TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Cơ Hội Cuối Cùng (1)

Bất quá chỉ là một tên linh căn trung phẩm có tu vị vấn đỉnh trung kỳ, có tư cách gì xếp ngang hàng cùng hắn?

Nực cười, đấy chính là cảm xúc của hắn mỗi lần nghĩ đến điều ấy. Nhưng còn bây giờ...

Tô Đông Vũ có muốn cũng khó lòng phủ nhận. Cân lượng của Lăng Tiểu Ngư đã thay đổi nhiều lắm rồi.

"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này? Thiên Diệp Thủ của Trúc Kiếm Phong từ khi nào lại kinh khủng tới như vậy...".

"Lăng Tiểu Ngư... Xem ra ngươi cũng chẳng "an phận" như cái vẻ bề ngoài".

"Hừ... Còn tên Lưu Cảnh Thiên kia nữa, tu vi không phải đột phá rồi sao? Qua cả buổi rồi tại sao vẫn chưa dốc hết toàn lực ra? Lẽ nào thực muốn ta tố giác "chuyện tốt" của hắn với sư phụ...".

Dạ nôn nóng, lần đầu tiên tính từ lúc đại hội bắt đầu, Tô Đông Vũ biểu hiện ra khuôn mặt âm trầm, ánh mắt hàm ẩn sát cơ...

Khá trùng hợp, chính tại thời khắc Tô Đông Vũ đã mất đi kiên nhẫn ấy, phía bên kia, trên Ngũ Kiếm Đài, sau một hồi giao tranh bất phân thắng bại, Lưu Cảnh Thiên rốt cuộc cũng quyết định dốc ra toàn bộ vốn liếng.

Mượn dư lực lui ngược về sau, hắn tạm ngưng công kích, bất động ngưng thần.

Thấy hắn như vậy, Lăng Tiểu Ngư phía bên này cũng lăng không đứng đợi. Lẽ dĩ nhiên, trong thể nội hắn, pháp quyết tầng thứ ba của Đại Bi Thiên Diệp đã chính thức được vận hành.

"Lăng sư đệ, ta thực sự đã nhìn lầm ngươi".

Lưu Cảnh Thiên nói tiếp: "Có một điều ta cảm thấy rất nghi hoặc. Thiên Diệp Thủ của Trúc Kiếm Phong ta dù không quá am tường nhưng uy lực của nó tới đâu thì ít nhiều cũng hiểu được. Theo ta được biết, cũng là điều mọi người đã biết, so với hai loại đạo thuật khác là Cửu Lộ Phiêu Hương Kiếm Pháp và Bát Tự Kiếm Quyết thì Thiên Diệp Thủ có phần thua kém. Thế nhưng trong tay của ngươi...".



"Lăng sư đệ, Thiên Diệp Thủ của ngươi hình như có điều khác biệt?".

Trước nghi vấn của Lưu Cảnh Thiên, cũng là của tất cả mọi người, Lăng Tiểu Ngư từ chối trả lời. Hắn chỉ đơn giản đáp: "Lưu sư huynh, ta chỉ là tận lực thi triển".
"Lăng sư đệ, xem ra ngươi không muốn nói".

Lưu Cảnh Thiên hiếm hoi nở một nụ cười nhạt, nhưng rồi rất nhanh nó cũng tiêu thất: "Không sao. Ta chỉ là có chút hiếu kỳ".

...

"Lăng Tiểu Ngư, ba chữ này Lưu Cảnh Thiên ta sẽ ghi nhớ. Ngươi... chính là đối thủ đầu tiên khiến ta phải dốc toàn bộ thực lực... Yên tâm, dưới phong chi ý cảnh ta vừa lĩnh hội, Lăng Tiểu Ngư ngươi dù bại cũng vinh".

Phong chi ý cảnh? Cuối cùng cũng đến rồi.

Thần tình càng thêm trầm trọng, Lăng Tiểu Ngư chẳng dám khinh suất chút nào, lập tức gia tăng thêm tốc độ vận hành linh lực.

Đối thủ của hắn đã sắp tung ra đòn quyết định, là thành là bại chính tại một khắc này!

...

"Lăng Tiểu Ngư, phong chi ý cảnh ta chưa chắc đã hoàn toàn kiểm soát được, ngươi nên cẩn thận".
"Đa tạ sư huynh nhắc nhở. Sư đệ sẽ cẩn thận ứng phó".

"Vậy thì tốt".

Cái nên nói đã nói, Lưu Cảnh Thiên thôi không nhiều lời thêm nữa. Tâm chuyển, thân động, hắn nắm chặt Thanh Khâu, phóng người lên cao.

Tựa như thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, thân ảnh hắn cũng mờ mờ ẩn hiện, thân pháp khó nắm bắt vô cùng.

Thế rồi, một tiêng rít chói tai vang lên. Bảo kiếm Thanh Khâu tựa như một mũi tên nhắm Lăng Tiểu Ngư bay tới. Nơi đầu mũi kiếm, nhìn kỹ thì sẽ thấy có một tiểu cầu màu vàng, bên trong ẩn chứa khí tức hủy diệt kinh người.

Hung hiểm cận kề, Lăng Tiểu Ngư nguy mà không loạn, ngay tức khắc xoè rộng bàn tay, dốc toàn lực đánh ra một chưởng.

Chưởng pháp vừa ra, sáu hư ảnh bàn tay màu xanh trước sau chồng chất, cùng Thanh Khâu trực tiếp đối đầu.

Đại Bi Thiên Diệp: Già Thiên Thánh Thủ!

"Oành... oành...!!".

"Oành...!".

Tiếng nổ lần này kéo dài hơn hẳn những lần trước. Có thể thấy lực lượng được đôi bên tung ra là lớn tới nhường nào. Xét thấy, dù kiếm chiêu của Lưu Cảnh Thiên hay chưởng pháp của Lăng Tiểu Ngư, bất kể cái nào thì chắc chắn đều đã đạt tới trình độ thượng thừa của cảnh giới vấn đỉnh.

Kết quả thì...

Trên không trung, Lưu Cảnh Thiên vẫn đứng vững. Thanh Khâu sớm cũng đã trở về với chủ.

Còn bên dưới... Tình trạng của Lăng Tiểu Ngư lại hoàn toàn đối lập. Máu đã đổ, trường y đã rách, tóc dài đã rối...

Chương 107: Cơ Hội Cuối Cùng (2)

"Tiểu Ngư!".

Chứng kiến thân ảnh thảm hại của huynh đệ mình, Chu Đại Trù đứng bên dưới kêu to một tiếng, toan chạy lại thì bờ vai đã bị người nắm giữ.

"Lão nhân gia...!".

"Không được đi!".

Lăng Thanh Trúc kiên quyết: "Trận đấu vẫn còn chưa kết thúc".

"Nhưng mà Tiểu Ngư...!".

Lần này Lăng Thanh Trúc không đáp ngay. Nàng chuyển mắt lên đài cao, nơi đồ nhi đang nằm cố gắng bình ổn khí huyết, nói: "Tiểu Ngư Nhi vẫn chưa nhận thua".

Bấy nhiêu rồi thôi, Lăng Thanh Trúc không nói thêm gì nữa.

Ngó thấy đồ nhi đã trọng thương như vậy mà vẫn để hắn tiếp tục thi đấu, Lăng Thanh Trúc nàng vô tình tới như vậy ư?

Nào phải. Nếu thực sự vô tâm thì lòng nàng cớ gì lại nhói đau...

Lăng Thanh Trúc nàng cũng muốn dừng trận đấu này lại lắm chứ. Mới vừa rồi nàng đã định lên tiếng thay đồ nhi nhận thua, nhưng khi nhìn thấy sự quật cường hiện lên trong đôi mắt hắn thì nàng...

Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn chưa muốn từ bỏ. Lăng Thanh Trúc nàng làm sao có thể...

Một lần. Nàng phải cho hắn đứng lên thêm một lần nữa. Chỉ có như vậy thì hắn mới cam lòng.



"Tiểu Ngư Nhi, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Hãy làm những gì ngươi muốn. Đôi mắt ta... vẫn đang nhìn ngươi...".
...

"Khục khục...".

Sau một hồi đem khí huyết bình ổn, Lăng Tiểu Ngư đã tiếp tục đứng lên. Để chiến đấu.

Đúng như những gì Lăng Thanh Trúc nhận định, hắn muốn thử một lần nữa. Nếu không, hắn sẽ chẳng cam lòng chấp nhận.

Với hơi thở nặng nhọc, mặc cho mình có trở nên thảm hại, hắn ngẩng đầu nhìn lên thương khung, nơi Lưu Cảnh Thiên đang đứng đợi.

"Cao cao tại thượng, quả nhiên vẫn là cao cao tại thượng...".

"Cứ tưởng dựa vào sự thần diệu của Đại Bi Thiên Diệp, Lăng Tiểu Ngư ta có thể đánh một trận công bằng với Lưu sư huynh, không ngờ...".

"Phong chi ý cảnh, kiếm khí tung hoành... Nếu vừa rồi một chưởng kia của ta chỉ có lực lượng của vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong thôi thì mười phần quá chín, cơ thể ta đã bị kiếm khí tổn hại căn cơ rồi".

"Đây là chênh lệch giữa thiên tài và kẻ bình phàm sao?".
Lăng Tiểu Ngư dù không muốn nhưng buộc lòng phải công nhận đối thủ của mình quá lợi hại. Trình độ kiếm pháp của Lưu Cảnh Thiên, nó đã đủ sức sánh ngang với cảnh giới chân nhân rồi.

Lúc này, để đánh bại Lưu Cảnh Thiên, Lăng Tiểu Ngư hắn chỉ còn hai sự lựa chọn: thứ nhất, sử dụng nguồn lực lượng thần bí ẩn chứa bên trong đôi hắc bạch song ngư; thứ hai, thi triển chiêu thứ tư của Đại Bi Thiên Diệp: Phật Nộ Đồ Sinh.

Sự lựa chọn thứ nhất, suy đi xét lại tốt nhất vẫn là nên từ bỏ. Một khi sử dụng, nói không chừng sẽ bị các trưởng bối bắt giam mất. Thậm chí tồi tệ hơn, họ có thể sẽ đem hắn...

Trong hai cuối cùng cũng chỉ có thể chọn một. Phật Nộ Đồ Sinh, nó sẽ là cơ hội duy nhất để Lăng Tiểu Ngư hắn hoàn thành lời giao ước.

Nhưng... chiêu thứ tư của Đại Bi Thiên Diệp này, trước nay Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn chưa thi triển một lần nào. Không phải hắn không muốn mà là không thể. Để triển khai Phật Nộ Đồ Sinh cần lực lượng rất lớn. Với tu vi vấn đỉnh trung kỳ của hắn thì căn bản vô pháp thực thi.

"Mật tịch có nói rõ, ở cảnh giới hiện giờ của ta mà muốn thi triển Phật Nộ Đồ Sinh thì cho dù thiêu đốt chân nguyên cũng chưa chắc thành công. Để đảm bảo, trừ phi thứ mà ta sử dụng phải là...".

...

Giữa lúc Lăng Tiều Ngư lặng lẽ suy tư bên dưới thì ở phía trên, Lưu Cảnh Thiên cũng đang âm thầm nghĩ ngợi thiệt hơn.

Trước hết là sự ngạc nhiên, một chút rung động hắn dành cho đối thủ của mình.

Thật lòng thì Lưu Cảnh Thiên hắn đã không nghĩ một kiếm kia Lăng Tiểu Ngư sau khi tiếp xong còn có thể đứng lên được. Đáng ra, theo tính toán của hắn thì đối phương nên gục ngã rồi mới đúng.

"Vốn đã hữu kinh vô hiểm vượt qua, ấy vậy mà ngươi lại còn ngoan cố đứng dậy... Lăng Tiểu Ngư, xem ra ngươi đây là muốn ta thực phải đem ngươi phế đi mới cam".

"Hừ, dù sao cũng là do ngươi tự tìm. Thiết nghĩ nếu có bất trắc gì thì các trưởng bối cũng sẽ không trách tội ta".

Định tuồng cũ tái diễn, viện lý do mình mới đột phá, nhất thời chưa thể kiểm soát được phong chi ý cảnh mà "lỡ tay" gây ra tổn hại cho sư đệ, Lưu Cảnh Thiên âm thầm đem linh lực quán thâu vào bảo kiếm trong tay.

Được tiếp thêm đại lượng linh lực, Thanh Khâu ngân lên một tiếng, quanh thân kim quang lưu chuyển, tuỳ thời xuất động...

Chương 108: Ta... Vẫn Đang Nhìn Hắn

...

"Vù vù...".

"Vù... vù...".

Trên Ngũ Kiếm Đài gió đã bắt đầu nổi lên, báo hiệu cho một trận "giông bão" sắp sửa diễn ra.

Tương tự Lưu Cảnh Thiên phía trên, bên dưới Lăng Tiểu Ngư cũng đã tiến vào trạng thái ngưng thần, tập trung mười phần.

Tóc rối bay bay, hắn duỗi thẳng đôi bàn tay, hai mắt dần khép lại.

Theo mỗi nhịp thở, từ trong thể nội hắn, linh lực cũng từ từ khuếch tán ra bên ngoài. Mới đầu rất ít, nhưng càng về sau lượng linh lực càng dày đặc. Khiến người phải lưu ý hơn nữa là số linh lực này, chúng lại cực kỳ tinh thuần. Thậm chí so với của Lưu Cảnh Thiên càng muốn tinh thuần hơn.

Điều này có ý nghĩa gì?

Lẽ nào nói đạo pháp của Lăng Tiểu Ngư - một tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ - còn thâm sâu hơn cả Lưu Cảnh Thiên - một tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong?

Tuyệt đối không có khả năng. Sở dĩ linh lực phát ra từ thể nội Lăng Tiểu Ngư tinh thuần tới như vậy, nguyên do hẳn chỉ có thể là...

"Cốt nguyên... Đó... đó là cốt nguyên...".

Chỗ Trúc Kiếm Phong, một giọng thảng thốt vừa mới cất lên. Là của Mộng Kiều. Thân là một tu sĩ vấn đỉnh, nàng không lý gì lại không nhận ra nó - cốt nguyên kia cả.

Lẽ dĩ nhiên, Mộng Kiều nàng nhìn ra được thì những người khác cũng có thể nhìn ra. Lâm Chí Viễn, Chu Đại Trù, bọn họ cũng biết.

Lăng Thanh Trúc ư? So với các đồ nhi của mình thì nàng biết còn sớm hơn. Ngay trước khi tia cốt nguyên đầu tiên phát tán ra khỏi thể nội Lăng Tiểu Ngư thì nàng đã biết hắn muốn làm gì rồi.

Trong cơ thể tu sĩ, đan điền chính là nơi quan trọng nhất. Tại đó, thông qua quá trình tu luyện, lực lượng sẽ được tích tụ, cô đọng thành chân nguyên. Linh lực mà tu sĩ thi triển ra, tất cả đều được rút từ "chân nguyên" này.

Với bất kỳ một tu sĩ nào cũng vậy, chân nguyên chính là cốt lõi, là cội nguồn sức mạnh. Khác với linh lực - cái được rút ra, chân nguyên là thứ mà nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì chẳng ai nguyện ý tiêu dùng. Bởi lẽ một khi sử dụng, để bù đắp sẽ rất hao tốn thời gian. Thậm chí nếu sử dụng nhiều thì việc rớt xuống một hai cảnh giới cũng không phải chuyện gì hiếm lạ.

Chân nguyên đã vậy, bằng xét đến cốt nguyên... Từ xưa tới giờ, chỉ e nếu chưa tới mức sinh tử lâm đầu thì tu sĩ sẽ chẳng ai định dùng. Nếu như chân nguyên là cội nguồn linh lực thì cốt nguyên lại là phần lõi của chân nguyên. Không ngoa khi nói một tia cốt nguyên còn đáng giá hơn cả một trăm tia chân nguyên cộng lại.

Nói thế để thấy cốt nguyên có ý nghĩa thế nào với tu sĩ. Theo khía cạnh nào đấy thì nó cũng như một quả tim thứ hai vậy.

Một thứ quan trọng nhường ấy, lúc này lại được Lăng Tiểu Ngư mang ra sử dụng, thử hỏi sao không khiến người động dung cho đặng?



Lăng Thanh Trúc đã "bất ngờ" lắm. Lăng Tiểu Ngư là kẻ rất cố chấp, nàng biết, chỉ là nàng không ngờ, trừ bỏ cố chấp thì hắn còn là một tên điên nữa.

Cốt nguyên, hắn vậy mà dám xuất động cốt nguyên...

Bộ hắn tính trùng tu luôn chắc?!"Lão nhân gia...!".

Dời mắt sang Chu Đại Trù - người vừa nắm lấy tay mình, Lăng Thanh Trúc còn chưa kịp hồi âm thì tiếng hắn đã lại cất lên: "Tiểu Ngư... Người mau ngăn hắn lại đi!".

"Sư phụ, xin sư phụ ngăn Tiểu Ngư lại!" Lần này tới lượt Mộng Kiều khẩn xin.

Nối gót nàng, Lâm Chí Viễn cũng khẩn trương bày tỏ: "Sư phụ, xin hãy ngăn lục sư đệ lại...".

...

Trước những ánh mắt mong chờ của đám đồ nhi, Lăng Thanh Trúc vậy mà vẫn lắc đầu.

Nhận được cái lắc đầu của nàng, ba người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn thật khó lòng chấp nhận. Chu Đại Trù lớn tiếng: "Lão nhân gia!".

Ân sư không đáp, Chu Đại Trù cắn răng, thay vì tiếp tục cầu khẩn thì hắn trực tiếp hướng Ngũ Kiếm Đài chạy lại. Mặc dù xung quanh đài kết giới vẫn hiện hữu, nhưng ít ra hắn cũng có thể đứng bên ngoài truyền âm hô gọi.

Chỉ là, khi hắn vừa nhấc chân lên, bước thứ hai còn chưa đi ra được thì cả người đã bị một lực lượng vô hình giữ chặt.

"Lão nhân gia!!".

"Không ai được đi!".

Nét mặt âm trầm, Lăng Thanh Trúc dùng đôi mắt sắc lạnh như dao ghim chặt Chu Đại Trù: "Để hắn đánh".

"Nhưng mà Tiểu Ngư hắn..."."Mắt ta vẫn đang nhìn hắn!".

"Ta... vẫn đang nhìn hắn...".

...

...

Chu Đại Trù muốn nhưng rốt cuộc vẫn chẳng thể tiếp cận được. Mộng Kiều và Lâm Chí Viễn, bọn họ cũng không dám cãi lời ân sư.

Huống hồ vừa rồi, chính miệng sư phụ bọn họ đã bảo là nàng vẫn đang nhìn. Điều đó có nghĩa Lăng Tiểu Ngư đang được nàng sát sao theo dõi, nàng chắc chắn sẽ không để hắn xảy ra chuyện gì.

Tuy chưa lý giải được tại sao nàng lại có quyết định như vậy, để mặc Lăng Tiểu Ngư xuất động cốt nguyên, nhưng căn cứ vào thái độ cùng những lời nói kia thì rõ ràng nàng rất bận tâm...

Mà, đâu chỉ có Lăng Thanh Trúc nàng, đâu chỉ có người của Trúc Kiếm Phong; tại nơi này, trong số những người đang quan chiến, còn có một kẻ khác cũng đang vì hành động điên cuồng của Lăng Tiểu Ngư mà ngập tràn lo lắng.

Chỗ Mặc Kiếm Phong, sau lưng Lý Ngọc Thường, Dương Tiểu Ngọc chẳng biết từ lúc nào đã cắn rách bờ môi. Lòng bàn tay nàng, máu tươi cũng lặng lẽ chảy dài...

Mới rồi, Dương Tiểu Ngọc nàng suýt nữa đã không kiềm được mà chạy lại gần Ngũ Kiếm Đài với ý định kêu gọi Lăng Tiểu Ngư hãy dừng lại. Thiêu đốt cốt nguyên sẽ để lại hậu quả gì, Dương Tiểu Ngọc nàng há đâu không biết?

Đối với nàng, Lăng Tiểu Ngư cũng giống như người thân vậy. Trừ bỏ phụ mẫu, Yến cô cô thì trên thế gian này, thân cận với nàng nhất cũng chỉ còn mỗi mình Lăng Tiểu Ngư hắn.

Đành rằng tại Mặc Kiếm Phong, từ nhỏ đến lớn Dương Tiểu Ngọc nàng đều được mọi người yêu quý, nhưng tình cảm vẫn làm sao bằng được. Sư tỷ đối tốt với nàng, ân sư hết mực tín cẩn, thương yêu nàng, phần nhiều hẳn chỉ bởi vì nàng là người sở hữu thiên phẩm băng linh căn. Nếu có một ngày thành tựu của nàng chẳng được như mong đợi, bọn họ liệu có còn trân trọng nàng nữa không?

Dương Tiểu Ngọc không chắc. Nàng chỉ biết rõ một điều: Bất kể nàng có là thiên tài hay kẻ bình phàm, là một cô bé của Đào Hoa thôn hay một vị chân truyền đệ tử của Mặc Kiếm Phong thì thái độ của Lăng Tiểu Ngư cũng sẽ vẫn như cũ. Hắn sẽ luôn quan tâm nàng...

Kẻ tu tiên và người thế tục, đôi bên vốn dĩ không cùng một thế giới. Phụ mẫu, Yến cô cô, dẫu có linh đan dược thủy trợ giúp thì rồi cũng sẽ có một ngày họ phải nhắm mắt xuôi tay khi mà thọ nguyên đã tận. Tiếp tục đồng hành với Dương Tiểu Ngọc nàng cũng chỉ còn mỗi mình Lăng Tiểu Ngư. Với nàng, hắn quan trọng hơn bất cứ ai, bất cứ người nào.

Chứng kiến hắn tự tổn hại bản thân, Dương Tiểu Ngọc nàng làm sao có thể bàng quan được?

Nàng đã định lao ra, nhưng rồi sau đó, khi nghe được những lời của Lăng Thanh Trúc thì chân nàng đã khựng lại.

Lăng Thanh Trúc vẫn đang nhìn hắn. Căn cứ vào ánh mắt, thần thái kia của đối phương, Dương Tiểu Ngọc dám khẳng định đối phương cũng đang rất lo lắng cho Lăng Tiểu Ngư, giống như mình.

"Có Lăng sư bá ở đây, người nhất định sẽ không để Tiểu Ngư xảy ra chuyện gì đâu".

Dương Tiểu Ngọc tự trấn an bản thân, cố gắng kiềm chế xung động trong lòng.

Dù vậy, máu trên tay nàng, nó vẫn tiếp tục chảy xuống...

Chương 109: Hành Động Điên Cuồng

...

...

"Tách tách... tách tách...".

"Tách tách...".

Máu đã chảy, và vẫn đang chảy. Có điều, không phải từ trên tay Dương Tiểu Ngọc mà là từ trên người Lăng Tiểu Ngư. Cùng với việc xuất động cốt nguyên, thương tích của hắn lại càng trở nên trầm trọng.

Nhưng, hắn không màng. Hắn không còn bận tâm nữa.

Mặc cho máu chảy, mặc những cơn đau lan toả toàn thân, Lăng Tiểu Ngư tiếp tục đem cốt nguyên điều động. Mỗi lúc một nhanh hơn, mỗi lúc một nhiều hơn...

Thế rồi, một cách bất chợt, hắn đột ngột mở to đôi mắt vốn khép hờ trước đó, ngửa mặt lên trời hét một tiếng dài.

"Ha a a... a a a...!!".

Theo tiếng hét, từ trong thể nội Lăng Tiểu Ngư, tiếp sau cốt nguyên là đại lượng linh lực cấp tốc trào ra như nước vỡ bờ. Thoáng chốc, thanh quang đã bao trùm lấy toàn thân hắn, rọi khắp Ngũ Kiếm Đài.

Vài giây sau, một hư ảnh hiện ra.

Được hiển hoá sau lưng Lăng Tiểu Ngư là một tôn Phật đà ba mắt sáu tay, dáng vẻ oai nghiêm vô cùng.

...

"Này...".

"Đây là...".



...
Dưới đài, khắp năm hướng, hoặc đồng thời, hoặc nối nhau, những thanh âm liên tục vang lên. Có ngạc nhiên, có kinh thán, có ngờ vực...

Hiểu biết nhất, cũng nghi vấn nhiều nhất thì không ai khác ngoài các bậc trưởng bối Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử. Lăng Thanh Trúc, nàng cũng chẳng khá hơn là bao.

Giống như những đồng môn kia của mình, nàng cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Hư ảnh tôn Phật đà ba mắt sáu tay nọ, đừng nói thấy, đến nghe nàng cũng chưa từng nghe đấy!

Chiêu thức này, nó vốn đâu phải đạo thuật của Trúc Kiếm Phong. Thiên Diệp Thủ làm gì có cái nào như thế...

Nhưng, nếu không phải Thiên Diệp Thủ thì nó đến từ đâu? Cũng là vị "cao nhân" kia truyền dạy sao?

...

Những câu hỏi, rốt cuộc cũng chỉ dừng ở những câu hỏi. Nghi vấn của đám đệ tử, của các bậc trưởng bối, giải đáp được cũng chỉ có mỗi mình Lăng Tiểu Ngư.

Tiếc rằng hiện tại hắn lại không có thời gian, càng không có tâm tư. Toàn bộ tâm trí của hắn đều đang đặt hết vào việc thi triển đạo thuật rồi.

Phật Nộ Đồ Sinh - chiêu thứ tư của Đại Bi Thiên Diệp mà Thiên Diệp Thủ bị thiếu khuyết này - là lần đầu tiên được Lăng Tiểu Ngư hắn chính thức thi triển, tuyệt đối không thể có chút sơ sót nào được.

Là thành là bại... một chưởng này sẽ quyết định tất cả.
...

Phía dưới tiếng hét dài của Lăng Tiểu Ngư đã dứt, hư ảnh tôn Phật đà oai nghiêm cũng đã trở nên rất rõ ràng sống động. Trong khi đó, ngự tại không trung, Lưu Cảnh Thiên cũng vừa mới chuẩn bị hoàn tất cho kiếm chiêu quyết định của mình.

Có một điều rất đáng để lưu tâm ở Lưu Cảnh Thiên lúc này, đó là trong ánh mắt hắn, sự tin tưởng đã chẳng còn được như ban nãy nữa. Trái lại, ở một góc nào đấy nơi đáy lòng, hắn đã sinh ra một tia sợ hãi. Thay vì lực lượng chi bằng nói hắn sợ sự điên cuồng của Lăng Tiểu Ngư thì sẽ chính xác hơn.

Trong đời mình, Lưu Cảnh Thiên hắn chưa từng gặp ai giống như vầy hết. Chấp niệm của đối phương... thật quá kinh khủng đi. Chỉ vì muốn đánh bại hắn mà ngay đến cốt nguyên cũng mang ra sử dụng, sự đánh đổi này... đáng sao? Bất quá chỉ là vị trí thứ tư, thứ năm mà thôi, cần gì bất chấp tới như thế... Mà không, kể cả có là vị trí quán quân cũng chẳng đáng!

Phải biết thiêu đốt quá nhiều cốt nguyên thì sẽ để lại hậu quả rất nghiêm trọng, không những cảnh giới rớt xuống mà đến căn cơ cũng sẽ bị ảnh hưởng. Tệ nhất, chỉ e ngày sau, thành tựu mười mươi đại giảm...

Vì cái gì chứ? Vì cái gì mà Lăng Tiểu Ngư hắn lại điên cuồng tới như vậy?

Lưu Cảnh Thiên thật sự là không tài nào hiểu nổi. Lần đầu tiên trong đời hắn bị chấn nhiếp vì việc làm của một kẻ yếu nhược hơn mình.

"Lăng Tiểu Ngư...".

Lưu Cảnh Thiên cắn răng, thế kiếm đã ổn một lần nữa được quán thâu thêm lực lượng. Lần này, số linh lực được hắn bổ sung là đến từ việc thiêu đốt chân nguyên.

Khí thế phát ra từ tôn Phật đà ba mắt sáu tay kia của Lăng Tiểu Ngư quá kinh khủng, nó làm Lưu Cảnh Thiên cảm thấy bất an. Để đảm bảo, hắn cần phải sử dụng sức mạnh tối đa có thể.

Tất nhiên, Lưu Cảnh Thiên hắn vẫn biết điểm dừng. Đó là lý do tại sao hắn chỉ thiêu đốt chân nguyên mà không xuất động cốt nguyên...

...

Mắt loé hàn quang, tay nắm Thanh Khâu, Lưu Cảnh Thiên chính thức tung chiêu. Thân ảnh phân tán, từ một bỗng hoá làm ba; tiếp đấy, từ ba lại hợp làm một, trong tiếng gió gào thét, hắn đạp không mà đứng, bằng tư thế quân lâm thiên hạ chém ra một đường kiếm hình thập tự.

Thái Ất Kiếm Quyết: Tung Hoành Thiên Hạ!

Ngang dọc bốn phương, thế trùm tám hướng, đạo kiếm ảnh hoàng kim hình thập tự được Lưu Cảnh Thiên tung ra, chỉ sát na ngắn ngủi đã rút ngắn phân nửa khoảng cách với kẻ địch của mình. Tốc độ mau lẹ vô cùng.

Nhưng, mau thì mau chứ còn lâu mới động được đến người Lăng Tiểu Ngư. Bởi lẽ chính tại lúc này, hai cánh tay Lăng Tiểu Ngư đã hướng thương khung đẩy ra.

Chương 110: Chỉ Vì Lăng Tiểu Ngư...

Theo động tác của hắn, hư ảnh tôn Phật đà oai nghiêm phía sau cũng lập tức hành động. Ba mắt trợn trừng, từ vẻ trang nghiêm bỗng biến thành dữ tợn, Phật đà đem cả sáu cánh tay nâng lên, mở miệng hét dài:

"Sát...!!".

Kèm theo tiếng hét, từ sáu cánh tay lực lưỡng nọ, sáu Phật thủ cũng được đánh ra, khí thế phô thiên cái địa, mạnh mẽ vô cùng...

Tung Hoành Thiên Hạ, Phật Nộ Đồ Sinh, hai đại sát chiêu của hai loại đạo thuật là Thái Ất Kiếm Quyết và Đại Bi Thiên Diệp Thủ, rốt cuộc thì cái nào lợi hại hơn? Lưu Cảnh Thiên và Lăng Tiểu Ngư, ai mới là người chiến thắng?

Đáp án chính tại lúc này.

Cách đỉnh đầu Lăng Tiểu Ngư một đoạn khoảng chừng ba mươi thước có lẻ, Phật chưởng và kiếm ảnh cuối cùng đã va vào nhau. Như một hệ quả tất yếu, từ cuộc va chạm, một tiếng nổ kinh thiên truyền ra, dư lực trùng kích khắp bốn phương tám hướng Ngũ Kiếm Đài khiến cho kết giới bảo hộ xung quanh cũng rung lên liên tục.

Những tiếng ngân chói tai, chúng đã kéo ra khá dài, đủ lâu để làm người khác phải ôm mặt nhăn mày. Và, khi thanh âm đã lắng, linh quang đã tán, ánh mắt mọi người lại hướng thẳng về Ngũ Kiếm Đài, tìm kiếm thân ảnh hai đấu thủ là Lăng Tiểu Ngư và Lưu Cảnh Thiên.

Tràng cảnh không khiến người phải "thất vọng", đúng như tính chất ác liệt của trận đấu, của màn chạm trán sau cùng kia, cả Lưu Cảnh Thiên và Lăng Tiểu Ngư đều đã bị thương rất nghiêm trọng.

So với trước thời điểm tung ra Phật Nộ Đồ Sinh, thân thể Lăng Tiểu Ngư bây giờ càng thảm hại hơn gấp bội. Khuôn mặt hắn tái mét, hơi thở thì nặng nề khó tả. Trông tệ vô cùng.

Nhưng, dẫu có tồi tệ đến đâu thì thiết nghĩ vẫn còn khá hơn Lưu Cảnh Thiên một chút. Ít ra thì trạng thái bên ngoài là như vậy.

Không thể như trước, trong tư thế chân đạp tường không, cao cao tại thượng, Lưu Cảnh Thiên đã bị buộc phải "đáp" xuống rồi. Hắn hiện chính là đang nằm trên đài với thân thể máu me tàn tạ.

...

"Khục khục...".

Miệng liên tiếp chảy ra những dòng nước đỏ thẫm, Lưu Cảnh Thiên chống tay lên bề mặt Ngũ Kiếm Đài, cố gượng dậy.

Bên kia, cách hắn tầm mười thước, Lăng Tiểu Ngư cũng đã vừa ngẩng đầu, gắng dùng chút sức lực sau cùng đứng lên.

"Lăng... Tiểu Ngư...".



Lưu Cảnh Thiên một tay vịn đùi, một tay đặt trên ngực, dùng chính cái miệng đầy máu của mình mà nói: "... Ngươi... ngươi... không phải... ư...!".

Đó là toàn bộ những gì Lưu Cảnh Thiên có thể nói ra được. Mấy chữ cuối cùng vẫn chưa kịp thốt thì thân thể hắn đã đổ xuống, bất tỉnh nhân sự. Và điều đó cũng có nghĩa rằng, Lăng Tiểu Ngư chính là người giành chiến thắng trong trận đấu đầy cảm xúc này. Bởi vì... hắn hiện vẫn còn đứng. Mặc dù đôi chân có run rẩy, gối có hơi khụy thì đấy... vẫn là đang đứng.

"Ta... thắng rồi".

Trong đầu vang lên một câu nói như vậy xong thì Lăng Tiểu Ngư cũng nối gót đối thủ của mình ngã xuống. Khác chăng là thay vì mặt nền lạnh lẽo của Ngũ Kiếm Đài, thứ hắn gối lên lại là một đôi tay mềm mại ấm áp.

"Màu tím... Là sư phụ sao?".

...

"Tiểu Ngư Nhi! Tiểu Ngư Nhi!".

"Lão nhân gia!".

Theo chân sư phụ mình, Chu Đại Trù cũng phóng thẳng lên đài. Mới vừa rồi, toàn bộ kết giới đều đã bị Lăng Thanh Trúc phá bỏ nên chẳng còn gì có thể ngăn cản hắn được nữa.

Khuôn mặt khẩn trương thấy rõ, hắn vội hỏi: "Tiểu Ngư thế nào rồi?!".

"Sư phụ, lục sư đệ...?".

...Tiếng của Chu Đại Trù, tiếng của Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, thanh âm của Dương Tiểu Ngọc, tất cả Lăng Thanh Trúc đều nghe được. Nhưng nàng không đáp lại. Thay vì hồi âm cho bọn họ thì nàng đã đem Lăng Tiểu Ngư bế lên, tức tốc hướng Trúc Kiếm Phong của mình bay về.

"Lão nhân gia, đợi con!".

Chu Đại Trù toan chạy, nhưng như chợt nghĩ tới điều gì, hắn bỗng khựng lại. Hướng Cơ Thành Tử, hắn nói lớn: "Chưởng môn sư bá, vòng chung kết đệ tử Chu Đại Trù xin bỏ cuộc!".

Thông tri xong, chẳng cần biết Cơ Thành Tử có đồng ý hay không thì Chu Đại Trù đã hoá thành một đạo thanh quang đuổi theo sư phụ mình.

...

"Sư phụ...".

Chu Đại Trù vừa đi thì phía sau, Dương Tiểu Ngọc cũng liền tỏ ý với ân sư: "Trận đấu tiếp theo đệ tử cũng từ bỏ".

Nói rồi, nàng phóng người lên không trung, nhắm thẳng Trúc Kiếm Phong bay đi.

"Tiểu Ngọc! Tiểu Ngọc!".

...

Vốn dĩ tiếp sau trận đấu của mấy người Lăng Tiểu Ngư, Lưu Cảnh Thiên, Giang Hạc thì vòng chung kết sẽ lập tức diễn ra. Nhưng mà bây giờ...

Trong ba đấu thủ thì Chu Đại Trù và Dương Tiểu Ngọc đều đã từ bỏ. Như vậy cũng có nghĩa vị trí quán quân đã thuộc về Tô Đông Vũ. Nói cách khác, vòng chung kết cũng đã kết thúc rồi.

Rất ngoài ý muốn. Tại đây, những người còn ở lại, không một ai có thể hình dung ra được cảnh tượng sẽ là như vầy hết. Tất cả chỉ bởi vì một cái tên: Lăng Tiểu Ngư...

...

"Chỉ bởi vì một Lăng Tiểu Ngư...".

Trông theo đạo lam quang do Dương Tiểu Ngọc hoá thành hiện đã sắp khuất hẳn, Tô Đông Vũ siết chặt nấm tay, trong lòng oán độc mà gọi lên ba chữ "Lăng Tiểu Ngư".

Hắn hận!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau