TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Linh Căn Biến Dị

Chiều hôm đó...

Vẫn là núi Ngũ Đài, vẫn là Thiên Kiếm Môn, tuy nhiên vị trí, nó hiện đã không phải Trúc Kiếm Phong nữa rồi.

Chỗ này danh tự Mặc Kiếm Phong, xếp thứ ba trong năm chi phái của Thiên Kiếm Môn, sau Kim Kiếm Phong và Trúc Kiếm Phong.

Hậu sơn, bên ngoài Huyễn Tinh Động...

Khác với Huyền Âm Động của Lăng Thanh Trúc, Kim Quang động của Cơ Thành Tử hay Cửu Dương Động của Dịch Bất Dịch, Huyễn Tinh Động này có phần đặc biệt. Nó không được khai mở nơi vách núi, không nằm trên mặt đất mà ẩn bên dưới, sâu trong một hồ nước xanh biếc...

Thường nhật, quang cảnh xung quang Huyễn Tinh Động khá là vắng lặng. Quanh năm chỗ này, xuân hạ cũng tốt, thu đông cũng được, bốn mùa đều luôn hiếm người qua lại. Mười năm trở lại đây, thỉnh thoảng lui tới, tính ra cũng chỉ có mỗi Lệ Thắng Nam - đệ tử chân truyền thứ sáu của Lý Ngọc Thường - mà thôi.

Tuy nhiên hiện tại, ngoại lệ lần đầu tiên đã xuất hiện.

Hôm nay, kẻ đến diện kiến Lý Ngọc Thường, ngoài thân ảnh quen thuộc là Lệ Thắng Nam ra thì còn có thêm hai người khác nữa: Một thanh niên và một đứa bé gái.

Thanh niên này, hắn cũng chả ai xa lạ, đích thị Trương Khiêm - kẻ đã đồng hành cùng Mộng Kiều của Trúc Kiếm Phong hạ sơn tuyển trạch môn đồ cho môn phái.

Vốn theo lý, Trương Khiêm không thể nào trở về sơn môn sớm như vầy, bởi lẽ ngoài Đào Hoa thôn thì hắn và Mộng Kiều còn được phân công đi tới nhiều nơi khác nữa để kiểm tra linh căn. Sự hiện diện của hắn ở Huyễn Tinh Động lúc này, khỏi phải nghĩ, mười mươi là đã phát sinh sự tình ngoài ý muốn.

Thực tế thì... đúng là ngoài ý muốn thật. Nó xảy ra ở chính tại Đào Hoa thôn...

Nhớ lúc đó ở nhà trưởng thôn Trần Bình, sau khi Mộng Kiều rời đi, Trương Khiêm hắn đã lần lượt dùng trắc linh cầu để kiểm tra linh căn cho những đứa trẻ. Tổng cộng là hai mươi lăm đứa bao gồm cả trai lẫn gái...

Về phần kết quả...

Không được may mắn, toàn bộ hai mươi lăm đứa trẻ kia, lớn nhỏ đều giống như nhau, chẳng một đứa nào là sở hữu linh căn.

Đối với việc này, Trương Khiêm thực ra cũng không có bao nhiêu thất vọng. Linh căn xưa nay vốn vẫn luôn khan hiếm. Mộng Kiều đã từng bảo Lăng Tiểu Ngư rằng trăm người chưa chắc xuất ra một, nhưng đấy là con số đã được nàng cố tình sửa đổi nhằm tránh làm nó bị đả kích. Đúng thực mà nói thì phải là ngàn người chưa chắc xuất ra một...

Lúc đó, thời điểm kiểm tra xong cho hai mươi lăm đứa trẻ kia, Trương Khiêm liền lập tức dời gót, đang chuẩn bị đi đến nhà Lăng Tiểu Ngư để tìm Mộng Kiều thì bất chợt, hai cha con Dương Thanh Sơn xuất hiện cản đường, xin được trắc thí linh căn.



Bất ngờ bị làm gián đoạn bước chân, lại hay tin Mộng Kiều đã hồi sơn môn, Trương Khiêm đương nhiên là có chút không vui. Dù vậy, thân là đệ tử danh môn, lại là nhiệm vụ phải làm, thành ra cuối cùng hắn đã tiếp nhận, một lần nữa đem trắc linh cầu lấy ra.

Thoạt đầu, Trương Khiêm rất lơ đễnh, chỉ là tùy tiện làm một cách qua loa hời hợt. Nhưng rồi sau đó, hắn đã chẳng còn có thể thờ ơ được nữa. Dương Tiểu Ngọc, cô bé buộc hắn phải chăm chú đứng nhìn.
Không sai. Giống như Lăng Tiểu Ngư đã được Mộng Kiều đưa lên núi, cô bé cũng là người sở hữu linh căn. Phẩm cấp lại còn rất cao.

Nếu như của Lăng Tiểu Ngư là trung phẩm mộc hệ linh căn thì linh căn của Dương Tiểu Ngọc lại nằm ngoài năm loại thuộc tính ngũ hành cơ bản. Không phải kim, không phải mộc, thủy, hoả, hay thổ, thứ cô bé sở hữu là băng linh căn, một loại linh căn biến dị trong bộ ba băng - phong - lôi vô cùng hiếm gặp.

Nhưng, còn chưa hết. Băng linh căn của cô bé, nó đạt tới một trình độ cực kỳ kinh khủng. Trương Khiêm nhớ lúc kiểm tra, khi bàn tay cô bé đặt lên trắc linh cầu, thời gian còn chưa đến chục giây thì đã liền khiến trắc linh cầu nứt vỡ...

Hỏng đi một viên trắc linh cầu, nói lớn không lớn nhưng nói nhỏ cũng không phải nhỏ. Chí ít, nó sẽ làm Trương Khiêm hao tốn nhiều thời gian hơn để hoàn thành nhiệm vụ. Nhất là trong bối cảnh Mộng Kiều đã trở về sơn môn, chưa biết khi nào sẽ quay lại...

Theo lý, Trương Khiêm ít nhiều hẳn nên lo lắng. Nhưng thực tế, điều xảy ra lại hoàn toàn trái ngược. Trương Khiêm chẳng những không chút nào lo âu mà còn hết sức vui mừng phấn khởi. Mới nghe có phần quái lạ, tuy nhiên xét kỹ thì sẽ thấy nó rất đỗi bình thường, thoả đáng.

Từ xưa đến nay, linh căn vốn luôn khan hiếm, trong ngàn người xuất ra được một người đã tính nhiều. Linh căn bình thường đã vậy, bằng loại biến dị như của Dương Tiểu Ngọc, tỉ lệ lại càng thêm chênh lệch: mười vạn chưa ra nổi một.

Hàng trăm năm trở lại đây, trải qua hơn chục lần tuyển trạch môn đồ, Trương Khiêm nhớ không lầm thì bản phái chưa từng thu được một đệ tử sở hữu linh căn biến dị nào cả. Ấy vậy mà hôm nay, Trương Khiêm hắn chợt vô tình tìm được một người là Dương Tiểu Ngọc. Đáng nói, phẩm cấp linh căn của cô bé lại còn cao đến độ trắc linh cầu cũng vô pháp đo lường.

Cái này có ý nghĩa gì?

Thiên Kiếm Môn sắp thu được một vị thiên kiêu tư chất trác tuyệt!

Hỷ sự như vầy, Trương Khiêm hắn sao có thể không phấn khởi, không vui mừng cho được? Nên biết, hắn chính là người trắc thí, có công phát hiện ra viên minh châu Dương Tiểu Ngọc này đấy!

Đối với một đệ tử sở hữu biến dị linh căn, tư chất thuộc hàng thiên kiêu, tông môn chắc chắn sẽ rất xem trọng. Thân là người phát hiện, khỏi phải nghĩ, Trương Khiêm hắn nghiễm nhiên cũng sẽ được thơm lây. Các vị trưởng bối khẳng định sẽ trọng thưởng cho hắn...
Bốn chi mạch khác sao tạm còn chưa rõ chứ riêng Mặc Kiếm Phong, phong chủ mười mươi là ghi nhận công lao, chẳng ban pháp bảo thì cũng đưa tặng linh đan, dược thủy...

Trương Khiêm hắn có đủ cơ sở để tin vào điều ấy. Cần minh bạch, trong năm chi phái của Thiên Kiếm Môn, Mặc Kiếm Phong chuyên tu thủy hệ công pháp, đạo thuật cao thấp đều dựa trên loại thuộc tính ngũ hành này mà phát triển. Tuy rằng linh căn của Dương Tiểu Ngọc nằm ngoài ngũ hành nhưng suy cho cùng, "băng" cũng từ "thủy" mà ra. Để nàng tu luyện pháp môn của Mặc Kiếm Phong, chân nguyên đảm bảo sẽ không chút nào rối loạn hay trì trệ; hoàn toàn trái lại, tiến cảnh chắc chắn còn hơn xa những kẻ khác...

Trên dưới tông môn, có ai không biết phong chủ Lý Ngọc Thường của Mặc Kiếm Phong vốn cũng là người sở hữu linh căn biến dị thuộc tính băng. Nhiều năm trước, kể từ thời điểm nàng gia nhập Mặc Kiếm Phong, năm mươi năm bất quá đã liền dẫn động thiên kiếp hàng lâm, chính thức tiến nhập hàng ngũ chân nhân. Kế đấy, lại qua thêm một trăm năm, nàng lần thứ hai dẫn động thiên kiếp, thành công vượt qua, đặt chân vào chân nhân trung kỳ. Sau cùng, tới năm hai trăm tuổi, nhờ có đạo hạnh thâm sâu, nàng được ân sư truyền lại ngôi vị, trở thành phong chủ đời thứ chín của Mặc Kiếm Phong.

Thiên tư nhường ấy, xét ở toàn bộ Thiên Kiếm Môn, tự cổ chí kim cũng thuộc hạng đầu, ngoại trừ sư tổ khai tông lập phái là Lý Bất Tri vô pháp so bì ra, ngang được cũng chỉ có duy mỗi một người: Lăng Thanh Trúc - phong chủ Trúc Kiếm Phong hiện thời.

Mà Lăng Thanh Trúc, tư chất của nàng lại nằm trong khoảng nào? Rành rành là một vị thiên kiêu, linh căn cấp bậc cao nhất: thiên phẩm. Trong khi đó, Lý Ngọc Thường thì khác. Linh căn của nàng chỉ là cực phẩm, thấp hơn Lăng Thanh Trúc một bậc...

Phẩm cấp linh căn thua kém nhưng tiến cảnh tu hành thì đôi bên lại xấp xỉ nhau, thế mới thấy thuộc tính biến dị lợi hại đến độ nào. Đừng xem cực phẩm và thiên phẩm chỉ chênh nhau một bậc mà cho rằng ngắn, sai biệt bên trong đủ để tạo ra một bức tường dày tới ngàn năm cũng vô pháp xuyên thủng đấy.

...

Linh căn biến dị xưa nay cực hiếm, từ hàng thượng phẩm trở lên lại càng hi hữu. Giống như Lý Ngọc Thường, linh căn vừa biến dị lại vừa cao cấp, nói gì trăm năm, ngàn năm xuất ra được một người cũng đã tính nhiều. Bởi vậy cho nên việc Trương Khiêm vô tình phát hiện được Dương Tiểu Ngọc có thể nói là một đại hỷ sự.

May mắn hơn, Trương Khiêm người này lại còn là đệ tử chi phái Mặc Kiếm, có phong chủ là Lý Ngọc Thường vốn cũng sở hữu linh căn biến dị thuộc tính băng. Nay dắt Dương Tiểu Ngọc tới diện kiến, thể nào lại chẳng làm Lý Ngọc Thường vui mừng?

Được trọng thưởng vốn đã là điều tất yếu.

Mang theo suy nghĩ ấy, Trương Khiêm hết cúi xem đứa bé gái bên cạnh rồi lại ngẩng đầu nhìn về hồ nước xanh biếc trước mặt, nội tâm hồ hởi mong chờ.

...

Một lúc sau.

Từ bên dưới hồ nước, hai đạo linh quang đồng thời xuất hiện. Chừng khi tán đi thì để lộ ra hai người: là hai cô gái. Một cao gầy, một rất cân đối, đích thị Lệ Thắng Nam và sư phụ của nàng: phong chủ Lý Ngọc Thường.

Có phần tương tự Lăng Thanh Trúc ở Trúc Kiếm Phong, tướng mạo của Lý Ngọc Thường so với tuổi tác thì sai biệt rất nhiều. Mặc dù tuổi đã tính bằng thế kỷ nhưng hình dáng nàng vẫn hết sức trẻ trung, nhan sắc so ra thậm chí còn hơn xa đệ tử là Lệ Thắng Nam.

Trương Khiêm không phải Lăng Tiểu Ngư, hắn tất nhiên chẳng có gì để phải vướng mắc, nghi hoặc. Ngay khi vừa trông thấy Lý Ngọc Thường hiện thân, Trương Khiêm hắn lập tức cúi đầu, cung kính nói: "Đệ tử Trương Khiêm bái kiến phong chủ".

"Miễn lễ".

Trong bộ y phục màu trắng, mái tóc bới cao, Lý Ngọc Thường phẩy tay, nhanh chân tiến lại. Có điều đích đến, nó không phải Trương Khiêm - kẻ vừa chào hỏi nàng - mà là đứa bé gái hiện đang đứng sát bên chân hắn: Dương Tiểu Ngọc.

Chương 12: Thu Làm Môn Hạ

Phía bên này, thông qua màn đối đáp vừa rồi, Dương Tiểu Ngọc sớm đã nhìn ra thân phận, biết rõ người đang hướng mình tiến lại là bậc cao tầng tông môn, bèn hạ thân quỳ xuống: "Tiểu Ngọc bái kiến tiên gia".

"Không cần đa lễ. Hãy đứng lên".

Lý Ngọc Thường hiếm thấy tự mình cúi người đem đứa trẻ đang quỳ trước mặt đỡ dậy, đỡ xong thì dịu dàng hỏi: "Con tên là Tiểu Ngọc?".

"Dạ vâng, thưa tiên gia".

Dương Tiểu Ngọc mau chóng tiếp lời: "Con theo họ Dương của phụ thân, danh tự đầy đủ gọi là Dương Tiểu Ngọc, đã được năm tuổi ạ".

Lý Ngọc Thường đứng nghe, thấy đứa trẻ trước mặt trả lời lưu loát, thần sắc kính mà không sợ thì nội tâm càng thêm vừa ý. Nghĩ đến tin tức đệ tử báo lại ban nãy, nàng bảo với Dương Tiểu Ngọc: "Tiểu Ngọc, con đưa tay ra cho ta xem qua một chút được chứ?".

"Vâng, được ạ".

Dương Tiểu Ngọc chẳng chút do dự, lập tức gật đầu đáp ứng. Cô bé biết là vị tiên gia nơi đối diện đang muốn kiểm tra linh căn của mình.

...

"Tiểu Ngọc, lúc ta kiểm tra, trong người con sẽ phát sinh chút ít thay đổi, chịu khó nén nhịn nhé".

Căn dặn đâu đó, Lý Ngọc Thường lúc này mới bắt đầu dẫn động chân nguyên, xuất ra linh lực thâm nhập vào bên trong cơ thể Dương Tiểu Ngọc. Việc nàng đang làm, khỏi cần nghĩ thì tin tưởng ai nấy đều hiểu. Mười mươi là đang kiểm tra tư chất, phẩm cấp linh căn, không sai được.

Khác các đệ tử tu vi còn non kém, mà cụ thể là Trương Khiêm, Mộng Kiều phải nhờ tới trắc linh cầu để xác định sự tồn tại của linh căn, dựa vào một thân đạo hạnh cao thâm, Lý Ngọc Thường hoàn toàn đủ năng lực để tự mình thực hiện điều đó. Thậm chí so với trắc linh cầu, thông tin về linh căn nàng tra được sẽ còn rõ ràng hơn nữa. Dám cá là như vậy.

...

Một đỗi sau.

Những ngón tay thon thả mịn màng đã sớm được thu về; quá trình kiểm tra, nó đã hoàn tất.

Kết quả thì...

Hơi ngoài ý muốn của Lý Ngọc Thường, linh căn của Dương Tiểu Ngọc mặc dù đích xác thuộc vào một trong ba loại biến dị vô cùng hiếm gặp: băng linh căn, nhưng là phẩm cấp...

Ban đầu, sau khi nghe đệ tử mình thuật lại tin tức trắc thí, Lý Ngọc Thường đã suy đoán chín phần mười khả năng linh căn của Dương Tiểu Ngọc hẳn phải đạt đến cấp thứ tư trong tổng số năm cấp bậc: cực phẩm. Bởi lẽ năm xưa, thời điểm nàng được kiểm tra linh căn, tình cảnh cũng giống y hệt Dương Tiểu Ngọc hôm nay, đều là xấp xỉ chục giây thời gian liền khiến cho trắc linh cầu nứt vỡ. Tuy nhiên, thực tế đã khác xa mong đợi. Linh căn của Dương Tiểu Ngọc vốn chẳng phải cực phẩm cái gì, so với cực phẩm thì cấp bậc của nó... còn cao hơn nữa.

Không sai! Linh căn của Dương Tiểu Ngọc chính là thiên phẩm - mức cao nhất!



Lý Ngọc Thường có nghĩ thế nào cũng khó lòng mường tượng ra nổi tình cảnh này. Đứa bé gái đang đứng trước mặt nàng, nó vậy mà lại sở hữu băng linh căn cấp bậc thiên phẩm...

Tự cổ chí kim, trong lịch sử của giới tu tiên luyện đạo, Lý Ngọc Thường nàng nào có nghe ai nói qua, đã từng đọc qua về một nhân vật như thế bao giờ? Ngàn vạn năm trước cho đến hôm nay, kẻ sở hữu linh căn biến dị, gom lại cũng được một đám, nhưng trong số ấy, cao nhất cùng lắm là hàng cực phẩm, thiên phẩm khẳng định chưa một lần xuất hiện. Cực phẩm, đấy là giới hạn mà mọi người ngầm nhận định đối với linh căn biến dị, gần như đã được định đoạt bởi thượng thiên.

Vậy mà giờ đây...

Nhận thức chung của bao đời tu sĩ, hôm nay rốt cuộc đã bị đánh tan. Linh căn biến dị thiên phẩm, cuối cùng đã xuất ra được một người...

Rung động qua đi, Lý Ngọc Thường không giấu nổi vui mừng, chả buồn để tâm đến ánh mắt kinh dị của Lệ Thắng Nam và Trương Khiêm, hạ mình ngồi xuống trước mặt Dương Tiểu Ngọc. Nàng cố kìm cảm xúc, mỉm cười hoà ái: "Tiểu Ngọc, con có muốn tu tiên không?".

Đột nhiên được một vị cao tầng môn phái cư xử hết mực trìu mến, ân cần, Dương Tiểu Ngọc nhất thời khó tránh sinh lòng nghi hoặc, được yêu mà sợ. Dù vậy, cô bé vẫn rất phải phép hồi âm: "Thưa tiên gia, con nguyện một lòng tu tiên".

Trước sự đối đáp mau lẹ này của Dương Tiểu Ngọc, chú tâm quan sát lại thấy vẻ kiên định hiện lên trong đáy mắt cô bé, Lý Ngọc Thường không khỏi âm thầm suy đoán. Nàng dò hỏi: "Tiểu Ngọc, tại sao con muốn tu tiên?".

"Thưa tiên gia, bởi vì con muốn được giống như người".

"Giống ta?".

Dương Tiểu Ngọc gật đầu, kế đấy thì nói rõ đầu đuôi: "Phàm nhân sớm muộn ai rồi cũng sẽ già yếu, đau bệnh. Có người sẽ chữa được bằng y thuật bình thường, nhưng cũng có người lại vô phương dùng thuốc của thế tục để cứu chữa, chỉ có thể nhờ đến tiên gia...".

"Con sợ phụ thân, mẫu thân, Tiểu Ngư và Yến cô cô, mọi người sẽ có ngày chợt mang trọng bệnh, thân lâm sinh tử... Vì vậy nên con muốn tu tiên. Chỉ cần con trở thành tiên gia có đạo thuật cao thâm như người thì nhất định sẽ bảo vệ được cho họ, sẽ không còn lo lắng khẩn cầu các vị tiên gia khác nữa...".

Nghe qua những lời chân thành mộc mạc của Dương Tiểu Ngọc, Lý Ngọc Thường đối với cô bé lại thêm phần quý mến, coi trọng.

Bất quá mới chỉ là một đứa bé gái năm tuổi vậy mà đã biết trân yêu phụ mẫu, thân nhân, nói năng càng lưu loát hơn xa trẻ nhỏ bình thường, mười phần quá chín, Lý Ngọc Thường tuyệt đối khẳng định trừ đi tư chất linh căn thì ngộ tính của Dương Tiểu Ngọc cũng phải liệt hàng thượng đẳng.
Chẳng có gì để hoài nghi nữa cả. Dương Tiểu Ngọc, cô bé chắc chắn là một hạt giống tuyệt hảo để tu tiên luyện đạo, phù trợ chính giáo; thành tựu mai sau, dám cá sẽ vượt qua tất thảy năm vị phong chủ hiện thời của Thiên Kiếm Môn...

Trong lòng đã hạ xuống quyết định, Lý Ngọc Thường hướng cô bé trước mắt, thanh âm nghiêm túc nói ra: "Tiểu Ngọc, xét ở bản môn ta cũng có chút thân phận, đạo thuật hẳn là đủ để trị bệnh cứu người. Nếu con đã một lòng muốn tu tiên, vậy có nguyện bái ta làm sư không?".

Một câu hỏi, hay đúng hơn là một lời đề nghị. Cực kỳ khiêm tốn. Chính nó - thái độ yêu mến và tự hạ thấp bản thân của Lý Ngọc Thường - đã vừa làm cho hai kẻ đứng ngoài theo dõi là Lệ Thắng Nam và Trương Khiêm phải mở to mắt ra nhìn. Bọn họ cảm thấy có phần khó tin.

Trương Khiêm vốn ở nội môn, tạm thời thôi không xét đến. Nhưng còn Lệ Thắng Nam, nàng thân là đệ tử chân truyền của Lý Ngọc Thường, thường xuyên gần gũi ân sư vậy mà cũng phải động dung kinh ngạc.

Chuyện này âu cũng khó trách. Trước nay, Lệ Thắng Nam nàng nào đã chứng kiến sư phụ cư xử từ ái như thế với ai bao giờ. Mọi khi người vẫn luôn giữ vẻ điềm đạm, trên mặt hiếm hoi lắm mới mơ hồ thoáng qua chút tiếu ý, bộ dạng thủy chung xa cách khó gần; nhưng là hiện tại... Nhìn người xem, không những tự hạ mình ngồi xuống, mỉm cười trìu mến mà lúc này còn nhỏ nhẹ đưa ra lời đề nghị biết bao người thầm ao ước.

Trở thành đệ tử chân truyền của một vị phong chủ phái Thiên Kiếm, thiên hạ có tu sĩ chính đạo nào là chẳng tha thiết mong cầu?

Đây là diễm phúc, muôn người được một.

Dạ âm thầm suy đoán, Trương Khiêm và Lệ Thắng Nam, cả hai không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn sang Dương Tiểu Ngọc...

Đối với cái nhìn hâm mộ xen lẫn ngờ vực ấy của hai người, Dương Tiểu Ngọc đương nhiên khó lòng hiểu thấu. Dẫu sao cô bé vẫn chỉ là một đứa trẻ, vốn dĩ ngoại nhân, hôm nay bất quá lần đầu được diện kiến Lý Ngọc Thường, sự khác lạ của nàng, cô bé thế nào có thể đo lường?

Nhưng, dù là như vậy, tuy còn chưa hiểu hết, Dương Tiểu Ngọc vẫn rất đỗi hân hoan. Cô bé một lần nữa hạ thân quỳ xuống, thành tâm dập đầu: "Ân sư tại thượng, xin nhận của đồ nhi một lạy!".

"Ân sư tại thượng..." Lý Ngọc Thường thầm nhẩm lại, trong mắt tiếu ý giăng đầy. Bốn chữ này... hẳn cũng có hàm ẩn đây.

Cánh tay thon đưa về trước, Lý Ngọc Thường đem Dương Tiểu Ngọc nâng dậy, nhẹ vén mấy sợi tóc rối cho cô bé, nói: "Rất tốt. Vậy kể từ hôm nay, Dương Tiểu Ngọc con sẽ ở lại Mặc Kiếm Phong này của ta, theo ta học đạo".

"Đồ nhi đa tạ sư phụ đã thu nhận!".

Lý Ngọc Thường nở nụ cười hiền từ, lắc đầu bảo: "Tiểu Ngọc, hiện con vẫn chưa thể gọi ta là sư phụ".

Trước thần tình mờ mịt của đứa bé thông minh lanh lợi nơi đối diện, Lý Ngọc Thường giải thích: "Thiên Kiếm Môn ta có quy định, việc tuyển trạch môn đồ trước sau phải trải qua hai bước: đầu tiên là đưa người sở hữu linh căn về sơn môn, tiếp đấy sẽ tiến hành một đợt tổng khảo thí. Những người qua được, khi đó sẽ dựa vào thuộc tính linh căn, tâm tính biểu hiện mà phân vào các chi mạch. Ngoại môn, nội môn hay chân truyền đệ tử, thiên tư tới đâu thì sẽ đưa vào chỗ ấy".

"Nói cách khác, nếu còn chưa quang minh chính đại thông qua khảo thí, chưa được các vị cao tầng tông môn khác công nhận thì ta vẫn chưa được quyền thu nạp con vào Mặc Kiếm Phong. Danh phận sư đồ, trước mắt phải tạm gác lại".

"Vậy... con nên gọi người là gì?".

"Ừm... Tạm thời con cứ gọi ta là phong chủ, chờ qua khảo thí sẽ chính thức làm lễ nhập môn".

"Vâng, con biết rồi, phong chủ".

Dương Tiểu Ngọc thay đổi cách xưng hô xong, trầm ngâm chốc lát thì ngập ngừng nói ra: "Phong chủ... Người có thể cho con đi thăm Tiểu Ngư được không?".

Chương 13: Khóc Trước Tĩnh Hương Đường

...

Tại Đào Hoa thôn, vốn dĩ ban đầu Dương Tiểu Ngọc đã nghĩ sau khi tiến nhập tiên môn thì sẽ được ở cùng một chỗ với Lăng Tiêu Ngư, nhưng trên đường đi, thông qua Trương Khiêm tận tình giải đáp, cô bé rốt cuộc nhận ra sự lầm tưởng của mình. Cô bé biết là tại Thiên Kiếm, môn nhân được phân tách ra tận năm chi mạch tương ứng với năm ngọn núi, cũng đồng thời là thứ tự ngũ hành: Kim Kiếm Phong, Trúc Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong.

Trong đó, Mặc Kiếm Phong chủ thủy, là chi mạch sẽ thu nhận những môn đồ sở hữu thủy hệ linh căn; băng hệ linh căn cũng y như vậy, nếu có xuất hiện thì sẽ được phân vào đây. Còn đối với người mang linh căn thuộc tính mộc như Lăng Tiểu Ngư, chỗ được đưa đến sẽ là Trúc Kiếm Phong - nơi mà đạo thuật hệ mộc tồn lưu và phát triển hàng ngàn năm qua.

Linh căn thuộc tính khác nhau sẽ phân vào các chi mạch khác nhau, đó đã là quy định, bất di bất dịch. Tất nhiên cũng hết sức thoả đáng. Vì lẽ ấy, Dương Tiểu Ngọc dẫu có muốn thì cuối cùng vẫn chỉ dừng ở mong muốn, sẽ chẳng thể nào tu luyện chung một chỗ với Lăng Tiểu Ngư được.

Nhưng, dù vậy, cô bé không rút lui, bất quá một chút đắn đo liền gật đầu để Trương Khiêm mang thẳng tới Mặc Kiếm Phong. Mục đích của cô bé là tu tiên luyện đạo, là trở thành một vị tiên gia đạo thuật thâm huyền. Để bảo hộ thân nhân, bằng hữu, cô bé sẽ tiếp tục bước đi trên con đường này. Với lại...

Tuy nói Mặc Kiếm Phong và Trúc Kiếm Phong là hai chi mạch theo đuổi đạo thuật khác nhau nhưng chung quy thì đều thuộc Thiên Kiếm Môn. Đôi bên tầm đó, qua lại làm sao chẳng có?

Dương Tiểu Ngọc đã nghĩ như vậy, rằng Mặc Kiếm Phong sẽ giúp cô bé tu luyện nhanh hơn, sớm ngày đạt được thành tựu hơn. Rằng ở đó, cô bé vẫn có thể đến Trúc Kiếm Phong để thăm Lăng Tiểu Ngư...

Nhưng... thật không may. Dương Tiểu Ngọc sai rồi. Mặc dù môn quy chẳng cấm ngăn, phong chủ Lý Ngọc Thường cũng đã gật đầu đồng ý, đích thân mang cô bé tới Trúc Kiếm Phong, tuy nhiên kết quả... Lăng Tiểu Ngư vẫn là không thể gặp được.

Nguyên do, nó đến từ chính vị phong chủ tính tình cổ quái của Trúc Kiếm Phong - Lăng Thanh Trúc kia. Nàng đã rất thẳng thừng từ chối lời xin gặp mặt của Lý Ngọc Thường. Trước sau như một, mặc cho Dương Tiểu Ngọc nài nỉ tới đâu, Lý Ngọc Thường xuống nước cỡ nào, từ đầu đến cuối, Lăng Thanh Trúc thủy chung đều lắc đầu, xua tay tiễn khách.

Hết cách, Lý Ngọc Thường đành hậm hực đưa Dương Tiểu Ngọc với đôi mắt ầng ậng nước trở lại Mặc Kiếm Phong...

Còn lại một mình, Lăng Thanh Trúc đứng trông theo hai kẻ vừa rời đi, chu môi nói ra: "Hứ, lần trước ta đây tới Mặc Kiếm Phong xin có vài trái Băng Linh mà Lý Ngọc Thường ngươi cũng không cho, giờ lại đến cầu ta cho gặp thằng ngốc Lăng Tiểu Ngư kia... nằm mơ đi!".

Những lời này, nếu Lý Ngọc Thường nghe được thì dám cá là sẽ phải trợn mắt lên mà nhìn Lăng Thanh Trúc mất. Ở Thiên Kiếm Môn, ai chẳng biết Băng Linh là linh thụ độc nhất vô nhị của Mặc Kiếm Phong, mức độ trân quý khó có thể đo lường, tính cả sơn môn cũng chỉ tồn tại duy nhất một cây. Lại nói cây này, một trăm năm mới ra hoa một lần, tiếp đấy qua thêm một trăm năm nữa mới kết thành linh quả, trước sau gộp lại vị chi phải hao tốn hơn hai trăm năm thời gian để cho ra dăm ba trái.

Linh quả vừa thành thục Lăng Thanh Trúc đã liền hỏi xin, số lượng còn không phải một, thử hỏi Lý Ngọc Thường nàng làm sao đồng ý được?

Năm đó, Lý Ngọc Thường đã quyết đoán chối từ. Chỉ là hôm nay, nàng khó có thể ngờ được Lăng Thanh Trúc lại vẫn canh cánh chuyện xưa, đáp trả bằng việc ngăn cản Dương Tiểu Ngọc - đứa đệ tử tương lai của mình - gặp mặt Lăng Tiểu Ngư - bằng hữu của nó...



Nhỏ nhen, hẹp lượng hẳn là như vầy đi.

...Vài ngày sau...

Do đã bị Lăng Thanh Trúc thẳng thừng từ chối nên mấy hôm vừa qua, Lý Ngọc Thường chẳng buồn tới Trúc Kiếm Phong thêm một lần nào nữa. Đối với chuyện này, Lăng Thanh Trúc cũng không quá để tâm. Cốt yếu là hôm đó nàng đã đáp trả thành công, khiến Lý Ngọc Thường phải hậm hực rời đi, như vậy là quá đủ rồi. Muộn phiền nếu có, nhiều nhất thiết nghĩ cũng chỉ mỗi mình Dương Tiểu Ngọc...

Vốn cho rằng dù thuộc chi mạch khác nhau nhưng vẫn có thể thỉnh thoảng qua lại thăm hỏi, ngờ đâu... Trưởng bối xích mích lại để hậu bối liên lụy, đành cách trở đôi nơi, ngẫm cũng thương thay.

Có điều, kẻ tội nghiệp nhất lúc này, đó lại không phải Dương Tiểu Ngọc. Lăng Tiểu Ngư mới là đứa trẻ đang bị Lăng Thanh Trúc "đày đoạ" nhiều hơn tất thảy.

Dương Tiểu Ngọc dù muộn phiền thì ít ra cũng biết được dăm bảy phần, dẫu có thương nhớ thân nhân, bằng hữu mà rơi lệ cũng sẽ được Lý Ngọc Thường kề bên an ủi, trông nom. Trong khi ấy, Lăng Tiểu Ngư lại khác. Nó chả minh bạch chút gì. Chuyện Dương Tiểu Ngọc sở hữu linh căn biến dị, đến Thiên Kiếm Môn và qua Trúc Kiếm Phong tìm nó, từ đầu tới cuối nó đều không hay không biết. Lăng Thanh Trúc, nàng đã chẳng hề nói lại một câu, một chữ nào. Việc nàng làm, có, hoạ chăng là bồi thêm vào nỗi niềm thương cảm...

Những ngày vừa qua tại Trúc Kiếm Phong, với Lăng Tiểu Ngư mà nói thì quả rất đỗi tồi tệ. Ban ngày, từ sáng đến chiều nó đều bị Lăng Thanh Trúc ép đi theo sát bên hầu hạ; đêm đến, khi Lăng Thanh Trúc đã ngủ, lúc ấy nó lại phải một mình đối diện với màn đêm sâu thẳm, với nỗi nhớ cùng sự lo lắng cho cô cô dưới núi...

Tuy rằng Mộng Kiều đã mấy phen an ủi, bảo nó là Yến cô cô vẫn ổn, đã có người ngày đêm chăm sóc, một tháng tới cũng sẽ chẳng xảy ra điều gì bất trắc. Thế nhưng... nó vẫn để tâm.

Không phải Lăng Tiểu Ngư nó hoài nghi lời Mộng Kiều, hoàn toàn trái lại, nó rất tin tưởng nàng. Lo nghĩ, nhớ thương, hết thảy là bởi cảm xúc cá nhân, xuất phát từ tình yêu nó dành cho Yến cô cô mình mà thôi.

Lăng Tiểu Ngư nó vẫn chỉ là một đứa trẻ.

..."Hic hic...".

"Hic...".

Giữa đêm thanh vắng, dưới ánh trăng trung tuần tháng tám, trên đỉnh Trúc Kiếm quanh năm se lạnh, một thanh âm khe khẽ chất đầy tâm sự chợt cất lên. Nghe kỹ thì đúng là tiếng của Lăng Tiểu Ngư. Nó đang ngồi khóc.

Tất nhiên là không phải mới đây, duy nhất lần này, thực ra thì kể từ thời điểm bị Lăng Thanh Trúc ép ở lại Trúc Kiếm Phong, mỗi đêm Lăng Tiểu Ngư đều ra gốc đại thụ trước Tĩnh Hương Đường này ngồi khóc. Giống như mấy đêm trước, đêm nay, hoà trong những giọt nước mắt, từ trong miệng nó, lời nhớ thương cũng chốc chốc được thốt ra.

"Hic... Yến cô cô, Tiểu Ngư nhớ cô cô lắm...".

"... Tiểu Ngư muốn về nhà... Tiểu Ngư muốn chăm sóc cho Yến cô cô... hic.... Tiểu Ngư lo cho Yến cô cô lắm...".

...

Đại loại là như thế, những lời mà Lăng Tiểu Ngư đã nói. Từ đầu tới cuối, hầu như mỗi một câu thốt ra từ miệng nó, bất kể dài hay ngắn thì đều luôn có danh tự "Yến cô cô". Thế mới thấy trong lòng Lăng Tiểu Ngư nó, Lăng Ngọc Yến là cỡ nào quan trọng.

Người dẫu chỉ vô tình nhìn thấy, vô tâm nghe được, tin tưởng cũng sẽ liền nhận ra tình cảm chân thành to lớn kia. Bằng nếu chẳng những đã nghe, đã nhìn mà còn sớm minh bạch đầu đuôi cớ sự như Lăng Thanh Trúc...

Đúng vậy. Lăng Thanh Trúc - vị phong chủ tính tình cổ quái của Trúc Kiếm Phong, nàng hiện đang ở đây, phía trước Tĩnh Hương Đường. Giống như đứa trẻ đang ngồi thút thít đằng trước, mấy đêm vừa qua, đêm nào nàng cũng ra đứng chỗ này, im lặng quan sát.

Lăng Tiểu Ngư khóc, nàng thấy rõ. Lăng Tiểu Ngư thốt lời thương nhớ, lo âu, nàng cũng nghe ra rành mạch. Nhưng... nàng đã không hề tiến lên động viên, không hề an ủi. Thay vào đó, nàng thủy chung chỉ im lặng đứng nhìn. Nhìn xong thì lui gót trở về...

Đây là tại sao? Lăng Thanh Trúc, nàng đang có tính toán gì?

Chẳng ai rõ. Mộng Kiều dù tình cờ bắt gặp nhưng nghĩ hoài vẫn chưa thể lý giải. Lăng Tiểu Ngư - kẻ đang ngồi khóc kia - thì lại càng vô phương thấu hiểu. Đừng nói nó vẫn chưa biết, dẫu sớm nhận ra sự hiện diện của Lăng Thanh Trúc, với tâm trí đơn thuần của mình, ngẫm thêm vài năm nữa e hãy còn mù mịt.

Hành vi của Lăng Thanh Trúc quá đỗi bất thường. Ban ngày thì sai phái, ức hiếp Lăng Tiểu Ngư; chừng khi đêm đến lại giả vờ say ngủ, đợi cho Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ mở cửa phòng ra gốc đại thụ trước Tĩnh Hương Đường ngồi khóc mới thong thả ngồi dậy, nối gót lần theo.

Rõ ràng là có dụng tâm. Nhưng mục đích cụ thể của Lăng Thanh Trúc... Nó là gì?

Chương 14: Lại Ăn Đấm

...

Sáng hôm sau.

Trên đỉnh Trúc Kiếm.

Bên trong một căn phòng biệt lập rộng lớn nằm phía sau Tĩnh Hương Đường, Lăng Thanh Trúc đã vừa mới thức giấc. Với mái tóc xõa dài hơi rối, nàng chậm rãi ngồi dậy, che tay ngáp dài, ngáp xong thì vươn vai, vặn người giây lát.

Đem tấm chăn bông kéo sang một bên, Lăng Thanh Trúc nhích mông về trước, chừng sát mép giường liền khẽ nâng mình, nhẹ nhàng nhảy xuống. Nàng vén rèm đi ra, đến khoảng giữa phòng thì ngừng lại. Nhưng rồi rất nhanh, đôi chân nhỏ bé của nàng đã tiếp tục bước đi. Tuy nhiên lần này, nơi nàng hướng tới lại không phải đằng trước, chỗ cánh cửa mà là bên phải căn phòng, trong góc nhỏ cạnh tường.

Lăng Tiểu Ngư, nó đang nằm ở đấy.

Trái hẳn chiếc giường tiện nghi của Lăng Thanh Trúc, chỗ ngủ của Lăng Tiểu Ngư khá tồi, nếu không muốn nói là quá tồi. Một tấm thảm nhỏ, và hết. Một cái gối be bé, một tấm chăn đơn mỏng manh thậm chí còn chẳng có...

Ngẫm giữa tiết trời tháng tám, lại ở trên một ngọn núi cao, việc phải ngủ trên nền nhà trơ trọi như vầy, đối với một đứa trẻ sáu tuổi như Lăng Tiểu Ngư mà nói... Thật cũng thương thay.

Chỉ là... ai sẽ thương nó đây?

Mộng Kiều ư? Nàng biết đấy. Thế nhưng dù biết nhiều hơn nữa, cuối cùng vẫn chỉ đành bất lực đứng nhìn. Ân sư đã cảnh báo, Mộng Kiều nàng làm sao dám trái?

Có quyền can thiệp duy mỗi một người: chính kẻ đã bày ra cục diện hiện giờ - Lăng Thanh Trúc. Mà Lăng Thanh Trúc thì...

"Ê, dậy!".

Trong bộ tử y tinh kỳ quen thuộc, Lăng Thanh Trúc dùng chân đạp nhẹ lên người Lăng Tiểu Ngư hiện vẫn còn say ngủ, vừa lay vừa gọi: "Tiểu tử, mau dậy! Mau dậy!".

"Ưm...".

Sau những cú đạp "nhẹ nhàng" của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư khó lòng ngủ thêm được nữa. Nó cựa mình, "ưm" khẽ một tiếng rồi từ từ mở mắt.

"Thần tiên sư phụ...".

Nghe giọng ngái ngủ của nó, Lăng Thanh Trúc cau mày, trách móc: "Tiểu tử, mặt trời đã lên cả buổi rồi mà ngươi vẫn còn ngủ à? Bộ tính để ta vác cái mặt kém sắc này ra ngoài chắc?".

"Thần tiên sư phụ, con xin lỗi...".

Lăng Tiểu Ngư đưa tay dụi mắt, chuyển mình đứng lên.

"Thần tiên sư phụ, người đợi ở đây để con đi lấy nước".

Nói rồi, Lăng Tiểu Ngư lập tức nhấc chân bước vội ra ngoài.

Một đỗi sau...

Thân ảnh nhỏ nhắn rời đi ban nãy hiện đã vừa mới trở về. Tất nhiên là chẳng phải tay không đi về.

Gắng giữ thau nước mà kích cỡ còn lớn hơn lồng ngực mình gấp bội, Lăng Tiểu Ngư cẩn thận đem đến đặt trên chiếc bàn giữa phòng. Đặt xong, nó thở mạnh mấy lượt, hướng Lăng Thanh Trúc đang thong thả tiến lại, nói: "Thần tiên sư phụ, nước con mang tới rồi. Thần tiên sư phụ rửa mặt đi".

"Ừ".

Lăng Thanh Trúc nhẹ đáp, ngó xem thau nước thấy không có gì bất ổn, lúc này mới lấy ra một chiếc khăn màu trắng, nhúng qua nước, bắt đầu lau mặt.

Đang lau, nàng chợt hỏi: "Tiểu tử, chỉ là lau mặt thôi mà, ngươi có cần phải dùng ánh mắt tò mò đó để nhìn ta không?".

Bị nhắc nhở, Lăng Tiểu Ngư vội cúi đầu, lí nhí nói ra: "Thần tiên sư phụ, Tiểu Ngư không cố ý. Tại Tiểu Ngư thấy...".

"Ta biết là ta rất xinh đẹp, nhưng mà tiểu tử ngươi cũng không nên nhìn như vậy a".

Xinh đẹp?



Lăng Tiểu Ngư rất thành thật lắc đầu: "Thần tiên sư phụ, không phải đâu".

"Không phải?" - Lăng Thanh Trúc tạm ngưng động tác, hơi nhướn mày hỏi lại - "Cái gì không phải? Ý tiểu tử ngươi là ta không đẹp?".

Trông kẻ trước mặt có vẻ khó chịu, Lăng Tiểu Ngư lại lần nữa lắc đầu, so với vừa rồi thì nhiều hơn hai lượt: "K-Không phải. Tiểu Ngư không có nói cái đó... Ý con là...".

"Là? Là cái gì? Tiểu tử ngươi nói mau?".
Lăng Tiểu Ngư bị giục, trực tiếp chỉ thẳng vào chiếc khăn trên tay Lăng Thanh Trúc: "Thần tiên sư phụ, con không có nhìn mặt người. Con nhìn nó".

Lăng Thanh Trúc cúi xem chiếc khăn trong tay, ngước lên thì nghi hoặc: "Đây chỉ là chiếc khăn bình thường, có cái gì kỳ lạ đâu mà ngươi phải nhìn?".

"Nhưng mà chiếc khăn đó... Lúc nãy con thấy nó tự nhiên xuất hiện...".

Ra là như vậy.

Bây giờ thì Lăng Thanh Trúc đã hiểu rõ nguồn cơn. Đứa trẻ trước mặt nàng đây là tò mò về sự biến hoá chứ chẳng phải bởi nàng có dung mạo khả ái mà đứng nhìn.

"Còn tưởng là do nhan sắc yêu kiều diễm lệ của mình...".

Có phần hụt hẫng, Lăng Thanh Trúc tỏ ra bất mãn: "Bảo tiểu tử ngươi đần độn đúng là không oan chút nào".

"Cái gì mà tự nhiên xuất hiện? Đây là do ta lấy ra từ trong giới chỉ, biết chưa?".

Ngó thấy thần tình u mê của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc hơi bất đắc dĩ, đành giơ tay trái lên, chỉ vào chiếc nhẫn đang đeo: "Giới chỉ chính là cái này này".

"Tiểu tử ngươi đừng trông nó nhỏ mà lầm. Bên trong giới chỉ này, không gian chứa đựng so với căn phòng chúng ta đang ở còn muốn lớn hơn vài phần. Đừng nói một chiếc khăn, dù một trăm chiếc khăn cũng vẫn dư sức lưu trữ đấy".

"Thần kỳ như vậy?".

"Mới như thế thì có gì đâu thần kỳ. Đạo thuật tiên gia mới đích thị là thứ đáng để ngươi tìm hiểu".

Nói đoạn, Lăng Thanh Trúc đặt chiếc khăn xuống bàn, chỉ vào mình, bảo: "Thấy ta không? Mặc dù tuổi của ta đã rất rất là lớn, nhưng nhờ tu luyện đạo thuật nên có thể đi ngược cái lẽ tự nhiên, liên tiếp cải lão hoàn đồng, thanh xuân vĩnh trú a".

...

"Thần tiên sư phụ..." - Lăng Tiểu Ngư ngẫm nghĩ một hồi mới ngập ngừng khẽ giọng - "Vậy... năm nay thần tiên sư phụ được bao nhiêu tuổi rồi?".

Đối với vấn đề này, Lăng Tiểu Ngư nó thật là rất tò mò. Cứ mỗi lần trông vào bộ dáng trẻ con chẳng cao hơn mình được bao nhiêu kia của Lăng Thanh Trúc là trong lòng nó lại bất giác âm thầm tự hỏi.

Và đáp lại...

Lăng Thanh Trúc chớp chớp hàng mi, thần tình hơi quái lạ: "Tiểu tử, muốn biết sao?".

"Hmm...".

Tiếp sau cái gật đầu của Lăng Tiểu Ngư, Lăng Thanh Trúc nhẹ hắng giọng, rất nghiêm túc nói ra: "Tiểu tử, thấy ngươi tò mò như vậy... Được rồi, để ta cho ngươi biết. Tuổi của ta, ừm, tính ra thì năm nay đã được... bốn trăm hai mươi sáu tuổi ba tháng mười ba ngày".

Lăng Tiểu Ngư: "...".Nó bị sốc. Mặc dù sớm đã nghe phong thanh, trong lòng cũng đã có nghĩ qua, thế nhưng khi nghe được chính miệng Lăng Thanh Trúc nói ra, nhất thời nó vẫn khó bình tĩnh để mà tiếp nhận.

Bốn trăm hai mươi sáu tuổi. Là bốn trăm hai mươi sáu tuổi a!

Nhìn lại bộ dáng chả khác gì cô bé vừa lên sáu, lên bảy đang an vị trên ghế, Lăng Tiểu Ngư thoáng liên tưởng. Cuối cùng, không rõ đã nghĩ gì mà khuôn mặt nó bỗng trở nên thành kính vô cùng.

"Tiểu tử, lần này ánh mắt của ngươi lại là ý gì đây?".

"Không có gì, thưa thần tiên lão sư phụ." Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, đáp.

Nhưng, chính câu trả lời này, nó lại khiến cho chân mày Lăng Thanh Trúc phải nhíu lại.

"Thần tiên lão sư phụ? Tiểu tử, mọi khi ngươi không phải đều gọi "thần tiên sư phụ", sao bây giờ lại thêm một chữ "lão" vào?".

"Thần tiên lão sư phụ, đó là bởi vì tuổi của người đã rất rất là cao. Vậy nên Tiểu Ngư thấy nên gọi "lão" thì mới đúng".

"À à...".

Lăng Thanh Trúc nhích người, chuyển từ ghế xuống nền nhà. Nàng áp sát Lăng Tiểu Ngư, hé môi cất tiếng: "Thì ra tiểu tử ngươi đây là nghĩ ta già cả mà tặng cho một chữ "lão" theo kèm...".

"Thần tiên lão sư phụ, người nói đúng...".

"Binh!".

Lời trong miệng Lăng Tiểu Ngư còn chưa kịp nói hết thì một nấm tay nhỏ nhắn nhưng đầy uy lực đã đấm thẳng vào mặt, khiến nó bật ngửa ra sau, ngã chỏng gọng trên nền nhà.

"Ai ui...".

Bất ngờ bị đánh, còn là đánh rất đau, Lăng Tiểu Ngư khó tránh uất ức. Nó lồm cồm ngồi dậy, đang tính chất vấn thì phía bên kia, trước mặt nó, Lăng Thanh Trúc đã cướp lời. Bộ dạng hùng hổ, nàng mắng to: "Đúng? Đúng cái đầu ngươi! Ngươi ngu thì cũng ngu vừa vừa thôi chớ, ngu gì mà dành hết phần thiên hạ thế hả?!".

"Thần tiên lão sư phụ? Rốt cuộc là con mắt nào của ngươi thấy ta "lão"?! Tiểu tử ngươi mau chỉ để ta đem nó móc ra!".

"Ực...".

Trước thái độ dữ dằn của Lăng Thanh Trúc, Lăng Tiểu Ngư vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt. Thay vì ý nghĩ chất vấn, cảm giác uất ức, giờ phút này nó chỉ còn biết co đầu rụt cổ, lảng tránh cái nhìn của ai kia.

Nó sợ a.

Vừa rồi, Lăng Tiểu Ngư nó chỉ là thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng thôi. Ngẫm mà xem, bốn trăm hai mươi sáu tuổi, nếu không "lão" thì là gì?

"Ta gọi đâu có sai, cũng rất thành kính nữa, tại sao thần tiên lão sư phụ lại tức giận...".

Lăng Tiểu Ngư thầm tự hỏi, nhưng cuối cùng không hiểu vẫn cứ hoàn không hiểu. Với nó, Lăng Thanh Trúc quả chẳng khác nào một cuốn vô tự thiên thư hết. Nó nhìn không đến, lần không ra...

"Hừ...!".

Quan sát thấy đứa trẻ trước mặt đã thu mình sợ sệt, câm nín đứng nghe, Lăng Thanh Trúc lúc này mới thôi, ngưng mắng mỏ. Tuy vậy, giọng điệu của nàng vẫn còn vương đầy bực bội: "Tiểu tử, ta cảnh báo ngươi. Sau này không được gọi ta "lão" nữa biết chưa...".

"Vậy... con nên gọi là gì?".

"Chẳng phải mấy hôm nay đều gọi "thần tiên sư phụ" sao?".

Lăng Thanh Trúc tiếp lời: "Tiểu tử ngươi gọi gì thì gọi, kêu gì thì kêu, nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được kèm chữ "lão" kia vào. Nếu để ta nghe thấy cái chữ đó một lần nữa... Hừ! Ta chẳng những sẽ móc mắt ngươi ra mà còn sẽ đem lưỡi ngươi cắt xuống!".

...

...

"Phù... ù...".

"Tiểu tử ngươi đừng có đứng đó bụm miệng nữa. Mau theo ta tới Bách Thảo Đường".

Và như thế, một trước một sau, từ trong căn phòng, sau hồi lâu chộn rộn, hai thân ảnh nhỏ nhắn lần lượt bước ra, nhắm khu vực luyện đan chính của Trúc Kiếm Phong đi đến...

Chương 15: Trắc Thí Đài Hội Ngộ

Tương tự bốn chi mạch khác, môn hạ Trúc Kiếm Phong cũng được chia thành ba khu vực. Theo vị trí từ thấp đến cao của ngọn núi, phân biệt làm ngoại môn, nội môn và chân truyền đệ tử. Trong đó, ngoại môn cư ngụ ở nơi thấp nhất, đệ tử chân truyền thì ở nơi cao nhất, trên đỉnh núi. Cũng chính là chỗ mà Lăng Tiểu Ngư và Lăng Thanh Trúc đang sống hiện giờ. Lẽ tất nhiên, căn phòng hai người họ đang cư ngụ, nó không phải nơi mà đệ tử chân truyền nào cũng được phép đi vào.

Xưa giờ, căn phòng ấy luôn chỉ để dành cho một mình Lăng Thanh Trúc. Phần các đệ tử, bọn họ được an bài ở khu vực riêng. Bao gồm hai loại tương ứng với cảnh giới tu vi: phòng ốc cho đệ tử dưới phàm nhân cảnh hậu kỳ và động phủ cho những người từ phàm nhân cảnh hậu kỳ trở lên.

Hiện tại, động phủ phía sau núi ra sao tạm còn chưa rõ chứ bằng xét dãy phòng của chân truyền đệ tử nằm bên trái Tĩnh Hương Đường... Khung cảnh thực có phần vắng vẻ. Một dãy mười hai phòng, đang cư ngụ vậy mà chỉ có đúng hai phòng. Mười phòng còn lại, toàn bộ đều vẫn đang để trống.

Chuyện này ngẫm ra cũng chẳng có gì kỳ quái. Không như đệ tử nội môn và ngoại môn, tiêu chuẩn để trở thành chân truyền đệ tử cao hơn rất nhiều. Trong khi đó, những đứa trẻ tư chất thượng đẳng, sở hữu cực phẩm linh căn, thiên phẩm linh căn, bọn chúng lại có được bao nhiêu? Số lượng thật là ít ỏi lắm. Thậm chí một trăm năm xuất ra vài ba người thì cũng đã tính nhiều. Và đó chính là lý do vì sao mà trước giờ Thiên Kiếm Môn lại không hề đặt ra quy định cụ thể đối với việc tuyển chọn đệ tử chân truyền. Nó quá hà khắc.

Nói cách khác, chỉ cần vừa ý, phong chủ của mỗi chi mạch đều có thể lựa chọn người để truyền thừa ý bát. Tuy nhiên, dẫu là như thế, số người được thu nhận cũng ít ỏi vô cùng.

Các tông môn, giáo phái khác thế nào còn chưa biết chứ riêng Thiên Kiếm Môn, từ thuở phân chi chia mạch, dưới phong chủ thì đệ tử chân truyền chính là trụ cột của mỗi ngọn núi. Bọn họ đại diện cho toàn thể đệ tử trên dưới sơn môn, nắm giữ rất nhiều trọng trách. Vì lẽ ấy, thiên tư làm sao thấp kém cho được?

Không có quy định chính thức nhưng tiêu chuẩn để trở thành đệ tử chân truyền, xưa giờ vẫn luôn ngặt nghèo. Thành ra nhân số thưa thớt âu rất đỗi bình thường; phòng ốc để trống chả có gì lạ...

Đỉnh núi Trúc Kiếm trước nay đều luôn là như vậy, quanh năm vắng vẻ, bốn mùa hiu quạnh. Mười hai căn phòng dành cho các đệ tử chân truyền kia, chúng nếu không trống mười thì cũng trống chín, số người cư ngụ cùng thời điểm chưa bao giờ vượt quá ba người. Đơn chiếc? Hẳn đã đủ gọi.

Tuy nhiên...

Sự đơn chiếc có phần hoang vắng kia, biết đâu chừng sẽ rất nhanh liền đổi sắc. Bởi lẽ hôm nay, trong ngày thu nạp môn hạ chính thức của Thiên Kiếm Môn này, Trúc Kiếm Phong rất có khả năng sẽ may mắn tìm ra được một vài đứa trẻ xứng đáng để truyền thừa y bát...

...

...

Buổi sáng, tại Kim Kiếm Phong.

Mười năm một lần, hễ cứ vào ngày mùng chín tháng chín là các vị phong chủ sẽ tề tựu lại đây - Trắc Thí Đài trên ngọn núi cao nhất của Thiên Kiếm Môn này. Mục đích thì thiết nghĩ ai nấy đều đã rõ: tuyển chọn môn đồ.

Hôm nay người tới rất đông, đa phần đều là trẻ nhỏ, tuổi nằm trong khoảng từ năm đến mười. Khỏi phải đoán, bọn chúng hiển nhiên là những đứa trẻ sở hữu linh căn được các đệ tử Thiên Kiếm Môn đưa về núi.

Tính cả trai lẫn gái, tham gia tuyển chọn tổng cộng có một trăm hai mươi ba người tất thảy. Lúc này, bọn chúng hiện đang đứng tại quảng trường, ngay bên dưới Trắc Thí Đài chờ đợi. Lăng Tiểu Ngư, nó cũng hoà lẫn bên trong đám trẻ nhỏ này, cũng đang hướng mắt nhìn đài cao phía trước...

Thế rồi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, hơn trăm đứa trẻ vốn đang khẩn trương đứng chờ, bỗng chốc đều di dời ánh mắt, cùng ngước nhìn không trung. Ở nơi đó, ba thân ảnh đang nhanh chóng ngự kiếm phi hành tiến lại.

Người tới gồm hai lớn một nhỏ, tất cả đều là nữ giới, chẳng xinh đẹp thì cũng khả ái ưa nhìn. Đúng là thầy trò Lý Ngọc Thường - Lệ Thắng Nam và Dương Tiểu Ngọc.

Khác xa thời điểm vừa mới tiến nhập tiên môn, Dương Tiểu Ngọc bây giờ trông cao quý hơn rất nhiều. Từ ngoại hình cho đến khí chất, toàn bộ đều phát sinh biến đổi. Phàm nhân nhìn vào, kẻ không biết e lại ngỡ là tiểu tiên nữ chốn nào đáp xuống cũng nên.

Chẳng ngoa, đấy là sự thật. Cứ xem đám trẻ nhỏ tham gia tuyển chọn liền biết, bọn chúng người nào người nấy cũng đều đang dán mắt lên mình Dương Tiểu Ngọc hết đấy. Xét xem thái độ, mười mươi là ngưỡng vọng.

...



"Tiểu Ngọc, con hãy tạm ở đây, đợi lát nữa rồi bước lên Trắc Thí Đài kiểm tra tư chất." Lý Ngọc Thường sau khi đem phi kiếm thu hồi thì cúi nhìn Dương Tiểu Ngọc, dịu dàng bảo.

Đáp lại nàng, Dương Tiểu Ngọc nhẹ gật đầu, thanh âm nhu thuận: "Con biết rồi, phong chủ".

"Ừm".

Lý Ngọc Thường khẽ mỉm cười đặt tay lên đầu cô bé, xoa nhẹ rồi quay sang dặn Lệ Thắng Nam: "Thắng Nam, con ở đây với Tiểu Ngọc"."Vâng, sư phụ".

...

Lý Ngọc Thường dặn dò đâu đó xong thì xoay người hướng Trắc Thí Đài bước lên, loáng cái thân ảnh liền biến mất sau bức tường kết giới.

Phía bên kia bức tường vô hình nọ, vốn đã sớm an vị trên ghế, Lăng Thanh Trúc vừa thấy Lý Ngọc Thường đi qua thì lập tức cất giọng trẻ con phàn nàn: "Ngọc Thường sư muội thật là đại nhân vật a".

Lý Ngọc Thường nghe vậy, cặp mắt không khỏi liếc nhìn. Nhưng chỉ một giây sau nàng đã liền dời đi. Thay vì hồi âm Lăng Thanh Trúc thì nàng lại hướng phong chủ Kim Kiếm Phong, cũng đồng thời là chưởng môn hiện thời của Thiên Kiếm Môn - Cơ Thành Tử - giải thích: "Chưởng môn sư huynh thứ lỗi, cả đêm qua muội vì Tiểu Ngọc tiến hành tẩy kinh phạt tủy nên mới chậm trễ thời gian".

"Ồ".

Cơ Thành Tử biểu lộ chút ngạc nhiên, hỏi lại: "Là đứa trẻ muội vừa mang đến phải không?".

"Vâng, thưa chưởng môn sư huynh".

Cơ Thành Tử im lặng quan sát Dương Tiểu Ngọc ở bên kia bức tường kết giới, hồi lâu thì đưa tay vuốt chòm râu bạc, gật gù: "Quả là một hạt giống tốt".

"Ngọc Thường sư tỷ".

Theo sau lời đánh giá của Cơ Thành Tử, Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong - tò mò hỏi: "Lần trước mặc dù sư tỷ đã đề cập cho mọi người về đứa bé Dương Tiểu Ngọc kia, nhưng cũng mới chỉ sơ qua. Mọi người chỉ biết nó sở hữu băng linh căn, còn cụ thể mấy phẩm thì vẫn chưa ai tường minh. Sư tỷ, thật ra cấp bậc linh căn của đứa trẻ này là bao nhiêu?".

Ngọc Vân Tử vừa hỏi xong thì bên cạnh, các vị phong chủ khác liền ghé mắt nhìn sang Lý Ngọc Thường. Bọn họ cũng đang rất muốn biết.

Có thể khiến Lý Ngọc Thường phải lưu lại sơn môn, tự mình hướng đạo, ra tay giúp tẩy kinh phạt tủy, cô bé Dương Tiểu Ngọc kia ắt hẳn phải rất đặc biệt. Dám cá là như vậy.

Trước những ánh mắt trông chờ của các vị phong chủ, Lý Ngọc Thường chỉ lắc đầu cười nhẹ: "Các vị sư huynh, sư đệ, khảo thí đã sắp sửa tiến hành. Tiểu Ngọc thiên tư tới đâu, đợi thêm lát nữa mọi người không phải sẽ liền biết".

"Thần thần bí bí...".Tốn công trông đợi, cuối cùng lại chẳng nhận được đáp án rõ ràng, Lăng Thanh Trúc bất mãn, trề môi mà rằng - "Có cái gì ghê gớm. Cùng lắm là trò giống thầy, là cực phẩm băng linh căn thôi".

Cực phẩm băng linh căn?

Lý Ngọc Thường không nói gì. Nàng im lặng cười nhạt cho qua, trong lòng thầm nghĩ: "Để rồi xem. Lát nữa coi thử Lăng Thanh Trúc ngươi có trợn mắt há mồm hay không...".

...

Trên đài cao, các vị cao tầng tông môn thì đang trò chuyện; trong khi bên dưới, bầu không khí lại vắng lặng hơn nhiều. Nhân số mặc dù rất đông, tuy nhiên lên tiếng lại chả có lấy một người. Từ nhỏ tới lớn, toàn bộ ai nấy đều đang khẩn trương chờ khảo thí. Ngoại trừ một người: Dương Tiểu Ngọc.

Kể từ khi đáp xuống quảng trường, cô bé đã liên tục đưa mắt tìm kiếm thân ảnh Lăng Tiểu Ngư. Trải qua một hồi nhìn đông ngó tây, rốt cuộc trong đôi mắt cô bé, tinh quang cũng đã ánh lên.

Chẳng nghĩ nhiều, Dương Tiểu Ngọc vội vàng hướng chỗ Lăng Tiểu Ngư đi tới. Bước chân khá là gấp gáp.

...

"Tiểu Ngư!".

"À ờ...".

Lăng Tiểu Ngư nhìn cô bé vừa tiến đến trước mặt mình, gãi đầu nghi hoặc: "Ngươi... ngươi là Tiểu Ngọc?".

"Hì...".

Dương Tiểu Ngọc cười càng tươi hơn trước: "Không phải ta thì còn ai? Xem ngươi kìa, vẫn ngốc như vậy...".

Đối với lời chê bai nọ, Lăng Tiểu Ngư cũng chả khó chịu hay hờn dỗi chút gì. Trước giờ nó nghe nhiều rồi, riết đã thành quen. Hiện tại, thay vì cau có tức giận thì nó chỉ thấy thắc mắc, ngờ vực. Trong trí nhớ của nó, Dương Tiểu Ngọc mà nó quen... hình như đâu có xinh đẹp như vầy.

Thần tình hãy còn u mê, Lăng Tiểu Ngư hỏi: "Ngươi thật là Tiểu Ngọc hả? Sao tự nhiên ngươi lại xinh đẹp vậy? Quần áo ngươi mặc cũng đẹp nữa...".

"Cái này à...".

Dương Tiểu Ngọc cúi xem y phục, giải thích: "Đây là đồ phong chủ cho ta".

"Phong chủ...".

Lăng Tiểu Ngư nhớ tới tràng cảnh ban nãy, tiếp tục hỏi: "Là người hồi nãy cùng ngươi ngự ở trên phi kiếm bay đến đó hả?".

"Ừm. Người là phong chủ Mặc Kiếm Phong. Những ngày qua chính người đã chăm sóc cho ta".

...

"A a...!".

Lăng Tiểu Ngư đang chăm chú lắng nghe, chợt kêu lên. Chừng khi bị mọi người chú mục, lúc này nó mới vội lấy tay bịt miệng, vài giây sau mới nói tiếp: "Tiểu Ngọc, ngươi... ngươi tại sao lại ở đây?".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau