TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Khiến Người Chú Mục

"Tách tách...".

"Tách tách...".

"Lưu sư huynh, lần này thì thế nào?".

"Không tệ".

Lưu Cảnh Thiên ứng tiếng. Hắn dùng tay đem dòng máu đọng lau đi, tiếp lời: "Chu sư đệ, kiếm của sư đệ ta đã tiếp, bây giờ hẳn nên đến lượt ta đáp lễ".

"Lưu sư huynh, sư huynh cứ tự nhiên a. Có bao nhiêu bản lãnh, sư huynh ngươi cứ tự nhiên thi thố".

"Tốt".

Mình chưa chuyển bảo kiếm đã xoay, dựa vào thân pháp hết sức tinh diệu của mình, Lưu Cảnh Thiên loáng cái đã đổi hướng vòng ra bên hông Chu Đại Trụ. Trước mũi Thanh Khâu tụ lại một tiểu cầu màu vàng nhạt, lăm lăm chỉ thẳng.

Thái Ất Kiếm Quyết: Phá Kiếm Thức!

"Đừng hòng!".

Mũi kiếm Thanh Khâu vừa tiếp cận đã liền bị Cự Lực vung lên chặn lại. Chu Đại Trù ra sức giữ chặt đại kiếm, vừa giữ vừa nói: "Lưu sư huynh, xem ra kiếm của sư huynh ngươi cũng không khó tiếp lắm".

"Có chắc không?".

Lưu Cảnh Thiên chẳng nhiều lời. Thay vì lời nói thì hắn đã dùng hành động chứng minh cho Chu Đại Trù thấy, rằng đối phương đã sai.

Theo sau một tiếng "Phá" của Lưu Cảnh Thiên, tiểu cầu màu vàng ở trước đầu mũi kiếm Thanh Khâu bỗng đột ngột sáng lên khác thường. Tiếp đó, một tiếng bạo tạc vang lên.

"Oành...!".

...

Kim quang dần tiêu thất. Khung cảnh trên đài cũng từ từ lộ rõ.

Lưu Cảnh Thiên vẫn còn an ổn đứng ngay đó, nơi giữa đài, trên người toàn thân không một vết xước. Tất nhiên là trừ bỏ chút thương tích trên mặt kia ra.



Riêng về đối thủ của hắn...

Tình cảnh Chu Đại Trù dường như không được tốt lắm. Quần áo đã rách một vài chỗ, máu cũng đã chảy một vài nơi, bộ dáng trông khá là chật vật. Xem ra một đòn Phá Kiếm Thức vừa rồi của Lưu Cảnh Thiên đã khiến hắn phải nhận lấy trái đắng.
"Phù...".

Nhanh chóng đem khí huyết đang nhộn nhạo trong cơ thể bình ổn lại, Chu Đại Trù thở ra một hơi rõ dài. Thần tình trầm trọng, hắn nhìn Lưu Cảnh Thiên, nói: "Không ngờ Thái Ất Kiếm Quyết của Kim Kiếm Phong lại vi diệu tới như vậy...".

"Chu sư đệ." - Lưu Cảnh Thiên vuốt dọc Thanh Khâu, nói trong khi mắt chẳng buồn liếc nhìn đối thủ - "Một chiêu Phá Kiếm Thức vừa rồi bất quá cũng chỉ là da lông bên ngoài. Thái Ất Kiếm Quyết của bản phong, sự thâm ảo lớn hơn thế nhiều".

"Hừ... Khen ngươi một câu ngươi lại tự cho là... Họ Lưu ngươi tưởng chỉ có Kim Kiếm Phong ngươi mới lợi hại sao? Để bổn Đại Trù ta cho ngươi mở rộng tầm mắt...".

Trong lòng đã có chủ ý, Chu Đại Trù thôi không nói thêm gì nữa. Hắn thừa biết với đạo hạnh chênh lệch giữa đôi bên, trận đấu này hắn sẽ khó lòng thắng nổi. Nhưng chí ít, dẫu có trở thành kẻ chiến bại thì trước đó Chu Đại Trù hắn cũng phải dành tặng cho đối phương một phần đại lễ cái đã.

Mấy tháng vừa qua, Chu Đại Trù hắn ngày đêm luyện tập, cố gắng đem ba loại pháp quyết là "Tốc" kiếm quyết, "Ảnh" kiếm quyết và "Trọng" kiếm quyết kết hợp cùng một chỗ, tất cả đều chỉ chờ để mang ra sử dụng trong thời khắc này.

Mặc dù một chiêu này của hắn vẫn còn chưa hoàn thiện, trình độ gắn kết còn thô thiển nhưng hắn tin bấy nhiêu cũng đã đủ để khiến cho Lưu Cảnh Thiên phải nhận lấy thương tổn. Nhất định sẽ không nhẹ.

Thần tình nghiêm nghị, mắt lộ tinh quang, Chu Đại Trù đạp mạnh xuống đài, phóng người lên không trung. Hắn lạnh lùng cất giọng:

"Lưu Cảnh Thiên, Đại Trù ta nhập môn muộn hơn ngươi thành ra đạo hạnh không bằng. Nhưng...".

"Lưu Cảnh Thiên, pháp lực của ta có thể kém hơn ngươi chứ bàn về trình độ kiếm thuật, ta còn lâu mới thua! Ngươi tự cho mình kiếm pháp tinh diệu? Vậy để ta nói cho ngươi biết: Luận thâm ảo, Chu Đại Trù ta chắc chắn đã hơn ngươi!".

Linh lực bên trong thể nội vốn đã sớm được điều động nên khi chữ cuối cùng vừa thốt ra khỏi miệng thì Chu Đại Trù cũng lập tức triển khai chiêu thức. Trong tư thế cúi người, tay trái đặt hờ trên mặt kiếm còn tay phải thì nắm chặt chuôi kiếm, thân ảnh hắn đột ngột tiêu thất, chỉ để lại những tàn ảnh màu xanh.

Số tàn ảnh kia, tính ra phải có đến hàng tá. Đáng nói hơn, cùng với quá trình chiêu thức được tung ra thì số lượng tàn ảnh cũng tăng lên chóng mặt. Loáng cái, khắp bốn phương tám hướng Ngũ Kiếm Đài, bất kể là trên hay dưới, là trái hay phải, toàn bộ đều hiện hữu tàn ảnh của Chu Đại Trù.

Lẩn khuất bên trong vô số tàn ảnh nọ, Chu Đại Trù nắm chặt Cự Lực, thoắt ẩn thoắt hiện nhắm vào Lưu Cảnh Thiên mà đánh tới. Những đường kiếm của hắn, trước sau tổng cộng có sáu lượt được tung ra. Uy lực thì khỏi phải bàn, cái sau hơn hẳn cái trước, quyết liệt vô cùng.

Đối mặt với hung hiểm, Lưu Cảnh Thiên nào dám khinh suất. Với Thanh Khâu trong tay, hắn đã dốc toàn lực ra ứng phó. Hết ngăn bên đông lại cản bên tây, động tác mau lẹ cực kỳ...

Nhưng, mau thì mau, lẹ thì lẹ, rốt cuộc thì Lưu Cảnh Thiên cũng chỉ có thể ngăn cản được bốn đường. Hai kiếm sau cùng của Chu Đại Trù, hắn căn bản là vô phương hoá giải hoàn toàn.

Hai đường kiếm này, chúng chẳng những nhanh mà còn rất nặng. Rõ ràng là Chu Đại Trù đã quán thâu "Trọng" kiếm quyết ở bên trong.

"Ảnh", "Tốc" và "Trọng", một sự kết hợp đáng kinh ngạc.

Thực tế, năm hướng Ngũ Kiếm Đài, ở bên ngoài kết giới đã có không ít người phải động dung. Đặc biệt là các vị phong chủ.

Với pháp nhãn hơn xa chúng đệ tử, bọn họ hoàn toàn nhìn ra được sự lợi hại của Chu Đại Trù, thừa hiểu hắn có bao nhiêu giá trị...

Tu vi mới chỉ là vấn đỉnh hậu kỳ lại có thể cùng lúc thi triển cả ba loại là "Ảnh" kiếm quyết, "Tốc" kiếm quyết và "Trọng" kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết, ngộ tính bậc này... sợ rằng ngay đến Lăng Thanh Trúc cũng phải đành cam bái hạ phong.

Chẳng hẹn mà gặp, Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, bốn vị phong chủ đồng loạt đưa mắt nhìn sang khu vực của Trúc Kiếm Phong, dừng ở trên mặt Lăng Thanh Trúc.

Nhận ra cái nhìn soi mói của các vị đồng môn, Lăng Thanh Trúc âm thầm buồn bực: "Đám các ngươi nhìn ta làm gì chứ? Chuyện này ta cũng đâu có biết...".

Mấy lời được thốt lên trong âm thầm này của Lăng Thanh Trúc nàng cũng không chề ngoa. Nàng thực tình là không biết.

Chu Đại Trù, đứa đệ tử kia của nàng vốn chưa bao giờ kể cho nàng là đã lĩnh ngộ Bát Tự Kiếm Quyết tới trình độ kinh khủng như vầy rồi a!

Nên biết, Trúc Kiếm Phong của nàng là một nơi rất tự do nha. Cái nào Lăng Thanh Trúc nàng thích thì nàng dạy, không thích thì không dạy. Kểm tra trình độ các đệ tử ư? Tùy tâm trạng thôi. Lúc nào buồn buồn thì gọi bọn chúng tới để rầy la kiểm điểm một chút; còn bằng nếu tâm trạng thư thái thì... kiểm tra làm gì cho mệt...

Nói tóm lại, chuyện này vốn là không thể trách nàng mà phải trách Chu Đại Trù mới đúng. Lỗi của hắn là đã dám "che giấu" bậc trưởng bối nàng đây a.

"Hừ hừ... Thằng mập ngươi khá lắm, vậy mà dám âm thầm qua mặt sư phụ ngươi".

"Cứ đợi đi, để xem đại hội kết thúc xong ta sẽ xử ngươi thế nào...".

Vẻ bực bội đến nhanh rồi cũng đi nhanh, Lăng Thanh Trúc chỉ tốn vài giây ngắn ngủi đã liền bình ổn được tâm tình. Nàng đảp mắt một vòng, lần lượt nhìn sang khu vực của Tương Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Kim Kiếm Phong, tươi cười đáp lại.

Ý tứ ấy, hẳn có thể hiểu là nàng đang muốn nói: "Chuyện này ta đây đã sớm biết, cũng không có gì to tát lắm".

...

Chương 102: Bất Ngờ Xảy Ra

"Tách tách...".

"Tách tách...".

Một lần nữa máu lại chảy xuống nhuộm đỏ Ngũ Kiếm Đài. Tuy nhiên lần này thì nó đã nhiều hơn. Rất nhiều.

Thương tích đã không chỉ đơn thuần là một vết cắt mỏng manh lướt qua trên mặt. Một trong hai cánh tay của Lưu Cảnh Thiên đã bị Cự Lực chạm đến gân cốt. Nhưng đáng nói nhất thì vẫn là nơi hông hắn. Tại chỗ này, tổn thương gánh chịu thật sự là rất lớn...

Trường y đã rách, máu đào đã tuôn, dù vậy, từ đầu tới cuối Lưu Cảnh Thiên đều chẳng kêu đau một tiếng nào. Trên mặt hắn, nếu có cũng chỉ là sự thẫn thờ đến khó hiểu.

Lưu Cảnh Thiên hắn rốt cuộc là đang nghĩ gì? Lẽ nào một chiêu kiếm quá đỗi thâm sâu huyền ảo kia của Chu Đại Trù đã làm nội tâm hắn lay động, đâm ra mất mát hụt hẫng với chính mình?

Câu trả lời cũng khó nói lắm. Ở đây, biết rõ nhất duy chỉ mỗi bản thân Lưu Cảnh Thiên mà thôi. Phần những người khác, hết thảy đều chỉ có thể chờ đợi.

Chu Đại Trù ư? Hắn tất nhiên là không muốn đợi. Ngay lúc này hắn rất muốn xách theo Cự Lực mà nhảy bổ vào đánh Lưu Cảnh Thiên. Ngẫm xem, hiện tại Lưu Cảnh Thiên thân chịu trọng thương, dáng vẻ lại thẫn thờ như vậy, nếu mà Chu Đại Trù hắn lao lên tấn công thì có phải sẽ rất ngon ăn không...

Đáng tiếc, giữa mong muốn và thực tại, đôi bên vẫn còn cách nhau xa lắm.

Lưu Cảnh Thiên suy yếu, điều đó không giả, nhưng so với hắn, tình trạng của Chu Đại Trù càng tệ hơn. Vừa rồi, sau khi tung ra một chiêu kiếm kinh nhân kia thì hắn cũng đã phải nhận lấy phản phệ, từ đó khiến cho cơ thể gần như đã thoát lực hoàn toàn. Nói gì công kích, hiện tại ngay đến việc nâng lên Cự Lực còn là cả một vấn đề với hắn nữa ấy chứ.

"Phù phù...".

Liên tục thở dốc, Chu Đại Trù tay vịn chuôi kiếm Cự Lực, cố không để mình khụy xuống. Trong đầu hắn thầm tự nói với mình: "Quả nhiên với tu vi hiện tại của ta, để thi triền một kiếm kia vẫn là quá miễn cưỡng. Vừa rồi đã dốc hết toàn bộ vốn liếng, giờ thì... chỉ sợ ngay đến kiếm cũng đã nâng không nổi nữa...".

Liếc sang thân ảnh lặng im nơi đối diện, trong lòng Chu Đại Trù càng thêm chán nản: "Xem bộ dạng tên kia, rõ ràng vẫn còn dư sức để đánh tiếp... Thôi đành vậy. Đợi tu luyện thêm vài chục năm nữa, tới chừng đó đi kiếm đám người Kim Kiếm Phong bọn chúng luận bàn cũng không muộn...".

Trải qua hồi lâu cân nhắc, Chu Đại Trù cuối cùng đã chính thức đưa ra quyết định. Hắn hướng Lưu Cảnh Thiên, cố nói to hơn bình thường một chút: "Cổ nhân nói... làm người phải biết kính trên nhường dưới. Mặc dù nếu đánh tiếp Chu Đại Trù ta chưa chắc đã bại, nhưng thực sự thì đối với thứ hạng Thiên nhân luận pháp lần này ta vốn cũng không bận tâm lắm...".

"Lưu sư huynh, ngươi có vẻ hơi khác ta một chút. Ngươi hẳn phải rất xem trọng thứ hạng lần này... Hừm, Chu Đại Trù ta nể mặt ngươi là sư huynh, không muốn để ngươi phải... để ngươi phải... Tóm lại là ta đây nể mặt ngươi, không thèm tranh chấp với ngươi. Trận đấu này Chu Đại Trù ta...".

Chu Đại Trù đang nói bỗng ngưng. Nguyên do là bởi trước mặt hắn, người nào đó đã bất ngờ cử động. Lưu Cảnh Thiên, đối phương đang hướng bên này tiến lại.

"Không lẽ bị ta đánh nên bây giờ tính đánh trả?".

Chu Đại Trù có hơi e ngại, toan lên tiếng nhận thua thì ở nơi đối diện, giọng Lưu Cảnh Thiên đã cất lên. Chẳng nhiều, chỉ có hai chữ "Đa tạ" rồi thôi.

Trái với điều Chu Đại Trù nghĩ trước đó, Lưu Cảnh Thiên không hề có ý định đánh trả. Hay đúng hơn, hắn không muốn tiếp tục trận đấu này nữa. Bằng chứng là sau hai tiếng cảm tạ kia thì hắn đã đi thẳng xuống dưới, tự mình rời khỏi Ngũ Kiếm Đài.

"Này...".



Chu Đại Trù dõi mắt trông theo bóng lưng kẻ mới rời đi, đầu to ra như cái đấu.

Hắn không hiểu a. Hành động của Lưu Cảnh Thiên như vậy là sao? Bỏ cuộc ư?

Nhưng... vì cớ gì? Rõ ràng phần thắng đã nằm gọn trong tay đối phương rồi kia mà...Đối với sự việc vừa phát sinh, Chu Đại Trù nghĩ tới nghĩ lui cũng vô pháp thông được. Giống như mọi người, hắn chỉ có thể đưa mắt tìm tới thân ảnh Lưu Cảnh Thiên để chờ nghe đáp án.

May thay, Lưu Cảnh Thiên đã không bắt mọi người phải chờ đợi quá lâu. Rất nhanh, câu trả lời đã có.

Ngay khi vừa trở về chỗ Kim Kiếm Phong thì Lưu Cảnh Thiên hắn liền lập tức ngồi xuống, nhưng không phải để điều tức liệu thương mà là để... đột phá.

Hoà theo quá trình đột phá kia của hắn, không khí chung quanh cũng bắt đầu có những biểu hiện bất thường. Từ đâu chẳng rõ, những cơn gió thi nhau thổi tới, càng lúc càng nhiều, càng ngày càng mạnh...

Lấy Lưu Cảnh Thiên làm trung tâm, một vòng xoáy cấp tốc bành trướng. Hoàng kim chi khí loáng cái đã bao trùm quanh thân hắn, toả rộng mười thước phương viên. Tráng lệ vô cùng.

...

"Đây là...".

Khu vực Trúc Kiếm Phong, Lăng Thanh Trúc định thần quan sát một lúc thì động dung lẩn bẩm: "Lẽ nào tiểu tử này đang lĩnh ngộ phong chi ý cảnh...".

"Phong chi ý cảnh?".

Vừa từ trên đài cao khập khiễng đi xuống, trong sự nâng đỡ của Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù nghi vấn: "Lão nhân gia, cái gì phong chi ý cảnh? Họ Lưu kia thực sự là đang đột phá sao?".

"Đột phá thì đúng là đang đột phá, nhưng... không giống trường hợp thông thường. Tiểu tử này đã có cảm ngộ...".

"Lão nhân gia, người... người không nói chơi đấy chứ? Họ Lưu kia làm sao có thể...".

Trong lòng mình, Chu Đại Trù thật là rất khó chấp nhận chuyện này. Cảm ngộ há đâu lại dễ? Đó là cả một sự cải biến về chất a.
"Hừ, sao lại không thể?".

Đáp lại Chu Đại Trù là vẻ bực dọc. Lăng Thanh Trúc chỉ ra: "Nói đến thì cũng là do Chu tiểu tử ngươi thôi. Lưu Cảnh Thiên kia nếu thực đang lĩnh hội phong chi ý cảnh thì công lớn nhất chắc chắn là của ngươi a. Kiếm chiêu lúc nãy của ngươi, ta đoán không sai thì chính nó đã giúp Lưu Cảnh Thiên khai mở sự bế tắc tồn tại bấy lâu trong đạo thuật của hắn...".

"Lão nhân gia, không... không phải chứ?".

Nếu như lúc nãy Chu Đại Trù chỉ là khó khăn tiếp nhận thôi thì bây giờ, sau khi nghe sư phụ mình phân tích, cơn kích động của hắn đã dâng cao hơn rất nhiều. Hắn... tức a!

Kiếm chiêu tinh diệu kia, Chu Đại Trù hắn đã hao tốn biết bao công sức mới sáng tạo ra được. Cả mấy tháng trời quên ăn mất ngủ chứ ít gì...

Vậy mà...

Họ Lưu kia chứng kiến hắn thi triển xong thì liền có cảm ngộ, giờ phút này lại đang lĩnh hội phong chi ý cảnh, tiến hành đột phá... Chuyện này...

"Khục khục...".

Mặt hồng như gấc, khí huyết vừa mới bình ổn đã lại nhộn nhạo hết lên, Chu Đại Trù nhất thời khó nhịn phải ho khan mấy tiếng, miệng vương máu đào.

"Sư huynh!".

"Khục... Tiểu Ngư, ta không sao".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi không cần lo. Thằng mập này chỉ là tức khí quá thôi. Không chết được đâu".

...

Chẳng có gì để phải bàn cãi khi nói sau Lăng Tiểu Ngư và Lệ Thắng Nam thì trận đấu giữa Chu Đại Trù và Lưu Cảnh Thiên là gây được sự chú ý nhiều nhất.

Đầu tiên là một kiếm chiêu tinh diệu phi thường kết hợp cả ba loại là "Ảnh" kiếm quyết, "Tốc" kiếm quyết và "Trọng" kiếm quyết trong Bát Tự Kiếm Quyết khiến người kinh thán. Tiếp đến là một màn thể ngộ của Lưu Cảnh Thiên, đã và đang thấy.

Chu Đại Trù, Lưu Cảnh Thiên, nếu chỉ xét riêng về ngộ tính thì thật khó để nói ai cao ai thấp. Cả hai đều là bậc kỳ tài hiếm thấy. Trong trận đấu này, thắng - thua đã chẳng còn quan trọng nữa rồi. Chí ít thì trong mắt của Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử, toàn bộ đều cảm thấy như vậy.

Riêng phần Lăng Thanh Trúc...

Hơi khác một chút, nàng vẫn coi trọng thắng - thua. Thậm chí so với trước còn nặng hơn vài phần.

Đừng hiểu lầm. Lăng Thanh Trúc nàng đây há lại là hạng người chuộng hư vinh, thứ bậc? Sở dĩ bận lòng hết thảy chỉ bởi vì lo nghĩ cho đồ nhi, mà cụ thể ở đây là Lăng Tiểu Ngư.

Vốn dĩ, trong nhận định trước đó của nàng thì trận đấu này Chu Đại Trù sẽ thua. Đồng nghĩa, tiến vào chung kết sẽ bao gồm Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc và Lưu Cảnh Thiên. Phần ba tuyển thủ còn lại là Lăng Tiểu Ngư, Chu Đại Trù, Giang Hạc, bọn họ sẽ cùng nhau tranh đoạt vị trứ thứ tư và thứ năm.

Trong ba đã có đến hai người là đệ tử Trúc Kiếm Phong, nghiễm nhiên một vị trí thuộc tốp năm đã chắc chắn sẽ là của Trúc Kiếm Phong. Nói cách khác, mục tiêu của Lăng Tiểu Ngư mười mươi khẳng định hoàn thành. Bởi lẽ dẫu có chạm trán nhau thì tin tưởng Chu Đại Trù cũng vì sư đệ mà nhường nhịn.

Phải, mọi chuyện đáng ra sẽ là như thế, nhưng mà bây giờ...

Chương 103: Đánh!

Lưu Cảnh Thiên đã tự rời khỏi Ngũ Kiếm Đài. Hắn đã nhận thua. Có lẽ hắn đây là vì muốn cảm tạ Chu Đại Trù, cũng có thể hắn chỉ đơn thuần là không muốn vì tiến vào chung kết mà phân tâm để rồi bỏ lỡ cơ hội lĩnh ngộ phong chi ý cảnh. Cần biết sự cảm ngộ không phải dễ dàng chạm tới, một khi bỏ qua, chưa biết chừng cả đời cũng chẳng tìm lại được nữa.

Nhưng, bất kể nguyên do là gì đi nữa thì kết quả đưa tới vẫn chỉ có một: Thay vì Lưu Cảnh Thiên thì người đã tiến vào vòng chung kết là Chu Đại Trù. Còn Lưu Cảnh Thiên, hắn sẽ cùng với Giang Hạc của Liệt Kiếm Phong và Lăng Tiểu Ngư của Trúc Kiếm Phong tranh đoạt vị trí thứ tư và năm.

Tại vòng đấu của nhánh thua này, nếu như Lăng Tiểu Ngư rút được phiếu trống thì không nói làm gì, tối thiểu hắn sẽ giữ được vị trí tốp năm, vừa vặn với mục tiêu ban đầu; tuy nhiên, nếu người rút được phiếu trống không phải hắn, cũng không phải Lưu Cảnh Thiên, như vậy chỉ e là... khó lòng sở nguyện.

Lăng Thanh Trúc, nàng chính là lo đến vấn đề này.

"Hy vọng chuyện không xấu tới mức đó. Tiểu Ngư Nhi chắc là sẽ chẳng đen đủi đến thế đâu nhỉ...".

...

Trận thi đấu thứ hai của vòng thi đấu thứ hai đã kết thúc trong bất ngờ như vậy. Bằng một cách mà ngay đến chính bản thân mình cũng không tài nào mường tượng nổi, Chu Đại Trù đã chen chân vào tốp ba của kỳ đại hội này.

Điều đó là may mắn? Hay là bất hạnh với Trúc Kiếm Phong?

Cũng chỉ có thể đợi thời gian trả lời...

Còn bây giờ, Thiên nhân luận pháp đã lại tiếp tục.

Chẳng một sự kinh thán, bất ngờ nào xảy ra nữa. Trong trận đấu thứ ba, cũng là cuối cùng của vòng thi đấu thứ hai này, Dương Tiểu Ngọc đã rất dễ dàng đánh bại Giang Hạc của Liệt Kiếm Phong, từ đó chính thức cùng Tô Đông Vũ và Chu Đại Trù góp mặt ở tốp ba.

Chốc lát nữa vòng chung kết sẽ lập tức được bắt đầu. Chu Đại Trù, Tô Đông Vũ, Dương Tiểu Ngọc, trong ba cái tên, ai mới thực là đệ nhất thiên kiêu, hết thảy sẽ mau chóng rõ ràng. Còn trước đó...

Hiện tại, toàn bộ sự chú ý đều đang đặt trên người Lưu Cảnh Thiên. Bọn họ rất muốn biết liệu trong vòng đấu tranh đoạt vị trí thứ tư và thứ năm sắp sửa diễn ra đây, Lưu Cảnh Thiên liệu có tham gia hay không, có thể hiện một chút những gì mà bản thân đã lĩnh hội hay không...

...

Một lúc sau, đáp án đã có. Chẳng để mọi người phải thất vọng, Lưu Cảnh Thiên đã quyết định sẽ tham gia thi đấu.

Đối với việc này, khỏi phải nghĩ, Lăng Thanh Trúc tất nhiên rất không vừa ý. Dẫu vậy, nàng cũng chỉ đành chấp nhận. Làm sao hơn được nữa chứ?

"Tới đâu hay tới đó vậy...".

Mang theo lo ngại, Lăng Thanh Trúc tiếp tục dõi mắt nhìn lên Ngũ Kiếm Đài, nơi đệ tử nàng đang đứng đợi...

Giữa đài cao, trong bộ trường bào màu xám cũ kỹ, Đồ Tự lấy từ tay áo ra ba chiếc thẻ ngọc, nhìn đám người Lăng Tiểu Ngư, Giang Hạc, Lưu Cảnh Thiên, nói:

"Theo quy tắc đã công bố, bây giờ ba người các ngươi hãy tiến thành rút thăm. Trên tay ta có ba tấm thẻ, hai cái có khắc chữ "Đấu" còn một cái thì được để trống. Ba người các ngươi, nếu ai rút được thẻ trống thì sẽ tiến thẳng vào trong; phần hai người còn lại, lẽ dĩ nhiên sẽ phải chạm trán cùng nhau trước...".



"Được rồi. Các ngươi ai muốn rút trước?".

"Sư huynh, để ta".

Liếc sang Lưu Cảnh Thiên, người vừa lên tiếng, Đồ Tự gật đầu, giơ ba tấm thẻ về phía hắn: "Vậy xin mời sư đệ".

Không chút chần chừ, Lưu Cảnh Thiên rất nhanh đem một tấm thẻ rút ra. Rút xong, lúc này hắn mới sử dụng đạo thuật để giải khai. Hắn nhìn chữ "Đấu" vừa mới hiện ra, giọng lãnh đạm: "Xem ra ta không được may mắn lắm".

Bên cạnh, Đồ Tự nghe vậy thì mỉm cười, chẳng cho là phải: "Lưu sư đệ rút được thẻ chữ hay là thẻ trống thì lại có gì khác nhau?".

Cánh tay dời đi, Đồ Tự đưa hai tấm thẻ còn lại về phía Lăng Tiểu Ngư và Giang Hạc: "Hai vị sư đệ, tới lượt các ngươi rồi".

"Sư huynh, đệ sẽ rút trước".

Lời ra khỏi miệng thì tay Lăng Tiểu Ngư cũng liền được nâng lên. Hắn thoáng do dự, nhưng rồi cũng rút ra một tấm thẻ. Giống như Lưu Cảnh Thiên, hắn cũng tự mình dùng đạo thuật giải khai.

Kết quả thì... chẳng có gì khác biệt. Hệt người đi trước, trên tấm thẻ của Lăng Tiểu Ngư hắn hiện ra vẫn là một chữ "Đấu". Điều đó đồng nghĩa hắn và Lưu Cảnh Thiên sẽ phải chạm trán nhau trong trận đầu tiên của nhánh thua này.

...

"Sao lại xui xẻo như vậy chứ...".

Chỗ Trúc Kiếm Phong, Chu Đại Trù trông thấy kết quả rút thăm thì tâm tình không khỏi trở nên lo lắng. Theo bản năng, hắn đưa mắt nhìn ân sư.

"Ngươi nhìn ta thì ích gì?".

Phát hiện ra ánh mắt trông mong của Chu Đại Trù, Lăng Thanh Trúc chuyển lo thành bực: "Thẻ là do Tiểu Ngư Nhi tự rút, làm sao đổi được...".

"Trước gặp Tô Đông Vũ, giờ lại đụng Lưu Cảnh Thiên, số Tiểu Ngư Nhi hắn đúng là không phải đen bình thường".

"Lão nhân gia, vậy bây giờ phải làm sao? Lưu Cảnh Thiên kia lúc nãy đã lợi hại như vậy, hiện tại còn lĩnh ngộ xong phong chi ý cảnh, tu vi tăng tiến thêm một bậc...".

"Làm sao? Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai?".Lăng Thanh Trúc, nàng thật tình là không biết. Chiếu theo tình cảnh trước mắt, sau những gì mà Lưu Cảnh Thiên kia đã thể hiện thì rõ ràng Lăng Tiểu Ngư chẳng thể nào là đối thủ của hắn được. Đồ nhi của nàng, tu vi bất quá mới là vấn đỉnh trung kỳ trong khi Lưu Cảnh Thiên... chỉ e đã đặt một chân vào cánh cửa chân nhân rồi.

Chênh lệch nhiều như vậy, đánh, làm sao đánh?

Chủ động nhận thua, đấy mới là quyết định sáng suốt nhất.

Nhưng, Lăng Tiểu Ngư hắn sẽ chịu thua sao?

Thân là sư phụ, đã chung sống cùng nhau bao nhiêu năm, Lăng Thanh Trúc nàng há lại không hiểu tâm tư đồ nhi. Lăng Tiểu Ngư, đứa đệ tử này của nàng xưa giờ đều luôn rất cố chấp, phàm việc hắn đã quyết tâm thì nhất định sẽ làm cho kỳ được mới thôi.

Vì muốn hoàn thành lời giao ước tiến vào tốp năm ở kỳ đại hội lần này mà mấy năm qua hắn đã ngày đêm nỗ lực tu hành, cắn răng chịu đựng...

Áp lực nghiền ép ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động, những cơn đau thắt ruột gan mỗi lần ngâm mình trong thuốc... Hình ảnh hắn run rẩy, răng nghiến chặt, môi rướm máu... và cả những giọt nước mắt lắng đọng bờ mi... Tất cả... tất cả Lăng Thanh Trúc nàng đều thấy.

Cũng bận lòng lắm chứ. Lăng Tiểu Ngư hắn là đệ tử của nàng mà. Đã từng có lúc nàng im lặng đứng ở một góc khuất, nhìn hắn đau đến ngất đi trong thùng thuốc, lòng bất giác nhói lên...

Vì lo sợ, nàng đã phải chủ động nói với hắn rằng lời giao ước kia nàng không cần hắn phải thực hiện. Rằng tại Thiên nhân luận pháp, bất kể hắn có tiến vào tốp năm hay không thì nàng đều sẽ đi lấy Trường Sinh Quả, giúp Lăng Ngọc Yến kéo dài thọ mệnh. Nhưng...

Hắn đã từ chối. Mặc dù hắn không nói nhưng nàng biết, từ trong tâm khảm, Lăng Tiểu Ngư hắn chẳng cam nguyện làm một kẻ vô dụng, mãi dựa vào người khác. Hắn... không muốn thẹn với Lăng Ngọc Yến, không muốn thẹn với nàng.

Lăng Tiểu Ngư, hắn chính là loại người "ngu ngốc" như vậy đấy.

...

Một kẻ đã nếm chịu biết bao đau đớn để chứng minh, cho nàng và cho bản thân hắn, rằng hắn xứng đáng để nhận được thì thử hỏi Lăng Thanh Trúc nàng làm sao có thể lên tiếng bảo hắn hãy nhận thua?

Khác cuộc chạm trán với Tô Đông Vũ, trận đấu này đã là cơ hội cuối cùng rồi. Nếu từ bỏ, vậy có khác nào những nỗi đau hắn gánh chịu suốt mấy năm qua, toàn bộ đều biến thành vô nghĩa?

"Tiểu Ngư Nhi...".

Năm ngón tay siết lại, Lăng Thanh Trúc ngước mặt nhìn lên thân ảnh Lăng Tiểu Ngư trên đài, thầm nhắn gửi: "Dù kết quả có thế nào thì sư phụ cũng sẽ tận lực giúp ngươi đi đoạt lấy Trường Sinh Thụ kia về...".

...

Lời đáng ra nên nói Lăng Thanh Trúc đã không nói. Thay vì lên tiếng thay đồ nhi nhận thua như ở trận đấu với Tô Đông Vũ thì lần này nàng chỉ im lặng dõi theo, dù biết Lăng Tiểu Ngư chắc chắn sẽ thua.

Mà, chẳng riêng bản thân, ngay đến Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn Lăng Thanh Trúc nàng cũng đã ngăn cản, không cho phép bọn họ hé môi bảo Lăng Tiểu Ngư từ bỏ. Đây... là sự tôn trọng nàng dành cho đồ nhi.

Tâm ý ấy, nỗi lòng ấy, Lăng Tiểu Ngư hẳn cũng ít nhiều cảm nhận được. Bằng chứng là mới rồi hắn đã quay xuống nhìn Lăng Thanh Trúc, nhẹ gật đầu bày tỏ sự cảm kích với ân sư.

Đúng như những gì sư phụ hắn đã nghĩ, trận đấu này Lăng Tiểu Ngư hắn không muốn thua.

Lưu Cảnh Thiên rất mạnh, Lăng Tiểu Ngư hắn biết chứ. Nhưng, dẫu có mạnh hơn nữa thì cũng vậy thôi. Cho tới thời khắc cuối cùng, khi bản thân đã vô lực tung chiêu thì hắn tuyệt đối sẽ không đầu hàng. Cùng lắm... hắn sẽ dùng đến "nó".

Chương 104: Lực Lượng Của Vấn Đỉnh Hậu Kỳ

Cho tới lúc này, sau hai vòng đấu, được Lăng Tiểu Ngư sử dụng vẫn chỉ đơn thuần là lực lượng ở cảnh giới vấn đỉnh trung kỳ, đạo thuật bất quá chỉ là Thiên Diệp Thủ. Đại Bi Thiên Diệp cùng nguồn lực lượng thần bí ẩn chứa bên trong hai vết bớt hắc bạch song ngư kia, từ đầu tới cuối hắn đều chưa đá động một chút nào.

Lát nữa, nếu buộc lòng, hắn có lẽ sẽ sử dụng. Được dùng thì tất nhiên chỉ có thể là Đại Bi Thiên Diệp. Riêng với lực lượng thần bí từ đôi hắc bạch song ngư, Lăng Tiểu Ngư hắn thật là không dám đụng tới.

Đối với Đại Bi Thiên Diệp, dẫu có bị người truy hỏi thì hắn còn biết đường giải thích, chứ phần hắc bạch song ngư...

Vì hai vết bớt này mà Lăng Thanh Trúc đã từng chĩa kiếm vào hắn. Nàng đã từng cảnh bảo rõ là nếu hắn có liên quan đến hung linh thì nàng sẽ thẳng tay tiêu diệt. Mặc dù Lăng Tiểu Ngư hắn không nghĩ bản thân là hung linh chuyển thế, nhưng... hắn vẫn lo sợ...

...

Thân ảnh Đồ Tự đã biến mất, Giang Hạc cũng chẳng còn. Trên Ngũ Kiếm Đài lúc này, ở lại cũng chỉ có hai người: Lăng Tiểu Ngư và Lưu Cảnh Thiên.

Vết thương tạm thời đã được xử lý ổn thỏa, Lưu Cảnh Thiên đứng nhìn đối thủ một lúc, trên người vạt áo không gió tự lay.

Dưới ý niệm của hắn, bảo kiếm Thanh Khâu một lần nữa hiện ra.

"Lăng sư đệ, xin mời".

Trước thái độ thản nhiên tùy tiện nọ của Lưu Cảnh Thiên, Lăng Tiểu Ngư dù xem rõ nhưng cũng không bận lòng. Điều hắn quan tâm là thanh kiếm trên tay đối phương kia.

Gạt đi tạp niệm, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu quán thâu linh lực vào cặp găng tay mình đang đeo.

"Tiếp kiếm!".

Chính lúc này, khi Lăng Tiểu Ngư đã chuẩn bị sẵn sàng thì từ phía đối diện, Lưu Cảnh Thiên cũng liền lao mình tới trước.

Thanh Khâu ẩn hiện kim quang, trong nháy mắt đã tiếp cận đối thủ. Va chạm xảy ra.

"Ong...!".

Sau cuộc chạm trán, Thanh Khâu lập tức bị chưởng lực của Lăng Tiểu Ngư đánh dội ngược trở về.

"Không tệ".

Trên mặt chẳng có chút nào động dung, Lưu Cảnh Thiên tùy tiện buông một câu. Nói xong, hắn lần nữa xuất chiêu. Cùng với cái xoay người, Thanh Khâu quét ngang một đường.

Thái Ất Kiếm Quyết: Phong Khởi!

...

"Thân pháp rất mau lẹ".

Lưu Cảnh Thiên trông thấy đối thủ có thể dễ dàng né tránh kiếm chiêu của mình thì gật đầu "khen ngợi". Thái độ ấy, thật không khác nào của bậc trưởng bối dành cho một hậu bối cả.

Ngẫm cũng phải thôi. Ai bảo tu vi Lăng Tiểu Ngư kém xa hắn làm gì. Lưu Cảnh Thiên hắn là người ở trên cao, hắn có tư cách để chỉ bảo những kẻ đứng bên dưới đấy.

Khó chịu ư? Nếu không phục thì có thể tới khiêu chiến hắn.

...



"Thật đáng ghét...".

Dưới đài, Chu Đại Trù càng xem thì nội tâm càng tức giận. Bộ dạng cao cao tại thượng kia của Lưu Cảnh Thiên thực làm hắn muốn nổi xung a.

"Đám người Kim Kiếm Phong đúng thật chẳng có tên nào tốt đẹp. Nhất định sẽ có một ngày Chu Đại Trù ta tới Kim Kiếm Phong khiêu chiến các ngươi...".

...
Dáng vẻ "trưởng bối" của Lưu Cảnh Thiên đã khiến Chu Đại Trù càng thêm chán ghét với môn nhân Kim Kiếm Phong, đấy là sự thật. Có điều ở đây, ngay lúc này, trong nội bộ Kim Kiếm Phong cũng đang có người rất không vừa ý với cách làm của Lưu Cảnh Thiên.

Cơ Thành Tử ư?

Không. Người này họ Tô, tên gọi Đông Vũ.

Thoạt nghe thì đúng lạ lùng nhưng đấy là sự thật. Tô Đông Vũ đang cau mày, lòng khá khó chịu. Theo như ước định giữa hắn và Lưu Cảnh Thiên, trận đấu này đáng ra nên diễn biến theo chiều hướng khác mới phải.

"Tên Lưu Cảnh Thiên này, chẳng phải nói là sẽ khiến cho Lăng Tiểu Ngư sống dở chết dở hay sao... Hắn còn chần chừ gì mà chưa chịu xuất ra chân lực chứ...".

...

Có người ghét, có người mong, nhưng dù ghét hay mong thì tất cả đều phải chờ đợi.

Trên đài, trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra theo cái cách nhàm chán như cũ. Ngươi tới một kiếm, ta đi một chưởng, đôi bên chưa có dấu hiệu gì cho thấy là sẽ tung ra những đòn quyết định cả.

Đây là trận đấu rất có ý nghĩa với Lăng Tiểu Ngư, hắn thận trọng thì thôi chẳng nói, nhưng còn Lưu Cảnh Thiên, hắn cớ gì vẫn dây dưa chưa muốn kết thúc?

Có lẽ... Lưu Cảnh Thiên chỉ là thích vui đùa.

Và... khi trò mèo vờn chuột này đã bắt đầu trở nên nhàm chán thì đấy cũng là lúc mọi thứ sẽ chấm dứt. Theo đúng ý nguyện của Tô Đông Vũ, Lưu Cảnh Thiên hắn sẽ đem Lăng Tiểu Ngư đánh cho thừa sống thiếu chết, trực tiếp đả động tới căn cơ. Nếu hoàn cảnh cho phép, như vậy đem Lăng Tiểu Ngư phế hẳn luôn thì càng tốt...

...

Những ý định đen tối ấy của Lưu Cảnh Thiên, hay đúng hơn là của Tô Đông Vũ, ở đây chẳng một ai là hay biết. Lăng Tiểu Ngư, hắn tất nhiên lại càng không biết. Hiện tại, hắn chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu: đánh bại Lưu Cảnh Thiên. Để phục vụ cho mục đích đó, suốt từ nãy giờ hắn đã hết sức tập trung quan sát hòng tìm ra sơ hở của đối phương.

Tiếc rằng... hắn vẫn chưa tìm được. Kiếm pháp của Lưu Cảnh Thiên đã đạt tới trình độ lô hoả thuần thanh, kín kẽ vô cùng. Muốn dụng xảo phá chiêu căn bản là không thể. Nói cách khác, để đánh bại Lưu Cảnh Thiên thì chỉ có duy nhất một cách: mạnh hơn hắn.

"Rốt cuộc thì cũng phải dùng đến nó".

Trong lòng đã hạ xuống quyết tâm, Lăng Tiểu Ngư thôi chẳng nghĩ nhiều nữa. Chiếu theo tâm pháp của Đại Bi Thiên Diệp, hắn bắt đầu đem linh lực vận hành theo lộ tuyến khác.

Thay đổi rất nhanh liền có. Tính từ lúc Lăng Tiểu Ngư bắt đầu dùng đến Đại Bi Thiên Diệp, chỉ vài giây sau thì khí tức của hắn đã lập tức gia tăng chóng mặt.

Quanh người thanh quang mờ mờ ẩn hiện, hắn dang hai tay về hai phía, kế đấy thì chuyển hẳn về trước. Trên nền tảng của Thần Hành Bách Biến, trong nháy mắt hắn đã tiếp cận Lưu Cảnh Thiên.Một chưởng tung ra.

Đại Bi Thiên Diệp: Toái Không Thủ!

"Oành...!".

...

Khác hẳn những lần trước, lần này đã có thanh âm bạo liệt vang lên. Thêm nữa, Lưu Cảnh Thiên - đối thủ không cân sức của Lăng Tiểu Ngư, hắn cũng đã chẳng thể nào còn an nhiên được nữa. Trên mặt hắn, một chút rung động đã có.

Thú thật, Lưu Cảnh Thiên hắn đã bị làm cho bất ngờ. Hắn không nghĩ một tên tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ như Lăng Tiểu Ngư lại có thể tung ra một chưởng mạnh mẽ như thế. Lực lượng kia, nó rõ ràng đã tiệm cận mức tu vi vấn đỉnh hậu kỳ rồi.

Nhanh chóng đem khí huyết đang nhộn nhạo bình ổn lại, Lưu Cảnh Thiên rốt cuộc cũng lên tiếng: "Lăng sư đệ, thật không nhìn ra ngươi lại còn ẩn giấu thực lực".

"Một chưởng vừa rồi của ngươi đích xác rất không tệ... Nhưng mà...".

Lưu Cảnh Thiên nói đến đấy thì khu động Thanh Khâu, người lao về trước.

"... Bất quá cũng chỉ như thế mà thôi!".

"Keng!".

"Keng! Keng!".

"Keng!".

...

Thanh âm va chạm liên tiếp nối nhau vang lên, giữa bảo kiếm Thanh Khâu của Lưu Cảnh Thiên và đôi găng tay màu đen với đại lượng tinh kim bao phủ bên ngoài của Lăng Tiểu Ngư.

Hai bên, ai nấy đều tung ra chiêu thức với tốc độ cực nhanh. Uy lực thì càng không phải bàn, mạnh mẽ vô cùng. Mỗi một đòn, cái nào cũng đều thuộc cấp vấn đỉnh hậu kỳ cả.

Với Lưu Cảnh Thiên thì chả có gì đáng nói, hắn đã là tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong; nhưng còn Lăng Tiểu Ngư...

Tu vi bất quá vấn đỉnh trung kỳ lại có thể đánh ra lực lượng ở mức cảnh giới hậu kỳ, chuyện này... Phải chi chỉ một hai đòn thôi thì đã dễ hiểu, đằng này... Hết đòn này tới đòn khác, tất cả lại đều mạnh mẽ như nhau...

Rốt cuộc thì nguyên cớ do đâu? Lẽ nào là sử dụng bí pháp tạm thời đề thăng tu vị?

Mang theo nghi vấn, đám người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường, Dịch Bất Dịch, Ngọc Vân Tử cùng đưa mắt nhìn về hướng Trúc Kiếm Phong.

Trước những ánh mắt dò xét nọ, Lăng Thanh Trúc tuy ngoài mặt vẫn tỏ vẻ điềm nhiên nhưng trong lòng mình, nàng không sao bình tĩnh cho được.

Bọn họ nhìn nàng cái gì chứ? Làm như Lăng Thanh Trúc nàng biết được chắc...

Một thân sở học của nàng đúng là cũng có vài loại bí pháp giúp tạm thời đề thăng tu vị, nhưng trước nay nàng nào đã đem truyền thụ cho ai đâu. Lực lượng của Lăng Tiểu Ngư bất ngờ được đề thăng như hiện tại, việc đó tuyệt đối chẳng phải do nàng.

Nhưng, lại một lần nữa nhưng, nếu không phải do Lăng Thanh Trúc nàng thì do ai? Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, bọn chúng cũng đâu có biết loại bí pháp nào giống như vậy...

"Lẽ nào...".

Chợt nhớ đến điều gì, hai mắt Lăng Thanh Trúc loé ánh tinh quang. Năm ngón tay đặt trên vạt áo bất giác siết lại, nàng hung hăng thầm nói: "Ngươi giỏi lắm, "cao nhân cư ngụ ở Phị Tinh Đới Nguyệt Động"... Lại dám qua mặt ta, đem mấy thứ tà công dạy cho đồ nhi ta...".

"Tiểu Ngư Nhi nếu có bị gì thì dẫu có phải phá nát Phị Tinh Đới Nguyệt Động để tru sát ngươi ta nhất định cũng sẽ làm!".

Chương 105: Hiểu Lầm

...

Lăng Thanh Trúc rất giận nhưng chỉ để ở trong lòng. Bỏ ngoài tai những lời tán dương, cảm thán của đám đồ nhi Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn, gạt luôn những ánh mắt soi mói của mấy người Cơ Thành Tử, Lý Ngọc Thường,..., nàng bảo trì im lặng, tiếp tục theo dõi trận đấu...

...

"Keng!".

"Keng!".

"Oành...!".

Khắp bốn phương tám hướng Ngũ Kiếm Đài, đâu đâu cũng thấy linh quang ngập tràn. Vàng - xanh hai màu, chúng va chạm nhau liên tục. Cục diện phải nói rất chi cân bằng.

Chính điều đó - thế cục cân bằng nọ - đã khiến mọi người phải tập trung theo dõi.

Vốn dĩ trước khi trận đấu diễn ra, mọi người ai nấy đều cho rằng thế trận sẽ nghiêng hẳn về một phía, rằng rất nhanh Lăng Tiểu Ngư sẽ bị đánh bại. Nhưng không...

Cho đến lúc này, dù đã trải qua hơn trăm đường kiếm của Lưu Cảnh Thiên nhưng Lăng Tiểu Ngư hắn vẫn còn trụ vững. Mà, đâu chỉ bám trụ, hắn đã đáp trả rất quyết liệt đấy chứ. Ngoại trừ mấy phút đầu có phần "bất lực" ra thì xuyên suốt trận đấu từ nãy tới giờ, chưa một lần nào Lưu Cảnh Thiên chiếm được thượng phong trước hắn cả.

Một tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ lại có thể liên tục tung ra những đòn đánh ở cấp bậc vấn đỉnh hậu kỳ lâu như vậy, chuyện này ngẫm cũng đáng lưu tâm lắm.

Giống như hầu hết các môn nhân đang có mặt, Lưu Cảnh Thiên đã dẹp đi lòng khinh thị với Lăng Tiểu Ngư. Bất kể đã dùng thủ đoạn gì thì thực lực của Lăng Tiểu Ngư lúc này thật sự đủ tư cách để hắn phải xuất ra bổn sự chân chính rồi.

Tay nới lỏng, rồi thả hẳn Thanh Khâu. Hắn nói trong khi vẫn để bảo kiếm của mình lơ lửng ở phía trước:

"Lăng sư đệ, kể từ lúc này trận đấu mới thực sự bắt đầu".

Một lời thông tri, cũng là cảnh báo. Lăng Tiểu Ngư hiểu được. Hắn biết, Lưu Cảnh Thiên đã muốn nghiêm túc.

Dù vậy, hắn không sợ. Từ nãy giờ, Lăng Tiểu Ngư hắn cũng chỉ mới "thử nghiệm" mà thôi.

Hơn trăm lần va chạm vừa rồi, được Lăng Tiểu Ngư hắn sử dụng là gì? Bất quá tầng thứ nhất của Đại Bi Thiên Diệp! Trong khi đó, bản lãnh chân chính của hắn là tầng thứ ba kia!

Thật lòng, Lăng Tiểu Ngư hắn đã không nghĩ khi sử dụng toàn bộ lực lượng để thi triển Đại Bi Thiên Diệp thì uy năng của chưởng pháp sẽ trở nên kinh khủng tới như vậy. Trước kia, do sợ đưa đến chú ý nên mỗi lần thực hành chưởng pháp Đại Bi, hắn chỉ dám dùng một phần linh lực để triển khai. Cũng bởi vì lẽ đó mà mãi đến tận hôm nay hắn mới đo lường được uy năng chân chính của loại đạo thuật này.

Quá mạnh mẽ. Quá thần diệu.

Chỉ tầng thứ nhất thôi thì uy lực của chưởng pháp đã gia tăng từ vấn đỉnh trung kỳ lên vấn đỉnh hậu kỳ, thế nếu là tầng thứ hai, tầng thứ ba đâu này?

Đây rõ ràng là một loại đạo thuật giúp người ta vượt cấp chiến đấu.

"Tốt rồi. Dựa vào sự thần diệu của Đại Bi Thiên Diệp, ta nhất định có khả năng để tranh đoạt công bằng với Lưu sư huynh".

Càng tự mình thể nghiệm thì lòng tin của Lăng Tiểu Ngư càng tăng cao. Một cách lặng lẽ, hắn bắt đầu vận hành pháp quyết tầng thứ hai của Đại Bi Thiên Diệp.

Lưu Cảnh Thiên nếu đã muốn nghiêm túc, như vậy Lăng Tiểu Ngư hắn cũng cần đáp lễ một cách tương xứng.



Thêm một lần nữa, khí tức trên người Lăng Tiểu Ngư lại thay đổi. Tóc dài không gió tự bay, hắn rất nhanh đã sẵn sàng tung chiêu ứng phó.

Và thực tế thì... hắn đã tung chiêu thật. Tay phải thanh quang chợt loé, để ngăn chặn đường kiếm của Lưu Cảnh Thiên, một chưởng kinh nhân đã được đánh ra.

Đại Bi Thiên Diệp: Hàng Ma Thủ!"Oành...!".

...

Kiếm ảnh tan, Hàng Ma Thủ cũng tán, màn khởi đầu đã lấy kết quả hoà mà chấm dứt. Dĩ nhiên là trong sự ngạc nhiên của nhiều người.

Ở đây, có ai không nhận ra được là Lưu Cảnh Thiên đã thực sự nghiêm túc? Có ai không cảm nhận được uy lực thuộc cấp bậc vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong của hắn?

Tất cả đều biết. Khiến bọn họ bất ngờ chỉ có Lăng Tiểu Ngư. Chưởng pháp của hắn, uy lực vậy mà cũng tăng từ vấn đỉnh hậu kỳ lên đến hậu kỳ đỉnh phong rồi...

Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Một tên tu sĩ vấn đỉnh trung kỳ lại có thể cứng đối cứng với tu sĩ vấn đỉnh hậu kỳ đỉnh phong sao?

Lại nói, Thiên Diệp Thủ của Trúc Kiếm Phong từ khi nào mà uy năng lại trở nên lợi hại như thế kia?

Có rất nhiều câu hỏi đang quanh quẩn trong tâm trí mọi người. Từ lớp đệ tử cho đến bậc trưởng bối. Lăng Thanh Trúc, nàng cũng nằm trong số những kẻ đang nghi vấn nọ.

Không thắc mắc làm sao được chứ? Lăng Tiểu Ngư là đệ tử của nàng, Thiên Diệp Thủ của hắn là do nàng truyền thụ, ấy vậy mà hôm nay, những gì hắn thể hiện lại vượt ra khỏi sự hiểu biết của nàng...

Chưởng pháp kia, nó thật sự là Thiên Diệp Thủ của Trúc Kiếm Phong sao? Uy năng không khỏi quá kinh người rồi đi...

"Không đúng... Không đúng... Thiên Diệp Thủ này đã không phải Thiên Diệp Thủ của Trúc Kiếm Phong ta nữa. Nó đã được cải biến...".

"... Chẳng lẽ cũng là do tên "cao nhân" kia, chính hắn đã sửa đổi Thiên Diệp Thủ cho Tiểu Ngư Nhi?".

Lăng Thanh Trúc suy đi nghĩ lại, cuối cùng cũng chỉ có thể quy cho "vị cao nhân" mà mình chưa từng biết mặt kia. Trước nay Lăng Thanh Trúc nàng vẫn đinh ninh rằng Gia Gia là một tu sĩ tu vi thâm bất khả trắc, vậy nên có ra tay cải tiến được công pháp cũng là bình thường. Nàng chỉ lo ngại một điều: Sự "cải tiến" này liệu có ảnh hưởng tiêu cực gì tới Lăng Tiểu Ngư hay không.

Đạo thuật do tổ sư gia Lý Bất Tri để lại, há muốn cải tiến liền cải tiến được? Biết đâu chừng đối phương chỉ đắp được đầu mà không bù được đuôi, cuối cùng lại biến khéo thành vụng, làm hại cho đồ nhi của nàng...

"Cái tên ngu ngốc này... Trước nay ta còn tưởng hắn thật thà chất phác, thật không ngờ lại dám ở sau lưng ta tự ý theo ngoại nhân tu tập yêu công tà thuật".

"Tiểu Ngư Nhi, ngươi... thật là làm ta tức chết mà...".Tới giờ phút này Lăng Thanh Trúc rốt cuộc cũng hiểu thế nào là "Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt, tri nhân tri diện bất tri tâm". Lời dạy cổ nhân quả chẳng sai tí nào.

...

Theo nghĩa nào đó có thể nói là Lăng Thanh Trúc đã nhìn lầm con người Lăng Tiểu Ngư, tuy cũng không nhiều lắm.

Nhưng, có ai hiểu cho chứ?

Nói gì người ngoài, ngay đến chính các môn nhân thuộc chi mạch Trúc Kiếm Phong nàng là Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn cũng cho rằng chưởng pháp mà Lăng Tiểu Ngư đang thể hiện, toàn bộ đều là kiệt tác của Lăng Thanh Trúc nàng nữa là.

Mắt hiện tinh quang, đám người Chu Đại Trù, Mộng Kiều, Lâm Chí Viễn không hẹn mà cùng nhìn về phía ân sư. Khá mau mắn, Chu Đại Trù nói trước: "Lão nhân gia, giờ thì con hiểu tại sao người lại để cho Tiểu Ngư thượng đài rồi. Thì ra người đã sớm an bài mọi việc...".

Mặc kệ Lăng Thanh Trúc có phản ứng hay không, hắn tiếp tục nói: "Chậc chậc... Lão nhân gia người cũng thật xấu bụng, lại bí mật truyền thụ cho Tiểu Ngư chưởng pháp lợi hại như vậy... Hì hì... Lão nhân gia người làm vậy là rất không công bằng nha...".

Lời thì tỏ ý trách cứ nhưng trên mặt, căn cứ biểu hiện tươi cười kia thì rõ ràng Chu Đại Trù vốn chẳng hề so đo một chút nào.

Cần gì phải? Lăng Tiểu Ngư là huynh đệ chí cốt của Chu Đại Trù hắn, huynh đệ lợi hại, Chu Đại Trù hắn vui còn không kịp ấy chứ.

Huống hồ... tên Lưu Cảnh Thiên kia thực sự rất khó đối phó, Lăng Tiểu Ngư "lợi hại" mới là nên.

"Tiểu Ngư, ngươi nhất định sẽ đánh bại được cái tên kiêu ngạo đó...".

...

"Hay thật, giờ thì trong mắt bọn chúng Lăng Thanh Trúc ta lại trở thành kẻ thiên vị...".

"Tiểu Ngư Nhi, đây là chuyện tốt tiểu tử ngươi dành cho ta đấy... Hừ, tiểu tử ngươi đã cả gan giấu giếm ta mà theo ngoại nhân tu tập yêu công tà thuật như vậy, nếu trận này không thắng được thì tiểu tử ngươi sẽ thấy hậu quả".

Giận thì giận, Lăng Thanh Trúc vẫn thật lòng mong muốn đứa đồ nhi kia của mình giành được thắng lợi, bằng vào bản lĩnh mà hoàn thành lời giao ước.

Thu xếp tâm tình, nàng lần nữa ngước mắt nhìn lên đài cao...

...

"Keng! Keng!".

"Keng!".

"Oành...!".

...

"Oành...!".

Trên đài, trận đấu giữa Lăng Tiểu Ngư và Lưu Cảnh Thiên vẫn chưa có dấu hiệu gì là sẽ đi đến hồi kết. Thế trận thì vẫn cân bằng như cũ, chẳng ai chiếm được thượng phong.

Và điều đó, nó lại càng khiến một vài người phải nôn nóng ngóng trông. Ví như Tô Đông Vũ.

Đối với màn thể hiện của Lăng Tiểu Ngư từ nãy giờ, Tô Đông Vũ thật là không tài nào bình tĩnh cho được. Hắn rất ngạc nhiên, đồng thời cũng rất khó chịu. Vốn dĩ, trận đấu hôm nay hắn chỉ đơn thuần muốn trả đũa Dương Tiểu Ngọc, khiến nàng thay đổi suy nghĩ mà thôi. Hắn căn bản chưa từng coi trọng Lăng Tiểu Ngư, chưa từng đặt đối phương ở vị trí một đối thủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau