TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Chuẩn Bị Diễn Kịch

"Haizz...".

Càng nghĩ càng thêm chán nản, Lăng Thanh Trúc sau cùng vẫn đành chấp nhận "lỗi lầm" trong quá khứ. Nàng gác lại chuyện xưa, chuyển mình đứng dậy, hướng chỗ đồ nhi bước qua.

Mông đặt xuống bệ, trong tư thế hai chân thả lỏng, mái đầu nghiêng nghiêng, Lăng Thanh Trúc lầu bầu, một mình tự nói: "Đồ cá ươn, đồ cá chết... Tiểu tử ngươi là con cá cứng đầu cứng cổ...".

Như cảm thấy nói không thì chưa đủ, nàng gí hẳn ngón tay vào trán Lăng Tiểu Ngư, tiếp tục trách móc: "Thường ngày ta thấy ngươi thật thà nên cũng thật tâm tin tưởng, ai mà ngờ tiểu tử ngươi lại dám ở sau lưng ta lén lút tu luyện yêu công tà thuật...".

"Là ai dạy ngươi lừa dối vi sư hả? Hả?".

"Con cá ươn, con cá thối, Lăng Thanh Trúc ta nuôi dạy ngươi bao nhiêu năm, thế mà bây giờ ngươi lại đối xử với ta như vậy. Rốt cuộc thì cái tên "cao nhân" kia có gì tốt mà ngươi phải bao che cho hắn như vậy? Lại còn tin tưởng theo hắn học yêu công tà thuật nữa... Hừ, lẽ nào ngươi thực muốn ta xách Trường Sinh Kiếm đi phá hủy Phị Tinh Đới Nguyệt Động mới chịu khai?".

Mấy lời này cũng chẳng phải tùy tiện nói chơi. Trong đầu mình, Lăng Thanh Trúc đích xác là đã có tính qua chuyện này. Mặc dù Trường Sinh tiên kiếm nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì không được phép điều động, nhưng vì cảm thấy tên "cao nhân" kia đã trở thành mối nguy nên nàng nghĩ cần trừ khử.

Dám tự ý sửa đổi công pháp của Trúc Kiếm Phong nàng, lại còn dạy cho đồ nhi nàng những thứ mà ngay đến nàng cũng không nhìn ra được, như vậy thử hỏi Lăng Thanh Trúc nàng làm sao có thể để mặc?

Đối phương nếu đã không biết an phận thì Lăng Thanh Trúc nàng cũng sẽ phóng tay hành động...

Có điều trước đó, nàng cảm thấy mình cần phải tìm hiểu kỹ càng cái đã.

"Hưm... Trước tiên phải tìm cách để Tiểu Ngư Nhi đem mọi chuyện khai ra. Uy lực bất thường cùa Thiên Diệp Thủ cùng một chưởng phô thiên cái địa sau cùng kia, thoạt nhìn cũng không phải loại hình mà yêu công tà thuật nên có".

"Chỉ là... con cá chết này cứng đầu vứng cổ như vậy, làm thế nào hắn mới chịu khai đây? Tốt xấu gì thì cũng là đệ tử của mình, đâu phải phường tà đạo, cũng không thể đem hắn sưu hồn. Dùng Tử Ngục Ma Đồng nhiếp hồn hắn ư? Thế thì quá đáng quá...".

...



"... Với tính cách của hắn, chỉ sợ ta có đánh, có mắng nguyên mười ngày nửa tháng cũng vô dụng. Nên làm sao mới được đây...".

"Phải rồi!".Trải qua một hồi ngẫm nghĩ, Lăng Thanh Trúc có vẻ cuối cùng cũng tìm ra biện pháp.

"Tên tiểu tử này là người trọng tình cảm, đã vậy chi bằng ta đánh vào điểm này. Ngẫm lại thì sở dĩ hắn một mực bao che cho tên "cao nhân" kia là vì đối phương có ơn trợ giúp hắn tu luyện ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động, bây giờ nếu hắn biết ta vì cứu chữa cho hắn mà căn cơ bị tổn hại nghiêm trọng đâu này? Hắn nhất định sẽ tự cảm thấy mình rất có lỗi. Khi đó, ta chỉ cần dẫn dắt một chút thì hắn sẽ tự nguyện khai báo thôi...".

"He he..."

Lăng Thanh Trúc tự thấy đắc ý, che miệng cười gian.

"Tiểu Ngư Nhi, con cá nhỏ, một khi vi sư đã ra tay thì tiểu tử ngươi đừng hòng chạy thoát nhé".

...

Đã có chủ ý, Lăng Thanh Trúc không chần chừ thêm nữa, lập tức bắt tay vào chuẩn bị. Dựa theo tính toán của nàng thì khoảng tối nay là Lăng Tiểu Ngư sẽ tỉnh lại rồi. Từ đây đến đó cũng chằng còn bao nhiêu thời gian, nàng cần phải tranh thủ a.

...

"Hmm... Bộ dạng ta như vầy thì không được".Lăng Thanh Trúc dùng đạo thuật tạo ra một tấm gương phản chiếu, nàng vừa soi vừa tính: "Tiểu Ngư Nhi trông thấy ta an nhiên lành lặn như vầy thì sao mà động lòng được. Phải cải trang một chút...".

Thân là người từng trải với không ít lần hành tẩu dọc ngang, Lăng Thanh Trúc dĩ nhiên thừa biết bản thân phải làm gì. Đầu tiên, nàng đem hai chiếc trâm cài tháo xuống, kế đó thì dùng tay tự mình làm rối mái tóc, để nó trở nên mất trật tự vừa đủ.

Đã xong?

Tất nhiên là chưa. Xong làm sao được mà xong, mới bấy nhiêu thì đã thảm hại nỗi gì. Đầu tóc thì coi như tạm ổn, nhưng khuôn mặt thì vẫn chưa phù hợp a.

"Nên làm cho nó tái đi một chút, hai mắt cũng phải vẽ cho thâm một chút...".

Cánh tay lại động, Lăng Thanh Trúc lôi từ chiếc không gian giới chỉ đang đeo ra một mớ đồ vật đã xếp xó lâu ngày, tiếp tục công cuộc cải trang của mình. Với bột phấn, hương màu các thứ, nàng hết chấm lại vẽ, hết vẽ lại chấm, khá chi tỉ mỉ.

Thành quả là khoảng tầm hai khắc sau, một diện mạo mới đã hoàn tất.

Khuôn mặt này, so với lúc nãy thì thần thái phải gọi khác xa mười phần. Nó chẳng có tí sinh khí nào cả. Thậm chí, so với người bệnh lâu ngày còn muốn tệ hơn đôi chút. Làn da trắng tái, hai mắt thâm quầng, bờ môi khô khốc nhợt nhạt... Nếu người không biết, chỉ e nhìn vào lại tưởng Lăng Thanh Trúc nàng đang trong tình trạng nguy kịch luôn ấy chứ.

Cải trang "đậm nét" là thế, ấy vậy mà Lăng Thanh Trúc, nàng lại thấy còn chưa vừa ý.

"Hmm... Hình như vẫn hơi thiếu một chút. Cần có gì đó rõ ràng hơn nữa mới được".

"A, đúng rồi! Chính là nó!".

Lăng Thanh Trúc chả cần nghĩ lâu thì đã liền tìm ra đáp án. Nàng kéo tay áo lên, dùng móng tay rạch nhẹ một đường. Ngay lập tức, máu đào tuôn ra.

"Mặt mũi tiều tụy lại cộng thêm một chút máu đọng ở khoé môi, Tiểu Ngư Nhi nhìn thấy khẳng định sẽ rất thương tâm".

"Phải khiến cho hắn đau lòng, tự thấy bản thân có lỗi, à không, phải là tự thấy mình có tội mới được...".

Chương 117: Lo Lắng

...

Từ lúc bắt đầu cho tới khi kết thúc, thời gian ước tính cũng hơn nửa giờ có lẻ thì Lăng Thanh Trúc mới chính thức hoàn thành quá trình "chỉnh sửa" dung nhan của mình. Đối với diện mạo mới này nàng khá hài lòng, rất tự tin có thể lay động được ý chí của đồ nhi. Việc còn lại bây giờ của nàng chỉ là đợi hắn tỉnh dậy rồi bắt đầu trổ tài diễn kịch nữa thôi.

...

"Hmm... Để xem nào".

Lăng Thanh Trúc đứng trước bệ đá - nơi Lăng Tiểu Ngư đang nằm, thoáng ngẫm rồi chợt lắc đầu: "Đặt hắn ở chỗ này có lẽ không ổn lắm. Tiểu Ngư Nhi vừa tỉnh dậy đã liền nhìn thấy mình, như vậy thì đâu có nghĩ được gì nhiều...".

Trải qua sự cân nhắc thiệt hơn, Lăng Thanh Trúc cuối cùng quyết định làm thêm một việc nữa. Thay vì để đồ nhi an vị trên bệ đá thì nàng lại đem hắn đặt vào một gian thạch thất ở phía bên trong động, cách ngoài này tầm độ ba mươi thước có lẻ.

Xong xuôi đâu đấy, nàng xoay người trở ra, trèo lên trên bệ, nằm xuống đúng ngay vị trí mà Lăng Tiểu Ngư đã nằm ban nãy. Có điều là tư thế của nàng, nó lại không được thoải mái gì cho cam. Mặt úp xuống trong khi hai chân thì đặt nửa trên bệ nửa ở dưới bệ, trông... khá là tội nghiệp.

Lăng Thanh Trúc, nàng thực diễn rất nhập tâm a.

...

...

Gần một khắc sau.

Quả đúng như Lăng Thanh Trúc tính toán, khi trời tối hẳn thì đệ tử của nàng - Lăng Tiểu Ngư - cũng cựa mình tỉnh giấc.

Sau một tiếng "ưm" khẽ, cặp mắt hắn từ từ mở ra...

"Đây... là đâu?".

"Ta không phải đang cùng Lưu sư huynh giao đấu trên Ngũ Kiếm Đài sao...".

Trong cái nhăn mày trĩu nặng, Lăng Tiểu Ngư ngồi dậy, cố hồi tưởng mọi việc.

...

"Phải rồi, lúc đó ta đã thiêu đốt cốt nguyên để đánh ra Phật Nộ Đồ Sinh - chiêu thứ tư của Đại Bi Thiên Diệp, kế đấy thì...".

"Lưu sư huynh đã bị ta đánh bại, còn bản thân ta cũng vì suy kiệt mà ngã xuống...".



"Hình như... Hình như chính sư phụ đã đỡ ta...".

Tinh quang ánh lên trong mắt, Lăng Tiểu Ngư ngẩng nhìn chung quanh, rốt cuộc cũng hiểu ra vấn đề.
"Chỗ này là Huyền Âm Động. Lẽ nào sư phụ đã mang ta về đây?".

"Phải rồi, thương tích của ta...".

Nhớ đến tình trạng của mình, Lăng Tiểu Ngư vội quan sát thân thể tứ chi, rồi dùng nội thị thuật tra xét tâm mạch, đan điền...

"Làm sao có thể...".

"Cốt nguyên chẳng những không hao hụt chút nào mà còn rất dư dả; căn cơ, cảnh giới cũng ổn định vô cùng...".

...

"Ta hiểu rồi. Là sư phụ đã chữa trị cho ta".

Nghĩ đến ân sư, Lăng Tiểu Ngư cảm thấy hết sức hổ thẹn. Bản thân hắn cũng là tu sĩ, hắn đương nhiên biết cốt nguyên một khi bị hao tổn quá nhiều thì sẽ đưa đến hậu quả gì. Muốn chữa trị, chỉ e cái giá bỏ ra là không hề nhỏ.

"Ta đã làm phiền lòng sư phụ".

Mang theo tâm trạng áy náy, Lăng Tiểu Ngư chuyển thân đứng dậy, hướng cửa thạch thất bước ra. Hắn muốn tìm gặp ân sư để dập đầu nhận lỗi.

Đường chẳng tính xa, khoảng cách ba mươi thước dư rất nhanh liền qua hết. Từ trong gian thạch thất nọ, thân ảnh Lăng Tiểu Ngư hiện đã ở hẳn bên ngoài. Tất nhiên, với sự sắp xếp của Lăng Thanh Trúc, hắn không khó khăn để tìm ra được nàng.

...

"Sư phụ".Hô gọi nhưng chẳng nhận được hồi âm, nhìn kỹ lại thấy tư thế nằm của ân sư không đúng, Lăng Tiểu Ngư bất giác mà trở nên lo lắng.

Hắn bước vội tới bên bệ đá, tay đặt lên người Lăng Thanh Trúc, tiếp tục lay gọi.

"Sư phụ".

"Sư phụ...".

Qua mấy bận lay gọi mà ân sư vẫn chẳng phản ứng chút gì, tâm tình Lăng Tiểu Ngư càng chùng xuống. Nét mặt khẩn trương thấy rõ, hắn chầm chậm đem người đang nằm bên dưới xoay lại.

Một diện mạo tiều tụy đến khó tin hiện ra.

Khuôn mặt trắng bệch, hai mắt thâm quần, tóc rối môi khô, nơi khoé miệng thậm chí còn có vết máu vương đọng... Bộ dạng này, rõ ràng là của người đang bị tổn thương nghiêm trọng.

Tựa như sét đánh ngang tai, Lăng Tiểu Ngư vừa nhìn thấy sư phụ mình như vậy thì hai mắt liền mở trừng, toàn thân cứng đờ. Hắn chết lặng.

Nhưng... còn chưa chết hẳn. Sau một lúc đứng im bất động, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc cũng lấy lại được năng lực phản ứng. Hắn hoảng hốt hô lên: "Sư phụ! Sư phụ! Sư phụ làm sao thế này?!".

"Sư phụ...!".

...

"Không được loạn, trước phải kiểm tra...".

Cố giữ chút bình tĩnh sau cùng, Lăng Tiểu Ngư bắt lấy một trong hai cánh tay của Lăng Thanh Trúc, mau chóng tra xét.

Chưa xem còn đỡ, vừa xem xong, tâm hắn liền chìm vào đáy cốc. Mạch tượng của sư phụ hắn, nó yếu nhược vô cùng. Bên trong thể nội thậm chí cũng...

"Sao có thể... Tại sao sư phụ lại bị tổn thương nặng tới như vậy...".

"Ta...".

"Đúng rồi. Ta phải đi gọi người tới! Ta phải đi mời chưởng môn sư bá...".

Giờ phút này Lăng Tiểu Ngư đã chằng nghĩ được nhiều nữa. Hắn chỉ biết sư phụ mình hiện rất bất ổn, cần được cứu chữa ngay. Nhưng với tu vi của hắn thì chắc chắn không thể. Hắn phải tìm một vị trưởng bối. Mà trong bốn vị phong chủ còn lại của Thiên Kiếm Môn, đạo hạnh của chưởng môn Cơ Thành Tử là cao nhất.

"Sư phụ, đệ tử đi tìm chưởng môn sư bá! Người nhất định phải đợi đệ tử về...".

Lăng Tiểu Ngư nói xong liền quay mặt, đang tính phóng đi thì bất ngờ, một bàn tay chợt đưa ra níu giữ.

Chương 118: Thật Sự Là Rất Biết Diễn

"Sư phụ!".

"Tiểu Ngư Nhi...".

Đôi mắt hé mở, trong bộ dạng vô lực, Lăng Thanh Trúc nhẹ lắc đầu: "Không cần đi".

"Sư phụ, nhưng mà tình trạng của sư phụ...".

"Đừng lo".

Lăng Thanh Trúc trấn an: "Bản thân mình thế nào ta tự biết rõ, chỉ là suy kiệt quá mức, căn cơ tổn hại, không nguy hiểm gì đến tính mạng đâu".

"Sư phụ..." - Hơi nước phủ giăng trong mắt, Lăng Tiểu Ngư có chút nghẹn ngào - "Có phải là vì đệ tử không? Chính đệ tử đã liên lụy người phải không?".

Đôi môi khô khốc nhẹ nhếch, Lăng Thanh Trúc bày ra một nụ cười yếu ớt khó coi: "Tiểu tử ngốc, liên lụy gì chứ... Tiểu tử ngươi là đồ nhi của ta, sư phụ vì ngươi chữa trị vốn dĩ là nên".

"Mà... ta đâu có làm gì nhiều, chỉ là trích ra một ít cốt nguyên của mình để bù đắp cho ngươi, kế đấy thì cho ngươi uống vài viên thuốc quý mà bình thường đến bản thân cũng không nỡ dùng, rồi thì tiếp tục xuất ra đại lượng chân nguyên giúp ngươi giữ vững cảnh giới, ổn định căn cơ... Tiểu Ngư Nhi, ta thật chẳng làm gì nhiều cả".

Những lời nọ của Lăng Thanh Trúc, mười mươi là đang áp dụng theo nguyên lý của bốn chữ "lạt mềm buộc chặt". Miệng thì bảo mình "chẳng làm gì nhiều" nhưng lại đem sự việc đã làm kể ra chi tiết, rành mạch, rất rõ ràng, Lăng Thanh Trúc nàng đây là đang muốn nâng cao giá trị sự hi sinh của mình lên, từ đó khiến cho đồ nhi càng thêm tự trách.

Có lẽ bởi do nàng diễn xuất quá giỏi, Lăng Tiểu Ngư đã thật sự tin tưởng. Dòng lệ cuối cùng không thể nào ngăn được nữa, hắn cúi đầu, rất xúc động gọi hai tiếng "Sư phụ...".

"Tất cả đều là lỗi của đệ tử. Là đệ tử đã làm hại người...".

Nằm trên bệ, Lăng Thanh Trúc nhắm một mắt mở một mắt len lén ngó xem. Trong đầu âm thầm đắc ý: "Tiểu Ngư Nhi, ta biết tiểu tử ngươi là người rất trọng tình cảm mà...".

"He he... Tốt xấu gì ta cũng là sư phụ ngươi, từ nhỏ đến lớn tiểu tử ngươi là do một tay ta nuôi dạy, nếu mà không đối phó được thì mặt mũi để đâu chứ".

...

"Bước thứ nhất đã xong, đã đến lúc chuyển sang bước thứ hai".

"Hmm, trước tiên phải bảo Tiểu Ngư Nhi đưa mình ra khỏi động đã".



Đối nghịch cảm xúc trong dạ, ở ngoài mặt, Lăng Thanh Trúc vẫn tỏ ra yếu đuối vô lực. Nàng phải "gắng gượng" lắm mới ngồi dậy được.

Tay đặt lên đầu người phía trước, cùng với nụ cười từ ái, Lăng Thanh Trúc nói: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi là nam nhi đại trượng phu, khóc cái gì chứ?".

"Ngươi nhìn ta xem, có bị làm sao đâu... khục khục..."."Sư phụ!".

"Không cần khẩn trương, chỉ là hư huyết thôi. Nhổ ra rồi sẽ không sao".

"Sư phụ, để đệ tử đi mời chưởng môn sư bá tới xem cho người".

"Tiểu Ngư Nhi, ta nói rồi, ta không sao".

"Nhưng mà...".

"Thế nào? Một vị chân nhân hậu kỳ như ta, lẽ nào đối với tình trạng của mình, hiểu biết còn thua một tên thái điểu tu vị vấn đỉnh trung kỳ như ngươi?".

Cánh tay thon chuyển từ đầu xuống vai đồ nhi, Lăng Thanh Trúc vỗ nhẹ hai cái: "Đừng quá lo lắng. Sư phụ vẫn ổn".

"Sư phụ...".

"Được rồi, không cần nói nữa. Bây giờ ta cần điều tức liệu thương một chút, tiểu tử ngươi hãy ở bên cạnh hộ pháp giúp ta".

Nói rồi, cũng chẳng đợi cho Lăng Tiểu Ngư kịp hồi âm thì Lăng Thanh Trúc đã chỉnh lại tư thế, khoanh chân xếp bằng. Sau khi đem một viên đan dược nuốt xuống, nàng bắt đầu tiến hành đả toạ...

...
Công phu và bài bản, mỗi một hành động đều được Lăng Thanh Trúc diễn giống y như thật. Chính điều đó đã làm đệ tử của nàng không thể phát sinh nghi ngờ.

Lúc này, ở Lăng Tiểu Ngư, nếu có cũng chỉ đơn thuần là sự lo lắng, và tất nhiên là cả áy náy.

Hắn đã, và vẫn đang tự trách chính mình. Nếu không phải vì hắn cố chấp hoàn thành lời giao ước, nếu không phải vì hắn muốn chứng minh bản thân chẳng hề vô dụng thì sư phụ hắn sẽ đâu ra nông nỗi này... Hết thảy đều là lỗi của Lăng Tiểu Ngư hắn...

Tại sao? Tại sao nàng lại đối tốt với hắn như vậy?

Hắn đã che giấu nàng, đã trái lời nàng, cớ sao nàng còn...

"Sư phụ, Tiểu Ngư có lỗi với người...".

...

...

Bên ngoài động Huyền Âm trăng non đã lên. Cũng khá lâu rồi.

Đêm nay tiết trời có vẻ lạnh hơn bình thường. Gió, nó cũng thổi nhiều hơn mọi khi...

Nhưng, cũng chỉ ở bên ngoài. Trong động Huyền Âm, không khí lại khác. Chưa nói đến các gian thạch thất bên trong, chỉ tính riêng khu vực Lăng Tiểu Ngư đang đứng thôi thì cũng đã ấm hơn rất nhiều rồi. Sở dĩ như vậy là bởi vì ba yếu tố: thứ nhất là cấm chế ngăn cách tại cửa động, thứ hai là nhiệt lượng toả ra từ quá trình liệu thương của Lăng Thanh Trúc, còn thứ ba, nó nằm ở chính bản thân Lăng Tiểu Ngư, cái tâm tình nôn nóng bất an của hắn.

Suốt từ nãy giờ hắn vẫn một mực dõi theo Lăng Thanh Trúc. Hai mắt hắn, chúng chưa từng dời đi một giây nào. Có thể thấy Lăng Tiểu Ngư hắn lo cho sư phụ mình tới mức nào.

May thay, cõi lòng nặng trĩu lo âu kia nay đã có thể buông lòng đôi phần. Bởi lẽ giờ phút này tình trạng của Lăng Thanh Trúc cũng ổn định rồi.

...

"Sư phụ, người cảm thấy trong người thế nào? Đã tốt hơn chưa? Người có...".

Trên bệ, Lăng Thanh Trúc thở ra một ngụm trọc khí, liếc nhìn Lăng Tiểu Ngư - kẻ vừa tung ra một tràng hỏi han, cười bảo: "Tiểu Ngư Nhi, xem bộ dạng của ngươi kìa...".

"Yên tâm. Sau khi phục dụng đan dược, cơ thể ta bây giờ đã ổn định rồi".

"Sư phụ, người... nói thật phải không?".

"Ta lừa ngươi làm gì?" - Lăng Thanh Trúc hơi bất mãn - "Hứ, ở Thiên Kiếm Môn này có ai không biết Lăng Thanh Trúc ta là người rất có tín nghĩa chứ".

Chương 119: Ngươi Bế Ta Đi

"Ta khinh!", đấy khẳng định sẽ là lời đáp trả trong âm thầm của Chu Đại Trù nếu như hắn có mặt ở đây và nghe được câu nói kia của Lăng Thanh Trúc. Vị sư phụ này của hắn căn bản là chẳng đáng tin một chút nào hết a!

Tiếc rằng, thực tế thì Chu Đại Trù lại không có ở đây. Còn người đang hiện diện là Lăng Tiểu Ngư thì... Hắn làm gì đủ minh mẫn để phân rõ đúng sai nữa? Cảm xúc của hắn đã bị Lăng Thanh Trúc điều khiển mất rồi.

...

Bởi thâm tâm tự cho mình có lỗi nên Lăng Tiểu Ngư chả buồn phân tích chi hết, cứ vậy mà tiếp nhận mọi lời Lăng Thanh Trúc nói, từ đầu chí cuối đều răm rắp nghe theo.

Tuy nhiên, duy lúc này lại ngoại lệ.

Vẻ lo ngại in hằn trên khuôn mặt, hắn nói: "Sư phụ, thân thể người hiện không được tốt, hay là để hôm khác mới đi...".

Hôm khác?

Lăng Thanh Trúc làm sao mà để mất đi cơ hội này được. Nàng bảo: "Tiểu Ngư Nhi, ngươi coi ta là cái gì chứ? Con mèo bệnh à?".

"Ta nói rồi, sau khi phục dụng linh đan xong thì cơ thể ta đã ổn định".

"Nhưng mà thể trạng của sư phụ...".

"Tạm thời hơi suy nhược một tí thôi".

Lăng Thanh Trúc bồi thêm: "Tốt xấu gì ta cũng là một vị chân nhân hậu kỳ, thân thể đã được rèn luyện mấy trăm năm, lẽ nào đụng phải chút sương gió liền đổ gục?".

"Tiểu Ngư Nhi, thật ra hôm nay là một ngày đặc biệt, rất có ý nghĩa với ta. Mỗi năm đến ngày này ta đều sẽ ra đó...".

Cảm nhận được thanh âm người nơi đối diện có phần khác lạ, Lăng Tiểu Ngư không khỏi sinh lòng nghi hoặc: "Sư phụ, có thể nói cho đệ tử biết hôm nay là ngày gì không?".

"Nhiều năm trước, đúng vào ngày này, vi sư đã vĩnh viễn mất đi một vị bằng hữu rất thân thiết".

...

Giỗ của bằng hữu, đấy là những gì Lăng Thanh Trúc nói. Nàng bảo muốn đến nơi đó để tưởng nhớ cố nhân...



Trước tấm lòng, nỗi nhớ thương ấy, Lăng Tiểu Ngư làm sao có thể không động tâm cho đặng?

Sau tất cả, hắn hiện chẳng lên tiếng cản ngăn nữa; trái lại, hắn còn tình nguyện cùng nàng đi ra nơi đó. Vấn đề bây giờ chỉ là...
Lăng Thanh Trúc, nàng đi không được. Mặc dù thể nội nàng đã ổn định nhưng sức khoẻ thì vẫn quá ư hư nhược. Đứng lên còn tạm chứ bằng khi đưa chân cất bước, cứ được vài bước là nàng sẽ ngã quỵ ngay.

Hơi thở nhanh hơn thấy rõ, sau lần khụy gối thứ ba, Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Tiểu Ngư Nhi, ta không được rồi".

"Sư phụ, vậy... phải làm sao bây giờ?".

"Còn làm sao? Đương nhiên là ngươi bế ta đi".

Lăng Tiểu Ngư: "...".

...

"Này, cái bản mặt ngươi như vậy là sao?".

Trông thấy Lăng Tiểu Ngư có biểu cảm kỳ quặc, Lăng Thanh Trúc liền tỏ ra bất mãn: "Vi sư đã vì ngươi mà không tiếc tổn hại căn cơ, nay nhờ ngươi bế đi một chút ngươi lại làm ra bộ mặt đó... Tiểu Ngư Nhi ngươi...".

"Sư phụ, đệ tử... đệ tử không phải có ý khước từ, chỉ là...".

"Thế nào?".

"Sư phụ, nam... nam nữ thụ thụ bất thân".

...Lăng Thanh Trúc im lặng. Không phải cái im lặng của sự đồng tình mà là biểu hiện của sự bất đắc dĩ. Nàng chưa thấy ai cố chấp và cổ hũ như cái tên đệ tử này của mình hết.

"Tiểu Ngư Nhi." - Nàng hỏi, giọng hơi trầm - "Lúc ngươi đổ gục trên Ngũ Kiếm Đài, là ai đã đỡ ngươi?".

"Là sư phụ." Lăng Tiểu Ngư chẳng cần nghĩ, đáp ngay.

Ở chiều đối diện, Lăng Thanh Trúc lại hỏi: "Vậy trên đoạn đường từ Ngũ Kiếm Đài tới động Huyền Âm này, là ai đã bế ngươi?".

Bởi trước đó đã nghe ân sư thuật lại nên Lăng Tiểu Ngư không khó để trả lời: "Cũng là sư phụ".

"Phải, chính là vi sư".

Lăng Thanh Trúc dừng trong giây lát, rồi mới nói tiếp: "Lúc nãy ngươi bảo gì? Nam nữ thụ thụ bất thân? Vậy ý ngươi chẳng phải là nói ta đã phi lễ với ngươi ư?".

"Sư phụ, chuyện đó không giống...".

"Không giống chỗ nào?".

Lăng Thanh Trúc chốt lại: "Tiểu Ngư Nhi, hiện tại thân thể ta hư nhược nên mới phải cần ngươi bế đi, nó khác với kiểu nam nữ thân mật có hiểu không? Đây là do hoàn cảnh, sẽ chẳng ai rảnh rỗi mà đi soi mói ngươi đâu".

...

"Được rồi. Tiểu tử ngươi đừng có đứng ngây ra đó, mau bế sư phụ lên coi".

"Đệ tử...".

Lăng Tiểu Ngư muốn nói lại thôi. Bất đắc dĩ, dưới áp lực từ đôi mắt thâm quầng kia, hắn rốt cuộc cũng đành ngoan ngoãn nghe theo.

Cánh tay chần chừ nhưng rồi vẫn phải đưa xuống, Lăng Tiểu Ngư luồng qua hông sư phụ mình, đem nàng bế lên. Dù vậy, hắn như cũ vẫn không dám nhìn thẳng mặt nàng.

"Đồ ngốc...".

Khẽ giọng thốt ra một câu như vậy xong, Lăng Thanh Trúc khép đôi mắt lại, miệng đưa chỉ thị: "Đừng có đứng như trời trồng ở đây nữa, mau đưa ta ra đó đi".

"V-Vâng...".

Chương 120: Ngờ Vực

...

Cùng lúc, phía bên ngoài, cách cửa động Huyền Âm khoảng tầm năm mươi thước.

Lúc này, giữa trời tối đang có hai thân ảnh sóng vai bước đi. Là một đôi nam nữ. Người nữ tướng mạo thanh tú, tóc xõa ngang hông, dáng vẻ thực không tệ. Có điều người nam, hắn lại... hơi quá khổ.

Đầu, mình, tay chân, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, trên người hắn chỗ nào cũng như chỗ nào, đều rất chi tròn trịa.

...

"Tứ sư tỷ...".

Chân đi thêm chừng chục bước, khi cửa động Huyền Âm đã thấp thoáng trong tầm mắt, Chu Đại Trù, cũng tức người nam mập mạp nọ chợt quay sang nữ nhân bên cạnh, hỏi: "Tỷ nói lần này lão nhân gia có để chúng ta vào không?".

Mộng Kiều nghĩ ngợi một chút, rồi đáp: "Hẳn sẽ. Lần trước sư phụ nói khi nào lục sư đệ tỉnh thì sẽ để chúng ta vào thăm mà".

"Đệ biết. Lần trước lão nhân gia đúng là đã nói như vậy. Nhưng mà... Tứ sư tỷ à, con người lão nhân gia thế nào sư tỷ đâu phải không biết, việc đổi trắng thành đen, ăn không nói có trước giờ xảy ra như cơm bữa a".

"Khì...".

Bị mấy lời của sư đệ làm cho bật cười, Mộng Kiều trách: "Đại Trù, đệ không thể nói sư phụ như vậy được. Sư phụ mà nghe được sẽ phạt đấy".

"Thì đệ cũng chỉ dám nói ở sau lưng thôi, chứ trước mặt lão nhân gia, thái độ phải khác chứ".

...

"Mà tứ sư tỷ này, tỷ nói xem. Tại sao lão nhân gia lại không cho chúng ta vào thăm Tiểu Ngư nhỉ? Đệ cảm thấy rất vướng mắc".



"Chuyện đó... ta cũng không rõ. Có lẽ do tình trạng Tiểu Ngư còn chưa ổn định nên sư phụ không muốn chúng ta quấy rầy".

"Thế sao lão nhân gia lại để Tiểu Ngọc đi vào?"."Cái đó..." Bấy nhiêu thì Mộng Kiều im lặng. Nàng chẳng biết phải giải thích ra sao.

Phần Chu Đại Trù, hắn cũng tự mình hiểu lấy nên thôi không hỏi han gì nữa, chỉ một mình lẩm bẩm: "Lão nhân gia tính khí ngày càng thất thường, cứ đà này chỉ sợ sau này chúng ta sẽ rất khó sống...".

"Haizz... Hy vọng Tiểu Ngư ở trong đó không có bị lão nhân gia...".

Đang nói, Chu Đại Trù bỗng ngưng, bàn chân cũng thôi bước. Mắt chữ O, mồm chữ A, hắn đứng bất động nhìn tràng cảnh phía trước. Ở đó, trước cửa động Huyền Âm, Lăng Tiểu Ngư - người huynh đệ chí cốt của hắn - đã vừa mới xuất hiện. Nhưng, hiện thân đây không chỉ mỗi mình hắn, đi cùng với hắn còn có thêm một người nữa.

Tử y tinh kỳ quý phái, chẳng phải sư phụ hắn thì còn ai?

Nếu như cả hai chỉ là giống như Chu Đại Trù hắn và Mộng Kiều, cùng sánh vai bước đi thì thôi chả nói làm gì, đằng này... Sư phụ hắn, nàng lại đang nằm trên tay Lăng Tiểu Ngư. Lăng Tiểu Ngư đang bế nàng...

Cái chuyện này... là sao a?

...

"Sư... sư huynh...".Trong khi Chu Đại Trù đang tròn mắt kinh ngạc phía bên kia thì bên này, Lăng Tiểu Ngư lại cảm thấy rất chi ngượng ngùng. Khỏi phải nghĩ, hắn tất nhiên ý thức được tại sao hai vị sư huynh, sư tỷ kia lại đang nhìn mình theo cách như vậy.

Hắn vội vàng thanh minh: "Sư huynh, sư tỷ, không phải như các người nghĩ đâu...".

Chu Đại Trù lẫn Mộng Kiều, cả hai đều bải trì im lặng. Kẻ trước người sau, bọn họ hướng chỗ Lăng Tiểu Ngư tiến lại. Chừng khi tiếp cận rồi thì Chu Đại Trù mới hỏi, có điều đối tượng lại không phải Lăng Tiểu Ngư mà là người đang được hắn bế trên tay: Lăng Thanh Trúc.

"Lão... lão nhân gia, tại sao người lại... lại nằm đây?".

Biểu hiện ra vẻ tiều tụy, Lăng Thanh Trúc thấp giọng hồi đáp: "Sau khi chữa trị cho Tiểu Ngư Nhi xong thì cơ thể ta đã trở nên rất hư nhược, tạm thời còn chưa đi lại được. Có một nơi ta đang muốn tới, vì vậy nên phải nhờ Tiểu Ngư Nhi đưa đi...".

Hả?

Chu Đại Trù nghe xong thì nỗi ngờ vực trong lòng càng gia tăng rõ rệt. Hắn thật tình không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sư phụ hắn vừa bảo là nàng hư nhược ư? Thế nhưng chẳng phải mấy ngày trước vẫn sinh long hoạt hổ đó sao? Lúc ấy, nàng cũng đã bảo Lăng Tiểu Ngư được chữa trị hoàn tất rồi mà...

Liếc xem khuôn mặt tiều tụy của ân sư, Chu Đại Trù chợt tự hỏi: "Không phải là đang giả trang đấy chứ?".

Hắn quả rất hoài nghi, rằng vị sư phụ này của mình lại đang bày trò ma quỷ. Vấn đề bây giờ là cần kiểm tra xem thử...

Dường như đã phát giác ra ý định của Chu Đại Trù, đang nằm bên dưới, Lăng Thanh Trúc sử dụng truyền âm nhập mật: "Chu tiểu tử, ngươi đang muốn làm gì a?".

Lão nhân gia?

Sau khoảnh khắc bất ngờ ngắn ngủi, Chu Đại Trù rất nhanh đã liền định thần. Hiện tại thì hắn đã có thể chắc chắn là những gì mình suy đoán hoàn toàn chính xác. Sư phụ hắn, nàng thật sự đang cố tình giả trang.

Trái với biểu hiện vô lực bên ngoài, mấy lời truyền âm nhập mật vừa rồi của nàng... nghe rất hùng hồn nha.

p/s: Cứ thong thả, đầu tuần lại bạo chương. Chỉ là không biết bao nhiêu chương... ( o _ o)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau