TIÊN MÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiên môn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chào Đời

Địa điểm: Việt Quốc.

Thời gian không rõ...

...

...

Có sinh tất có diệt, đã sống ắt rồi sẽ phải chết, đấy là cái lẽ thường xưa nay. Nhưng thế nhân ham sống sợ chết, nào mấy ai có thể bình thản đối mặt cùng sinh tử?

Xưa cũng tốt mà nay cũng vậy, hầu hết ai nấy đều sợ hãi cái chết. Họ không biết sau khi mình chết rồi thì sẽ đi về đâu, hoá ra thành gì. Và cũng bởi chính vì là không biết, chính vì là không rõ nên từ trong tâm trí, họ bắt đầu vẽ ra những cõi vô minh, những vị thần linh, thiên đình, địa ngục...

Người này đến người khác, đời này qua đời khác, thuyết nối thuyết, những cõi vô minh cùng chư vị thần linh cứ thế mà chồng chất lên nhau, trở thành một nhận thức, cũng là tri thức chung. Từ đấy, hậu thế truyền lưu, người người tin tưởng, cho rằng trên trời có thần minh, dưới đất có âm binh, ngày đêm cúng bái, tố khổ cầu phúc...

Bắt đầu từ đây, thế nhân hướng tới trường sinh giai thoại...

Sinh, lão, bệnh, tử, chẳng ai là tránh được. Hạt giống đâm chòi, tất có ngày rồi sẽ héo úa, lá rụng cành khô, lụi tàn trong đất. Bất hoại duy chỉ thần tiên. Muốn trường sinh, ắt phải tu tiên.

Mang theo suy nghĩ ấy, thế nhân đời này qua đời khác cặm cùi tìm kiếm, truy cầu phương pháp tu tiên luyện đạo. Ngặt nỗi tiên đạo hư vô mờ mịt chẳng khác nào kim chìm đáy bể, há đâu lại dễ dàng thấy được?

"Trường sinh bất tử", bốn chữ này vẫn còn xa vời lắm.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa rằng công sức bao đời của thế nhân đều đã phí công vô ích. Trong vạn loài, người là linh trưởng thông minh nhất, ngộ tính cao nhất; bằng vào tuệ căn của mình, con người dù chưa ai thực sự đạt đến cảnh giới trường sinh nhưng chí ít đã tìm ra được những con đường tiếp cận cánh cửa thần minh, sống đến một hai ngàn năm cũng là không hiếm.

Trải qua ngàn vạn năm tiền nhân dốc hết tinh lực truy cầu, đến nay phương pháp tu tiên luyện đạo đã tồn lưu vô số. Nắm giữ và truyền dạy, không đâu khác ngoài tông môn...

Thiên hạ ngày nay, môn phái tu tiên có ở khắp nơi, nhiều không kể xiết, nhưng tiếng tăm vang dội nhất thì phải kể đến sáu cái tên: Bái Nguyệt Giáo, Thiên Kiếm Môn, Âm Phong Cốc, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự và Tam Tiên Đảo. Trong đó, Âm Phong Cốc và Bái Nguyệt Giáo bị xem là tà môn ngoại đạo.

Việc này xét âu chẳng lạ. Tư tưởng khác nhau, phương thức tu hành khác nhau, phân biệt vốn dĩ tất yếu. Âm Phong Cốc và Bái Nguyệt Giáo, môn hạ của hai phái này trước giờ hành sự đều thường bất chấp đạo nghĩa, lại hay dùng thủ đoạn hiểm độc đối phó người khác, bị gán cho hai chữ "tà đạo" kỳ thực không oan.

Có tà tất phải có chính. Nếu Bái Nguyệt Giáo và Âm Phong Cốc là đại diện cho lối tư tưởng tu luyện cực đoan, thực dụng thì Thiên Kiếm Môn, Cửu Hoa Cung, Lam Yên Tự và Tam Tiên Đảo, bốn đại phái này lại đi theo hướng trái ngược, chú trọng đạo nghĩa, thuận theo tự nhiên. Nhất là Thiên Kiếm Môn...

Thiên Kiếm nằm ở phía nam nước Việt, toạ lạc trên núi Ngũ Đài, được hợp thành từ năm ngọn núi nhỏ là Kim Kiếm Phong, Trúc Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong, lần lượt tương ứng với năm chi mạch. Trong đó, chủ mạch thì chính thị Kim Kiếm Phong.

Bàn về gốc gác, Thiên Kiếm từ khi thành lập, tính đến nay đã được ba ngàn năm có lẻ. Tổ sư khai phái danh gọi Lý Bất Tri, là một nhân vật truyền kỳ của giới tu tiên luyện đạo, hết sức thần bí. Thậm chí cho tới bây giờ, khi mà ông đã viên tịch từ hơn hai ngàn năm trước, những nghi hoặc về ông vẫn chưa có lời giải nào thoả đáng. Thế nhân chỉ biết Lý Bất Tri ông là người tộc Kinh, sáu mươi tuổi ngang trời xuất thế, một người một kiếm tung hoành Việt Quốc, trung nguyên ngoại vực, đầu nam cuối bắc không chỗ nào là chưa từng đi qua, chưa từng đánh qua.

Thiên hạ ngày ấy, bất kể là đại nhân vật nào, người thuộc tộc nào, hễ cứ nghe đến ba chữ "Lý Bất Tri" đều liền động dung, chẳng kính thì sợ.

"Tu tiên đệ nhất nhân" của hai ngàn năm trước, nếu không phải Lý Bất Tri thì không còn ai xứng.

Chuyện xưa là vậy, bằng xét ngày nay...

Lý Bất Trí thì tất nhiên đã mất. Ông dù đạo pháp thâm huyền, công tham tạo hoá, siêu phàm nhập thánh thì rốt cuộc vẫn chỉ là phàm nhân, ngàn năm dương thọ chung quy là hữu hạn, cái chết làm sao tránh khỏi? Hiện, tồn lưu có chăng là những gì ông để lại.

Thiên Kiếm Môn chính là một trong số đó.

Thời của Lý Bất Tri, với một thân đạo thuật thâm huyền của mình, việc ông khai tông lập phái, đem nó phát dương quang đại thì đã quá hiển nhiên, chả có gì đáng nói. Bằng tại hôm nay, sau khi ông đã mất được hai ngàn năm...



Cũng không rõ bởi do trời cao chiếu cố hay nhờ Lý Bất Tri thuở xưa tinh tế an bài hậu sự mà suốt hai ngàn năm qua, sau bao cuộc bể dâu, Thiên Kiếm Môn vẫn sừng sững toạ lạc trên đỉnh núi Ngũ Đài, hùng cứ một phương Việt Quốc. Năm chi mạch của nó là Kim Kiếm Phong, Trúc Kiếm Phong, Mặc Kiếm Phong, Liệt Kiếm Phong và Tương Kiếm Phong cũng ngày một hưng thịnh, môn nhân có tăng không giảm, anh tài thực chẳng hiếm...

...

...

Cách chân núi Ngũ Đài sáu mươi dặm về phía đông bắc...

Chỗ này tên gọi Đào Hoa, là một cô thôn biệt lập, cách thành trấn khá xa, dân số vừa đúng năm mươi hộ. Người dân ở đây ai nấy đều chân chất thiện lương, xưa giờ hầu như chẳng bao giờ tranh đấu, mưu mô lại càng không tưởng. Họ sống rất hiền hoà, tin cậy lẫn nhau...Trời hiện đã vào xuân, khắp nơi hoa đào đã nở rộ. Trước hiên sau ngõ, trên từng mái nhà, cả thôn hầu như chỗ nào cũng được nhuộm bởi sắc hoa, khung cảnh đẹp mắt, nên thơ vô cùng.

Tương tự những hộ dân khác, nhà của Lăng Thành Trụ cũng có trồng hoa đào, hoa cũng đang đua nhau nở rộ. Bên dưới mái hiên, trong bộ trường y đơn sơ bình dị màu nâu đất, Lăng Thành Trụ không ngừng đi qua bước lại, dáng vẻ khá bồn chồn lo lắng.

Cũng khó trách. Phía trong nhà, thê tử hắn là Lăng Tiểu Linh đang khổ sở kêu la kia mà, Lăng Thành Trụ hắn sao có thể chẳng nóng lòng cho được? Thời gian nàng lâm bồn tính ra cũng đã quá hai canh giờ rồi...

"Tại sao lại lâu như vậy chứ? Đã quá hai canh giờ rồi...".

Lăng Thành Trụ tay trái đan tay phải, dạ thầm lo, miệng lẩm bẩm...

"Tiểu Linh trước giờ thể chất yếu đuối, chuyển dạ lâu như vậy...".

Mắt ngước lên thương khung, Lăng Thành Trụ chắp tay cầu khẩn: "Thần minh tại thượng, cầu xin người rủ lòng thương xót che chở cho Tiểu Linh, đừng để nàng xảy ra bất trắc gì...".

Chẳng biết có phải thượng thiên đã nghe thấy hay không mà sau khi Lăng Thành Trụ cầu khẩn xong thì từ bên trong nhà, một tiếng khóc truyền ra: "Oa... oa... oa...".

Vậy là đã rõ, đó là thanh âm của hài nhi. Lăng Tiểu Linh, nàng đã vừa hạ sinh.

"Sinh rồi... Sinh rồi... Sinh rồi!".

Lăng Thành Trụ mừng đến rướm nước mắt, vội vàng quay đầu đưa tay mở cửa chạy thẳng vào trong nhà.

"Đại ca, chúc mừng huynh!".

Vừa trông thấy Lăng Thành Trụ chạy vào, muội muội của hắn là Lăng Ngọc Yến liền đưa đứa bé trong tay qua.

"Là bé trai đó ca!".

"Con trai ta...".

Lăng Thành Trụ sau khi bế lấy hài nhi liền ngồi xuống giường, một tay vươn ra giúp thê tử vén mấy sợi tóc rối sớm đã ướt nhẹp, quan tâm hỏi: "Tiểu Linh, nàng cảm thấy trong người thế nào?".

"Thiếp... không sao đâu." - Lăng Tiểu Linh yếu ớt hồi âm - "Con đâu... Để thiếp nhìn"."Con đây".

Lăng Thành Trụ nhanh chóng đem đứa bé trong tay đặt xuống giường, sát bên thê tử.

Bàn tay gầy chuyển di, Lăng Tiểu Linh nhẹ nhàng chạm lên má con trai mình, khẽ thốt: "Con của mẫu thân...".

Kế đấy, nàng mỉm cười hạnh phúc...

Nhưng...

Nụ cười nọ, nó đã rất nhanh liền héo úa. Cùng với cánh tay đang buông lỏng, trong mắt nàng, hai hàng lệ cũng chậm rãi chảy ra.

Cảm giác có gì đó không ổn, Lăng Thành Trụ thần tình đại biến, ngay lập tức hô gọi: "Tiểu Linh... Tiểu Linh... Tiểu Linh!".

"Không... Tiểu Linh...".

Quay phắt người lại, Lăng Thanh Trụ nắm tay muội muội mình là Lăng Ngọc Yến kéo tới.

"Ngọc Yến, xem nàng. Mau xem nàng!".

Thực ra chẳng cần Lăng Thành Trụ bảo thì Lăng Ngọc Yến cũng đang định làm như vậy rồi. Biểu hiện buông xuôi của đại tẩu, Lăng Ngọc Yến nàng đã thấy được.

Một giây cũng không dám chần chừ thêm nữa, Lăng Ngọc Yến lập tức kiểm tra...

Một lúc sau...

Lăng Ngọc Yến thu tay, mắt không dám quay nhìn đại ca mình. Nàng không dám nói.

Thấy muội muội mình như vậy, một tia hy vọng sau cùng của Lăng Thành Trụ cũng tan thành mây khói. Hắn lặng người đi, mất một đỗi mới mở miệng được.

"Ngọc Yến... Tiểu Linh... nàng ấy...".

Tới đó thì Lăng Thành Trụ không nói được nữa. Dường như có cái gì đó đang chặn lấy cổ họng hắn.

Thê tử hắn, nàng đi rồi. Nàng đã đi rồi...

"Hức ức...".

Những giọt nước mắt đau xót bắt đầu tuôn chảy. Lăng Thành Trụ khóc, Lăng Ngọc Yến khóc, và đứa bé vừa sinh trên giường, nó cũng đang khóc.

Một kiếp người thế là xong. Lăng Tiểu Linh đã rời xa dương thế, bỏ lại con thơ mắt còn chưa kịp hé mở.

"Ông trời..." - Lăng Thành Trụ nhắm nghiền hai mắt, nghẹn ngào cất tiếng - "Tại sao lại vô tình như vậy?".

"Tiểu Linh nàng năm nay chỉ vừa tròn mười chín, tại sao lại bắt nàng phải đi?".

"... Tiểu Linh nàng có tội tình gì chứ...".

"Đại ca..." Bên cạnh, Lăng Ngọc Yến nhìn đại ca mình thương tâm lệ cũng tuôn theo. Nàng muốn nói gì đó để an ủi, nhưng rồi rốt cuộc cũng chỉ đành cúi đầu sụt sùi.

Nói? Nàng biết nói gì đây? Sự mất mát, nỗi đau chia ly này... thật là quá lớn rồi.

Hoan hỉ hoá bi. Trong nhà người đẫm lệ, ngoài hiên hoa nhẹ rơi. Trời không gợn sóng...

Chương 2: Hung Tinh Chuyển Thế

...

...

Ngày hôm sau, trên núi Ngũ Đài.

Bên trong một động phủ xa xưa cổ lão ở Kim Kiếm Phong, một cuộc họp mặt đang diễn ra. Thành phần tham dự tính ra không nhiều, tổng cộng chỉ có sáu người. Tuy nhiên, sáu người này, bọn họ lại đều là đại nhân vật đứng đầu của Thiên Kiếm Môn, bao gồm: Cơ Thành Tử - phong chủ Kim Kiếm Phong, cũng đồng thời là chưởng môn hiện thời phái Thiên Kiếm; Lăng Thanh Trúc - phong chủ Trúc Kiếm Phong; Lý Ngọc Thường - phong chủ Mặc Kiếm Phong; Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong; Ngọc Vân Tử - phong chủ Tương Kiếm Phong; riêng người cuối cùng...

So với năm vị phong chủ của năm chi mạch nọ, thân phận người này thậm chí còn cao hơn một bậc. Hắn chính là người đã truyền lại ngôi vị cho Cơ Thành Tử, chưởng môn tiền nhiệm của Thiên Kiếm Môn: Thanh Hà Tử.

Ngồi trên tấm bồ đoàn màu vàng cũ kỹ, Thanh Hà Tử trong hình hài lão nhân yếu nhược nhẹ nâng cánh tay, khẽ phẩy, bảo với năm vị phong chủ còn đang cung kính cúi đầu: "Các ngươi không cần câu nệ".

Sau khi Thanh Hà Tử mở lời, lúc này các vị phong chủ mới ngẩng đầu lên. Cơ Thành Tử thoáng quan sát sư tôn mình, thấy ông thần sắc nhợt nhạt, trong lòng nhất thời nghi hoặc, bèn kính cẩn hỏi: "Sư tôn, sức khoẻ của người dường như không được tốt?".

"Ừm".

Thanh Hà Tử cũng chẳng giấu giếm, gật đầu hồi đáp: "Thọ nguyên của ta đã sắp cạn kiệt rồi".

...

Một câu nói của Thanh Hà Tử lập tức chấn động năm vị phong chủ. Tin tức kia, nó thật quá đỗi bất ngờ, quá ngoài ý muốn rồi.

Thanh Hà Tử tu vi thâm hậu, sớm đã tiến vào chân nhân cảnh hậu kỳ đại viên mãn, vốn có thể thọ đến hơn hai ngàn năm, nay tuổi chỉ vừa qua một ngàn bốn trăm hai mươi ba năm, vẫn còn hơn năm trăm năm nữa mới tới đại hạn, làm sao bây giờ lại cạn kiệt?

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Qua một hồi im lặng quay mặt nhìn nhau, cuối cùng Lăng Thanh Trúc - phong chủ Trúc Kiếm Phong - mới bước ra nói: "Sư bá, lần trước người bảo với chúng con mình vẫn còn năm trăm năm thọ nguyên nữa kia mà, tại sao bây giờ thọ nguyên của người lại cạn kiệt? Lẽ nào trong lúc bế quan tham ngộ đã phát sinh điều bất trắc?".

"Không".

Trái với suy đoán của Lăng Thanh Trúc và các vị phong chủ khác, Thanh Hà Tử lắc đầu. Hắn thở dài một tiếng, nói ra: "Thọ nguyên của ta đại giảm không phải vì tham ngộ công pháp xảy ra bất trắc mà là do đã xem trộm thiên cơ, phải gánh chịu thiên phạt".

Nghe xong mấy lời vừa rồi của Thanh Hà Tử, các phong chủ lúc này mới vỡ lẽ. Nhưng đồng thời, bọn họ cũng càng thêm thắc mắc. Có thể khiến cho Thanh Hà Tử chẳng tiếc hao phí thọ nguyên để nhìn trộm, thiên cơ kia đến cùng là đại sự tình gì?

"Sư tôn." - Cơ Thành Tử hỏi - "Thiên cơ mà người nói lẽ nào là điềm hung ảnh hưởng tới Thiên Kiếm Môn chúng ta?".

"Không sai." - Thanh Hà Tử xác nhận - "Đúng là điềm hung, còn là đại hung đại kiếp".

Tạm bỏ qua sự rung động của các hậu bối, Thanh Hà Tử tiếp tục: "Hôm qua trong lúc ta bế quan tham ngộ, chẳng hiểu sao trong lòng lại bỗng thấy cực độ bất an. Linh cảm có điềm không lành, ta lập tức vào Tinh Các, vận dụng Luân Bàn để xem trộm thiên cơ. Nào ngờ...".

"Đại tai kiếp quả nhiên khó lường, vừa xem đến liền phải gánh chịu thiên phạt, chớp mắt năm trăm năm thọ nguyên đã không cánh mà bay...".

"Sư bá, rốt cuộc là đại tai kiếp gì mà kinh khủng như vậy, với tu vi của người mà trong chớp mắt đã liền tổn hao tận năm trăm năm thọ nguyên?".

Dời mắt nhìn sang Dịch Bất Dịch - phong chủ Liệt Kiếm Phong, Thanh Hà Tử hồi âm: "Thú thật... ta cũng không rõ".

Không rõ?



Thêm một lần nữa, các phong chủ phải động dung.

Thanh Hà Tử đạo pháp thâm huyền, lại chịu hao tổn năm trăm năm thọ nguyên để xem trộm thiên cơ, vậy mà vẫn còn chưa rõ... Đại tai kiếp kia... đến cùng là dạng gì mà được thượng thiên che kín tới như vậy, kinh khủng tới như vậy?

Liếc thấy các hậu bối hoang mang lo nghĩ, Thanh Hà Tử trong lòng cũng ngầm thở dài. Chính hắn cũng chẳng thể nào ngờ được Thiên Kiếm Môn sẽ có ngày phải đương đầu với một tai kiếp đáng sợ nhường ấy.

Hít vào một ngụm lương khí, hắn trấn an: "Các ngươi đừng nên rối loạn, đại tai kiếp tuy rằng đáng sợ nhưng không phải là không thể tránh, không thể vượt".Đợi cho các phong chủ đã bình tâm lại, Thanh Hà Tử lúc này mới chậm rãi tiếp lời: "Tai kiếp kia, ta dù vẫn chưa nhìn rõ hết nhưng một chút hình tướng thì đã xem ra".

"Căn nguyên tai ương bắt nguồn từ một đứa trẻ. Đứa trẻ này là hung tinh chuyển thế, một khi trưởng thành tất sẽ hủy đi Thiên Kiếm ta, diệt đi chính giáo ta".

"... Đáng tiếc, thượng thiên che đậy, dẫu tổn hao năm trăm năm thọ nguyên ta cũng không cách nào tra nổi xuất thân, lai lịch của hung tinh. Chỉ biết đứa trẻ này lưng tàng thái cực, mắt ẩn hoàng lân, tiềm lực cực kỳ to lớn".

Nói đoạn, Thanh Hà Tử chợt chuyển mắt nhìn qua phong chủ Trúc Kiếm Phong.

"Thanh Trúc, trong vô minh, thời điểm ta xem trộm thiên cơ đã trông thấy hình tướng của ngươi".

"Hình tướng của con?".

Lăng Thanh Trúc nghi hoặc: "Sư bá, lẽ nào con có can hệ nào đó với hung tinh kia?".

Đáp lại nàng, Thanh Hà Tử gật nhẹ: "Đúng là có can hệ, lại còn rất trọng yếu... Theo như những gì ta thấy được thì tương lai Thanh Trúc ngươi sẽ là người giúp Thiên Kiếm môn ta hoá giải tai kiếp, diệt trừ hung tinh".

Dời sang các vị phong chủ khác, cuối cùng dừng trên mặt Cơ Thành Tử, Thanh Hà Tử căn dặn: "Cơ Thành Tử, tương lai Thiên Kiếm ta, chính giáo ta sẽ phải đương đầu với kiếp nạn tồn vong, ngươi thân là chưởng môn Thiên Kiếm, nhất định phải cố gắng giữ vững tâm chí, thống lĩnh tu sĩ chính đạo, cùng nhau hiệp lực vượt qua... Sư muội Thanh Trúc của ngươi chính là nhân tố quan trọng nhất để tiêu diệt hung tinh kia, ngươi và mọi người cần ra sức bảo vệ, tuyệt đối không được để nó xảy ra bất trắc gì".

"Nhớ kỹ. Thiên Kiếm tồn vong, chính giáo còn mất, hết thảy đều phụ thuộc vào Thanh Trúc".

"Sư tôn xin hãy yên lòng." - Cơ Thành Tử sau khi nghe hết lời căn dặn liền kính cẩn cúi đầu, kiên tâm mà rằng - "Đồ nhi cùng các sư đệ, sư muội sẽ hết lòng bảo vệ cho Thanh Trúc sư muội, nhất định sẽ không để sư muội xảy ra bất trắc gì".

"Vậy thì tốt...".

Thanh Hà Tử dần khép hai mắt, giọng xa xăm, bảo: "Những lời cần nói ta đều đã nói, các ngươi hãy về đi".

...

...

Một tháng sau, tại Đào Hoa thôn.
Hiện giờ hoa đào đã rụng, hương sắc đã phai. Trên cành cây, những chiếc lá non nay cũng bắt đầu già cõi. Chim chóc thỉnh thoảng bay lượn, hết đáp cây này lại hạ sang cây khác, thanh âm ríu rít liên hồi...

Giống như đám chim nọ, bên trong nhà của Lăng Thành Trụ, tiếng cất lên cũng nối nhau không ngừng. Khác, có chăng là ở cảm xúc.

Nếu ngoài trời, đám chim kia đang tung tăng nhảy nhót, vui vẻ hát ca thì trong nhà Lăng Thành Trụ, đang vọng vang đây lại là sự đau thương, mất mát. Đêm hôm trước, nhà họ Lăng đã vừa mới mất thêm một người nữa rồi.

Rời bỏ dương thế không ai khác mà chính là Lăng Thành Trụ.

Kể từ lúc Lăng Tiểu Linh vì sinh khó qua đời thì Lăng Thanh Trụ cũng bắt đầu thương nhớ mà sinh bệnh, thuốc thang bao nhiêu đều vô ích, chẳng hề thuyên giảm. Cứ như vậy, bệnh tình càng ngày càng nặng, đến đêm hôm trước thì triệt để nhắm mắt xuôi tay, hạ nhập hoàng tuyền đoàn tụ cùng thê tử.

Người đi đã đi, cát bụi về với cát bụi, mệnh Lăng Thành Trụ hôm nay đã hết. Giờ, đáng nói chăng là những người còn ở lại, còn đang sống...

...

Thời gian lặng trôi, nơi dãy núi phía tây, ánh dương đã bắt đầu khuất dạng, chẳng bao lâu sau thì những tia dương quang cuối cùng cũng hoàn toàn tắt lịm.

Ngày đã hết, màn đêm đã buông.

Bóng tối lặng lẽ bao trùm lấy căn nhà nhỏ đơn sơ, trong không gian cô tịch, một bóng người đang quỳ khóc trước linh cữu. Bên ngoài cửa vẫn mở, một cơn gió lạnh bất chợt thổi vào khiến ánh nến trong nhà lung linh chao đảo, chiếu lên tường những hình bóng ma quái chập chờn.

"Hức...ức... Đại ca...".

Giữa đêm đen, trong tiếng gió "u u" lành lạnh, Lăng Ngọc Yến một tay ôm hài nhi, một tay vươn ra đặt trên linh cữu, thương tâm nức nở.

"Huynh sao lại bỏ muội, bỏ con trẻ mà ra đi... Tiểu Ngư sau này phải làm thế nào đây...".

"Đại ca... hức hức...".

"Oa oa... oa oa...".

"... oa oa... oa oa...".

Nằm trong tay Lăng Ngọc Yến, hài nhi Tiểu Ngư sau một cơn mê ngủ giờ đã tỉnh lại. Giống như ban sáng, lúc chiều tà, nó lại bắt đầu quấy khóc.

Lăng Ngọc Yến cúi đầu nhìn nó, lòng thêm ngậm ngùi thương cảm. Nước mắt chưa ráo đã lại trào tuôn, nàng ôm hài nhi dỗ dành: "Tiểu Ngư ngoan, đừng khóc...".

"Tiểu Ngư ngoan... Tiểu Ngư ngoan...".

"Tiểu Ngư đừng khóc... hức hức...".

...

Mới chào đời liền xa thân mẫu, một tháng sau đã lại phải khóc biệt phụ thân, đứa trẻ Lăng Tiểu Ngư này không thể không nói là một hài nhi bất hạnh.

Đây là mệnh của nó ư?

Sự chào đời của Lăng Tiểu Ngư nó là tai hoạ? Chính nó đã hại chết phụ mẫu mình?

Lăng Tiểu Ngư nó là kẻ mang tới tai ương hay chỉ là người phải gánh chịu bất hạnh?

Câu trả lời vẫn còn nằm ở tương lai...

Chương 3: Sáu Năm

...

...

Người chết đã chết, kẻ còn sống thì vẫn phải tiếp tục sống. Sau những giọt nước mắt thương tâm, tiếng khóc nghẹn ngào nức nở, Lăng Ngọc Yến giờ đây đã phần nào nguôi ngoai. Tiễn đưa linh cữu, lo an táng cho Lăng Thành Trụ xong, nàng cùng Lăng Tiểu Ngư trở về mái nhà tranh đơn sơ, sống tiếp cuộc đời của mình...

Ngày nối ngày, tháng nối tháng, năm dài nối năm, thời gian lặng lẽ xuôi dòng. Chớp mắt, sáu năm đã trôi qua...

Lúc này trời đã vào xuân, khắp cô thôn hoa đào đang nở rộ, sắc hương nhuộm cả một vùng. Khung cảnh thật chẳng khác là bao so với sáu năm về trước, cái ngày Lăng Tiểu Ngư chào đời.

Tất nhiên cũng chỉ ở tiết trời, cảnh vật, chứ bằng con người, giống, làm sao giống được?

Lăng Tiểu Linh đã mất, Lăng Thành Trụ cũng không còn, mái nhà tranh hôm nay, cư ngụ duy mỗi đôi cô cháu Lăng Ngọc Yến và Lăng Tiểu Ngư mà thôi...

Bên ngoài, trước mái hiên một đoạn, dưới tán cây hoa đào.

Một đứa bé hiện đang ngồi. Chẳng ai khác mà đúng Lăng Tiểu Ngư. Trải qua sáu năm được Lăng Ngọc Yến tận tâm nuôi dưỡng, hôm nay Lăng Tiểu Ngư nó đã lớn, từ một hài nhi bé bỏng đã trở thành một đứa trẻ biết nhận thức, suy tư...

Trong bộ đồ màu nâu sớm nhạt màu, sau một hồi ngẫm nghĩ, Lăng Tiểu Ngư chợt thở ra một hơi, chiếc miệng bé xinh hé mở: "Ừm, đã nhớ lại hết rồi".

Thốt ra bấy nhiêu, chừng như đã có quyết định nào đấy, Lăng Tiểu Ngư bắt đầu triển khai hành động. Nó quay mặt sang phải, đưa tay cầm lên cây bút đã được chuẩn bị sẵn, chấm mực trong nghiên rồi hạ xuống tờ giấy trắng đặt ngay phía trước.

Một nét rồi thêm một nét, dưới bàn tay nhỏ bé của Lăng Tiểu Ngư nó, tờ giấy dần thay đổi. Từng chút một, từ mơ hồ vô định, những hình ảnh cụ thể hiện ra. Xem kỹ thì rõ ràng là hai người, một nam một nữ. Họ đang đứng nắm tay, cùng nhau nhìn nó...

Một đỗi sau.

Bút đã gác, nghiêng đã dời, tranh vẽ đã hoàn tất.

Lăng Tiểu Ngư mặt mày lấm lem, tay vương vết mực nằm dài trên đất, phồng mang thở mạnh, bộ dạng xem chừng đã thấm mệt. Dù vậy, trên môi nó thì lại đang mỉm cười.

Lại qua thêm vài phút...

Từ trong hoan hỉ, Lăng Tiểu Ngư mở mắt ra, vươn tay với lấy bức tranh của mình, giơ lên ngắm nhìn. Hồi lâu thì cất tiếng, giọng non nớt chứa chan tình cảm: "Phụ thân, mẫu thân, Tiểu Ngư nhớ hai người lắm".

"Tuy là phụ thân và mẫu thân mất sớm, Tiểu Ngư còn chưa có kịp nhìn mặt, nhưng mà Tiểu Ngư biết phụ thân và mẫu thân vẫn thường về đây xem Tiểu Ngư. Lúc Tiểu Ngư ngủ đã mơ thấy hai người...".

"Phụ thân và mẫu thân đừng lo, Tiểu Ngư sống rất tốt. Yến cô cô chăm sóc cho Tiểu Ngư rất tốt, mỗi ngày đều dạy Tiểu Ngư viết chữ, dạy Tiểu Ngư phân loại dược thảo... Mặc dù Tiểu Ngư hay quên nhưng Yến cô cô cũng không có trách Tiểu Ngư...".

"Phụ thân, mẫu thân, để Tiểu Ngư kể cho hai người nghe chuyện này...".

Dưới tán cây hoa đào, Lăng Tiểu Ngư nằm dài trên đất, tay cầm bức tranh do mình vẽ, nói năng liên hồi. Thanh âm non nớt ấy cứ liên tục vang lên, hết chuyện bên đông rồi đến chuyện bên tây, mãi tận tới khi Lăng Ngọc Yến xuất hiện thì mới chịu dừng lại.

Vẻ thơ ngây thuở nào nay đã trút bớt, Lăng Ngọc Yến một thân lam y kín đáo, vải thô mà gọn, mặt mộc mà sang, bước đến bên gốc cây hoa đào, dịu dàng hỏi: "Tiểu Ngư, con đang làm gì đó?".



"Yến cô cô".

Lăng Tiểu Ngư nghe gọi liền quay đầu nhìn. Kế đấy, nó cẩn thận giữ lấy bức tranh đang cầm, chuyển mình đứng lên. Vừa tiếp cận Lăng Ngọc Yến liền đáp: "Yến cô cô, Tiểu Ngư đang nói chuyện với phụ thân và mẫu thân".

Phụ thân và mẫu thân?

Theo phản xạ, Lăng Ngọc Yến đưa mắt ngó quanh, xác nhận chẳng có ai khác, lúc này mới nghi hoặc: "Tiểu Ngư, con nói gì cô cô không hiểu...".
"Đây này".

Cũng chẳng để cô cô mình nghi hoặc quá lâu, Lăng Tiểu Ngư giơ ra bức tranh của mình: "Phụ thân và mẫu thân ở đây này".

Sau vài giây...

Hiện tại thì Lăng Ngọc Yến đã hoàn toàn minh bạch. Cõi lòng bất giác dâng lên niềm thương cảm, nàng đặt bàn tay gầy guộc lên đầu đứa trẻ trước mặt, xoa nhẹ: "Là Tiểu Ngư vẽ sao?".

"Tiểu Ngư vẽ đấy." Lăng Tiểu Ngư đáp, giọng không giấu được vẻ tự hào.

Thấy nó cười, Lăng Ngọc Yến cũng mỉm cười theo: "Tiểu Ngư, đưa cho cô cô xem".

"Đây ạ".

Tiếp lấy bức tranh, Lăng Ngọc Yến chăm chú nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc, một lúc sau thì hỏi: "Tiểu Ngư, con chưa từng thấy mặt phụ thân và mẫu thân, sao lại biết mà vẽ vậy?".

"Là ở trong mơ".

Hết sức hồn nhiên, Lăng Tiểu Ngư mau chóng tiếp lời: "Lúc Tiểu Ngư ngủ đã thấy phụ thân và mẫu thân về. Họ ngồi nói chuyện với Tiểu Ngư rất lâu".

Thì ra là vậy.

Lăng Ngọc Yến đã hiểu rõ ngọn ngành. Nhưng cũng chính vì hiểu mà thương cảm trong lòng nàng mới càng dâng cao hơn trước.

Đứa cháu trai này của nàng, số phận sao mà đáng thương quá. Ở Đào Hoa thôn này, nhà nào nhà nấy, con cái sinh ra ai cũng đều đủ cha đủ mẹ, duy chỉ có Tiểu Ngư nhà nàng...

"Đại ca, đại tẩu, ca tẩu dưới cửu tuyền có linh nhất định phải phù hộ cho Tiểu Ngư được bình an, cả đời vui vẻ...".

Trong âm thầm, Lăng Ngọc Yến khấn nguyện. Cùng với lời gửi gắm vào cõi vô minh, sâu tận tâm can, nàng cũng vừa mới tự hứa một điều. Đó là đời này, Lăng Ngọc Yến nàng sẽ ở vậy, không màng lạc thú xa hoa, không thiết ái tình cao đẹp, chỉ nguyện được trông thấy cháu trai mình sống vui vẻ, hạnh phúc...

Lẽ tất nhiên, tấm lòng chan chứa yêu thương, cam nguyện sống vì người khác Lăng Ngọc Yến nàng chẳng phải đến tận hôm nay mới có. Lời hứa kia thực chất vốn đã tồn tại từ rất lâu rồi. Sáu năm trước, khi Lăng Tiểu Linh và Lăng Thành Trụ qua đời, Lăng Ngọc Yến nàng đã liền đem những ước mơ của một thời thiếu nữ khép lại. Kể từ giây phút ấy, nàng đã tự xem mình là một thiếu phụ. Bao lời dạm hỏi, bao cuộc mai mối, trước sau như một, tất cả đều bị nàng từ chối. Nàng không muốn san sẻ tình yêu cho bất cứ ai khác nữa. Với nàng, một Lăng Tiểu Ngư thôi là đủ rồi. Nàng chỉ cần một mình nó thôi...
Xưa thầm hứa, hôm nay thầm nguyện, và mai sau, Lăng Ngọc Yến chắc chắn sẽ còn nhắc nhở bản thân thêm nhiều lần nữa. Suốt cả đời mình, nàng sẽ chỉ vì niềm vui, vì hạnh phúc của Lăng Tiểu Ngư mà sống. Tấm lòng ấy, nó thật cao quý biết bao. Thế gian này, thử hỏi liệu có mấy người làm được, từ bỏ hết thảy ước mơ thời thiếu nữ, khép lại cả thanh xuân, toàn tâm toàn ý để chăm lo cho một đứa trẻ không phải con mình?

Lăng Tiểu Ngư sinh ra liền mất thân mẫu, một tháng sau lại phải khóc biệt phụ thân, đích xác bất hạnh. Nhưng hôm nay, sự bất hạnh ấy đã phần nào được bù đắp, bởi tình yêu thương vô bờ của Lăng Ngọc Yến.

Dĩ nhiên là bây giờ Lăng Tiểu Ngư vẫn chưa đủ trí óc để hiểu được sự hi sinh to lớn của cô cô mình. Nó vẫn còn quá nhỏ.

Trông thấy cô cô đột nhiên im lặng, thần tình khác lạ, Lăng Tiểu Ngư ngỡ mình vẽ phụ mẫu không giống, buồn buồn cúi mặt: "Yến cô cô, có phải Tiều Ngư vẽ sai rồi? Tranh Tiểu Ngư vẽ không có giống phụ thân và mẫu thân?".

Được thanh âm non nớt kéo về thực tại, Lăng Ngọc Yến lắc đầu, bảo: "Không phải đâu. Tranh Tiểu Ngư rất đẹp, vẽ rất giống".

"Thật không?".

"Yến cô cô đã bao giờ gạt Tiểu Ngư chưa?".

"Vậy thì không có. Yến cô cô chưa bao giờ gạt Tiểu Ngư hết".

Tâm tư thông suốt, Lăng Tiểu Ngư lại trở nên vui vẻ. Nó hào hứng nói: "Tiểu Ngư biết mà. Phụ thân và mẫu thân vẫn thường về đây xem Tiểu Ngư...".

"Ừm. Yến cô cô biết. Phụ thân và mẫu thân Tiểu Ngư vẫn luôn âm thầm theo dõi chúng ta".

Nói rồi, Lăng Ngọc Yến đem bức tranh thô sơ mà đong đầy tình cảm chân thành trả lại cho Lăng Tiểu Ngư.

"Tiểu Ngư, Yến cô cô trả tranh cho con. Nhớ phải giữ gìn cẩn thận, biết không".

"Yến cô cô yên tâm. Tiểu Ngư nhất định sẽ giữ cẩn thận, không để cho phụ thân và mẫu thân bị gì đâu".

"Ừm".

Lăng Ngọc Yến vươn tay đem đứa trẻ trước mặt kéo lại, trìu mến nhìn nó, bảo: "Xem Tiểu Ngư con kìa, mặt mày lấm lem, tay chân dính bẩn hết cả rồi. Vào nhà để Yến cô cô tắm cho".

"Hì hì. Vâng ạ".

...

Hơn mười phút sau.

Bên trong nhà tiếng nghịch nước đã vừa dứt. Lăng Tiểu Ngư một thân ướt sũng từ chiếc bồn mộc mạc bước ra, vội vội vàng vàng chạy tới với lấy chiếc khăn rồi đem quấn quanh người, vừa quấn vừa nói: "Lạnh quá! Lạnh quá...".

Trông thấy bộ dạng hấp tấp của nó như vậy, Lăng Ngọc Yến mới phì cười: "Cái gì mà lạnh? Yến cô cô là nữ nhân chân yếu tay mềm còn chẳng sao, Tiểu Ngư con là tiểu nam nhân lại hô lạnh...".

"Không so được nha." - Lăng Tiểu Ngư phản bác - "Yến cô cô là người lớn, Tiểu Ngư là người nhỏ, dĩ nhiên sẽ bị lạnh".

"Xuy...".

Lăng Ngọc Yến xem thường: "Đã sáu tuổi rồi còn nhỏ gì nữa. Tiểu Ngọc nhà Dương thẩm năm nay chỉ mới có năm tuổi mà mỗi ngày đều tự tắm gội, thỉnh thoảng còn đi ra suối ngâm mình nữa đấy. Người ta là nữ nhi đấy nhá".

Lần này, sau dẫn chứng quá đỗi hùng hồn kia thì Lăng Tiểu Ngư đành triệt để câm nín. Nó không phản bác được nữa.

Cắn cắn bờ môi, nó im lặng hồi lâu thì nói: "Yến cô cô, kể từ ngày mai Tiểu Ngư sẽ tự tắm gội".

Chương 4: Nhìn Đến Tiên Môn

Từ sau hôm ấy, cái ngày bị cô cô mình trêu chọc thì Lăng Tiểu Ngư đã hoàn toàn tự lập trong việc tắm gội, cũng chả bao giờ thấy nó hô lạnh nữa.

Đối với chuyện này, Lăng Ngọc Yến dĩ nhiên chẳng ý kiến gì. Nam nhi nói được thì làm được, như thế mới là nam nhi tốt.

...

Cứ vậy, cuộc sống bình dị của Lăng Tiểu Ngư lặng lẽ trôi qua, sáng học chữ, chiều ngồi xem cô cô mình phân loại thảo mộc, chữa bệnh cứu người, ngày ngày an ổn tại Đào Hoa thôn. Năm tháng tuy không đủ gọi huy hoàng rực rỡ nhưng cũng xem là vui vẻ, an nhàn.

Tiếc rằng... cũng chỉ trên một đoạn đường đời ngắn ngủi.

Sự ở tương lai, phàm nhân nào ai lường trước được? Như trăm vạn người trần khác, Lăng Ngọc Yến cũng phải trải qua cái vòng sinh - lão - bệnh - tử. Hôm nay, nàng đã ngã bệnh.

Giữa đêm u tịch, trong mái nhà tranh, Lăng Ngọc Yến hiện đang nằm đấy, trên chiếc giường gỗ đơn sơ lưu lại từ cái thời mà phụ thân nàng vẫn còn sống. Khuôn mặt nàng, mồ hôi vã ra như tắm; thân thể cũng là như vậy, ướt nhẹp hết quần áo trong ngoài. Chốc chốc, từ trong cổ họng, những tiếng ho mệt nhọc lại vang lên, khá là khổ sở...

Lăng Ngọc Yến suy kiệt, thân mang bệnh là vậy, ấy thế mà bóng dáng Lăng Tiểu Ngư lại chẳng thấy đâu. Nó không hề túc trực chăm nom cho nàng. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nó vô tâm. Thực tế thì Lăng Tiểu Ngư nó có tình có nghĩa lắm. Ban nãy, ngay khi Lăng Ngọc Yến ngất đi thì nó đã lập tức vắt chân lên cổ chạy thẳng qua nhà Dương Thanh Sơn - một vị thầy thuốc khác trong thôn.

Hiện giờ, bóng dáng nó vẫn còn đang ẩn hiện giữa màn đêm cô tịch...

...

"Hộc hộc...".

"Hộc hộc...".

Trên con đường cong quẹo nhấp nhô, Lăng Tiểu Ngư dốc hết sức ra mà chạy. Bởi do đêm tối, trời không có trăng nên cứ chốc chốc nó lại vấp ngã một lần. Dù vậy, nó rất nhanh liền đứng dậy, tiếp tục chạy đi. Dẫu mệt nhọc, dẫu thịt da bị những viên đá làm trầy xước thì đôi chân nó như cũ vẫn hướng về phía trước...

Cứ thế, nó chạy mãi... chạy mãi..., tận cho tới khi nhà Dương Thanh Sơn hiện ra ngay trước mắt...

"Rầm... rầm...!".

"Rầm... rầm...!".

Cùng với tiếng đập cửa liên hồi, từ miệng Lăng Tiểu Ngư, thanh âm gấp gáp cũng cất lên: "Dương đại thúc! Dương đại thúc! Mau cứu người...!".

"Dương đại thúc...!".

Sau vài lần Lăng Tiểu Ngư hô gọi, trong nhà Dương Thanh Sơn, một giọng trầm ổn truyền ra: "Là Tiểu Ngư hả? Có chuyện gì vậy?".

Theo sau câu hỏi, cánh cửa cũng mau chóng được người mở rộng.

Lăng Tiểu Ngư lúc này liền nói, thần tình vẫn khẩn trương như cũ: "Dương đại thúc, thúc mau tới cứu Yến cô cô đi! Yến cô cô ngất xỉu rồi...".

"Cái gì?!".

Dương Thanh Sơn nghe qua tin tức thì mặt mày biến sắc. Hắn vội truy: "Tiểu Ngư, đã xảy ra chuyện gì?!".

"Tiểu Ngư không biết. Lúc nãy Yến cô cô tắm xong, vừa đi ra tới giường thì liền té ngã, Tiểu Ngư gọi mãi cũng không dậy. Người Yến cô cô nóng lắm... Dương đại thúc, thúc mau cứu Yến cô cô đi!".

Lăng Tiểu Ngư càng nói thì đôi mắt càng nhoè đi, xem chừng đã sắp khóc.

Thấy nó như vậy, Dương Thanh Sơn mới trấn an: "Tiểu Ngư con đừng lo, Yến cô cô của con nhất định sẽ chẳng có việc gì đâu".

"Được rồi, con đợi ta lấy hòm thuốc rồi chúng ta sẽ cùng qua đó xem".

Dứt câu, Dương Thanh Sơn liền quay vào trong, chưa đầy mười giây sau thì đã trở ra. Với chiếc áo ngoài mặc vội cùng hòm thuốc đeo trên vai, hắn nói: "Tiểu Ngư, chúng ta đi thôi".

...



"Mẫu thân".

Dương Thanh Sơn và Lăng Tiểu Ngư vừa rời đi thì bên trong căn nhà, một giọng non nớt cất lên. Người nói là một cô bé tuổi tầm năm, sáu, mặt mày nhìn rất sáng sủa. Đích xác Dương Tiểu Ngọc - đứa con gái duy nhất của Dương Thanh Sơn, cũng đồng thời là người bạn tốt thường hay chơi đùa cùng Lăng Tiểu Ngư.

Lòng vương lo nghĩ, Dương Tiểu Ngọc ngước lên nhìn mẫu thân mình, hỏi: "Yến cô cô của Tiểu Ngư sẽ không sao đâu phải không?".

Cũng giống như cái cách mà Dương Thanh Sơn trấn an Lăng Tiểu Ngư, Dương thẩm cũng lựa lời tốt đẹp: "Tiểu Ngọc đừng lo. Phụ thân con là một thầy thuốc rất giỏi, dù Yến cô cô của Tiểu Ngư có mắc bệnh gì thì chắc chắn đều sẽ được chữa khỏi thôi"."Mẫu thân nói đúng." - Dương Tiểu Ngọc cúi đầu trầm ngâm, cuối cùng lựa chọn tin tưởng - "Yến cô cô của Tiểu Ngư nhất định sẽ không việc gì đâu".

...

Một lúc sau.

Tại nhà của Lăng Tiểu Ngư.

Trên chiếc giường đặt nơi sát vách, Dương Thanh Sơn hiện đang ngồi bắt mạch cho Lăng Ngọc Yến. Kiểm tra hồi lâu, hắn rốt cuộc thu tay, nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Vừa trông thấy hắn kiểm tra xong, ở gần bên, Lăng Tiểu Ngư lập tức hỏi: "Dương đại thúc, Yến cô cô con bị làm sao vậy? Cô cô sẽ không sao đâu phải không?".

Đáp lại nó, Dương Thanh Sơn vuốt nhẹ chòm râu, cười hoà ái: "Tiểu Ngư con yên tâm. Yến cô cô con chỉ là do lao lực quá độ, thân thể suy kiệt mà thôi. Chỉ cần uống vài thang thuốc là sẽ khỏi".

"Dương đại thúc, thúc nói thật chứ?".

"Đương nhiên là thật. Dương đại thúc đã gạt Tiểu Ngư bao giờ chưa?".

"Không có".

Lăng Tiểu Ngư lắc đầu, kế đấy chợt bổ sung: "Trước giờ chỉ có Tiểu Ngọc mới lừa gạt Tiểu Ngư thôi".

"Khì...".

Lời trẻ nhỏ ngây ngô khiến Dương Thanh Sơn không khỏi bật cười. Hắn ngẫm lại, thoáng so sánh một chút giữa Lăng Tiểu Ngư và Dương Tiểu Ngọc nhà mình thì quả thấy đứa trẻ trước mặt xét âu cũng đáng thương. Hầu như mỗi ngày nó đều bị Tiểu Ngọc nhà hắn xỏ mũi dắt đi hết thì phải...

"Thằng bé này nếu sau này có thể cùng Tiểu Ngọc nên duyên thì đúng là chuyện tốt...".

Nghĩ vậy, ánh mắt Dương Thanh Sơn nhìn Lăng Tiểu Ngư càng trìu mến hơn.

"Được rồi Tiểu Ngư, con ở đây chờ, để ta về nhà lấy ít thảo dược rồi qua đây nấu thuốc. Vừa rồi ta đã cho Yến cô cô con uống tạm một chút Ngọc Dịch, bệnh tình sẽ không xấu thêm nữa đâu".

"Vâng, Tiểu Ngư sẽ ở đây túc trực".

...

Cứu người như cứu hoả. Tuy nói bệnh tình của Lăng Ngọc Yến cũng không quá nghiêm trọng nhưng với hoàn cảnh đơn chiếc của hai cô cháu nàng cộng thêm mối quan hệ thân thiết từ lâu giữa hai nhà, Dương Thanh Sơn nào đâu dám trễ nải, vừa về đến nhà liền vội lục tìm thảo dược, chừng khi lấy đủ thì ngay lập tức cất bước rời đi.
Có điều lần này, Dương Thanh Sơn đã chẳng đi một mình. Ngoài hắn thì cả Dương thẩm và Dương Tiểu Ngọc cũng nối gót theo qua.

Cứ như vậy, một nhà ba người đưa chân rảo bước giữa trời đêm cô tịch, đồng lòng giúp Lăng Tiểu Ngư săn sóc, chữa trị cho Lăng Ngọc Yến...

Những tưởng với sự giúp đỡ tận tâm của gia đình Dương Thanh Sơn thì Lăng Ngọc Yến sẽ mau chóng hồi phục thì không, thực tế, nó đã diễn ra theo chiều hướng trái ngược, đầy tiêu cực.

Trải qua mấy ngày thuốc thang liên tục, bệnh tình của Lăng Ngọc Yến chẳng những không chút nào thuyên giảm mà còn mỗi lúc một thêm trầm trọng, khác xa chẩn đoán ban đầu của Dương Thanh Sơn. Tuy nhiên, nếu đem tất cả mọi trách nhiệm đổ lên đầu Dương Thanh Sơn thì thật không thoả.

Lỗi, nó chẳng nằm ở Dương Thanh Sơn. Có trách thì phải trách căn bệnh quái ác đang hành hạ Lăng Ngọc Yến kia.

Căn bệnh này thật quá đỗi kỳ quái. Triệu chứng biểu hiện ra lúc nặng lúc nhẹ, khi nóng khi lạnh, khiến cho người ta không biết đâu mà lần.

Dương Thanh Sơn tuy chỉ xuất thân thôn dã nhưng thời trẻ đã bôn ba khắp nơi tầm thầy học nghệ, một thân y thuật tính ra cũng chả thua kém bậc đại tông sư chốn thành trấn, kinh kỳ. Ấy vậy mà hắn lại vô phương chẩn đoán chính xác bệnh tình của Lăng Ngọc Yến. Trong đời mình, kể từ lúc bắt đầu hành y đến nay, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chuyện quái lạ này.

Nhìn Lăng Tiểu Ngư bên giường giọt ngắn giọt dài khóc thương cô cô, Dương Thanh Sơn lòng đầy áy náy mà chẳng biết làm sao hơn. Đối với bệnh tình của Lăng Ngọc Yến hắn thực đã thúc thủ rồi.

Đứng kế bên hắn, Dương thẩm dạ thương cảm, hỏi nhỏ: "Tướng công, thật là không còn cách nào sao?".

Dương Thanh Sơn lặng lẽ lắc đầu: "Bệnh này rất kỳ lạ, hơn mười năm hành y ta cũng chưa từng gặp phải. Chỉ e...".

Tới đó thì Dương Thanh Sơn dừng lại, không nói nữa. Nơi đối diện, Lăng Tiểu Ngư đã vừa mới rời giường, đang hướng bên này tiến lại.

Hai mắt sưng lên vì mấy ngày thức khuya dậy sớm, thương khóc cô cô, Lăng Tiểu Ngư nắm lấy tay Dương Thanh Sơn, cất giọng đứt quãng: "Dương đại thúc... hức... Thúc cứu Yến cô cô đi.. hức hức...".

"Chuyện này..." Dương Thanh Sơn mở miệng, muốn nói lại thôi.

Cứu? Hắn cũng muốn cứu lắm. Nhưng mà... cứu bằng cách nào đây?

Dương Thanh Sơn hắn thật tình là không biết.

"Dương đại thúc...".

Chẳng nhận được hồi âm, Lăng Tiểu Ngư quay mặt nhìn sang Dương thẩm, bàn tay nhỏ nhắn kéo kéo tà áo.

"Dưong đại thẩm...".

"Tiểu Ngư, ta...".

Một lần nữa, câu nói lại bị người bỏ lửng.

Chút hy vọng sau cùng triệt để tan biến, Lăng Tiểu Ngư đứng yên ngay đó, tay nắm tà áo chầm chậm buông xuôi, lệ lại trào tuôn...

"Hức hức... hức...".

"... hức hức....".

"Tiểu Ngư...".

Chừng như bị tiếng khóc của Lăng Tiểu Ngư tác động, Dương Tiểu Ngọc cũng sụt sùi khóc theo.

Từ phía sau, cô bé tiến ra trước mặt Lăng Tiểu Ngư, đưa tay đặt lên mặt nó, kế đấy thì dùng vạt áo chấm chấm nước mắt.

"Tiểu Ngư, ngươi đừng khóc nữa... híc híc...".

...

"Trời cao sao lại vô tình thế này...".

Nhìn hai đứa trẻ thương tâm đứng khóc, Dương Thanh Sơn rốt cuộc đã không ngăn nổi dòng lệ. Hắn quay mặt đi, hướng cao xanh than trách. Bỗng, giữa cái nhìn vô định, một tia tinh quang chợt loé lên.

Bên trong đôi mắt hắn, một ngọn núi hình bàn tay năm ngón vươn cao sừng sững hiện ra...

Chương 5: Sơ Kiến Tiên Gia

"Phải rồi...".

Dương Thanh Sơn như vừa tìm lại được hy vọng, vô thức thốt ra: "Họ nhất định có thể cứu được. Nhất định sẽ cứu được...".

Gần như tức thì, khi Dương Thanh Sơn nói xong thì phía bên này Lăng Tiểu Ngư cũng nhanh chân bước lại, lần thứ hai nắm lấy cánh tay hắn, truy hỏi: "Dương đại thúc, có phải thúc vừa nói sẽ cứu được?! Thúc có cách cứu được phải không?!".

"Tiểu Ngư, bệnh tình của Yến cô cô con rất quái lạ, e rằng y sư phàm nhân khó lòng chữa nổi...".

"Nhưng mà... hức... thúc mới bảo là cứu được...".

"Tiểu Ngư ngoan, đừng khóc, đừng khóc...".

Dương Thanh Sơn vội trấn an, nói rõ: "Y sư phàm nhân đúng là khó cứu chữa, nhưng tiên gia thì chắc chắn làm được".

"Tiên gia?".

Trước sự nghi hoặc của Lăng Tiểu Ngư, cũng đồng thời là của Dương thẩm và Dương Tiểu Ngọc, Dương Thanh Sơn quay sang nhìn thê tử, giải đáp: "Nương tử, nàng quên rồi sao, hôm nay là mùng năm tháng tám, chỉ còn hai hôm nữa là đến mùng tám tháng tám, cũng chính là thời điểm tiên gia trên núi Ngũ Đài hạ sơn tuyển chọn môn đồ".

Giống như Dương Thanh Sơn vừa nãy, Dương thẩm nghe xong hai mắt liền ánh lên tinh quang.

"Phải rồi! Tại sao thiếp lại quên mất việc này chứ... Cách mỗi mười năm các vị tiên gia sẽ hạ sơn một lần để tuyển nhận đệ tử, đợi các vị ấy đến chúng ta có thể cầu xin cứu chữa cho Ngọc Yến".

"Đúng vậy. Tiên gia trên núi Ngũ Đài tính tình rất tốt, họ nhất định sẽ mở lòng từ bi cứu chữa cho Ngọc Yến".

Dương Thanh Sơn gật gù, đoạn cúi xuống, dùng tay lau nước mắt cho Lăng Tiểu Ngư, vỗ về: "Tiểu Ngư ngoan, các vị tiên gia thần thông quảng đại, tâm rất từ bi, chỉ cần ngày kia khi các vị ấy đến, mấy người chúng ta thành tâm khẩn cầu thì thể nào các vị ấy cũng sẽ ra tay giúp đỡ thôi".

"Dương đại thúc... các vị thần tiên thật sự sẽ cứu được Yến cô cô sao?".

"Tiểu Ngư, ngươi đừng lo." - Lần này lên tiếng không phải Dương Thanh Sơn mà là Dương Tiểu Ngọc. Cô bé đặt bàn tay nhỏ nhắn lên phần cánh tay phía trên của Lăng Tiểu Ngư, thay phụ thân mình trấn an - "Mấy hôm trước ta có gặp trưởng thôn, ông ấy có nhắc tới tiên gia, nói mấy vị ấy lợi hại lắm, chẳng những bay được trên trời mà còn độn được xuống đất, phép thuật rất nhiệm màu. Họ nhất định sẽ cứu được Yến cô cô mà".

"Tiểu Ngư, ngươi nín đi. Ngày kia, khi các vị tiên gia đến, ta sẽ cùng ngươi đi cầu xin họ cứu chữa cho Yến cô cô...".

Dưới những lời an ủi, động tác vỗ về của Dương Tiểu Ngọc cộng thêm sự đảm bảo của phu phụ Dương Thanh Sơn, Lăng Tiểu Ngư rốt cuộc đã chịu tin tưởng. Cũng từ hôm ấy, nó bắt đầu mỏi mắt ngóng trông bóng dáng tiên gia, cứ chốc chốc lại quay đầu nhìn lên ngọn núi Ngũ Đài sừng sững ẩn hiện trong mây...

....

Hai ngày sau.

Hôm nay là ngày mùng tám tháng tám, mọi năm vốn dĩ cũng chả có gì đặc biệt, chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác ở Đào Hoa thôn. Tuy nhiên hiện tại, cái ngày này lại hết sức ý nghĩa.

Lần thứ hai sau mười năm, các vị tiên gia trên núi Ngũ Đài sẽ hạ gót đến đây.

Nhà Trần Bình, trưởng thôn Đào Hoa.

Khác với mọi khi, hôm nay chỗ này đông đúc và náo nhiệt hơn hẳn. Người tới rất nhiều, già trẻ lớn bé, con số ước tính cũng phải quá trăm. Từ trong nhà kéo ra tận ngoài ngõ, trừ bỏ lối đi chính giữa thì hai bên đâu đâu cũng thấy bóng người chen chúc, tiếng nói tiếng cười rôm rả mãi không thôi...



Lăng Tiểu Ngư tất nhiên hiện cũng đang có mặt ở đây, trong đám thôn dân này. Nhưng khác với những đứa trẻ cùng trang lứa, nó không cười chẳng nói, chỉ đứng im lặng dõi mắt nhìn ra ngõ, chờ đợi các vị tiên gia. Bên cạnh nó, Dương Tiểu Ngọc và Dương Thanh Sơn cũng là như vậy, một lòng ngóng trông.

Bầu không khí quả có phần đối lập. Cùng là ngóng trông chờ đợi, vậy mà kẻ thì háo hức còn người lại lo lắng âm thầm khấn nguyện. Đời... chính thị như thế. Luôn phong phú và đầy đủ màu sắc.

Lăng Ngọc Yến thân lâm trọng bệnh, sinh tử nguy nan đích xác đáng để quan tâm, thương cảm. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là tất cả mọi người đều phải vì nàng mà bày ra bộ mặt rầu rĩ, lo âu muộn phiền. Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, và nó bao gồm rất nhiều thứ, rất nhiều khía cạnh. Tác động há đâu chỉ mình Lăng Ngọc Yến hay Lăng Tiểu Ngư?

Một vài câu an ủi, một vài cử chỉ quan tâm, ánh mắt ái ngại, sau cùng thì mọi người lại ai về chỗ nấy, đặt tâm vào những vấn đề, những câu chuyện khác. Thủy chung ở cạnh Lăng Tiểu Ngư, cùng nó san sẻ từ đầu chí cuối duy chỉ mỗi Dương Thanh Sơn và Dương Tiểu Ngọc mà thôi. ...

Chờ đợi nối tiếp đợi chờ, lẫn trong đám thôn dân trăm người có lẻ, Lăng Tiểu Ngư cứ vậy mà đứng im nhìn ra ngõ. Càng lúc, dạ nó càng nôn nóng, lo âu.

Yến cô cô nó hiện sức khoẻ đã suy yếu lắm rồi. Suốt hai hôm vừa qua, mặc dù đã được Dương Thanh Sơn đêm ngày túc trực thuốc thang nhưng bệnh tình vẫn mỗi lúc một nặng. Tình trạng e đã như ngọn đèn sắp tắt. Nếu hôm nay các vị tiên gia không đến, hoặc là đến quá trễ, vậy thì Yến cô cô nó...

"Các vị thần tiên, xin các vị hãy đến mau đi...".

Bàn tay siết chặt, Lăng Tiểu Ngư tạm dời mắt khỏi cửa ngõ nhà trưởng thôn Trần Bình, hướng về Ngũ Đài sơn mà cầu khẩn.

Chợt, đôi mắt sớm thâm quầng của nó bỗng loé lên tinh quang khác lạ.

"Dương đại thúc!" - Kéo lấy Dương Thanh Sơn, Lăng Tiểu Ngư tay chỉ lên trời, nói - "Thần tiên! Thần tiên đến rồi!".

Theo ngón tay Lăng Tiểu Ngư nó, Dương Thanh Sơn và mọi người cùng ngước lên nhìn thì quả thấy phía xa xa đang có hai thân ảnh ngự kiếm phi hành, linh quang mờ mờ bao phủ.

Tiên gia trên núi Ngũ Đài đích thị đã tới.

"Mau! Mọi người mau nép vào nhường chỗ cho các vị tiên gia!".

Sau câu nói khẩn trương của trưởng thôn Trần Bình, các thôn dân lúc này mới bớt ồn ào. Người lớn nắm tay người nhỏ, vừa kéo vừa dặn, sau một hồi thì bầu không khí đã liền an tĩnh lại.

Vừa hay, từ trên không trung, tiên gia núi Ngũ Đài cũng thu hồi phi kiếm, thong thả đáp xuống.

Lộ diện trước mắt thế nhân đây là một đôi nam nữ còn rất trẻ, tuổi bất quá hai bốn hai lăm, ai nấy đều mặt mày sáng sủa, khí chất bất phàm. Thật mới nhìn đã biết chẳng phải thường nhân.

Trong bộ trường y màu thiên thanh ngực thêu tiểu trúc, đôi nam nữ nọ đảo mắt một vòng thôn dân, đang tính mở miệng thì một đứa trẻ bất ngờ chạy xộc ra, quỳ sụp trước mặt bọn họ.

"Các vị thần tiên! Cầu xin các vị hãy cứu Yến cô cô con!".

Chuyện này...Đôi nam nữ tiên gia chứng kiến hành động của đứa trẻ thì không khỏi sinh lòng nghi hoặc. Chỉ là bọn họ còn chưa kịp hỏi han gì thì đang quỳ bên dưới, tiếng Lăng Tiểu Ngư đã lại cất lên:

"Các vị thần tiên, Yến cô cô con bệnh tình rất nặng. Tiểu Ngư cầu xin các vị hãy cứu Yến cô cô con...".

Ngó thấy trẻ nhỏ tha thiết khẩn cầu quỳ lạy, đôi nam nữ tiên gia liền động lòng trắc ẩn. Người nữ cúi xuống đem Lăng Tiểu Ngư đỡ dậy, dịu dàng nói: "Tiểu đệ đệ, sự thể thế nào đệ cứ từ từ kể rõ. Yến cô cô của đệ bị làm sao?".

"Yến cô cô... Yến cô cô bị bệnh rất nặng, mê man không tỉnh... Thần tiên tỷ tỷ, tỷ hãy cứu Yến cô cô đi...".

Nói đoạn, Lăng Tiểu Ngư lại dập đầu xuống đất.

"Tiểu đệ đệ đừng làm vậy, mau đứng lên đi".

Đợi cho nữ tiên gia đem Lăng Tiểu Ngư dìu dậy, lúc này Dương Thanh Sơn mới bước ra, cung kính thưa trình:

"Các vị tiên gia, chuyện của đứa trẻ này thảo dân cũng có hay biết, xin hãy để thảo dân kể rõ đầu đuôi".

"Như vậy rất tốt. Đại thúc, phiền ông hãy kể lại sự tình".

Đã được đôi nam nữ tiên gia cho phép, Dương Thanh Sơn bắt đầu đem đầu đuôi cớ sự tóm lược...

...

Một lúc sau...

Sau khi nghe hết chuyện nhà Lăng Tiểu Ngư, đôi nam nữ tiên gia rốt cuộc am tường nguyên cớ, đối với nó càng thêm thương cảm. Người nữ hạ mình ngồi xuống, dùng vạt áo nhẹ nhàng lau vệt nước vương đọng nơi khoé mắt thâm quầng của nó, trấn an: "Tiểu đệ đệ đừng lo. Chúng ta sẽ tận lực cứu chữa cho Yến cô cô của đệ".

Trong lòng đã có quyết định, nàng quay sang bảo với người đồng môn của mình: "Lâm sư đệ, đệ ở lại đây tiến hành trắc thí linh căn, ta đi xem một chút".

"Cứu người quan trọng, sư tỷ cứ đi. Việc ở đây cứ để cho đệ lo".

"Ừm, vậy nhờ sư đệ".

Mắt lại dời về Lăng Tiểu Ngư, nữ tiên gia nói: "Tiểu đệ đệ, đệ hãy dẫn đường cho tỷ".

"Vâng! Thần tiên tỷ tỷ theo đệ!".

Dứt câu, Lăng Tiểu Ngư lập tức xoay người hướng phía nhà mình chạy đi, từ đầu đến cuối đều chẳng nghĩ xem mình có làm ảnh hưởng gì tới nữ tiên gia đằng sau, có khiến nàng bất tiện hay không.

Đối với sự thất lễ của Lăng Tiểu Ngư nó, Dương Thanh Sơn e nữ tiên gia phật ý, bèn vội đỡ lời: "Tiên gia xin đừng trách. Đứa trẻ này tâm tính thiện lương, chỉ bởi quá lo lắng cho cô cô mình nên mới hành động như vậy".

"Không sao".

Nữ tiên gia lắc đầu, hoà ái dõi theo bóng lưng đứa trẻ đang cắm đầu chạy phía trước: "Ta rất có thiện cảm với đứa trẻ này".

Nói rồi, nàng chuyển thân bước đi, thoạt nhìn thong thả mà tốc độ lại mau chóng vô cùng.

"Tiên gia quả nhiên thần kỳ".

Dương Thanh Sơn ngầm cảm thán một câu xong cũng liền dắt tay con gái Dương Tiểu Ngọc của mình bước vội theo sau...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau