại Trù hiển nhiên đã có vài lần tự đưa bản thân vào nguy hiểm, suýt phải bỏ mạng. May cho hắn là bên cạnh còn có Cơ Thành Tử, nếu không chỉ sợ bảo kiếm còn chưa thấy được thì thân thể hắn đã bị cắt thành vô số mảnh rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau