TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Đại Giới

Vì cái gì? Vì cái gì chứ?!

Lăng Tiểu Ngư kia là ai? Bất quá một tên linh căn trung phẩm, một kẻ tư chất bình phàm mà thôi!

Tại sao tất cả đều yêu mến hắn như vậy?!

Đồng môn của hắn, sư phụ của hắn, thậm chí cả bậc thiêu kiêu kinh tài tuyệt diễm, vị nữ thần trong lòng chúng đệ tử là Dương Tiểu Ngọc của Mặc Kiếm Phong cũng...

Lăng Tiểu Ngư thì có gì tốt? Bì được với Tô Đông Vũ hắn sao?!

Tô Đông Vũ, hắn thật là không vui một chút nào. Đáng ra, cảm giác của hắn phải khác hoàn toàn thế này mới đúng. Đáng ra, trên đài cao kia, Tô Đông Vũ hắn sẽ cùng Dương Tiểu Ngọc phân tranh cao thấp, Đại bảo kiếm Toái Vũ của hắn sẽ đả bại nàng. Khi đó hắn sẽ nói cho nàng biết ai mới là thiên kiêu chân chính, ai mới xứng đáng với Dương Tiểu Ngọc nàng...

Tất cả vinh vang đều sẽ là của hắn. Vị trí người đứng đầu thế hệ trẻ của tông môn như cũ vẫn sẽ là của hắn. "Tô Đông Vũ", cân lượng ba chữ ấy sẽ càng được củng cố, xem trọng.

Nhưng bây giờ thì...

Vị trí quán quân đúng vẫn dành cho Tô Đông Vũ hắn, nhưng thực sự khiến mọi người chú mục, khắc ghi lại là một kẻ khác. "Lăng Tiểu Ngư", đấy mới là cái tên đã và đang tồn đọng trong tâm trí của những đệ tử, của các bậc trưởng bối.

Quán quân ư?

Sau khi cả Chu Đại Trù lẫn Dương Tiểu Ngọc đều lên tiếng từ bỏ thì cái ngôi vị quán quân này cũng trở nên vô nghĩa rồi. Tiếp nhận nó chỉ tổ càng biến Tô Đông Vũ hắn thành trò hề mà thôi.

Vị trí đó, Tô Đông Vũ hắn đâu có giành được. Là người khác "tặng cho" đấy chứ.

Quán quân? Quán quân như vậy thì quán quân làm gì?! Nó chả có một tí vinh quang nào hết!

"Tất cả đều chỉ vì Lăng Tiểu Ngư...".

Dạ âm thầm nảy sinh ác niệm, Tô Đông Vũ hướng nhìn Trúc Kiếm Phong phía xa xa, hai mắt thật lâu cũng không chớp lấy một lần...

...

Trước hôm nay, Tô Đông Vũ vốn vẫn rất khinh thị Lăng Tiểu Ngư. Trong mắt hắn, Lăng Tiểu Ngư căn bản chẳng có tư cách xếp cùng danh phận chân truyền đệ tử với mình. Đối với một kẻ tầm thường như thế, đáng lý ra Tô Đông Vũ sẽ không bận tâm làm chi cho mệt. Nhưng vì Dương Tiểu Ngọc đã thẳng thừng từ chối hắn trong khi lại dành nhiều tình cảm cho Lăng Tiểu Ngư nên hắn mới bắt đầu dụng chút tâm tư để tính toán.

Nắm bắt hành vi bất minh, dựa vào nó, Tô Đông Vũ đã khống chế Lưu Cảnh Thiên, yêu cầu vị sư đệ này phải đánh cho Lăng Tiểu Ngư thừa sống thiếu chết, thậm chí phế hẳn hòng đả kích Dương Tiểu Ngọc, buộc nàng phải suy nghĩ lại.

Những tưởng mọi thứ sẽ rất dễ dàng, ngờ đâu...

Lăng Tiểu Ngư kia chẳng yếu nhược giống với nhận định của hắn một chút nào. Đối phương đã liên tiếp đưa đến cho hắn những bất ngờ, làm hắn động dung kinh ngạc, tất nhiên tức giận càng nhiều hơn. Tại một khoảnh khắc ngắn ngủi thoáng qua, Tô Đông Vũ hắn đã cảm thấy bị uy hiếp...



Không như trước, khi Thiên nhân luận pháp chưa diễn ra, giờ đây Tô Đông Vũ đã có một cái nhìn khác về Lăng Tiểu Ngư. Hắn quyết định sẽ chính thức "lưu tâm" đến vị sư đệ này.

Kể từ hôm nay, hắn để ý Lăng Tiểu Ngư sẽ không đơn thuần chỉ bởi vì mối quan hệ thân thiết với Dương Tiểu Ngọc nữa. Hắn để ý... là vì chính bản thân Lăng Tiểu Ngư - kẻ đã che mờ vầng hào quang của hắn tại đại hội năm nay....

...

Tại một góc khác...

Đối lập với bộ dạng âm trầm của Tô Đông Vũ, hiện giờ Lăng Tiểu Ngư - đối tượng bị oán độc và mưu tính - lại khá an nhiên chìm vào giấc mộng. Trên khuôn mặt hắn, máu me dẫu còn đọng nhưng thần thái thì rõ ràng mười mươi thanh thản bình an.

Có lẽ hắn vui vì mình đã hoàn thành được lời giao ước, đã chứng minh được rằng bản thân không hề vô dụng...

...

Mục tiêu tưởng chừng vô pháp đạt tới nay rốt cuộc thoả nguyện, Lăng Tiểu Ngư có vui cũng là nên đấy. Chỉ là... hắn vui không có nghĩa người khác cũng vui. Ít nhất thì lúc này, Lăng Thanh Trúc, nàng vui không nổi.

Kể từ khoảnh khắc đem đồ nhi rời khỏi Ngũ Kiếm Đài thì nàng đã một mạch chạy thẳng về đây - động Huyền Âm này. Nàng cần phải mau chóng cứu chữa cho hắn...

Bởi do đã sử dụng quá nhiều cốt nguyên mà giờ đây căn cơ của Lăng Tiểu Ngư đang bị tàn phá, chiếu theo tình huống, chỉ sợ nội trong một khắc nữa thì cảnh giới của hắn sẽ liền đại giảm. Nói không chừng hắn sẽ rớt xuống hẳn một đại cảnh giới, từ vấn đỉnh trung kỳ biến thành trúc cơ sơ kỳ mất.

Để từ trúc cơ đi lên vấn đỉnh, mấy năm qua Lăng Tiểu Ngư hắn đã phải vất vả nhường nào. Biết bao nhiêu là đau đớn, khổ cực mới có được chút thành tựu như hôm nay, nếu thực phải trùng tu lại... e rằng sẽ càng thêm khó khăn, càng thêm vất vả. Bởi lẽ cùng với tu vi suy giảm, căn cơ của hắn chắc chắn cũng sẽ yếu nhược đi nhiều.

Không. Lăng Thanh Trúc nàng không thể để điều đó xảy ra. Bằng mọi giá nàng cũng phải đem đồ nhi chữa trị. Chẳng phải mới đây, chẳng phải thời điểm Lăng Tiểu Ngư đổ gục mà từ trước khi hắn chính thức xuất động cốt nguyên kia. Lúc đó, Lăng Thanh Trúc nàng đã quyết định xong rồi: Nàng... sẽ bảo hộ cho hắn.

Đâu phải tự dưng mà Lăng Thanh Trúc nàng lại nhẫn tâm để đồ nhi làm ra hành động điên cuồng dại dột, tự tổn hại căn cơ như vậy. Nàng vốn dĩ có đủ bản lãnh để xoay chuyển càn khôn, mặc dù cái giá phải trả là rất lớn.

...
Sau lưng Lăng Thanh Trúc, cửa động Huyền Âm đã vừa mới đóng, mấy đạo cấm chế cũng đã được bày ra. Khỏi cần động não cũng biết là tại sao.

Lăng Thanh Trúc, nàng không muốn bị người khác làm phiền.

Âu cũng đúng thôi. Tình trạng của Lăng Tiểu Ngư há đâu lại nhẹ, muốn cứu chữa phải cần dùng tới đại thủ đoạn. Trong lúc thi pháp mà bị ngoại nhân quấy nhiễu thì thật chẳng hay tí nào.

Đối với điều ấy, Lăng Thanh Trúc tự hiểu, phần những người khác, mà cụ thể là đám người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Dương Tiểu Ngọc, bọn họ cũng thừa hiểu được. Và đó là lý do tại vì sao bọn họ lại ngoan ngoãn đứng ở ngoài cửa động, không hề kêu gọi một tiếng nào dù trong lòng rất khẩn trương lo lắng.

...

"Tam sư huynh...".

Đi qua bước lại một hồi, Chu Đại Trù rốt cuộc cũng tìm đến Lâm Chí Viễn, hỏi: "Sư huynh nói cho đệ biết, Tiểu Ngư sẽ không sao đâu phải không?".

"Chuyện này...".

Lâm Chí Viễn nhìn Chu Đại Trù, rồi chuyển mắt qua hai cô gái còn lại là Mộng Kiều và Dương Tiểu Ngọc - những người cũng đang trông đợi, cân nhắc hồi đáp: "Sư phụ đạo hạnh cao thâm, tin tưởng có thể bảo hộ bình an cho lục sư đệ".

Đối với câu trả lời mập mờ này, Dương Tiểu Ngọc chưa mấy vừa ý. Nàng truy vấn: "Lâm sư huynh, vậy còn cảnh giới của Tiểu Ngư? Lăng sư bá liệu có thể...?".

"Phải rồi." - Bên cạnh, Chu Đại Trù bồi thêm - "Lúc nãy Tiểu Ngư đem cốt nguyên thiêu đốt nhiều như vậy, khẳng định cảnh giới chắc chắn sẽ... Tam sư huynh, lão nhân gia, người sẽ ngăn được đúng không?".

"Ưm... Cái đó...".

Lâm Chí Viễn cau mày khó nghĩ: "Cốt nguyên chính là cái lõi cội nguồn sức mạnh của tu sĩ, một khi bị tổn hao nghiêm trọng, muốn ngừa đại giảm tu vi thì chỉ có một cách, đó là lấy cốt nguyên bù đắp cốt nguyên. Cũng tức là nói, sư phụ nếu muốn bảo toàn cho lục sư đệ, như vậy chắc chắn buộc phải dùng tới chính cốt nguyên của mình".

"Nền tảng đạo pháp của sư phụ và lục sư đệ đều là Trường Sinh Tiên Thuật nên hẳn sẽ không xảy ra sự bài xích. Vấn đề chỉ là...".

"Tam sư huynh, là cái gì? Huynh mau nói đi!".

Dưới sự thúc giục của Chu Đại Trù, Lâm Chí Viễn rốt cuộc cũng nói ra: "Cốt nguyên không dễ bù đắp".

Nhẹ hít một hơi, Lâm Chí Viễn nói tiếp: "Quá trình bù đắp cốt nguyên này rất phức tạp, đòi hỏi một lượng lớn hơn nhiều lần so với con số đã mất đi. Mặc dù Tiểu Ngư chỉ là tu sĩ vấn đỉnh còn sư phụ đã là một vị chân nhân hậu kỳ, nhưng để chữa trị, không phải tùy tiện liền xong. Huống hồ ngoài việc bù đắp cốt nguyên, sư phụ còn phải quan tâm đến sự tổn hại căn cơ của lục sư đệ nữa. Chỉ sợ cái giá sẽ chẳng nhỏ...".

...

Ba người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Dương Tiểu Ngọc nghe xong thì trầm mặc. Bọn họ đang âm thầm tự hỏi, rằng Lăng Thanh Trúc, nàng liệu có nguyện ý trả giá vì Lăng Tiểu Ngư hay không?

Tuy nàng là sư phụ của Lăng Tiểu Ngư, nhưng điều đó đâu có nghĩa nàng phải vì đồ nhi mà bỏ ra đại giới...

Tu luyện càng lên cao thì cảnh giới tăng tiến càng khó khăn, xưa nay mấy người lại nguyện ý vì kẻ khác mà tự tổn hại căn cơ của mình... Đệ tử thì bất quá cũng chỉ là đệ tử, nào phải con cái hay ruột rà máu mủ, cũng nào phải luyến ái chi nhân, tình cảm dẫu có lại sâu đậm được bao nhiêu?

Chương 112: Tấm Lòng Của Người Làm Sư

Dương Tiểu Ngọc không đo được, Chu Đại Trù và Mộng Kiều, bọn họ cũng không dám chắc. Dù vậy, Chu Đại Trù vẫn nhìn theo hướng tích cực. Hắn cố nở nụ cười, tự mình trấn an: "Ta nghĩ Tiểu Ngư sẽ không sao đâu. Lão nhân gia tính khí tuy hơi cổ quái một chút nhưng xưa giờ đối xử với Tiểu Ngư thực tốt lắm. Lão nhân gia sẽ không để hắn xảy ra chuyện gì đâu...".

"Tiểu Ngọc à, ngươi cũng đừng quá lo. Tiểu Ngư khẳng định sẽ ổn thôi".

"Chỉ hy vọng sẽ được như ngươi nói".

...

Bên ngoài, bầu không khí chính là như vậy, ngập tràn bất an và lo lắng. Trong khi đó, ở bên trong động...

Cơ thể Lăng Tiểu Ngư hiện đã rời khỏi tay Lăng Thanh Trúc. Hắn được nàng đặt nằm tại một gian thạch thất âm hàn lạnh lẽo, ngay giữa một trận đồ hình bát quái.

Từ trong chiếc giới chỉ đeo trên tay, Lăng Thanh Trúc lấy ra tám tấm phù lục màu xanh, kế đấy thì miệng niệm pháp quyết, đem chúng đánh ra, mỗi cái bay về một hướng.

Hai giây chưa đến, linh phù vừa ra đã liền biến thành những thanh trụ, cao tầm năm thước, rộng hơn một gang. Tất cả đều cắm đúng tại tám góc của trận đồ hình bát quái nọ.

Bố trí xong, Lăng Thanh Trúc cũng lập tức tiến vào trận đồ. Nàng ngồi cách Lăng Tiểu Ngư khoảng chừng hai bước chân, tay vươn ra chạm vào má hắn, khẽ thốt:

"Tiểu Ngư Nhi, sư phụ nhất định sẽ không để ngươi xảy ra việc gì đâu".

An tĩnh được vài giây, Lăng Thanh Trúc rất nhanh đã đem cánh tay thu về. Nàng ngồi thẳng lưng, bắt đầu tự mình trích ra cốt nguyên nơi thể nội.

Theo thời gian trôi, từ trong lòng bàn tay nàng, những tia lực lượng rất đỗi tinh thuần xuất ra ngày một nhiều. Chúng tựa như những sợi tơ màu xanh vươn về phía trước, quấn lấy cơ thể Lăng Tiểu Ngư, đem hắn nâng lên...

Chợt, chính tại lúc này, hai mắt vốn khép hờ của Lăng Thanh Trúc bỗng bất ngờ mở lớn. Kỳ lạ là đôi đồng tử bên trong, chẳng rõ tự bao giờ đã chuyển hẳn từ đen sang tím, trông yêu dị vô cùng.

Sự thay đổi này, nó chắc chắn không phải do quá trình thi pháp tạo nên. Biến chuyển thiết nghĩ là vì chính bản thân đôi mắt. Căn cứ vào sự dao động liên tục của hình ảnh sóng nước uốn lượn bên trong, rất có khả năng đôi mắt này chính là... Tử Ngục Ma Đồng. Một cặp linh nhãn với đầy những truyền thuyết chết chóc gắn liền...



...

Cả cuộc đời mình, tính từ thuở ấu thơ cho đến bây giờ, có lẽ đây là một trong số những lần hiếm hoi Lăng Thanh Trúc để lộ ra bí mật về đôi mắt của mình. Đáng tiếc, Lăng Tiểu Ngư lại không có cơ hội chứng kiến, dù hắn vẫn đang hiện diện đi nữa.

Lơ lửng giữa không trung, trong dáng vẻ an nhiên, cơ thể hắn đã bắt đầu được chữa trị. Từng tia cốt nguyên do Lăng Thanh Trúc xuất ra, chúng đang nối nhau đi vào người hắn...Nhờ có ma đồng soi rọi mà thao tác của Lăng Thanh Trúc nhanh hơn lẽ thường rất nhiều. Lã tất nhiên, độ chính xác càng thêm đảm bảo.

...

Thế rồi chẳng biết đã trải qua bao lâu, linh quang của trận đồ thái cực cũng dần tiêu tán. Tám thanh trụ do linh phù hiển hoá cũng là như vậy, biến mất vô tung.

Cầm một viên đan dược cho vào miệng đồ nhi xong, Lăng Thanh Trúc lúc này mới lại lần nữa xuất động cốt nguyên. Giai đoạn chữa trị thứ hai cứ vậy mà bắt đầu...

...

Từng chút một, Lăng Thanh Trúc rất cẩn thận đem cốt nguyên của mình bù đắp cho đồ nhi. Nàng không có chút nào do dự, cũng chẳng hề tiếc nuối tu vi. Trong tâm trí nàng từ đầu chí cuối đều chỉ nghĩ phải làm sao để Lăng Tiểu Ngư được chữa trị một cách triệt để và an toàn nhất. Tấm lòng ấy, nó thật đáng quý biết bao. So với hàng trăm, hàng ngàn kẻ được gọi "sư phụ" khác, Lăng Thanh Trúc nàng chắc chắn là xứng đáng hơn nhiều.

...

...

Mặt trời trên đỉnh Trúc Kiếm đã lui vào một góc, khuất dần sau hàng cây cổ thụ. Bóng chiều buông, rồi màn đêm xuống...

Trong tiếng gió vi vu se lạnh của chốn cao sơn, ngoài cửa động Huyền Âm, đám người Chu Đại Trù vậy mà vẫn còn đang đứng đợi. Dạ thầm ái ngại, Mộng Kiều hướng chỗ Dương Tiểu Ngọc bước qua, thấp giọng nói ra: "Tiểu Ngọc, sư phụ chưa biết khi nào mới đi ra, trời hiện cũng đã muộn, hay là sư muội hãy trở về Mặc Kiếm Phong trước. Có tin gì của Tiểu Ngư ta sẽ lập tức qua đó thông tri ngay cho muội".

"Tứ sư tỷ ta nói đúng đấy Tiểu Ngọc".

Chu Đại Trù tiếp lời khuyên bảo: "Bây giờ trời cũng tối rồi, Tiểu Ngọc ngươi trước cứ về Mặc Kiếm Phong đi. Lúc nãy Lý sư thúc cũng dặn ngươi mau sớm trở về mà".

Dương Tiểu Ngọc nghe xong, nhẹ lắc đầu: "Ta sẽ đợi".

"Nhưng mà lúc nãy Lý sư thúc...".

"Nếu sư phụ lại tới đây, ta sẽ tự giải thích với người".

Chu Đại Trù, Mộng Kiều tính khuyên nhủ thêm, nhưng khi trông thấy thái độ kiên quyết mười phần của Dương Tiểu Ngọc thì lời ra tới miệng đành nuốt ngược trở vào.

Người ta đã vì sư đệ của mình mà đến lệnh sư cũng dám trái, thử hỏi bọn họ sao có thể mở miệng khuyên can thêm nữa. Như vậy thì có khác nào là xua đuổi...

Tận đáy lòng, Chu Đại Trù bày tỏ: "Tiểu Ngọc, ngươi quả nhiên là người bạn thanh mai trúc mã tốt của Tiểu Ngư. Nếu hắn biết ngươi đã vì hắn lo lắng như vậy, hắn nhất định sẽ rất cảm động".

"Ta chỉ cần hắn được bình an thôi...".

p/s: Từ bây giờ sẽ có chút thay đổi, đó là số từ mỗi chương sẽ không mặc định ~ 2k từ như trước nữa. Tốc độ viết của Pea rất chậm, trung bình 1 tiếng đồng hồ chỉ gõ được khoảng 400 đến 500 chữ là cao, hơn nữa cũng không thể viết liên tục liền mạch từ đầu chương đến cuối chương. Thường thì 1 chương phải mất 2,3 lần viết mới xong được.

Hmmm... Cứ bám theo tiêu chí 2k từ sẽ cảm thấy rất áp lực, mà viết dài Pea lại đâm ra chán. (Pea thích viết theo kiểu mấy bộ ngôn tình TQ, mỗi chương chỉ 1k từ trở xuống cơ).

Tóm lại, từ bây giờ Pea sẽ viết và đăng theo cảm tính, mỗi lần viết được bao nhiêu thì đăng bấy nhiêu chứ không đợi 2,3 lần gộp lại rồi đăng cho đủ 2k từ như trước nữa. Nhưng mọi người cũng không cần quan trọng cái này, bởi vì mình vẫn sẽ đảm bảo mỗi ngày đều sẽ trên 2k chữ đăng lên.

Chương ngắn hơn, nhưng tổng chữ trong một ngày thì cũng sẽ như trước (hoặc hơn) thôi, mọi người sẽ chẳng thiệt gì, chỉ hơi tốn thời gian click chương tiếp theo.

Hy vọng mọi người sẽ vẫn tiếp tục đồng hành cùng Tiên Môn đi hết đoạn đường.

p/s2: Bật mí chút. Cá nhỏ sắp tới sẽ được ra khỏi tông môn để dấn thân vào một hành trình đặc sắc và hương diễm ^^. Cuộc gặp gỡ với ma nữ đã sắp tới, nhưng.... he he... Không phải một mà tới tận hai ma nữ nhé.

Chương 113: Chữa Trị Hoàn Tất

...

...

"Vù vù... vù vù...".

"Vù vù... vù...".

Trời càng về khuya bầu không khí càng lạnh. Trước động Huyền Âm, dưới ánh trăng soi rọi, hoà lẫn trong tiếng gió vi vu là hơi thở trầm lặng của đám người Chu Đại Trù, Dương Tiểu Ngọc...

Khá lâu rồi chẳng ai mở miệng nói năng gì. Tất cả đều tự tìm cho mình một góc, im lặng đợi chờ. Có lẽ giờ phút này, dáng vẻ ấy mới phù hợp với hoàn cảnh.

Bởi lòng họ đã yên ắng ư?

Không, nào phải. So với trước thì bọn họ càng bất an và lo lắng hơn. Sở dĩ chẳng ai nói ra là vì toàn bộ đều đã nặng nề quá đỗi...

Thời gian đã trôi qua khá lâu rồi, vậy mà từ bên trong động như cũ vẫn chưa có một dấu hiệu nào truyền ra. Quá trình cứu chữa cho Lăng Tiểu Ngư, chỉ sợ còn muốn khó khăn hơn những gì mà bọn họ đã hình dung trước đó...

...

"Tiểu Ngư, ngươi sẽ không có chuyện gì đâu phải không...".

Ngồi dưới tàn đại thụ, Dương Tiểu Ngọc tựa cằm lên gối, mắt xa xăm thầm nói. Chỉ cho mình nghe.

Nàng đang hồi tưởng. Ký ức của những ngày xưa cũ, cái thời nàng mới chỉ là một cô bé bốn, năm tuổi...

Lúc đó, tại Đào Hoa thôn, bởi Lăng Ngọc Yến và phụ thân nàng đều là thầy thuốc trong thôn nên đôi bên thường xuyên qua lại. Mỗi lần Yến cô cô sang tìm phụ thân nàng thì bên cạnh luôn có một đứa trẻ được dẫn theo. Chính là Lăng Tiểu Ngư.

Trong ký ức của nàng, Lăng Tiểu Ngư thật là đơn thuần lắm. Mặc dù năm tháng đã trôi đi nhưng Dương Tiểu Ngọc nàng vẫn còn nhớ rõ như in. Lần gặp gỡ đầu tiên ấy, Lăng Tiểu Ngư đã tới chào hỏi nàng bằng một nụ cười rất tươi. Nụ cười kia, nó hết sức trong sáng... và đẹp đẽ. Cũng giống như chính con người hắn vậy.



Ôi quá khứ, vì sao nó lại đẹp đến thế? Phải chăng tháng năm đã làm cho đôi mắt ta vẩn đục?

Những nụ cười dần thưa bớt. Những mộng tưởng dần phai nhạt, hoặc đổi thay... Chỉ có quá khứ là vẫn vẹn nguyên. Ở đó, có một cô thôn yên bình, có một đôi trẻ ngày ngày cùng nhau chơi đùa...
...

Dương Tiểu Ngọc đã chìm trong hồi ức cả một đỗi lâu, nhưng giờ thì nàng đã thoát ra khỏi đó. Hoàn toàn thanh tỉnh.

Mời vừa rồi, cửa động Huyền Âm đã được mở.

Sau cái chuyển mình vội vã, cùng với ba người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, Dương Tiểu Ngọc nhanh chóng chạy lại. Nàng nhìn Lăng Thanh Trúc - người mới từ trong động bước ra, hỏi gấp: "Lăng sư bá, Tiểu Ngư thế nào rồi?".

"Lão nhân gia, Tiểu Ngư hắn sao rồi?" Kế bên, sau Dương Tiểu Ngọc, Chu Đại Trù cũng lên tiếng.

Đối lập với sự nôn nóng của Dương Tiểu Ngọc và đám đồ nhi, Lăng Thanh Trúc chẳng vội trả lời. Nàng đi thêm vài bước, rồi mới nói: "Tiểu Ngư Nhi đã ổn rồi".

"Tốt quá...".

Nụ cười rốt cuộc cũng trở lại trên môi, Chu Đại Trù vui mừng bật thốt. Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn, hai người bọn họ cũng là như vậy, thần thái tươi tắn lên hẳn.

Tuy nhiên, Dương Tiểu Ngọc thì hơi khác một chút. Vui thì đúng là nàng đã vui, nhưng ẩn trong niềm vui ấy, sự lo lắng, nó vẫn còn.

"Lăng sư bá." - Nàng tiếp tục hỏi - "Cảnh giới và căn cơ của Tiểu Ngư...?".

Tuy Dương Tiểu Ngọc còn chưa nói hết ý nhưng Lăng Thanh Trúc vẫn dễ dàng hiểu được. Nàng hồi đáp: "Ngươi không cần lo. Ta sử dụng thủ đoạn đặc biệt để chữa trị, vậy nên căn cơ của Tiểu Ngư Nhi đã hoàn toàn được ổn định. Tu vi của hắn, nó vẫn như cũ là vấn đỉnh trung kỳ".Tới lúc này, sau khi nghe được đáp án từ Lăng Thanh Trúc, cõi lòng Dương Tiểu Ngọc mới chính thức thờ phào. Tâm tình buông lỏng, nàng bày tỏ sự cảm kích: "Lăng sư bá, cảm ơn người...".

Lăng Thanh Trúc lắc đầu: "Tiểu Ngư Nhi là đệ tử của ta, ta chữa trị cho hắn đó vốn là việc nên làm".

"Lão nhân gia...".

Nghe người hô gọi, Lăng Thanh Trúc chuyển mắt nhìn qua thì thấy Chu Đại Trù đã kê mặt lại gần.

Hơi nước như chực chờ tuôn ra thành lệ, hắn nắm tay nàng mà rằng: "Lão nhân gia người đối với bọn đệ tử thật tốt. Đại Trù con biết mà, lão nhân gia chính là bậc phụ mẫu từ ái luôn sẵn sàng hi sinh vì con cái của mình... Lão nhân gia sau này sinh con, nhất định con của người sẽ rất... Ui da...!".

...

Từ trên đất, Chu Đại Trù lồm cồm bò dậy. Hắn vừa xoa mặt - chỗ bị người đánh - vừa bất mãn nói ra: "Lão nhân gia, người làm cái gì vậy? Tự nhiên lại động tay động chân...".

"Tự nhiên?".

Lăng Thanh Trúc hừ lạnh: "Thằng mập ngươi ăn nói hồ đồ, phỉ báng ân sư, ta chưa cắt lưỡi ngươi là may cho ngươi rồi đấy!".

"Con... con có nói gì đâu chứ".

"Hừ...".

Ném Chu Đại Trù sang một bên, Lăng Thanh Trúc lúc này mới quay lại xem Dương Tiểu Ngọc. Vừa lúc, Dương Tiểu Ngọc cũng mở miệng hỏi xin: "Lăng sư bá, người cho phép đệ tử vào gặp Tiểu Ngư một chút được không?".

"Hắn hiện vẫn còn hôn mê".

"Đệ tử chỉ muốn nhìn hắn một lát".

Lăng Thanh Trúc tỏ vẻ trầm ngâm. Hữu ý lại như vô tình, nàng lặng lẽ quan sát cô gái đứng trước mặt. Chừng khi trông thấy máu bầm đọng trên môi cùng dấu vết màu đỏ sẫm còn vương nơi tay đối phương thì mới nhẹ gật đầu: "Thôi được rồi. Ta sẽ dẫn ngươi vào xem hắn một lát".

"Đa tạ sư bá".

Chương 114: Người Mặt Quỷ

"Lão nhân gia!".

Quay lưng lại, Lăng Thanh Trúc đổi giọng: "Thằng mập ngươi lại có chuyện gì?".

"Lão nhân gia, người đừng có nhìn con như vậy. Con bị khủng hoảng a...".

"Hừ...".

"Lão nhân gia, khoan đã!".

Chân Lăng Thanh Trúc vừa dừng thì tiếng Chu Đại Trù cũng lần nữa vang lên: "Lão nhân gia, con cũng muốn vào xem Tiểu Ngư".

"Hắn chưa chết, có gì đâu mà xem".

Nói rồi, Lăng Thanh Trúc quay mặt, lạnh lùng bước đi, để lại Chu Đại Trù với nỗi hụt hẫng vô bờ.

"Tiểu Ngư, lão nhân gia không có cho ta vào xem ngươi... Ngươi tỉnh dậy cũng đừng có trách ta...".

...

...

Dưới sự tận tâm tận lực của Lăng Thanh Trúc mà tình trạng Lăng Tiểu Ngư đã ổn định. Cốt nguyên đã được bù đắp, căn cơ cũng hoàn toàn giữ vững.

Có một vị sư phụ hết lòng thương yêu đệ tử như thế, đó cũng là một may mắn lớn của Lăng Tiểu Ngư. Chí ít thì hiện giờ đích xác là như vậy. Còn mai sau, năm tháng của tương lai, thế sự ra sao nào ai biết được...

Trước mắt, tại Kim Kiếm Phong...

Trong một căn phòng rộng rãi, trên chiếc giường gỗ đỏ với chăn đệm đơn sơ, một nam nhân hiện đang ngồi điều tức. Kẻ này, hắn cũng chẳng phải ai xa lạ, đích thị là đối thủ đã buộc Lăng Tiểu Ngư phải tự mình thiêu đốt cốt nguyên mới đánh bại được: Lưu Cảnh Thiên.

Lúc đó, trên Ngũ Kiếm Đài, tuy rằng Lưu Cảnh Thiên trông thảm hại hơn Lăng Tiểu Ngư vài phần, cũng đã đổ gục sớm hơn Lăng Tiểu Ngư, nhưng bất quá chỉ là "hình thức bên ngoài". Thực chất, ở bên trong cơ thể, thương tích của hắn nhẹ hơn đối thủ của mình rất nhiều.

Có điều, nhẹ thì nhẹ, Lưu Cảnh Thiên vẫn phải cần tịnh dưỡng. Chỉ e muốn hoàn toàn khôi phục như lúc đầu, dẫu có linh đan dược thủy trân quý thì thời gian tối thiểu cũng mất mười ngày nửa tháng...

...

"Két...".

Không gian vốn dĩ trầm lắng chợt bị phá tan bởi thanh âm đẩy cửa.

Mắt khép dưỡng thần nay đã mở hẳn, Lưu Cảnh Thiên nhìn người vừa tự ý tiến vào phòng mình, nói: "Sư huynh, đêm khuya không biết đến tìm đệ có việc gì?".

"Việc gì?".



Tô Đông Vũ nở một nụ cười mai mỉa: "Kỳ tài tu luyện của Kim Kiếm Phong ta bị người đánh trọng thương, thân làm sư huynh, ta đến thăm chẳng phải là chuyện nên làm sao?".

"Sư huynh cần gì phải châm chọc ta như vậy".

"Hư...".
Thu lại "nụ cười", Tô Đông Vũ thẳng thắn tỏ rõ sự không vui của mình: "Lưu Cảnh Thiên ngươi đường đường là tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong, lại còn lĩnh hội phong chi ý cảnh, vậy mà ngay cả một tên tư chất bình phàm tu vi vấn đỉnh trung kỳ ngươi cũng đánh không nổi... Lưu Cảnh Thiên, chuyện ngươi hứa với ta ngươi đã không làm được, giờ ngươi tính thế nào đây?".

Lưu Cảnh Thiên cúi đầu trầm mặc, ngẩng lên thì đáp: "Lăng Tiểu Ngư kia vốn chẳng phải kẻ "bình phàm" như sư huynh nói. Đạo thuật của hắn lợi hại hơn cái mác tu vị vấn đỉnh trung kỳ rất nhiều".

"Ngươi còn biện minh".

Lần này thì Lưu Cảnh Thiên không hồi âm lại nữa.

Thấy đối phương im lặng, thần tình đã đổi khác, Tô Đông Vũ cũng biết cân nhắc mà thôi chẳng xoáy sâu vào. Hắn dịu giọng lại:

"Lưu sư đệ, tại sao ta phải đối phó Lăng Tiểu Ngư, bây giờ có lẽ ngươi cũng đã hiểu được. Kẻ này đã thật sự trở thành cái gai trong mắt ta...".

"Lưu sư đệ, cái gai này nếu không nhổ thì sớm muộn gì cũng để lại hậu hoạ".

"Sư huynh cần ta làm gì?" Lưu Cảnh Thiên chẳng phải kẻ ngốc nên vừa nghe qua lời bóng gió liền hiểu ý ngay.

Đối với sự nhanh nhạy đó của hắn, Tô Đông Vũ tỏ ra khá hài lòng: "Trước mắt thì không thể làm gì, nhưng ngươi cứ chuẩn bị. Khi nào có cơ hội ta sẽ báo ngươi hành động".

Nói đoạn, Tô Đông Vũ cho tay vào áo lấy ra một chiếc lọ nhỏ rồi đem nó đặt lên chiếc bàn ở giữa phòng.

"Ta có một ít đan dược rất công hiệu trong việc chữa trị nội thương, ngươi cầm lấy mà dùng".

"Được rồi. Ngươi hãy dưỡng thương cho tốt".

Dõi mắt nhìn theo thân ảnh Tô Đông Vũ, chừng khi đối phương sắp bước ra khỏi cửa thì Lưu Cảnh Thiên bỗng cất tiếng gọi: "Khoan đã".

Xoay người lại, Tô Đông Vũ hơi nghi hoặc: "Lưu sư đệ, ngươi còn có gì muốn nói sao?".

"Tô sư huynh, ta thật sự có chút khó nghĩ".
"Khó nghĩ? Là vấn đề gì?".

Lưu Cảnh Thiên cũng không dài dòng, trực tiếp hỏi thẳng: "Lăng Tiểu Ngư chẳng phải người của Kim Kiếm Phong, trước nay cũng chưa từng đắc tội với huynh, bất quá chỉ là có chút quan hệ với Dương Tiểu Ngọc mà thôi. Ta thật không hiểu tại sao huynh lại có thành kiến với hắn tới như vậy".

"Câu hỏi hay đấy".

Tô Đông Vũ cười nhạt, từ tốn trả lời: "Lưu sư đệ, có một số người mất những thứ không đáng mất, lại có một số người nhận những thứ không đáng nhận, điều đó... rất không đúng".

"Trong mắt ta, ở Thiên Kiếm Môn này, môn nhân chỉ có hai loại: loại thứ nhất là phục tùng và ngưỡng vọng ta, loại thứ hai thì chính là những kẻ đối nghịch và sẽ đối nghịch ta. Những kẻ đó, với ta thì bọn chúng không có ở Thiên Kiếm Môn này, như vậy Thiên Kiếm Môn mới tốt hơn được".

"Lưu Cảnh Thiên, ngươi hiểu rồi chứ?".

...

...

"Tô Đông Vũ, ngươi đúng là một kẻ cuồng vọng, ảo tưởng...".

Đợi cho Tô Đông Vũ đi rồi, lúc này Lưu Cảnh Thiên mới khinh miệt thốt ra. Hắn cảm thấy vị Tô sư huynh kia của mình quá ư nực cười.

Tô Đông Vũ hắn nghĩ hắn là ai? Trung tâm của mọi thứ? Tất cả mọi người đều phải xoay xung quanh hắn?

"Xem ra Tô Đông Vũ ngươi cũng chỉ là hạng thiểu năng mà thôi".

...

"Phù...".

Thở ra một ngụm trọc khí, Lưu Cảnh Thiên thôi không nghĩ đến kẻ cuồng vọng họ Tô kia nữa. Hắn khép mắt lại, đang chuẩn bị đả toạ điều tức thì...

"Két...".

... cửa phòng lại mở ra.

Kế đấy, một thân ảnh chậm rãi tiến vào.

Đối lập với bộ bạch y Tô Đông Vũ mặc ban nãy, người này khoác hẳn một chiếc áo choàng rộng màu đen, phủ từ đầu tới chân. Nhưng, đó vẫn chưa phải điểm đáng chú ý nhất, thứ làm người ta ấn tượng hơn là khuôn mặt hắn. Nơi đó, toàn bộ đều được che đi bởi một chiếc mặt nạ hình quỷ dữ, cực kỳ khủng bố.

Đáng sợ là vậy, tuy nhiên, Lưu Cảnh Thiên lại chẳng khiếp hãi một tí nào. Trái lại, khi trông thấy bộ mặt ma quỷ kia hắn còn tỏ rõ vui mừng.

Không giống lúc tiếp chuyện Tô Đông Vũ, lần này Lưu Cảnh Thiên đã chủ động bước xuống giường, hướng kẻ phía trước cung kính cúi đầu:

"Đệ tử Cảnh Thiên bái kiến sư phụ".

p/s: Thật ra vốn ban đầu Pea tính để "Thần quang hiển lộ, thái cực hiện hình" tại Ngũ Kiếm Đài luôn, nhưng sau cân nhắc lại thì thôi, dời lại. Tình tiết vẫn chưa tới, viết ra sẽ không hợp.

Nhưng mọi người yên tâm, Pea đảm bảo thời khắc "Thần quang hiển lộ, thái cực hiện hình" sẽ không khiến mọi người phải thất vọng đâu. Đó sẽ là một tràng cảnh rất kinh tâm động phách.

Chương 115: Sóng Ngầm

"Không cần câu nệ".

Người đeo mặt nạ quỷ rẽ bước, hướng chiếc bàn đặt ở giữa phòng tiến lại. An vị xong rồi mới hỏi: "Thương tích của ngươi thế nào?".

"Sư phụ, người đã biết rồi sao?".

"Trên đường đến đây có tình cờ nghe đám đệ tử Thiên Kiếm Môn các ngươi bàn luận. Bọn họ nói ngươi chính là bại dưới tay của Lăng Tiểu Ngư - một đệ tử tư chất bình phàm thuộc Trúc Kiếm Phong?".

"Vâng, đệ tử lấy làm hổ thẹn".

Trong mắt ánh lên một tia khác lạ, người mặt quỷ nhận xét: "Xem ra Lăng Tiểu Ngư kia cũng chẳng phải đơn giản. Đối với kẻ này, ta thực là có chút hiếu kỳ rồi".

"Sư phụ, người... muốn xâm nhập Trúc Kiếm Phong?".

Trước sự dò hỏi của Lưu Cảnh Thiên, người mặt quỷ tỏ vẻ không hài lòng: "Thế nào? Ta không thể?".

"Sư phụ, đệ tử không phải ý đó".

Lưu Cảnh Thiên cúi đầu, chừng sợ bị hiểu lầm nên vội thanh minh: "Đệ tử nghe nói Lăng Tiểu Ngư kia hiện đang được đích thân Lăng Thanh Trúc trông coi, con sợ người...".

"Bị phát hiện?".

Dưới lớp mặt nạ, người mặt quỷ nhếch môi xem thường: "Cảnh Thiên, ngươi quá coi nhẹ vi sư rồi đấy".

"Nói thật, ở Thiên Kiếm Môn này của ngươi, có tư cách làm đối thủ của ta cũng duy chỉ hai người. Một là Cơ Thành Tử, hai là Lăng Thanh Trúc. Chính diện giao đấu ta đúng có chút e ngại, nhưng nếu chỉ đơn giản tiềm hành quan sát, bọn họ muốn phát hiện ra ta cũng không phải dễ".

"Sư phụ, đệ tử cũng chỉ là sợ vạn nhất...".

"Được rồi, xếp chuyện đó qua một bên đi".



Người mặt quỷ mau chóng thay đổi chủ đề. Hắn hỏi thẳng: "Cảnh Thiên, chuyện ngươi và Tô Đông Vũ kia là thế nào? Ngươi bị hắn nắm bắt được gì rồi phải không?".

"Sư phụ tuệ nhãn như đuốc".
Lưu Cảnh Thiên hít nhẹ một hơi, kể rõ: "Sự thể là như vầy. Dạo trước đệ tử có tình cờ phát hiện được một món đồ tốt, thế nhưng đã bị kẻ khác nhanh tay lấy trước. Đệ tử không cam lòng nên đã xuống tay với kẻ kia, chẳng may lại bị Tô Đông Vũ phát hiện".

"Kẻ bị đệ tử giết vốn xuất thân danh môn, lại là người trong chính đạo, vậy nên một khi chuyện truyền tới tai của các bậc trưởng bối, khẳng định đệ tử sẽ phải chịu cực hình, thậm chí... phải đền mạng".

"Nhưng Tô Đông Vũ đã thay ngươi giữ kín, đổi lại, Cảnh Thiên ngươi phải phục tùng hắn?".

"Vâng, sư phụ".

Ngón tay gõ nhẹ lên bàn, người mặt quỷ trầm ngâm một lúc rồi nói: "Trước mắt ngươi hãy tạm thời nhẫn nhịn mà làm theo lời Tô Đông Vũ. Dù sao thân phận của hắn cũng có chút đặc thù, hạ thủ với hắn sẽ mang lại nhiều rắc rối...".

"Nhưng ngươi yên tâm. Đợi vi sư thần công đại thành thì Cảnh Thiên ngươi sẽ không cần phải cúi đầu trước ai khác nữa. Khi đó, ngươi sẽ là kẻ dưới một người nhưng trên muôn vạn người".

"Sư phụ đạo pháp thâm huyền, thần công cái thế, thống lĩnh thiên hạ cũng chỉ là chuyện sớm muộn".

...

Cuộc trò chuyện đêm khuya cứ vậy mà diễn ra thêm một lúc nữa, chừng khi canh tư đã điểm, lúc này người mặt quỷ mới rời đi. Trước khi đi, hắn có lấy từ giới chỉ ra một cuốn ngọc giản đưa cho Lưu Cảnh Thiên và nói:

"Cảnh Thiên, công pháp tầng thứ hai ngươi đã sắp luyện xong, đây là toàn bộ nội dung của tầng công pháp thứ ba. Nhớ kỹ, xem xong thì lập tức đốt đi".

"Vâng, sư phụ. Đệ tử sẽ chăm chỉ tu luyện để không phụ kỳ vọng của người".Lưu Cảnh Thiên cúi đầu đưa tay tiếp nhận cuốn ngọc giản, đến lúc ngẩng lên thì mới nhận ra người trước mặt đã đi mất tự lúc nào.

"Sư phụ quả nhiên vẫn là người ta không thể nắm bắt được".

...

...

Năm ngày sau.

Trúc Kiếm Phong, động Huyền Âm.

Suốt quãng thời gian này, Lăng Tiểu Ngư như cũ vẫn còn hôn mê chưa tỉnh. Không phải bởi cơ thể hắn chưa muốn tỉnh mà vì Lăng Thanh Trúc đã can thiệp vào. Để cho quá trình khang phục diễn ra hoàn hảo nhất, nàng đã cho Lăng Tiểu Ngư uống một ít thuốc có tác dụng an thần, dưỡng khí...

Đáng ra, với việc thiêu đốt đại lượng cốt nguyên, tự tổn hại căn cơ, Lăng Tiểu Ngư nếu muốn vận động bình thường thì chí ít cũng phải cần mười ngày nửa tháng, còn bằng để sức khoẻ khang phục như lúc đầu, năm bảy tháng thiết nghĩ cũng bình thường.

Nhưng may cho hắn. Nhờ Lăng Thanh Trúc chấp nhận bỏ ra đại giới mà tình trạng của hắn đã hoàn toàn được cải biến. Nói Lăng Tiểu Ngư hắn được kéo ra từ vực thẳm thực cũng không quá...

...

"Haizz...".

Ngồi bên chiếc bàn đá đơn sơ bình dị, trong bộ tử y thường thấy, Lăng Thanh Trúc chống cằm, mắt nhìn kẻ nào đó đang nằm trên bệ - chỗ mình vẫn hay dùng để tu luyện, dưỡng thần, thở dài một tiếng.

"Haizz...".

... Rồi lại thêm một tiếng nữa.

Thành thật mà nói thì đây đã không phải lần đầu tiên nàng phiền não vì Lăng Tiểu Ngư. Suốt mấy ngày qua, tiếng thở dài của nàng đã vang lên không ít. Cứ mỗi lần nhìn tới hắn là trong lòng nàng lại...

"Lăng Thanh Trúc à Lăng Thanh Trúc, tại sao năm đó ngươi lại dại dột như vậy, đang yên đang lành tự dưng đi thu nhận con cá nhỏ này làm gì...".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau